Hoang Đường – Chương 35.2

HOANG ĐƯỜNG

CHƯƠNG 35.2: Khương Lệnh Từ, anh đừng thở hổn hển nữa (tiếp)

Dịch: Cửu, Cỏ May Mắn

Lúc này, phòng họp ở Viện nghiên cứu chữ cổ.

Mọi người đang thảo luận xem nên phân chia, nghiên cứu 5680 mảnh chữ Giáp Cốt mới khai quật được từ hố H3 ở phía nam Vũ Khê thế nào, hiện đang nghỉ giải lao giữa giờ.

Bỗng nhiên điện thoại của Khương Lệnh Từ rung lên liên tục.

Anh đứng ở cửa phòng họp mở WeChat ra, chuẩn bị chuyển tin nhắn thoại thành văn bản.

Đột nhiên bị ai đó vỗ mạnh vào vai từ phía sau.

“Thầy Khương đang làm gì đó, có muốn ra ngoài……” hóng gió không.

Chưa kịp nói hết.

Cổ tay Khương Lệnh Từ lung lay, động tác ấn giữ biến thành khẽ chạm vào.

(*)
Nếu ấn giữ thì sẽ hiện các tùy chọn thao tác với tin nhắn (ví dụ như chuyển từ tin thoại thành văn bản) còn ấn 1 lần thì sẽ chọn mở nghe tin nhắn thoại.

Giọng nói lưu loát của Lê Đường bỗng vang vọng khắp hành lang.

Sự im lặng kéo dài.

Thẩm Hòe Chi cười ngượng: “Ờ thì…… vợ cậu yêu cậu thật đó.”

Khương Lệnh Từ trả lời tin nhắn của Lê Đường xong thì nghe thấy câu này, anh bình tĩnh gật đầu: “Mượn lời của anh.”

Thẩm Hòe Chi: “Cái miệng này của tôi như được khai quang vậy đó, may mắn lắm.”

“Gì cơ, thầy Khương kết hôn rồi?”

“Chúc mừng thầy nhé. Sao còn chưa phát kẹo cưới cho mọi người thế?”

Lúc này, những người khác cuối cùng cũng khôi phục tinh thần.

Trong lòng mọi người đều có một suy nghĩ: Thật không ngờ người lạnh lùng nghiêm cẩn như giáo sư Khương lại cưới một người vợ có tính cách…… lập dị như vậy.

Kể từ đó, Viện nghiên cứu chữ cổ lan truyền một câu chuyện:

Vợ của giáo sư Khương chuyên nghiên cứu chữ Giáp Cốt vô cùng yêu thầy ấy.

Xem như Bồ Tát mà tôn kính ngưỡng mộ.

Thế thì không thể!

Từ lúc làm chuyện đó ở trên xe, Lê Đường nằm mơ về nó suốt ba ngày liên tục.

Phòng của Lê Đường là kiểu phòng công chúa do Lê Uyên tự mình giám sát thi công. Giường lớn hình tròn cực to với màn ren màu trắng tràn ngập hơi thở thiếu nữ, cửa sổ sát sàn siêu lớn, bốn phía khắc hoa văn kiểu Pháp lộng lẫy, bên cạnh là sô pha lười mềm như bông màu hồng nhạt, cả căn phòng đều được trải thảm lông xù.

Từ nhỏ Lê Đường đã có khiếu thẩm mỹ nhưng người anh trai cùng một mẹ chui ra với mình lại gu thẩm mỹ “cao cấp” như vậy, huyết mạch tương liên đâu?

Nhưng Lê Đường cũng không ghét gu thẩm mỹ của anh trai mình mà ngược lại còn ở rất nhiều năm.

Quanh năm Lê Uyên không ở nhà nhưng Lê Đường cũng không có ý định sửa sang lại nội thất trong phòng ngủ của mình.

Mà ngay lúc này.

Cô gái nằm ở giữa chiếc giường lớn, đôi môi hơi hé mở, vẻ mặt như chết trôi. Hai chân cô vô thức ôm thật chặt con cá voi bông mà dạo này mình hay ôm đi ngủ.

Lê Đường thích ngủ khỏа·thân ở nhà.

Cô cuộn mình trong lớp chăn lụa mỏng, có lẽ vì nóng quá nên chiếc chăn như sắp rơi xuống chân giường. Chỉ có mái tóc đen dài phủ lên сơ tһể trắng nõn, khi cô động đậy mới lộ ra đôi phần diễm sắc.

Càng mờ ảo thì càng quyến rũ.

Trong mơ, dung nham sôi nóng chảy xuống. Cơ thể Lê Đường càng lúc càng cuộn tròn nhưng vẫn không đỡ khát.

Khát.

Nóng.

Ôi ôi ôi.

Giữa màn sương, dường như Lê Đường lại quay về không gian chật hẹp trong chiếc xe thể thao ấy. Hơi nước mù mịt và mùi vị mờ ám nơi đầu môi. Hình như cô nhìn thấy gương mặt anh tuấn của người đàn ông đang đến gần mình, đầu lưỡi nhanh nhẹn cuốn lấy đôi môi cô.

Đợi đến khi Khương Lệnh Từ ngẩng lên, đôi môi như được phủ lên một tầng ẩm ướt, ngay cả nốt ruồi mê người ở đuôi mắt cũng bị thấm ướt.

Lê Đường không kìm được mà ôm chặt con cá voi hơn.

Đôi chân khép chặt.

“Á……”

Lê Đường hét lên một tiếng rồi đột nhiên mở mắt ra.

Cô chỉ thấy một màu đen kịt.

Lại mơ thấy anh ấy rồi.

Đuôi cá voi và ga giường bằng lụa dưới thân cô đều ẩm ướt một mảng, Lê Đường nghĩ tới gì đó liền ném con cá voi xuống dưới đất.

Cá voi nhỏ lăn trên thảm vài vòng rồi chui vào phía dưới rèm cửa.

Lê Đường che mặt lại.

A a a a a a a a a a a!

Đều tại kĩ thuật của Khương Lệnh Từ tốt quá nên mới khiến cô mơ thấy, khó chịu quá.

Mấy ngày nay, сơ tһể cô như bị hỏng. Đêm nào cũng vậy, trống vắng, nhung nhớ…… Khương Lệnh Từ.

Đêm nào Lê Đường cũng tỉnh giấc thay ga trải giường. Cô vừa phiền vừa bực, đều tại hôm đó Khương Lệnh Từ làm chuyện xấu ở trường đua xe. Nói cái gì mà không giải phóng ra thì đêm về cô sẽ không ngủ được. Hay lắm, giờ thì cô mất ngủ ba ngày liền rồi!

Thậm chí Lê Đường còn nghi ngờ mình bị nghiện thứ gì đó.

Cô không ngủ được.

Kẻ gây họa cũng đừng mong được ngủ ngon.

Đầu ngón tay Lê Đường chạm vào màn hình điện thoại, cô nghiêm túc suy nghĩ xem nên làm thế nào thì mới đủ lực công kích, tốt nhất là khiến Khương Lệnh Từ mất ngủ cả đêm.

Vài phút sau, cô bật đèn rồi chụp lại tấm ga trải giường mà mình chưa kịp thay.

Trên tấm ga trải giường màu sương trắng là những vệt nước ẩm ướt cực kì mờ ám dưới ánh đèn mờ ảo.

Chim trắng nhỏ: [Ảnh chụp.jpg]

Cô gửi một tin nhắn thoại: “Bác sĩ Khương, сơ tһể em hình như có vấn đề gì rồi. Cứ tới nửa đêm là em lại thấy sao sao ấy, anh có thể kiểm tra giúp em không?”

Giọng nói trong trẻo điệu đà của cô gái giữa đêm tối khiến người ta nghĩ ngợi lung tung.

Lê Đường yên lặng nhìn giao diện điện thoại.

Nếu trong vòng một phút mà Khương Lệnh Từ không trả lời thì cô sẽ gọi điện cho anh.

Giây thứ 59——

Chuông điện thoại reo lên, là cuộc gọi video.

Là Khương Lệnh Từ, Lê Đường cong môi.

Dưới ánh đèn tường mờ nhạt, cô gái cuộn mình trong chăn rồi chuyển sang chế độ gọi thoại.

Câu đầu tiên: “Sắp đi ngủ rồi, không cho anh xem được.”

Giọng nói quyến rũ của người đàn ông vang lên: “Không cho xem thì anh chẩn đoán thế nào được.”

Nửa đêm canh ba, giáo sư Khương thật sự phối hợp với cô chơi trò bác sĩ – bệnh nhân.

Lê Đường: “Thế bác sĩ Khương nhìn ảnh chẩn đoán trước đi. Em bị sao vậy?”

Giọng nói Khương Lệnh Từ ở đầu dây bên kia không rõ ràng, lại còn có tạp âm như thể anh đang xé gì đó. Mấy giây sau Lê Đường mới nghe thấy anh nói rõ ràng: “Phải xem xem vị trí phát bệnh cụ thể mới có thể chẩn đoán chính xác được.”

!!!

???

Sao bây giờ Khương Lệnh Từ còn điên cuồng hơn cả cô vậy?

Đây là sự khác biệt giữa yêu đương trong sáng và đã quyết định kết hôn ư?

Lê Đường cảm thấy mình không thể thua kém được, nhưng bảo cô chụp ảnh kiểu này thì vẫn vượt quá chừng mực. Đương lúc mặt cô đang nhăn nhó thì giọng nói hơi khàn của người đàn ông vang lên.

“Lê Đường……”

“Sao á?”

“Gọi một tiếng……”

Lúc này trong đầu Lê Đường đang mải suy nghĩ xem nên tạo dáng thế nào để chụp ảnh quyến rũ hơn. Gương mặt quyến rũ, cô không nghe ra Khương Lệnh Từ bên kia có gì đó sai sai: “Gọi gì cơ?”

“Gọi anh.”

“Khương Lệnh Từ? Giáo sư Khương? Thầy Khương?”

“Ban ngày em gọi anh.”

Ban ngày?

Ban ngày họ đâu có gặp nhau…… từ từ đã.

Lê Đường ngập ngừng gọi khẽ: “Chồng ơi.”

“Ừm, gọi tiếp đi.” Giọng nói trầm thấp quyến rũ trong đêm như kéo ai đó vào một cái hồ nước sâu.

“Chồng ơi……” Lê Đường vô thức lặp lại.

Nếu lúc này Lê Đường còn không nghe ra được cái gì sai sai thì cô đúng là đồ ngốc.

Tiếng thở hổn hển của Khương Lệnh Từ nghe rất êm tai, hay đến mức…… Lê Đường đang cuộn tròn trong chăn, hai chân không kìm được mà khép chặt lại. Giọng cô như nức nở: “Khương Lệnh Từ, anh đừng có thở hổn hển nữa. Em khó chịu lắm……”

“Em khó chịu chỗ nào? Hả?”

“Chỗ đó…… huhu. Nhiều quá…. Lại phải thay ga trải giường rồi.”

“Đừng khóc, còn nhớ lần trước anh dạy em không?” Tiếng nói êm tai của người đàn ông gợi lên những làn sóng rung động. Từng hơi thở đều giống như đang thì thầm bên tai Lê Đường.

Đầu ngón tay cô gái nắm chặt mép chăn. Sau khi nghe rõ lời anh nói thì Lê Đường mới chậm rãi lướt xuống. Lần này không phải trong bồn tắm nhưng cũng chẳng sao cả, thậm chí còn dễ dàng hơn cả khi ở trong nước……

Nhưng mà…….

“Không được……”

Dường như từ cái lần trong xe thể thao bị Khương Lệnh Từ nuôi hư, cô khó được cho ăn no một cách nhẹ nhàng như vậy nữa.

Giọng nói Khương Lệnh Từ bình tĩnh hơn, thanh âm rõ ràng vang lên bên tai Lê Đường: “Em đang muốn gì?”

“Muốn…… muốn được anh hôn.”

“Ừ, anh đang hôn em. Còn nhớ mỗi lần anh hôn em thế nào không?”

“Nhớ, đầu tiên anh sẽ ngậm lấy môi em……”

“Giỏi lắm. Tiếp theo đó anh sẽ dùng đầu lưỡi để ma sát đầu môi em. Vậy nên…… giống như trước đây anh hôn em……. phải nhẹ nhàng…….”

“Ưm…”

“Thoải mái chưa?”

“Ừm.”

Lê Đường đáp lại anh bằng giọng mũi mềm mại. Ánh đèn tường chiếu xuống, đôi mắt của cô gái cuối cùng cũng được giải tỏa.

Buồn ngủ rồi.

Trước khi cúp máy, Lê Đường không quên bày tỏ lòng biết ơn: “Bác sĩ Khương đúng là thần y, em đã được chữa khỏi rồi, cảm ơn anh.”

Sau này có cơ hội phải tặng cờ khen thưởng cho bác sĩ Khương mới được.

Diệu thủ hồi xuân.

Lúc này, trong thùng rác ở phòng ngủ của Cẩn Việt Tứ Hào có thêm một chiếc baо caо su đã được sử dụng, buộc chặt, nặng trịch.

Hoa lan lớn: [Ngày mai gặp lại.]

Giữa trưa hôm sau, Ngư Sậu Phủ.

Lê Đường thích ăn món cá sóc của nhà hàng này. Đã lâu chưa ăn nên hôm nay họ bèn hẹn ở đây.

Phòng riêng hai người ở tầng một, bầu không khí rất tuyệt. Từ cửa sổ, ta có thể nhìn thấy lầu các mang đậm hơi thở Trung Hoa, thậm chí có cả vài loài chim với chiếc đuôi xinh đẹp.

Còn có cả một con công trắng.

Lần trước tới đây, trong đầu Lê Đường chỉ mãi nghĩ cách tìm Khương Lệnh Từ bổ sung linh cảm nên đã để mất cảnh đẹp như vậy.

Giờ nghĩ lại mới thấy khoảng thời gian đó cứ như đang mơ.

Sao cô lại……

Có lẽ là khi người làm nghệ thuật đắm chìm trong thế giới của họ thì đầu óc lười suy nghĩ những chuyện khác mà chỉ một lòng làm nghệ thuật.

Cô đúng là có tiềm năng làm nghệ thuật mà.

Dùng bữa xong, thưởng thức chú công trắng đang xòe đuôi ngoài cửa sổ. Lê Đường vui vẻ tự khen trong lòng.

Khương Lệnh Từ đi đến bên cạnh cô, anh lấy một chiếc hộp gỗ đàn dài được mạ vàng, bên trên hộp được khắc đầy những hoa văn cành lá tràn ngập khí chất cổ xưa đơn giản mà trang nhã.

Lê Đường chớp mắt, cô lắc lắc theo bản năng khi nhận lấy chiếc hộp đó. Bên trong hộp rất nhẹ, dường như chẳng có chút trọng lượng nào.

Khi mở hộp ra, cô thấy bên trong hộp đặt một cuộn giấy cổ rắc vàng được cuộn lại bằng một sợi dây đỏ.

Lê Đường rút giấy ra: “Đây là…… gì thế?”

Khương Lệnh Từ cầm chiếc hộp gỗ giúp cô, giọng nói điềm đạm: “Sính thư.”

(*)
Sính thư (聘书) là một dạng giấy tờ đính hôn. Vào thời xưa, khi đôi bên nam nữ quyết định kết hôn thì nhà trai sẽ gửi sính thư qua nhà gái.

Cùng lúc đó, Lê Đường mở trang giấy cổ ra.

Sính thư này là ông cụ Khương tự tay viết từng nét chữ bằng mực vàng trên nền đỏ rồi đóng dấu, từ đó có thể thấy được ông cụ xem trọng cuộc hôn nhân này như thế nào.

Sính thư?

Nói thật thì đây là lần đầu tiên cô nghe thấy từ này.

Lê Đường vô thức liếc nhìn Khương Lệnh Từ.

Ánh mặt trời chiếu qua những ô cửa sổ được chạm khắc hoa văn phản chiếu hình ảnh từng đóa hoa mận thoang thoảng hương thơm. Chỉ cần gió vừa thổi thì có thể thấy được bóng mận đung đưa. Khương lệnh Từ đứng ở nơi sáng tối giao nhau, mùi mận mát lạnh trên người anh vô tình lại trùng khớp hoàn toàn với nơi này.

Như thể ở thời đại mà chúng ta bị trói buộc bởi những quy tắc, lễ giáo truyền thống. Chàng trai trẻ được nuôi dưỡng trong sự giàu có xa hoa, từng cử chỉ đều bộc lộ khí chất của một gia tộc có bề dày cả trăm năm.

Lê Đường cúi xuống nhìn, cô lẩm bẩm: “Có cần phải trang trọng như thế không?”

Chẳng trách anh không đồng ý đi đăng kí với cô luôn.

Suýt nữa thì Lê Đường quên mất rằng nhà họ Khương là một gia tộc cổ xưa thực sự coi trọng ý nghĩa kế thừa. Chuyện hôn nhân của người thừa kế đương nhiên sẽ có rất nhiều quy củ phải theo, không thể nói đăng kí là đi đăng kí ngay được. 

“Hai bên kết hôn, đương nhiên phải trang trọng.” Khương Lệnh Từ thản nhiên nói. Anh hơi trầm ngâm nhưng rồi vẫn lên tiếng: “Sính thư là thư đính hôn trong tam thư lục lễ. Đáng lẽ sính thư này nên gửi cho ba mẹ của em, tuy rằng họ đã không còn nhưng cũng có thể đốt cho họ. Như vậy cũng coi như báo tin mừng này cho bố mẹ vợ.”

“Nếu chiều nay em rảnh thì anh có thể đi cùng……”

Vốn dĩ Lê Đường định hỏi còn những thủ tục gì nữa thì mau mau hoàn thành, nhanh chóng kết hôn.

Cô muốn mở triển lãm!!!

Ngón tay Lê Đường vô tình cuộn lấy sợi dây đỏ mà mình vừa tháo ra, nghe thấy vế câu sau của Khương Lệnh Từ thì nói: “Thế khi nào……”

“Trước khi đốt thì chắc còn phải đưa cho một người xem.”

“Ai?”

“Anh em.”

Khương Lệnh Từ: “Chẳng phải em nói mình và anh trai có mối thù truyền kiếp đời này không thể gỡ bỏ ư?”

Nên anh mới không nhắc tới người này.

Anh ấy tưởng rằng Lê Đường đã cắt đứt quan hệ với người anh trai này rồi.

Lê Đường định nói gì đó thì phát hiện sợi dây đỏ quấn trên đầu ngón tay đã bị cô vô ý thắt thành nút thắt chết, càng muốn gỡ nó ra thì nó siết càng chặt.

Siết đến mức những đốt ngón tay của cô ửng đỏ.

Hai ngón tay bị trói vào với nhau……

Lê Đường đau đến mức rưng rưng nước mắt, cô nhìn Khương Lệnh Từ, ý đồ nhờ anh giúp rõ như ban ngày: “Không gỡ ra được.”

Có lẽ Khương Lệnh Từ kinh ngạc vì sự ngốc nghếch của cô.

Anh im lặng giây lát rồi mới giơ tay gỡ giúp cô.

Ngón tay của Lê Đường cảm thấy dễ chịu hơn, tiện thể cô nhắc tới mối thù không thể hóa giải của mình và anh trai ruột——

“Anh ấy chôn sống con hamster đang ngủ đông của em! Còn lập bài vị cho nó nữa!”

“Giữa em và anh ấy là mạng của một con chuột đang sống sờ sờ đó!”

“Hơn nữa anh không biết bình thường Đại Lê cổ hủ thế nào đâu. Không được nuôi con này, không được làm cái kia, không được chơi cái đó, hừ……”

“……. Đây là mối thù truyền kiếp giữa hai người sao?”

“Đúng vậy.”

Lê Đường lấy sợi tơ đỏ mà Khương Lệnh Từ đã gỡ ra để buộc lung tung lên thư sính lễ rồi đặt vào trong hộp: “Đợi anh ấy về nước em sẽ đưa cho anh ấy xem.”

“Không cần đợi, ngay bây giờ đưa nó cho anh xem.”

Khi giọng nói quen thuộc trầm thấp vang lên, Lê Đường trốn ra phía sau Khương Lệnh Từ theo bản năng: “Hình như em nghe thấy tiếng của Đại Lê, có phải em bị ảo giác rồi không……”

Khương Lệnh Từ đang nắm lấy bàn tay Lê Đường chuẩn bị đóng nắp hộp gỗ lại. Anh không nhìn nổi nút thắt rối lung tung của cô nên định gỡ ra buộc lại lần nữa cho hẳn hoi rồi mới để vào nên cũng không để ý có người bên ngoài cửa sổ.

Cả hai cùng nhìn về phía cửa sổ khắc hoa.

Bóng người đàn ông cao thẳng đang đứng ngay giữa khung cửa sổ, bàn tay với khớp xương rõ ràng đang cầm một điếu thuốc lá.

Khi đối diện với hai người kia, đôi mắt hung ác như sói của anh ấy hơi híp lại rồi cười lạnh lùng: “Cầm qua đây.”


Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ dịch, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *