EM TỰA GIÓ NAM
CHƯƠNG 59: Đột nhiên nhớ cô nên về gặp cô.
Editor: Cỏ May Mắn
–
Tưởng Tư Tầm ăn trưa cùng ba, nói đến chuyện bác Hai nhanh chóng giao bằng chứng cho Hứa Hành, nhanh đến mức ngay cả anh cũng thấy ngạc nhiên.
Cùng một ba mẹ sinh ra, Lộ Kiếm Ba quá hiểu anh Hai của mình: “Khả năng gió chiều nào theo chiều nấy của bác Hai con chẳng ai bì kịp. Nếu không phải Thẩm Thanh Phong đã vào tù, cho dù ngày hôm nay con được chọn thì ông ta cũng sẽ không đưa cho con đâu.”
Ông anh Cả nham hiểm, ông anh Hai xảo trá.
Hai bọn họ đúng là kẻ tám lạng người nửa cân.
Điểm duy nhất mà ông anh Hai tốt hơn ông anh Cả một chút đó là ông ta sẽ không chơi trò đâm sau lưng, nhưng ông ta là kẻ ba phải điển hình, bên nào có lợi thì tự động nghiêng về bên đó.
Tưởng Tư Tầm nhắc tới Ngu Duệ: “Cô ấy đưa dấu chân lúc Tri Ý chào đời cho con.”
Lộ Kiếm Ba nhíu mày: “Dấu chân?”
“Ừm. Dấu chân của trẻ sơ sinh ấy.”
“Không có gì khác à?”
“Không.”cohoala.com
Lộ Kiếm Ba hừ cười một tiếng, ý tứ sâu xa: “Nói về khoản biết cách làm người, phải kể đến ông Ngu.”
Người tốt bảo ông ta làm việc kín đáo, không lộ chút sơ hở.
Bác sĩ lấy dấu chân ra từ chồng hồ sơ, vậy thì trước khi ông Hai Lộ ra tay xử lý hồ sơ, bác sĩ đã tiếp xúc với hồ sơ rồi, sao chỉ lấy ra một tờ khai sinh có dấu chân trẻ sơ sinh mà không giữ lại các bằng chứng khác?
Chắc chắn là có chụp các bằng chứng khác, cái dấu chân đó cũng được cố ý lấy đi, khi Lộ Kiếm Lương nhìn thấy hồ sơ không đầy đủ, trong lòng ông ta đương nhiên biết ai đã làm.
“Ông Ngu giữ mấy bằng chứng đó không phải vì một ngày nào đó sẽ giúp bác Hứa con, mà là dùng để kiềm chế bác Cả con.”
“Con xem mấy năm nay có khi nào ông Ngu nể mặt bác Cả con đâu? Lúc Thẩm Thanh Phong xúi giục Tri Ý và Ngu Duệ, chính vì lão Ngu không chịu nhượng bộ nên bác Cả con mới phải tìm cách khác để nắm giữ phiếu bầu của nhà họ Ngu.”
Lộ Kiếm Ba nói thêm: “Sáu năm trước Ngu Duệ đã biết chuyện Thẩm Thanh Phong tráo con rồi.”
Hồi trước Ngu Duệ mời ông ăn sáng ở Manhattan, nói bóng nói gió Thẩm Thanh Phong là người không có giới hạn, kêu ông đừng tiếp xúc với Thẩm Thanh Phong nữa.
“Ngu Duệ còn tính là lương thiện, chứ ông Ngu và bác Cả, bác Hai của con thì không phân cao thấp.”
Tưởng Tư Tầm: “Ân tình này của Ngu Duệ, ba nói thư ký Thái hoàn trả nhé.”
Lộ Kiếm Ba nói: “Đích thân ba sẽ đi trả, để hôm nào ba mời Ngu Duệ ăn cơm.”
Tưởng Tư Tầm nhìn ba rồi cầm ly nước lên cụng vào ly của ba.
Lộ Kiếm Ba: “Bác Cả con chắc chắn sẽ nộp tiền bảo lãnh Thẩm Thanh Phong ra ngoài, cái câu ‘ai dám nộp tiền bảo lãnh thì sẽ không được chia tài sản’ của ông nội con sẽ không có tác dụng với bác Cả con đâu.”
Lộ Kiếm Lương suy đoán cho dù ông ta đi nộp tiền bảo lãnh thì ông cụ Lộ cũng sẽ không thực sự trở mặt mà còn coi trọng ông ta vì ông ta không từ bỏ vợ mình.
Bên kia, Lộ Kiếm Lương chuẩn bị xong số tiền đi bảo lãnh, ông ta không dùng tiền tiêu vặt của Thẩm Thanh Phong, sau khi chuẩn bị xong thì gọi điện cho bác Trang.
Bác Trang cũng không bất ngờ thì thấy điện thoại của ông Cả, bác ấy liếc nhìn ông cụ Lộ: “Điện thoại của Kiếm Lương.”
Ông cụ Lộ hất cằm nói: “Nghe đi.”
Sau khi bắt máy bác Trang nói: “Ba cậu đang nghỉ ngơi.”
Lộ Kiếm Lương: “Tôi biết, vậy nên tôi mới gọi cho bác. Bác Trang, bác nói lại với ba tôi là tôi đi nộp tiền bảo lãnh Thẩm Thanh Phong. Dù thế nào đi nữa thì cũng là vợ chồng, cái gì nên làm thì tôi làm. Tôi phiền bác khuyên nhủ ba tôi thêm mấy câu, nói ông ấy đừng tức giận.”
Cúp máy, bác Trang nói: “Ông dự đoán như thần, ông Cả đi nộp tiền bảo lãnh thật.”
Ông cụ Lộ thở dài, thằng Cả đối với Thẩm Thanh Phong là thật lòng hay là lợi dụng, thế nào cũng được, cứ mặc kệ nó đi.
Ông ấy gọi điện cho thư ký, dặn dò: “Lấy tên của cá nhân tôi đăng thông báo, con dâu Cả của nhà họ Lộ là Thẩm Thanh Phong 26 năm trước đã đánh tráo con của nhà Hứa Hướng Ấp, tội cần trừng phạt thì phải chịu trừng phạt. Nhà họ Lộ vẫn nhận cô ta là con dâu, mong cô ta sẽ hối cải sửa sai.”
Chỉ cần tin tức Thẩm Thanh Phong bị giam giữ được truyền đi, giá cổ phiếu của tập đoàn chắc chắn sẽ lao dốc, nhà họ Lộ cũng sẽ một lần nữa đối mặt với đủ loại tin đồn, nhưng nếu có lời tuyên bố cá nhân của ông cụ Lộ thì tương đương với việc đánh đòn phủ đầu.
Một khi con người chủ động nhận lỗi, không che giấu hay lấp liếm thì đại đa số mọi người có thể sẽ khoan dung hơn.
Lộ Kiếm Lương đang trên đường đi nộp tiền bảo lãnh thì nhìn thấy tuyên bố của ba mình, ông ta cực kỳ tức giận nhưng lại không dám hét vào mặt ba, sau khi gọi điện thoại, ông ta cố gắng áp cơn giận xuống càng thấp càng tốt: “Ba, thẩm phán còn chưa tuyên án định tội, sao ba đã gán tội cho cô ta rồi?”
Những vụ án có sức ảnh hưởng lớn đến từ dư luận thì việc nộp tiền bảo lãnh sẽ càng khó khăn hơn.
Ông cụ Lộ: “Kiếm Lương, ba sẽ không vu oan cho nó. Có tráo con hay không, không phải trong lòng mày cũng biết rõ rồi sao? Ba tuy già nhưng không điếc không mù. Ba làm việc ba nên làm, mày làm việc mày nên làm. Nếu cả đời mày thật sự không ly hôn không từ bỏ, dù bao nhiêu năm cũng chờ nó ra ngoài, Lộ Kiếm Lương, ba khâm phục mày. Cả đời này ba chưa từng khâm phục ai.”
Lộ Kiếm Lương cười lạnh, nhìn ra ngoài cửa sổ xe một lúc rồi lại cười một tiếng, cúp điện thoại.
Ông cụ Lộ đặt điện thoại xuống, tựa lưng vào ghế.
Một lúc lâu sau, ông đột nhiên nói với bác Trang: “Tôi nên phân chia tài sản rồi.”
—Đọc full: cohoala.com
Tất cả mọi chuyện dường như đã đâu vào đấy, chỉ còn hạng mục ở Tân Vận là còn nằm trong tay Thẩm Thanh Phong.
Tưởng Tư Tầm ăn cơm cùng ba xong thì đến trung tâm thương mại.
Khi Hứa Hành gọi điện cho anh, anh đang chọn khăn lụa.
“Cuối cùng ba tôi cũng bớt đi một nỗi tiếc nuối.” Hứa Hành mở miệng nói câu đầu tiên.
Vừa rồi Tưởng Tư Tầm cho người mang dấu chân của em gái đến cho anh ấy.
Hai người ai nói chuyện người ấy, Tưởng Tư Tầm bảo: “Chiều nay tôi sẽ về Bắc Kinh một chuyến.”
Hứa Hành: “Mọi việc bên cậu đã giải quyết xong rồi?”
“Không. Sáng mai lại về, không chậm trễ.”
Tưởng Tư Tầm đặt cái mình đã chọn sang một bên, tiếp tục chọn cái khác.
Hứa Hành vốn định về trong tối nay, lập tức quyết định đổi thời gian: “Tôi đi cùng cậu.”
Tưởng Tư Tầm nói: “Đi cùng nhau cũng được, tôi còn muốn đưa nhà thiết kế về cùng.”
“Nhà thiết kế gì?”
“Nhà thiết kế váy cưới.”
“Lúc này là lúc nào mà cậu đã bắt đầu nghĩ đến việc thiết kế váy cưới rồi?”
“Váy cưới may thủ công cần tốn nhiều thời gian.”
Nhà thiết kế nói cô ấy vẫn muốn gặp trực tiếp vị khách hàng xinh đẹp này, chỉ xem ảnh và video thì không thể cảm nhận được khí chất và phong thái.
Vì kết hôn là một sự kiện trọng đại và cũng chi tiêu nhiều tiền bạc nên cô ấy mong sẽ tìm cảm hứng thiết kế từ chính bản thân cô dâu.
Nhà thiết kế nói: Tất nhiên là chuyện gặp hay không gặp là do sếp Tưởng anh quyết định.
Trùng hợp gần đây nhà thiết kế đang ở Hồng Kông, vài ngày nữa sẽ trở về London, thế nên Tưởng Tư Tầm quyết định chuyến này đưa nhà thiết kế về cùng.
Trong tay Hứa Hành vẫn còn đang cầm dấu chân nhỏ xíu của em gái, hiếm khi không bắt bẻ xét nét mà còn tốt bụng nhắc nhở: “Tri Ý không ngốc, cậu đưa nhà thiết kế về, sao con bé không đoán được cậu muốn làm gì chứ?”
Tưởng Tư Tầm: “Tôi không đưa tới gặp mặt, đến lúc đó sẽ làm phiền bác gái sắp xếp.”
Lấy cớ là thiết kế lễ phục, Hứa Tri Ý sẽ không nghi ngờ.
Kết thúc cuộc gọi, Tưởng Tư Tầm đi thanh toán.
Anh chọn tổng cộng năm chiếc khăn lụa mới, có dài có ngắn.
Ở công ty Hứa Tri Ý luôn mặc đồ vest công sở với màu sắc đơn điệu, những chiếc khăn lụa này phù hợp để đeo ở cổ tay, thắt nơ trên váy, kết hợp với quần tây hay phối cùng áo sơ mi đều được.
