EM TỰA GIÓ NAM
CHƯƠNG 52: Bị ba mẹ vợ bắt gặp
Editor: Cỏ May Mắn
–
Không thèm đôi co với hai người họ, Hứa Tri Ý gọi món xong, trả lại thực đơn cho nhân viên phục vụ, cô cầm ly nước bên cạnh lên uống rồi thuận miệng nói lần đầu tiên đến đây, không biết món ăn ở đây thế nào.
Tưởng Tư Tầm nói: “Cũng được, có điều bánh ngọt không ngon bằng quán ăn tư nhân trong ngõ nhỏ kia. Lần trước chắc là em ăn không nhiều, hôm nào anh đưa em đi.”
Thương Uẩn: “Sếp Tưởng biết tôi và Tri Ý xem mắt ở đó à?”
Xưng hô từ sếp Hứa biến thành Tri Ý.
Tưởng Tư Tầm nhìn anh ta: “Tôi biết, tôi đợi ở bên ngoài.”
Thương Uẩn cười: “Tiếc quá, tôi mà biết sớm thì ba người chúng ta đã ăn cơm cùng nhau rồi.”
Tưởng Tư Tầm: “Không phải hôm nay bù đắp cho nuối tiếc của cậu sao.”
Thương Uẩn cười nhẹ, sau đó nhìn về phía Hứa Tri Ý: “Tri Ý, cô có muốn xem mắt đàng hoàng với tôi một lần nữa không? Không phải Tưởng Tư Tầm cũng muốn theo đuổi cô sao, nếu cô ưng ý cả hai thì cô ổn định cuộc sống ở hai nhà, tôi ở trong nước, cậu ta ở nước ngoài. Không gặp mặt cũng chẳng đánh nhau.”
“……”
Hứa Tri Ý nhìn đồng hồ, thấy đã mười giờ mười lăm: “Sếp Thương, anh đây là đói bụng sinh ra ảo giác, bắt đầu nói xằng nói bậy rồi.”
Thương Uẩn nhìn cô cười: “Đến giờ tôi chưa ăn cái gì, đúng là đói thật.” Anh ta lại nhìn người đàn ông đối diện: “Sếp Tưởng, anh nói xem tôi đang nói xằng nói bậy hay là đang nói thật?”
Tưởng Tư Tầm quay sang nhìn anh ta: “Không phải cậu và Tề Chính Sâm có bát tự khắc nhau mà là cậu và tôi khắc nhau.”
Thương Uẩn cười haha, cầm ly nước lên như muốn cụng ly.
Tưởng Tư Tầm cầm ly của mình lên, mép ly hơi hạ xuống, chạm nhẹ vào ly của đối phương: “Nói xằng nói bậy cũng có thể là lời nói thật.”
Thương Uẩn: “Xem ra cậu cũng từng nói xằng nói bậy.”
Tưởng Tư Tầm lấy nước làm rượu, sau khi cụng ly thì khẽ nhấp một ngụm, nói: “Gần như vậy.” Là khi giúp Tề Chính Sâm giải mẫn cảm.
/Bạn đang đọc truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ do Cỏ May Mắn biên tập./
Trong khoảng thời gian này, Thương Uẩn cũng hiểu rõ tình huống trước đây của ba người bọn họ rốt cuộc là thế nào. Anh ta cười nhạt nói với Hứa Tri Ý: “Không thể trách tôi nói xằng nói bậy được, nếu năm đó cô tỏ tình sớm hơn thì không phải không có chuyện xem mắt với tôi sao, ba người chúng ta cũng sẽ không quen biết nhau theo cách này. “
Hứa Tri Ý: “Lúc đó tôi mới hai mươi tuổi, không có tự tin để tỏ tình với sếp.” Cô liếc nhìn người đàn ông rồi tiếp tục nói với Thương Uẩn: “Sau này chính miệng anh ấy nói với tôi rằng anh ấy sẽ không kết hôn, thế nên tôi lại càng không có tự tin.”
Tưởng Tư Tầm: “Cái câu sau câu ‘tôi sẽ không kết hôn’ mới là mấu chốt.”
Ánh mắt Hứa Tri Ý thôi nhìn về phía Thương Uẩn mà dừng trên mặt anh.
“Em không nhớ rõ phải không?” Người đàn ông mở điện thoại của mình ra, mở khung chat của cô rồi đưa điện thoại đến trước mặt cô: “Nếu trong điện thoại em không còn thì xem lịch sử trò chuyện của anh đi.”
Hứa Tri Ý không xóa khung chat của anh, lịch sử trò chuyện vẫn còn đó, cô cũng nhớ đến tin nhắn kia nhưng vẫn nhìn đọc lại lần nữa. Trong cuộc trò chuyện lần đó, cô muốn mời anh đi ăn tối nhưng vì chênh lệch múi giờ nên mãi đến sáu tiếng sau anh mới trả lời cô.
Anh: Gần đây không có thời gian, đang ở Hồng Kông.
Cô hỏi: Vậy ngày nào anh về?
Anh nói: Không chắc lắm, chắc khoảng hai ba tháng.
Cô: Anh có bạn gái sao?
Anh trả lời: Không có. Tôi sẽ không kết hôn, nếu em cần tôi giúp chuyện gì thì có thể tìm tôi bất kỳ lúc nào.
Lúc này người phục vụ mang đồ ăn lên, Hứa Tri Ý trả lại điện thoại cho anh.
Trước mặt Thương Uẩn, cô không hỏi nhiều.
Thương Uẩn nắm bắt được trọng điểm: “Cậu bị Hứa Tri Ý xóa rồi à?”
Chỉ có xoá mới không còn lịch sử trò chuyện.
Tưởng Tư Tầm: “Nếu không thì sao cậu có thể ngồi ở đây?”
Thương Uẩn cười, lại cụng ly với đối phương lần nữa.
Hứa Tri Ý vốn tưởng bữa ăn này sẽ rất khó xử, kết quả là vui vẻ từ đầu đến cuối.
Bọn họ và Thương Uẩn tách nhau ở tầng dưới của nhà hàng, cô và Tưởng Tư Tầm đi đến bãi đậu xe lấy xe.
Hai người gần như đi sóng vai nhau, cô liếc nhìn người đàn ông.
Tưởng Tư Tầm hiểu ý cô, giải thích chủ đề ‘không kết hôn’ còn dang dở trên bàn ăn: “Lúc trước chỉ là hai nhà anh và Ninh Duẫn có ý định liên hôn, em đã phân rõ giới hạn rõ ràng như vậy. Nếu anh yêu đương hay kết hôn, em sẽ không tìm anh giúp đỡ.”
Sáu năm trước, anh không phải là người theo chủ nghĩa không kết hôn, chỉ là không muốn kết hôn sớm, vì vậy anh và Ninh Duẫn mới lợi dụng lẫn nhau để trì hoãn thời gian kết hôn, suy nghĩ ngay lúc đó là trong vòng năm năm không cân nhắc đến hôn nhân.
Lộ Kiếm Ba hy vọng anh sẽ kết hôn sớm, ông sợ anh kéo dài tới 5 năm nên mới gọi điện cho mẹ, mong mẹ sẽ khuyên anh.
Sau này lại biết mình và cô không có khả năng, thế là anh không có ý định kết hôn, cũng không có hứng thú. Các bác bên ngoại ai cũng thúc giục anh kết hôn, anh đều qua loa có lệ lấy lý do là không muốn kết hôn, không có hứng thú yêu đương để cho qua chuyện.
Dần dần, ngay cả mẹ cũng tin anh sẽ không kết hôn.
Thế nên lúc anh nói sẽ làm hài lòng mong ước trông cháu trai cháu gái của mẹ thì mẹ đã nói anh đừng sống vì bà.
Dứt ra khỏi dòng hồi ức, cả hai bước đến xe.
Hứa Tri Ý đặt tay lên tay vịn ghế phụ, quay sang nhìn anh: “Nếu như lần đó anh không ở Hồng Kông lâu như vậy, hoặc anh nói với em chuyện anh không muốn kết hôn trễ hơn một chút thì tốt rồi. Hôm đó em mời anh đi ăn, là muốn ám chỉ với anh người em thích là ai.”
Kết quả là anh ở lại Hồng Kông gần ba tháng, sau đó sắp xếp Tưởng Thịnh Hòa làm người hướng dẫn cô.
Khoảng cách giữa cô và anh càng ngày càng xa.
Trong bữa tiệc gia đình ở nhà cô, cả nhà đều tám chuyện về việc anh không kết hôn, chính bản thân anh cũng nói mình không có hứng thú với tình yêu, sao cô còn có dũng khí để tỏ tình.
Hứa Tri Ý lấy trong túi ra một bông mẫu đơn rồi đưa đến trước mặt anh: “Tặng anh một bông, hy vọng sau này em và anh sẽ không còn tiếc nuối gì nữa. Chuyện quá khứ sau ngày hôm nay sẽ cho qua, trân trọng hiện tại, theo đuổi em tử tế.”
Tưởng Tư Tầm nhận hoa: “Cảm ơn em.”
Nhưng anh không đi qua ngồi vào ghế lái, chuyện quá khứ vẫn còn một chuyện tạm thời chưa cho qua được: “Vào ngày diễn ra concert, Tề Chính Sâm cũng đến Madrid, lúc đó cậu ta ngồi trên xe của anh trai em.”
Hứa Tri Ý quên bản thân mở cửa xe như thế nào, đã ngồi lên ghế phụ ra sao.
Mãi cho đến khi xe rời khỏi bãi đậu, những suy nghĩ rối bời của cô mới được sắp xếp lại.
Hèn gì vào tối concert đó, anh trai có xe nhưng không rước bọn họ, anh ấy còn đe dọa Tưởng Tư Tầm, nói anh sẽ hối hận nếu ngồi lên xe của anh ấy, lúc đó Tưởng Tư Tầm nhìn vào phía cửa sổ xe lâu như vậy, hóa ra là vì anh Hai đang ở trên xe.
“Anh và anh Hai thế nào?”
Tưởng Tư Tầm: “Mối quan hệ chắc chắn sẽ không còn như trước, nhưng sẽ không đến mức xa cách nhau cả đời.”
Đây đã là cái kết đẹp nhất sau những nỗ lực của bọn họ.
“Cậu ta nói về cơ bản là đã chấp nhận rồi, nói anh đối xử tốt với em hơn.”
Hứa Tri Ý đè nén nỗi buồn: “Anh Hai bây giờ thế nào rồi?”
Tưởng Tư Tầm: “Mấy ngày khó khăn nhất đã qua rồi. Tề Chính Sâm định giấu chuyện này với em trước.” Nghĩ đến việc hai tháng tới anh và Tri Ý đều ở Bắc Kinh, biết đâu có ngày nào đó mấy người bọn họ sẽ gặp nhau trực tiếp, chi bằng nói thẳng ra hết, dù có gặp thì cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi.
Sau khi về nhà, anh tìm một chiếc bình để cắm bông hoa mẫu đơn mà Hứa Tri Ý tặng, rót thêm một ít nước để chăm nó.
Tưởng Nguyệt Như vẫn chưa ngủ, nhìn con trai nghịch hoa ở đảo bếp, bà đi tới nhìn lướt qua, xác định màu sắc của bông hoa mẫu đơn này không phải là giống hoa trồng trong vườn nhà mình.
“Sao lại học mẹ thế, chỉ cắm một bông vào bình?”
Tưởng Tư Tầm: “Chỉ tặng một bông.”
“Ai tặng?”
“Tri Ý.”
Tưởng Nguyệt Như vui vẻ cầm lấy bình hoa, hóa ra là tặng cho bà, bà thích cắm bình chỉ với một bông mẫu đơn: “Con bé này có tâm quá. Cảm ơn con bé thay cho mẹ nhé.”
Tưởng Tư Tầm: “…… Mẹ, là tặng con.”
“Đang yên đang lành, Tri Ý tặng con mẫu đơn làm gì?”
“Nói con trân trọng hiện tại.”
Tưởng Nguyệt Như: “Điều cần ngay lúc này là con đừng chọc tức mẹ nữa.”
Sau đó bà trả lại bình hoa cho con trai: “Đi ngủ sớm đi.”
Sáng hôm sau, Tưởng Tư Tầm bước vào tòa nhà Viễn Duy, mang theo một bó hồng có tổng cộng hai mươi mốt bông, được gói trong giấy gói màu đen tối giản.
Chẳng có gì lạ khi thấy ai đó cầm bó hồng để theo đuổi người ta, ngoại trừ anh.
Mấy năm nay anh có hai chuyện đã ăn sâu vào lòng người, một là những chiếc áo sơ mi sặc sỡ, hai là không muốn kết hôn.
Tối hôm qua Tưởng Thịnh Hòa đã thất thố, giờ nhìn thấy đối phương lại cầm bó hoa anh ấy cũng không thấy quá kinh ngạc.
“Đây là anh định công khai à?” Anh ấy nhấn nút thang máy riêng gần ngay bên cạnh nhất.
Tưởng Tư Tầm: “Theo đuổi cô ấy. Cũng coi như là từ từ công khai.”
Cửa thang máy mở ra, Tưởng Thịnh Hòa đi vào, nhấn nút mở cửa chờ đối phương, nói: “Tối qua không phải anh nói hai người đã bên nhau rồi sao, sao còn theo đuổi thế?”
Tưởng Tư Tầm: “Lúc trước chọc cô ấy không vui.”
Tưởng Thịnh Hòa thấy anh bất động thì hỏi: “Anh không vào à?”
Tưởng Tư Tầm nói: “Anh đợi cô ấy.”
Thời gian đi làm buổi sáng là giờ cao điểm, người vào thang máy hết đợt này đến đợt khác.
Nhân viên của Tư bản Viễn Duy có thể nhận ra ông chủ nhà mình chỉ bằng một cái bóng lưng, nhưng không phải tất cả nhân viên của Tập đoàn Viễn Duy đều đã gặp anh trực tiếp, vì chưa từng gặp nên khi đi ngang qua anh đều phải nhìn ngó vài lần.
Một giám đốc điều hành cấp cao của Tư bản Viễn Duy trước đây đã từng ở trong nhóm của Tưởng Tư Tầm, thân quen với ông chủ nên đánh bạo hỏi: “Sếp Tưởng, anh đang theo đuổi người ta à?”
Tưởng Tư Tầm: “Ừ, theo đuổi sếp Hứa của mọi người.”
Anh nói xong, tất cả mọi người trong thang máy không còn kiềm chế ánh mắt của mình nữa mà bỗng chốc đều nhìn về phía anh.
Chiếc thang máy vốn đang bắt đầu đóng cửa từ từ, bỗng nhiên lại bị ai đó bấm nút mở cửa, cánh cửa từ từ mở ra trở lại như sợ bỏ lỡ tin sốt dẻo nào đó.
Cửa thang máy đủ người vẫn chưa đóng lại, mọi người đều cố nhịn cười.
Tưởng Tư Tầm nhìn về thang máy đã mở ra, nói: “Mọi người lo tôi không theo đuổi được nên cùng nhau hộ tống tôi đợi sếp Hứa à?”
Mọi người đều cười phá lên.
Không biết bên ngoài thang máy có người nào chơi xấu, đưa tay chạm vào nút đóng cửa thang máy.
Giữa tiếng cười và tiếng mắng, thang máy cuối cùng cũng đóng cửa lại.
Mười mấy khoang thang máy, cái này vừa đi lên thì cái kia đi xuống.
Khi cửa thang máy trống mở ra, không có ai nhiệt tình bước vào, dù không biết nhau cũng bắt đầu nhường nhau: “Cô vào trước, cô vào trước, tôi không vội, nhóm của chúng tôi không họp hành chi cả.”
“Không sao, không sao, đừng khách sáo, tôi sẽ đợi lượt tiếp theo.”
Hôm nay có lẽ là lần mọi người trong Tập đoàn Viễn Duy nhường nhịn nhau khi đi thang máy nhất trong lịch sử.
Tập đoàn Viễn Duy áp dụng chế độ giờ làm việc linh hoạt, tâm lý hóng hớt đã chiến thắng mong muốn tan sở sớm nên mọi người chẳng ai vội vàng đến chỗ làm sớm.
Những người đã nghe tin đồn không muốn vào thang máy, họ muốn chờ để thấy tận mắt phản ứng của đương sự còn lại, thế là họ nhường thang máy cho những đồng nghiệp đến sau không biết chuyện gì.
Những người đến sau hoang mang bị đẩy thẳng vào thang máy: “Sao mọi người không vào?”
“Chờ lãnh đạo.”
Thế là mọi người không hẹn mà cùng lấy cái cớ đó.
Vì Tưởng Tư Tầm không bao giờ quan tâm đến chuyện công ty nên họ không sợ anh, nếu đổi lại là Tưởng Thịnh Hòa cầm hoa đứng đây đợi ai đó thì bọn họ sẽ kiềm chế hơn một chút.
Cuối cùng, mười phút sau, khi bọn họ đang trông mòn con mắt thì đương sự còn lại thong dong đến muộn.
Tối hôm qua Hứa Tri Ý đi ăn tối về rồi lại họp video với vài giám đốc điều hành cấp cao ở chi nhánh Manhattan, bận rộn đến tận 2 giờ sáng mới ngủ nên sáng nay cô ngủ thêm hai tiếng.
Bình thường cô là người thuộc Tư bản Viễn Duy đến công ty sớm nhất.
Vào giờ cao điểm buổi sáng, thang máy lúc nào cũng đông đúc như vậy, Hứa Tri Ý không nhận ra điều gì khác thường mãi cho đến khi cô nhìn thấy Tưởng Tư Tầm đang cầm hoa đứng bên cạnh thang máy riêng.
Người đàn ông nhìn thẳng vào cô.
Cô trấn tĩnh lại rồi bước đi như bình thường: “Sếp Tưởng, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Nói xong, Tưởng Tư Tầm đưa hoa đến trước mặt cô: “Tặng cho em.”
Hứa Tri Ý không cần quay đầu lại cũng biết lúc này có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn cô và anh.
Năm hai mươi tuổi, cô từng mơ tưởng một ngày nào đó anh sẽ nồng nhiệt theo đuổi cô, sau đó thoải mái hẹn hò công khai, cùng nhau đi làm và tan sở, không cần phải cố ý che giấu đồng nghiệp trong công ty.
Tuy đã muộn sáu năm nhưng cuối cùng cũng đợi được.
Hứa Tri Ý nhét điện thoại vào trong túi xách, một tay ôm hoa vào lòng: “Cảm ơn anh.”
Tưởng Tư Tầm đưa hoa cho cô, đồng thời cầm lấy túi đựng máy tính lẫn túi xách trong tay kia của cô.
Hứa Tri Ý nhấn nút đi lên của thang máy riêng, những người hóng hớt có thể nhìn thấy rõ vành tai cô hơi đỏ lên, họ lại nhìn chiếc túi xách kiểu nữ trong tay Tưởng Tư Tầm, ăn “cơm cún” ngập miệng.
Hai người bước vào thang máy riêng, cửa thang máy đóng lại, che đi tầm nhìn của vô số ánh mắt tò mò hóng hớt.
Cả hai đều không lên tiếng, người đàn ông nhìn cô còn cô thì đang thầm đếm số bông hồng trong tay.
Tổng cộng có hai mươi mốt bông.
Thang máy vừa lúc dừng ở tầng hai mươi.
Người đàn ông đưa túi xách đến văn phòng của cô, trước khi rời đi còn dặn cô một lần nữa: “Buổi tối anh sẽ đưa em đến quán rượu, em nhớ sắp xếp thời gian nhé.”
Trên bàn cô có bó hồng tối hôm qua anh tặng, qua một đêm nó không còn tươi như bó trong tay nữa.
Hứa Tri Ý xếp hai bó hoa lại với nhau, lấy điện thoại ra chụp vài bức ảnh để lưu giữ.
Yêu thầm rất lâu rồi, hôm nay tình yêu được công khai, mọi thứ dường như cũng trở nên bừng sáng.
—
Cả ngày hai người đều ai bận việc nấy, chỉ cùng nhau ăn trưa ở căn tin.
Tin ông chủ theo đuổi sếp Hứa nhanh chóng lan truyền khắp Tư bản Viễn Duy. Trong giờ trà chiều, thư ký không thể nhịn được mà hỏi Hứa Tri Ý: “Sếp Hứa, hai người là vì đối phó với gia đình hay là…?”
Nếu để ứng phó với ba mẹ hai bên thì cô ấy cần phải bao che hỗ trợ cho hai người họ.
Hứa Tri Ý: “Không phải để ứng phó với gia đình.”
Thư ký thấy vui theo, nói đùa: “Vậy chúng tôi phải đòi sếp Tưởng phát lì xì rồi.”
Mặt trời lặn rút đi những tia nắng hoàng hôn cuối cùng, Tưởng Tư Tầm làm xong việc tắt máy tính, điện thoại trên bàn rung lên, là cuộc gọi của ba.
Lộ Kiếm Ba đang ở sân bay, mấy phút trước ông vừa nhận được trả lời từ nhà họ Ngu, vào ngày bầu cử hội đồng quản trị, việc bầu một phiếu cho Tư Tầm không thành vấn đề, chỉ cần nhường một phần thị trường cho Y tế Tân Duệ là được.
Để nhà họ Ngu ủng hộ thằng con ngỗ nghịch thì đương nhiên phải đổi bằng lợi ích, có khi dùng lợi ích để đổi thì người ta cũng chưa chắc đã đồng ý, ông Ngu nể mặt ông nhưng trong lòng Ngu Duệ có khúc mắc với Tưởng Tư Tầm nên nói rõ cần lợi ích ở phương diện nào.
Nhường một phần thị trường so với một phiếu bầu thực sự chẳng đáng là bao.
Nhưng vấn đề ở chỗ, việc nhường thị trường yêu cầu Y tế Thượng Thanh phải nhường.
Ông hỏi thằng con ngỗ nghịch: “Con quyết định thế nào?”
Tưởng Tư Tầm: “Ba trả lời Ngu Duệ, không đổi. Một phiếu kia cô ấy muốn bầu cho ai thì bỏ cho người đó.”
Lộ Kiếm Ba và thằng con ngỗ nghịch có cùng suy nghĩ, vì chính ông cũng ghét bị bắt chẹt lấy lợi ích ra đổi. Vốn dĩ đã ủy thác cho thư ký Thái đi bỏ phiếu, ông nói với thằng con ngỗ nghịch: “Ngày bầu cử ba sẽ đích thân đến đó.”
Tưởng Tư Tầm: “Ba nói thư ký Thái về đi, không cần phải ở lại Hồng Kông.” Lộ Kiếm Lương nghĩ dùng nhà họ Ngu là có thể đe dọa được anh, thế thì bây giờ anh chủ động từ bỏ phiếu bầu của nhà Ngu Duệ.
Nếu anh không thể giành được vị trí người cầm quyền thì những người khác cũng đừng nghĩ tới.
“Còn chuyện gì nữa không?” Anh nhìn đồng hồ: “Nếu không có chuyện gì thì con cúp máy, còn đi hẹn hò với Tri Ý.”
Lộ Kiếm Ba: “……”
Mất một phiếu nhưng chẳng để bụng, còn bình tĩnh hơn cả ông.
“Hứa Tri Ý thêm con lại rồi?”
“Không.”
Tưởng Tư Tầm cúp điện thoại, lấy áo vest sang bên cạnh tìm người.
/Ủng hộ bản edit truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ chính chủ tại cohoala.com/
Hứa Tri Ý trả lời tin nhắn của anh trai: [Tối nay em không về ăn, em đến quán rượu.]
Hứa Hành khóa màn hình điện thoại lại, ném sang một bên, nói với ba mẹ: “Không về ăn cơm, đi với Tưởng Tư Tầm đến quán rượu uống rượu rồi.”
Hứa Hướng Ấp và Hà Nghi An đến đây gặp con gái, sẵn tiện cho con bé bất ngờ, nhưng không ngờ lại xui như vậy.
Hứa Hành nhìn đồ ăn đã được chuẩn bị trên bàn kính, hỏi ba: “Vậy ba có nấu nữa không?”
“Nấu.” Hứa Hướng Ấp hỏi: “Con không ăn à?”
Hứa Hành: “Sợ ba không có động lực nấu thôi.”
“Ba nói có động lực thì chắc chắn con cũng chẳng tin.”
“……”
Hà Nghi An rửa trái cây cho bọn họ: “Sao Tri Ý lại muốn đến quán rượu? Bình thường con bé đâu thích uống rượu đâu.”
Hứa Hành: “Chắc là vì tên của quán rượu.”
Hứa Tri Ý đứng trước cửa quán rượu, nhìn dòng chữ “Người đến, tôi vẫn ở đây” trên biển hiệu, cuối cùng cũng hiểu được vì sao Tưởng Tư Tầm muốn đưa cô đến đây.
Tên quán rượu này không hiểu sao nghe thấy chua xót, tựa như đang chờ đợi một người.
Tưởng Tư Tầm đã đặt chỗ trước, bàn ăn nằm ở vị trí trong cùng, cũng là nơi yên tĩnh nhất.
Bên trong quán có ánh sáng lờ mờ, tiếng nhạc xưa đầy hoài niệm vang vọng.
Món ăn ở quán rượu tàm tạm, món sườn cừu nướng ngon nhất lại được mua từ quán ăn bên cạnh.
Hứa Tri Ý gọi hai ly rượu trái cây, rượu trái cây đi kèm với sườn cừu đem lại cảm giác tuyệt vời.
Hiện giờ ở trước mặt Tưởng Tư Tầm cô thoải mái hơn nhiều, cô cầm lấy một miếng sườn cừu nướng lên gặm, vừa ăn vừa ngắm nhìn lối trang trí của quán rượu nhỏ này.
Ánh mắt cô vô tình lướt qua khuôn mặt của người đàn ông, anh đang nhìn cô, anh hỏi: “Sườn cừu có vị thế nào?”
Hứa Tri Ý: “Ngon lắm, vị giống ba em nướng.”
Ba thường làm món sườn cừu nướng thì là Ai Cập cho cô, dai mềm thơm ngon.
Cô hỏi anh: “Anh thường đến đây à?”
“Tới mấy lần rồi, Tưởng Thịnh Hoà theo đuổi người ta, mọi người từng liên hoan ở đây.”
“Nghe ba em nói anh ấy yêu thầm khá nhiều năm.”
“Ừ, bảy năm.” Tưởng Tư Tầm nói: “Hôm qua nghe nói anh và em ở bên nhau, em ấy bị nước đổ lên áo, chắc là đang nghĩ sau này sẽ phải gọi em là chị dâu. “
“……”
Hứa Tri Ý không dám nghĩ tới cảnh tượng đó, anh ấy là người hướng dẫn cô cặn kẽ từng tí một.
Ăn xong miếng sườn cừu nướng mềm, cô chống cằm thưởng rượu, đây là ly thứ ba của tối nay.
Người đối diện đứng dậy, cô tưởng Tưởng Tư Tầm muốn đi vệ sinh, kết quả là anh đi đến bên cạnh cô, chưa kịp nói gì thì người đàn ông đã ngồi sát cô rồi.
Chiếc ghế dài bằng gỗ không có bất kỳ vách ngăn nào ở giữa, ngồi gần nhau như vậy, chỉ cần cử động nhẹ là lớp vải quần áo của hai người đã cọ xát vào nhau.
Hứa Tri Ý nhìn về phía trước, đối diện bàn là bức tường với nhiều đồ trang trí, nhìn cả tối cũng chẳng có gì đáng xem.
Tưởng Tư Tầm cụng ly với cô: “Uống xong ly này thì về nhé?”
Hứa Tri Ý nhìn thời gian, thấy chỉ mới hơn chín giờ: “Sớm như vậy à?”
“Nếu em thích thì chúng ta ở lại thêm, nếu không thích thì anh cõng em về.” Tưởng Tư Tầm giải thích: “Đi bộ thì phải đi ngay bây giờ, nếu không thì đến nửa đêm cũng chưa về được đến nhà.”
Quán rượu có tên đặc biệt, vị sườn cừu rất ngon, rượu cũng dễ uống.
Cô thực sự không thể nói lời trái với lương tâm.
Hứa Tri Ý nuốt rượu trong miệng xuống: “Vừa thích, vừa không thích.”
Người đàn ông nhìn cô nói: “Anh cõng em về, lần sau lại đến.”
Ra khỏi quán rượu, Hứa Tri Ý vô thức xoay mặt liếc nhìn biển hiệu của quán, người còn chưa quay lại thì đã bị Tưởng Tư Tầm bế lên, anh đặt cô đứng lên bồn hoa bên cạnh, ngay lập tức cô cao hơn anh.
Cô vừa đứng vững, người đàn ông xoay người lại đưa tay ra sau nắm lấy cánh tay của cô, kéo cô lên lưng mình.
Đến khi cô kịp phản ứng thì cô đã được anh cõng ra ngoài hai bước.
Hứa Tri Ý vội vàng ôm chặt lấy cổ anh, sau khi bước ra khỏi con ngõ nhịp tim đập rối loạn mới ổn định trở lại.
“Mỗi lần em đến Bristol ngắm bình minh, em nghĩ nếu anh cõng em đi dạo trên bãi biển thì tuyệt biết mấy.” Cuộc đời này không hề uổng phí.
Tưởng Tư Tầm không chút do dự: “Ngày mai anh sẽ đưa em đi.”
Hứa Tri Ý: “Thế thì không được, hạng mục của em còn chưa xong. Không cần vội.”
Cô tựa cằm lên vai anh, ở trên lưng anh nhìn cảnh đêm dọc con phố Bắc Kinh.
Cõng lâu rồi chân cũng không thoải mái, cô nói với anh: “Anh thả em xuống dưới đi, đi xe về.”
Tưởng Tư Tầm không thả: “Không mệt.”
“Chân em sắp tê rần rồi.”
Người đàn ông tạm thời đặt cô xuống: “Anh nói sẽ cõng em về nhà mà, làm đến nơi đến chốn, lên ngồi trên xe về đến cổng khu biệt thự rồi anh sẽ cõng em một đoạn. Cõng em lên đến tầng ba.”
Dù gì thì anh trai cũng đã biết bọn họ ở bên nhau nên không sao cả.
Hứa Tri Ý gật đầu: “Được.”
Tài xế mở cửa xe ra, trên đường về, Hứa Tri Ý lấy một chai nước lạnh trong tủ lạnh ô tô ra uống, đến cửa khu biệt thự cô còn chưa uống xong, thuận tay cầm xuống cùng.
Con đường trong khu dân cư vắng lặng không có tiếng động, thỉnh thoảng có xe về nhà chạy ngang qua bọn họ.
Hôm nay là một ngày trong sáu năm quen biết anh mà không có bất kỳ nuối tiếc nào.
Đèn trong biệt thự sáng rực, Hứa Tri Ý từ đằng xa quét mắt nhìn về phía bãi đậu xe, anh trai đã về, chiếc xe hơi màu đen bị chiếc SUV che khuất nên cô không thấy.
Trước khi vào cửa, Tưởng Tư Tầm nói với cô: “Em không cần xuống, anh sẽ cõng em đi thẳng lên tầng ba.”
Sau khi vào cửa, người đàn ông thay giày, cô vung vẫy giày xăng đan rớt xuống dưới đất: “Lúc về anh đặt giày của em lên kệ nhé.”
Tưởng Tư Tầm: “Được, lát nữa anh sẽ cất cho em.”
Trong phòng khách nghe thấy tiếng chốt mở cửa, Hà Nghi An nhìn thời gian: “Về cũng khá sớm.” Lúc đang nói, bà đã đứng lên.
Tưởng Tư Tầm cõng cô đi vào phòng khách, đột nhiên chân anh dừng lại, anh và Hà Nghi An bốn mắt nhìn nhau, nhìn sang bên cạnh còn có Hứa Hành, cũng có bác Hứa.
“Bác Hứa, bác gái.” Anh không đặt cô xuống, lên tiếng chào.
Hà Nghi An: “Hứa Tri Ý uống nhiều quá à?”
“Không ạ, con cõng cô ấy đi về.”
Hứa Tri Ý: “……”
Vốn dĩ cô lo Hứa Hành đang ở trong phòng khách nên vùi mặt vào đầu vai của Tưởng Tư Tầm, ai ngờ ba mẹ cũng tới, cô đành nhắm mắt giả vờ ngủ.
Hứa Hướng Ấp và Hà Nghi An nhìn nhau, không biết nên phản ứng thế nào.
Hứa Hành là người bình tĩnh nhất, anh ấy bước tới, định rút lấy chai soda trong tay em gái nhưng lại không lấy ra được: “Đừng giả vờ ngủ, ngủ rồi thì sẽ không nắm chặt như vậy đâu.”
Hứa Tri Ý: “……”
Nếu bạn yêu thích truyện do Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.
haha cỡ này mà không nhận ra nữa thì thôi
Sao Hứa Hành thở thôi tui cũng thấy mắc cười vậy nè :))
Hahhaa bị phát hiện rồi
Có cảm giác ông TTT chờ ngày này lâu lâm rồi, má Hành nữa 🤣🤣
2 anh em họ Tưởng này ko ai kém ai, người thì 6 năm ng thì 7 năm 🤣