THÁNG TƯ ÔN HOÀ
CHƯƠNG 56: Ngoại truyện – Tuần trăng mật: Chụp ảnh cưới
Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá
–
Buổi chụp ảnh cưới bắt đầu chụp từ năm giờ sáng.
Đó là thời điểm mát mẻ nhất trong ngày ở Hải Thành.
Đội ngũ chụp ảnh ngày hôm qua bay từ Bắc Kinh tới, sáng nay hơn ba giờ đã dậy bố trí hiện trường chụp.
Bộ ảnh cưới kinh điển trên sân thượng của Mẫn Đình và Thời Miểu cũng do chính đội ngũ này thực hiện.
Ba giờ rưỡi, Hứa Thanh Hoà thức dậy mặc thử váy cưới để chụp ảnh, kích cỡ vừa như in.
“Nhiếp ảnh gia chọn váy giỏi vậy sao?” Cô xoay qua xoay lại trước gương ngắm chiếc váy cưới quét đất này.
Thời Ôn Lễ chỉnh lại vạt váy cho cô, nói: “Anh chọn cho em đó.”
Hứa Thanh Hoà vui không tả xiết, mỉm cười nhìn anh qua gương: “Em bảo mà.”
Không chỉ kích cỡ vừa vặn, mà những dấu hôn anh để lại cũng không lộ ra chút nào.
“Anh chọn từ khi nào vậy?”
Anh giấu kín đến mức cô không hề hay biết.
Thời Ôn Lễ nói: “Chiều thứ Bảy tuần trước. Mẫn Đình hẹn đội ngũ chụp ảnh, anh tiện đi chọn luôn.”
Hứa Thanh Hoà xoay người đối diện anh: “Chẳng phải anh hẹn Ngô Hiểu Phong đi đánh cầu sao? Đánh xong mới đi à?”
Thời gian lại không khớp.
Hôm đó anh về khá sớm, còn đánh cầu cùng cô ở sân ngoài trời trong khu dân cư nửa tiếng.
Thời Ôn Lễ: “Không đánh cầu lông. Ngô Hiểu Phong đi cùng anh.”
“…Anh ta đi cùng anh chọn váy cưới á?”
“Anh ta đi xem phong cách chụp của nhiếp ảnh gia, định sau này chụp ở chỗ họ.” Thời Ôn Lễ nói, “Trước khi đi anh ta còn đặt cọc luôn đấy.”
“…”
Hứa Thanh Hoà dở khóc dở cười.
Chưa có người yêu mà đã đặt chỗ chụp ảnh cưới trước, đây là lần đầu cô nghe thấy.
Đương nhiên, còn một khả năng khác, là anh ta đã có đối tượng rồi.
“Ngô Hiểu Phong và bác sĩ Chương có tiến triển rồi à?”
Thời Ôn Lễ: “Chưa. Anh ta nói bác sĩ Chương vẫn không chịu trả lời tin nhắn.”
“…”
Thời Ôn Lễ chỉnh lại váy cưới cho cô xong thì lấy quần tây và áo sơ mi của mình thay vào.
Vẫn là bộ đồ khi đăng ký kết hôn lúc trước.
Bộ quần áo này có ý nghĩa đặc biệt với anh, nên anh đã mặc thêm vài lần.
Hứa Thanh Hoà giúp anh cài cúc áo sơ mi, vốn có thể để hở hai cúc, nhưng dưới xương quai xanh bị cô mút hai cái, đành phải cài thêm một cúc.
“Sau này em nên in dấu ở chỗ kín đáo hơn, không để ở đây nữa, ảnh hưởng anh mặc đồ.”
Thời Ôn Lễ nói: “Không ảnh hưởng, có thể để mà.”
Hứa Thanh Hoà phát hiện anh thật sự quá chiều chuộng cô.
Bất kể cô làm gì, anh đều đồng ý.
Cô đùa: “Có phải anh cực kỳ thích em in dấu lại ở đây không?”
Thời Ôn Lễ cười.
Không trả lời.
Hứa Thanh Hoà nói: “Vậy sau này em để lại thêm vài cái trên người anh nhé.”
Đúng lúc ấy chuông cửa vang lên, chuyên gia tạo hình tới trang điểm và làm tóc cho cô.
Bộ váy cưới đầu tiên, nhiếp ảnh gia định chụp ánh rạng đông, mặt trời mọc bên biển và khoảnh khắc giờ xanh trước bình minh.
Sau tháng Năm, Hải Thành bắt đầu vào mùa mưa, chiều tối thường có mưa giông ngắn, vì vậy cảnh bình minh sáng sớm càng thêm rực rỡ.
So với hoàng hôn mùa này, ánh bình minh sạch sẽ và trong trẻo hơn nhiều.
Màu sắc cũng rực rỡ sống động hơn.
Khuyết điểm duy nhất là phải dậy sớm.
Sau cơn mưa lớn tối qua, không khí sáng nay vô cùng mát mẻ.
Lúc trang điểm, Hứa Thanh Hoà không cho Thời Ôn Lễ ở lại phòng, nói lát nữa sẽ cho anh một bất ngờ.
Thời Ôn Lễ xuống lầu, ra bãi cát trước homestay giúp nhiếp ảnh gia và trợ lý bố trí đạo cụ chụp.
Hứa Thanh Hoà trang điểm xong, màn đêm cũng nhạt đi đôi chút.
Bầu trời là một màu xanh thẫm đặc quánh, hòa làm một với mặt biển.
Cô vừa bước ra khỏi homestay thì thấy trên bãi cát đã bắn pháo hoa.
Một chùm sáng rực rỡ, không nghe thấy tiếng, như vô số vì sao rơi xuống.
Nhiếp ảnh gia đang cho trợ lý thử hiệu ứng pháo hoa.
Theo yêu cầu của Thời Ôn Lễ, anh ta tìm được loại pháo hoa này, khi đốt gần như không có tiếng động, cũng không nở thành những bông lớn, không có màu sắc rực rỡ, chỉ là một cây pháo hoa bình thường thôi.
Hứa Thanh Hoà đi về phía bãi cát, tiếng sóng biển ngày càng rõ ràng.
“Ông xã.”
Thời Ôn Lễ quay đầu, dưới màn đêm, cô mặc váy cưới trắng bước tới, anh cứ nhìn cô mãi.
Hứa Thanh Hoà còn cách anh rất xa đã đưa tay ra.
Thời Ôn Lễ bước nhanh tới ôm nhẹ cô.
Không nhịn được lại hôn cô một cái.
Khoảnh khắc cô bước về phía anh vừa rồi, anh tiếc rằng không thể để cô mặc váy cưới sớm hơn vài năm.
Mà những năm ấy, chắc hẳn cô đã thường xuyên lo được lo mất.
Hứa Thanh Hoà: “Anh còn chuẩn bị cả pháo hoa nữa à?”
Thời Ôn Lễ buông cô ra: “Ừm, một loại pháo hoa cầm tay.”
Trợ lý nhiếp ảnh gia đưa cho Hứa Thanh Hoà một cây, bảo cô thử tìm cảm giác.
Đây là lần đầu Hứa Thanh Hoà đốt loại pháo hoa này, không phải que pháo bông, cô cũng không biết tên.
Lúc nãy cô nhìn thấy hiệu ứng từ xa đã rất thích.
Nhiếp ảnh gia hướng dẫn sơ cho họ vài tư thế chụp, cố gắng để họ tự do phát huy.
Pháo hoa được châm lửa, ống kính khóa chặt trên người họ.
Một cây pháo hoa chưa đến một phút đã cháy hết.
Hứa Thanh Hoà chỉ mải chơi pháo hoa, quên mất vẫn đang chụp ảnh cưới, chẳng tạo dáng gì cả.
Thời Ôn Lễ cười nói: “Không sao, coi như chúng mình diễn tập.”
Pháo hoa còn nhiều, anh lại châm thêm một cây cho cô.
Hứa Thanh Hoà cảm thấy tạo dáng thế nào cũng khó tránh khỏi gượng gạo, dứt khoát làm theo ý mình, nhẹ nhàng tựa lưng vào lòng Thời Ôn Lễ.
Ánh pháo hoa chiếu lên gương mặt dịu dàng của hai người.
Gió biển nhẹ nhàng, cả bầu trời và mặt biển đều chìm trong sắc xanh tĩnh lặng trước bình minh.
Nhiếp ảnh gia không chỉnh động tác của họ, mà lặng lẽ ghi lại khoảnh khắc ấy.
Anh ta từng chụp ảnh cưới pháo hoa cho rất nhiều nhân vật nổi tiếng, ở cảng Victoria, dưới tháp Eiffel, bên nhà hát Opera Sydney, mỗi màn pháo hoa đều rực rỡ và hoành tráng, chỉ có màn pháo hoa hôm nay là một chùm nhỏ bé không mấy nổi bật.
Thế nhưng lại ấm áp nhất.
Qua ống kính, anh ta cũng bắt đầu cảm nhận kỹ chùm pháo hoa kia.
Đến lúc này mới hiểu vì sao Thời Ôn Lễ chọn loại pháo hoa đó.
Những tia lửa li ti như dải ngân hà ngập trời, khi rơi xuống chính là khói lửa nhân gian.
Toàn bộ số pháo hoa mang tới đều được đốt hết, Hứa Thanh Hoà chơi đến thỏa thích.
Trời dần hửng sáng.
Một vệt tím rất nhạt hiện lên nơi biển trời giao nhau.
Sắc xanh gần như tan hết, ánh mây hồng tím từng chút từng chút lan khắp chân trời.
Không bao lâu sau, ánh bình minh rực rỡ nhuộm kín bầu trời, phản chiếu xuống mặt biển như một bức tranh sơn dầu lộng lẫy.
Đón ánh nắng sớm, Hứa Thanh Hoà và Thời Ôn Lễ hôn nhau trên bãi cát.
Năm ngoái khi chụp ảnh cưới cho Thời Miểu và Mẫn Đình, người nhà của bọn họ đã dặn trước, nói rằng hai người họ quen nhau qua xem mắt, vẫn chưa thân.
Ngụ ý là hai người không có tình cảm.
Lúc chụp cần anh ta kịp thời hướng dẫn tương tác.
Lần này trước khi chụp, anh ta cũng được dặn trước rằng tình cảm giữa Hứa Thanh Hoà và Thời Ôn Lễ cực kỳ sâu đậm.
Anh ta đã chuẩn bị tâm lý rằng trong lúc chụp hai người họ có thể sẽ rất thân mật.
Nhưng hoàn toàn chẳng ngờ được, bọn họ hôn nhau như xung quanh là chốn không người.
May mà nụ hôn của hai người dịu dàng triền miên, khung hình cũng rất đẹp.
Từ lúc tia nắng bình minh phủ kín bầu trời cho đến khi vạn vật đều ngập trong ánh ban mai.
Nụ hôn của hai người mới kết thúc.
Hứa Thanh Hoà rời khỏi môi Thời Ôn Lễ, dù bên cạnh còn có nhân viên, cô cũng không hề ngượng ngùng.
Là nhiếp ảnh gia bảo họ hôn nhau mà.
Chụp xong bộ váy cưới này, Hứa Thanh Hoà về phòng thay đồ.
Vốn bộ thứ hai cô định mặc chiếc váy Thời Ôn Lễ mua cho mình, nhưng nhiếp ảnh gia đề nghị lùi lại, đợi trời có nhiều mây trắng rồi chụp.
Chụp liên tục đến chín giờ rưỡi, ba bộ đầu đều đã xong, chỉ còn lại chiếc váy họ tự mang tới.
Bãi biển bắt đầu nóng lên, nắng gắt như thiêu đốt.
Phong cảnh lúc này hoàn toàn khác buổi sáng sớm, những đám mây lớn mềm mại lơ lửng trên mặt biển, trước mắt là một màu xanh bát ngát.
Hứa Thanh Hoà thay chiếc váy Thời Ôn Lễ mua cho cô, mái tóc dài buông trên vai.
Trời xanh biển biếc, mây trắng trôi lững lờ theo gió.
Chiếc váy hai dây hở lưng màu cam nổi bật giữa rừng dừa.
Chiếc váy không đắt, Thời Ôn Lễ mất hai buổi tối mới tìm được đúng kiểu và màu này trong một trung tâm thương mại.
Để phối với chiếc váy, Thời Ôn Lễ còn mua cho cô một đôi sandal tinh xảo.
Hứa Thanh Hoà lo phần lưng hở rộng sẽ làm lộ dấu hôn, trước khi ra ngoài cô đứng trước gương kiểm tra đi kiểm tra lại, xác nhận không lộ chút dấu vết nào.
Những dấu hôn ấy đều ở vùng eo trở xuống.
Thời Ôn Lễ xắn ống quần lên, hai người đi chân trần trên bãi cát.
Lần sau còn không biết đến năm nào tháng nào mới lại được đi du lịch, anh muốn để cô chơi thỏa thích trước, chụp ảnh chỉ là phụ thôi.
Hứa Thanh Hoà nắm chặt tay anh, vừa lùi vừa đi.
Cô nhớ tới lần cuối cùng mình đi như vậy là ngày thứ ba sau khi hai người xem mắt. Cô cùng anh đi lấy hàng chuyển phát nhanh, khi ấy cô muốn sờ xem áo len của anh dày hay mỏng mà lại không dám chạm vào.
Khi đó cô còn từng lo lắng không biết anh có yêu cô không.
Thời Ôn Lễ nhìn cô: “Đang nghĩ gì vậy em?”
Hứa Thanh Hoà: “Đột nhiên nhớ ra trước đây em muốn sờ áo len của anh mà không dám.”
Thời Ôn Lễ thuận thế kéo tay cô, ôm cô vào lòng thật chặt.
Khi ấy anh chỉ nghĩ tay cô lạnh nên mới không sờ áo len, chứ chẳng nghĩ nhiều như thế.
Hứa Thanh Hoà khẽ nhắc anh: “Vẫn đang chụp ảnh cưới đấy.”
Thời Ôn Lễ cười, nói: “Anh biết mà.”
“Còn muốn chụp tư thế nào nữa không em?” Anh hỏi.
Đã chụp đến bộ đồ thứ tư, những động tác Hứa Thanh Hoà nghĩ ra được đều đã chụp hết rồi.
“Hay là viết một câu lên bãi cát đi?”
Thời Ôn Lễ buông cô ra: “Để anh viết nhé.”
Anh nghĩ một lát, nếu là bảy năm trước, khi ấy cả hai đều còn trẻ, cô sẽ muốn một lời tỏ tình như thế nào.
Trợ lý nhiếp ảnh gia thấy anh mãi chưa viết thì trêu: “Phó khoa Thời cứ viết sến một chút đi, bọn tôi sẽ nheo mắt chụp.”
Thời Ôn Lễ cười.
Anh tìm một bãi cát bằng phẳng còn ướt, dứt khoát dùng đầu ngón tay viết một hàng:
Thời Ôn Lễ yêu Hứa Thanh Hoà
——2121.5.2
Nhiếp ảnh gia và trợ lý đồng thanh nhắc: “Phó khoa Thời, anh viết sai năm rồi.”
Sao có thể là năm 2121 được, cách bây giờ hơn chín mươi năm, gần một trăm năm sau đấy.
Thời Ôn Lễ nói: “Không viết sai. Coi như ước cho một kiếp sau đi. Hy vọng đến ngày này của kiếp sau, anh vẫn còn nhớ câu nói này.”
Anh đứng dậy, Hứa Thanh Hoà tiến lên ôm anh.
Thời Ôn Lễ đưa bàn tay dính cát ra xa: “Đừng để dính lên váy em.”
Hứa Thanh Hoà chẳng để ý: “Không sao đâu mà.”
Ai cũng biết vốn không có kiếp sau, nhưng cô vẫn hỏi: “Kiếp sau anh muốn làm gì?”
Thời Ôn Lễ không cần nghĩ ngợi, đáp lời: “Bác sĩ Ngoại thần kinh.”
“Em vẫn muốn làm bác sĩ Gây mê, chuyên về gây mê Ngoại thần kinh.”
Thời Ôn Lễ mỉm cười: “Vậy anh tiếp tục dịch tài liệu tham khảo cho em nhé.”
Hứa Thanh Hoà bình ổn lại cảm xúc: “Lỡ kiếp sau anh nhỏ hơn em thì sao, biết đâu em lại phải dịch tài liệu cho anh đấy.”
Thời Ôn Lễ bật cười.
Hứa Thanh Hoà: “Em không ngại yêu trai trẻ kém tuổi mình đâu.”
Thời Ôn Lễ cười nói: “Cảm ơn em nhé.”
Nhiếp ảnh gia ghi lại đoạn này, định cắt dựng thành hậu trường buổi chụp hình tặng cho họ.
Mặt trời đã lên cao, hơi nóng trên bãi biển cuồn cuộn.
Nhiếp ảnh gia lại chụp thêm cho họ một bộ ảnh bằng ống kính tele, buổi chụp ảnh cưới bên biển kết thúc viên mãn.
Hứa Thanh Hoà cầm điện thoại lên, chụp lại dòng tỏ tình Thời Ôn Lễ viết, những lớp sóng biển dâng lên cũng lọt vào khung hình, cô đặt tấm hình này làm ảnh bìa trên vòng bạn bè.
Cô tiện tay cũng lướt vòng bạn bè xem một lát.
Hai mươi phút trước, nhân lúc nhiếp ảnh gia chụp ảnh riêng cho cô, Thời Ôn Lễ đã đăng một bài.
Không có bất kỳ dòng chú thích nào, chỉ có ba tấm ảnh.
Đều là ảnh riêng của cô.
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