Tháng Tư Ôn Hoà chương 13

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 13: Lên chỗ anh ngồi một lúc nhé

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Hứa Thanh Hòa nhìn thời gian nhắn tin, mười phút trước.

Cô vừa đi vừa trả lời: [Em vừa bận xong. Đang trên đường xuống căn tin.]

Thời Ôn Lễ chưa đến cửa căn tin: [Vậy là vừa kịp. Em vào rồi anh đến tìm em.]

Mũ phẫu thuật của cô nổi bật, anh tìm cô khá dễ.

Sau khi xác nhận mối quan hệ, họ sắp đối mặt trực tiếp lần đầu tiên.

Mỗi bước chân tiến về phía trước của Hứa Thanh Hoà đều khiến nhịp thở vô thức nhanh thêm nửa phần.

Cô dùng màn hình điện thoại làm gương, rất có tính dự liệu mà đưa tay kéo mũ phòng mổ xuống thấp hơn, cố gắng che kín hai tai.

Mỗi khi xảy ra tranh cãi với ngoại khoa, cô chưa bao giờ đỏ mặt hay hồi hộp, hầu như không ai biện luận lại được cô.

Chỉ riêng trước mặt Thời Ôn Lễ, rất khó để tỏ ra bình thản ung dung, đôi khi còn dễ bị đỏ tai nữa.

Suốt đoạn đường đến căn tin, cô lặng lẽ điều chỉnh biểu cảm sau khẩu trang để bản thân trông như không có chuyện gì.

Dọc đường gặp đồng nghiệp ăn xong đi về, cô mỉm cười khẽ gật đầu chào.

Họ cảm nhận được tâm trạng cô đang tốt, nhưng lại nói không ra cô khác ngày thường ở chỗ nào.

Lúc này, trong căn tin khu phẫu thuật.

Thời Ôn Lễ bưng khay cơm đang tìm chỗ ngồi, Khương Dương cách không xa đó vẫy tay gọi anh.

“Anh Thời, bên này!”

Thời Ôn Lễ nhìn theo tiếng gọi, thấy Khương Dương nhưng không đi về phía đó.

Đối diện Khương Dương có một cô gái đang ngồi, sống mũi cao, hốc mắt sâu, ngũ quan sắc sảo sống động, mặc bộ đồ mổ xanh rêu của khu phẫu thuật.

Thời Ôn Lễ không nhận ra khuôn mặt này, tưởng là bác sĩ mới vào làm trong thời gian anh tu nghiệp ở nước ngoài, hoặc là bác sĩ tu nghiệp mới đến khoa ngoại tim mạch, hoàn toàn không ngờ đó là đối tượng xem mắt mà viện trưởng Khương đã giới thiệu cho anh trước đây – Tề Nhược.

Khương Dương thấy anh đứng đó không động, vội chỉ vào chỗ trống bên cạnh mình, ra hiệu kêu anh qua ngồi.

Thời Ôn Lễ tùy tiện chỉ về một hướng: “Tôi đi tìm bác sĩ Hứa.”

Khương Dương không tiện ép, giơ tay làm dấu “OK” với anh.

Đúng lúc Thời Ôn Lễ đang tìm chỗ trống, phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi khẽ: “Phó khoa Thời.”

Là Hứa Thanh Hòa gọi anh.

Giọng hơi xa, vọng qua dòng người ồn ào mà đến.

Hứa Thanh Hòa vừa vào căn tin đã nhìn thấy bóng anh.

Dù cả căn tin toàn đồ mổ màu xanh, chỉ cần cô cố ý tìm, bao giờ cũng nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Thời Ôn Lễ quay người lại.

Cô vừa hay đi đến trước mặt anh.

Hứa Thanh Hòa không nhìn mặt anh, ánh mắt rơi vào khay cơm trên tay anh, giả vờ xem anh lấy những món gì: “Hôm nay nhiều món ngon vậy?”

Căn tin người qua kẻ lại, tiếng ồn náo nhiệt nhưng cô chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập.

Thời Ôn Lễ khẽ định thần lại, đưa khay cơm của mình cho cô, giọng điệu như thường ngày: “Em tìm chỗ ngồi trước đi. Em muốn ăn gì? Anh đi lấy cho.”

Lúc này Hứa Thanh Hòa mới ngước mắt lên, đứng gần, phải ngửa đầu mới nhìn được vào mắt anh.

Chỉ nhìn nhau đúng một thoáng ngắn ngủi, cô cúi mắt nhìn lại khay cơm: “Em ăn phần của anh.”

Thời Ôn Lễ mỉm cười nói: “Được.”

Anh tưởng cô chỉ đơn giản là lười nghĩ xem muốn ăn gì.

Đồng nghiệp qua lại tấp nập xung quanh, không ai nhận ra họ đã khác ngày thường.

Hứa Thanh Hòa không cố ý tìm góc vắng, gần đó có cái bàn trống, cô ngồi xuống luôn, bốn phía đều là đồng nghiệp.

Sợ bị người ta nhìn ra bất thường, cô không cố ý đợi Thời Ôn Lễ, cầm đũa lên từ tốn ăn.

Đây là bữa cơm cô ăn lịch thiệp nhất từ trước đến nay ở căn tin.

Bên kia, Thời Ôn Lễ lấy một suất cơm hoàn toàn khác với suất lúc nãy.

Anh vừa đi vừa chào đồng nghiệp dọc đường, đi thẳng về phía Hứa Thanh Hòa.

Ngồi xuống, điều đầu tiên Hứa Thanh Hòa thấy là đôi bàn tay thon dài đầy đặn của anh.

Rồi cô mới nhìn sang các món trong khay của anh. Có hai món là những thứ cô thường thích ăn nhưng lúc này trong khay của mình lại không có.

Thời Ôn Lễ chỉ vào hai ô thức ăn trong khay mà cô không có: “Em muốn ăn gì thì tự gắp nhé.”

Hứa Thanh Hòa gật đầu: “Dạ.”

Trước đây ngồi ăn cùng nhau, họ không bao giờ gắp thức ăn trong khay của nhau, cũng không chủ động mời đối phương nếm thử.

Do dự một lúc, cuối cùng cô vẫn giơ đũa lên, gắp một viên chả tôm từ khay của anh.

Nhai chậm rãi xong, lại gắp thêm vài miếng cà tím sốt tương từ khay anh.

Cả hai chưa hoàn toàn quen với sự thay đổi thân phận, cử chỉ như vậy không khỏi mang hơi hướng tình tứ.

Đang ăn cà tím, cô vô thức đưa tay trái lên, muốn kéo mũ phẫu thuật che tai. Tay giơ lên nửa chừng mới sực nhớ ra, trên đường đến căn tin đã che tai vào rồi.

Cả khu phẫu thuật không tìm ra người thứ hai đội mũ phẫu thuật kín bưng như cô.

Tay đã giơ lên rồi, đành làm bộ kéo kéo khẩu trang đang đeo ở cổ, dịch khẩu trang sang một bên.

Chỉnh xong khẩu trang, cô vô thức lại gắp cà tím.

Thời Ôn Lễ thấy vậy, đẩy khay của mình về phía cô, hai cái khay gần như chạm vào nhau.

Cô cứ cúi đầu ăn, không như mọi ngày, cứ hễ gặp anh là nói không hết chuyện.

Trước đây, đôi khi chỉ một lần thăm khám tiền phẫu cho khoa ngoại thần kinh cô cũng có thể nói chuyện suốt cả bữa ăn.

Hôm nay lại im lặng hiếm thấy.

Có lẽ cô chưa nghĩ ra nên đối mặt anh thế nào khi chỉ qua một đêm đã từ đồng nghiệp thành bạn trai.

Anh chủ động tìm chủ đề: “Trưởng khoa Triệu thuyết phục em thế nào vậy?”

Theo góc nhìn của Thời Ôn Lễ, Hứa Thanh Hòa cũng như anh, trong thời gian ngắn chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn lập gia đình, huống chi còn là kết hôn với đồng nghiệp ngày ngày làm việc chung.

Triệu Minh Đức có thể thuyết phục được cô đi xem mắt với mình, chắc chắn đã tốn không ít công sức.

Anh cũng ít nhiều tò mò, một người kiên quyết độc thân như cô, điều gì đã khiến cô cuối cùng cũng đồng ý đi xem mắt.

Hứa Thanh Hòa ngẩng mắt nhìn anh, nghĩ một lúc xem nên trả lời thế nào.

“Trưởng khoa nói nếu em bỏ lỡ anh, chắc chắn sẽ không tìm được người nào tốt hơn và phù hợp hơn anh. Ông ấy còn nói anh nấu ăn ngon, nếu ở bên nhau, sau này em sẽ không phải ngày nào cũng ăn trứng luộc nữa.”

Cô nói thật, “Em cũng thèm cơm anh nấu lắm.”

“……”

Thời Ôn Lễ khẽ bật cười.

Đây là lý do trăm ngàn lần anh không ngờ đến.

Không ngờ có ngày tài nấu ăn lại trở thành lợi thế nổi bật nhất của anh.

Hứa Thanh Hòa nói tiếp: “Trưởng khoa nói xong những điều đó, em tĩnh tâm nghĩ kỹ lại, phát hiện anh quả thật cực kỳ tốt.”

Cô biết rõ, chỉ dựa vào “người cực kỳ tốt” thì chắc chắn không thể khiến anh tin.

Dù sao sự xuất sắc của anh rõ như ban ngày, cũng không phải những ưu điểm mới có gần đây.

Mà hình tượng nhiều năm nay của cô là người cảm thấy yêu đương kết hôn rất lãng phí thời gian, đã ăn sâu trong lòng anh từ lâu.

Cô dễ dàng đồng ý lời mai mối của Trưởng khoa đến vậy, ắt phải có lý do nào đó có thể thuyết phục anh.

Sau nhiều lần cân nhắc, cô nhìn anh, nhân đây cũng bộc bạch tâm tư: “Lý do em đồng ý đi xem mắt còn có một cái nữa là… có lẽ làm bạn lâu rồi, đã quen với việc đi bên anh gần đến vậy. Em nghĩ, nếu có ngày anh có đối tượng xem mắt hay là có bạn gái, chắc chắn anh sẽ giữ khoảng cách với em nhỉ. Em cũng chắc chắn sẽ giữ khoảng cách với anh.”

Ngày trước, đây là điều mỗi khi nghĩ đến cô lại buồn.

“Em nghĩ, em chỉ có mỗi một người bạn là anh thôi, không thể mất đi được. Cách tốt nhất để không mất đi chính là ở bên nhau.”

Thời Ôn Lễ khựng lại đôi chút.

Không ngờ hai người lại nghĩ giống nhau đến vậy.

Sau khi Trưởng khoa Triệu mai mối, anh đã nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.

Sau này dù là cô có bạn trai hay anh có bạn gái, hai người đều sẽ dần giữ khoảng cách.

Thật ra ban đầu giữ khoảng cách cũng chẳng có gì, chỉ là họ thường xuyên qua lại, nếu mối quan hệ thực sự cắt đứt, không tránh khỏi có chút luyến tiếc.

Khi anh nhận ra mình có cảm giác luyến tiếc với cô, anh biết mình không nên đi tìm đối tượng xem mắt khác nữa.

Hứa Thanh Hòa lại gắp từ khay của anh một viên chả tôm chiên giòn.

“Chiều em có mấy ca?” Thời Ôn Lễ chuyển chủ đề.

Hứa Thanh Hòa xòe một bàn tay: “Năm ca, đều là tiểu phẫu của ngoại tổng quát.”

Thời Ôn Lễ: “Chiều anh chỉ có một ca, chắc sẽ xong sớm hơn em.”

Anh chủ động đề nghị: “Tan làm cùng về nhé. Tối em có món gì cực kỳ muốn ăn thì nhắn WeChat cho anh.”

Hứa Thanh Hòa không thể tan làm sớm: “Anh về trước đi, em xong phẫu thuật còn phải thăm khám vài bệnh nhân hậu phẫu, xong việc chắc bảy tám giờ. Tới giờ cơm chiều thì khoảng năm sáu giờ em ra căn tin ăn nửa trái bắp với một tô cháo là xong. Anh không cần cất công đợi em đâu.”

Thời Ôn Lễ: “Vậy thì anh cũng như lúc trước, ăn ở căn tin xong rồi lên văn phòng tăng ca, em xong việc thì qua tìm anh.”

Như vậy không ai làm lỡ thời gian của nhau, lại vẫn có thể cùng tan làm.

Hứa Thanh Hòa nhẹ giọng nói: “Dạ.”

Khía cạnh dịu dàng như này của cô, chỉ có Thời Ôn Lễ mới thấy.

Bấy lâu nay, cô trong mắt anh và cô trong mắt những bác sĩ ngoại khoa khác khác nhau một trời một vực.

Trong mắt anh, cô luôn tồn tại giống như viên ngọc lung linh.

Mối quan hệ hai người hiện đã xác định, Thời Ôn Lễ không có ý định giấu giếm, trước tiên hỏi ý kiến cô: “Trước khi chuyển nhà, anh đến gặp chú dì rồi mời đồng nghiệp trong nhóm anh ăn một bữa. Thời gian cụ thể, em xem ngày nào thì thích hợp?”

“Nhanh vậy sao?”

Hứa Thanh Hòa chưa chuẩn bị tâm lý để công khai trước đồng nghiệp.

Thời Ôn Lễ tôn trọng ý kiến cô: “Nếu em thấy quá nhanh, thời gian em tự quyết.”

Hứa Thanh Hòa không khỏi nhìn qua đồng nghiệp ở các bàn bên, mọi người đều đang nói chuyện của mình, không ai chú ý đến cô và Thời Ôn Lễ.

Với mối quan hệ bạn bè họ đã gây dựng những năm qua, dù không công khai thì cũng không ảnh hưởng đến việc hai người thân thiết hơn đôi chút.

Ngược lại sau khi công khai, sẽ gặp nhiều phiền phức hơn.

Chỉ riêng viện trưởng Khương và phó viện trưởng, bọn họ không thể không quan tâm đến thể diện của hai người ấy.

Không thể để anh vừa từ chối hai vị viện trưởng viện phó, cô lại ngay lập tức công khai ở bên anh được.

Cô nhìn anh: “Hay là chúng ta cứ thế này, tạm thời chưa công khai?”

Thời Ôn Lễ đoán cô có khá nhiều điều lo ngại, nhưng sắp ăn xong cơm rồi, phải kịp về phòng mổ, không có thời gian nói nhiều.

Anh gật đầu trước: “Được.”

Tối tan làm sẽ nói chuyện kỹ hơn về việc này với cô.

Suốt bữa cơm, cô cứ thỉnh thoảng lại gắp thức ăn trong khay của anh.

Thời Ôn Lễ không nghĩ nhiều, hai món đó vốn dĩ là những thứ cô hay ăn.

Còn Tề Nhược đang ngồi bên cửa sổ cách đó không xa đã ngửi thấy mùi dưa béo bở.

Cô ấy đã ăn xong đặt đũa xuống từ lâu, đang đợi Khương Dương đối diện.

Hôm nay gặp Thời Ôn Lễ ngoài đời thực, đúng như lời ba nói, trưởng thành kín đáo, phong thái xuất chúng.

Dù mặc bộ đồ phẫu thuật rộng thùng thình cũng không che được đường nét vai lưng gọn gàng thẳng tắp của anh, dù đứng hay ngồi, toàn thân toát ra một thứ điềm tĩnh tự nhiên, cực kỳ bắt mắt.

Lúc nãy Khương Dương gọi anh lại ngồi cùng, anh nói phải đi tìm bác sĩ Hứa, khi đó cô không biết bác sĩ Hứa là nam hay nữ.

Lúc sau ngẩng đầu lên lại thấy Thời Ôn Lễ ngồi đối diện một nữ bác sĩ xinh đẹp.

Nữ bác sĩ xinh đẹp đeo khẩu trang ở cổ, da trắng sáng rạng rỡ.

Cô ngắm kỹ vị nữ bác sĩ xinh đẹp này một lúc, khuôn mặt trứng ngỗng đầy đặn, đường cằm mềm mại, đôi mắt linh động lại tươi sáng.

Nếu cô là nam, cô cũng muốn ngồi đối diện bác sĩ Hứa ăn cơm.

Cô hỏi khẽ Khương Dương: “Này Dương Dương, phó trưởng khoa Thời thích bác sĩ Hứa đó à?”

Khương Dương đang gặm sườn non: “Chị Nhược ơi, tư tưởng chúng ta phải nâng cao một chút, ngồi cùng nhau không có nghĩa là thích nhau. Hai người họ khi đi làm là bạn ăn cơm, thường ngồi chung với nhau đó mà.”

Tề Nhược lắc đầu: “Không giống bạn ăn cơm đâu.”

Khương Dương nói: “Họ quen biết nhau đã mấy năm rồi, trước khi em vào bệnh viện, hai người đã hợp tác đề tài với nhau. Hai người đều nghiện công việc, cách điện còn hơn cả gốm sứ đấy. Chị nói sao có thể toé ra điện được?”

Trong bệnh viện, chuyện ai yêu ai chẳng có gì hiếm lạ, duy chỉ có hai người họ là tuyệt đối không thể.

“Hai người họ làm gì cũng công khai minh bạch, không có những tâm tư chị nói đâu!”

“Em thì biết cái…”

Tề Nhược tự động bỏ qua mấy từ chửi tục: “Em còn nhỏ, chưa hiểu được đâu. Không có chuyện gì có thể giấu được đôi mắt tinh tường của chị.”

“Bác sĩ Hứa thích Thời Ôn Lễ.” Cô nói dứt khoát.

Khương Dương bưng chén canh rau lên, tu một hơi hết nửa chén.

“Chị à, đừng nói chắc chắn quá, không thì sẽ bị vả mặt đấy.”

Tề Nhược lười giải thích với thằng nhóc trước mặt.

Cô cũng từng yêu thầm, hơn nữa những năm này vẫn đang yêu thầm một người, sao lại không hiểu tâm trạng của bác sĩ Hứa chứ.

Khi thích một người, ánh mắt rộn ràng vui mừng, giấu thế nào cũng không giấu được.

Lúc cô ăn cơm với người mình thầm thương, cô cũng hay lấy cớ thích ăn món nào đó, gắp thẳng từ khay của đối phương, còn bản thân mình thì không bao giờ gọi món đó.

Đại khái là rảnh rỗi đâm ra buồn chán, cô hỏi Khương Dương có muốn cược không.

Khương Dương không phải không muốn: “Nếu cược, em thắng cũng không vẻ vang gì.”

Tề Nhược: “Ý là sao?”

Khương Dương không lên tiếng.

Tề Nhược nhìn thấu tâm can cậu ta: “Chị chăm em từ nhỏ, chị là người như thế nào, em không rõ sao? Chẳng lẽ chị lại đi kể cho người khác nghe?”

Khương Dương đấu tranh nội tâm hồi lâu rồi buông bỏ, nói: “Bác sĩ Hứa không thể thích anh Thời, chị ấy có người mình thích rồi.”

“Bác sĩ Hứa có người mình thích rồi?” Tề Nhược thấy khó tin, cô ngẩng cằm lên, “Nói chị nghe thử xem. Yên tâm, ra khỏi cửa căn tin là chị quên sạch.”

Lúc này Khương Dương mới không còn ngại ngần: “Có thì có, nhưng… gần đây vừa chia tay rồi, gã đó quá tồi.”

Tề Nhược: “Thằng tồi thì nên đá bay luôn, đổi sang thích người như Thời Ôn Lễ đi.”

“……” Khương Dương cạn lời, “Chị có thể đừng vì muốn thắng cược mà cứ khăng khăng bắt bác sĩ Hứa phải thích anh Thời không? Cô ấy với người cũ yêu nhau bao nhiêu năm, đâu phải nói quên là quên ngay được.”

Về người cũ, khi riêng tư Hứa Thanh Hòa không bao giờ nói đến, có lẽ vì gã đó quá giàu, cô không muốn bị người ta bàn tán sau lưng.

Sở dĩ Khương Dương biết chuyện này là vì đồng nghiệp khoa ngoại tim mạch vô tình bắt gặp Hứa Thanh Hòa đi hẹn hò với bạn trai, mà còn bắt gặp đến vài lần.

Mấy năm trước, đồng nghiệp tình cờ gặp Hứa Thanh Hòa cùng bạn trai đến Ung Hòa Cung thắp hương vào mùng một Tết.

Hôm đó Ung Hòa Cung người đông như biển, hai người chọn đúng lúc đó đến thắp hương thì đúng là tình yêu đắm say rồi.

Chỉ nửa năm trước, đồng nghiệp lại gặp hai người cùng nhau đi mua dép Crocs. Suốt quá trình, người đàn ông cầm túi xách và túi mua sắm cho Hứa Thanh Hòa, chu đáo hết sức.

Đồng nghiệp lúc đó còn cảm thán trong nhóm chat khoa ngoại tim mạch rằng, hóa ra người đàn ông nhiều tiền sống tình cảm vẫn tồn tại.

Chỉ là không ngờ, rất nhanh sau đó đồng nghiệp bị vả mặt bôm bốp.

Bắc Kinh nói nhỏ cũng nhỏ, một đồng nghiệp khác của khoa ngoại tim mạch tình cờ cuối tuần đi ăn cơm gặp đúng gã đó đang hẹn hò với người phụ nữ khác, hai người cử chỉ thân mật.

Mà đoạn thời gian đó Hứa Thanh Hòa đang bận đến mức chân không chạm đất.

Chuyện này từng khiến mấy đồng nghiệp khoa ngoại tim mạch lo lắng hộ, băn khoăn có nên nhắc nhở Hứa Thanh Hòa không.

Mỗi lần mổ chung gặp cô, thực sự không mở miệng được.

Bắt cá hai tay cuối cùng cũng bị Hứa Thanh Hòa biết, mấy tháng này, không ai còn thấy chiếc xe của gã đó đậu dưới tòa nhà tổng hợp của bệnh viện nữa.

Tháng trước, tức là đầu tháng mười hai, Hứa Thanh Hòa đón sinh nhật vẫn không thấy chiếc xe đó.

Những năm trước sinh nhật cô, chiếc xe đó chưa từng vắng mặt.

Ngày sinh nhật, Hứa Thanh Hòa đăng một tin lên vòng bạn bè, cảm ơn đồng nghiệp trong khoa tổ chức mừng sinh nhật cho cô, hai câu cuối phần chú thích đáng suy ngẫm:

[Từ năm này qua năm khác, điều ước ở Ung Hòa Cung ngày ấy dường như càng lúc càng xa vời. Lại thêm một tuổi, điều muốn theo đuổi cũng khác rồi. Năm nay xin ước cho tất cả mọi người khoa gây mê được nghỉ ngơi nhiều nhiều @Triệu Minh Đức @Viện trưởng Khương @Trưởng khoa Vũ phòng y vụ]

Bài đăng này tức thì lan khắp các nhóm chat trong bệnh viện.

Mọi người chỉ bàn tán cô thật to gan, dám @ thẳng lãnh đạo mà lại bỏ qua điều ước Ung Hòa Cung của cô.

Giọng văn của câu đó rõ ràng là buồn bã.

Còn người đã cùng cô đến Ung Hòa Cung ngày ấy chính là cái gã tồi tệ đó.

Những lần sinh nhật trước cô không nhắc điều ước Ung Hòa Cung, duy nhất năm nay lại nhắc, xem ra bị tổn thương không nhẹ.

Hứa Thanh Hòa gần đây gặp khá nhiều chuyện phiền não, không chỉ bị phản bội mà cô đi luân chuyển các khoa cơ bản lại hay bị khiếu nại. Viết bản kiểm điểm và tường trình nhiều đến mức suýt bằng anh ta rồi.

Nên lần trước đến chỗ Thời Ôn Lễ ăn hoành thánh, anh ta rủ Hứa Thanh Hoà cùng để cô nhâm nhi vài xiên thịt nướng, ăn chén hoành thánh cho thư giãn.

Về chuyện tình cảm của Hứa Thanh Hòa, Khương Dương không kể hết, chỉ nói đại khái với Tề Nhược: “Gã kia nhà giàu, xe đậu ở đó là nổi bật lắm.”

“Trước hay đến bệnh viện đón bác sĩ Hứa, bây giờ không đến nữa.”

Nói xong, anh ta nhìn Tề Nhược: “Chị còn dám cược không?”

Tề Nhược hỏi ngược lại: “Có gì không dám?”

Những điều Khương Dương nói không hề khiến quan điểm của cô lung lay.

Cô chắc chắn, tình cảm của Hứa Thanh Hòa dành cho Thời Ôn Lễ không phải tình cảm đồng nghiệp bình thường.

Còn Thời Ôn Lễ đối với Hứa Thanh Hòa thế nào, cô không chắc lắm.

Nhưng có một điểm cô có thể khẳng định, người có tính cách như Thời Ôn Lễ, cảm giác ranh giới lại mạnh, sẽ không tự nhiên vô cớ chủ động ngồi đối diện ai.

Có thể khiến anh phá lệ, để đồng nghiệp nữ ăn thức ăn trong khay của mình suốt bữa, đối phương ở trong lòng anh nhất định rất đặc biệt.

Cô nghĩ về chuyện cá cược, nói với Khương Dương: “Em mà thua thì phải gọi chị là bà cô tổ.”

“……”

Khương Dương đặt chén canh xuống, “Không phải em không muốn gọi. Em gọi chị là bà cô tổ thì ba em phải gọi chị là cô. Dù em đồng ý thì ba em cũng không đồng ý đâu.”

“……”

Tề Nhược khích: “Nhát thì nói huỵch toẹt ra đi!”

“Cược thì cược, em có thua đâu.” Khương Dương ra điều kiện, “Chị mà thua thì phải bao đồ ăn vặt cho em cả năm.”

Tề Nhược: “……”

Đúng là chỉ biết ăn.

Cô lại nhìn về phía Hứa Thanh Hòa, hai người đã ăn xong, hai cái khay đều do Thời Ôn Lễ thu dọn.

Sáng nay Hứa Thanh Hòa không ăn trứng luộc, nhưng vẫn là một ngày “trứng hai lòng” may mắn.

Tối nay có thể cùng Thời Ôn Lễ tan làm về nhà, ngày mai thứ Bảy, cô có thể nghỉ theo lệ thường.

Bận xong đã bảy giờ rưỡi, thay quần áo xong, cô đi thẳng đến khu bệnh nhân của khoa ngoại thần kinh.

Trước đây đến khoa ngoại thần kinh, không phải thăm khám bệnh nhân thì là đến tìm bác sĩ chính hôm sau sẽ mổ cùng để bàn phương án gây mê, chưa bao giờ có ngoại lệ.

Nếu bác sĩ mổ chính không phải Thời Ôn Lễ, cô tuyệt đối sẽ không tiện đường rẽ qua văn phòng anh.

Chính cái sự đúng mực này, cộng thêm việc cô giỏi che giấu cảm xúc đã duy trì mối quan hệ vượt qua đồng nghiệp bình thường giữa cô và Thời Ôn Lễ suốt bao nhiêu năm.

Trong bệnh viện này, bất kể ai thích Thời Ôn Lễ, lâu ngày ít nhiều mọi người đều nhìn ra chút đầu mối.

Vậy mà bao nhiêu năm qua, không ai nhìn ra tình cảm của cô dành cho anh.

Hứa Thanh Hòa đến khu bệnh nhân khoa ngoại thần kinh, bắt gặp Đinh Khải Hàng.

Anh ta cầm một tờ kết quả xét nghiệm mới ra, vừa đi vừa xem.

Đinh Khải Hàng hiện là bác sĩ nội trú trưởng, ngoài một ngày nghỉ mỗi tuần, hầu như thời gian còn lại đều ở trong bệnh viện.

“Bác sĩ Đinh.” Hứa Thanh Hòa chủ động chào.

Đinh Khải Hàng ngẩng đầu khỏi tờ xét nghiệm, hỏi theo thói quen: “Đến thăm khám à?”

Câu chưa dứt, anh ta tự cười trước: “Tôi bận đến lú luôn rồi, nhìn cô là biết đã tan làm.”

Mặc quần áo của mình, trên vai còn đeo túi, không thể nào là đến thăm khám bệnh nhân.

Hứa Thanh Hòa tránh nặng tìm nhẹ: “Có chút việc cần gặp phó khoa Thời của các anh.”

Đinh Khải Hàng nghiễm nhiên cho rằng cô đến tìm Thời Ôn Lễ để bàn phương án gây mê: “Phó khoa Thời chưa về, đang ở phòng làm việc.”

Hứa Thanh Hòa đi đến cửa, Thời Ôn Lễ đang sắp xếp hồ sơ bệnh án trên bàn làm việc.

Anh đã thay đồ phẫu thuật, dưới áo blouse trắng là một chiếc áo len mỏng màu đen.

Cô đứng ở cửa không vào, đưa tay gõ nhẹ lên tấm cửa.

“Phó khoa Thời.” Cô nheo mắt cười, cố gắng gọi anh tự nhiên như mọi ngày.

Chỉ mình cô biết tâm trạng đến gặp anh nôn nóng đến nhường nào, phải cố kìm lại.

Thời Ôn Lễ ngước mắt, mỉm cười xin lỗi: “Còn phải đợi anh vài phút nữa. Xong ngay đây.”

“Không vội, anh cứ từ từ dọn.”

Hứa Thanh Hòa chậm rãi bước vào.

Anh bận việc của anh, cô đứng trước bàn, ánh mắt vô tình rơi vào chiếc bút bi xanh đen đang mở nắp.

Cô đưa tay ra đậy nắp bút lại cho anh.

Thời Ôn Lễ vừa hay nghiêng đầu nhìn qua. Trước đây, khi hai người chỉ là đồng nghiệp, cô không bao giờ đụng vào bất kỳ đồ vật riêng tư nào của anh.

Nay quan hệ đã khác rồi, cô cũng bắt đầu dần dần tiến lại gần hơn.

Mắt Hứa Thanh Hòa lướt qua túi áo blouse trắng của anh, rỗng không, một cây bút cũng không có.

Toàn bệnh viện, người không bao giờ thiếu bút bi xanh đen chính là Thời Miểu. Lúc nào gặp cô ấy, túi áo blouse cũng cài ngay ngắn một hàng bút.

Tất nhiên, bút của cô cũng không ít.

“Anh chỉ có mỗi một cây bút thôi à?” Cô tự nhiên hỏi.

“Sáng họp còn ba cây, dùng một lúc thì hai cây kia không biết đi đâu mất tiêu rồi.”

Hứa Thanh Hòa tính tặng anh: “Em còn hai hộp chưa mở, chính là hộp bút mà ông cụ khoa ngoại tổng quát tặng đó, cho anh một hộp nhé.”

Nếu là trước đây, Thời Ôn Lễ sẽ lịch sự từ chối, nhưng hôm nay anh không khách sáo, mỉm cười ôn hòa nói: “Vậy anh khỏi phải đi khắp nơi tìm bút nữa rồi.”

Hồ sơ được dọn xong, anh cởi áo blouse, mặc áo khoác vào, hai người cùng rời phòng làm việc.

Đi ngang qua trạm y tá, y tá trưởng vừa hay ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, vô tình nói một câu: “Hôm nay sao đi chung vậy?”

Thời Ôn Lễ sắc mặt tự nhiên: “Trùng hợp thôi.”

Y tá trưởng cảm thán: “Không dễ đâu, giờ tan làm của hai người sao mà trùng nhau được.”

Bình thường mặc áo blouse đi cùng nhau không cảm thấy gì, hôm nay mặc quần áo bình thường đi cùng xuống lầu, Hứa Thanh Hòa không khỏi hơi chột dạ.

“Sau này em nên đợi anh ở bãi đậu xe thì hơn.” Đến thang máy, cô nói.

Thời Ôn Lễ nói: “Không sao. Sau này em tan làm đến đó nhiều lần, họ sẽ quen thôi.”

Dù sao thì cả khoa ngoại thần kinh đều biết anh đối với cô vốn đã không như người khác.

Hứa Thanh Hòa bỗng nhớ ra hỏi: “Thời Miểu biết chưa anh?”

“Chưa biết. Đợi em ấy và Mẫn Đình đi tuần trăng mật về, anh nói trực tiếp với hai người họ.”

Thời Ôn Lễ đã có thể hình dung ra em gái lúc đó sẽ sốc đến mức nào.

Ngay đến anh cũng không ngờ có ngày sẽ hẹn hò với Hứa Thanh Hòa, huống chi là em gái.

Ra khỏi tòa nhà tổng hợp, Thời Ôn Lễ sánh bước cùng cô đi về phía xe của mình, không cố ý tránh né những đồng nghiệp khác.

Đôi khi càng quang minh chính đại, người khác lại càng không nghĩ nhiều.

Ngồi vào xe, Thời Ôn Lễ không lập tức nổ máy mà quay mặt sang nói chuyện với cô: “Nói chuyện vài câu trước nhé?”

“Dạ. Nói chuyện gì sao?”

“Trưa em nói tạm thời chưa công khai, lúc đó thời gian gấp quá nên anh không kịp hỏi, có phải em đang băn khoăn điều gì không?”

Hứa Thanh Hòa đặt chiếc áo phao vừa cởi lên đùi, vừa cài dây an toàn vừa nhìn vào mắt anh, cân nhắc nên trả lời anh thế nào.

Chiếc áo phao chất đống trên đầu gối không đặt vững, cứ dần dần trượt xuống, nhìn là sắp rớt hết xuống, Thời Ôn Lễ kịp thời đưa tay ra chộp lấy.

Anh thuận tay đặt lên ghế sau cho cô.

Thật ra anh đoán được cô đang lo ngại điều gì.

Gần đây cô luân chuyển khoa hay dừng phẫu thuật, ngày nào cũng là tâm điểm bàn tán của khu phẫu thuật, cô không muốn kéo anh vào vòng xoáy đó.

“Có phải em đang lo danh tiếng của mình ảnh hưởng đến các mối quan hệ của anh, nên mới chọn chưa công khai không?”

Nói đến đây, giọng điệu nhẹ nhàng của Thời Ôn Lễ trêu đùa cô: “Bác sĩ Hứa, em mới biết anh từ ngày hôm nay à?”

Hứa Thanh Hòa cười.

Thời Ôn Lễ: “Anh quan tâm điều gì, không quan tâm điều gì, không phải em đều biết sao?”

Hứa Thanh Hòa thành thật: “Có lý do mà anh nói, nhưng không phải tất cả. Chưa công khai chủ yếu là vì mối quan hệ của chúng ta chưa ổn định.”

Cô hy vọng có đủ thời gian và không gian để hai người vun đắp tình cảm cho nhau, không bị bên ngoài làm phiền hay phán xét.

Điều cô muốn, chắc chắn không chỉ là được đặc biệt trong lòng anh, mà là anh yêu cô.

Tốt nhất là yêu rất nhiều rất nhiều.

Còn khi nào công khai, cô tính đợi luân chuyển xong hết các khoa, bù đủ số lượng ca phẫu thuật, mọi thứ lắng xuống rồi mới tính.

Lúc đó tình cảm hai người chắn là khá ổn định rồi.

Cô hỏi ý kiến anh: “Đợi sau Tết, tháng tư tháng năm gì đó tìm thời điểm công khai, anh thấy thế nào?”

Thời Ôn Lễ đều được cả: “Ừ, vậy thì tháng tư tháng năm.”

Nói xong anh mới nổ máy xe.

Xe ra khỏi bệnh viện, nhập vào dòng xe cộ.

Hôm nay may mắn, đèn xanh suốt từ đầu đến khu chung cư.

Đoạn đường đi bộ bình thường chỉ mười mấy phút, đi xe càng nhanh hơn.

Hứa Thanh Hòa cảm giác mình vừa ngồi yên, phố xá náo nhiệt chưa kịp nhìn kỹ vài cái, xe anh đã đỗ vào chỗ đậu xe trong khu chung cư rồi.

Cô cúi đầu tháo dây an toàn, đầu ngón tay dừng lại trên khóa cài vài giây.

Không biết những đôi nam nữ đến với nhau qua xem mắt, ban đầu tiếp xúc với nhau như thế nào.

Thời Ôn Lễ cũng không vội tắt máy, nghĩ đến đúng vấn đề đó.

Sau một thoáng suy nghĩ, anh quay mặt sang nhìn cô, mở miệng nói: “Vẫn còn sớm, em không bận việc gì thì lên chỗ anh ngồi một lúc nhé?”


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

6 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Khương Dương ơi là Khương Dương. Dị biểu sao mà có bồ được đây, không biết mai mốt ảnh bị vã mặt cảm giác sao đây

    Chị Hoà vs a Lễ k vội nữa, nhưng e vội lắm rồi ạ. Tác giả ơi lẹ lẹ đi được không, ngày chục chương đi em chịu được, cưới sinh đẻ con gì lẹ lẹ đi

  2. Vừa đọc vừa tủm tỉm cười với 2 anh chị luôn í. HTH dễ thương ghê