ANH TỰA GIÓ NAM
CHƯƠNG 84 (Ngoại truyện 18): Nghỉ lễ bên bờ biển
Editor: Cỏ May Mắn
–
Buổi trưa Lộ Kiếm Ba đến nhà Hứa Hướng Ấp, theo sau xe ông là một xe chở hàng nhỏ.
Do đã thông báo trước khi đến nên bảo vệ trực tiếp mở cổng cho họ vào.
Hứa Tri Ý đang đuổi theo những quả bong bóng rực rỡ đầy màu sắc trên bãi cỏ. Vì đang còn mặc bộ đồ liền thân hình sóc nên bé phải đỡ chiếc đuôi, khi chạy trông bé như một cục bông nhỏ vụng về.
“Anh ơi…” Lời còn chưa dứt, bé đã nhìn thấy hai chiếc xe, bước chân bỗng nhiên dừng lại.
Bé nắm chặt đuôi, đứng im nhìn chiếc xe tải kia. Đây có phải là chiếc xe chở lương thực mùa đông đến cho bé không?
“Anh ơi.”
Tưởng Tư Tầm vặn ống thổi bong bóng lại, đi tới nắm tay cô bé.
Cậu không nhận ra biển số xe phía trước là của ba mình, dẫn em gái tới cùng nhìn xem.
Hai chiếc xe dừng lại, Lộ Kiếm Ba bước xuống xe đằng trước, bảo tài xế xe phía sau dỡ đồ xuống rồi để trong sân là được.
Hứa Tri Ý không biết Lộ Kiếm Ba, tưởng ông ấy là chủ tiệm bánh quy, bé ngẩng đầu lên nhìn Tưởng Tư Tầm, vui vẻ nói: “Anh ơi, lương thực của em đến rồi.”
“Ừ.”
Tuy ngoài miệng Tưởng Tư Tầm nói vậy nhưng trong lòng cậu rất tò mò xem ba đã mua gì.
Đừng có mua xe thể thao cho trẻ em nữa đấy.
Chiếc xe mà cậu và Hứa Hành tặng đã bị đè bẹp dẹp lép như hạt mè.
Chỉ thấy cửa xe tải mở ra, mấy người hợp sức nâng một chiếc xe thể theo trẻ em màu đỏ tươi xuống dưới.
Hứa Hướng Ấp bước ra khỏi nhà, ông cũng đã đặt mua một chiếc xe đua cho con gái, ba tháng nữa mới được giao tới, không ngờ Lộ Kiếm Ba lại ra tay trước bọn họ một bước.
Ông thoáng nhìn qua đã nhận ra mẫu xe, hỏi: “Chiếc xe này của ông hẳn là xe sưu tầm nhỉ?”
Trên thị trường không có bán.
Lộ Kiếm Ba nói: “Xe triển lãm.”
Nhà sản xuất đã dựa theo mẫu xe thật để tạo ra chiếc xe này, ghế ngồi và nội thất đều được làm bằng da xịn, giống hệt như xe thật vậy. Ông ấy là cổ đông của đội xe đua, nhờ mối quan hệ nên mới có được chiếc xe đua trẻ em chạy bằng điện này.
Hứa Hành ở phía bên kia nhìn đến nỗi ngây người mấy giây. Cậu tiến tới chạm vào logo xe rồi lại sờ vào lốp xe và bảng điều khiển. Nó tinh xảo như mô hình ô tô phiên bản giới hạn trong bộ sưu tập của cậu, và cũng là một chiếc xe đua thật ở phiên bản thu nhỏ.
Nghĩ đến món quà mình tặng cho em gái là chiếc ô tô đồ chơi giá 499 tệ, đã thế còn phải tự lắp ráp ra, cậu cảm thấy vô cùng phiền muộn.
“Tri Ý, lại đây nào.” Hứa Hướng Ấp hơi ngồi xổm xuống, dang cánh tay dài về phía con gái.
Hứa Tri Ý buông tay anh trai ra, đỡ chiếc đuôi chạy tới: “Ba.” Cô bé nhào vào lòng ba, hai tay ôm lấy cổ của ba, ngẩng đầu lên lén nhìn Lộ Kiếm Ba.
Hứa Hướng Ấp ôm con gái vào lòng, gỡ bỏ chiếc đuôi sóc ở sau lưng để bé tiện lái chiếc xe đua nhỏ của mình.
Lộ Kiếm Ba nhìn kỹ cô bé trước mặt, dễ thương lanh lợi, chỉ cần nhìn cũng khiến người ta yêu thích. Hèn chi con trai không muốn đến chỗ ông nghỉ đông, khăng khăng phải đến đây chơi với em gái.
Ông cũng hơi ngồi xổm xuống, cười hỏi: “Con là con nhà ai?”
Giọng Hứa Tri Ý mềm mại đáng yêu: “Con của nhà Hứa Hướng Ấp. Con tên là Hứa Tri Ý ạ.”
“Chào con. Bác là Lộ Kiếm Ba, sau này con có thể gọi bác là bác Lộ.”
“Chào bác Lộ ạ.”
Lộ Kiếm Ba không ngờ mình lại có kiên nhẫn để trêu một đứa trẻ: “Sao con lại mặc bộ đồ sóc thế?”
Mặt Hứa Tri Ý vương vấn ý cười, nói: “Bởi vì con là sóc con ạ.”
Vừa nói, cô bé vừa sờ tay ra sau lưng để tìm cái đuôi, muốn khoe với bác Lộ điểm đặc trưng sóc của mình: “Bác Lộ xem nè. Con…… Á! Đuôi của con đâu!”
Không sờ thấy đuôi, bé lo lắng quay phắt người lại làm cho những người bên cạnh phì cười.
Hứa Hướng Ấp cười, đưa chiếc đuôi ông đã tháo ra cho bé: “Ở đây mà, không bị mất đâu.” Ông hôn con gái rồi nói: “Ba đang cầm nó cho con mà.”
Hứa Tri Ý thở phào nhẹ nhõm, vừa nãy làm bé sợ mất vía, còn tưởng cái đuôi biến mất rồi.
“Ba, tại sao lại gỡ nó ra ạ?”
Hứa Hướng Ấp chỉ vào chiếc xe đua màu đỏ: “Món quà đổi tên của bác Lộ tặng cho con đấy. Nếu có đuôi sẽ không thể ngồi được. Chúng ta thử lên ngồi xe mới của con được không?”
“Dạ.”
Cô bé quay sang Lộ Kiếm Ba nói: “Cảm ơn bác Lộ ạ.”
Bé không vội lái xe ngay, móc ra hai viên kẹo và một viên socola từ trong túi to, bước từng bước nhỏ đến gần Lộ Kiếm Ba rồi nhét vào tay ông: “Đồ ăn vặt mùa đông của con, chia cho bác một ít nè.”
Lộ Kiếm Ba cười: “Cảm ơn con.”
Đột nhiên ông muốn có một đứa con gái như thế này, ít nhất con bé sẽ không làm tim ông đập thình thịch lúc nửa đêm.
Ông nhận kẹo, một tay bế đứa bé lên: “Đi thôi, bác sẽ đưa con đi lái xe.”
Hứa Hành nằm phịch ra bãi cỏ, hai tay chắp sau đầu, nhìn trời thở dài.
Tưởng Tư Tầm ngồi xếp bằng ở bên cạnh, nhìn chiếc xe thể thao màu đỏ chằm chằm như đang suy tư gì.
Cả hai đều chịu đả kích nặng nề. Bọn họ phải năn nỉ mãi mới được cho 400 đồng, sau đó còn phải đi mượn lần thứ hai, vất vả lắm mới mượn được 600 đồng, chẳng có chút mặt mũi nào cả.
Hứa Hướng Ấp và Hà Nghi An đang đưa con gái đi lái xe, Lộ Kiếm Ba đi tới, đá mỗi thằng nhóc trên bãi cỏ một phát: “Đứng dậy đi, không lạnh à?”
Cả hai đều thấy ông ấy phiền phức, hở ra là lại dùng tiền mua chuộc lòng người. Nhờ vậy mà trong mắt em gái, ông ấy là một người tốt bụng, em gái còn cho ông ấy thêm một viên socola.
Hứa Hành nhắm mắt giả vờ ngủ, không thèm để ý tới ông ấy.
Tưởng Tư Tầm không muốn nói chuyện. Cậu chỉ chỉ vào đầu mình, ý nói cậu bị đau đầu.
Lộ Kiếm Ba: “Một đứa con nít như con thì bị đau đầu gì hả?”
Tưởng Tư Tầm nói: “Bị ba chọc giận đấy.”
Lộ Kiếm Ba: “……” Ông muốn đá nó ra ngoài cổng luôn.
Ông kéo con trai mình dậy, rồi kéo Hứa Hành đang nằm trên mặt đất lên, nói: “Mang cho tụi con mô hình collab* đấy, vất vả lắm mới mua được, có muốn không?”
Vừa nghe đấy là mẫu mô hình collab, thế thì chắc chắn đấy cũng là mô hình phiên bản giới hạn, hai người đột nhiên không còn giận dỗi nữa.
Lộ Kiếm Ba ôm đầu con trai, đẩy con trai về phía trước.
Nửa năm không gặp, thằng bé lại cao lên không ít.
Bình thường ông không có thời gian ở chung với con trai, một năm cũng gặp con vài lần, trong lòng ông áy náy: “Năm nay ba cùng con đón Tết Âm Lịch.”
Tưởng Tư Tầm: “Mẹ con nói năm nay sẽ đến Hải Thành đón Tết với con.”
Cậu quay mặt lại nhìn ba, muốn nói lại thôi.
Dù là Tết Trung Thu hay Tết dương lịch – là những ngày sum họp gia đình, trước giờ thằng bé chưa bao giờ được đoàn viên, nó luôn phải đón Tết ở nhà người khác. Giống như cũng đã quen rồi.
Lộ Kiếm Ba im lặng, dùng sức ôm đầu con trai.
Quà cho tụi nhỏ ở trong cốp xe, ông bảo tụi nó tự đi lấy.
Hai cậu nhận được quà xong thì bị Hứa Hướng Ấp giục đi thu dọn hành lý, ăn trưa xong bọn họ sẽ ra sân bay.
Lộ Kiếm Ba không vào biệt thự, lấy điếu xì gà trong xe tựa vào cửa xe hút thuốc.
Gió hôm nay khá mạnh, gió lạnh thổi xuyên qua cổ áo sơ mi vào trong.
Một tay cầm điếu thuốc, một tay nghịch nghịch chiếc bật lửa, chiếc áo khoác đen rộng mở, ông cũng chẳng buồn cài lại. Tưởng Nguyệt Như không muốn gặp ông, ông đang do dự xem có nên đến Hải Thành hay không.
Hút xong điếu thuốc, ông gọi điện cho thư ký Thái, dặn dò một số công việc rồi nói: “Tôi sẽ ở Hải Thành mấy ngày.”
Thư ký Thái: “Vâng chủ tịch Lộ, tôi biết rồi.”
Lộ Kiếm Ba vừa định cúp điện thoại thì nghe thấy đầu bên kia gào lên: “Lộ Kiếm Ba, ông không phải đàn ông!”
Âm thanh chói tai, xuyên thủng màng nhĩ.
Giọng nói không xa lạ, đó là tiếng gào giận dữ của Thẩm Thanh Phong.
Thư ký Thái cùng vệ sĩ đang tra hỏi Thẩm Thanh Phong, buộc Thẩm Thanh Phong phải khai hết chi tiết về vụ tráo con. Nhưng đối phương ngoan cố, nói xa nói gần. Vừa nãy anh ta nghe điện thoại của Lộ Kiếm Ba, vệ sĩ đang bóp cổ Thẩm Thanh Phong, lúc bà ta khó thở, vệ sĩ hơi thả lỏng tay ra cho bà ta hít thở một chút.
Thẩm Thanh Phong thở dốc hổn hển, mồ hôi lạnh trên lưng thấm ướt quần áo, bà ta như vừa đi từ cõi chết trở về. Lồng ngực bà ta đau nhói vì thiếu oxy, suýt nữa thì lấy mạng bà ta.
Nếu bị Hứa Hướng Ấp phát hiện bà ta đã tráo con, Hứa Hướng Ấp đối xử với bà ta thế nào thì bà ta đáng phải chịu như thế, nhưng Lộ Kiếm Ba sao có thể đối xử với bà ta như vậy?
Bà ta yêu ông ấy như thế.
Ông ấy cũng từng có tình cảm với bà ta.
“Lộ Kiếm Ba, ông có còn là đàn ông không?”
Lộ Kiếm Ba bảo thư ký Thái đưa điện thoại cho bà ta, ông có chuyện muốn hỏi.
Thẩm Thanh Phong lau mồ hôi trên trán, bám vào mép bồn rửa tay để đứng vững. Lúc nãy vệ sĩ bóp mạnh, bà ta tưởng rằng mình sẽ không bao giờ nhìn thấy ngày mai nữa.
Đưa điện thoại lên tai, bà ta không kiềm chế được bản thân, nước mắt chợt rơi xuống từng giọt từng giọt, bà ta không cam lòng: “Lộ Kiếm Ba, ông đối với tôi không có chút tình cảm nào sao?”
Sao ông ấy có thể ra tay tàn nhẫn với bà ta như vậy.
Lộ Kiếm Ba bình tĩnh nói: “Tôi nói tôi rời xa bà sẽ sống không nổi, bà có tin không?”
Thẩm Thanh Phong cười lạnh, nhưng không thể ngăn được dòng nước mắt đang rơi.
Trong mắt bà ta chỉ có tiền, bà ta ở bên bất kỳ người đàn ông nào cũng là vì tiền, nhưng chỉ với ông ấy, bà ta đã lấy toàn bộ chân thành của bản thân ra.
Ông ấy rõ ràng là một kẻ tệ bạc, tuyệt tình đến tột cùng. Đã mấy năm trôi qua nhưng bà ta vẫn không hiểu tại sao mình vẫn không buông được ông ấy, rốt cuộc bà ta còn yêu ông ấy vì điều gì?
“Chúng ta đã đến nước này rồi, chắc là ông sẽ không bỏ qua cho tôi.”
Lộ Kiếm Ba: “Không phải chắc là, mà là chắc chắn sẽ không bỏ qua.”
Trái tim Thẩm Thanh Phong chùng xuống, tia hy vọng cuối cùng cũng bị dập tắt hoàn toàn.
Bà ta tiếp tục câu chưa nói xong trước đó: “Lộ Kiếm Ba, ông đã từng yêu tôi chưa?” Cho dù quãng đời sau này mất đi sự tự do, nhưng bà ta vẫn muốn biết câu trả lời.
Bà ta biết mình hoàn toàn điên rồi.
Câu hỏi này trong mắt Lộ Kiếm Ba thì chẳng có kì ý nghĩa gì.
Liệu cảm giác thích nhất thời chỉ vì ngoại hình có thể coi là tình yêu? Chưa từng bước vào trái tim ông, làm sao có thể gọi là yêu được?
Tưởng Nguyệt Như nói ông chỉ yêu bản thân.
Đúng vậy ư?
Có lẽ thế.
Nhưng ông cũng yêu Tưởng Nguyệt Như, không phải sao?
Nếu không yêu, sao ông lại cầu hôn bà ở độ tuổi 23, sang hôm sau kéo bà đi đăng ký kết hôn.
Nếu không yêu, sao ở độ tuổi phải tùy ý phóng đãng nhất, ông lại cùng bà xây đắp một gia đình nhỏ, sau đó hạ sinh Tưởng Tư Tầm.
Con trai không phải là kết quả ngoài ý muốn, mà là khi bọn họ đạt đến tình yêu sâu đậm, bọn họ mong muốn có một đứa con.
Nếu như kết hôn chỉ vì muốn có con, bắt đắc dĩ phải đi đăng ký kết hôn, mà nói rằng ông không yêu thì cũng được.
Đâu phải thế.
Nhưng Tưởng Nguyệt Như lại kiên quyết như vậy, bà nói ông không hề yêu bà.
Ông nói bà đừng vì những sai lầm sau này mà phủ nhận tình cảm ông từng dành cho bà, nhưng Tưởng Nguyệt Như dửng dưng, nhất quyết muốn rời đi. Lời cuối cùng bà đàng hoàng nói với ông là: Lộ Kiếm Ba, xem như nể mặt tôi yêu ông sáu năm, xin ông một chuyện, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Họ gặp nhau năm 20 tuổi, năm 26 tuổi thì chia tay nhau.
Từng yêu nhau nồng nàn, họ không màng đến bất kỳ ai, gia đình cũng không thể ngăn cản họ đến bên nhau. Ông cũng cho rằng mình có thể ở bên bà ấy đến hết quãng đời còn lại.
Dù cho sau khi kết hôn, tình cảm có phai nhạt đi, cũng phải tuân theo câu kia: bạc đầu cũng không chia lìa.
Nhưng mà bọn họ đã chia tay được bảy năm.
Vượt xa khoảng thời gian bọn họ yêu nhau rất nhiều rồi.
Sau mấy năm chia tay, ông lại cảm thấy vô cùng may mắn khi có một đứa con trai với bà. Dù không gặp nhau, nhưng cả đời này vẫn có mối dây liên kết, không trở thành người xa lạ hoàn toàn.
Đầu dây bên kia, Thẩm Thanh Phong chờ mãi mà không thấy người đàn ông trả lời.
Bà ta tưởng ông cũng đang rối rắm, nghĩ đến chuyện xưa giữa ông và mình. Bà ta nói tiếp: “Lộ Kiếm Ba, tốt xấu gì cũng quen biết nhau một thời gian, ông sắp sửa đưa tôi vào tù, coi như thỏa mãn sự tò mò của tôi đi.”
Lộ Kiếm Ba dứt ra khỏi dòng hồi ức, nói với điện thoại di động: “Đôi khi tò mò không phải là chuyện tốt, không cần thiết.”
Cảm xúc của ông dành cho bà ta như thế nào, đó là chấp niệm của bà ta, không liên quan đến việc có cần thiết hay không.
Thẩm Thanh Phong: “Ông cứ trả lời tôi. Về chuyện bế nhầm con, hỏi gì tôi sẽ đáp nấy.”
Lộ Kiếm Ba không tin được bà ta: “Vậy để tôi hỏi trước, dấu chân sơ sinh của Tri Ý ở đâu? Trong hồ sơ lưu trữ không có.”
Thẩm Thanh Phong: “Tôi cũng không biết.” Bà ta thật sự không biết. “Hỏi anh Cả của ông đi, có thể ông ta biết đấy.” Lộ Kiếm Lương chẳng phải kẻ tốt gì, kéo được ai xuống nước ông ta sẽ kéo xuống từng người một.
“Được rồi, đến lượt ông trả lời tôi.”
Hiện giờ bà ta chỉ muốn biết ông có yêu bà ta hay không, yêu bà ta đến mức nào.
Lộ Kiếm Ba: “Tôi chỉ yêu Tưởng Nguyệt Như, hiện tại vẫn còn yêu.”
Đâm thẳng một con dao vào tim bà ta. “Lộ Kiếm Ba, ông không phải là người!” Thẩm Thanh Phong cuồng loạn thẳng tay ném điện thoại đi.
“Rầm” một tiếng, màn hình điện thoại vỡ vụn, vết nứt tựa như mạng nhện.
Thư ký Thái: “……”
Sau khi Lộ Kiếm Ba cúp điện thoại, ông mới nhớ ra điện thoại mà Thẩm Thanh Phong đã ném chính là điện thoại của thư ký Thái.
Ông gửi email cho thư ký Thái: [Chi trả cho điện thoại cho cậu.]
Thoát khỏi hộp thư, ông gọi cho một thư ký khác nói thư ký đến Hồng Kông để hỏi trực tiếp Lộ Kiếm Lương về dấu chân sơ sinh, cho dù Lộ Kiếm Lương có lấy đi hay không thì ông phải có trách nhiệm tìm về.
“Nhân tiện cậu nói cho Lộ Kiếm Lương, vị trí nắm quyền nhà họ Lộ, hiện giờ tôi lại cảm thấy hứng thú,”
Điện thoại mới cúp máy, bên cạnh truyền đến ——
“Bíp bíp –”
“Bíp bíp –”
Tiếng còi xe phát ra từ miệng Hứa Tri Ý.
Tâm trạng nặng nề của Lộ Kiếm Ba bỗng hóa thành hư không, ông cười nói với bé con: “Phía trước có người đi bộ, không được phép bóp còi.”
Hứa Tri Ý ngẩng đầu cười, nghiêm túc giải thích: “Con không bóp còi, là con tự nhắc nhở mà.” Bé hỏi: “Bác Lộ, bác đi xe không ạ? Con có thể đưa bác về đến nhà.”
Lộ Kiếm Ba cười nói: “Xe của con không có chỗ cho bác ngồi nè, sao bác ngồi được?”
Hứa Tri Ý vỗ vỗ đằng sau: “Giả vờ ngồi nha.”
Lộ Kiếm Ba trêu cô bé: “Vậy tiền xe cũng giả vờ đưa phải không?”
Hứa Tri Ý chớp chớp mắt, suy nghĩ một lúc rồi cười nói: “Tiền xe phải đưa tiền thật ạ.” Bé xòe bàn tay nhỏ ra: “Một đồng tiền.”
Lộ Kiếm Ba cười, quay người mở cửa xe, lấy một phong bì từ trong xe ra, trong đó có 4000 đồng ông cố ý mang đến cho con trai. Ông rút ra một tờ.
Hứa Tri Ý nhận ra tờ tiền đó: “Là một trăm đồng.”
“Đúng rồi, một trăm.” Lộ Kiếm Ba đưa tiền cho cô bé: “Vậy con trả lại cho bác bao nhiêu tiền?”
Hứa Tri Ý không hiểu tại sao đã đưa tiền rồi mà còn phải trả lại. Bé cuộn tiền lại nhét vào túi, vỗ nhẹ một cái rồi nắm lấy vô lăng, đạp mạnh chân ga, chiếc xe thể thao lao vút đi.
Lộ Kiếm Ba ở phía sau hô lên: “Bác còn chưa lên xe mà.”
Hứa Tri Ý quay đầu: “Là giả vờ ngồi mà.”
Lộ Kiếm Ba cười, nói chuyện với trẻ con ông phải học cách thêm từ vào cuối câu: “Nhưng cũng không thể giả vờ như thế nhé.”
Hứa Tri Ý cười khanh khách, vì sợ bị đuổi theo nên đạp ga hết cỡ.
Hứa Hướng Ấp bước nhanh theo sau: “Cục cưng, chậm một chút.”
Lái được vài vòng, Hứa Tri Ý đã quen thuộc với các tính năng, bé lái thẳng vào biệt thự, nhưng do có bậc thềm ở lối vào, xe không thể lái vào được.
Lộ Kiếm Ba đi theo từ phía sau: “Bác sắp bắt được con rồi.”
Lo bác Lộ sẽ bắt được mình thật, Hứa Tri Ý cầu cứu Hứa Hướng Ấp trước: “Ba ơi!”
Hứa Hướng Ấp dùng một tay bế bé lên, lấy vạt áo khoác che lại ôm bé vào lòng. “Không sao đâu, ba bảo vệ con.”
Hứa Tri Ý vùi mặt thật sâu vào cổ ba mình, nhỏ giọng hỏi: “Ba ơi, ba có thể đưa con đến cầu thang không? Con đi tìm anh.”
“Được.” Hứa Hướng Ấp phối hợp với con gái: “Ba giúp con ngăn cản bác Lộ.”
Hứa Tri Ý hôn lên mặt ba: “Cảm ơn ba ạ.”
Hứa Hướng Ấp ôm con gái càng chặt hơn, con gái bắt đầu quấn lấy ông, trong lòng ông vui mừng khôn tả.
Vào cửa, Hứa Hướng Ấp đặt con gái xuống bậc thang đầu tiên của cầu thang xoắn ốc còn mình thì quay lưng lại với cầu thang, hai tay đặt lên tay vịn làm bộ cản đường.
Hứa Tri Ý lấy bàn tay nhỏ che túi lại, lạch bà lạch bạch leo lên lầu. Lên đến tầng hai bé gọi: “Anh ơi!”
Tưởng Tư Tầm nghe tiếng thì đi ra: “Em bị sao thế?”
Hứa Tri Ý vốn đã sắp kiệt sức, nhưng khi nhìn thấy Tưởng Tư Tầm ở cửa thì toàn thân lại tràn đầy sức mạnh, bé nhanh chân chạy về phía Tưởng Tư Tầm.
Tưởng Tư Tầm cúi xuống, vững vàng đón được bé.
Hứa Tri Ý nhào vào trong lòng cậu: “Anh ơi, bác Lộ muốn bắt em!”
Ở tuổi của Tưởng Tư Tầm, cậu không thể bế được đứa trẻ ba tuổi. Cậu dắt tay Hứa Tri Ý vào phòng, tuy biết ba mình chỉ nói đùa, sẽ không đuổi theo thật, nhưng cậu vẫn khóa trái cửa.
Hứa Tri Ý móc từ trong túi ra một tờ tiền màu đỏ, nói: “Anh ơi, cho anh nè. Anh mua bánh quy ăn đi, anh sẽ không nhớ ba mẹ nữa.”
Tưởng Tư Tầm kéo lỗ tai sóc của cô bé: “Cảm ơn em.”
Hứa Tri Ý kéo lỗ tai bên kia của mình, đôi mắt cười nói: “Không cần cảm ơn ạ.”
Tưởng Tư Tầm tìm một cuốn vở và một cây bút chì để cô tùy ý viết vẽ, sau đó cậu thu dọn hành lý, lấy bộ quần áo dày trong vali ra rồi xếp quần áo mùa hè vào.
Cậu thường đến nhà bác Hứa chơi, đây là phòng cố định của cậu. Trong tủ quần áo có áo thun mặc mùa hè, một vài cái đã nhỏ, một vài cái có kích cỡ lớn hơn nhưng vẫn có thể mặc được.
Hứa Tri Ý quỳ gối trước ghế sô pha vẽ sóc con, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn xuống quần áo trên người mình, bé cũng vẽ cho sóc một cái túi lớn.
Thu dọn xong hành lý, đóng vali lại, Tưởng Tư Tầm đến xem Hứa Tri Ý đang vẽ gì. Cậu nhìn mãi mà không thể nhìn ra, chỉ thấy một cục đen thui.
Cậu hỏi: “Em đang vẽ gì thế?”
“Vẽ em đó, sóc con.” Hứa Tri Ý ngẩng đầu lên hỏi: “Anh ơi, em vẽ có đẹp không?”
Tưởng Tư Tầm: “Đẹp.”
Cậu nghĩ cách khen ngợi cô bé: “Em là một họa sĩ theo trường phái trừu tượng.”
Nghe được khen mình là họa sĩ, Hứa Tri Ý càng vẽ nghiêm túc.
“Cảm ơn anh.” Bé nói thêm: “Đợi em vẽ xong sóc con, em sẽ vẽ cho anh một bức.”
Tưởng Tư Tầm cười: “Vậy anh chờ em vẽ anh.”
Đang trò chuyện, tiếng đập cửa vang lên.
Tưởng Tư Tầm đi ra mở cửa, ba cậu đang đứng bên ngoài.
Sợ làm em gái sợ, cậu không cho ba bước vào mà cậu đứng ngoài cửa, trở tay ra sau đóng cửa lại.
Lộ Kiếm Ba đưa phong bì cho con trai: “3900, còn 100 ở chỗ Tri Ý.”
Tưởng Tư Tầm: “……”
Hèn gì em ấy nói bác Lộ muốn bắt em ấy đi.
Lộ Kiếm Ba vỗ vỗ vai con trai: “Ba ra sân bay.”
Tưởng Tư Tầm sửng sốt, buột miệng nói: “Gấp như vậy ạ?”
Bọn họ còn chưa nói được mấy câu, bây giờ ông lại muốn đi sao? Không phải nói sẽ ăn trưa với cậu, còn muốn kiểm tra bài tập về nhà của cậu ư?
Cậu đã làm xong tất cả bài tập về nhà, cũng đã đặt sẵn trên bàn học rồi.
Lộ Kiếm Ba nói: “Nếu không đi thì sẽ không kịp lên máy bay.”
Thư ký Thái đặt cho ông chuyến bay bay đến Hải Thành vào lúc một giờ chiều, ngoại trừ thư ký Thái, ông không nói cho ai biết về kế hoạch trong mấy ngày tới.
Ngay cả Hứa Hướng Ấp ông cũng không hé một chữ nào.
Ông cũng không định nói trước cho con trai biết, sợ là nếu bị Tưởng Nguyệt Như biết được thì bà ấy sẽ hủy kế hoạch đến Hải Thành, làm cho con trai buồn.
Tưởng Tư Tầm muốn biết khi nào bọn họ mới có thể gặp lại nhau.
Nhưng cậu chỉ nghĩ trong lòng, cứng đầu không dám hỏi bằng lời.
Cậu cứ nhìn bóng dáng cao lớn đó quay người đi tới cuối hành lang rồi xuống cầu thang, cậu vẫn không thu hồi tầm mắt.
Dần dần lớn lên, cậu nhận ra rằng một ngày nào đó ba mẹ sẽ có gia đình mới, như chị họ đã nói, cậu sẽ có thêm những đứa em trai và em gái mới.
[Con sẽ có em trai em gái sao?]
Lộ Kiếm Ba đang trên đường đến sân bay thì nhận được tin nhắn của con trai.
Ông tưởng con trai muốn có một em gái như Tri Ý, ông làm cho thằng bé hết hy vọng hoàn toàn: [Đừng đua đòi với Hứa Hành, kiếp này con không bì được đâu.]
Tưởng Tư Tầm: [Sau này ba kết hôn cũng không sinh em trai em gái mới à?]
Lộ Kiếm Ba nhận ra vừa nãy ông đã hiểu lầm, không phải con trai đua đòi với Hứa Hành mà là thằng bé lo ông sẽ có gia đình mới. Ông trấn an con trai: [Ba sẽ không tái hôn, con cái chỉ có một mình con thôi. Bình thường ba luôn bận kiếm tiền từ khắp nơi trên thế giới chứ không phải bận rộn lập gia đình trên toàn thế giới.]
Chập tối, ông đến khách sạn đã đặt trước ở Hải Thành. Khách sạn này có bãi biển riêng, được Hứa Hướng Ấp cố ý chọn cho các con, ông cũng đã đặt phòng suit có view biển ở đây.
Bước vào sảnh khách sạn, ông mới đi được hai bước, nhìn thấy bóng dáng mảnh khảnh đang làm thủ tục ở quầy lễ tân, bước chân Lộ Kiếm Ba khựng lại.
Người cách đó không xa trước mắt ông đang mặc một chiếc váy dài màu trắng, mái tóc ngắn ngang vai, trông vẫn thanh tú nhã nhặn như trước.
Tưởng Nguyệt Như vừa mới đến ba phút trước, đang đợi lấy thẻ phòng.
Lúc này bà thấy một nhân viên lễ tân khác cười hỏi: “Chào anh, xin hỏi anh đã đặt chỗ trước chưa ạ?”
“Rồi.” Một giọng nói cuốn hút đặc biệt vang lên bên cạnh bà.
Tim Tưởng Nguyệt Như hơi nhảy dựng, người có giọng nói tương tự cũng nhiều mà, bà hơi nghiêng đầu, một bàn tay thon dài lọt vào tầm mắt, người đàn ông đưa thẻ căn cước cho nhân viên lễ tân.
Cổ tay áo sơ mi đen được xắn lên hai nếp, trên cổ tay là chiếc đồng hồ có mặt màu xanh đậm, bà quá quen thuộc với nó, toàn thế giới cũng chỉ có vài chiếc.
Cùng giọng nói, lại có cùng đồng hồ.
Làm gì có nhiều sự trùng hợp như vậy.
Lúc này thẻ phòng của bà đã chuẩn bị xong: “Thưa chị, thẻ phòng của chị đây.”
“Được, cảm ơn.”
Tưởng Nguyệt Như cầm lấy, không thèm nhìn người bên cạnh, đẩy vali rời đi.
Lộ Kiếm Ba chắc chắn vừa nãy bà ấy có nhìn thấy mình.
“Nguyệt Như.”
Dù gì tuổi vẫn còn trẻ, không thể làm như xa lạ được. Ông không kịp suy nghĩ đã nắm lấy cổ tay bà.
Tưởng Nguyệt Như cố gắng vùng vẫy nhưng không thể thoát được, bà quay người giơ tay phải lên.
“Bốp” một tiếng.
Một cái tát dứt khoát giáng vào má trái ông.
Người bị đánh là Lộ Kiếm Ba nhưng mấy người ở quầy lễ tân bị đơ ra hết.
Nhìn thấy có xung đột, bảo vệ ở cửa vội chạy tới can nhưng lại bị vệ sĩ của Lộ Kiếm Ba ngăn lại: “Không sao đâu.” Ông ta giải thích đơn giản: “Là việc nhà.”
Lộ Kiếm Ba vẫn không buông cổ tay bà ấy ra. Tuy bị tát ở trước mặt mọi người nhưng vẻ mặt ông vẫn bình tĩnh, ông nhìn thẳng vào mắt bà, đáy mắt bà đang cuồn cuộn tức giận, có lẽ còn có cả hận nữa.
Ông chỉ chỉ vào má trái của mình: “Nếu bà không hả giận thì cứ tát thêm một cái.”
Tưởng Nguyệt Như lạnh lùng nói: “Ông bỏ ra!”
Lộ Kiếm Ba: “Chúng ta cùng con trai đón Tết được không? Năm nào nó cũng đón Tết ở nhà người khác.”
Vừa nghe thấy hai người có con, các nhân viên tản ra, giả vờ ai bận việc nấy nhưng thi thoảng lại liếc nhìn bọn họ. Hai người có ngoại hình đẹp như vậy, con cái của họ ắt hẳn phải xinh đẹp biết bao.
Thẻ phòng của Lộ Kiếm Ba cũng đã chuẩn bị xong. Vệ sĩ lấy thẻ phòng rồi mang hành lý lên lầu trước.
Ông nhìn Tưởng Nguyệt Như: “Chúng ta tìm một chỗ nói chuyện đi, chỉ nói chuyện về con trai. Thằng bé lo sau khi chúng ta tái hôn và có gia đình mới thì nó sẽ không có nhà nữa.”
Tưởng Nguyệt Như đã bình tĩnh lại: “Ông buông tôi ra trước.” Trong giọng nói của bà không có tí hơi ấm nào.
Lộ Kiếm Ba lại siết chặt một chút rồi mới buông ra, chỉ vào chỗ uống trà chiều bên cạnh: “Tôi ở đó đợi bà.”
Ông gọi hai tách cà phê rồi ngồi xuống chiếc bàn cạnh cửa sổ.
Hai mươi phút sau, Tưởng Nguyệt Như xuống lầu.
Bà đã hứa với con trai sẽ đón Tết cùng thằng bé, nếu bà rời đi luôn thì nó sẽ rất buồn. Điều làm bà thực sự xúc động là câu nói kia của Lộ Kiếm Ba: năm nào con trai cũng đón Tết ở nhà người khác.
Tư Tầm muốn đón Tết cùng bọn họ sao?
Trước nay bà chưa từng hỏi.
Không dám hỏi.
Con trai suốt ngày tỏ ra vô tư vô lo nên bà cũng bỏ qua suy nghĩ thực sự trong lòng thằng bé.
Lộ Kiếm Ba đặt ly cà phê trước mặt bà: “Tôi biết bà không muốn thấy mặt tôi. Cho dù giữa hai chúng ta có xảy ra chuyện gì, hãy cố gắng đừng ảnh hưởng đến thằng bé, được không?”
“Hứa Hành có ba mẹ ở cạnh nó.” Nói đến đây, ông lại cảm thấy vô cùng tự trách: “Tôi muốn kỳ nghỉ này của Tư Tầm có ba mẹ bên cạnh. Còn mấy ngày nữa là đến giao thừa, bà suy nghĩ một chút, nếu bà không muốn thì tôi ở lại hai ngày rồi đi về.”
Trước khi bà ấy xuống lầu ông đã uống xong ly cà phê của mình. Ông nói xong thì ngồi thêm nửa phút nữa rồi đứng dậy: “Bà cứ từ từ uống, con trai sắp đến rồi, tôi lên lầu thay quần áo rồi dẫn chúng nó đi biển.”
Chuyến bay của Hứa Hướng Ấp muộn hơn chuyến bay của Lộ Kiếm Ba một tiếng, trước khi mặt trời sắp lặn, bọn họ mới đến khách sạn.
Tưởng Nguyệt Như không về phòng, bà ở khu vực nghỉ ngơi tại tầng một đợi bọn họ.
“Mẹ ơi.” Tưởng Tư Tầm chạy tới.
Tưởng Nguyệt Như nói với con trai: “Ba con cũng tới, mẹ không biết ông ấy ở phòng nào, lát nữa tự con hỏi ông ấy đi.”
Phản ứng đầu tiên của Tưởng Tư Tầm là kinh ngạc: “Không phải ba về London sao?”
Tưởng Nguyệt Như: “Không. Đi nghỉ lễ cùng con.”
Tưởng Tư Tầm vui đến mức cả một lúc lâu không nói nên lời, nhưng cậu biết mẹ không muốn nhắc đến ba, thế nên cậu kìm nén niềm vui trong lòng.
Tưởng Nguyệt Như sờ sờ đầu con trai, vừa đau lòng lại vừa áy náy: “Ba con sẽ đưa tụi con đi biển, mẹ và bác gái sẽ đi dạo một vòng.”
Trên con đường trước cửa khách sạn, Hứa Hướng Ấp đang cho con gái lái xe, chiếc xe thể thao cũng được cho lên máy bay mang theo đến đây.
Hứa Tri Ý đang tập làm sao để lùi xe thành thạo. Gương chiếu hậu hơi khó nhìn rõ nên cô bé vừa lùi xe vừa ngoảnh đầu ra sau.
Lộ Kiếm Ba thay sang áo thun lại còn đeo kính râm nên cô bé không hề nhận ra.
Sợ đụng vào người khác, bé đang ở rất xa đã bắt đầu phát ra tiếng nhắc nhở ——
“Bíp bíp –”
“Bíp bíp –”
Lộ Kiếm Ba tháo kính râm xuống, nói chuyện với Hứa Hướng Ấp.
Hứa Tri Ý hơi sửng sốt, nhận ra đó là bác Lộ, bé cuống quít xoay người lại, tìm chiếc kính râm nhỏ của mình rồi đeo lên mũi.
Vừa nãy bác Lộ có đeo kính râm nên bé không thể nhận ra, nếu bé đeo kính râm thì bác Lộ cũng sẽ không nhận ra bé.
Bé tiếp tục lùi xe ——
“Bíp bíp –”
“Bíp bíp –”
Lộ Kiếm Ba cười, đi tới mấy bước, dùng một tay bế cô bé lên.
Hứa Tri Ý giả vờ bình tĩnh: “Bác nhận nhầm người rồi ạ.”
Lộ Kiếm Ba không nhịn được, cười haha thành tiếng.
Cỏ May Mắn có lời muốn nói: Có vẻ như ở ngoại truyện IF những tiếc nuối của cả em Ý lẫn anh Tầm đều được trọn vẹn sớm hơn. Hèn gì tác giả rất chấp niệm với ngoại truyện IF này =)))))
Đáng lẽ chương này sẽ lên sóng sớm hơn, nhưng chiều nay mình edit xong thì phát hiện tác giả có sửa (vì thấy hụt so với lúc đầu cả 100 từ) nên đành ngồi dò raw và edit lại huhu 🥹 Đã vào ngoại truyện mà tác giả hăng máu quá chương nào cũng gần 7000 chữ =)))))
Phần tác giả sửa là đoạn mà tài xế Ý muốn chở khách hàng và xù tiền của khách á 🤣 Bạn có thể đọc bản cut ban đầu Ở ĐÂY nhé!
À ngoài ra thì sắp tới năm học mới mình sẽ hơi bận nên tuyển vài bạn edit về chung nhà ạ. Thông tin chi tiết bạn vui lòng đọc tại đây nha. Mong được làm việc cùng với bạn nè~
Nếu bạn yêu thích truyện do Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.
bao tiếc nuối đã được bù đắp, coi như đây là thế giới song song vậy🤭
Mọi tiếc nuối của TY và TTT đều được thực hiện rồi . Cảm ơn tác giả và editor nhiều 🌹
Huhu cảm ơn tác giả đã cho ngoại truyện If vào bù đắp mọi thứ tiêc nuối của trước đây