Đoá Hồng Của Anh chương 06

ĐOÁ HỒNG CỦA ANH

CHƯƠNG 06: Chưa đến hai tháng là cô ấy sẽ chán anh thôi

Biên tập: @CỏHoaLá

Mãi đến thứ Sáu tuần đó, toàn bộ công việc mới được bàn giao xong.

Lúc rảnh rỗi, trong lòng Sầm Tô bỗng trống rỗng lạ thường.

Từ khi cô hiểu biết tới nay, bất kể là sự việc hay con người, cô chưa từng lưu luyến thứ gì.

Chỉ có Y tế Tân Vận là ngoại lệ.

Cô uống vài ngụm nước ấm, đậy nắp bình lại.

Trong cả văn phòng này, chỉ có bình nước là đồ của cô, những đồ dùng cá nhân khác tối qua đã mang về hết.

Cô tựa người ra sau ghế, nhìn quanh căn phòng vừa trống trải vừa quen thuộc.

Sau này dù đi đến công ty nào, e là rất khó để gặp được một đội ngũ ăn ý như vậy, cũng chẳng thể gặp lại người sếp nào như Thương Uẩn.

Chỉ cho phép mình buồn mười mấy phút, cô xách túi rời đi.

Sầm Tô vừa đi về phía thang máy vừa nhắn cho Thương Uẩn: [Sếp Thương, tôi đã bàn giao xong toàn bộ công việc, chiều nay tôi sẽ không đến nữa.]

Lúc này Thương Uẩn không ở khu công nghệ Y tế Tân Vận mà đang ở trụ sở Tập đoàn Tân Vận.

[Được. Cô vất vả rồi.]

Anh nhìn màn hình điện thoại trầm ngâm giây lát rồi tìm số của Giang Minh Kỳ gọi qua.

Bên kia phải một lúc lâu mới nghe máy, giọng lười biếng vang lên qua ống nghe: “Có chuyện gì?”

Thương Uẩn vào thẳng chuyện chính: “Hồi trước Sầm Tô với cậu hẹn hò với nhau, là năm mươi tám ngày phải không?”

“……”

Đúng là nhắc chuyện nào không nhắc, lại khơi trúng chuyện đó.

Giang Minh Kỳ đang ăn trưa, miếng cá trong miệng bỗng mất hết vị ngon.

Điều anh ta chú ý là: “Sầm Tô lại quen người khác lâu hơn tôi hả?”

“Không. Cậu vẫn là người giữ kỷ lục lâu nhất.”

“……” Giang Minh Kỳ bị cách nói châm chọc kia làm cho bật cười.

Đầu dây bên kia gió thổi ào ào, Thương Uẩn nhíu mày: “Cậu kiếm chỗ nào bớt gió nghe điện thoại đi.”

“Tôi đang ở biển, bốn phía đều là gió.”

“…… Cậu không thể vào phòng à?”

Giang Minh Kỳ lười động đậy.

Thương Uẩn chịu đựng tiếng gió: “Sao lại ra biển nữa rồi?”

“Tiền chia tay Sầm Tô cho tôi vẫn chưa xài hết nên tôi qua Úc nghỉ dưỡng.”

“……” Thương Uẩn không tin nổi, “Cậu nhận tiền chia tay của cô ấy thật á hả?”

“Cô ấy dám cho, sao tôi không dám lấy?”

Giang Minh Kỳ khẽ cười: “Dù sao tiền ở đâu thì tình ở đó.” Rồi anh ta đổi giọng: “Sao tự nhiên nhắc tới chuyện của tôi với Sầm Tô?”

Thương Uẩn nói thật: “Cô ấy để ý một người, tôi tính giới thiệu giúp.”

“Thương Uẩn, nếu cậu làm người thì đừng giới thiệu! Cậu không thấy tôi chính là ví dụ bi thảm rành rành đó sao? Người phụ nữ đó không có tim đâu.”

Khi còn yêu nhau, cảm giác mới mẻ của Sầm Tô với anh ta không kéo dài nổi hai tuần.

Chuyện tình duy trì gần hai tháng là vì anh ta cứ cố nhún nhường, không muốn chia tay.

Nhưng cuối cùng cô vẫn chẳng động lòng, nhận được dự án mới là dứt khoát chấm hết, còn đưa anh ta hai trăm nghìn tiền phí chia tay.

Anh ta hỏi cô vì sao nhất quyết phải chia tay, đừng lấy lý do bận.

Cô nói: bận là thật, không muốn vì chuyện tình cảm mà phân tâm, ảnh hưởng tiến độ dự án. Ngay từ đầu chẳng phải đã nói rõ rồi sao, ngày nào hết mới mẻ thì chia tay. Đừng nói với tôi là anh động lòng thật, ngoài tôi thì không thích người khác?

Anh ta nhìn cô: nếu anh thật sự động lòng thì sao?

Cô cười: vậy chứng tỏ anh còn rảnh, nên nhận thêm vài dự án nữa đi.

Trong chuyện tình cảm, cô còn keo kiệt hơn cả anh ta.

Chỉ nói “thích”, chưa từng nói “yêu”.

Còn về lý do tại sao trong mỗi mối quan hệ người chủ động chia tay luôn là cô, cô từng nói: tôi từng bị người ta bỏ rơi một lần, nên sẽ không để ai bỏ rơi mình lần thứ hai.

Anh ta hỏi cô, người yêu cũ đã bỏ rơi em là ai.

Cô cười nói: ai nói nhất định là người yêu cũ?

Còn là ai, cô chưa bao giờ nhắc tới.

Sau khi chia tay anh ta, cô vẫn luôn bận bịu với dự án, giờ lại định yêu đương, chắc là dự án kết thúc rồi.

Giang Minh Kỳ tò mò: “Cô ấy để ý ai trong giới mình vậy?”

Thương Uẩn: “Chuyện chưa đâu vào đâu. Cậu cứ nghỉ dưỡng đi, đừng tò mò quá.”

Nói xong, anh ta cúp máy luôn.

Nếu không phải bất đắc dĩ thì anh ta đã chẳng đi khơi lại vết thương của Giang Minh Kỳ. Sầm Tô đã bàn giao xong công việc, chắc ở lại Bắc Kinh không lâu nữa, chuyện tác hợp này đã gấp lắm rồi.

Hôm nay có cuộc họp cấp cao, anh Cả cũng đang ở công ty.

Anh ta gửi tin nhắn qua: [Anh đừng đi vội, em có chuyện muốn nói.]

Thương Quân: [Ngày nào cũng lắm chuyện!]

Thương Uẩn: [Nếu không phải vì sự phát triển lâu dài của công ty, anh coi em sẽ đi tìm anh chắc?]

Không nói nhiều thêm, anh ta cầm xấp tài liệu đã chuẩn bị sẵn rồi đi lên lầu.

Thương Quân đang xem bản đề xuất dự án, nghe tiếng mở cửa thì biết ai vào, anh không ngẩng đầu.

Thương Uẩn đóng cửa lại, mở hết đống tài liệu ra nhưng anh Cả vẫn im lặng.

Anh ta dựa vào ghế, nhìn người đối diện hồi lâu, vốn mong anh Cả hỏi mình có chuyện gì vậy, ai ngờ anh Cả cứ làm như không thấy anh ta.

Bất đắc dĩ, anh ta đành mở miệng: “Anh, giúp em chuyện này.”

Thương Quân biết ngay, cái thằng này không bao giờ đi tìm nếu không có việc.

Nếu là chuyện công, lẽ ra phải nói trong cuộc họp sáng nay rồi.

Mà dạo này thằng em lại cư xử khác lạ. Anh nhẫn nại hỏi: “Chuyện gì?”

“Có liên quan đến Y tế Tân Vận, cũng có liên quan đến anh.” Thương Uẩn hỏi dò: “Mấy năm trước em có mời một kỹ sư AI tên là Sầm Tô, anh có ấn tượng chứ?”

Thương Quân đang tập trung xem tài liệu, mắt cũng chẳng ngẩng lên: “Không ấn tượng.”

“Anh không có ấn tượng cũng không sao. Sắp có dịp để hai người làm quen nhau rồi.” Trước khi tới đây, Thương Uẩn đã cân nhắc kỹ xem cách nào có tỷ lệ thành công cao hơn: từ từ tác hợp hay là nói thẳng luôn.

Suy đi tính lại, anh ta chọn cách thẳng thắn.

“Lần trước ở căn hộ của anh, em đã từng nói rồi, nhân tài AI cao cấp rất hiếm, em cực khổ lắm mới mời được Sầm Tô——”

Thương Quân lật thêm một trang, cắt ngang: “Nói trọng điểm.”

“Trọng điểm là trong lúc làm dự án cô ấy chịu rất nhiều áp lực, giờ dự án kết thúc rồi, cô ấy muốn yêu đương để thư giãn.” Thương Uẩn sợ anh Cả chưa gặp mặt đã mất hứng thú nên cố tình giấu chuyện Sầm Tô có thiện cảm với anh: “Cô ấy có yêu cầu khá cao về nửa kia, mà số người cô ấy tiếp xúc thường ngày lại rất ít. Nghĩ tới nghĩ lui, trong số người em quen chỉ có anh là phù hợp nhất, hoàn toàn đáp ứng yêu cầu hẹn hò của cô ấy.”

“Dù tính tình anh chẳng ra gì nhưng về nhân phẩm thì em yên tâm.”

“Vì lợi ích công ty, anh hy sinh bản thân một chút đi.”

“……”

Thương Quân cố nhịn mới nghe xong hết mấy câu nói vớ vẩn của em trai.

Anh ngẩng đầu, liếc sang: “Em có biết mình đang nói cái gì không?”

Thương Uẩn: “Dĩ nhiên là em biết. Là anh không tin vào tai mình thôi.”

“……”

Thương Quân không rảnh nói nhảm, chỉ cây bút trong tay về phía cửa, ra hiệu cho nó có thể đi rồi.

Thương Uẩn làm như không thấy, vô tư nói tiếp: “Em chủ động giới thiệu cô ấy cho chính anh ruột của mình, dĩ nhiên là vì cô ấy xứng đáng. Không phải ai ưng ý anh là em cũng vui vẻ làm mối đâu. Em còn chưa rảnh tới mức đó.”

Ngừng một chút, anh ta lại bồi thêm: “Nếu anh không phải anh ruột em, không có em bảo đảm nhân phẩm cho anh, chắc gì Sầm Tô đã ưng ý anh chứ.”

Thương Quân không ngờ mình còn bị chọn tới chọn lui.

Thương Uẩn nói tiếp: “Dù sao anh vẫn còn độc thân, mà cô ấy cũng đang rảnh.”

Giọng Thương Quân nhàn nhạt hỏi: “Em thấy anh rảnh lắm à?”

“Anh yên tâm. Cô ấy không có thời gian dây dưa với anh đâu, cùng lắm là hai tháng.”

Thương Quân nhất thời không hiểu ý gì.

Thương Uẩn giải thích: “Em thay anh đi hỏi thăm rồi, mấy bạn trai trước của cô ấy không ai kéo dài quá hai tháng, lâu nhất là năm mươi tám ngày. Nếu hai người hẹn hò thật thì chưa tới hai tháng là cô ấy sẽ chán anh thôi. Chuyện bị người ta đeo bám chỉ xảy ra với cô ấy, không tới lượt anh đâu.”

Thương Quân: “……”

Bị chính em trai mình hạ thấp không thương tiếc, nghe như thể anh là người sẽ lì lợm la liếm, đeo bám không buông vậy.

Thương Uẩn vốn định nói lãng tử Giang Minh Kỳ bị đá hơn một năm rồi mà vẫn còn ôm tiền chia tay đi du lịch khắp nơi, lòng không cam tâm.

Nhưng lại lo “nói dai nói dài thành nói dại”, dọa anh Cả sợ nên lời đến miệng lại bị nuốt xuống.

“Không phải thấy ai giàu có là Sầm Tô hẹn hò đâu, năm ngoái có ông chủ cùng ngành theo đuổi, tốn biết bao nhiêu tiền nhưng cô ấy còn chẳng thèm liếc mắt.”

“Về nhân phẩm của cô ấy thì anh không cần lo, đâu phải em mới quen biết cô ấy một hai ngày.”

“Còn ngoại hình thì khỏi nói, đẹp đến mức khiến anh phải phá lệ vì cô ấy luôn đấy.”

Thương Quân vẫn thản nhiên, chẳng chút dao động.

Đến giờ chưa có người phụ nữ nào khiến anh phá lệ cả.

“Em nói xong chưa?” Sự kiên nhẫn của anh gần như cạn sạch.

Thương Uẩn đẩy xấp tài liệu trên bàn về phía anh Cả: “Đây là toàn bộ dự án cô ấy phụ trách sau khi vào Y tế Tân Vận.”

Thương Quân chỉ liếc qua, không lật xem.

Anh chậm rãi nhắc lại: “Anh nhớ đã nói với em rồi, chuyện mai mối này sẽ không có lần sau.”

Thương Uẩn: “Cho dù không vì sự phát triển lâu dài của công ty thì với một cô gái xuất sắc như vậy, anh cũng nên cân nhắc thử xem.”

“Cân nhắc cái gì?” Thương Quân bật cười, “Cân nhắc việc yêu nhau chưa đầy hai tháng để rồi bị đá à? Thương Uẩn, rốt cuộc là em bị điên hay anh bị điên?”

“Sầm Tô—”

“Họ Sầm đúng không? Sầm có chữ Sơn và Kim?” Thương Quân chợt nghĩ ra điều gì.

(*)
Tên Sầm (岑) có chữ Sơn (山 – núi) nằm trên chữ Kim (今 – nay, hôm nay). Sầm còn có nghĩa là vách núi, sườn núi.

Thương Uẩn “ừ”.

Họ Sầm không phải hiếm, nhưng nếu vừa xinh đẹp, cấp trên lại còn là người chung giới với anh thì đáp án trong đầu Thương Quân đã hiện lên rất rõ ràng.

Không đợi em trai nói thêm, anh trả lại xấp tài liệu, giọng lạnh lùng sắc bén: “Thương Uẩn, có những chuyện phải biết chừng mực.”

Bị từ chối vốn trong dự đoán, Thương Uẩn cũng không nản; hôm nay mở hết bài ra, coi như đã vượt qua ải khó nhất.

“Anh bận việc đi.” Anh ta biết dừng đúng lúc, cầm lại xấp tài liệu rời đi.

Thương Quân bị ý tưởng hoang đường của em trai làm cho tức đến nỗi cần phải bình tĩnh lại một hồi, sau đó bảo thư ký gửi cho mình hồ sơ chi tiết của Sầm Tô bên Y tế Tân Vận, tốt nhất là kèm cả ảnh làm việc.

Chưa đầy mười phút, thông tin cá nhân của Sầm Tô đã được gửi vào hộp thư của anh, bao gồm cả ảnh thẻ điện tử.

Anh đối chiếu lại số điện thoại, rồi mở ảnh ra. Đây không phải chính là cô gái ở khách sạn Thâm Quyến từng hỏi xin số anh sao.

Thương Quân mở WeChat, trước đó anh đã lưu tên “Sầm&cen” thành: “Sầm Sầm”.

Điều chỉnh lại cảm xúc, anh vẫn giữ chút thể diện mà nhắn: [Sầm Tô là chị em song sinh của cô à?]

Sầm Tô đang ở nhà gọi video với bà ngoại, cho bà xem cảnh tuyết rơi ở Bắc Kinh.

Hải Thành không có mùa đông, chưa từng có tuyết.

Cô nói chuyện với bà hơn mười phút, kết thúc cuộc gọi mới thấy tin nhắn.

Cô đỡ trán: [Anh tra ra sếp tôi là ai rồi sao?]

Thương Quân: [Tự nó tìm đến tôi.]

“……”

Không ngờ Thương Uẩn lại dùng cách trực tiếp như vậy, nhưng nghĩ lại, với người như Thương Quân, vòng vo chỉ tổ phản tác dụng.

Sầm Tô mới trả lời câu hỏi trước: [Sầm Sầm là tên ở nhà của tôi.]

Thương Quân chợt nhớ Sầm Tô về Bắc Kinh là để làm thủ tục nghỉ việc, bèn xác nhận: [Cô nghỉ việc rồi?]

Sầm Tô: [Vâng, sáng nay vừa bàn giao xong, anh không còn là sếp tôi nữa.]

Thương Quân càng thấy khó hiểu. Cô đã nghỉ việc rồi, không biết thằng em mình bị giật mất dây thần kinh nào, cứ khăng khăng muốn anh và Sầm Tô hẹn hò cho bằng được.

[Thương Uẩn cứ khăng khăng tác hợp tôi và cô hẹn hò, rốt cuộc nó nghĩ cái gì vậy?]

Sầm Tô trêu: [Chắc là sợ anh bỏ lỡ người tốt như tôi. Bọn họ ai cũng nói tôi là người yêu chất lượng cao mà.]

Thương Quân bật cười bất đắc dĩ: [Người yêu chất lượng cao mà hẹn hò không quá 58 ngày?]

Sầm Tô cười: [Chuyện đó anh cũng biết rồi à? Đúng là ở chỗ anh, tôi chẳng còn chút riêng tư nào hết.]

Thương Quân nhân cơ hội thể hiện thái độ: [Thương Uẩn dốc hết sức tác hợp, nhưng tình cảm chưa từng nằm trong kế hoạch của tôi, xin lỗi. Cảm ơn vì những cống hiến của cô cho Y tế Tân Vận suốt thời gian qua, sau này nếu cần giúp gì thì cứ nói.]

Sầm Tô: [Yêu cầu nào cũng được sao?]

[Bất cứ yêu cầu nào, trừ tình cảm.]

Sầm Tô: [Tôi sắp rời Bắc Kinh rồi, sau này chắc khó gặp lại anh. Là ông chủ của Tập đoàn Tân Vận, không biết anh có thể nể mặt nhân viên cũ coi như cũng có chút thành tích, mời tôi bữa cơm tạm biệt không?]

Nếu là người khác, sau khi bị từ chối sẽ thấy tự ái, chẳng muốn gặp lại đối phương.

Nhưng cô lại như chẳng có gì, không hề để trong lòng.

Thương Quân cũng không từ chối lời mời đó: [Muốn ăn ở đâu?]

Sầm Tô chẳng cần suy nghĩ: [Muốn đến nhà hàng tư nhân lần đầu tôi gặp anh.]


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

3 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Bà Sầm Tô chơi lấy lui làm tiến đúng không?
    Bữa Hồng Môn Yến này anh Quân đi là dính chưởng nè anh, sau này anh sẽ “lì lợm la liếm” đeo bám người ta theo cả nghĩa đen lẫn bóng 🤣

    • ai thân với ông Uẩn cũng bị dùng câu “lì lợm la liếm” hết =))))

  2. Thương uẩn dễ thương vãi, vào đề thẳng thắn làm cho ông a k biết nên nói j lun 🤣🤣