Hoang Đường – Chương 65

HOANG ĐƯỜNG

CHƯƠNG 65

Dịch: Cửu

Khi Khương Lệnh Từ về nước thì đúng lúc Lê Uyên cũng ở trong nước nên đã hẹn anh gặp mặt.

Địa điểm hẹn gặp không phải một câu lạc bộ tư nhân riêng tư, cũng không phải nhà hàng cao cấp mà là một nơi không ai ngờ tới——

Trung tâm phục hồi chức năng trẻ tự kỷ.

Đây là dự án từ thiện dưới danh nghĩa cá nhân Lê Uyên.

Hai người đàn ông cao lớn, cảm giác tồn tại cực kỳ mạnh mẽ.

Nhưng Lê Uyên không đến gần lớp học mà chỉ đứng dưới tán cây bồ đề xum xuê cùng với Khương Lệnh Từ, nhìn những đứa trẻ đang vẽ tranh hoặc nghịch đất nặn bên trong qua lớp kính.

Có bé muốn nhét đất nặn vào miệng, những chiếc răng trắng tinh nhỏ xinh như ghim vào cục đất nặn.

Y tá lập tức bước tới dịu dàng ngăn bé lại.

Ánh nắng chiếu vào trong lớp học, tất cả đều rất đẹp.

Khi Khương Lệnh Từ nhìn thấy cảnh tượng ấy, gương mặt tuấn tú dần trở nên nặng nề. Thông minh như anh sao có thể không đoán được mục đích của Lê Uyên.

“Lần trước anh nói muốn đưa tôi tới một nơi, chính là chỗ này.” Giọng Khương Lệnh Từ lành lạnh tựa như thấm đẫm sương đông giá lạnh trong một buổi chiều ngày xuân đầy nắng.

Không phải câu hỏi.

Nhìn Lê Uyên trông điềm tĩnh đáp lời: “Lần trước cậu hỏi tôi vì sao tôi lại sợ Lê Đường yên lặng hơn.”

“Khi còn nhỏ em gái tôi là một đứa bé có nhu cầu cao*, con bé mềm mại thích bám người làm nũng. Trước năm ba tuổi, trừ những lúc học đi thì con bé đi tới đâu cũng được bồng được bế, lớn lên trong sự yêu thương chiều chuộng. Con bé hoạt bát vui vẻ, ngây thơ đáng yêu. Ngày nào nó cũng như mặt trời bé nhỏ tràn đầy sức sống, có rất nhiều điều muốn nói.”

(*)
*Thường chỉ những em bé rất cần được chú ý, đòi hỏi nhiều về cảm xúc và sự chăm sóc hơn những em bé khác

“Sau đó ba mẹ tôi xảy ra tai nạn, tôi phải gửi con bé ở nhà họ hàng nhờ họ chăm sóc hai năm, đây là việc khiến tôi hối hận nhất cuộc đời này.”

Lê Uyên rút một điếu thuốc ra, tay anh ấy hơi run, chiếc bật lửa kim loại lách cách ba, bốn lần nhưng vẫn chưa châm được lửa.

Cuối cùng Khương Lệnh Từ cầm lấy bật lửa trong tay anh ấy, tự tay giúp Lê Uyên châm thuốc.

Nhìn lũ trẻ đang chăm chú với việc mình đang làm, đột nhiên Lê Uyên tự cười cợt chính mình: “Suýt chút nữa thì em gái tôi cũng biến thành như vậy.”

Biểu hiện rõ ràng nhất của chứng tự kỷ ở Lê Đường là vẽ tranh, cô bé vẽ liên tục không ngừng nghỉ. Khi ấy cô bé vẽ Lê Uyên nhiều nhất, bác sĩ tâm lý nói rằng cô bé Lê Đường đang vẽ lại người quan trọng nhất cũng là người sẽ vứt bỏ mình.Trong thế giới của một em bé với lối suy nghĩ ngây thơ đơn giản, chỉ cần vẽ ra thì đối phương sẽ không biến mất.

Năm ấy khi Lê Đường kiên quyết muốn học vẽ, Lê Uyên không đồng ý vì lo rằng nếu em gái mình cứ vẽ mãi thì sẽ chìm đắm trong thế giới của bản thân.

Dù năm xưa đã can thiệp kịp thời, khi ấy mới chỉ xuất hiện những triệu chứng ban đầu và chưa phát triển thành tự kỷ nhưng anh ấy vẫn không thể yên tâm được.

Sau đó Lê Đường nổi loạn, cô bỏ nhà ra đi. Tuy ngoài miệng Lê Uyên mắng cô nhưng thực ra lại rất yên lòng.

Vậy nên Lê Uyên mới nói rằng điều anh ấy sợ nhất không phải là em mình lăn lộn gây rối mà anh ấy sợ con bé bỗng nhiên trở nên yên lặng.

Khương Lệnh Từ nhớ tới tập tranh bìa xanh của cô.

Một tập tranh dày cộp.

Trong đó cô chỉ vẽ mình anh.

Vậy là Lê Đường có nghĩ rằng anh sẽ bỏ rơi cô sao?

Vì sợ bị bỏ rơi nên cô chọn rời bỏ anh trước?

Khương Lệnh Từ cảm thấy không hợp lý, đây không phải phong cách của Lê Đường.

Anh đột ngột chuyển chủ đề: “Anh có biết chuyện cô ấy và Bùi Ý Hào trao đổi di thư không?”

“Tôi biết, đây là bí mật của hai đứa nó từ khi còn bé.”

Tinh thần Lê Uyên rất mạnh mẽ nên anh ấy lại quay về trạng thái lạnh lùng, nghe thấy chuyện này thì cười lạnh lẽo: “Bí mật của con trẻ, hai đứa nó thật sự nghĩ rằng có thể giấu diếm trước mặt người lớn ư?”

Không chỉ mình anh ấy biết mà anh trai của Bùi Ý Hào là Bùi Ý Xuyên cũng biết.

Theo như những gì bác sĩ tâm lý nói thì người lớn bọn họ đừng nên nhúng tay quá nhiều.

Trong thế giới tuổi thơ của chúng, việc này chẳng khác gì trò chơi trao đổi nhật ký cả nên không cần phải vạch trần để tụi nhỏ nghĩ rằng mình khác với người khác.

Vốn dĩ chẳng có gì khác biệt.

Khương Lệnh Từ nhìn những em nhỏ bên trong: “Tức là Bùi Ý Hào cũng vậy?”

Lê Uyên: “Ừ, hai đứa nó quen nhau ở trường mẫu giáo phục hồi chức năng.”

Chẳng trách tại sao cách thức sống chung của cậu ta và Lê Đường lại đặc biệt như vậy. So với tình bạn của những đôi bạn quen nhau từ thuở nhỏ khác, tình cảm của hai người họ không phải tình yêu, không phải tình thân mà cũng chẳng phải tình bạn.

Khương Lệnh Từ: “Vậy nên tình cảm giữa họ là gì?”

Đôi mắt như lang sói của Lê Uyên mỉm cười: “Hai đứa nó là tình “bệnh” giống nhau, vậy nên ai cũng không thể bước vào thế giới của tụi nó được.”

“Người làm chồng như cậu cũng đừng mơ tưởng chen chân vào thế giới bạn bè của người ta.”

Mãi đến khi Lê Uyên thấy bọn nhóc sắp tan học thì anh dập tắt điếu thuốc rồi liếc nhìn Khương Lệnh Từ nói: “Ngược lại là cậu, tôi thực sự không ngờ con bé lại kết hôn với cậu.”

Còn kết hôn sớm như vậy nữa.

Chỉ vừa mới đủ tuổi mà thôi.

Lê Uyên đánh giá em rể từ trên xuống dưới, kết luận:

Người đàn ông này trừ cao ráo, đẹp trai, có tiền, bối cảnh gia đình tốt, học lực xuất sắc, có văn hóa ra thì hình như không còn gì xuất sắc hơn người nữa thì phải?

Vậy nên Lê Uyên rất thắc mắc rằng rốt cuộc Khương Lệnh Từ đã khiến em mình thương nhớ chỗ nào.

Dù sao thì cái chủ nghĩa không kết hôn của Lê Đường còn nghiêm túc hơn anh ấy nhiều.

Lê Uyên tiện miệng nhắc tới: “Khi xưa bác sĩ tâm lý nói rằng tận trong xương tủy con bé sợ hãi mất đi người thân, sau này có lẽ rất khó để xây dựng một mối quan hệ thân mật với người khác.”

Một cơn sóng đột nhiên xẹt qua đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng như đáy biển sâu thẳm của Khương Lệnh Từ.

Anh rất giỏi nắm bắt ý nghĩa sâu xa trong lời nói của người khác, từ những câu nói ấy của Lê Uyên, anh hoàn toàn ý thức được rằng sau trận động đất lúc trước, vì sao Lê Đường lại kiên quyết muốn ly hôn.

Con người là sinh vật có xu hướng tránh xa tai hại hướng về phía có lợi, vì họ sợ sẽ phải mất đi nên thà rằng chưa từng có được.

Lê Đường giống như một đóa hồng mọc trên vách đá, xinh đẹp rực rỡ nhưng chỉ cần một cơn gió điên cuồng thổi qua thì sẽ cuốn cô xuống vực sâu thăm thẳm.

Mà trận động đất ấy và sự thờ ơ với sinh mệnh bản thân của anh chẳng khác gì cơn gió điên cuồng kia. 

Khương Lệnh Từ lại nhớ đến vẻ mặt Lê Đường khi cô nhắc tới chuyện ly hôn, cuối cùng anh cũng hiểu……

Cô đang…… cầu cứu anh.

Trước khi rời đi, Lê Uyên nhìn Khương Lệnh Từ bằng ánh mắt sắc bén lạnh lẽo: “Tóm lại tôi đưa cậu đến đây vì muốn nói với cậu rằng, tôi hy vọng em gái mình có thể thoải mái kiêu căng cả đời này. Tôi không cần con bé phải yên lặng ngoan ngoãn theo con mắt trần thế. Có lẽ con bé cần người chiều chuộng nó, quan tâm nó, thế nhưng đây không phải lỗi của nó mà tôi sẽ chiều chuộng nó cả đời, dung túng tất cả những gì nó làm.”

Cuối cùng anh ấy vỗ vai Khương Lệnh Từ, lời nói xen lẫn ý cười: “Hy vọng cậu cũng có thể làm được.”

Lực tay rất mạnh.

Không giống như hy vọng mà giống uy hiếp hơn.

Khương Lệnh Từ bình tĩnh nhìn anh ấy.

Không giống như những người thường khóc lóc thề thốt trước mặt phụ huynh đằng gái, nói cái gì mà sẽ đối xử tốt với cô cả đời, không để cô phải chịu bất kỳ sự tủi thân oán trách nào.

Mà vẫn là lời hứa anh từng nói với Lê Uyên: “Lê Đường mãi mãi được làm chính bản thân mình.”

Nhưng Lê Uyên rất hài lòng.

Anh ấy không cần Khương Lệnh Từ phải tốt với Lê Đường thế nào mà chỉ cần Khương Lệnh Từ bảo đảm rằng Lê Đường có thể tự do vĩnh viễn.

Đối xử tốt với em gái mình là trách nhiệm cả đời của người làm anh trai.

Trong lòng Lê Uyên, Lê Đường không phải gánh nặng mà là món quà quý giá nhất, món quà cuối cùng mà ba mẹ để lại cho anh ấy, là bảo bối chỉ có một trên đời.

“Đại Lê, anh quá lắm rồi nhé. Em gái thân yêu của anh vừa về nước mà anh lại sắp lên máy bay! Đáng ghét, anh không phải là anh trai mà em yêu thương nhất nữa đâu.”

Lê Đường biết dạo này Lê Uyên ở trong nước nên vừa về nước thì đã gọi điện thoại cho anh mình luôn, không ngờ người ta lại sắp lên máy bay.

Tức quá.

“Thế anh bảo máy bay dừng lại một lát?” Lê Uyên thản nhiên nói.

Lê Đường: “……”

Mồm miệng độc ghê.

“Thôi được rồi, ở trong nước nhớ ngoan đấy. Anh đã tăng gấp đôi tiền tiêu vặt cho em rồi đó, không được cầm đi tiêu lung tung mua mấy thứ nguy hiểm đâu, anh mà phát hiện là trừ hết sạch đấy, nghe thấy chưa?”

“Nghe thấy rồi. Em nhớ anh thôi mà.”

“Thôi bớt đi, nhớ anh sao không đi nước A tìm anh?”

“Gì cơ, anh sắp lên máy bay rồi á? Thế em cúp máy nhé, bye bye Đại Lê, thượng lộ bình an.”

Cúp máy xong, Lê Đường đứng ở ven đường lối ra sân bay ngơ ngác.

Đúng vậy, cô về nước mà không thông báo cho ai hết. Vốn dĩ định gọi Đại Lê tới đón mình. Giờ thì hay rồi, đàn chị vẫn ở nước ngoài hỗ trợ cô giáo tổ chức triển lãm, Ngu Tô Đồng cũng đang sải bước trên sàn diễn quốc tế. Lê Đường giơ tay đếm thử xem những ai có thể tới đón mình, bỗng nhiên cô thấy tuyệt vọng quá.

Cô có ít bạn thân lắm.

“Cô Lê?”

Đúng lúc này, Lê Đường nghe thấy giọng nữ không quen thuộc lắm nhưng lại rất nịnh tai.

Cô nhìn về phía phát ra giọng nói ấy.

Cửa sổ chiếc xe dài sang trọng được kéo xuống, Lê Đường nhìn thấy một đôi mắt hoa đào cực kỳ dễ nhận ra đang mỉm cười với mình. 

Vừa nãy cô còn thấy gương mặt ấy trong một quảng cáo mỹ phẩm cao cấp trên màn hình lớn ở sân bay.

Là Tần Phạn.

Tần Phạn che bản thân mình kín mít, cô ấy nghĩ đến bức tranh sơn dầu đã cứu vớt cuộc hôn nhân đang trên bờ vực đổ vỡ của mình bèn nhiệt tình vẫy tay với ân nhân: “Lên xe đi, tôi tiễn cô một đoạn.”

Tài xế bước xuống nhận lấy vali của Lê Đường đặt vào cốp xe.

Sau đó cung kính mở cửa xe cho cô.

Tần Phạn: “Mau lên, mau lên, đừng để người ta nhìn thấy, lịch trình hôm nay của tôi giữ kín đó.”

Vốn dĩ Lê Đường không phải người thích giả vờ e ngại, hơn nữa cô nhìn ra được Tần Phạn thật lòng muốn đưa mình một đoạn, cô không khách sáo nữa mà lập tức cúi người bước lên: “Cảm ơn cô nhé.”

“À phải, cơ thể chồng cô sao rồi?”

Cô lịch sự hỏi thăm.

“Cảm ơn bà Khương quan tâm, Tạ mỗ vẫn khỏe.” Giọng nói lạnh lùng thờ ơ vang lên.

“Tổng, tổng giám đốc Tạ?”

Lê Đường vào xe, cô bỗng ngước lên rồi nhìn thấy người đang ngồi ở phía sau Tần Phạn, trên đầu gối anh ấy còn để một tập tài liệu, cảm giác tồn tại cực kỳ mạnh mẽ.

Cô nhìn Tần Phạn rồi lại nhìn Tạ Nghiễn Lễ, mặt mũi bối rối.

Cuối cùng lại nhìn Tần Phạn: “Tổng giám đốc Tạ chính là cái người lạnh…….”

“Suỵt!”

Tần Phạn lập tức nháy mắt với Lê Đường.

Lê Đường hiểu ý nên lập tức nói lái đi: “Người chồng tính cách dịu dàng chu đáo?”

Tần Phạm gật đầu ngay lập tức: “Đúng đó, chính là người chồng dịu dàng chu đáo, thích giúp đỡ người khác, từ bi độ lượng, cứu khổ cứu nạn, lương thiện và bao dung nhất trên đời mà tôi nói đó.”

Ánh mắt cô ấy nhìn Lê Đường cứ như đang nhìn Bồ Tát.

Hai cô gái nhìn nhau: “……”

Lần trước cô ấy có nói thế đâu.

Cô ấy nói chồng mình vừa sinh ra đã mắc chứng lạnh nhạt về mặt tình dục, với người vợ xinh đẹp như hoa như ngọc nhưng có mắt không tròng, không dựng lên được cơ mà.

Lúc trước trong đầu Lê Đường vẽ ra hình ảnh một người đàn ông yếu ớt.

Còn tự hỏi tại sao một người xinh đẹp như Tần Phạn lại ở bên một người đàn ông yếu ớt, quá phí!

Thế nhưng người đàn ông trước mắt cô đây từ đầu tới chân đều viết đầy bốn chữ “cao quý uy nghiêm”, mình anh ấy ngồi đó cũng khiến cho người khác cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của một người đàn ông, thực sự chẳng liên quan gì tới những lời Tần Phạn miêu tả!

Vợ người khác thì Tạ Nghiễn Lễ không hiểu nhưng vợ mình thì anh ấy hiểu rất rõ.

Vừa nhìn đã biết là đang chột dạ.

Đợi Lê Đường ngồi xuống, Tần Phạn giả vờ như không có gì xảy ra đổi chủ đề: “Ơ, hai người cũng quen nhau à?”

Tạ Nghiễn Lễ: “Cô ấy là vợ Khương Lệnh Từ.”

Tần Phạn: “Trùng hợp thế?!”

Lê Đường cũng thấy vậy.

Nếu biết trước Tần Phạn và Tạ Nghiễn Lễ là vợ chồng thì khi đó cô đã vẽ tranh miễn phí cho cô ấy rồi!

Bởi dù sao thì lúc đầu tổng giám đốc Tạ đã hạ mình ghé thăm triển lãm của cô mà.

Đương lúc Lê Đường bối rối thì Tần Phạn nói tiếp: “Vậy là cô cũng về để tham dự bữa tiệc nhà họ Khương nhỉ, vừa hay chúng tôi cũng tới đó.”

Từ từ đã?

Tiệc của nhà họ Khương?

Lê Đường vô thức hỏi: “Hôm nay ở trong nước là ngày mấy?”

Tần Phạn: “Ngày năm tháng ba.”

Ngày năm tháng ba!

Chứ không phải ngày bốn!

Lê Đường đột nhiên nhớ ra, cô quên chỉnh lại múi giờ!

Hôm nay là ngày Khương Lệnh Từ chính thức tiếp quản nhà họ Khương, trở thành người đứng đầu gia tộc đời tiếp theo và cũng là sinh nhật 26 tuổi của anh.

Cô về trước một ngày là vì muốn chúc mừng sinh nhật anh.

May là Đại Lê lên máy bay rồi.

Nếu không ngày mai cô muốn đi gặp Khương Lệnh Từ thì cũng đã muộn.

Tần Phạn thấy vẻ mặt cô là lạ bèn mỉm cười hỏi: “Sao thế, quên mang quà sinh nhật về à?”

“Trên đường đi chúng ta có thể dừng lại mua, đúng không tổng giám đốc Tạ?”

Tạ Nghiễn Lễ cứ như không có hơi thở của người còn sống, anh đáp lời cực kỳ lạnh nhạt.

“Tùy ý bà Tạ.”

“Có đem….. quà rồi.”

Lê Đường nghĩ đến những món quà mình đã chuẩn bị từ khi anh rời khỏi nước E rồi đóng gói vào vali.

Nếu so sánh với những món quà chu đáo và đắt tiền năm ngoái Khương Lệnh Từ tặng.

Cô thấy quà của mình hơi ngại lấy ra.

Nhưng trừ những thứ đó ra thì không còn gì khác để tặng nữa.

Nhà tổ nhà họ Khương.

Ngựa xe như nước, tất cả đều là các loại xe sang và biển số xe mà bình thường mọi người rất khó bắt gặp.

“Đường Đường!”

Bà Tần đang đứng ở cửa tiếp đón khách mời vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Lê Đường.

Bắt đầu từ năm ngoái Khương Lệnh Từ đã nhắc nhở mọi người rằng đừng quấy rầy Lê Đường học tập. Tuy rằng không biết đôi vợ chồng son này đang làm gì nhưng mọi người đều tôn trọng không gian riêng tư của đôi trẻ.

Cứ tưởng rằng dạo này Lê Đường bận thi cử nên không thể về được……

Bà Tần dặn quản gia xách vali cho cô rồi nắm lấy tay cô bước vào trong, vừa đi vừa hỏi: “Con xin nghỉ về à?”

Lê Đường trả lời ngay: “Không ạ, con tốt nghiệp rồi.”

“Tốt nghiệp rồi?”

Bà Tần ngạc nhiên xen lẫn vui vẻ: “Ôi chao, cuối cùng con cũng có thể yên tâm ở trong nước rồi. Dạo này cứ ở đây thêm vài ngày nhé, mẹ đi gọi A Từ.”

“Mẹ ơi, đừng. Cho anh ấy một bất ngờ ạ.”

“Hiểu rồi.”

Bà Tần mỉm cười chỉ về phía sân: “Nó đang thay quần áo, con tự đi vào nhé.”

Nửa tiếng nữa thì buổi tiệc mới chính thức bắt đầu.

Lê Đường đẩy cửa phòng ngủ của Khương Lệnh Từ ra.

Trống không.

Người đâu?

Lê Đường đi một vòng rồi ngồi xuống chiếc ghế quý phi bên cạnh cửa sổ.

Mệt quá.

Hoa văn chạm trổ ở nhà tổ rất đặc biệt, khi ánh nắng xuyên qua chiếu xuống những vệt sáng loang lổ. Nó không giống như thủy tinh, nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy những họa tiết tự nhiên dưới ánh sáng dịu dàng, rất đẹp.

Lê Đường nhàm chán chống cằm nhìn xung quanh, cô bỗng nhớ tới loại cửa sổ mà chỉ cần dùng ngón tay thôi cũng có thể chọc thủng trong phim truyền hình.

Còn có thể thổi thuốc mê vào nữa.

Lê Đường ngoài người ra chọc thử.

Ngón tay đau.

Ngay sau đó.

Cửa bị ai đó đẩy ra, dáng người cao lớn của Khương Lệnh Từ xuất hiện.

Anh nhìn thấy ngay người con gái đang làm việc xấu.

Lê Đường chột dạ, ngón tay vô thức rụt lại. Sau khi nhìn thẳng vào đôi mắt nhạt màu quen thuộc, đôi môi hé mở mãi đến khi Khương Lệnh Từ bước tới trước mặt mình thì cô mới thốt lên một câu cực kỳ tủi thân: “Giấy cửa sổ nhà anh sao không chọc thủng được thế? Rõ ràng trong phim chỉ chạm khẽ thôi là đã rách rồi!”

Khương Lệnh Từ cúi xuống nhìn người con gái ngồi trên ghế quý phi: “Đây không phải giấy mà là vỏ sò hải nguyệt đã được mài nhẵn, không dễ chọc thủng thế đâu.”

Lê Đường chả có hứng thú với chuyện này.

Cô giơ ngón tay lên cho anh xem: “Đau.”

Đầu ngón tay chỉ hơi hơi đỏ.

Nếu không cho anh xem ngay thì vài giây sau nó sẽ biến mất.

Ánh mắt Khương Lệnh Từ nhìn thẳng vào đôi mắt mơ màng của người con gái, ngón tay hơi lạnh của anh nắm lấy đầu ngón tay cô, cúi xuống hôn khẽ: “Còn đau không?”

Đôi môi mỏng áp lên đầu ngón tay.

Lê Đường như cảm nhận được một cảm giác xao xuyến từ đầu ngón tay truyền khắp toàn thân, hàng mi rung khẽ: “Vẫn hơi hơi.”

Giây tiếp theo.

Anh ôm cô vào lòng.

Khương Lệnh Từ bế cô từ ghế quý phi lên rồi đi thẳng đến chiếc giường trong phòng.

Lê Đường biết Khương Lệnh Từ mắc chứng sạch sẽ: “Em chưa tắm đâu.”

Người mắc chứng sạch sẽ như Khương Lệnh Từ mỗi ngày về đến nhà, việc đầu tiên anh làm chính là đi tắm. Thế nhưng lần này anh lại nói với người con gái vừa từ nước ngoài về: “Trước khi đi ngủ thay ga giường là được.”

Trên người anh thoang thoảng hương mực, giống như anh đã ngâm mình trong phòng sách rất lâu.

Nụ hôn sau nửa năm xa cách.

Lê Đường ước gì mình có thể dính chặt lên người anh như miếng bánh gạo.

Cô tựa lên gối đầu của anh, ngẩng lên nhìn người đàn ông trước mặt, đôi môi hồng hào ướt át: “Muốn hôn nữa cơ.”

Đôi môi cong lên khiến người ta muốn chạm vào.

Khương Lệnh Từ lại dán chặt lên môi cô: “Hôn thêm mười phút nữa.”

“Không, phải hôn một tiếng cơ.”

Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, khẽ cọ xát gương mặt xinh đẹp lên đó: “Em nhớ anh như vậy mà anh lại không nhớ em à?”

Tay cô véo ngón tay anh, không ngoan chút nào.

Tiếng cười cuốn hút của anh phát ra từ cổ họng: “Em định để ông nội chờ chúng ta ở phòng sách một tiếng à?”

Đôi mắt mơ màng của Lê Đường tỉnh táo ngay.

Ông nội?

Sao lại ở thư phòng?

Ý tứ trong đôi mắt cô quá đỗi rõ ràng, Khương Lệnh Từ vừa hôn môi cô vừa giải thích: “Trước khi buổi tiệc bắt đầu sẽ có nghi thức chuyển giao, anh và ông nội sẽ cùng nhau xuất hiện.”

“Thế mà anh còn hôn?!”

Lê Đường nhìn cửa phòng chưa khóa, tuy rằng còn có một tấm bình phong, dù đứng ngoài không nhìn thấy cảnh tượng bên trong, chẳng lẽ Khương Lệnh Từ muốn bế cô lên giường?

Cô sợ khi ông nội đứng ngoài cửa gọi Khương Lệnh Từ thì sẽ nhìn thấy cảnh không nên nhìn.

Động tác của anh chậm rãi thong dong, cúc áo sơ mi bằng lụa và chân váy rơi xuống cuối giường.

“Đừng căng thẳng, mười phút thôi, đủ cho em thoải mái một lần.”

Ngón tay người đàn ông thon dài linh hoạt, anh biến rõ nơi Lê Đường thích nhất là chỗ nào, khiến cô cảm thấy thoải mái một cách nhanh chóng.

Cơ thể trắng mịn trên ga trải giường đen tuyền đốt lên ngọn lửa ham muốn.

Dáng người mềm mại và thân hình cứng rắn của người đàn ông tạo nên hình ảnh trụy lạc.

Đôi tay Lê Đường tóm chặt ga giường khẽ ngẩng cổ lên: “Anh….. anh coi thường ai đấy.”

Nhưng thoải mái quá đi.

Khương Lệnh Từ thật sự rất giỏi.

Như có một trận mưa lớn vừa trút xuống, vách tường dính đầy nước mưa, trơn bóng ẩm ướt, thậm chí có thể đếm đến ba.

Môi anh ghé sát bên tai cô: “Nhiều nước lê quá, tích trữ bao lâu rồi?”

“Em tự uống thử chưa?”

Mí mắt Lê Đường đỏ hoe, cô mím chặt môi để tiếng nức nở không bật ra.

Bởi vì……

Ai biết được ngôi nhà cổ kính như vậy thì cách âm có tốt không?

Nhỡ ông nội ở bên cạnh nghe thấy thì sao?

Một lát sau, Lê Đường mới nức nở: “Chưa…… tự mình uống kiểu gì được.”

Hơn nữa cô cũng đâu phải đồ biến thái.

Ai lại uống cái thứ đó.

“Nước lê ngọt như vậy, chẳng phải Tiểu Đường Lê rất thích à?”

“Đương nhiên không thích. Chỉ có, chỉ có biến thái mới thích.” 

“Ừm, anh thích lắm.” Khương Lệnh Từ nói uống là uống ngay được, thấy cả người Lê Đường uể oải không có tí sức lực nào vẫn cố nói: “Ngọt hơn nước lê em gửi cho anh nhiều.”

Khương Lệnh Từ nói mười phút thì đúng mười phút.

Mười phút sau.

Làn da trắng nõn của Lê Đường trở nên hồng hào, cô mềm oặt nằm trên gối đầu của anh, trên người đắp chiếc chăn mỏng có thể thấy được dáng người yểu điệu bên dưới.

Khương Lệnh Từ để lại dấu hôn dày đặc trên gáy cô.

Nhưng ngay cả áo sơ mi anh cũng không xộc xệch.

Chỉ cần sửa sang lại một chút là có thể áo mũ chỉnh tề đi tới bữa tiệc.

Ngoại trừ…..

Có một thứ không thể lộ diện dựng thẳng lên giữa quần Âu màu đen của anh.

Anh vừa cài lại khuy măng sét vừa cúi xuống nhìn.

Lê Đường cũng nhìn thấy nó, cô không khỏi cong môi mỉm cười: “Giáo sư Khương của chúng ta định cứ thế xuất hiện à?”

Nghe ý của bà Tần thì bữa tiệc hôm nay rất quan trọng.

Quan trọng hơn cả lễ trưởng thành.

Bởi anh sẽ chính thức tiếp quản cả một gia tộc, trở thành người cầm quyền.

Nên đương nhiên Khương Lệnh Từ sẽ không làm vậy.

Vốn dĩ chịu đựng một lúc là được rồi, thế nhưng Lê Đường nằm trên giường của anh, gối trên gối đầu của anh và đắp chăn của anh.

Hết thảy những ham muốn của anh đều xuất phát từ Lê Đường, và lúc này cô đang gần ngay trước mắt.

Khó có thể giải quyết mà càng lúc càng nghiêm trọng hơn.

Lúc này Khương Lệnh Từ đã mặc quần áo hẳn hoi, nhưng mí mắt Lê Đường bỗng nhiên giần giật vì anh lại bắt đầu cởi ra, hơn nữa còn gọi điện cho ông nội.

Mong rằng có thể ra bên ngoài muộn một chút.

Người luôn xem trọng giờ giấc như ông cụ Khương suýt nữa thì đã xông thẳng đến bên này tóm anh ra ngoài đó, cũng may là bà Tần cũng có mặt nên đã nhẹ nhàng ngăn ông cụ lại, sau đó cả hai cùng rời khỏi sân viện của Khương Lệnh Từ.

Khoảng sân rộng lớn như vậy lúc này chỉ còn lại đôi trẻ.

“Cô Lê, giúp anh nào.”

“Nể tình hôm nay là sinh nhật anh nên em sẽ giúp việc này.”

Lê Đường nghĩ mình mới là người lương thiện nhất trần gian, lương thiện hơn cả chồng của Tần Phạn.

Người con gái khoác chiếc chăn mỏng lên người rồi ngồi quỳ trên mặt đất.

“Lê Đường.”

Ngón tay thon tài của anh vuốt ve mái tóc buông xõa của Lê Đường, giọng nói trầm khàn: “Anh chưa từng nghĩ rằng sẽ đến muộn trong một ngày như hôm nay.”

Càng chưa từng nghĩ rằng mình lại đến muộn vì muốn giải tỏa bản năng của cơ thể.

Bởi vì từ nhỏ đã là người đứng đầu tương lai của một gia tộc lớn, bài học mà anh học giỏi nhất đó chính là kiểm soát và khống chế ham muốn của bản thân.

Lâu lắm rồi chưa ăn nên cô vừa hé miệng đã ngậm vào ngay.

Lê Đường quá hấp tấp nên răng cắn vào làn da khiến Khương Lệnh Từ xuýt xoa một tiếng.

Cô ngẩng đầu nhìn anh với vẻ mặt vô tội: “Đã lâu không gặp nên hơi lạ lẫm, cho em thêm một cơ hội nữa đi.”

“Liếm trước đã.”

Ngón tay anh vẫn vuốt ve tóc cô rồi dần dần di chuyển xuống gáy cô.

Sau đó lại thong thả vuốt ve về phía trước cổ họng, một nơi vô cùng nguy hiểm.

“Em biết mà!”

Lê Đường không phục, những ngón tay mềm mại bèn chạm lên giữa đóa hoa lan, trên đó là nơi chảy ra sương hoa, lúc này những giọt sương hoa trong suốt đang nhỏ giọt ra bên ngoài.

Không có mùi gì kỳ lạ mà lại có hương mận mát lạnh xen lẫn mùi xạ hương lạ lẫm mê hoặc lòng người, nó hơi ẩm ướt.

“X chỗ này thì anh sẽ thoải mái ư?”

“Nếu em hút thì có thể hút ra được gì đó không?”

Lê Đường rất lắm lời.

Lúc này Khương Lệnh Từ tin lời Lê Uyên đã nói, hồi nhỏ Lê Đường quả thực rất thích nói.

Bây giờ cô cũng nói rất nhiều.

Ngay cả hoa lan cũng chẳng thể ngăn được cái miệng cô.

Khương Lệnh Từ liếc nhìn thời gian, anh chỉ có thể kéo dài muộn nhất tới nửa tiếng nữa, nếu muộn hơn thì không thể nào ăn nói với mọi người được.

Lòng bàn tay lại dừng nơi sau gáy cô.

Tự giác tay làm hàm nhai.

Người con gái nức nở nhưng cũng chẳng thốt lên được câu nào ra hồn nữa.

Cổ họng Lê Đường rất nhỏ nên dòng nước uốn lượn đó căn bản không thể nuốt xuống kịp.

Mà lại bắn ngược lên người Khương Lệnh Từ, lúc này dù không muốn thì anh cũng phải thay quần.

Đôi môi tươi tắn đầy đặn.

Lúc này Khương Lệnh Từ mới xong.

“Khụ khụ khụ…….”

Đôi mặt cô ngập nước.

Nhiều quá đi mất.

Như đang ăn một ống mực to hết hạn vậy.

Khương Lệnh Từ không nói dối, anh thực sự tích góp lâu lắm rồi.

“Nhổ ra.”

Ánh sáng loang lổ lọt qua cửa sổ.

Anh thấy rõ đôi môi đỏ mọng ướt át dính đầy nước trắng.

Khương Lệnh Từ khẽ lau giúp cô những giọt chất lỏng còn sót lại.

Mười phút sau, Khương Lệnh Từ đúng giờ có mặt tại bữa tiệc, vừa hay gặp mặt quản gia đang muốn đi gọi anh.

Quản gia mang theo lời dặn dò của ông cụ Khương, nếu còn muộn nữa thì vị trí đứng đầu gia tộc này anh cũng không cần làm nữa.

Chen vào một cảnh nhỏ diễn ra ở một góc khuất nơi bãi đỗ xe trước khi bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Đôi mắt tối đen như mực của Tạ Nghiễn Lễ như nhiễm đôi phần ý tứ không rõ ràng, anh ấy ôm Tần Phạn lên đùi mình: “Bà Tạ có ý kiến với cơ thể của Tạ mỗ hay sao?”

Đầu ngón tay Tần Phạn chọc lên chuỗi hạt Phật trên cổ tay người đàn ông, hơi thở hơi gấp gáp: “Không không…..”

“Ôi, đừng có cắn cổ em.”

“Mai em còn phải chụp tạp chí đó.”

Người đàn ông ấn môi lên bên cổ người con gái rồi mút như đang trừng phạt, để lại những ấn ký tươi mới.

Khi Lê Đường đến muộn với mái tóc xoăn dài buông xõa tới tận eo thì phát hiện mái tóc vốn dĩ được buộc gọn thoải mái cũng xõa sau lưng.

Đôi bên nhìn nhau.

Đôi bên chột dạ nhìn đi chỗ khác.

Sảnh tiệc rộng lớn cổ điển nhưng không hề làm giảm đi khí thế sang trọng của gia tộc lớn.

Khương Lệnh Từ đứng ở giữa.

Anh mặc một bộ vest lịch lãm, dáng vẻ thong dong điềm tĩnh không còn vẻ phóng túng như ở trong phòng nửa tiếng trước.

Lê Đường nhìn chiếc trâm cài áo ngọc lục bảo trên cổ áo vest của anh rồi hỏi bà Tần bên cạnh: “Chiếc trâm cài áo đó có gì đặc biệt ạ?”

Cô chưa từng thấy anh đeo chiếc trâm cài áo khác trong những dịp quan trọng.

Nhưng……

Trong vịnh Vân Khuyết, Khương Lệnh Từ có cả một chiếc tủ chỉ để đựng trâm cài áo. Bên trong đó là trâm cài áo được làm từ các loại nguyên liệu quý báu và thiết kế hàng đầu.

Thấy cô không rõ, bà Tần giải thích: “Đó là tín vật của người đứng đầu nhà họ Khương.”

Đôi mắt Lê Đường lóe lên: “Khi nào thì anh ấy sẽ đeo ạ?”

Bà Tần nói: “Đương nhiên là sẽ đeo trong những dịp quan trọng.”

“Những dịp quan trọng?”

“Ừ, chỉ có những dịp quan trọng thì mới cần đeo tín vật của gia tộc để bày tỏ sự trân trọng.”

Lê Đường vô thức nhớ lại những lần Khương Lệnh Từ đeo chiếc trâm cài áo này.

Lần đầu tiên là ngày lễ Tình nhân.

Lần thứ hai là khi anh tới nhà họ Lê hạ sính lễ.

Lần thứ ba là ngày sinh nhật cô, ngày mà mỗi năm đều sẽ trải qua một lần anh cũng xem như dịp quan trọng ư?

Nói cách khác, cô thực sự rất quan trọng đối với anh.

Điều đó cũng có nghĩa là cô ở trong trái tim anh.

Dịu dàng, săn sóc, kiên nhẫn, để ý và cả…… ham muốn thể xác.

Chỉ với mình cô thôi.

Bốn bỏ lên năm thì liệu có phải anh cũng hơi hơi hơi thích cô không?

Suy cho cùng thì tại sao anh không như vậy với người khác?

Trước khi ra nước ngoài, Lê Đường từng nghĩ rằng một khi về nước thì sẽ kết thúc quan hệ vợ chồng với Khương Lệnh Từ ngay, lại trở thành một Lê Đường tự do.

Không còn ràng buộc gì nữa.

Lê Đường nghĩ tới những món quà sinh nhật vẫn chưa tặng cho anh trong vali.

Nhưng hiện tại.

Nếu như Khương Lệnh Từ thích cô dù chỉ một chút chút, hình như cô…… rất khó để nhắc lại hai chữ “ly hôn.”

Thậm chí cô còn không muốn nghĩ tới chuyện cả hai sẽ trở thành người xa lạ sau khi ly hôn.

Khương Lệnh Từ không còn ôm cô, hôn cô, làm các loại bánh quy cho cô nữa. Anh sẽ không làm trứng ốp la xinh đẹp, không chuẩn bị bữa ăn theo màu sắc may mắn mỗi ngày cho cô nữa. Ban đêm khi trở mình, cô không thể chui vào lòng anh nữa. Mỗi khi mất ngủ, chẳng còn ai dỗ cô ngủ nữa……

Tất cả những điều này, có lẽ Khương Lệnh Từ sẽ trao cho một người con gái khác.

Cho bà Khương…… khác.

Lê Đường vừa nghĩ tới khả năng này thì đôi mắt đỏ lên.

Vô thức muốn cắn ngón tay.

Chắc chắn là một cơn ác mộng.

Xung quanh đèn đuốc rực rỡ, khung cảnh mời rượu không ngớt.

Lê Đường nhìn thấy vết son môi trên ngón tay mình, đột nhiên tỉnh táo lại.

Không phải mơ.

Hôm nay là tiệc sinh nhật Khương Lệnh Từ, cũng là ngày anh tiếp nhận vị trí người đứng đầu gia tộc, không được phá hỏng nó.

“Bà Khương.”

Một giọng nói sâu lắng vang lên.

Lê Đường nhìn về phía giọng nói phát ra, cô thấy một đôi mắt quen thuộc.

Khương Lệnh Từ.

Người đàn ông ga lăng khom lưng giơ một tay ra, lòng bàn tay hướng lên: “Không biết có vinh hạnh nhảy một điệu với em không?”

Lê Đường nhướng mày mờ mịt.

Khương Lệnh Từ nhìn thấy vết đỏ tươi trên ngón tay cô.

Ánh mắt anh khựng lại.

Cô vô thức muốn giấu đi.

Nhưng ngay sau đó anh đã nắm lấy cổ tay cô, anh lau đi vệt đỏ đó, phát hiện không có miệng vết thương nào. Anh hỏi: “Không làm sai gì sao lại chột dạ thế?”

Lê Đường: “……”

Đúng nhỉ, cô cũng đâu có cắn đâu, chột dạ làm gì chứ. Thế là Lê Đường lại tự tin ngước cằm lên: “Em không chột dạ.”

Khương Lệnh Từ nhìn đôi mắt hơi đỏ của cô, anh không nói nhiều mà ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn rồi cùng nhau tiến vào sàn nhảy.

Vì là vũ hội theo phong cách Trung Hoa cổ điển nên Lê Đường mặc bộ sườn xám mà bà Tần chuẩn bị cho mình, có điều cây trâm thì lại không cần dùng đến. Dù sườn xám cổ cao thì cũng chẳng che được dấu hôn anh để lại sau tai cô.

Sườn xám thêu màu xanh đen trang nhã và bộ vest đậm màu của người đàn ông tạo nên sự tương phản thị giác mạnh mẽ.

Lê Đường xoay một vòng, nghĩ gì đó rồi giữ nguyên tư thế đó tiến vào lòng người đàn ông. Cô nói bên tai anh: “Em chuẩn bị quà sinh nhật cho anh rồi đó. Hơn nữa em có lời muốn nói với anh.”

Cô muốn nói với Khương Lệnh Từ rằng cô không muốn ly hôn nữa.

Ánh mắt Khương Lệnh Từ dừng lại trên đôi môi được tô son đỏ của người con gái, tầm mắt hơi chếch đi một chút rồi mới đáp: “Anh cũng có lời muốn nói với em.”


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *