TEST

Editor: Cỏ may mắn

Bối rối hai giây, có lẽ còn lâu hơn thế.

Khuôn mặt anh gần trong gang tấc, Hứa Tri Ý nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, rõ ràng là bị bong gân mà giờ tim lại như bị trẹo, nghiêng ngả loạng choạng.

Tưởng Tư Tầm không đổi sắc mặt, đứng thẳng dậy trả cuốn tạp chí lại cho cô: “Tôi đánh thức em dậy rồi à.”

………………………………………..

Bối rối hai giây, có lẽ còn lâu hơn thế.
Khuôn mặt anh gần trong gang tấc, Hứa Tri Ý nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, rõ ràng là bị bong gân mà giờ tim lại như bị trẹo, nghiêng ngả loạng choạng.

“Sếp… Tưởng.”

Trong phòng khách có rất nhiều ghế sô pha nhưng anh lại cố tình ngồi trên chiếc ghế mà cô đang nằm.
Chắc là tránh ngồi đối diện khiến cho cô xấu hổ?
Hứa Tri Ý suy nghĩ lung tung một hồi, lấy tạp chí khỏi ngực, tùy tay đặt xuống tấm thảm dưới ghế sô pha rồi chống tay ngồi dậy.
Cô quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh, dường như anh không có ý định trò chuyện với cô.
“Sếp Tưởng, tối nay anh có kế hoạch gì khác không?”
Tưởng Tư Tầm nhìn cô: “Không có. Em muốn ra ngoài đi dạo sao?”
Hứa Tri Ý: “Tôi muốn mời anh ăn cơm, tiện hỏi anh cho lời khuyên về một số chuyện riêng.” Hà Nghi An nói nếu không biết cách theo đuổi người khác thì có thể tham khảo ý kiến của Tưởng Tư Tầm.
Xin lời khuyên chỉ là cái cớ, mục đích chính là muốn tiếp xúc nhiều hơn.
Tưởng Tư Tầm hỏi cô muốn ăn ở đâu và muốn ăn loại đồ ăn nào, vì có vài nhà hàng yêu cầu phải đặt chỗ trước.
Hứa Tri Ý không chút do dự nói: “Tốt nhất là chọn có một nhà hàng có view nhìn ra sông.”
Tưởng Tư Tầm khó hiểu: “Đi ăn không phải ưu tiên hàng đầu là tìm những nơi có món ngon sao?”
Nói thì nói vậy nhưng anh vẫn bảo thư ký đặt chỗ dùng bữa cho hai người theo yêu cầu của cô.
Lòng Hứa Tri Ý thầm nghĩ: anh không hiểu đâu, cảnh sông lãng mạn biết bao.
Ngoài miệng thì cô nói: “Có thể tôi hơi cổ hủ, thích chạy theo xu hướng.” Nhưng vì cô là người mời nên cô vẫn tôn trọng ý kiến của anh: “Tôi không rành phố xá Thượng Hải, anh giới thiệu vài nhà hàng có món ăn ngon nhé.”
Tưởng Tư Tầm: “Không cần đâu, tôi đã nhờ thư ký đặt một nhà hàng có cảnh sông rất gần rồi.”
Hứa Tri Ý cụp mắt nhìn chiếc váy cổ yếm màu xanh ngọc lam trên người không mấy ăn nhập với chiếc áo sơ mi màu tím sẫm anh đang mặc, nhưng nếu thay sang bộ khác thì có vẻ quá trang trọng và cố tình.
Cân nhắc xong, cô không thay đồ mà chọn một chiếc túi phù hợp để mang ra ngoài.
Cô không dám dùng lực chân trái mà đi khập khiễng, một chân giẫm mạnh một chân giẫm nhẹ.
Tưởng Tư Tầm đưa cánh tay cho cô, nói cô vịn lấy.
Hứa Tri Ý sững lại nhưng không từ chối, hai tay cô nhẹ ôm lấy cánh tay anh.
Dù cách một lớp áo nhưng cô vẫn cảm nhận rõ ràng những đường cơ bắp mạnh mẽ trên cánh tay anh, tựa như cô đang ôm lấy hormone nam tính vậy.
Vì chột dạ nên cô không tự nhiên giống như lúc vịn anh Hai, cả người bắt đầu cứng đờ, suýt nữa thì không thể đi đường được.
Ra khỏi biệt thự, khoảng cách đến bãi đỗ xe khá xa. Cô nghĩ khi nhìn thấy cách đi của cô thì tài xế sẽ chạy xe đến đón, nhưng mãi vẫn không nghe được tiếng nổ máy của động cơ xe.
Đến bên hông xe, Hứa Tri Ý cố gắng leo lên, bàn chân bị thương không có lực mấy, tà váy dài lòa xòa bên ngoài xe.
Tưởng Tư Tầm cúi người nhấc nhẹ tà váy lên, sửa sang lại rồi để gần chân cô.
“Cảm ơn anh.”
Đối phương không trả lời, anh lên xe từ phía bên kia.
Cửa xe đóng lại, Hứa Tri Ý phát hiện hôm nay vệ sĩ kiêm luôn chức tài xế. Xe khởi động, sau đó tài xế bật nhạc trên xe.
Khúc nhạc dạo mới vừa vang lên, Hứa Tri Ý đã nhận ra đây là bản nhạc Jazz cô từng nghe tại quán bar ở London.
“Ngày nào em về lại New York?” Tưởng Tư Tầm hỏi cô.
Hứa Tri Ý: “Vẫn chưa xác định, ba tôi nói tôi ở nhà dưỡng thương mấy ngày. Còn anh? Ngày nào anh về?”
Tưởng Tư Tầm: “Ở lại Thượng Hải mấy ngày.”
Anh không nói cụ thể với cô ngày nào anh sẽ về.
Suốt dọc đường bọn họ tán dóc đủ thứ chuyện, toàn là những câu chuyện tầm phào vô thưởng vô phạt. Từ đầu đến cuối anh không hề hỏi cô tìm anh để nhờ tư vấn chuyện gì, cũng không nói những câu gây mất hứng như “không cần mời cơm, có gì cứ hỏi thẳng” vân vân.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *