Tháng Tư Ôn Hoà chương 41

THÁNG TƯ ÔN HOÀ

CHƯƠNG 41: Anh cũng yêu em

Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá

Thời Ôn Lễ hồi tưởng lại khoảng thời gian dịch tài liệu tham khảo đó, quả thực anh và Hứa Thanh Hòa tiếp xúc rất thường xuyên. Gần như ngày nào cũng gặp mặt, cho dù quá bận không thể gặp nhau thì cũng sẽ gọi điện thoại cho nhau.

Còn buổi trưa đến căn tin để ăn cơm, anh sẽ vô thức đi tìm cô, hai người vừa ăn vừa trò chuyện về luận văn của cô.

Anh nhớ rất rõ, trong khoảng thời gian đó, mấy bàn xung quanh chỗ họ lúc nào cũng trống. Mọi người không muốn ngồi ở đó, bởi vì không muốn lúc ăn cơm lại phải nghe những nội dung liên quan đến luận văn và tài liệu.

Có lẽ bởi vì ngày nào cũng gặp nhau, cùng ăn cơm, khi tan làm còn có rất nhiều chuyện để nói, cô dần dần có ý với anh.

Thật ra không chỉ riêng mình cô, anh cũng thích ở bên cạnh cô. 

Ở bên nhau, dù làm bất cứ việc gì cũng đều cảm thấy nhẹ nhàng, vui vẻ.

Thời Ôn Lễ thu hồi dòng suy nghĩ, bế cô ngồi lên bàn đảo bếp để hôn, như vậy cô sẽ không cần phải kiễng chân nữa.

Cánh môi cô bị anh vân vê qua lại, nhịp thở vừa mới ổn định xong lại dần rối loạn nhịp điệu.

Thời Ôn Lễ buông môi cô ra, thấp giọng nói: “Bây giờ nghĩ lại, khoảng thời gian đó anh cũng rất muốn gặp em. Dịch xong tài liệu tham khảo, không phải anh còn đưa em đi đánh cầu lông sao?”

Sau khi luận văn của cô hoàn thiện, ngoài lúc gặp nhau ở căn tin, nếu không có chuyện quan trọng thì hai người rất ít khi nhắn tin hay gọi điện.

Công việc quá bận, bận đến mức căn bản không có thời gian để nhung nhớ đến một người.

Nhưng lúc nghỉ ngơi đi đến sân cầu, anh vẫn nghĩ đến việc gọi cô đi cùng.

Khi đó, chắc chắn là anh muốn gặp cô.

Anh nhìn cô: “Gặp em ở căn tin mười mấy, hai mươi phút hình như vẫn chưa đủ, cuối tuần còn muốn gặp em.”

Kết quả cô lại lo kỹ thuật đánh cầu của mình không tốt, sợ anh đánh không thoải mái, chỉ đánh với anh hơn mười phút.

Nếu anh thật sự để ý đến kỹ thuật đánh cầu của cô, thì sao lại đưa cô đi cùng.

Hứa Thanh Hoà như có như không cắn môi anh: “Lúc đó ngày nào anh cũng muốn gặp em, có đúng không?”

Thời Ôn Lễ: “Ừ.”

Gặp được cô, anh sẽ cảm thấy trong lòng yên tâm.

Lần này đổi thành Hứa Thanh Hoà hôn anh.

Hôn mắt anh, hôn sống mũi anh.

Môi cô dán lên sống mũi anh chậm rãi đi xuống, lướt qua môi anh, lại đi hôn cằm anh.

Hai tay Thời Ôn Lễ chống ở hai bên người cô, cúi người theo cô, mặc cô dịu dàng hôn mình.

Môi cô mềm mại ấm áp, từng chút từng chút, từ cằm anh lại hôn ngược lên mắt anh.

Đã mấy lần, yết hầu anh trượt lên xuống.

Cần phải âm thầm điều chỉnh hơi thở.

Hứa Thanh Hoà cảm nhận được anh đang nhẫn nhịn, thậm chí đã căng cứng, cô liền kết thúc nụ hôn.

Cô nghiêng mặt dựa vào vai anh, tự mình ổn định lại hơi thở.

Vừa rồi khi hôn anh, cô vẫn luôn nín thở.

Một tay Thời Ôn Lễ chống trên mặt bàn, tay phải anh nâng lên nhẹ nhàng vuốt lưng cô.

Lưng cô mảnh mai thon gọn, mỗi lần trên giường, khi anh kéo cô vào lòng mình đều không dám dùng quá nhiều lực.

Hứa Thanh Hoà bình ổn nhịp thở, đổi hướng, mặt quay về cổ anh, chóp mũi cọ cọ nơi cổ áo len của anh.

Thời Ôn Lễ cúi đầu nhìn cô: “Mua thêm cho anh mấy chiếc áo mỏng nữa đi.”

“Được ạ.” Hứa Thanh Hoà nghiêng mặt gối trên hõm vai anh, chóp mũi thỉnh thoảng dán vào làn da bên cổ anh khẽ dụi dụi.

Thời Ôn Lễ thích dáng vẻ cô dính lấy mình như vậy, lòng bàn tay anh nâng gáy cô, khẽ ấn mặt cô vào trong cổ mình sâu hơn.

Hứa Thanh Hoà ôm chặt anh, cả khuôn mặt đều vùi trong cổ anh, ngửi mùi hương trên người anh.

Chất liệu áo len mềm mại tinh tế, làn da anh cũng vậy.

Chạm vào rồi không muốn rời đi.

Chóp mũi cô vẫn luôn dụi dụi.

Thời Ôn Lễ vòng hai tay ôm cô vào lòng, cằm nhẹ nhàng tựa lên đỉnh đầu cô.

Hứa Thanh Hoà rõ ràng cảm nhận được cánh tay anh càng lúc càng siết chặt, giống như muốn bao bọc cả người cô, thậm chí muốn khảm cô vào trong lòng mình.

Cô bỗng nhớ ra: “Không phải anh vẫn còn mấy chiếc áo len mỏng mới chưa mặc sao? Có phải anh quên rồi không?”

Trong tủ quần áo ở nhà mới, rất nhiều quần áo đều do cô sắp xếp.

Thời Ôn Lễ nói không quên: “Mấy cái chưa mặc kia để sang năm mặc, giờ mặc những cái em mua cho anh trước đã.”

Hứa Thanh Hoà hôn cổ anh: “Lát nữa em đặt mua cho anh luôn nhé.”

“Không gấp đâu.”

“Sau này tất cả quần áo của anh cứ để em mua cho.”

Cho đến giờ phút này, cô mới thật sự nhập vai vào thân phận người vợ.

Thời Ôn Lễ buông cô ra, bế ngang cô lên, đi về phía phòng ngủ.

Hứa Thanh Hoà nói: “Em tự đi được mà.”

Anh nhìn cô: “Anh chưa từng bế em như thế này bao giờ.”

Những điều Hứa Thanh Hoà từng tưởng tượng, những điều không dám tưởng tượng, từng thứ từng thứ đều đang trở thành hiện thực.

Từ sau khi anh biết cô yêu anh, từ trước khi đi tu nghiệp đã có ý với anh, trái tim của hai người giống như tự động được kết nối.

Sau khi tắm xong, cô tìm một chiếc áo thun của Thời Ôn Lễ mặc vào.

Kỳ kinh của cô luôn khá đều, còn ba bốn ngày nữa sẽ đến, cho nên mấy ngày này vô cùng nhạy cảm.

Nơi nào cũng nhạy cảm.

Thậm chí còn có một cảm giác trống rỗng không thể nói rõ.

Trước đây Thời Ôn Lễ từng hỏi kỳ kinh của cô khoảng khi nào, anh luôn ghi nhớ trong lòng.

Hôm nay anh để cô nằm sấp trên chăn, như vậy sẽ giảm áp lực lên vùng bụng.

Hứa Thanh Hoà nằm sấp trên gối, lúc anh ra khỏi phòng tắm, cô giơ tay tắt đèn: “Mấy ngày này có lẽ em hơi nhạy cảm, bắp chân càng dễ bị chuột rút hơn…”

Thời Ôn Lễ nói: “Anh biết mà.”

Anh biết cô nhạy cảm.

Quần áo cô thay hôm nay đều do anh giặt.

Chiếc vừa thay lúc nãy cũng giống chiếc buổi sáng.

Hứa Thanh Hoà bị anh đè xuống, vây chặt vào lòng.

Thời Ôn Lễ bắt đầu hôn từ tai cô, khẽ hôn vành tai cô.

Cô nằm trong lòng anh không khỏi run lên.

Anh hôn má cô trấn an, một tay nhẹ nhàng xoa bên eo cô, sợ chỗ đó của cô cũng căng cứng.

Hứa Thanh Hoà vùi mặt vào gối, ậm ờ nói: “Trước đây, em còn từng mơ giấc mơ kiểu này nữa.”

Thời Ôn Lễ không nghe rõ, ghé lại gần cô, áp sát vào má cô hỏi: “Mơ giấc mơ gì cơ?”

Hứa Thanh Hoà cười: “Không nói cho anh đâu.”

Thời Ôn Lễ từ từ cũng đoán được vài phần, hôn má cô nói: “Bình thường mà em.”

Cơ thể Hứa Thanh Hoà căng lên theo từng đợt.

Ngay cả khi anh giúp xoa eo, cô cũng vô cùng nhạy cảm.

Thời Ôn Lễ dịu giọng nói với cô: “Em nằm ngửa lại trước đã.”

Hứa Thanh Hoà nằm ngửa ra, gối lên khuỷu tay anh.

Cô giơ tay, thuận thế vòng lấy cổ anh, hai người thân mật dán sát vào nhau.

Tư thế đối mặt như vậy, thuận tiện để Thời Ôn Lễ vừa hôn cô, vừa làm cô thoải mái hơn.

Ở bên nhau nhiều lần như vậy, từ lâu anh biết rõ làm thế nào cô sẽ thoải mái.

Bây giờ, cuối cùng Hứa Thanh Hoà cũng không còn quay mặt đi tránh né nữa, dù làm gì hai người cũng nhìn nhau.

Sợ bắp chân cô bị chuột rút nghiêm trọng, tối nay Thời Ôn Lễ không hôn nữa, lòng bàn tay đặt lên trên cũng không di chuyển, trước tiên để cô từ từ cảm nhận và thích nghi.

Trong bóng tối, anh cúi đầu hôn người trong lòng.

Hứa Thanh Hoà phát hiện, anh đặt tay ở đó không động đậy, chỉ hơi áp xuống là để cô cảm nhận được sự tồn tại mãnh liệt của anh thật trọn vẹn và lâu dài, ngược lại càng khiến cô động tình.

Mấy ngày trước kỳ kinh, cơ thể có nhiều khó chịu, ngoài nhạy cảm ra thì ngực còn có chút căng đau.

Thời Ôn Lễ cũng tránh chỗ đó, không để cô có một chút khó chịu nào.

Hứa Thanh Hoà vô thức ôm chặt lấy anh, trạng thái như vậy khiến cả cơ thể lẫn tinh thần cô đều vô cùng thoải mái.

Cô hôn má anh một cái, hơi thở hơi loạn: “Thời Ôn Lễ, em yêu anh.”

Thời Ôn Lễ áp má mình vào má cô: “Anh cũng yêu em.”

Anh nói: “Rất yêu.”

Hứa Thanh Hoà áp mặt vào mặt anh, rất lâu không động đậy.

Nhịp tim rối loạn, mãnh liệt hơn bất kỳ lần nào trước đây.

Thậm chí cô có thể nghe rõ âm thanh trong lồng ngực mình.

Rõ ràng là không có ống nghe.

Thời Ôn Lễ rủ mắt nhìn cô, cô cũng nhìn anh. Gần như cùng lúc, hai người tìm đến môi đối phương. Điều cô mong chờ rằng anh rất yêu rất yêu cô, có lẽ ngay từ đầu đã có một chút rồi.

Cánh tay Thời Ôn Lễ để cô gối lên lại siết chặt hơn một chút, ôm cô càng chặt.

Anh hôn cô thật sâu, thử phân tán sự khó chịu của cô.

Trong một khoảnh khắc nào đó, Hứa Thanh Hoà nghe thấy tiếng nước rất rõ ràng.

Giống như tiếng nước chảy thỉnh thoảng vang lên khi giặt quần áo trên ban công căn nhà thuê.

Trầm trầm, nhưng lại đủ để người ta nghe rõ.

……

Hứa Thanh Hoà nằm lên trong vòng tay mình trên gối, mùi táo xanh trên tay thỉnh thoảng phảng phất đến chóp mũi.

Vì quan tâm cơ thể cô, tối nay mọi thứ đều rất vừa phải.

Thời Ôn Lễ áp sát lưng cô, hôn tai cô.

Cô vẫn luôn nhớ câu “Anh cũng yêu em” của anh.

Vì vậy tối nay kết thúc sớm hơn mọi khi một chút.

Cô đúng là không có tiền đồ gì cả.

Anh mới bắt đầu chưa bao lâu, cô đã hoàn toàn không chịu nổi.

Cô đổ lỗi là do kỳ kinh sắp đến.

Sau khi tắm xong, lúc ngồi trên giường bôi kem dưỡng thể, cô lại nghĩ ra một nguyên nhân khác, là do tư thế tối nay.

Bôi xong kem dưỡng thể, Hứa Thanh Hoà lấy khăn choàng khoác lên vai đi ra phòng khách.

Liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, mới chín giờ bốn mươi.

Giờ này, bọn họ đã sinh hoạt vợ chồng xong rồi.

Hơn nữa đã tắm xong, quần áo trong máy giặt chắc cũng sắp giặt xong luôn rồi.

Thời Ôn Lễ đang chuẩn bị bữa sáng ngày mai ở trong bếp.

Sáng mai anh và Hứa Thanh Hoà đều phải đến bệnh viện trước sáu giờ rưỡi nên bữa sáng cần phải đơn giản một chút. Anh làm cho cô một phần sandwich rồi hâm nóng một hộp sữa.

Hứa Thanh Hoà mở laptop trên bàn ăn ra, điện thoại cũng cắm dây sạc.

Bây giờ chiếc bàn ăn này trở thành bàn làm việc của hai vợ chồng họ, trong nhà có phòng làm việc, nhưng cả hai đều không muốn tăng ca trong đó, vì vậy phòng ăn thuận lý thành chương trở thành phòng làm việc tạm thời.

Dù sao hai người rất ít ăn ở nhà, thỉnh thoảng nấu một bữa thì cũng có thể giải quyết luôn ở bàn đảo.

Cô cầm ly đi vào bếp rót nước, thật ra không khát, nhưng tiện thể đến ôm anh.

“Ông xã.”

Thời Ôn Lễ quay mặt lại, thấy cô khoác khăn choàng: “Còn phải tăng ca à em?”

“Dạ. Em chỉnh lại PPT một lần nữa.” Hứa Thanh Hoà nhận nước, quay người đặt ly lên bàn đảo.

Thời Ôn Lễ hỏi: “Buổi thảo luận ca bệnh ngày mai, khoa gây mê do em phụ trách báo cáo à?”

“Dạ. Em phụ trách báo cáo ca bệnh đường thở khó cấp cứu hôm mùng Một Tết.”

Chiều mai là buổi thảo luận ca bệnh liên khoa, tổng kết những ca nguy kịch trong kỳ nghỉ Tết này, viện trưởng Khương và trưởng khoa Vũ đều có mặt.

Thời Ôn Lễ gật đầu, không nói thêm gì.

Buổi thảo luận ca bệnh ngày mai, khoa Ngoại thần kinh của họ sẽ do một nhóm khác phụ trách báo cáo ca bệnh. Buổi sáng anh có ca phẫu thuật giao diện não – máy tính, buổi chiều thăm buồng giảng dạy, có thể tranh thủ thời gian đến hội trường nghe báo cáo của cô.

Hứa Thanh Hoà nhân lúc anh không chú ý, từ phía sau ôm lấy anh.

“Nào, đoán xem em là ai thế?”

Thời Ôn Lễ cười, dỗ dành cô: “Là bác sĩ Hứa của anh.”

Hứa Thanh Hoà bị câu nói này làm tim đập nhanh hơn nửa nhịp.

Ở cạnh nhau nhiều năm như vậy, sao cô không biết những lời tình cảm sến súa thế này vốn dĩ anh không nói ra được. Nhưng cô phát hiện, sau khi hai người hẹn hò với nhau, chỉ cần có thể khiến cô vui vẻ, anh đều bằng lòng làm, dù chuyện gì cũng không để ý.

Bất kể trên giường hay dưới giường.

Anh sẵn lòng dành cho cô tất cả sự thiên vị và sự thỏa mãn cực hạn.

Bây giờ cô có thể cảm nhận được tình cảm anh dành cho mình vô cùng trực tiếp và mãnh liệt, bất kể là về tâm lý hay thể xác.

Sau đợt cao trào vừa rồi, có lẽ vì kết thúc quá nhanh, ngược lại cô càng cảm thấy trống rỗng.

Cô ôm anh cũng không có tác dụng gì, cảm giác trống rỗng sâu trong lòng ấy không thể được xoa dịu bằng một cái ôm.

Khi đó dường như Thời Ôn Lễ hiểu được cảm nhận của cô, lại lần nữa tiến vào.

Khiến cô hoàn toàn có cảm giác an tâm.

Cô ôm anh không cho anh cử động, anh liền giữ yên rất lâu, chỉ ôm cô trong lòng.

Cho đến khi một lần nữa được thỏa mãn, cô mới không còn cảm giác trống rỗng ấy nữa.

Nhưng cả hai lần đều cực kỳ ngắn ngủi.

Toàn thân cô quá nhạy cảm, gần như không chịu nổi bất kỳ tác động nào.

Lần thứ hai chỉ mới làm một lúc, trước mắt cô đã là một màn sương trắng mờ.

……

Thời Ôn Lễ chuẩn bị xong nguyên liệu, sau câu “là bác sĩ Hứa của anh”, cô vẫn không lên tiếng, anh quay đầu lại: “Bác sĩ Hứa?”

Xuyên qua lớp vải mềm mại của bộ đồ ngủ anh, Hứa Thanh Hoà hôn lên lưng anh một cái: “Biết thế em đã tỏ tình với anh sớm hơn rồi. Nếu yêu đương với anh sớm vài năm, anh nói xem em sẽ vui biết bao.”

Thời Ôn Lễ an ủi cô: “Nếu ở bên nhau sớm hai năm, anh cũng sẽ yêu em như vậy, nhưng có lẽ không có thời gian chăm sóc em, trải nghiệm yêu đương của em chưa chắc đã tốt. Trong khoảng thời gian đó anh còn đi tu nghiệp, phải xa nhau một năm.”

Hứa Thanh Hoà: “Yêu xa em cũng bằng lòng mà.”

Thời Ôn Lễ trêu cô: “Trước đây không phải em còn nói yêu đương và kết hôn là chuyện phiền phức nhất sao?”

Hứa Thanh Hoà cười: “Nếu là anh thì sẽ không thấy phiền.”

Một lúc sau, Thời Ôn Lễ thành thật nói: “Lúc trưởng khoa Triệu mai mối, anh còn lo em sẽ từ chối anh.”

Hứa Thanh Hoà khó tin: “Anh còn lo có người sẽ từ chối mình á?”

Thời Ôn Lễ nói: “Anh chỉ lo em sẽ từ chối anh thôi.”

Còn những người khác, anh sẽ không để ý chuyện này.

Hứa Thanh Hoà tò mò: “Khi biết người trưởng khoa giới thiệu là em, phản ứng của anh thế nào?”

Thời Ôn Lễ: “Suy nghĩ khá hỗn loạn.”

Ban đầu cảm thấy không chân thực.

Đầu tiên anh nghĩ rằng bọn họ là bạn bè.

Đợi bình tĩnh lại rồi, còn nghe trưởng khoa Triệu nói Thanh Hoà vẫn chưa biết chuyện này, anh có chút căng thẳng, nhưng lại vô cớ mong chờ điều gì đó.

Sau khi hoàn toàn bình tĩnh lại, rồi nghĩ đến cô, cảm giác anh dành cho cô cũng càng ngày càng vi diệu, rất khó diễn tả.

Hôm đó là buổi chiều dài nhất kể từ khi anh đi làm.

Những cảm xúc không liên quan đến công việc nhiều lên, suy nghĩ cũng nhiều hơn.

Khi đó còn nghĩ, nếu sau này cô có bạn trai, chắc chắn sẽ giữ khoảng cách với anh, sẽ cắt đứt mối quan hệ với anh.

Tuy nghĩ rằng cắt đứt cũng bình thường, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy hụt hẫng.

Anh lại giả sử một chút, nếu bản thân có bạn gái, cũng phải giữ khoảng cách với cô, không thể quan tâm cô như trước nữa.

Khoảnh khắc đó, trong lòng anh rất không nỡ xa cô.

Thậm chí, anh hoàn toàn không thể tưởng tượng bản thân có bạn gái.

Cũng chính khoảnh khắc đó, anh biết mình không thể có bạn gái nào khác nữa.

Hứa Thanh Hoà kể hết phản ứng chân thật của mình lúc đó: “Trưởng khoa nói xong, em hỏi ai cơ? Kích động đến mức lạc giọng luôn. Anh không biết em vui đến mức nào đâu. Anh không thể tưởng tượng được đâu.”

Chỉ người yêu thầm mới hiểu được cảm giác đó.

Trưởng khoa nói anh đồng ý xem mắt với em, em lập tức muốn đi tìm anh xem mắt luôn. Cô cười: “Một phút cũng không chờ nổi.”

Thời Ôn Lễ nói: “Hôm đó anh mổ xong khá muộn, nếu không anh sẽ đi tìm em trước.”

Hứa Thanh Hoà nghiêng mặt áp vào lưng anh: “Phó khoa Thời, lúc đó có phải anh cũng muốn lập tức ở bên em luôn, một phút cũng chẳng muốn chờ không?”

Thời Ôn Lễ trả lời cô rất dứt khoát: “Phải.”

Hai người có lẽ là cặp đôi xem mắt rồi hẹn hò với nhau nhanh nhất trong lịch sử.

Chỉ vài phút qua trong điện thoại đã xem mắt thành công, ngay cả gặp mặt cũng không đợi nổi.

Rõ ràng sống cùng một khu, hẹn gặp một lần rất tiện, nhưng không ai muốn chờ, chỉ muốn xác định mối quan hệ ngay trong cuộc gọi đó.

Giống như chỉ cần trở thành người yêu, sẽ không ai có thể chia cắt họ được nữa.

Bây giờ Hứa Thanh Hoà nhớ lại mới chợt hiểu, nếu không phải họ tâm ý tương thông, đều có thiện cảm với đối phương, vậy sao có thể trong vòng hai tuần ngắn ngủi đã đăng ký kết hôn, chưa đầy một tháng đã dính nhau như keo rồi.

Ngày nào cũng ở bên nhau vẫn cảm thấy chưa đủ.

Mỗi ngày gặp nhau đều muốn hôn, muốn ôm đối phương, muốn khoảng cách với đối phương luôn là số âm.

“Không nói nữa đâu, càng nói càng muốn nói chuyện tiếp với anh, ảnh hưởng công việc mất.”

Hứa Thanh Hoà kịp thời dừng lại, lại ôm anh một cái: “Em đi làm việc đây.”

“Em đi đi.” Thời Ôn Lễ dọn xong bếp, cởi tạp dề cũng đi đến phòng ăn.

Máy tính của anh ở bên cạnh máy tính của cô, cô đã giúp mở sẵn.

Hai người tăng ca ở nhà đều ngồi cạnh nhau, chưa bao giờ tách ra.

Sáng hôm sau, chưa đến sáu giờ hai người họ đã thức dậy.

Thời Ôn Lễ có buổi đọc phim X-quang, trước sáu giờ rưỡi đã đến khoa.

Buổi sáng lịch trình kín mít, sau buổi đọc phim X-quang là giao ban lớn. Tám giờ rưỡi, anh và trưởng khoa rửa tay vào phòng mổ.

Hôm nay bác sĩ gây mê chính là Triệu Minh Đức, gây mê phụ là tổ trưởng nhóm Gây mê Ngoại thần kinh.

Kỹ sư giao diện não-máy tính và trợ lý cũng đã đến phòng mổ từ sớm.

Tề Nhược là trợ lý, giúp sư phụ xác nhận lại tín hiệu thiết bị một lần nữa.

Trong phòng giảng dạy, viện trưởng Khương đi cùng viện trưởng Lưu đã ngồi ở hàng đầu.

Mấy hàng ghế phía sau đều kín chỗ.

Viện trưởng Khương nhắc đến Thời Ôn Lễ, vẻ mặt tự hào: “Hôm nay Ôn Lễ mổ chính đấy.”

Viện trưởng Lưu quay mặt sang: “Tôi đã chúc mừng ông bao nhiêu lần rồi? Còn bắt tôi chúc mừng nữa à?”

Viện trưởng Khương cười ha ha hai tiếng: “Tôi tuyệt đối không có ý khoe khoang đâu nhé.”

Nhạy cảm thế làm gì.

Viện trưởng Lưu có quá nhiều điều không cam lòng.

Rõ ràng Thời Ôn Lễ phải là người của đội ngũ ông, nhưng lại bị viện trưởng Khương may mắn nhặt được.

Ông vốn muốn tác hợp Thời Ôn Lễ và Ngu Giai Ninh, kết quả bị từ chối khéo.

Khoảng thời gian trước Tết, điện thoại của Thời Ôn Lễ giống như bị nhiễm độc, mỗi ngày đăng hai bài cập nhật trực tiếp chuyện yêu đương, sợ người khác không biết cậu ấy có người yêu hay gì.

Lúc trước khi Thời Ôn Lễ từ chối ông mai mối đã nói thế nào nhỉ?

Chỉ muốn dốc lòng vào lâm sàng và nghiên cứu khoa học, không có tâm tư cũng không có thời gian nghĩ chuyện khác.

Đây gọi là không có tâm tư, không có thời gian?

Lúc này, trên màn hình lớn phát trực tiếp, camera đã hướng về bàn mổ.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong.

Vì tổn thương tủy sống nên bệnh nhân đã nằm liệt trên giường nhiều năm.

Đã chạy chữa biết bao nơi nhưng không có lối ra, ca phẫu thuật giao diện não-máy tính đã mang ánh sáng hy vọng trở lại những ngày tháng u tối của ông ấy.

Hai viện trưởng dừng nói chuyện, trong phòng giảng dạy lập tức yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Ngu Giai Ninh ngồi hàng thứ ba, ánh mắt không chớp nhìn chăm chú màn hình lớn, nghiêm túc quan sát.

Phẫu thuật giao diện não-máy tính hiện tại vẫn chưa quá thành thục, thuộc loại phẫu thuật công nghệ cao, đều do các trưởng khoa khoa lớn của bệnh viện 3A hàng đầu thực hiện.

Ban đầu cô ấy không nghĩ người mổ chính lần này sẽ là Thời Ôn Lễ, tưởng rằng anh làm trợ lý, người mổ chính là trưởng khoa Tần thuộc khoa Ngoại thần kinh bọn họ.

Hai ngày trước mới biết, hóa ra lần này anh mổ chính, trưởng khoa Tần cam tâm tình nguyện làm trợ lý.

Đến lúc này, cô mới hiểu vì sao trong mười lăm năm ngắn ngủi trưởng khoa Tần có thể đuổi kịp trình độ Ngoại thần kinh của bệnh viện bọn cô.

Trong việc đào tạo đội ngũ nhân tài, trưởng khoa Tần không giữ lại bất kỳ bí kíp gì, không hề ích kỷ chút nào.

Trên màn hình lớn, Thời Ôn Lễ bắt đầu đặt điện cực lên bề mặt màng não của bệnh nhân.

Đặt bằng tay không, không nhờ bất kỳ cánh tay robot nào hỗ trợ.

Trước đây, khi họp với bọn họ viện trưởng Lưu đã từng khen Thời Ôn Lễ: tay của anh còn ổn định hơn cả cánh tay robot.

Độ dung sai của phẫu thuật giao diện não-máy tính được tính bằng micromet, đừng nói tay run một chút, ngay cả khi đặt điện cực lệch vài phần mười milimet cũng sẽ dẫn đến xuất huyết não, gây tổn thương không thể phục hồi cho bệnh nhân.

Dù bệnh nhân đã gây mê toàn thân, mất toàn bộ ý thức, nhưng đại não dưới kính hiển vi vẫn khẽ dao động theo từng nhịp tim.

Sự dao động nhỏ này sẽ ảnh hưởng mạnh đến độ chính xác khi Thời Ôn Lễ đặt điện cực.

Anh phải khống chế sai lệch trong phạm vi vài micromet để đặt chính xác điện cực trên bộ não không ngừng chuyển động.

Ngu Giai Ninh nhìn đến đây, không khỏi nín thở.

Để đặt chính xác toàn bộ điện cực, ít nhất cũng phải hai mươi bảy, hai mươi tám phút đến nửa tiếng.

Trong khoảng thời gian này, tay Thời Ôn Lễ luôn phải duy trì trạng thái đó.

Anh vừa phải chống lại sự mệt mỏi do thao tác trong thời gian dài, vừa phải chống lại sự run tĩnh học không thể tránh khỏi của cơ thể con người.

Đây không phải Viện trưởng Lưu lần đầu quan sát ca mổ của Thời Ôn Lễ, vài năm trước khi ông làm giám khảo, ông từng xem một đoạn video phẫu thuật của anh, xem xong im lặng rất lâu. Độ ổn định của đôi tay ấy tuyệt đối là mức trần trong lĩnh vực ngoại thần kinh.

Cũng chính nhờ thực lực vượt trội ấy, năm đó tất cả thành viên trong hội đồng giám khảo đều nhất trí thông qua việc đặc cách thăng chức cho anh.

Nếu không phải vì giới hạn số năm công tác, anh hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu bác sĩ trưởng khoa.

Phần thao tác của Thời Ôn Lễ kết thúc, thời gian hiện trường ghi nhận chỉ mất 25 phút.

Phá vỡ kỷ lục 27 phút trước đó của đội ngũ viện trưởng Lưu.

Sau khi quan sát xong, viện trưởng Lưu cảm thấy không cần mình phải nhận xét thêm gì nữa.

Đương nhiên, xem xong trong lòng ông càng khó chịu hơn.

Khó chịu vì viện trưởng Khương quá may mắn.

Khó chịu vì Thời Ôn Lễ không phải là thành viên trong đội ngũ của mình.

Người như Thời Ôn Lễ, chỉ một mình mà đủ chống lại cả một đội ngũ hàng đầu.

Trưởng khoa Tần từng nói đùa riêng với ông: “Viện trưởng Lưu, mười hai năm, hai mươi năm chúng tôi không vượt qua được các ông, nhưng ba mươi năm thì thật sự khó nói nha.”

Khi đó ông còn thầm mắng: đợi ông nghỉ hưu, ông lấy gì mà vượt?

Ai ngờ trưởng khoa Tần lại có một người kế nhiệm như hổ mọc thêm cánh như vậy.

Lúc này, trong phòng mổ, Tề Nhược cũng muốn vỗ tay.

Chẳng trách trong bệnh viện nhiều người thích anh như vậy, bất kể nam hay nữ, già hay trẻ. Khương Dương càng là fan hâm mộ của anh, chỉ có anh là chân lý.

Ngay cả lời ba ruột mình mà Khương Dương cũng không nghe, nhưng Thời Ôn Lễ nói gì, cậu ta tuyệt đối ghi nhớ trong lòng.

Ca phẫu thuật hoàn thành viên mãn.

Sau khi xuống bàn mổ thay đồ, Thời Ôn Lễ đi đến phòng giảng dạy.

Anh vừa bước vào cửa, viện trưởng Lưu là người đầu tiên đứng dậy vỗ tay.

Tiếng vỗ tay của viện trưởng Khương còn vang dội hơn cả tiếng vỗ tay của ông.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *