Hoang Đường – Chương 66

HOANG ĐƯỜNG

CHƯƠNG 66: Sa ngã, chìm đắm, không thể tự thoát ra.

Dịch: Cửu

Tối đó, bữa tiệc sinh nhật Khương Lệnh Từ kết thúc, cả hai không vội vàng làm một trận lăn giường ăn mừng lâu ngày không gặp mà ngược lại, họ ngồi trong thư phòng chất đầy chữ giáp cốt và sách cổ ở nhà tổ.

Hai người ngồi đối diện nhau, ở giữa là chiếc bàn trà bằng gỗ.

Đôi bên nhìn nhau, vô cùng trang trọng.

Lê Đường nghĩ, cảnh tượng lúc này giống y chang như khi xưa mới quen nhau, nửa đêm họ mở một cuộc họp khẩn cấp để bàn bạc tần suất và số lần.

Khi còn bé, Khương Lệnh Từ rất khó để tĩnh tâm. Mỗi lần như vậy, anh thường xuyên đun nước pha trà, thế nên trong thư phòng này có đủ đồ đạc.

Động tác pha trà của anh nhàn nhã tự nhiên, chẳng mấy chốc đã đẩy một tách trà thoang thoảng hơi nóng tới trước mặt Lê Đường: “Xin mời.”

Lê Đường nhấp một ngụm, cô thấy còn không ngon bằng nước ép trái cây. Quả nhiên, từ tận cốt tủy cô vẫn không cảm nhận được sự phong nhã này. 

Cô nhíu mày, không nếm ra được mùi vị gì.

Nhưng bộ não lại hoạt động rất nhanh, cô nên mở lời trước không?

Hay chờ Khương Lệnh Từ nói trước? Không biết anh định nói gì với cô nhỉ, chắc là muốn nói chuyện ly hôn đúng không?

Anh vẫn luôn giữ ý kiến không ly hôn, vậy nên nếu anh đề nghị không ly hôn thì cô….. đồng ý theo lời anh?

Như vậy thì không mất mặt vì nuốt lời.

Được lắm, cứ làm vậy đi.

Cô quyết định đưa quà sinh nhật cho anh trước!

“Quà sinh nhật……” Môi Lê Đường thấm đẫm nước trà, một vòng son môi nhàn nhạt in trên thành tách.

Cô mất tập trung, màu son này phai màu nghiêm trọng thật đấy, sau này không dùng hãng này nữa.

“Quà sinh nhật ở trong vali, đợi lát nữa về phòng sẽ đưa cho anh.” Lê Đường tập trung tinh thần, ngước lên nói với Khương Lệnh Từ.

“Cảm ơn em.”

Khương Lệnh Từ đáp lời một cách lịch sự và nhã nhặn.

Cổ tay khẽ nhấc lên, anh đổi cho cô một tách trà khác rồi rót một ly mới cho cô.

Rồi thản nhiên cầm lấy chiếc tách trà in dấu son cô vừa dùng.

Lê Đường không chịu nổi cái giọng điệu xa cách đó của anh, cô khẽ ngẩng cằm lên, đôi môi sáng bừng dưới ánh đèn dịu nhẹ: “Đợi lát nữa lại bị dính lên thôi, anh lau cho em đi.”

Hợp tình hợp lý.

Ngón tay anh thoải mái đặt trên đầu gối, anh khựng lại vài giây rồi rút một tờ giấy ướt lau sạch ngón tay mình trước.

Sau đó anh lau sạch từng chút một màu son trên môi cô.

Lê Đường nhắm mắt chờ đợi một hồi lâu thì làn môi mới cảm nhận được thứ gì đó mềm mại xoa xoa. 

Cảm giác không đúng lắm.

Hình như là ngón tay?

Cô ti hí một mắt nhìn trộm rồi lập tức mở to hai mắt: “Con gái chu môi ra là muốn hôn đó!” (Chỉ đại diện cho Tiểu Đường Lê.)

Đầu ngón tay trắng lạnh của anh lúc này dính đầy màu sắc tươi sáng, thế rồi anh lại lấy giấy ướt lau sạch.

Lặp đi lặp lại.

Cuối cùng đôi môi cô được lau sạch sẽ.

Lúc này khóe môi cô vẫn hơi sưng đỏ và trầy da, rõ ràng là do kích thước thứ cô ăn không khớp với khuôn miệng gây ra.

Trước tiên anh rót cho Lê Đường một tách trà, sau khi lau sạch vệt nước dư thừa thì không biết lại lấy một tuýp thuốc mỡ ở đâu ra, thong thả bôi lên môi cô: “Đỡ rồi lại hôn.”

Một loạt những động tác của anh quá đỗi dịu dàng khiến Lê Đường không có lí do gì để tức giận.

Cảm giác nóng rát ở môi đỡ hơn rất nhiều, giống như được phủ một lớp nước bảo vệ, vị bạc hà nhè nhẹ rất thoải mái.

Được thôi.

Đợi lát nữa hôn cũng được.

Ngón tay Lê Đường gõ lên những hoa văn chìm trên bàn đợi anh lên tiếng.

Trong lòng thầm nghĩ: Chỉ cần anh nói không ly hôn thì cô sẽ đồng ý.

Ngay sau đó.

Khương Lệnh Từ thẳng lưng ngồi trang trọng, không phải kiểu cố thẳng lưng mà đây là sự dạy dỗ đã ăn sâu vào trong cốt tủy, thong dong nghiêm chỉnh.

Giọng nói người đàn ông trầm thấp: “Anh muốn chính thức nói với em chuyện ly hôn của chúng ta.”

“Hả? Anh nói đi.”

Lê Đường trưng ra vẻ mặt không hiểu gì cả, trong lòng thì nghĩ: Hi hi quả nhiên bị cô đoán đúng rồi, cô đúng là tiên nữ thông minh nhất thiên hạ mà!

Khương Lệnh Từ lấy một chồng giấy A4 dày cộp từ ngăn kéo ra để lên bàn.

Ồ……

Một chồng nữa.

Lại thêm một chồng nữa!

Vừa đủ ba chồng!!!

Khương Lệnh Từ nói nhẹ nhàng như không: “Đây là tất cả tài sản đứng tên anh đã được công chứng, chỉ cần em ký tên xong thì sau này sẽ là của em.”

Lê Đường hơi bối rối, cô nhìn thẳng vào đôi mắt như biển sâu của anh rồi lẩm bẩm hỏi: “Ý gì đây?”

Khương Lệnh Từ đưa cho cô một cây bút nhưng Lê Đường nhanh nhạy cảm thấy có gì đó không đúng nên cô đập cây bút xuống bàn, đứng bật dậy: “Em không ký, anh nói cho rõ đi.”

Muốn…… ly hôn với cô à?

Chỉ có ly hôn thì mới phải ký những thứ này.

Khương Lệnh Từ không hề tức giận.

Anh cúi xuống nhặt chiếc bút rồi đặt lên bàn cùng với chiếc tách có in dấu son ban nãy.

Người đàn ông vẫn mặc nguyên bộ vest sang trọng từ bữa tiệc, ngay cả chiếc trâm cài áo gắn đá ngọc lục bảo cũng chưa tháo xuống. Lông mày đôi mắt đẹp như tranh vẽ, vẻ mặt điềm nhiên tựa như một pho tượng thần thánh thoát khỏi trần thế, không một chút cảm xúc nào.

Tim Lê Đường như lỡ một nhịp.

“Em…..”

Cô muốn rời khỏi đây.

Thư phòng này rộng quá, lại còn lạnh nữa.

Nhưng Khương Lệnh Từ lại không cho cô cơ hội trốn tránh: “Lê Đường.”

“Từ nhỏ cảm xúc và tình cảm của anh đã rất nhạt nhòa, đợi đến khi biết được chứng tình cảm lạnh nhạt thì anh đã hoàn toàn quen với trạng thái cảm xúc không có quá nhiều thay đổi này rồi. Thỉnh thoảng anh còn cảm thấy chứng bệnh này cũng không tệ lắm, có thể tĩnh tâm nghiên cứu chữ Giáp Cốt.”

Lê Đường mím môi, cô không để lộ phản ứng gì với việc anh bị bệnh.

Cô nghĩ: vị thuốc mỡ không ngon tí nào cả, đắng đế mức cô sắp khóc rồi đây này.

Thấy cô không hề ngạc nhiên như thể đã biết từ lâu rồi.

Khương Lệnh Từ: “Em đã biết từ lâu rồi?”

Lê Đường không giấu giếm: “Hôm tổ chức hôn lễ, em đã nghe thấy anh và cô bạn thuở nhỏ nói chuyện.”

“Không phải em nghe lén đâu nhé, em chỉ vô tình nghe thấy thôi, sau đó em đã rời khỏi đó ngay lập tức!”

“Là do hai người không lén lút nói chuyện với nhau đó, còn nói to thế nữa.”

Khương Lệnh Từ ừ một tiếng rồi nói: “Cô ấy không phải cô bạn thuở nhỏ của anh. Khi đó em quang minh chính đại đứng nghe cũng không sao hết, em là vợ anh.”

“Sắp không phải rồi.” Lê Đường mếu máo, cô liếc nhìn đống giấy tờ mình phải ký tên, không vui chút nào cả.

Im lặng giây lát rồi cô bổ sung thêm: “Em cũng….. không để ý nữa.”

Anh có mắc chứng tình cảm lạnh nhạt không thì sao chứ? Anh không lạnh nhạt với cô là được rồi.

Anh hiểu ý của Lê Đường.

Cô không muốn ly hôn nữa.

Nhưng Khương Lệnh Từ lại nhớ đến cảnh tượng ở trung tâm phục hồi chức năng cho trẻ tự kỷ ngày ấy.

Lê Uyên không muốn em gái mình biến thành dáng vẻ như những đứa trẻ ấy, anh càng không muốn.

Mà tâm lý không muốn này đã vượt qua hết thảy những quy củ của nhà họ Khương.

Dù sau này phải chịu ngàn vạn roi theo gia quy, dù có phải quỳ một nghìn tiếng đồng hồ thì anh cũng sẽ để Lê Đường tự do.

Sao bông hồng trên vách núi có thể bị gió thổi rơi xuống vực sâu thăm thẳm để rồi từ từ héo tàn?

Cô nên được gió yêu thương chiều chuộng và bao dung, được gió nâng lên thật cao.

Luôn luôn tự do không sợ hãi bất cứ điều gì, vĩnh viễn rạng rỡ tươi sáng.

Khương Lệnh Từ hơi cúi xuống, đầu ngón tay giữ lấy tách trà âm ấm. Anh nói như thể chưa phát giác ra chuyện gì: “Anh biết tại sao em lại đề nghị ly hôn.”

“Khi trận động đất xảy ra, em thấy anh coi trọng việc nghiên cứu chữ cổ hơn cả tính mạng của bản thân nên lo sợ rằng nếu mối quan hệ vợ chồng này tiếp tục kéo dài, tương lai em sẽ mất đi anh giống như mất đi ba mẹ. Vậy nên em nghĩ rằng chi bằng từ bỏ mối quan hệ này trước thì tương lai cũng sẽ không mất đi, đúng không?”

Không phải nghi ngờ mà là khẳng định.

Hoàn toàn chính xác.

Ngoại trừ…… cô còn sợ việc yêu anh để rồi mất đi anh hơn.

Khương Lệnh Từ nhìn chăm chú vẻ mặt của Lê Đường, dường như cô đang nói: Anh đoán chuẩn thế? Kiếp trước làm thầy bói à?

Quả nhiên Lê Đường hỏi: “Sao anh biết được?”

Trừ Ngu Tô Đồng ra thì cô chưa từng nói với ai cả.

Mà Ngu Tô Đồng chắc chắn sẽ giữ bí mật chuyện này.

Lê Đường thực sự rất dễ hiểu dễ đoán.

Khương Lệnh Từ nói nhẹ nhàng: “Lê Uyên đã kể với anh một số chuyện hồi nhỏ của em nên anh đoán được.”

Anh cứ thế nhìn vào mắt Lê Đường rồi nói tiếp: “Tương lai có lẽ sẽ xảy ra những chuyện giống như trận động đất ở Úc thành, và anh vì chứng tình cảm lạnh nhạt của mình mà có lẽ vẫn sẽ đưa ra quyết định giống hệt như trước đó.”

“Lê Đường, việc anh thờ ơ với sinh mệnh là điều không thể thay đổi được. Nhưng…… anh trả tự do cho em.”

Đối với Lê Đường, nếu cứ tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân này thì chẳng khác gì một sự trói buộc.

Cô vĩnh viễn phải ở trong trạng thái lo lắng sợ hãi, cả đời lo sợ rằng vào một khoảnh khắc nào đó, cô sẽ mất đi anh.

Mà Khương Lệnh Từ sẽ không sở thành sợi dây leo bó buộc sự trưởng thành của cây non Tiểu Đường Lê.

Anh cầm bút đi đến bên cạnh Lê Đường khẽ cúi xuống cầm lấy cổ tay phải của cô, đặt bút vào lòng bàn tay cô rồi rút bản thỏa thuận ly hôn trong chồng tài liệu ra: “Ký tên em đi. Em sẽ được tự do trọn đời.”

Giọng nói trong trẻo của người đàn ông truyền vào tai cô như lời mời gọi của thần linh.

Đầu ngón tay Lê Đường run khẽ.

Cô không quăng bút như ban nãy nhưng cũng không ký tên theo ý anh.

Chỉ cần ký tên thôi.

Khương Lệnh Từ sẽ không còn thuộc về cô nữa.

Nước mắt Lê Đường rơi xuống từng giọt, bàn tay cầm bút buông lỏng, cây bút lại rơi xuống bàn.

Cô ôm chặt lấy Khương Lệnh Từ, lắc đầu liên tục: “Anh là của em mà. Em không ký. Anh là của một mình em.”

“Đương nhiên anh chỉ là của một mình em thôi.” Khương Lệnh Từ ôm lấy vỗ về người con gái đang run rẩy, giọng nói dịu dàng ấm áp: “Sau khi chúng ta ly hôn, tài sản thuộc về em, anh cũng thuộc về em.”

Nước mắt Lê Đường ngưng đọng.

Lại có ý gì đây?

Cô nghe hiểu từng chữ nhưng sao ghép lại với nhau thì lại như tiếng ngoài hành tinh vậy.

Một giọt nước mắt rơi vào khe ngón tay Khương Lệnh Từ.

Hơi nóng.

Anh nghĩ vậy.

Anh bế cô lên rồi cùng nhau ngồi xuống chiếc sô pha gần đó. Trước sau đều là những bức tường đầy sách, Lê Đường vừa quay đầu thì có thể thấy ngay sách cổ được đóng bằng chỉ. 

Cô nắm lấy cà vạt anh, nhìn anh bằng đôi mắt ướt át rồi nói với giọng mũi: “Ban nãy anh nói thế là có ý gì?”

Anh chạm tay lên khóe mắt cô, đầu ngón tay vẫn còn dấu son ban nãy, anh dịu dàng giải thích: “Sau khi ly hôn, chúng ta lại quay về quan hệ bạn giường.”

“Không có quan hệ hôn nhân, không có quan hệ tình thân, chúng ta làm một đôi bạn giường vĩnh viễn, em theo chủ nghĩa không kết hôn cả đời.”

Vì thế nên không cần lo sợ mất đi người mình yêu, mất đi một nửa của mình mỗi ngày.

Mọi thứ lại quay trở về như xưa đã từng.

“Có được không?”

Có được không?

Gần đến nửa đêm, sinh nhật Khương Lệnh Từ sắp trôi qua.

Lê Đường nằm trên chiếc giường anh ngủ từ nhỏ tới giờ, trong đầu vẫn cứ hiện lên câu nói ấy.

Giải pháp mà Khương Lệnh Từ đưa ra chỉ có lợi chứ không có hại gì với Lê Đường.

Cuộc hôn nhân này kết thúc, Khương Lệnh Từ đưa cho cô hết thảy mọi thứ của mình, bao gồm cả bản thân anh.

Anh nói với cô rằng anh sẽ mãi mãi thuộc về cô.

Nhưng cô…… không thuộc về ai cả.

Tự do.

Nhưng…… Lê Đường nhìn anh bằng đôi mắt đẫm lệ, thân mình trắng nõn mềm mại dính chặt lên người anh, muốn từng miếng từng miếng nuốt sạch anh.

Thấy Lê Đường mất tập trung.

Khương Lệnh Từ hơi dùng sức……

Lâu lắm lâu lắm rồi chưa chiếm lấy lẫn nhau.

Trong khoảnh khắc ấy.

Anh rên khẽ bên tai cô: “Bé cưng, em chặt quá.”

“Chẳng phải buổi trưa mới nới rộng cho em à?”

Lê Đường không ngờ anh lại gọi cô như vậy, giống như mình thật sự là bé cưng của anh.

Nhưng mà……

Cô tủi thân ôm chặt cổ anh, cả người quấn lấy cơ thể rắn chắc của anh: “Ai là bé cưng của anh, em là bạn giường của anh.”

Khương Lệnh Từ cười khẽ: “Bạn giường thì không được gọi bé cưng à? Khi em làm bạn giường của anh, em còn gọi anh chồng ơi đấy.”

Nhớ đến sự bắt đầu hỗn loạn và hoang đường của họ rồi cả cuộc hôn nhân này, thực ra Lê Đường vẫn luôn không có cảm giác chân thực. Hiện giờ có rồi thì Khương Lệnh Từ lại muốn ly hôn.

Hơn nữa anh làm việc đâu vào đó, không giống như cô.

Vừa mới quyết định ly hôn thì đã chuẩn bị mọi giấy tờ đâu vào đấy, chỉ cần cô ký tên thì mối quan hệ vợ chồng của họ sẽ kết thúc hoàn toàn.

“Sau khi ly hôn anh là chồng người ta rồi còn đâu……” Lê Đường càng nghĩ càng khó chịu: “Sau này sẽ không làm bánh quy cho em, dỗ em ngủ, gọi em dậy, đón em về nhà nữa.”

Vẻ mặt cô lúc này vẫn giống y hết vẻ mặt hồi trưa tham gia bữa tiệc.

Khương Lệnh Từ bỗng nhiên hiểu ra cô đang nghĩ gì lúc này.

Suýt nữa thì lại cắn tay.

Tủi thân đến như vậy.

Khương Lệnh Từ kiên nhẫn lặp lại: “Anh chỉ thuộc về mình em thôi, không có một ai khác.”

Lê Đường vẫn không tin.

Một tay anh giữ chặt vòng eo thon thả của cô, không nhúc nhích.

“Cảm nhận được không?”

Lê Đường lại ngơ ngác hỏi: “Gì cơ?”

Tay kia của anh nắm lấy tay cô rồi chạm vào nơi hai người giao nhau, thong thả nói nhưng cực kỳ chắc chắn:

“Ngay cả cơ thể của chúng ta cũng cần đối phương.”

Vậy nên không ai có thể sống thiếu ai.

Chỉ là một tờ hợp đồng hôn nhân mà thôi.

Để cô được yên lòng.

Đồng tử Lê Đường giãn ra: “……Ôi.”

Đêm đó, từng ngóc ngách trong phòng Khương Lệnh Từ đều là nước lê ngọt ngào.

Dù đã lâu chưa làm nhưng cơ thể cô đã bị anh huấn luyện quen thuộc từ lâu rồi.

Y chang như những gì anh đã nói trước đó.

Hoa lê bé nhỏ đã lớn lên, hoàn toàn phù hợp với không gian mà hoa lan lớn yêu cầu. Từng độ cong bên trong cánh hoa lê đều được sinh ra chỉ vì hoa lan lớn.

Người con gái quỳ trên ghế quý phi dài, ngón tay thỉnh thoảng vô tình chạm tới vỏ sò được khảm trên cửa sổ. Từ giữa khe hở ấy, cô có thể nhìn thấy hết thảy cảnh tượng bên ngoài.

Chỉ cần có người đẩy cánh cửa đó ra.

Thì có thể thấy ngay hình ảnh dáng người chồng chéo lên nhau phản chiếu lên trên cửa sổ.

Cơ thể nam tính bao phủ cơ thể yêu kiều của thiếu nữ, mười ngón tay ướt át đan xen làm ướt vỏ sò hiếm có.

“Em muốn, em muốn nhìn anh.” Lê Đường run rẩy xoay người.

Khương Lệnh Từ thích tư thế từ phía sau vì như vậy thì sẽ khiến Lê Đường vui sướng hơn.

Có thể chạm tới mọi nơi trên cơ thể cô.

Cô sẽ vô thức run rẩy.

Còn có giữa môi mà anh thích nhất, nó sẽ cong nên khi anh chạm khẽ.

Đôi môi mềm mại, làn môi như cánh hoa anh đào, giữa môi vô cùng rực rỡ.

Ướt át tươi đẹp.

Rồi sau đó càng căng chặt hơn vì căng thẳng.

Tư thế này sẽ còn tuyệt hơn nếu có cửa sổ sát sàn hoặc gương sát đất, vì như vậy thì anh có thể nhìn rõ vẻ mặt và phản ứng của cô.

Tiếc là phòng của anh không có cửa sổ sát đất hay gương soi.

Khương Lệnh Từ nghe cô nói vậy thì nghe lời đổi tư thế bế cô đi tới bàn làm việc.

Anh từng học tập, nghiên cứu trên chiếc bàn này nhưng chưa từng nghĩ tới cảnh có một ngày mình sẽ ôm một người con gái xinh đẹp làm **** trên đó.

Lê Đường nâng mặt Khương Lệnh Từ lên, cô nói muốn nhìn anh thì thực sự nghiêm túc nhìn anh.

Mái tóc đen thấm đầy mồ hôi của anh dán sát lên vầng trán trắng lạnh khiến mặt mày anh như rực rỡ hơn. Ngắm nhìn một lát, bỗng nhiên cô cúi xuống hôn lên nốt ruồi son nơi đuôi mắt anh.

Một nụ hôn chân thành.

Lê Đường không muốn ly hôn nữa.

Dù có như những gì Khương Lệnh Từ nói, sau khi quay về mối quan hệ bạn giường, họ vẫn ở bên nhau như trước, hơn nữa anh chỉ thuộc về mình cô thì Lê Đường cũng không muốn.

Cô muốn được đứng cạnh anh một cách công khai và chính thức.

Giới thiệu với mọi người rằng đây là chồng của cô.

Chứ không muốn là bạn giường, mối quan hệ mập mờ khó có thể thốt ra thành lời đó.

Lê Đường thừa nhận.

Cô đã yêu Khương Lệnh Từ từ rất lâu về trước.

Sa ngã, chìm đắm, không thể tự mình thoát ra.

Chẳng ai có thể không yêu Khương Lệnh Từ.

Cũng chẳng ai có thể thoát ra khỏi cạm bẫy dịu dàng của anh.

Cô cũng không thể.

Dù biết rằng phía trước có thể sẽ phải vỡ đầu chảy máu thì cô cũng muốn tỉnh táo va chạm.

Lê Đường biết rõ mình không cần tài sản khổng lồ mà chỉ cần……

Một chút ít tình yêu từ người lạnh lùng vô tình này.

Chỉ vậy thôi thì cũng đủ để cô sống tiếp với nỗi niềm hy vọng.

Trước khi đi ngủ.

Còn mười lăm phút nữa mới tới mười hai giờ.

Lê Đường nằm trong lòng Khương Lệnh Từ hỏi anh: “Hôm nay lúc cắt bánh kem, anh đã ước chưa?”

“Chưa.” Anh vuốt ve cổ cô theo thói quen.

Lê Đường thích được anh vỗ về như thế này, nó cho cô ảo tưởng thiên trường địa cửu.

“Vậy anh tặng điều ước cho em đi. Em dùng quà sinh nhật đổi với anh.”

Cuối cùng Lê Đường cũng nhớ tới đống quà sinh nhật mà mình chưa tặng anh.

Cô rời khỏi vòng tay anh, quấn mình trong chiếc chăn duy nhất trên giường rồi đi mở vali của mình.

Khương Lệnh Từ không chịu nổi tình cảnh lõa lồ trên giường nên đã chiếc quần ở cuối giường mặc vào.

Dù che kín được phần thân dưới nhưng phần thân trên lại không mảnh vải che thân, cơ bụng, cơ ngực, đường nhân ngư, chỗ nào cũng lộ.

Chẳng mấy chốc Lê Đường lại kéo chăn trèo lên giường.

Thấy chiếc chăn quét đất như vậy nên giáo sư Khương- người mắc chứng sạch sẽ đã ném nó xuống đất mà chẳng tiếc rẻ gì.

Ôi con người…..

Bẩn một chút thôi có thể chịu được mà.

Chiếc chăn này không được nữa rồi.

Lê Đường trần như nhộng cầm quyển sách với vẻ mặt ngơ ngác.

Chăn của cô đâu?

Chiếc chăn to đùng của cô đâu?!

Vứt nó đi làm gì?

May thay tóc Lê Đường dài tới tận eo nên cố lắm thì cũng có thể che đi được chút ít, không phải quá mức lả lơi.

Lả lơi quá thì sẽ không đủ trang trọng.

Cô quỳ trên giường, đôi mắt đen trắng rõ ràng tràn đầy vẻ chờ mong.

Đưa quyển sách dày cho Khương Lệnh Từ.

Rồi nói: “Quà sinh nhật. Em chuẩn bị nó suốt nửa năm đấy.”

Bắt đầu từ khi Khương Lệnh Từ về nước.

Tất cả đều là truyện tranh do cô vẽ từ góc nhìn của bản thân, kể lại câu chuyện của họ từ khi bắt đầu quen nhau tới giờ.

Trang thứ nhất là đêm đông mưa phùn ở trấn Giáng Vân, lần đầu tiên nhìn thấy Khương Lệnh Từ. Người con gái trong tranh yên tĩnh ngồi trên quầy bar ở tầng một quán trọ nhìn về phía người đàn ông đang đi về phía mình ở trên cầu, người bé nhỏ trong lòng cô hai mắt sáng rực.

Trong lòng: Woa~~~ chàng thơ của mình xuất hiện rồi!

Trang thứ hai, cô gái chủ động ngồi lên đùi người đàn ông rồi chạm vào cơ bụng của anh, gương mặt xinh đẹp lại ngây thơ vô tội hỏi: “Người anh lạnh quá, nghe nói ma sát làn da sẽ ấm lên đó, anh có muốn thử không?”

Trong lòng: Ai bảo trên đời này không có cơ thể hoàn mỹ hả! Hừ! Chẳng phải vẫn bị mình tìm được đó sao! Lừa anh ấy cởi đồ nhìn ngắm cho kỹ mới được! Tiểu nhân chống eo đắc ý.

Trang thứ ba, cô gái quỳ trên chiếc ghế dài có phủ một tấm thảm dày trước cửa sổ, đầu gối ửng đỏ. Người đàn ông phía sau ẩn mình trong bóng tối, thế nhưng từng tấc da thịt anh lại được miêu tả cực kỳ rõ ràng.

Trong lòng: Đầy quá, sắp chết rồi ôi ôi. Phải nhịn lại, khó lắm mới khiến anh ấy cởi quần áo, có bị *** chết thì cũng phải hồi lại vốn đã, không có lần sau đâu!

Trang thứ tư, sau khi tỉnh lại thì cô gái nhặt quần áo bỏ chạy. Ánh trăng chiếu lên gương mặt anh tuấn của người đàn ông trên giường phía sau tôn lên vài phần lạnh lùng thánh khiết của anh.

Trong lòng: Vậy mà lại là giáo sư Khương bảo thủ nhất trần đời, chơi nhầm người rồi, mau chạy thôi!!!

Trang thứ năm, Lê Đường đứng trong phòng triển lãm ngắm nhìn bức <Kỳ tích>.

Trong lòng: Tiếc ghê, không ngủ cùng được nữa rồi.

Trang thứ 6, cô gái ngồi trước bảng vẽ với tờ giấy vẽ trắng tinh, trong đầu chỉ toàn……

Toi rồi, linh cảm có được nhờ sự đụng chạm cơ thể chỉ là hàng dùng một lần!!!

Có vẻ như cô gái đang suy nghĩ gì đó, trong đầu hiện ra vài người tí hon ăn mặc khác nhau.

Cuộc gặp gỡ tình cờ với giáo sư Khương.

Muốn hình tượng nào đây?

Đúng vậy, một cô gái trong sáng ngây thơ!

Trang thứ bảy, cô gái tóc hồng bắt gặp giáo sư Khương nghiêm trang trong khuôn viên đại học Minh Hoa.

Trong lòng: a a a cuộc gặp định mệnh bất ngờ lãng mạn của mình toang rồi! Không lãng mạn tí nào cả!

Không nhận ra mình không nhận ra mình……

Sau đó giáo sư Khương gọi tên cô.

Nội tâm cô gái tan vỡ.

Trang thứ 8……

Trang thứ 9……

Vô số trang.

Mỗi bức tranh, từng câu nói đều như một bức thư tình cô gửi tặng cho anh.

Một bức thư tình thực sự.

Khương Lệnh Từ không ngờ mình lại được thấy câu chuyện của họ từ góc nhìn của Lê Đường.

Biết rõ khi ấy trong đầu Lê Đường đang nghĩ gì.

Khi Lê Đường chuẩn bị quà tặng anh thì không thấy ngượng ngùng, hiện giờ đọc nó ở trước mặt đương sự thì cô lại thấy hơi ngại nên gập tập tranh lại: “Ôi chao anh có thể xem một mình thôi không?”

“Em cũng biết xấu hổ đấy.”

Đếm ngược ba phút. 

“Anh có thích món quà này không?”

Lê Đường hỏi anh.

Khương Lệnh Từ nhìn tập tranh dày tinh xảo, anh rất muốn xem tiếp phần sau nhưng Lê Đường gấp chặt lại, vành tai ửng đỏ nên anh giơ tay nhéo nhẹ tai cô: “Anh thích lắm, đây là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất anh từng nhận được.”

Lê Đường cong môi đắc ý: “Thế có thể tặng điều ước sinh nhật của anh cho em đúng không?”

Khương Lệnh Từ: “Tặng em đó.”

Trong phòng không có nến.

Trong hai phút cuối cùng, Lê Đường lấy một cây bút máy từ trong ống bút trên bàn sách rồi vẽ lên cổ tay anh một ngọn nến đang cháy. Phần sáp chảy ra tụ lại giống như một họa tiết phức tạp, đây đúng là phong cách vẽ tranh hoa mỹ của Lê Đường, cho dù chỉ là một ngọn nến.

Sau khi hoàn thành tác phẩm, cô yêu cầu anh giơ tay lên trước mặt mình rồi bản thân nhắm mắt ước nguyện.

Cô thực sự có rất nhiều điều ước.

Nếu không phải thời gian không đủ thì cô có thể ước suốt một tiếng đồng hồ, tiếc là chỉ còn một phút cuối cùng.

Vào giây phút sau cùng ấy, cô nắm tay anh rồi giả vờ thổi “nến.”

Ngay sau đó.

Ngón tay cô vuốt ve cổ tay anh làm nhòe đi ánh lửa trên ngọn nến, giống như ngọn lửa đang cháy biến thành làn khói.

Khương Lệnh Từ để mặc cho cô nghịch.

Như Lê Uyên từng nói, cô ầm ĩ cả đời cũng được, chỉ cần cô đừng yên tĩnh.

Quá trình ước nguyện của Lê Đường cuối cùng cũng hoàn thành.

Cô ước rằng:

Sau này mỗi sáng sớm vừa mở mắt là có thể thấy ngay Khương Lệnh Từ, mỗi buổi tối trước khi đi ngủ cũng sẽ nhìn thấy Khương Lệnh Từ.

Hy vọng rằng anh có thể yêu cô một chút chút xíu thôi, một chút chút thôi là được rồi.

Nếu như sau này chuyện giống như ở Úc thành không bao giờ xảy ra nữa. 

Hai người mãi mãi ở bên nhau.

Không yêu…… cũng chẳng sao cả.

Cô giấu đi nỗi buồn nơi đáy mắt rồi kiêu căng nói với anh: “Vốn dĩ vẫn còn điều ước khác cơ. Hừ, thời gian ít quá.”

“Sang năm lại ước.” Khương Lệnh Từ nhìn ngọn nến ước nguyện trên tay mình rồi nói với cô: “Điều ước sang năm cũng tặng cho em. Từ giờ trở đi, mỗi năm đều tặng cho em.”

Người mắc chứng sạch sẽ như anh lại không đi rửa ngọn nến trên cổ tay ngay lập tức.

Thay vào đó, anh yên lặng nhìn nó hồi lâu, muốn khắc ghi nó vào trong trí nhớ.

Lê Đường lăn lộn hồi lâu nên đắp chăn mới ngủ thiếp đi rất nhanh, cô không hề biết rằng Khương Lệnh Từ bật đèn đọc sách êm dịu để xem hết tập tranh mình tặng.

Như độc giả theo dõi quyển sách được cập nhật mỗi ngày, xem được trang này lại muốn xem trang tiếp theo, nhất định phải xem hết thì mới đi ngủ.

Lê Đường lật xem từng trang một, lâu đài ở nước E, nhà máy rượu ở nước A, biệt thự suối nước nóng ở nước J, đảo ở nước C,…… vân vân.

Chỉ riêng bất động sản thôi đã không đọc hết được.

Còn cổ phần nhiều công ty và các quỹ đứng tên anh bla bla……

Càng đọc càng buồn ngủ.

Chán ngắt.

Ngày hôm sau, mới sáng sớm Khương Lệnh Từ đã đi dạy, Lê Đường ngồi ngáp dài ngáp ngắn trong thư phòng.

Trần đời rốt cuộc ai lại đi đọc cái thứ chán ngắt hơn cả kinh thư này chứ?

Tổng cộng có ba chồng hợp đồng cần Lê Đường ký tên, có lẽ phải mất cả ngày mới ký xong được.

Lê Đường nghĩ ngợi chốc lát.

Cô gửi tin nhắn cho Khương Lệnh Từ.

Chim trắng nhỏ: [Nhiều tài sản quá nên em phải đọc kỹ từng trang một để không bị anh đưa vào tròng, ngộ nhỡ ly hôn xong em lại phải gánh thêm vài khoản nợ mấy trăm triệu thì phải làm sao?]

Lê Đường nói lung tung một cách cực kỳ hợp tình hợp lý.

Chim trắng nhỏ: [Vậy nên có lẽ hôm nay không ký xong được đâu.]

Hoa lan lớn: [Ừm, có lòng đề phòng là chuyện tốt.]

[Sau này nhớ phải đề phòng người khác như bây giờ nhé.]

Lê Đường lẩm bẩm: “Cần anh dạy chắc.”

Cô đẩy chồng hợp đồng lộn xộn trên bàn, không ký chữ nào cả.

Rồi nằm bò lên cánh tay đè trên bàn như hồi còn đi học.

Buồn ngủ quá.

Lúc này, phòng làm việc của hiệu trưởng đại học Minh Hoa.

Thầy hiệu trưởng chắp tay sau lưng đi tới đi lui.

“Nhất định phải làm.”

Khương Lệnh Từ gật đầu bình tĩnh: “Nhất định.”

Bình thường anh không có việc gì thì sẽ không đi tìm hiệu trưởng, một khi đến gặp thì nhất định là có chuyện khiến thầy ấy đau đầu. 

Hiệu trưởng nhìn gương mặt tuấn tú của anh nói: “Thế hệ trẻ tuổi các cậu bây giờ sao thích đắp đủ thứ kỳ quặc lên mặt thế?”

Khương Lệnh Từ không nói gì.

Ông ấy cúi xuống cầm đơn xin phép của Khương Lệnh Từ trên bàn lên mà nhức hết cả đầu, trước tiên nhường anh một bức: “Nhất định phải là mặt? Không thể kín đáo một chút à?”

Thấy hiệu trưởng nhường mình, Khương Lệnh Từ lại lấy một bản đăng ký xăm mình khác ra: “Thế thì cũng không phải. Nếu hoa văn trên mặt ảnh hưởng đến tác phong trường học thì với tư cách là giảng viên, tôi bằng lòng lùi một bước. Xăm ở nơi kín đáo một chút.”

Hiệu trưởng: “……”

Cuối cùng vẫn ký tên lên giấy xin phép.

Nhấn mạnh: “Phải kín đáo đấy. Cậu là giảng viên, phải chú ý hình ảnh của mình, tôi cũng không muốn nhận được khiếu nại cậu đâu.”

Khương Lệnh Từ đáp lời: “Vâng. Nếu ảnh hưởng đến nhà trường thì tôi sẽ chủ động từ chức.”

Hiệu trưởng nghẹn lại: “Không đến mức đấy……”

“Trường chúng ta cũng không phải ngôi trường bảo thủ, có thể chấp nhận được giảng viên có hình xăm hoặc những thứ khác.”

Khương Lệnh Từ đang ở tiệm xăm thì nhận được tin nhắn wechat của Lê Đường.

Thực ra lúc đầu anh xin phép xăm ở trên mặt, anh làm vậy không phải vì muốn nâng cao khả năng đồng ý của hiệu trường mà anh thực sự muốn xăm lên mặt hình vẽ bươm bướm mà Lê Đường từng vẽ ở đuôi mắt mình.

Vì Lê Đường rất thích.

Bức ảnh duy nhất của anh mà Lê Đường lưu trong album ảnh điện thoại là hình vẽ bươm bướm đỏ đó, trước đây khi còn ở nước ngoài anh đã vô tình nghe thấy cô nhắc đến.

Thế nên anh rất muốn xăm.

Có điều…. vì lý do công việc nên tạm thời phải gác lại.

Đợi sau này anh không còn là giáo viên nữa thì có lẽ sẽ có thể.

Cuối cùng anh chọn xăm hình ngọn nến ước nguyện mà cô vẽ tối quan lên cổ tay.

Lê Đường nói, cô có rất nhiều điều ước.

Sau này cô có thể ước với ngọn nến hình xăm này mỗi ngày.

Còn anh thì sẽ giúp cô thực hiện tất cả các điều ước ấy.

Nếu nhìn kỹ hơn thì chân nến có một đống sáp chảy ra hơi giống cánh hoa lê.

Đúng là khéo quá.

Dưới nữa còn có năm chữ do Khương Lệnh Từ tự viết khiến cả hình vẽ trở nên lộng lẫy hơn.

xtlzs

Ngọn nến ước nguyện độc quyền của Tiểu Đường Lê.

Lê Đường không có cảm giác an toàn.

Anh sẽ đem cảm giác an toàn đến cho cô.

Khương Lệnh Từ nhìn hình xăm mới tính trên cổ tay mình, đôi môi mỏng cong lên. In ký hiệu của cô lên đó, từ nay cô sẽ không còn sợ anh không phải là của mình nữa.


Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ dịch, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *