SAO CHỔI RƠI XUỐNG
CHƯƠNG 18: Chàng trai tốt
Chuyển ngữ: Việt Quất, Cỏ May Mắn
–
Vậy là, vì anh biết cô chưa ăn sáng nên mới viện cớ gọi cô đến văn phòng tổng giám đốc sao? Hay đây chỉ là trùng hợp?
Đồng Ương cắn môi, trầm ngâm suy nghĩ.
Nếu người đối diện chỉ là Brian, cô sẽ cảm kích, sẽ vui vẻ cả ngày. Nhưng anh không chỉ là Brian mà còn là sếp Chu, tổng giám đốc của Á Hằng, là cấp trên của cấp trên của cô.
Thân phận này chứa quá nhiều biến số, quá nhiều điều khiến cô e ngại. Đồng Ương không thể không cân nhắc đến tương lai.
Cô nắm chặt túi giấy trong tay, nhất thời không biết nên nhận hay từ chối.
Thấy cô do dự, Chu Bạch Hách nói: “Tôi mua ở dưới lầu, em không muốn tôi xen vào chuyện của em thì từ giờ trở đi hãy ăn uống đủ bữa.”
Vì đã ở vị trí cao trong thời gian dài, dù giọng điệu anh có ôn hòa đến đâu, người khác vẫn vô thức không dám làm trái lời.
“Tôi biết rồi, cảm ơn anh Chu.” Đồng Ương cầm lấy bữa sáng: “Tôi đi trước đây.”
“Ừm.”
Lúc ra ngoài, cô tình cờ gặp Tả Quân. Đồng Ương chào: “Trợ lý Tả, buổi sáng tốt lành—”
“Chào buổi sáng, cô Đồng.”
Nhân viên trong văn phòng tổng giám đốc đều có tác phong rất chuyên nghiệp. Dù nhận ra bữa sáng trong tay Đồng Ương thuộc về anh Chu, Tả Quân vẫn giữ vẻ mặt hoàn toàn bình thản, không hề tỏ ra bất thường.
Đi thang máy trở lại tầng 19, Đồng Ương đặt bữa sáng lên bàn rồi nhấp một ngụm cà phê đen.
Bành Duyệt ngửi thấy mùi thơm thì tám chuyện với cô: “Cô ra ngoài mua đồ ăn sáng à?”
“Ừ.” Đồng Ương nói dối, “Tôi mua ở dưới lầu, cô muốn ăn không?”
“Mùi thơm quá, nhưng tôi vừa ăn xong một cái sandwich, no lắm rồi.” Bành Duyệt cười nói: “Cô nên ăn nhiều một chút, cô gầy quá đấy.”
Đồng Ương lấy một chiếc bánh khoai lang tím ra và cắn một miếng nhỏ. Lúc ngẩng đầu lên, cô bất ngờ phát hiện Trình Xuân Tuyết đang nhìn mình, khóe môi mang theo một nụ cười mỉa mai. Dù cả hai đều từ Úc Chân chuyển sang đây, nhưng từ khi vào công ty, họ hầu như chưa từng nói chuyện. Đồng Ương có thể cảm nhận được Trình Xuân Tuyết không thích mình. Không sao, cô cũng chẳng ưa Trình Xuân Tuyết.
Sau khi ăn sáng, Đồng Ương tiếp tục làm việc. Có người của phòng kinh doanh đến tìm cô, bảo cô cho ý kiến về rủi ro. Đồng Ương bận rộn cả buổi sáng, đến sau bữa trưa mới có thời gian thở phào một chút.
Cô đi vào phòng vệ sinh, đúng lúc Trình Xuân Tuyết cũng ở đó.
Đang giờ nghỉ trưa, trong nhà vệ sinh chỉ có hai người họ.
Trình Xuân Tuyết mặc một chiếc áo sơ mi lụa chiffon phối với chân váy bút chì, trông vừa tinh tế vừa chuyên nghiệp. Cô ta đứng trước gương dặm lại lớp trang điểm, thấy Đồng Ương bước vào thì mỉm cười: “Hi——”
Nụ cười đó làm Đồng Ương không hiểu sao lại thấy khó chịu, nhưng cô vẫn đáp lại: “Hi—”
Hai người đứng rửa tay cạnh nhau, Trình Xuân Tuyết đột nhiên nói: “Bữa sáng hôm nay không phải là cô mua ở dưới lầu đúng không?”
“………”
Tim Đồng Ương đập thịch một cái, cô mím môi nói: “Sao cô lại nói vậy?”
“Cô có thể lừa được người khác nhưng không lừa được tôi đâu.” Trình Xuân Tuyết thản nhiên nói: “Bạn tôi bên phòng hành chính bảo đã thấy cô đi thang máy lên tầng cao nhất để giao tài liệu. Hơn nữa, thời gian đi rồi quay lại chỉ có mấy phút, căn bản không đủ để cô xuống tầng dưới mua bữa sáng. Vậy nên bữa sáng đó chắc chắn là có người đưa cho cô.”
Đồng Ương nhớ lại lúc đi thang máy lên văn phòng tổng giám đốc sáng nay, trong thang máy có khá nhiều người. Có lẽ một trong số họ chính là bạn của Trình Xuân Tuyết.
Cô vẫn giữ vẻ bình thản, bóp chai nước rửa tay: “Cô nghĩ nhiều rồi.”
“Một người từng làm luật sư như cô, sao có thể không có chút khả năng quan sát nào chứ?” Trình Xuân Tuyết mỉm cười dò hỏi: “Là ai chu đáo đưa bữa sáng cho cô vậy? Người bên văn phòng tổng giám đốc à? Thư ký Dương? Hay là trợ lý Trịnh?”
Trình Xuân Tuyết biết trong công ty có rất nhiều người có cảm tình với Đồng Ương, mỗi lần đồng nghiệp nam đến phòng pháp lý đều sẽ tìm cớ bắt chuyện với cô ả.
“Đồng Ương, chẳng lẽ cô đang yêu đương ở nơi công sở sao?”
Nghe đến mấy chữ “yêu đương nơi công sở”, Đồng Ương lập tức bùng lửa giận.
“Nhà cô ở cạnh biển à? Sao lo chuyện bao đồng thế!” Hận cũ chồng thêm hận mới, Đồng Ương không khách sáo nữa: “Nhắc đến yêu đương nơi công sở, tôi lại muốn hỏi cô đấy. Hồi còn ở Úc Chân, cô lén lút qua lại với Triệu Phong Kiệt nên anh ta mới thiên vị, chăm sóc cô, rồi đẩy công việc của cô sang cho tôi làm, đúng không?” Trình Xuân Tuyết sửng sốt, sau đó nhướng mày: “Phải thì sao? Dù sao Úc Chân cũng sập rồi, cô còn tố cáo tôi được chắc?”
“Tôi không thể tố cô, nhưng tôi khinh thường cô.” Đồng Ương siết chặt nắm tay, lạnh lùng nói: “Còn nữa, bớt lo chuyện người khác đi. Nếu cô chịu dùng chút tâm tư đó vào công việc thì đã không bị phòng kinh doanh chửi suốt rồi.”
Sau khi vào công ty, công việc chính của Trình Xuân Tuyết là thẩm định hợp đồng. Vì nhiều lý do khác nhau, cô ta thường xuyên bị phòng kinh doanh chỉ trích từ online đến offline.
“Cô…”
Nhắc đến điểm yếu của mình, sắc mặt Trình Xuân Tuyết tái xanh rồi đỏ bừng lên vì tức giận. Nhưng Đồng Ương chẳng buồn để ý, cô thản nhiên rút một tờ khăn giấy lau tay rồi ung dung rời đi.
Trở lại nơi làm việc, Bành Duyệt nhận thấy tâm trạng của cô đang không tốt nên hỏi: “Có chuyện gì vậy? Ai đã chọc giận cô à?”
“Trình Xuân Tuyết có ý kiến với tôi.”
Bành Duyệt bĩu môi: “Hai người cùng vào công ty, cô đã độc lập xử lý vụ án lớn của Công nghệ Xuân Tinh rồi, trong khi cô ta đến hợp đồng kinh doanh còn chẳng duyệt nổi. Dạo này tôi thấy chị Mân mắng cô ta mấy lần rồi, chắc là cô ta đang trút giận lên đầu cô đấy.”
“Đáng đời cô ta.”
Trước đây ở Úc Chân, Đồng Ương làm việc vất vả như сhó, còn Trình Xuân Tuyết có Triệu Phong Kiệt ngầm che chở nên vẫn ung dung xem phim trong giờ làm.
Nhưng đây là Á Hằng, phòng kinh doanh và Uông Tử Mân sẽ không nuông chiều cô ta như vậy.
Sự việc này cũng khiến Đồng Ương nhận ra rằng, trong công ty khắp nơi đều có người để mắt tới, nếu mối quan hệ giữa cô và anh Chu bị người ta biết được, thiên hạ sẽ bàn tán thế nào?
Phụ nữ trong môi trường công sở vốn đã phải đối mặt với đủ loại dị nghị.
Dùng nhan sắc của mình để giành quyền lực, đổi thân thể lấy tài nguyên… Bọn họ sẽ phủ nhận nỗ lực và giá trị của cô. Chỉ cần nghĩ đến thôi, Đồng Ương đã biết mấy lời ấy khó nghe đến mức nào.
Đồng Ương lại lần nữa cân nhắc đến mối quan hệ bạn giường với Brian.
Dù thế nào, cô cũng không thể tiếp tục đối mặt với anh như trước được nữa.
Phải đối diện thế nào đây?
Trước kia, trên giường cô từng táo bạo như thế, quấn lấy anh, chủ động cởi áo anh, tháo thắt lưng của anh, hôn lên yết hầu anh. Hai người họ từng cuồng nhiệt trong phòng tắm, từng thử qua đủ tư thế trên giường—— lúc thì đối diện, lúc lại từ phía sau, làm đến tận sáng, đến mức mồ hôi ướt đẫm…
Thế mà bây giờ, ban ngày Đồng Ương lại khoác lên mình bộ trang phục công sở chỉnh tề, giữa hai chân vẫn còn in vết véo do bàn tay anh để lại, lấy thân phận cấp dưới mà bàn bạc công việc với anh.
Đồng Ương không biết liệu khi anh Chu nhìn thấy cô, anh có nghĩ đến dáng vẻ buông thả của cô trên giường hay không.
Nhưng cô thì có.
Đầu óc cô rối như tơ vò, sắp nổ tung đến nơi rồi.
Từ nhỏ đến lớn, Đồng Ương vẫn luôn tự nhận mình là một người thông minh, học gì cũng nhanh, thành tích thi cử chưa từng rớt khỏi top ba. Nhưng chưa từng có ai dạy cô cách xử lý tình huống như thế này.
Buổi chiều trôi qua trong sự mơ hồ, Đồng Ương cảm thấy tâm trạng của mình thật tệ, muốn tìm ai đó để nói chuyện. Người đầu tiên cô nghĩ đến là Raya.
Đồng Ương gửi cho chị ấy một tin nhắn: [Gần đây chị có bận không?]
Một lúc lâu sau, Raya trả lời: [Vẫn ổn. Chị đang đi công tác ở Hồng Kông. Em có cần chị mua gì cho không?]
Đồng Ương hơi mất mát: [Không cần đâu, chị đi công tác thuận lợi nha.]
Thời gian thấm thoắt, đã đến giờ tan làm. Đồng Ương nhận được tin nhắn từ Dư Tiêu: [Hôm nay em tan làm sớm, để em nấu cơm nhé. Chị muốn ăn gì không?]
Dư Tiêu là một người bạn cùng phòng tốt, hai người thường xuyên nấu ăn cùng nhau.
Đồng Ương nhắn lại: [Em cứ làm mấy món tùy ý đi, lát nữa chị mua ít hoa quả mang về.]
Gần khu Vọng Giang Viên vừa hay có một siêu thị lớn. Tan làm, Đồng Ương chọn vài loại hoa quả rồi xách về nhà. Khi đi ngang qua một trường tiểu học, cô bị ai đó gọi lại.
“Này, Đồng Ương?”
Đồng Ương nhìn về hướng phát ra giọng nói thì thấy em họ Đồng Giai Viện.
Từ sau khi chuyển ra khỏi chung cư Hạnh Phúc, cô không còn liên lạc với người nhà nữa, cũng chẳng có lý do gì để liên lạc.
Cô sửng sốt một lúc rồi mỉm cười đáp: “Trùng hợp thật.”
“Đúng vậy, không ngờ lại gặp chị ở đây.” Đồng Giai Viện chỉ vào trường tiểu học bên cạnh: “Tôi năm tư rồi, đang thực tập ở đây, năm sau có khả năng được nhận chính thức. Chị sống gần đây à?”
Đồng Ương không trả lời câu hỏi, chỉ khách sáo nói: “Chúc mừng.”
“Chị vừa tan làm à?”
“Ừm.”
Đồng Giai Viện tò mò: “Chị làm ở đâu thế? Lương bao nhiêu?”
Đồng Ương cố nhịn khỏi trợn mắt: “Nói chung cũng ổn, sống được như một con người.”
“Ý gì đây?” Đồng Giai Viện lập tức khó chịu: “Lúc chị ở nhà tôi, chúng tôi có để chị thiếu ăn thiếu mặc đâu. Giờ chị còn oán trách? Tôi hỏi thăm cũng là vì muốn tốt cho chị mà…”
Đồng Ương cắt ngang: “Đồng Giai Viện, nếu thực sự muốn tốt cho tôi thì đừng làm phiền tôi nữa. Tôi rất thích công việc hiện tại và cũng hài lòng với cuộc sống bây giờ.”
“Vậy chị có người yêu chưa? Hôm trước ba tôi còn nhắc đến đấy, con trai của hiệu phó thực sự rất thích chị…”
Đồng Ương nhìn thời gian rồi nói: “Xin lỗi, tôi phải đi trước. Cô cũng nên về sớm đi.”
Về đến nhà, Dư Tiêu đã chuẩn bị xong bữa tối, Đồng Ương rửa sạch một ít hoa quả, cắt ra đĩa, hai người vừa ăn vừa trò chuyện.
Đồng Ương hỏi: “Gần đây em có bận không?”
“Cũng ổn, hôm nay báo cáo với anh Chu rất suôn sẻ. Ra khỏi văn phòng tổng giám đốc mà tâm trạng nhẹ nhõm hẳn, thế là em quyết định tan làm sớm luôn. Nhưng tháng sau có buổi biện luận thăng chức, em phải chuẩn bị thật tốt.”
“Em sắp được thăng chức à?”
Dư Tiêu giải thích: “Cơ chế thăng chức của Á Hằng rất hoàn thiện, mỗi năm có hai đợt biện luận thăng chức vào mùa xuân và mùa thu. Chỉ cần làm đủ một năm là có thể đăng ký, nhưng tỷ lệ thông qua chỉ có 6% thôi.”
Đồng Ương ngưỡng mộ: “Tốt thật đấy.”
“Năm sau chị cũng được mà.” Dư Tiêu vừa nhấm nháp một miếng sườn vừa lẩm bẩm: “Nói thật nhé, dù ngày nào bọn mình cũng than thở rằng sếp dữ dằn, nhưng phúc lợi của Á Hằng thì không chê vào đâu được. Tháng sau còn có trợ cấp dịp Quốc khánh nữa cơ.”
Trong bữa ăn, Đồng Ương có chút lơ đãng, cô càng chắc chắn hơn một điều: cô sẽ không rời khỏi Á Hằng ít nhất là trong hai năm tới.
Cô cần công việc này.
Mà Brian là sếp của Á Hằng——
Nghĩ đến đây, Đồng Ương cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Chu Bạch Hách: [Tối mai anh có rảnh không?]
Hơn mười phút sau, Chu Bạch Hách trả lời: [Có.]
Đồng Ương: [Vậy tối mai gặp nhé.]
Chu Bạch Hách: [Ừm.]
–
Chiều hôm sau, mọi người lần lượt thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm. Sau khi Đồng Ương nộp mẫu hợp đồng vào hệ thống, cô thấy màn hình điện thoại di động sáng lên.
Chu Bạch Hách gửi cho cô một tin nhắn: [Xuống hầm gửi xe đi, khu A, số 101.]
Đồng Ương vô thức nhìn xung quanh, thấy không có ai chú ý đến mình, cô cúi đầu gõ phím: [Không cần, tôi tự qua đó được.]
Ban đầu chỉ định tiện đường đón cô, nhưng thấy cô e dè thì Chu Bạch Hách cũng không ép nữa.
Đồng Ương bắt taxi đến khách sạn Bulgari. Nửa tiếng sau, cô đứng trước cửa phòng suite trên tầng thượng, do dự vài giây rồi giơ tay quẹt thẻ mở cửa.
Trong phòng không có ai, Chu Bạch Hách vẫn chưa tới.
Đồng Ương quen thuộc thay dép đi trong nhà, ngồi xuống sofa chờ, đồng thời sắp xếp lại những điều muốn nói trong đầu.
Không biết bao lâu sau, cửa phòng vang lên tiếng động.
Chu Bạch Hách mở cửa bước vào phòng, thấy cô đã đến liền hỏi: “Em đợi lâu chưa?”
“Không lâu, tôi cũng vừa tới thôi.”
“Xin lỗi, trên đường tôi phải nghe một cuộc gọi.”
Đồng Ương nói: “Không sao cả.”
Cô vẫn hồi hộp như đêm đầu tiên cô cùng anh đến khách sạn. Lưng cô thẳng tắp, hai tay siết chặt, cố gắng kìm nén cảm xúc.
Tim đập thình thịch như trống. Đồng Ương nhắm mắt lại, hạ quyết tâm lần cuối.
Nói đi, nói ra đi—
Ngay hôm nay, tại thời điểm này, hãy chấm dứt mối quan hệ bạn giường với sếp——
Khó khăn lắm mới thuyết phục được bản thân, Đồng Ương dồn hết dũng khí, mở mắt ra, chuẩn bị lên tiếng thì trước mặt bỗng chốc tối sầm.
Chu Bạch Hách cúi xuống, áp sát lại, dứt khoát hôn cô.
“Ưm—” Miệng Đồng Ương trong nháy mắt bị anh chặn kín.
Cô hoàn toàn mất cảnh giác, mắt mở to, lộ rõ vẻ kinh ngạc. Đến khi hoàn hồn lại, Đồng Ương khẽ rên một tiếng, đưa tay ra giãy giụa muốn đẩy người đàn ông ra.
Nhưng đôi tay mảnh mai của cô chẳng thể chống lại được anh.
Cơ thể cao lớn đè xuống, ép cô vào lưng ghế sofa, hai tay chống hai bên, hoàn toàn giam cô trong không gian chật hẹp.
Chu Bạch Hách ghì chặt lấy cô, nụ hôn ngày càng sâu, càng cuồng nhiệt. Đầu lưỡi cạy mở hàm răng cô, cuốn lấy cô dây dưa—
Đồng Ương như châu chấu đá xe, trước mặt anh, cô yếu đến mức chẳng thể động đậy, chỉ có thể bị ép ngửa đầu, đón nhận cơn bão mãnh liệt của anh.
Trong không gian chỉ còn lại tiếng nước khi môi lưỡi quấn lấy nhau.
Đồng Ương cảm thấy mình đã mềm nhũn, tan chảy—
Sao cô lại không có chí khí thế chứ.
Nhận ra cô bị thiếu oxy, Chu Bạch Hách buông môi cô ra, hơi nhích ra xa một chút, chăm chú nhìn cô.
Đồng Ương thở dốc từng hơi, đến khi tìm lại được giọng nói của mình, cô khó khăn mở lời: “Anh Chu, tôi… tôi có chuyện muốn nói với anh…”
Chu Bạch Hách thông minh như vậy, sao có thể không biết cô định nói gì.
Nhưng tiềm thức bảo anh rằng anh không muốn nghe.
Anh lại cúi đầu, định lần nữa chiếm lấy môi cô, nhưng lần này Đồng Ương phản ứng rất nhanh, nghiêng đầu tránh né.
Nụ hôn rơi xuống má cô.
“Anh Chu… Anh Chu…” Giọng nói của Đồng Ương hơi run: “Chúng ta có thể nói chuyện được không?”
Cô đang sợ anh.
Nhận ra điều đó, động tác của Chu Bạch Hách khựng lại, đứng dậy, kéo giãn khoảng cách với đối phương và ngồi xuống ghế sofa bên cạnh cô.
“Elise, thả lỏng đi.” Giọng anh vẫn còn khàn, nhưng cố tình hạ thấp, nhẹ nhàng để trấn an cô.
Đồng Ương thậm chí không dám nhìn anh, như thể chỉ cần đối diện với ánh mắt anh, cô sẽ không còn đủ dũng khí để nói tiếp.
Thấy vậy, Chu Bạch Hách không còn cách nào khác, đành phải đưa tay ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ: “Em nói đi, tôi đang nghe đây.”
Có lẽ do những ngày qua chịu áp lực quá lớn, Đồng Ương bỗng chốc vỡ òa, sống mũi cay xè, mắt đỏ hoe: “Tôi sợ anh giận, không dám nói.”
“Elise, tôi sẽ không giận em đâu.”
“Thật chứ?”
Chu Bạch Hách thấp giọng nói, ánh mắt kiên định: “Elise, tôi sẽ không bao giờ giận em.”
Anh thực sự là người đàn ông có cảm xúc ổn định nhất mà Đồng Ương từng gặp. Cô cảm thấy bản thân thật vô lý khi lúc nào cũng rối bời, nhưng anh lại không hề tức giận, cũng chẳng trách móc.
Dưới sự vỗ về của anh, Đồng Ương dần bình tĩnh lại. Cô đưa tay lau nước mắt, nói: “Trước tiên tôi muốn xin lỗi anh.”
“Hửm?” Chu Bạch Hách hỏi: “Vì chuyện gì?”
“Trước đây tôi không biết anh là tổng giám đốc của Á Hằng, đã từng nói anh hung dữ, nói anh có vấn đề, còn nguyền rủa anh nữa… Tôi chưa hiểu rõ anh mà đã vội đưa ra nhận xét không công bằng. Tôi thực sự xin lỗi.”
Chu Bạch Hách khẽ cười: “Thật ra tôi không để tâm đâu.”
“Nhưng tôi vẫn muốn xin lỗi, dù sao cũng rất xin lỗi anh.”
Chu Bạch Hách kiên nhẫn giải thích: “Elise, em đã nghe đến ‘hiệu ứng phàn nàn’ trong quản lý học chưa?”
Đồng Ương không học về quản lý nên chỉ mờ mịt lắc đầu.
“Hiệu ứng phàn nàn do giáo sư tâm lý học Mayo của Đại học Harvard nghiên cứu. Nói đơn giản như sau: những công ty có nhân viên thường xuyên phàn nàn thường thành công hơn so với những công ty mà nhân viên không phàn nàn hoặc chỉ giữ trong lòng.”
“Là một người quản lý doanh nghiệp, những lời phàn nàn hợp lý của nhân viên sẽ giúp ích cho sự phát triển của công ty, nhưng tôi không bao giờ để tâm đến bất kỳ nhận xét nào về tính cách của mình. Vì vậy, em không cần phải lo lắng về điều đó.”
Đồng Ương có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của Brian, cô khẽ gật đầu: “Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh.”
“Còn chuyện gì khác không?”
“Còn một chuyện nữa.” Dưới ánh nhìn của anh, Đồng Ương bỗng dưng có thêm dũng khí, nói thẳng: “Tôi nghĩ rằng… mối quan hệ của chúng ta nên dừng lại tại đây.”
Lần này Chu Bạch Hách không trả lời cô ngay lập tức.
Căn phòng chìm vào im lặng, không ai nói gì, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở của cả hai.
Đồng Ương có chút bối rối, cô giải thích: “Anh là sếp, tôi là nhân viên. Quan hệ cấp trên cấp dưới và quan hệ bạn giường không liên quan. Chúng ta ngày nào cũng gặp nhau, lại có quá nhiều người dòm ngó…”
“Elise——” Chu Bạch Hách ngước mắt nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh, từng chữ từng chữ nói: “Em thật sự nghĩ như vậy sao?”
Phản ứng của anh hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô, Đồng Ương sững người: “Tôi…”
Chu Bạch Hách tiếp tục, từng bước một phá vỡ lớp phòng bị của cô: “Em nỡ sao?”
Chu Bạch Hách nhìn cô, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên mặt cô, “Elise, trả lời tôi.”
Đồng Ương cắn môi, muốn nói ừ.
Nhưng mà giây tiếp theo, Chu Bạch Hách dường như đã nhìn thấu ý định nói dối của cô, mỉm cười nói: “Elise, em là một bé ngoan.”
“Bé ngoan, không được nói dối tôi.”
******
Lời tác giả: Thôi nào, mọi người hãy cho Elise chút thời gian
Thấy vài cục cưng trong phần bình luận góp ý rồi, bảo tôi viết thêm một phiên bản “vợ nuôi từ bé” ở dòng thời gian IF sau khi kết thúc phần truyện chính. Để tôi lên kế hoạch rồi sắp xếp nhé~ Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!
Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.
ồ quao IF nghe có vẻ thú vị đây khà khà. Rất mong chờ~
Truyện rất hay