Tháng Tư Ôn Hoà chương 11

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 11: “Tối nay tôi sẽ sắp xếp cho em đi xem mắt!”

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Sáng sớm hôm sau.

Chuông báo thức reo tới lần thứ tư, Hứa Thanh Hoà mới mơ mơ màng màng bò ra khỏi chăn.

Sáu giờ rưỡi sáng giữa mùa đông, trời còn chưa sáng.

Bên ngoài tối đen như mực, hơi lạnh dày đặc, gió thổi cành khô kêu rào rạt.

Khó khăn lắm cô mới ngồi dậy, kéo rèm cửa ra, lại nhìn điện thoại: 6 giờ 38, cô ngã đầu nằm xuống lần nữa.

Còn được ngủ thêm hai phút.

Mấy năm nay, lần duy nhất cô dậy rất dứt khoát là chiều ngày cưới của Thời Miểu, hôm đó hẹn buổi tối đi ăn cùng Thời Ôn Lễ.

Đi gặp người mình thích, sự mong chờ trong lòng lấn át hoàn toàn cơn cáu kỉnh lúc thức dậy.

Rửa mặt thay đồ xong, cuối cùng người cũng tỉnh táo hơn vài phần.

Trên bàn ăn, ba cô đã chuẩn bị sẵn bữa sáng mang tới bệnh viện cho cô, vẫn là hai quả trứng luộc cộng một hộp sữa tươi, mỗi ngày đều giống hệt.

Kiểu bữa sáng này cô ăn từ nhỏ tới lớn, ăn miết rồi thành quen miệng, không thấy nhạt nhẽo.

Nhưng tối qua ăn hoành thánh cà chua đậm đà ở nhà Thời Ôn Lễ xong, khẩu vị bị nâng cao, đột nhiên lại có hơi coi thường trứng luộc.

Lúc ra khỏi nhà, cô chỉ nhét theo một quả trứng.

Từ dưới lầu nhà mình tới cổng khu dân cư có hai con đường, trước nay cô chỉ đi con đường ngang qua trước cửa nhà Thời Ôn Lễ.

Từ xa xa, một bóng người quen thuộc trong bãi đậu xe ngoài trời lọt vào tầm mắt. Người đàn ông mặc áo khoác dài màu nâu sẫm, dáng người cao ráo, quay lưng về phía cô, đang cạo lớp băng sương trên kính chắn gió phía trước.

Căn nhà anh thuê không có chỗ đậu xe dưới tầng hầm.

Mùa đông xe đậu ngoài trời, chuyện phiền nhất mỗi sáng chính là phải cạo sương.

“Phó trưởng khoa Thời, chào buổi sáng.”

Nghe tiếng, Thời Ôn Lễ quay đầu, dưới chiếc khăn quàng dày màu kaki, gương mặt tươi sáng dịu dàng của cô vẫn tươi cười như cũ.

Xem ra Triệu Minh Đức vẫn chưa nói chuyện xem mắt cho cô biết, nếu không cô sẽ không thản nhiên như vậy.

“Chào buổi sáng.” Anh ôn hoà đáp lại, hất cằm về phía ghế phụ, “Lên xe đợi tôi trước đi, xong ngay đây.”

Buổi sáng mà có thể gặp được anh quả thật hiếm hoi, Hứa Thanh Hoà không khách sáo, dứt khoát mở cửa ghế phụ.

Một tháng nữa, bất kể cô ra ngoài lúc nào cũng sẽ không thể tình cờ gặp anh nữa.

Tối qua ở nhà anh, dọn dẹp bếp núc xong ba người lại ngồi trò chuyện một lúc cô mới biết hoá ra anh đã mua nhà trong khu của em gái, chuyện chuyển nhà chỉ trong khoảng một tháng tới nữa thôi.

Đợi anh chuyển đi rồi, tới mùa đông năm sau, chắc cô sẽ rất nhớ những buổi sáng tình cờ gặp anh.

Trong xe ấm áp, cô cởi áo lông vũ ôm trong lòng.

Cạo sạch lớp băng xong, Thời Ôn Lễ ngồi vào ghế lái.

Từ đồng nghiệp thành đối tượng xem mắt, kiểu thay đổi vi diệu đó khó mà diễn tả.

Từ hôm qua tới sáng nay, thậm chí cả lúc vừa nãy đang cạo băng trên kính chắn gió, anh vẫn luôn điều chỉnh tâm trạng, cố gắng tiêu hoá chuyện này càng sớm càng tốt.

Thấy cô ôm cả một đống áo lông vũ, anh đưa tay ra hiệu: “Đưa áo đây, tôi để phía sau cho cô.”

Hứa Thanh Hoà nói không cần: “Bữa sáng còn ở trong túi.”

Thời Ôn Lễ không khăng khăng lấy nữa, tiện tay kéo dây an toàn: “Cô ăn lúc còn nóng đi, tới văn phòng bị nguội rồi.”

Hứa Thanh Hoà trước giờ luôn biết chừng mực, chưa bao giờ ăn uống trên xe người khác.

“Vừa mới ngủ dậy, ăn không vô.” Cô tuỳ tiện kiếm cớ.

Trước người cô không chỉ chất một đống áo lông vũ, chiếc ba lô trên chân cũng phồng căng.

Thời Ôn Lễ cố giữ vẻ tự nhiên, chủ động nói chuyện với cô nhiều hơn: “Trong ba lô là đôi Crocs mới mua à?”

“……”

Hứa Thanh Hoà cười: “Ừ.”

Ngoài giày ra trong ba lô còn có mũ phòng mổ, mang tới phòng mổ để khử trùng dự phòng.

Các bác sĩ khác trong phòng mổ đều dùng mũ phẫu thuật và dép lê do bệnh viện cấp, không giống cô, luôn thích tự mua.

Xe chạy ra khỏi khu dân cư, Thời Ôn Lễ lại hỏi: “Mang theo bữa sáng gì vậy?”

Hứa Thanh Hoà móc quả trứng luộc còn âm ấm và hộp sữa từ túi áo lông vũ ra, lúc dừng đèn đỏ đưa lên trước mặt anh lắc lắc: “Món tủ của ba tôi đấy.”

Đùa xong, cô lại nhét vào túi, “Anh nấu ăn giỏi vậy, sau này con cái nhà anh chắc có phúc lắm. Có lúc tôi thật sự muốn làm con nhà anh.”

Thời Ôn Lễ: “……”

Anh chỉ cười khan hai tiếng, không nói gì.

Suốt quãng đường từ khu dân cư tới bệnh viện đều là Thời Ôn Lễ chủ động tìm đề tài.

Hứa Thanh Hoà âm thầm thở dài thay anh, xem ra chuyện gia đình ảnh hưởng tới anh không nhẹ, sợ cô nhận ra tâm trạng anh sa sút nên vắt óc tìm chuyện nói để che giấu.

Nếu anh không muốn bộc lộ cảm xúc, vậy cô sẽ coi như chẳng biết gì.

Hứa Thanh Hoà vừa bước vào văn phòng liền móc quả trứng luộc vẫn còn hơi ấm từ trong túi ra.

Cách lớp màng bọc mỏng, ngón tay cô thành thạo bóc vỏ trứng.

Người quen cô đều đã nắm rõ quy trình ăn sáng cố định của cô, ăn xong một quả trứng, cắm ống hút uống khoảng nửa hộp sữa, tiếp đó bóc quả còn lại, chưa từng ngoại lệ.

Nhưng sáng nay thiếu mất một bước.

“Bác sĩ Hứa, sao hôm nay cô chỉ mang có một quả trứng vậy?”

Phương Vũ quen Hứa Thanh Hoà bảy tám năm, hễ bắt gặp cô ăn sáng thì luôn là combo hai quả trứng bất di bất dịch.

Chỉ mang một trái trứng quả thật hiếm thấy, cô ấy không khỏi tò mò.

Hứa Thanh Hoà chọc cô ấy: “Quả này là trứng hai lòng đỏ.”

Phương Vũ thế mà tin thật: “Bảo sao.”

Hứa Thanh Hoà bật cười.

Cô đang ăn trứng thì Trưởng khoa bước vào.

Không biết có phải ảo giác không, cô luôn cảm thấy sau khi bước vào, ánh mắt Trưởng khoa dừng trên người cô khá lâu, dường như có lời muốn nói với cô.

Nhưng cuối cùng lại thôi.

Cô âm thầm suy đoán: Trưởng khoa vốn định chỉnh đốn cô một chút, dặn lúc mổ đừng xảy ra tranh chấp với ngoại khoa. Nhưng nghĩ tới chuyện cô vừa được người nhà bệnh nhân rầm rộ khen ngợi làm vẻ vang cho khoa, Trưởng khoa lại ngại dội gáo nước lạnh trước mặt mọi người nên ông mới nuốt lời xuống.

Nào ngờ, Triệu Minh Đức hoàn toàn không có ý đó.

Ông chỉ muốn hỏi cô hôm nay có mấy ca mổ, đại khái mấy giờ tan ca.

Nghĩ lại, hỏi cô còn không bằng hỏi bác sĩ nội trú tổng phụ trách sắp lịch mổ.

Hôm nay Hứa Thanh Hoà được chia ba ca gây mê khoa gan mật, cộng thêm một ca gây mê sửa van tim của khoa tim mạch.

Vừa thấy là hai khoa này, Triệu Minh Đức cuối cùng cũng yên tâm, Hứa Thanh Hoà và các tổ của khoa tim mạch đều là cộng sự lâu năm, còn Trưởng khoa Ân Hoài Càn của khoa gan mật trước giờ điềm tĩnh, ông không cần lo hôm nay cô lại tranh chấp với người khác.

Từ sau khi Hứa Thanh Hoà bắt đầu luân chuyển các khoa để bổ sung số lượng ca mổ, không ngày nào ông thấy yên lòng.

Dẫu sao thì việc cứ liên tục bị viện trưởng Khương điểm tên trong cuộc họp quả thật rất mất mặt.

Mấy năm trước khi cô chuyên về gây mê ngoại tim mạch và ngoại thần kinh, mọi thứ đều bình yên.

Phẫu thuật của hai khoa hàng đầu này không chỉ có độ khó cao, thời gian phẫu thuật dài, yêu cầu cực cao với khả năng chịu đựng của cơ thể bệnh nhân.

Nói cách khác, nếu huyết áp bệnh nhân kiểm soát không tốt, bất kể là ngoại tim mạch hay ngoại thần kinh, họ sẽ chủ động dừng phẫu thuật ngay lập tức, căn bản không cần đợi Hứa Thanh Hoà đi dừng.

Cũng vì vậy, cô chưa từng có mâu thuẫn với hai khoa này.

Nhưng chuyển sang các khoa cơ bản thì hoàn toàn khác, đặc biệt là chỉnh hình, lượng phẫu thuật khổng lồ, tỉ lệ cấp cứu còn cực cao.

Trong mắt ngoại khoa, chẳng qua chỉ là tiểu phẫu một hai tiếng, thậm chí nửa tiếng là xong, có gì mà không gây mê được?

Nhưng trong mắt bác sĩ gây mê, gây mê chưa bao giờ phân lớn nhỏ, rủi ro đều như nhau.

Thế là mâu thuẫn giữa gây mê và ngoại khoa xuất hiện.

Hôm nay ông chỉ mong Hứa Thanh Hoà an ổn kết thúc ca mổ rồi giới thiệu Thời Ôn Lễ cho cô.

Ca gây mê đầu tiên của Hứa Thanh Hoà vừa kết thúc, cô còn chẳng có thời gian uống ngụm nước, đưa bệnh nhân tới phòng hồi tỉnh gây mê xong, lập tức lao vào chuẩn bị gây mê trước mổ cho ca thứ hai.

Khi mở thông tin hồ sơ bệnh án của bệnh nhân, chân mày cô lập tức nhíu chặt, ngay lập tức gọi điện cho bác sĩ điều trị phụ trách giường bệnh.

Bên kia có lẽ đang bận, rất lâu mới bắt máy.

Hứa Thanh Hoà cố giữ giọng nhã nhặn: “Hôm qua chẳng phải đã nói rồi sao, huyết áp bệnh nhân cao mãi không hạ được, phải hoãn phẫu thuật để hạ huyết áp trước?”

Lúc thăm khám trước mổ, cô đã nói rõ ràng, rủi ro gây mê của bệnh nhân quá lớn.

Cũng đã trao đổi xong xuôi là sắp xếp bệnh nhân khác mổ trước, kết quả người được đưa tới vẫn là bệnh nhân này.

Đầu bên kia đáp: “Người đã đưa qua rồi, Trưởng khoa Ân nói ca này không thể kéo dài thêm, bệnh tình tiến triển quá nhanh.”

Trưởng khoa Ân chính là bác sĩ chính của ca mổ này.

Ông không chỉ là người đứng đầu chuyên ngành của khoa gan mật, mà còn là đại Trưởng khoa ngoại tổng quát, kinh nghiệm rất dày dặn.

Bệnh nhân đã được đưa vào phòng mổ, Hứa Thanh Hoà đành phải trước tiên sắp xếp đo lại huyết áp.

Vừa nối monitor, Trương Tuần còn tưởng mình hoa mắt, nhưng xác nhận không nhìn nhầm.

“Chị à, huyết áp 220/120.”

Trước khi vào phòng mổ còn chưa cao tới mức này.

Bệnh nhân 67 tuổi, phẫu thuật đường mật.

Vốn đã là ca mổ nguy cơ cao, lại có tiền sử tăng huyết áp kháng trị nhiều năm, còn kèm nhiều bệnh nền tim phổi.

(*)
Tăng huyết áp kháng trị là tình trạng huyết áp vẫn ở mức cao dù đã áp dụng lối sống lành mạnh và sử dụng phối hợp từ 3 nhóm thuốc hạ áp (bao gồm cả thuốc lợi tiểu) ở liều tối đa.

Hứa Thanh Hoà không dám chậm trễ, lập tức dùng thuốc hạ áp cho bệnh nhân trước, ra hiệu Trương Tuần theo dõi sát sao dấu hiệu sinh tồn.

Cô lại lần nữa liên lạc với bác sĩ điều trị phụ trách giường bệnh.

Đầu bên kia nói rất rõ: “Trưởng khoa Ân vừa dặn rồi, ca này hôm nay nhất định phải làm, bệnh tình nghiêm trọng, bệnh nhân và người nhà đều không chờ nổi. Bác sĩ Hứa, cô có thể đứng ở góc độ bệnh nhân mà suy nghĩ một chút không?”

Hứa Thanh Hoà: “Tôi làm vậy chính là vì suy nghĩ ở góc độ bệnh nhân đấy. Trạng thái thế này mà cưỡng ép gây mê, đừng nói xuống được bàn mổ, rất có thể ngay cả khâu khởi mê cũng không chịu nổi.”

Đối phương: “Bác sĩ Hứa, bên gây mê các cô lúc nào cũng thích nghĩ rủi ro theo hướng tệ nhất.”

Hứa Thanh Hoà không muốn tranh cãi.

Đối phương dịu giọng lại một chút: “Cô cứ dùng thuốc hạ huyết áp trước đi.”

“Đang dùng rồi.” Hứa Thanh Hoà kiên nhẫn giải thích nguy cơ, “Bệnh nhân không phải đơn thuần là do căng thẳng, huyết áp của ông ấy vốn đã kiểm soát không tốt, còn có tiền sử nhồi máu não, chức năng tim phổi cũng…”

Cô không nói dài dòng nữa, đối phương là bác sĩ quản giường, tất cả các xét nghiệm đều do anh ta sắp xếp làm, sao có thể không biết tình trạng cơ bản của bệnh nhân.

“Kiểu huyết áp này mà cưỡng ép gây mê, bất cứ lúc nào cũng có thể gây xuất huyết não, thậm chí nhồi máu cơ tim cấp.”

Loại thông báo rủi ro này từ khoa gây mê, anh ta nghe quá nhiều rồi, thậm chí ngày nào cũng nghe, nghe nhiều khó tránh khỏi trở nên tê liệt.

Thế nên mặc kệ Hứa Thanh Hoà nói gì, anh ta vẫn tự mình nói tiếp: “Bác sĩ Hứa, bệnh nhân bị căn bệnh này hành hạ tới nỗi sắp suy sụp tinh thần, ngày nào cũng giục nhanh mổ, cô không thể linh động một chút sao?”

Hứa Thanh Hoà: “Đây không phải vấn đề linh động hay không. Không phải tất cả các trường hợp cao huyết áp đều giống nhau, bệnh nhân này ở chỗ tôi chắc chắn không thể gây mê.”

Đối phương im lặng vài giây: “Tổ gây mê khác gặp tăng huyết áp kiểu gì cũng sẽ nghĩ cách, cố hết sức phối hợp phẫu thuật.”

Ngụ ý rằng: hoặc là trình độ của cô không đủ, hoặc là cô không muốn phối hợp.

Hứa Thanh Hoà nhất thời không nói nên lời.

Bệnh nhân này đâu chỉ có huyết áp cao, ông ấy còn có bệnh nền tim phổi nghiêm trọng, nên nhất định phải kiểm soát huyết áp cho tốt.

Nếu huyết áp không kiểm soát được, cho dù phẫu thuật thành công, xuống bàn mổ rồi, biến chứng hậu phẫu cũng đủ lấy mạng.

Đối phương: “Bác sĩ Hứa, bên tôi còn việc.”

Hứa Thanh Hoà còn chưa kịp đáp lại, đầu bên kia đã cúp máy.

Không do dự, cô lập tức báo cáo bác sĩ cấp trên, xin tạm dừng phẫu thuật.

Triệu Minh Đức vừa nghe tình trạng bệnh nhân, lập tức đồng ý dừng: “Ca này không thể làm, tôi đi trao đổi với Trưởng khoa Ân.”

Nhưng hai phút sau, điện thoại Hứa Thanh Hoà reo lên, người gọi tới chính là Trưởng khoa Ân.

“Trưởng khoa Ân, chào thầy.”

Trưởng khoa Ân cố nén một bụng đầy lửa giận, vốn không muốn gọi cuộc này, nhưng không nói không chịu nổi: “Tôi đã bảo người nói rõ tình hình với cô rồi, cô thì hay thật, vẫn cứ nói dừng phẫu thuật như thế. Bác sĩ Hứa, cô giỏi lắm!”

Hứa Thanh Hoà nghĩ thầm, chuyện này đâu phải chỉ cần giải thích tình hình là được.

Nếu nói chỉ cần giải thích tình hình rồi tiếp tục thực hiện, vậy thì cô cũng đã nói rõ lý do vì sao phải dừng ca mổ.

Nhưng cô không thể đáp lại thẳng thừng như vậy.

Một khi mở miệng, cô không dám bảo đảm cuối cùng đôi bên vẫn còn có thể bình tĩnh nói chuyện.

Trưởng khoa Ân là “dao mổ số một” được công nhận, cứu vô số người, cô luôn kính phục ông.

“Trưởng khoa Ân, thầy nói đi, em nghe ạ.”

“Rốt cuộc cô đã báo cáo với Trưởng khoa khoa các cô thế nào? Lão Triệu vậy mà cũng mặc cô tùy tiện dừng ca mổ! Động một chút là bám lấy chuyện cao huyết áp không buông, Hứa Thanh Hoà, tôi làm phẫu thuật hơn ba mươi năm rồi, bệnh nhân có chịu nổi một ca mổ hay không, lẽ nào trong lòng tôi không có tính toán?”

Hứa Thanh Hoà không biết giải thích thế nào.

Với cô mà nói, bệnh nhân thuận lợi xuống bàn mổ không tính là gây mê thành công.

Chỉ khi hồi phục và không để lại bất kỳ di chứng nào thì mới tính.

Cô không đối đầu gay gắt vì cô hiểu rõ Trưởng khoa Ân dốc lòng làm phẫu thuật cũng là vì bệnh nhân, chỉ là ngoại khoa và gây mê từ trước đến nay cân nhắc rủi ro không giống nhau.

Ai cũng có nguyên tắc của riêng mình.

Làm phẫu thuật là để cứu mạng.

Dừng phẫu thuật cũng là để cứu mạng.

Cô không còn thời gian tiếp tục nghe nữa.

“Trưởng khoa Ân, bệnh nhân còn đang chờ em, em đi làm việc trước ạ.”

Nói xong, cô cúp điện thoại.

Đầu dây bên kia, cơn giận của Trưởng khoa Ân vẫn chưa nguôi: “Cô bận mấy cũng nghe tôi nói hết đã, bệnh tình của bệnh nhân này không thể kéo dài…”

Hứa Thanh Hoà đã cúp máy từ lâu, không biết phía sau ông còn nói gì nữa.

Cho dù nghe hết những lời này của Trưởng khoa Ân, cô cũng sẽ không thay đổi quyết định dừng ca mổ.

Cũng như Trưởng khoa Ân biết rõ vì sao cô dừng ca mổ, ông vẫn kiên định với lập trường của mình.

Không ai thuyết phục được ai.

Bình ổn lại đôi chút, Hứa Thanh Hoà đi trao đổi với bệnh nhân: “Chú à, hôm nay chú tạm thời vẫn chưa thể mổ được, huyết áp quá cao, chú phải hạ huyết áp xuống trước đã. Với lại trước đây chú từng bị nhồi máu não nữa.”

Cô lặp lại một lượt những nguy cơ đã nói với bệnh nhân tối qua.

Bệnh nhân im lặng rất lâu, căn bệnh này còn ở trên người thêm ngày nào, ông sẽ nơm nớp lo sợ thêm ngày đó.

Do dự hồi lâu, ông vẫn kiên trì muốn mổ: “Bác sĩ, cô nghĩ cách giúp tôi được không? Thật sự không được thì… có thể đổi bác sĩ gây mê khác cho tôi không? Tôi không muốn chờ nữa.”

Hứa Thanh Hoà không tức giận, dù sao bệnh nhân cũng không học y.

Đừng nói bệnh nhân hoàn toàn không hiểu về gây mê, ngay cả bác sĩ ngoại khoa cũng có nhiều người nghi ngờ việc cô dừng ca mổ là vì trình độ gây mê không đủ.

Cô gật đầu, trấn an: “Được, để con gọi cho Trưởng khoa bọn con, thầy ấy là chuyên gia gây mê giỏi nhất, xem thầy ấy nói sao.”

Ngược lại bệnh nhân thấy áy náy, có chút hổ thẹn: “Bác sĩ, xin lỗi cô nha, tôi không có ý đó.”

Hứa Thanh Hoà hiểu tâm trạng của ông: “Không sao ạ.”

Tâm trạng của ai cô cũng hiểu, hiểu tâm trạng của Trưởng khoa Ân, hiểu tâm trạng của bệnh nhân, nhưng cô không thể vì vậy mà mặc kệ rủi ro gây mê, đem mạng sống của bệnh nhân ra mạo hiểm.

Cô lập tức gọi cho Triệu Minh Đức, chỉ là để cho bệnh nhân một phần yên tâm.

Triệu Minh Đức nói thẳng trong điện thoại: “Tình trạng cơ thể tệ như vậy, huyết áp hơn 200 còn muốn mổ, không cần mạng nữa à?”

Nghe đến cả Trưởng khoa cũng nói vậy, bệnh nhân hoàn toàn từ bỏ ý định tiếp tục phẫu thuật.

Ca mổ tạm thời hủy, bệnh nhân được đưa trở lại phòng bệnh.

Chỉ trong mấy tiếng ngắn ngủi, chuyện Hứa Thanh Hoà dừng ca mổ của khoa gan mật đã lan truyền sôi nổi trong các nhóm chat nhỏ.

Lúc Trưởng khoa Ân nghe điện thoại đúng lúc đứng ở hành lang khu nội trú, không ít người nghe thấy câu: “Tôi đã bảo người nói rõ tình hình với cô rồi, cô thì hay thật, vẫn cứ nói dừng phẫu thuật như thế. Bác sĩ Hứa, cô giỏi lắm!”

Có thể khiến đại trưởng khoa Ngoại tổng quát vốn luôn điềm tĩnh nổi trận lôi đình như vậy, Hứa Thanh Hoà là người đầu tiên.

Thật ra bác sĩ gây mê từng dừng ca mổ không chỉ mình cô, chỉ là không ai dám nói như cô, cũng không ai có sự kiên trì như cô.

Đến trưa, Thời Ôn Lễ cũng nghe được chuyện này.

Lúc ăn cơm ở căn tin, anh gặp Khương Dương, chuyện gì qua miệng Khương Dương cũng tự mang ba phần quanh co, bốn phần kịch tính.

Nghe xong đại khái đầu đuôi câu chuyện, Thời Ôn Lễ trực tiếp hỏi người trong cuộc: [Cô với trưởng khoa Ân xảy ra chuyện gì vậy?]

Hứa Thanh Hoà: [Anh biết nhanh thế à?]

Thời Ôn Lễ: [Ừm. Nghiêm trọng không?]

Hứa Thanh Hoà: [Không sao đâu.]

Hứa Thanh Hoà: [Nghe nói hôm nay sau khi chuyện này lan ra, rất nhiều khoa đều đang hỏi thăm tôi còn thiếu chỉ tiêu ca mổ của khoa họ không (cười chảy nước mắt) (cười chảy nước mắt)]

Thời Ôn Lễ: [Vậy thì mau bổ sung cho đủ đi, sớm quay lại phòng mổ của ngoại thần kinh và ngoại tim mạch.]

Chỉ là một câu an ủi hết sức bình thường, lại khiến lòng Hứa Thanh Hoà mềm xuống.

Cô tỉnh táo cảnh cáo bản thân, những rung động không nên có không thể mặc cho nó sinh sôi.

Ép xuống chút tâm tư hỗn loạn kia, cô đùa trả lời anh: [E là các khoa ngoại còn mong tôi mau bổ sung đủ rồi rời đi còn hơn cả tôi nữa.]

Thời Ôn Lễ bật cười, hỏi cô: [Khi nào xuống căn tin ăn cơm?]

Trong lòng Hứa Thanh Hoà chỉ biết thở dài, sao hôm nay anh quan tâm cô thế?

Xem ra trong mắt đồng nghiệp, cô đã đáng thương vô cùng rồi.

Cô trả lời: [Tôi ăn xong rồi, chuẩn bị vào ca tiếp theo đây.]

Thời Ôn Lễ: [Được, vậy cô làm việc trước đi.]

Không bao lâu nữa, cô sẽ biết mình sắp đi xem mắt với anh, kiểu trò chuyện thoải mái tự nhiên như bây giờ sau này sẽ rất khó có được.

Hứa Thanh Hoà: [OK]

Cô không rảnh để ý những tin nhắn trêu chọc mình trong nhóm, hôm nay bốn ca phẫu thuật, đến lúc kết thúc đã rất muộn.

Ra khỏi phòng mổ, không ngờ Trưởng khoa đang đợi cô ngoài cửa.

Phản ứng đầu tiên của cô là mình bị khiếu nại lên phòng quản lý y vụ, trưởng phòng y vụ đã nói chuyện với Trưởng khoa.

“Trưởng khoa, trễ vậy rồi mà thầy vẫn chưa về sao?”

Triệu Minh Đức: “Đợi em đó.”

Quả nhiên.

“Trưởng khoa, chuyện hôm nay giữa em với Trưởng khoa Ân…”

Vừa mở đầu đã bị Triệu Minh Đức giơ tay cắt ngang: “Tan làm là tan làm, nói mấy chuyện này đau đầu.”

Ông đi thẳng vào vấn đề: “Tôi tới là muốn nói chuyện vấn đề cá nhân của em.”

Lần này đến lượt Hứa Thanh Hoà đau đầu.

Triệu Minh Đức bất lực thở dài: “Ba em ấy mà, ổng không có lý lẽ, nhất quyết nói em độc thân tới giờ là vì tôi bóc lột hết thời gian của em, hại em không có thời gian yêu đương. Ông ấy nói vậy thì là vậy đi, tôi nhận.”

Ông đổi giọng: “Tối nay tôi sẽ sắp xếp cho em đi xem mắt!”

Hứa Thanh Hoà: “……”

Nhất thời không phân biệt nổi rốt cuộc là ba cô bị kích thích hay trưởng khoa bị kích thích.

Bảo cô đi xem mắt còn không bằng mắng cô một trận.

Cho dù bắt cô viết kiểm điểm cũng được.

Cô đành lấy trưởng khoa Ân ra làm lá chắn: “Chuyện hôm nay với Trưởng khoa Ân… em không có tâm trạng đi xem mắt. Trưởng khoa, để lần sau được không?”

Triệu Minh Đức nhìn ra mặt cô đầy vẻ chống đối chuyện xem mắt.

Ông không sập bẫy bộ dạng giả đáng thương của cô: “Lần sau được hay không, tôi không quyết. Em tự đi hỏi Thời Ôn Lễ xem cậu ấy có chịu đợi đến lần sau rồi xem mắt với em không.”

Đột nhiên nghe thấy cái tên Thời Ôn Lễ, tim Hứa Thanh Hoà chợt nảy mạnh.

Sợ là mình nghe lầm, cô vội vàng hỏi lại: “Ai?”

Quá kích động, âm cuối hơi lạc giọng.

Triệu Minh Đức nhấn từng chữ: “Thời. Ôn. Lễ.”

Nói xong, hồi lâu cũng không thấy Hứa Thanh Hoà có phản ứng.

Tiếng “Ai?” vừa rồi của cô còn bị lạc giọng, xem ra cô rất không chấp nhận đối tượng xem mắt là Thời Ôn Lễ.

Muốn rút lui cũng bình thường, chỉ cần ông không nhượng bộ, vì nể mặt mũi ông thì kiểu gì cô cũng sẽ đi gặp Thời Ôn Lễ.

Một khi trong lòng cô dần chấp nhận sự thật từ bạn bè biến thành nửa kia, ông dám đảm bảo sau này cô tuyệt đối sẽ không hối hận về mối nhân duyên này.

Xác nhận đối tượng xem mắt là Thời Ôn Lễ, Hứa Thanh Hoà đứng ngây tại chỗ, đầu óc trống rỗng suốt mười mấy giây.

Chỉ là, niềm vui khó diễn tả thành lời còn chưa kịp nhấm nháp kỹ càng, một chậu nước lạnh đã ụp xuống đầu, cô chợt ý thức được, Thời Ôn Lễ vốn không định xác định quan hệ, ngay cả Tề Nhược do viện trưởng Khương giới thiệu anh còn chưa gặp đã từ chối thẳng, bản thân cô nhất định cũng sẽ bị từ chối khéo.

Triệu Minh Đức đúng lúc lên tiếng: “Tôi tự tiện thay em quyết một lần, để em với Thời Ôn Lễ nói chuyện cho đàng hoàng.”

Hứa Thanh Hoà hoàn hồn.

Cô cũng muốn nói chuyện với anh lắm.

Nhưng hiện thực nào có chuyện gì cũng như ý.

“Trưởng khoa.” Có vài nỗi lo cô không thể không đối mặt, “Qua năm em sẽ cố định ở tổ gây mê ngoại thần kinh, sau này ngày nào cũng gặp Thời Ôn Lễ. Thầy mà gượng ép ghép đôi, anh ấy từ chối em, sau này phối hợp làm phẫu thuật chẳng phải rất ngượng sao?”

Nếu đã định trước không có kết quả, cô thà mãi mãi không chọc thủng tầng quan hệ này.

Có lẽ sau này khi gặp được người thích hợp để kết hôn, mối tình đơn phương không đầu không cuối này của cô sẽ từ từ được buông xuống.

“Trưởng khoa, đừng thấy bình thường em có vẻ rất giỏi, thật ra em nhát lắm.”

Triệu Minh Đức rất muốn nói: không nhìn ra em nhát chỗ nào, em không muốn xem mắt thì có.

Ông bảo cô không cần lo: “Tôi còn không biết em đã được cố định vào tổ ngoại thần kinh hay sao? Yên tâm đi, Thời Ôn Lễ đã đồng ý xem mắt với em rồi, tám giờ rưỡi tối qua còn trả lời tin nhắn cho tôi. Chuyện không nắm chắc 100%, tôi sẽ không tùy tiện đến tìm em.”


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Truyện càng ngày càng hay. Tui nể bà MTN ghê, ngành nghề nào cũng có thể lên truyện.