Trong phòng chờ VIP của sân bay, Hứa Hành nhìn thấy nhà thiết kế váy cưới đi cùng với nhóm Tưởng Tư Tầm, cô ấy để tóc lửng hơi ngắn, ăn mặc thanh lịch với quần tây và áo sơ mi, trang điểm nhẹ nhàng, đồ trang sức duy nhất trên người cô ấy là hai chiếc khuyên tai ngọc trai.
Nhà thiết kế năm nay ba mươi chín tuổi, đã là mẹ của hai đứa con rồi nhưng hoàn toàn không thể nhận ra tuổi thật của cô ấy.
Tưởng Tư Tầm giới thiệu ngắn gọn họ với nhau.
Hứa Hành không hiểu liệu các nhà thiết kế váy cưới có giống với những nhà thiết kế thời trang nổi tiếng thường xuất hiện trong các show trình diễn hay tiệc thời trang lớn hay không.
Anh ấy không yên tâm hỏi: “Em gái tôi chắc không biết cô đâu nhỉ?”
Nhà thiết kế mỉm cười nói: “Chắc là không có cơ hội quen biết đâu.”
Bảy giờ tối, bọn họ hạ cánh xuống Bắc Kinh.
Hứa Hành đi thẳng về nhà còn Tưởng Tư Tầm thì đến tòa nhà Viễn Duy đón người.
Mặc dù Hứa Hướng Ấp không ở Hồng Kông nhưng ông luôn chú ý đến mọi tình huống ở đó.
Khi con trai trở về, nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy thằng bé mệt mỏi.
“Con và Tư Tầm trong khoảng thời gian này đều không dễ dàng, chờ thằng bé về, ba sẽ cảm ơn hai đứa các con đàng hoàng.”
Hứa Hành không tranh công: “Con vẫn ổn. Tưởng Tư Tầm có áp lực rất lớn.” Không những phải đối phó với Lộ Kiếm Lương mà còn phải tính đến đại cục của nhà họ Lộ, hơn nữa phải đối đãi chu toàn với các gia tộc lớn và các vị giám đốc cấp cao.
Những lợi ích mà anh đã hứa với các giám đốc cấp cao, sắp tới tất nhiên phải lần lượt thực hiện.
Hứa Hướng Ấp xắn tay áo lên hỏi con trai muốn ăn gì: “Ba sẽ làm đồ ăn khuya cho con.”
Lúc này Hà Nghi An bưng một chén chè đậu xanh viên khoai môn cho con trai, nói: “Con ăn một ít trước đi.”
Hứa Hành: “Con muốn biết đãi ngộ này của con có thể kéo dài bao nhiêu ngày?”
Hà Nghi An cười: “Chỉ một buổi tối nay thôi.”
Hứa Hành: “……”Cỏ
Hà Nghi An thuận thế ngồi xuống trước bàn ăn, cảm khái nói: “Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy Thẩm Thanh Phong nhận tội tráo con trong phiên tòa rồi.” Dùng tội danh khác tống bà ta vào tù, rốt cuộc cũng không giải hận được.
Điều tiếc nuối chính là dấu chân nhỏ vẫn chưa thể tìm thấy.
Bà chỉ vào chén chè đậu xanh khoai môn rồi hỏi con trai: “Sao con không ăn?”
Hứa Hành mở túi ra: “Đưa cho mẹ và ba con một món quà. Công sức của Tưởng Tư Tầm đó, con chỉ là mượn hoa cúng Phật thôi.”
Anh đưa dấu chân nhỏ xíu đó cho mẹ mình: “Dấu vết đầu tiên mà Tri Ý để lại khi đến thế giới này.”
“Không phải nói, không tìm thấy sao?” Hà Nghi An kích động, khàn giọng nói hai lần mới nói trọn câu đó. Bà cẩn thận nhận lấy.
Trang giấy đã ố vàng nhưng dấu chân nhỏ kia vẫn còn đỏ tươi.
Bà khẽ khịt khịt mũi, mang dấu chân nhỏ cho chồng xem.
Hứa Hướng Ấp gấp đôi tờ giấy rồi tiếp tục gấp dọc theo mép dấu chân, chỉ để lộ dấu chân nhỏ. Ông đặt nó vào tay mình so sánh, như thể bàn chân nho nhỏ của con gái đang giẫm lên lòng bàn tay ông.
Hà Nghi An bỗng nhiên quay mặt đi, nhìn thấy cảnh này không thể không khóc lã chã.
Điện thoại của bà rung lên, con gái gửi tin nhắn tới: [Mẹ ơi, hôm nay con về nhà muộn lắm, chín giờ còn phải họp video với Manhattan nữa. Ba mẹ đừng đợi con mà đi ngủ sớm nhé.]
Hà Nghi An trả lời: [Chúng ta cũng không buồn ngủ, con bận việc đi.]
Hứa Tri Ý đặt điện thoại xuống không khuyên mẹ nữa. Mỗi lần cô về nhà, dù muộn thế nào thì ba mẹ vẫn sẽ chờ cô, có khuyên cũng không nghe.
Hôm nay tâm trí cô gần như chỉ hướng về phía Hồng Kông, mãi cho đến khi ông nội Lộ ra thông báo cá nhân, lòng cô mới thấy an tâm, rốt cuộc Thẩm Thanh Phong cũng không còn cơ hội được bảo lãnh ra ngoài nữa.
Hạng mục Tân Vân kia có lẽ cuối cùng sẽ trở về tay Lộ Kiếm Lương.
Rót một ly nước, Hứa Tri Ý dựa vào mép bàn chậm rãi uống từng ngụm, đây là ngày thoải mái nhất trong sáu năm qua sau chuyện bị bế nhầm.
Cô lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tưởng Tư Tầm: [Chờ mấy ngày nữa anh hết bận, em sẽ đến Hồng Kông, tụi mình cùng đi thăm ông nội Lộ nhé.]
Tưởng Tư Tầm: [Được.]
Hứa Tri Ý hỏi: [Anh vẫn còn ở công ty à?]
Tưởng Tư Tầm đang ở buồng thang máy ở tầng một, anh vừa nhấn nút đi lên, cửa thang máy từ từ mở ra.
Trong tay anh xách theo món quà tặng cho cô, một tay anh gõ phím: [Chuẩn bị vào thang máy.]
Hứa Tri Ý tưởng anh ở bên Hồng Kông chuẩn bị tan làm: [Hôm nay về anh ngủ một giấc thật ngon nhé, em còn có một cuộc họp video, kết thúc rất muộn nên tối nay sẽ không gọi video với anh, anh đi ngủ sớm một chút.]
Cô lại nói thêm: [Nếu bây giờ anh tiện thì em sẽ gọi video với anh.]
Tưởng Tư Tầm bước vào thang máy rồi nhấn số ’20’. Cánh cửa đóng lại, con số không ngừng tăng lên, càng lúc càng đến gần cô.
Anh trả lời: [Bên cạnh có người.]
Hứa Tri Ý: [Vậy thì gõ phím tám chuyện.]
Thang máy dừng ở tầng 20, Tưởng Tư Tầm bước ra.
Hứa Tri Ý chia sẻ tâm trạng của mình lúc này: [Nếu hôm nay anh ở Bắc Kinh thì tốt rồi, buổi tối xong việc em sẽ chúc mừng anh, cũng sẽ chúc mừng cho chính bản thân em.]
Tưởng Tư Tầm hỏi: [Em muốn chúc mừng như thế nào?]
Hứa Tri Ý cười: [Vì hiện giờ anh không về nên em không nghĩ chi tiết được.]
Tưởng Tư Tầm: [Vậy giờ em nghĩ đi.]
Lúc này có tiếng gõ cửa, cô tưởng là thư ký.
Hứa Tri Ý: “Mời vào.”
Cánh cửa mở ra, bóng dáng cao lớn của người đàn ông hiện ra trước mắt.
Hứa Tri Ý vừa gõ hai từ vào khung thoại, nhìn người trước mặt với vẻ mặt khó tin.
Chín ngày không gặp, khi nhìn thấy người, nỗi nhớ anh mới trở nên cụ thể.
“Sao anh về thế?” Nỗi nhung nhớ và niềm vui bất ngờ xen lẫn vào nhau.
Tưởng Tư Tầm đóng cửa lại, không có lý do gì cả, chỉ là đột nhiên nhớ cô nên về gặp cô.
“Không phải anh nói phải tốn mấy ngày nữa mới giải quyết xong chuyện bên kia sao?” Hứa Tri Ý nhanh chóng đi tới, bị anh ôm vào lòng.
Cô cũng ôm lấy eo anh, lần này không cần anh nhắc nhở, cô ôm anh rất chặt.
Tưởng Tư Tầm trả lời: “Sáng mai anh trở về.”
Hứa Tri Ý ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt chăm chú không nhiễm chút dục vọng nào của anh: “Chỉ để quay về gặp em thôi à?”
Người đàn ông gật đầu, anh vẫn luôn nhìn cô.
Hứa Tri Ý và anh nhìn nhau, trước khi nhìn thấy anh, cô có rất nhiều điều muốn nói với anh, cảm giác như nói một ngày một đêm còn không hết chuyện.
Đến khi nhìn thấy người thật thì mới phát hiện ra, chỉ cần ôm như thế này, người cô ở trong lòng anh, còn hơn cả trăm ngàn lời nói.
Cô nhón chân hôn lên cằm anh, lúc muốn hôn anh lần thứ hai, mũi chân cô nhón không đủ cao nên hôn vào cổ anh.
Yết hầu Tưởng Tư Tầm động đậy, anh lo mình không thể kiềm chế được nên không dám hôn cô.
“Hiện giờ ban đêm anh còn phải dậy để tắm thêm một lần.”
Hứa Tri Ý: “……”Cỏ
Cô lập tức hiểu ra, thành thật đứng vững, không hôn anh nữa.
“Lát nữa em còn phải họp video.”
Tưởng Tư Tầm nhìn cô nói: “Anh biết.” Anh vẫn không thể nhịn được mà hôn lên môi cô, lúc có suy nghĩ muốn tiến xa hơn, anh lập tức buông cô ra.
Anh nhìn vào mắt cô: “Mấy ngày nay em không ngủ ngon phải không?”
Hứa Tri Ý không phủ nhận: “Đêm nay là có thể ngủ ngon rồi.”
Lúc này cô mới nhìn vào chiếc túi anh đang xách: “Cái gì vậy anh?”
Tưởng Tư Tầm đưa túi mua sắm cho cô: “Anh mua cho em vài cái khăn lụa.”
Hứa Tri Ý không thiếu thứ gì, món nào mẹ cũng sắm đầy đủ cho cô, nhưng khi nhận được món quà nhỏ đầy dụng ý thì cô vẫn vui vẻ vô cùng, đuôi lông mày toát lên vẻ tươi vui: “Cảm ơn anh.”
Lúc này điện thoại của Tưởng Tư Tầm reo lên, là cuộc gọi của một nhà thiết kế trang sức, anh đích thân liên hệ để thiết kế nhẫn cưới.
“Sếp Tưởng, chào anh, bản phác thảo thiết kế đã được gửi vào email của anh.”
“Được, vất vả rồi.”
Cúp điện thoại, Tưởng Tư Tầm đăng nhập vào email.
Hứa Tri Ý rót đầy ly nước, ngồi trước máy tính mở tài liệu cuộc họp để chuẩn bị cho cuộc họp sau hai mươi phút nữa.
Tưởng Tư Tầm kéo một chiếc ghế ngồi bên cạnh cô, cầm lấy một bàn tay của cô rồi nắm chặt.
Hứa Tri Ý tưởng anh chỉ đơn giản là nắm chặt tay mình, cô không nghĩ nhiều mà tập trung đọc tài liệu.
Tưởng Tư Tầm mở bản thiết kế, đặt điện thoại sát bên tay cô. Anh nhìn vào chiếc nhẫn trên màn hình điện thoại rồi lại nhìn những ngón tay thon nhỏ của cô, so sánh từng mẫu nhẫn một.
Hứa Tri Ý vô tình ngẩng đầu lên, thấy anh đang chăm chú nhìn vào màn hình.
“Anh đang nhìn gì thế?” Cô nghiêng đầu qua.
Không kịp thoát ra, Tưởng Tư Tầm úp ngược điện thoại xuống bàn.
Hứa Tri Ý cười: “Anh còn giấu em bí mật gì nữa à?” Cô dùng tay kia chọc chọc ngực anh: “Sao em cảm thấy anh đang chột dạ ấy nhỉ.”
Tưởng Tư Tầm cười nhàn nhạt: “Anh chột dạ gì chứ?”
Hứa Tri Ý ngồi thẳng dậy, nhướng mày: “Vậy anh phải tự hỏi mình đi.”
Tưởng Tư Tầm lại cầm điện thoại lên, vừa tắt trang hiện tại và thoát khỏi hộp thư vừa nói: “Nếu anh không cho em xem, tối nay em lại không ngủ được.”
“…… Đừng nói em theo kiểu lòng dạ hẹp hòi như vậy chứ.”
Hứa Tri Ý bỗng nhiên cười trêu anh, ghé sát vào anh nói: “Thôi kệ, coi như em lòng dạ hẹp hòi đi, thế anh có dám cho em xem không?” Vừa nói cô vừa liếc mắt sang màn hình của anh.
Người đàn ông nhìn vào đôi mắt tinh nghịch pha lẫn tò mò của cô, hiếm khi thấy được vẻ sinh động này của cô, anh nói: “Không phải là vấn đề dám hay không dám.”
Hứa Tri Ý đoán: “Chuyện này sẽ làm em thấy khó chịu sao?” Khả năng duy nhất cô nghĩ đến là: “Lộ Kiếm Lương tìm được người bảo lãnh Thẩm Thanh Phong ra ngoài rồi?”
“Đừng nhắc tới Thẩm Thanh Phong, bà ta không ra ngoài được đâu.”
Tưởng Tư Tầm mở album ảnh, tìm ra bức ảnh từ rất lâu về trước, vốn dĩ anh không định cho cô xem, nhưng bây giờ nếu không tìm ra lý do thuyết phục được cô thì lòng cô sẽ thấy bất an.
Hứa Tri Ý nói: “Không sao, em không nhìn đâu. Anh không muốn cho em biết thì chắc chắn không phải là chuyện tốt.”
“Để anh tìm một chút, vừa mới thoát ra.”
Tưởng Tư Tầm tìm được tấm ảnh, bấm mở rồi để trước mặt cô.
Hứa Tri Ý vốn muốn nói “Có phải anh định tuỳ tiện tìm một cái gì đó để lấp liếm em không” thì nhìn thấy bản thân mình dưới ánh hoàng hôn bên bờ biển, bỗng dưng không thể thốt ra lời nào.
Năm ấy trên bãi biển Hawaii lúc trời xâm xẩm tối, cô bỗng nhiên quay mặt lại và bị anh chụp được, trong ảnh không dính các đồng nghiệp khác trong team building mà chỉ có một mình cô.
Nếu bạn yêu thích truyện do Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.
Ko biết làm sao, nhưng đọc đến đoạn Hứa Hành đưa dấu chân của Tri Ý cho bame Hứa tui chảy nước mắt🥹
nhà thiết kế váy cưới có phải nu9 nào trong truyện của MTN ko nhỉ :))))))
Mình thấy mô tả chi tiết quá không biết được là ai, chắc phải nhờ mọi người thôi 😁😁
thấy lớn tuổi quá nên chắc không phải