Sao Chổi Rơi Xuống chương 35

SAO CHỔI RƠI XUỐNG

CHƯƠNG 35: Bận theo đuổi người ta

Đồng Ương cúi mắt nhìn thì thấy giữa hai chân người đàn ông có một ngọn núi nhỏ.

Cô nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, giả vờ bình tĩnh: “Anh Chu, tôi… tôi ra ngoài mua đồ dùng tránh thai.”

“Tôi đã mua rồi.”

Câu nói vừa dứt, Đồng Ương sững người rồi mới nhận ra câu nói đó của mình hơi ngốc, người ta đã mời cô tới nhà rồi, sao có thể chưa chuẩn bị sẵn được.

Cô phồng má lên, biểu cảm sinh động và đáng yêu, “Anh cố ý.”

“Ừ.” Chu Bạch Hách thẳng thắn thừa nhận, “Cố ý mời em vào bẫy.”

“Tâm tư anh thật là mưu mô.”

Chu Bạch Hách khẽ nhếch môi, giơ tay vuốt nhẹ một bên má cô, ánh mắt nhìn cô chằm chằm đầy ý chiếm hữu, từng bước ép sát khiến Đồng Ương lùi đến khi lưng chạm mép bàn. Anh ghé vào cổ cô khẽ ngửi một cái: “Người em thơm quá.”

“Tôi…” Đồng Ương nuốt nước bọt đầy ngại ngùng, “Lúc ra ngoài tôi có xịt một chút nước hoa.”

“Tôi thích mùi hương của em, Elise.”

Giây tiếp theo, không cần thêm lời nào, Chu Bạch Hách cúi người, không chút do dự hôn lên đôi môi mềm mại đỏ mọng của cô.

Đôi môi cô gái rất mềm, hơi thở nóng hổi và ngọt ngào, ngón tay Chu Bạch Hách chậm rãi lướt dọc theo gò má cô, môi chạm môi cọ sát một lúc, đầu lưỡi anh khẽ tách đôi hàm răng cô, chơi đùa rượt đuổi cùng cô.

Đồng thời Chu Bạch Hách nắm lấy tay cô, từ từ di chuyển xuống dưới, tháo thắt lưng quanh eo ra.

Nhận ra ý định của anh, Đồng Ương hoảng hốt giãy dụa, nhưng người đàn ông đã nắm lấy cổ tay cô không cho cô trốn.

“Ngoan, chào hỏi một cái.”

Bình thường anh Chu rất ôn hòa và lịch thiệp, nhưng những lúc như thế này, anh lại trở nên mạnh mẽ bá đạo khiến Đồng Ương không còn đường phản kháng.

Anh kiên nhẫn dẫn dắt và dạy cô cách làm để thỏa mãn anh.

“Elise, em là một học sinh thông minh.”

Đồng Ương từ nhỏ đã có khả năng học rất tốt, thầy cô giảng bài chỉ cần một lần là cô hiểu ngay. Cô lại còn giỏi suy một ra ba, những dạng bài tương tự dù có biến hóa thế nào cô cũng có thể nhanh chóng tìm ra cách giải, là học sinh giỏi được thầy cô và bạn bè công nhận.

Huống hồ lúc này, cô gặp được một thầy giáo giỏi như anh Chu, hiệu suất học tập quả thật tăng lên gấp bội.

Cô cắn răng, mới đầu thử lung tung tùy tiện, nhưng dần dần cô đã tìm ra cách, càng lúc càng làm tốt hơn.

Chu Bạch Hách ngẩng đầu vươn cổ, yết hầu sắc nhọn trượt lên trượt xuống, hơi thở càng lúc càng nặng nề. “Elise, bé ngoan, đừng dừng lại.”

Lúc kết thúc, sắc mặt Đồng Ương đỏ bừng.

Người cô mềm nhũn ngã vào lòng người đàn ông, lòng bàn tay tê dại nhức mỏi, há miệng thở dốc.

Chu Bạch Hách hôn mắt cô rồi nói: “Tôi đưa em đi rửa tay.”

Anh bế cô lên đi vào phòng tắm, mở vòi nước, dùng nước ấm rửa sạch từng ngón tay của Đồng Ương.

Sau khi rửa sạch chất lỏng, anh phát hiện ngón tay của cô gái đỏ hồng thì nhẹ nhàng cầm tay cô lên, dịu dàng hôn một cái, sau đó cởi quần áo của Đồng Ương ra.

Cả hai đều thích sạch sẽ, trước khi làm đều có thói quen tắm rửa.

Vừa mới cởi nút áo cô ra, một cuộc điện thoại rất không đúng lúc gọi tới.

Chu Bạch Hách nhíu mày, lấy điện thoại trong túi ra xem, là một cuộc gọi công việc.

“Anh trả lời đi.” Đồng Ương đỏ mặt nói, “Tôi tắm xong rồi… sẽ ra phòng ngủ đợi anh.”

Chu Bạch Hách sờ đầu cô nói: “Ừ.”

Sau khi anh ra ngoài thì tự động đóng cửa lại. Đồng Ương dựa vào bồn rửa, cúi đầu ngơ ngác nhìn ngón tay mình.

Cô biết anh Chu có kích thước kinh người, nhưng lần đầu tiên tận tay cảm nhận, cô vẫn thấy hoảng hốt.

Đường kính và chiều dài đều rất không bình thường.

Cô nhắm mắt lại, vò mái tóc rối bù, hồi tưởng lại cảm giác gân guốc vừa rồi, tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Không thể nghĩ tiếp nữa.

Đồng Ương cưỡng ép bản thân thoát ra khỏi dòng suy nghĩ, bắt đầu cởi đồ tắm rửa.

Cô vốn đã tắm rất chậm, đến khi sấy khô tóc xong bước ra ngoài thì phát hiện ra anh Chu đã dọn dẹp xong, mặc áo choàng tắm màu xám ngồi trên ghế sofa xem tài liệu.

“Anh tắm xong rồi à?”

“Ừm, trong nhà có mấy phòng tắm lận.” Chu Bạch Hách đặt tài liệu xuống, vỗ vỗ lên đùi mình, “Lại đây ngồi.”

Đồng Ương ngoan ngoãn đi tới ngồi lên đùi anh, Chu Bạch Hách nhìn cô một lúc rồi bế cô dậy đi về phía ban công.

Ban công là loại khép kín, rộng rãi thoáng đãng, một góc được vây thành luống hoa, bên trong trồng vài loại cây cỏ, bên cạnh có một cái bàn tròn và hai cái ghế, ngoài ra không còn gì khác.

Khi đến ban công, Chu Bạch Hách đặt cô xuống, để cô dựa lưng vào lan can bằng đá cẩm thạch rồi nhấc một chân cô lên.

“Anh Chu, đừng ở đây mà.”

Dù biết đây là kính một chiều nhưng Đồng Ương vẫn rất căng thẳng, giọng run rẩy không ngừng.

Bên ngoài đèn đuốc sáng trưng, những toà cao ốc của thành phố như từng cặp mắt đang lặng lẽ dòm ngó bọn họ, mà bọn họ thì lại ngang nhiên phóng túng, chuyện này quả thực kích thích đến mức không chịu nổi.

Vậy mà Chu Bạch Hách vẫn không chịu buông tha, giọng trầm thấp ra lệnh: “Elise, tập trung.”

Đồng Ương trải qua cả đêm trong sự gập ghềnh xóc nảy.

Bên ngoài ban công, gió đêm thổi tan những đám mây đen, ánh đèn thành phố sáng lên rồi lại mờ đi, nhưng trong mắt họ chỉ có nhau.

Lúc kết thúc, ban công đã trở nên bừa bộn không ra hình dạng gì.

Chu Bạch Hách giúp cô mặc váy ngủ rồi bế cô vào phòng tắm tắm rửa. Đồng Ương nghĩ đến những chiếc ô nhỏ và chất lỏng không nói rõ tên vương vãi trên ban công, bèn đề nghị: “Tôi đi dọn ban công đã.”

“Đợi lát nữa tôi đi.”

Đồng Ương thích sự chu đáo của anh, ở bên anh, cô chẳng cần phải lo nghĩ gì cả.

Tắm xong, Chu Bạch Hách lại ôm cô trở về phòng ngủ. Đồng Ương nằm trên giường, mỏi mệt đến mức mắt cứ díp lại, nhanh chóng thiếp đi, còn Chu Bạch Hách sau khi dọn dẹp ban công, tắm rửa xong mới lên giường ôm cô ngủ.

Ngày hôm sau là ngày làm việc, khi Đồng Ương thức dậy thì Chu Bạch Hách vừa mới tập xong.

Anh mặc áo ba lỗ đen, quần short đen, trên trán và cổ toàn là những giọt mồ hôi trong suốt. Khi anh ngửa cổ uống nước, yết hầu nhẹ nhàng chuyển động, trông thật gợi cảm.

Đồng Ương hỏi: “Anh làm gì vậy?”

“Đánh quyền anh.” Chu Bạch Hách chỉ về phòng tập bên cạnh rồi nói tiếp: “Quần áo của em đã để trên tủ đầu giường kìa.”

“Tôi thấy rồi.”

Trước đây khi họ hẹn vào thứ Tư và thứ Bảy, Đồng Ương thường mang theo một bộ quần áo đến, nhưng tối qua ở lại đây là một quyết định đột xuất, hôm nay phải đi làm, không tiện mặc lại bộ quần áo hôm qua.

Đánh răng rửa mặt xong, Đồng Ương thay chiếc váy suông và áo sơ mi mà Chu Bạch Hách đã chuẩn bị cho cô, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác len cashmere.

Cô cố ý đi ra ban công xem thử, quả thật đã được dọn dẹp sạch sẽ. Mỗi buổi chiều sẽ có người đến dọn vệ sinh, Đồng Ương không muốn lúc đó sẽ có người nhìn thấy những thứ không nên nhìn.

Quay người lại, cô để ý đến khu vườn nhỏ ở góc ban công.

Khu vườn không lớn nhưng có khá nhiều cây, vài chậu cây sen đá, hoa đỗ quyên, hoa cúc và hoa pansy được đặt đầy trên giá hoa bằng đồng thau, hoa lá sum suê và phát triển rất tốt.

Chu Bạch Hách bước đến, cầm bình nước tưới cây.

Đồng Ương hỏi: “Anh thích trồng cây à?”

“Tôi thích cảm giác đồng hành cùng một hạt giống nảy mầm, lớn lên, ra hoa kết quả,” Chu Bạch Hách nói, điều đó mang đến cho anh cảm giác thành tựu và thỏa mãn.

Một hạt giống nhỏ bé dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Chu Bạch Hách nó sẽ lớn mạnh và ngày càng mạnh mẽ. Đồng Ương tưởng tượng đến quá trình này, đột nhiên rất mong mình cũng có thể trở thành một hạt giống như vậy.

Nhưng cô không chắc, Chu Bạch Hách có muốn nhận lấy hạt giống này của cô hay không.

Thời gian không còn sớm, phải đi làm rồi.

Trên đường không ai nói gì. Cách tòa nhà Á Hằng vài trăm mét, Đồng Ương định xuống xe, nhưng cô mải nghĩ về chuyện hạt giống nên nhất thời quên nói với tài xế.

Đến bãi đỗ xe ngầm, cô mới sực tỉnh. May mà lúc này trong bãi không có nhiều người. Chu Bạch Hách đưa cho cô một túi đựng đồ ăn sáng, hai người cùng đi vào thang máy.

Nhưng tại thang máy có vài đồng nghiệp đứng đợi, trong đó có Khổng Diễm.

Nghe tiếng bước chân, mọi người đều quay lại, lập tức chào Chu Bạch Hách: “Anh Chu, chào buổi sáng.”

