THÁNG TƯ ÔN HOÀ
CHƯƠNG 44: Anh vừa tặng hoa trước mặt mọi người, lại vừa công khai đến thăm cô
Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá
–
Anh thẳng thắn, nồng nhiệt, còn muốn theo đuổi cô ngay trước mặt mọi người, điều này Hứa Thanh Hoà chưa từng dám mơ đến.
Khi còn yêu thầm, điều cô tưởng tượng chẳng qua chỉ là: “Giá như anh ấy cũng thích mình thì tốt biết mấy”, “Giá như anh ấy thường xuyên gọi điện cho mình thì tốt biết mấy”, “Giá như ngày nào cũng có thể gặp anh ấy thì tốt quá.”
Ý nghĩ vượt quá giới hạn nhất cũng chỉ là: “Ôm hôn một người như anh ấy sẽ có cảm giác thế nào?”
Thời Ôn Lễ thấy cô cứ cúi đầu ăn, không nói lời nào.
Vừa nãy còn nói sẽ không trốn anh, giờ đã bắt đầu trốn rồi. Anh đưa ly nước trái cây đến bên tay cô, “Em đừng chỉ mải ăn mỗi thức ăn như thế.”
Hứa Thanh Hoà nhận lấy ly nước, ngước mắt nhìn anh.
Trước đây, điều cô mong đợi nhất chính là anh dịu dàng chỉ nhìn một mình cô như thế này, cuối cùng cũng thành hiện thực rồi, song cô lại thấy ngượng ngùng.
Thời Ôn Lễ nói: “Nếu trước khi đăng ký kết hôn, em chỉ có tình cảm bạn bè với anh, chưa từng thầm yêu anh, thì có lẽ anh sẽ không đến văn phòng khoa Gây mê theo đuổi em, vì anh không chắc em có thích cách đó hay không.”
Nhưng bây giờ thì khác.
Rất nhiều chuyện, chắc chắn đều là những điều trước đây cô từng mong ngóng, lại cảm thấy không thể nào thành hiện thực.
Ví dụ như, anh cũng thích cô.
Ví dụ như, anh nhiệt tình theo đuổi cô.
“Bắt đầu từ ngày mai, cứ xem như chúng ta chưa đăng ký kết hôn, trước tiên em đừng coi anh là chồng của em. Hãy tua thời gian về lúc em có ý với anh, lúc anh giúp em dịch luận văn, anh sẽ bắt đầu theo đuổi em từ khi đó.”
Hứa Thanh Hoà không quá chắc chắn, hỏi: “Anh sẽ coi em như bạn bè rồi đến gặp, để mọi người tự phát hiện có gì đó không đúng. Hay là?”
Thời Ôn Lễ: “Anh đã theo đuổi em rồi thì không để họ tốn thời gian đoán nữa. Chỉ cần có người hỏi, anh sẽ nói thẳng là anh đang theo đuổi em.”
Một lần nữa, tim Hứa Thanh Hoà lại đập thình thịch.
Anh chủ động theo đuổi cô, vậy sẽ không tồn tại chuyện có nể mặt các vị lãnh đạo hay không, đã có người mình thích thì đương nhiên sẽ từ chối mọi lời mai mối.
Còn những lời bàn tán đủ kiểu giữa các đồng nghiệp, anh lại càng không để tâm.
Nếu các khoa ngoại biết anh theo đuổi cô quyết đoán như vậy, chẳng phải sẽ sốc đến rớt cả mắt kính sao.
Không ai có thể từ chối người mình yêu thầm nhiều năm bỗng nhiên quay sang theo đuổi mình.
Hứa Thanh Hoà vừa nhấp một ngụm nước trái cây, Thời Ôn Lễ đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh cô.
Gần như sát bên cô, cánh tay như có như không khẽ cọ vào người cô.
“Bùm” một tiếng, lồng ngực cô đập mạnh dữ dội.
Cô nói: “Lỡ bị đồng nghiệp nhìn thấy thì sao.”
Thời Ôn Lễ: “Không sao, thấy thì thấy. Chậm nhất là ngày kia, mọi người sẽ biết anh đang theo đuổi em.”
Ăn xong rời khỏi nhà hàng, suốt dọc đường Thời Ôn Lễ đều nắm tay cô, vào thang máy cũng không buông ra.
Anh không còn bận tâm liệu có bị đồng nghiệp trong bệnh viện bắt gặp hay không nữa.
Từ lúc xem mắt, thậm chí là khoảnh khắc đăng ký kết hôn, Hứa Thanh Hoà cũng chưa từng nghĩ rằng giữa hai người rồi sẽ có lúc tình cảm mãnh liệt đến thế.
Mọi thứ giống như một giấc mơ.
Về đến nhà, chỉ bật đèn ở lối ra vào, phòng khách vẫn còn tối, Thời Ôn Lễ liền cúi đầu hôn cô.
Không cần cô nhắc nhở nữa, cũng chẳng cần cô chủ động đòi hôn.
Điều cô muốn còn chưa kịp nói ra, anh đã hoàn toàn hiểu được trong lòng cô nghĩ gì.
Ban đầu hai người đã hẹn tối nay sẽ không làm.
Nhưng rồi phát hiện, ban ngày có thể tách ra, còn ban đêm thì không.
Đến một đêm cũng không thể không ở bên nhau.
Thậm chí một phút cũng không thể bớt.
Thời Ôn Lễ hôn chiếc cằm mịn màng của cô, cô muốn trốn cũng không được.
Ga giường màu xám khói cũng đã nhăn nhúm.
Cô được anh ôm trọn trong vòng tay mà hôn: “Thanh Hoà, có chuyện gì em cực kỳ muốn anh làm cho em không?”
Hứa Thanh Hoà lắc đầu: “Đều đã thành hiện thực rồi. Có những điều vẫn đang dần thành hiện thực. Trước đây em còn không dám nghĩ, một người ưu tú, điềm tĩnh như anh, lại còn rất hờ hững trong chuyện tình cảm, vậy mà lại chủ động theo đuổi người khác.”
Lúc đó em còn nghĩ, người có thể khiến anh có thiện cảm, sẵn lòng chủ động theo đuổi, chắc chắn phải rất xinh đẹp. Nói đến đây, cô chợt ý thức được điều gì, “Em không phải đang tự khen mình đâu…”
Vừa nói, chính cô cũng bật cười, xoay người vùi mặt vào lòng anh.
Thời Ôn Lễ hôn tóc cô: “Vốn dĩ trong mắt anh, em chính là người đẹp nhất.”
Từ trước đến giờ đều vậy sao?
Từ trước đến giờ đều vậy.
Anh giơ tay bật công tắc trên tường.
Căn phòng mờ tối bỗng chốc sáng bừng.
Thời Ôn Lễ khẽ vỗ người trong lòng mình, để cô nằm xuống gối.
Hứa Thanh Hoà nằm xuống, thích nghi với ánh đèn vài giây, hai người mới nhìn nhau.
Trước đây chỉ từng bật đèn cây một lần, nhưng lần đó đã chỉnh xuống mức tối nhất.
Hơn nữa lần đó họ cũng không làm, chỉ là anh hôn cô.
Hôm nay thì khác.
Lúc này hai người đang quấn quýt say mê nhau.
Chưa từng nhìn nhau như thế này.
Hứa Thanh Hoà không né tránh.
Thời Ôn Lễ dừng lại, đan mười ngón tay với cô.
Anh cúi đầu, từng chút từng chút hôn lên gương mặt dịu dàng mà vẫn đầy kiên cường ấy.
Cô rất ít trang điểm, khuôn mặt mộc cực kỳ ưa nhìn, mỗi khi cười đều lộ chút bọng mắt tươi tắn.
Môi anh hôn lướt qua đôi mắt hạnh trong trẻo của cô, rồi dừng nơi khóe mắt dịu dàng.
Mỗi lần hôn, anh đều không kìm được mà muốn tiến sâu vào cô.
Hoàn toàn không thể tự kiềm chế.
Ngay khi Hứa Thanh Hoà nghĩ rằng Thời Ôn Lễ hôn xong mắt trái của cô sẽ chuyển sang mắt phải, thì môi anh lại rời khỏi vùng mắt, dứt khoát phủ lên môi cô. Hôn sâu đến đâu, phía dưới cũng tiến sâu đến đó.
Chỉ riêng lúc sau khi hôn xong mắt cô, anh đã ngắt quãng hôn sâu cô ba bốn lần.
Hứa Thanh Hoà có thể cảm nhận được, lúc anh hôn lên mặt cô, anh đã khao khát khoảng cách âm giữa hai người càng sâu hơn đến nhường nào.
Dường như có sâu đến mấy cũng vẫn thấy chưa đủ.
Môi Thời Ôn Lễ ngậm lấy đầu mũi hơi vểnh cao của cô, hôn đi hôn lại.
Khi anh hôn đến gò má trái xoan săn chắc mà mềm mại của cô, Hứa Thanh Hoà rõ ràng cảm nhận được anh còn động tình hơn lúc nãy.
Anh động tình, tất cả đều truyền qua sức lực đến cơ thể cô.
Cô gọi anh: “Phó khoa Thời.”
“…..”
Thời Ôn Lễ nhất thời chưa kịp phản ứng, bật cười: “Sao lại gọi anh là Phó khoa Thời thế?”
Mỗi lúc thế này, anh đã quen nghe cô gọi mình là ông xã hoặc gọi tên, đột nhiên nghe cô gọi “Phó khoa Thời”, anh nhất thời chưa quen.
Hứa Thanh Hoà hôn môi anh: “Cái nào em cũng muốn gọi anh cả.”
Thời Ôn Lễ hôn đáp lại cô: “Em thích thì cứ gọi, gọi là gì cũng được.”
Sau đó, trong từng tiếng “Phó khoa Thời”, chiếc khăn choàng anh mua cho cô như vô tình gặp mưa, chỗ này ướt một chút, chỗ kia đẫm một chút.
…
Kỳ kinh nguyệt của Hứa Thanh Hoà đúng hẹn đến vào thứ Tư.
May mà buổi sáng chỉ có phẫu thuật, buổi chiều là tiết thăm buồng giảng dạy chuyên đề.
Cô nhắn cho Thời Ôn Lễ: [Tối nay hai chúng ta có thể nghỉ ngơi sớm rồi (cười trộm)]
Thời Ôn Lễ kết thúc buổi khám mới trả lời cô: [Đến kỳ rồi à? Có chỗ nào không thoải mái không em?]
Anh vừa trả lời tin nhắn xong thì điện thoại của mẹ gọi đến.
Lúc này Triệu Mạc Nhân đang ở ngay dưới tòa nhà khám bệnh, sau cuộc điện thoại với con trai trước Tết, bà buồn bã mãi đến tận bây giờ.
Từ Tết đến nay, bà vẫn luôn tự hỏi mình, vì sao năm đó lại cãi nhau với Thời Kiến Khâm đến mức ly hôn? Bao năm qua, vì sao mối quan hệ giữa bà và hai đứa con lại đi đến bước này?
Điện thoại được kết nối.
“Alo mẹ, có chuyện gì vậy?”
“Ôn Lễ, mẹ đang ở bệnh viện của các con. Hôm nay con khám bệnh, buổi trưa chắc có thời gian chứ? Ăn cùng mẹ một bữa được không? Miểu Miểu còn đang phẫu thuật, vẫn chưa xong nữa.”
Thời Ôn Lễ: “Con chỉ có nửa tiếng.”
Nửa tiếng thì không đủ ra ngoài ăn, Triệu Mạc Nhân nói: “Vậy đến căn tin bệnh viện đi.”
Ngay cạnh tòa nhà khám bệnh không xa là căn tin mở cửa cho người ngoài của bệnh viện, hôm nay chỉ có thể ăn tạm như vậy, “Đợi khi nào con và Thanh Hoà đều có thời gian, mẹ sẽ chính thức mời hai đứa một bữa.”
Thời Ôn Lễ cởi áo blouse, cầm áo khoác sang căn tin bên cạnh.
Lần trước dùng bữa ở đây là ăn với Mẫn Đình, lúc đó anh vừa đi tu nghiệp trở về không lâu.
Mẫn Đình không vào được căn tin trong khu phẫu thuật, mỗi lần đến tìm Thời Miểu thì đành phải ăn ở bên này.
Lần nào gặp mẹ, anh cũng chẳng biết nên nói gì mới thích hợp.
Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Lúc anh đến căn tin, mẹ đã mua cơm xong rồi.
Căn tin mở cửa cho người ngoài có đủ loại món xào, nhưng không kịp gọi món nên mẹ mua hai suất cơm hộp.
Dù là lúc nào, mẹ cũng luôn tao nhã, ung dung quý phái.
Thời gian không thắng nổi người đẹp, mẹ vẫn còn dáng vẻ của thời trẻ, nhưng từ lâu đã không còn là dáng vẻ trong ký ức của anh.
Dáng vẻ ấy không liên quan đến ngoại hình.
Thời gian cũng không thể trả lại cho anh người mẹ xinh đẹp dịu dàng, hay cười, vô cùng yêu anh và em gái trong ký ức nữa.
“Mẹ, tìm con có chuyện gì sao?”
Triệu Mạc Nhân không có việc gì quan trọng, chỉ là đột nhiên muốn đến thăm con trai và con gái.
Trong lòng bà cũng hiểu rõ, đã quá muộn rồi.
“Không có gì, tiện đường ghé bệnh viện thôi. Con với Thanh Hoà thế nào rồi?”
“Rất tốt ạ.”
Triệu Mạc Nhân gắp vài cọng rau đưa vào miệng, có lẽ vì tâm trạng nên ăn mà chẳng thấy mùi vị gì.
Thời Ôn Lễ nhìn mẹ: “Lát nữa mẹ vẫn nên về công ty ăn đi. Mấy món này đậm vị, chưa chắc mẹ ăn quen.”
Triệu Mạc Nhân nói trái lòng: “Vị cũng được.”
Dừng một chút, bà lại bổ sung, “Lúc họp mẹ cũng hay ăn cơm hộp.”
Thời Ôn Lễ cúi đầu ăn phần của mình, không tiếp lời.
Bàn ăn chìm vào im lặng.
Triệu Mạc Nhân lại lên tiếng: “Con với Thanh Hoà quyết định khi nào tổ chức đám cưới thì nhất định phải nói với mẹ, mẹ sẽ giúp hai đứa chuẩn bị.”
Thời Ôn Lễ từ chối: “Không cần đâu, mẹ cứ lo việc công ty của mẹ đi. Con đã lo hôn lễ cho Miểu Miểu rồi, mọi quy trình con đều nắm rõ.”
“Ôn Lễ…”
Triệu Mạc Nhân phải lấy lại bình tĩnh rồi mới nói tiếp, “Không phải mẹ khách sáo với con. Con có thể…”
Những lời mong con trai tha thứ, bà thật sự rất khó nói thành lời.
Thời Ôn Lễ ra hiệu mẹ ăn cơm: “Mẹ, năm đó mẹ đã chọn con đường ấy và đã sống rất tốt, vậy thì cứ tiếp tục đi tiếp, đừng quay đầu nữa.”
“Con và Miểu Miểu đều không còn ở phía sau mẹ nữa rồi, nên mẹ cũng đừng quay đầu lại.”
Mọi tình cảm của anh và em gái từ năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác, giữa vô vàn nỗi mong chờ và thất vọng, đã tiêu hao cạn sạch rồi.
Hứa Thanh Hoà vẫn luôn nói anh rất nhạt nhẽo trong chuyện tình cảm.
Có lẽ là vì từng bị tổn thương quá nặng, cần từng chút từng chút một mới có thể hồi phục.
Triệu Mạc Nhân cúi đầu ăn thức ăn.
Hốc mắt chua xót đến nỗi muốn rơi nước mắt.
Thời Ôn Lễ ăn xong, đặt đũa xuống.
“Mẹ, thời gian tới con sẽ rất bận, e là không có thời gian ăn cơm với mẹ nữa.”
“Cảm ơn mẹ và ba đã gặp ba mẹ vợ con một lần. Đến lúc đám cưới, con sẽ gửi thiệp mời cho mẹ và ba. Con không quen người bạn đời và gia đình hiện tại của hai người, thậm chí còn chưa từng chính thức gặp mặt, nên sẽ không mời họ.”
“Mẹ, mẹ cứ ăn từ từ, con còn có việc.”
Cho đến khi con trai đi xa, bước ra khỏi cửa căn tin, Triệu Mạc Nhân vẫn chưa thu hồi ánh mắt.
Thời Ôn Lễ ra khỏi căn tin thì mở đơn đặt hoa tươi ra xem, đang trong quá trình giao, khoảng năm phút nữa sẽ đến.
Anh không đến tòa nhà Tổng hợp mà quay người đi bãi đậu xe, ngồi đợi trong xe.
Trước đây mỗi lần gặp mẹ xong, anh đều phải mất rất lâu mới bình ổn được cảm xúc.
Bởi vì những ký ức về mẹ thời thơ ấu luôn không tự chủ mà ùa về.
Về tình thương của mẹ, bao năm nay anh đều sống trong hồi ức.
Từ khi em gái có gia đình, anh cũng có mái ấm của riêng mình, những ký ức ấy bắt đầu dần trở nên mờ nhạt, anh không còn nghĩ lại nữa.
Điện thoại rung lên, Hứa Thanh Hoà gửi đến: [Kỳ kinh nguyệt của em vẫn ổn, không có gì khó chịu đâu.]
Thời Ôn Lễ: [Vừa xuống bàn mổ à?]
Hứa Thanh Hoà: [Dạ. Đang trên đường đến căn tin đây. Còn anh? Anh ăn chưa?]
Thời Ôn Lễ: [Ăn rồi. Anh ăn ở căn tin số 1.]
Hứa Thanh Hoà: [Vậy anh nghỉ ngơi một lát đi, chiều còn phải khám tiếp mà.]
Thời Ôn Lễ: [Không mệt. Lát nữa anh sẽ đến tìm em.]
Hứa Thanh Hoà: “…”
Cô lại nhấn mạnh: [Em ở căn tin, không ở văn phòng khoa Gây mê.]
Thời Ôn Lễ: [Anh biết mà.]
Thời Ôn Lễ: [Anh ghé văn phòng em trước, rồi mới đến căn tin.]
Hứa Thanh Hoà: “…”
Cô mải trả lời tin nhắn, vừa đi vừa lơ đãng, ngẩng đầu lên suýt đâm vào Ngô Hiểu Phong.
“Xin lỗi, phó khoa Ngô.”
Ngô Hiểu Phong: “Không sao.”
Ngày mai sẽ phối hợp phẫu thuật cùng cô, anh ta cố gắng giữ bình tĩnh.
Bây giờ cả bệnh viện đều đang truyền tai nhau Thời Ôn Lễ không có bạn gái, nếu không phải tận mắt nhìn thấy giấy đăng ký kết hôn của hai người, có lẽ anh ta cũng sẽ tin.
Suốt kỳ nghỉ Tết, anh ta đã chấp nhận sự thật cô và Thời Ôn Lễ là vợ chồng.
Vốn dĩ Thời Ôn Lễ đã thiên vị cô, sau này sẽ chỉ càng thiên vị hơn.
Anh ta cũng muốn sống hòa thuận với cô lắm chứ, lùi một bước là trời cao biển rộng. Nhưng đáng tiếc, cô không chịu.
Hứa Thanh Hoà tùy tiện lấy hai món ăn, Phương Vũ vẫy tay với cô: “Bên này.”
Vừa ngồi xuống, Phương Vũ đã trêu cô: “Ngày nào cô cũng đội mũ phẫu thuật dùng một lần, định tàng hình à?”
Hứa Thanh Hoà cười, không đáp.
Phương Vũ nhắc đến “đối tượng xem mắt” của Thời Ôn Lễ: “Mấy tối nay về nhà, trong các nhóm chat có đủ loại dưa lê cho tôi hóng luôn. Cô biết còn có chuyện ly kỳ thế nào không? Mấy cô y tá khoa Ngoại Thần kinh tưởng Phó khoa Thời sắp làm ba rồi, kết quả mấy hôm trước thấy cái người được cho là người yêu ấy dắt theo một cậu bé ba bốn tuổi. Họ còn nhìn kỹ xem cậu bé có giống Phó khoa Thời không.”
“Đang nhìn thì cậu bé gọi người đàn ông khác là ba. Lúc đó họ mới biết mình hiểu lầm.”
“Tụi mình buốn dưa đã đến phiên bản 7.0 rồi, thế mà trạm y tá khoa Ngoại Thần kinh vẫn chưa cập nhật, vẫn dừng ở phiên bản 1.0.”
Cô ấy đắc ý: “Cả bệnh viện chỉ mình tôi được hóng dưa thật phiên bản 9.0, mỗi sáng còn được ăn bữa sáng dành cho trẻ em nữa.”
Phó khoa Thời đúng là quá nghĩa khí, đến bữa sáng cũng nhờ Hứa Thanh Hoà mang cho cô ấy một phần.
Chỉ với tấm lòng này thôi, vì tình yêu của hai người họ, cô ấy phải giương buồm lớn để hộ tống đến cùng.
Cô ấy vừa dứt lời, màn hình điện thoại sáng lên, hiện ra tin nhắn của mấy người cùng lúc.
[Phó khoa Thời tặng hoa hồng cho bác sĩ Hứa đấy!]
[Cô thấy chưa!]
[Bác sĩ Phương, cô có ở văn phòng không?]
[Nghe nói Phó khoa Thời ôm một bó hoa hồng đến văn phòng khoa Gây mê của các cô rồi!]
[Nghe nói chính miệng Phó khoa Thời nói là mua cho bác sĩ Hứa, còn nói thích bác sĩ Hứa nữa!]
[Má ơi, chuyện gì vậy?]
Phương Vũ ngẩn người trong chốc lát.
Rồi ngẩng đầu nhìn người đối diện: “Cô có biết Phó khoa Thời tặng hoa hồng cho cô không?”
“Hả?”
Hứa Thanh Hoà bỗng ngẩng đầu, “Tôi không biết.”
Nhưng ngay sau đó cô nhớ ra, Thời Ôn Lễ nói sẽ ghé văn phòng khoa Gây mê trước.
Chắc là để mang hoa đến.
Phương Vũ vội mở nhóm buôn chuyện của khoa, mọi người đang bàn tán sôi nổi, còn có người tốt bụng chụp cả bó hoa kia gửi vào nhóm.
Một bó hồng cao cấp mang phong cách tối giản, ước chừng hai mươi bông, bên cạnh có tấm thiệp viết tay:
Mỗi ngày đều vui vẻ.
—— Thời Ôn Lễ
Chữ ký viết theo kiểu Khải thư rất đẹp.
Ai mà ngờ khi Thời Ôn Lễ theo đuổi người ta lại lãng mạn đến thế.
Người ngoài nhìn còn rung động, huống chi là người trong cuộc.
Phương Vũ đang lướt nhóm buôn chuyện thì bỗng nghe có người bên cạnh nói: “Đó chẳng phải Phó khoa Thời sao?”
Hứa Thanh Hoà biết anh sẽ đến, cố nhịn không quay đầu lại nhìn.
Nhưng cô đã cảm nhận được, có không ít ánh mắt hóng chuyện đang nóng rực quét về phía mình.
Phương Vũ còn muốn sáng mai tiếp tục có bữa sáng dành cho trẻ em. Cô ấy lập tức thu khay cơm, bưng lên rồi chuồn sang bàn khác, tuyệt đối không quấy rầy không gian riêng của hai người.
Thời Ôn Lễ vừa đi vừa chào hỏi đồng nghiệp, bước thẳng một mạch vào trong.
Căn tin rất đông người, vốn dĩ anh còn phải tìm khắp nơi, kết quả Phương Vũ ra sức vẫy tay với anh, rồi chỉ về phía Hứa Thanh Hoà.
Thời Ôn Lễ nhìn thấy Hứa Thanh Hoà, anh đi về phía cô, ngồi xuống đối diện.
Bây giờ có rất nhiều người biết anh vừa tặng hoa vừa cố ý đến tìm cô, Hứa Thanh Hoà đỏ bừng cả mặt, tai cũng đỏ ửng.
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤
Phó khoa Thời muốn được vợ an ủi ~~
Ôi tgia viết healing mà cuốn thế, không để tui ngừng cười đc mà