Chu Bạch Hách gật đầu đáp lại, liếc nhìn Đồng Ương rồi quay vào thang máy dành riêng cho tổng giám đốc.

Khổng Diễm lại gần Đồng Ương, nhỏ giọng hỏi: “Ương Ương, cô đã mua xe rồi à?”

Đồng Ương theo phản xạ định trả lời chưa, nhưng lời nói vừa đến miệng thì nhớ ra, nếu cô không lái xe đến thì làm sao giải thích chuyện mình có mặt ở bãi đỗ xe?

Thế là Đồng Ương đành phải cắn răng nói dối: “Đúng vậy.”

“Chẳng trách, tôi còn tưởng cô đến đây cùng anh Chu đấy.”

“Gặp nhau ở gara mà.”

Về đến văn phòng, Uông Tử Mân nói với Đồng Ương: “Em viết một bản báo cáo công việc đi.”

Đồng Ương khó hiểu: “Viết cái này để làm gì vậy chị?”

“Con bé ngốc này, em đã làm đủ ba tháng, có thể tham gia buổi đánh giá chuyển lên chính thức rồi đấy.”

Đồng Ương bừng tỉnh, tính kỹ lại thì đúng là cô đã vào làm ở Á Hành hơn ba tháng rồi. Theo quy định, nhân viên sau ba tháng thử việc sẽ tham gia buổi đánh giá chuyển lên chính thức, nếu qua sẽ trở thành nhân viên chính thức.

Uông Tử Mân nhắc nhở: “Đánh giá chuyển chính thức tổ chức vào thứ Hai tuần sau, ngoài chị ra còn ba giám khảo từ các bộ phận khác, em chuẩn bị kỹ vào.”

Lần gần nhất cô phải tham gia đánh giá là khi bảo vệ khóa luận tốt nghiệp, Đồng Ương không chắc buổi đánh giá chuyển lên chính thức ở Á Hành sẽ khó cỡ nào, liền hỏi: “Mấy giám khảo đó yêu cầu có cao không chị?”

“Cũng không đến nỗi, em có năng lực thì không bị làm khó đâu, nhưng giám đốc nhân sự có thói quen hỏi vài câu hóc búa, nói chung em cứ viết báo cáo thật tốt, đến lúc không trả lời được cũng có chị ở đó.”

Đồng Ương cảm kích gật đầu: “Dạ, em cảm ơn chị.”

Cô mở máy tính, duyệt vài hợp đồng, sau đó bắt đầu tổng hợp lại những công việc và thành tích từ khi vào làm đến nay.

Bành Duyệt ghé lại gần, nhỏ giọng nói: “Giám đốc nhân sự đó khó chịu lắm, lúc tôi đánh giá chuyển lên chính thức, chị ta hỏi tôi mấy con số, còn hỏi thêm về tư duy triển khai công việc nữa, nói chung là khó nhằn nhất luôn.”

Đồng Ương mím môi, xem ra mấy ngày tới phải vất vả một chút rồi.

“À mà cô biết chuyện gì chưa, Trình Xuân Tuyết bị hoãn buổi đánh giá chuyển lên chính thức rồi đấy.”

Đồng Ương: “Sao vậy? Cô ta vào cùng tôi mà.”

Bành Duyệt hạ thấp giọng: “Còn vì sao nữa, năng lực không đạt yêu cầu chứ sao. Bộ phận kinh doanh suốt ngày phàn nàn với chị Tử Mân về cô ta. Theo quy định của Á Hằng, thời gian thử việc của cô ta bị kéo dài từ ba tháng lên sáu tháng, nếu sau này vẫn không ổn thì chắc là nhận tiền bồi thường rồi rời công ty.”

“Thôi, kệ cô ta.”

Ăn trưa xong, Đồng Ương cùng Bành Duyệt xuống dưới lầu mua cà phê, lúc này người xếp hàng khá đông, hai người đứng cuối hàng trò chuyện.

Bành Duyệt chủ động kể một tin: “Ương Ương, chắc là tôi sắp thoát ế rồi đó.”

Đồng Ương cười dịu dàng: “Vậy hả, chúc mừng cô nha, là ai vậy?”

“Là anh hàng xóm của tôi, mới dọn đến sống trên lầu dưới. Hồi trước mèo của tôi bị lạc, anh ấy nhặt được, tôi mời anh ấy ăn cơm rồi từ từ thân luôn.” Bành Duyệt ra dáng thiếu nữ nhỏ nhẹ: “Dạo gần đây anh ấy nhiệt tình với tôi lắm, tối qua còn nói thẳng là muốn theo đuổi tôi nữa.”

“Vậy cô thích anh ấy không?”

“Tất nhiên rồi.”

Đồng Ương không hiểu: “Vậy nếu hai người thích nhau, sao không ở bên nhau luôn mà còn theo đuổi gì nữa?”

“Ngốc à.” Bành Duyệt nói: “Tuy tôi chưa từng yêu ai, nhưng mấy quy tắc khi yêu thì vẫn biết chứ. Phải để con trai có quá trình theo đuổi thì họ mới trân trọng, chứ dễ dàng quá là không quý đâu.”

Nghĩ kỹ lại, Đồng Ương thấy cũng có lý.

Hồi thi xong đại học, cô và Giang Uý theo lẽ tự nhiên ở bên nhau, không có ai theo đuổi ai, có lẽ cũng vì vậy mà sau khi quen nhau, Đồng Ương cảm thấy Giang Uý không thật sự xem trọng cô.

Ví dụ như lần cô bị sốt, Giang Uý phải thi đấu bóng rổ cấp khoa, chỉ gọi một cuộc bảo cô nghỉ ngơi rồi thôi luôn. Còn có lần sinh nhật cô, trúng ngay lúc Giang Uý đi tỉnh khác quay tài liệu, anh ta quên bẵng mất, đến khi Đồng Ương nhắc mới chúc một câu sinh nhật vui vẻ trễ nãi, về sau cũng không bù quà gì.

Những chuyện như vậy còn rất nhiều, lúc đang yêu thì không thấy gì, giờ tỉnh táo lại rồi, Đồng Ương mới thấy bạn trai cũ đúng là chỗ nào cũng có vấn đề.

Đồng Ương chắc nịch: “Cô nói đúng, trước khi yêu nhau vẫn nên để đàn ông theo đuổi một chút.”

“Đúng không, con người thường trân trọng những thứ phải bỏ công sức mới có được, đó là bản tính mà.”

Lời vừa dứt, Bành Duyệt quay lại mới phát hiện không biết từ lúc nào phía sau mình có một người quen đang đứng.

“Anh…. anh Chu.”

Chu Bạch Hách gật đầu chào hỏi: “Đến mua cà phê à?”

Đồng Ương và Bành Duyệt đều thấy ngượng ngùng: “Dạ phải.”

Chu Bạch Hách: “Ừm, sắp tới lượt chúng ta rồi.”

Tiếp theo đó, ba người đều không nói gì nữa.

Việc tối ưu cấu trúc phòng kỹ thuật của Á Hằng đã tạm xong, Tạ Nguyên Mặc chuẩn bị quay lại Mỹ, hôm nay Chu Bạch Hách mời anh ấy ăn trưa tại một nhà hàng gần công ty. Vì là buổi gặp riêng nên anh không dẫn trợ lý hay vệ sĩ theo.

Ăn trưa xong, anh đi bộ đến đây, vừa hay thấy Đồng Ương đang đứng cuối hàng, cũng muốn thử cà phê chỗ này xem sao.

Phần lớn cuộc nói chuyện giữa Đồng Ương và Bành Duyệt anh không nghe rõ, chỉ nghe được câu: “Trước khi yêu nhau, vẫn nên để đàn ông theo đuổi một chút.”

Nghe vậy, Chu Bạch Hách khẽ nhướng mày.

Theo đuổi sao?

Đúng là phải theo đuổi thật.

Elise hài lòng với những trải nghiệm anh mang lại trên giường, nhưng chưa chắc đã hài lòng với chính con người anh.

Hàng tiến lên từng chút, rất nhanh đã đến lượt họ gọi món. Đồng Ương gọi một ly latte, Bành Duyệt gọi một ly mocha. Trước khi hai người thanh toán, Chu Bạch Hách lên tiếng: “Để tôi mời hai người.”

“…….”

Đồng Ương và Bành Duyệt sửng sốt một lát, theo bản năng từ chối: “Không cần đâu, anh Chu.”

“Không sao mà.”

Chu Bạch Hách gọi một ly latte rồi trả tiền chung một lần.

Đồng Ương nhìn anh, mấp máy môi rồi nhỏ giọng nói: “Cảm ơn anh Chu.”

Bành Duyệt cũng nói: “Cảm ơn anh Chu.”

Chu Bạch Hách hỏi: “Hai người thường xuyên đến đây mua cà phê à?”

“Dạ, quán này pha ngon lắm, tôi với Ương Ương đều thích.”

Chu Bạch Hách khẽ gật đầu, đưa cà phê cho hai người, còn dặn cẩn thận kẻo bị phỏng, vừa lịch sự vừa ga lăng. Ra khỏi tiệm cà phê, Đồng Ương và Bành Duyệt định đi dạo một vòng quanh đây, Chu Bạch Hách thì quay lại công ty.

Sau khi tạm biệt, Bành Duyệt vừa uống cà phê vừa thầm hét lên: “Trời ơi, anh Chu đúng là quá lịch thiệp, quá đẹp trai! Nếu tôi là thiên kim tiểu thư thì tôi nhất định sẽ theo đuổi anh ấy tới cùng, sống chết gì cũng phải lấy được người đàn ông này.”

Đồng Ương có vẻ đang suy nghĩ điều gì đó: “Anh Chu… sẽ lấy thiên kim tiểu thư sao?”

“Chắc là vậy. Mấy người ở tầng lớp đó chẳng lẽ lại lấy người bình thường như tụi mình?” Bành Duyệt ví dụ: “Nghe nói vợ của ông cụ Chu là thiên kim của một tập đoàn bất động sản, tổ tiên giàu mấy đời rồi. Mẹ của anh ấy là người có địa vị lại còn là minh tinh ở Hồng Kông, sinh ra đã ngậm thìa vàng. Vợ của phó tổng giám đốc Chu nhà họ, nghe nói bên nhà ngoại có địa vị không nhỏ trong giới chính trị. Tóm lại, tất cả đều là những người không phú thì quý.”

Đồng Ương mím môi: “Đúng là vậy.”

Thứ Bảy, vì sắp phải làm bài thuyết trình chuyển lên chính thức nên Đồng Ương dậy sớm bắt đầu làm slide báo cáo.

Một lát sau, Dư Tiêu gõ cửa phòng cô: “Ương Ương, chị dậy chưa?”

Đồng Ương mở cửa, “Chuyện gì thế?”

“Là vầy, tuần sau mẹ em lên Bắc Thành thăm em, ở lại phòng em vài hôm, có được không?”

“Tất nhiên rồi, em cứ tuỳ ý.”

“Chị đúng là tốt quá đi.” Dư Tiêu đưa cho cô một đĩa dâu đã rửa sạch: “Cái này cho chị ăn nè.”

Hai người thường xuyên tặng quà qua lại, tình cảm luôn rất tốt. Đồng Ương nhận lấy, giọng đầy ngưỡng mộ: “Mẹ em thương em ghê.”

“Thật ra, bà ấy là mẹ nuôi của em.” Dư Tiêu nói thật: “Hồi nhỏ em từng sống trong cô nhi viện mấy năm, sau đó ba mẹ hiện tại nhận nuôi em. Họ thật sự đối xử rất tốt với em, mẹ em nói tuần sau cơm nước và dọn dẹp bà lo hết, tới lúc đó cả nhà mình cùng ăn cơm nha.”

“Chắc chắn ba mẹ em rất thương em.”

“Đương nhiên rồi, em cũng rất thương họ.”

Về phòng, Đồng Ương cắn một quả dâu, trong lòng ngổn ngang cảm xúc.

Ba mẹ người ta và ba mẹ cô, đúng là một trời một vực. Đồng Lâm đã bỏ rơi cô để ra nước ngoài lấy chồng, còn người cha thì đến nay cô vẫn không biết là ai.

Đôi lúc, Đồng Ương cũng muốn gặp lại Đồng Lâm và cả người cha chưa từng lộ diện kia.

Không vì lý do gì cả, chỉ là muốn nhớ mặt những người đã bỏ rơi cô, chỉ muốn họ biết rằng, không có ba mẹ thì cô vẫn lớn lên mạnh mẽ, sống tốt từng ngày.

Ăn xong dâu, cô tiếp tục làm Powerpoint, mãi đến hơn sáu giờ tối mới tạm xong, nhưng còn nhiều chi tiết khiến cô chưa hài lòng, muốn sửa mà không biết bắt đầu từ đâu.

Nghĩ đến buổi hẹn tối thứ Bảy, Đồng Ương nhắn tin cho anh Chu: [Tôi xin lỗi, hôm nay có việc nên tối nay không gặp được, được không ạ?]

Rất nhanh, Chu Bạch Hách trả lời: [Việc gì vậy?]

Đồng Ương: [Tối thứ Hai tuần sau tôi phải thuyết trình chuyển lên chính thức, powerpoint vẫn chưa biết sửa sao cho ổn, tối nay và ngày mai đều bận.]

Chu Bạch Hách: [Gửi qua đây, tôi sửa giúp em.]

“……”

Đọc được tin nhắn này, Đồng Ương sửng sốt.

Sếp lớn giúp một nhân viên nhỏ sửa powerpoint? Đúng là chuyện chưa từng nghe thấy.

Đồng Ương: [Vậy có ổn không ạ?]

Chu Bạch Hách đáp: [Không tin tôi sao?]

Đồng Ương: [Không phải, không phải đâu, chỉ là tôi không muốn làm phiền anh thôi.]

Chu Bạch Hách: [Được cô Elise làm phiền, đó là vinh hạnh của tôi.]

Người đàn ông này, đúng là quá biết cách nói chuyện.

Trong phút chốc, Đồng Ương bị câu nói đó làm cho xao xuyến đầu óc, hơn nữa cô thực sự không biết nên sửa powerpoint thế nào nên ngoan ngoãn gửi bản đã làm xong cho anh, nói: [Vậy thì làm phiền anh Chu rồi.]

Chu Bạch Hách: [Ừ.]

Ở bên kia, tại nhà tổ trong ngõ Dân An, hôm nay có người thân từ nước ngoài về nên nhà họ Chu mở tiệc tiếp đãi.

Phòng khách tụ tập rất nhiều người, tiếng nói cười rôm rả chưa từng ngớt, chỉ riêng Chu Bạch Hách ngồi một mình trong thư phòng, mở máy tính, lần lượt xem qua từng trang báo cáo thuyết trình của Đồng Ương.

Một lát sau, dì Bình gõ cửa mang trà bánh vào, hỏi: “Cuối tuần rồi mà cũng không nghỉ ngơi, đang bận gì thế?”

Chu Bạch Hách đến sáu tuổi mới được đón về nhà họ Chu, trong ngôi nhà này, anh giữ khoảng cách với ba mẹ, kính trọng Chu Khánh Khang, chỉ có trước mặt dì Bình và chú Chung mới thi thoảng bộc lộ đôi chút thân thiết.

Anh khẽ cong môi cười, đôi mắt vẫn nhìn vào màn hình máy tính, đáp: “Bận theo đuổi người ta.”


Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *