THÁNG TƯ ÔN HOÀ
CHƯƠNG 58: Ngoại truyện – Đám cưới 1
Chuyển ngữ: CỏMayMắn @CỏHoaLá
–
Khách sạn tổ chức hôn lễ từ lúc đặt chỗ trước cho đến lúc bố trí, Hứa Thanh Hoà chưa từng đến lần nào.
Lúc đầu là vì bận, sau đó là vì muốn dành cho bản thân một sự bất ngờ.
Từng chi tiết trong sảnh tiệc cưới đều do Thời Ôn Lễ đích thân kiểm tra.
Ngày mùng một tháng Mười, Hứa Thanh Hoà ngủ đến tận trưa mới dậy.
Đây là lần dậy muộn nhất kể từ sau khi hai người đăng ký kết hôn.
Nếu không phải mẹ gõ cửa gọi cô dậy ăn cơm trưa, cô còn có thể ngủ tiếp.
Trì Mẫn không ngờ con gái vẫn còn nằm trên giường, bà cầm bộ đồ mặc ở nhà đặt cuối giường đưa cho con bé: “Tối qua chẳng phải mười giờ đã ngủ rồi sao, sao lại buồn ngủ ghê thế?”
“Không phải buồn ngủ, mà là mệt ạ.” Hứa Thanh Hoà gượng ngồi dậy, thật ra cô đã tỉnh từ lâu rồi, nhưng mệt đến mức chẳng muốn nhúc nhích, “Chắc là mấy hôm nay bận quá.”
Hôm nay kỳ nghỉ cưới của cô chính thức bắt đầu, cộng thêm kỳ nghỉ Quốc Khánh 1 tháng 10, tổng cộng là hai tuần.
Trì Mẫn thương con gái: “Hay con ngủ tiếp đi nhé?”
Hứa Thanh Hoà: “Không ngủ nữa ạ, ngủ nhiều quá cũng khó chịu.”
Cô nghỉ một lát rồi bắt đầu thay quần áo.
“Mẹ ơi, mẹ nói xem có phải con mắc hội chứng tiền hôn nhân rồi không?”
“Sao thế?”
“Con thấy không khỏe, chóng mặt, cả người bủn rủn. Con thậm chí còn chẳng muốn kết hôn nữa, chỉ muốn nằm trên giường không động đậy thôi.”
“…”
Trì Mẫn ngồi xuống mép giường, sờ trán con gái rồi lại chạm vào gáy cô, nhiệt độ cơ thể bình thường.
Hứa Thanh Hoà thuận thế dựa vào người mẹ, vừa nãy chỉ mới ngồi dậy khỏi chăn thôi là đã thấy mệt.
Ngày mai là đám cưới rồi, rõ ràng cô mong chờ đến thế, trong lòng cũng rất phấn khích, nhưng cơ thể khó chịu, ngay cả niềm vui ấy cũng giảm đi ít nhiều.
“Mẹ, con thích Thời Ôn Lễ như vậy, sao còn mắc hội chứng tiền hôn nhân được chứ?”
Thật vô lý.
Trì Mẫn hỏi con gái: “Con có phản ứng này từ lúc nào?”
Hứa Thanh Hoà: “Hôm qua.”
Trước đó cô cũng thấy mệt, cô cứ nghĩ là do lịch phẫu thuật quá dày, áp lực quá lớn.
Bây giờ nghĩ lại, trước đây dù bận dù mệt đến đâu, cho dù làm việc liên tục hơn ba mươi tiếng đồng hồ, cô cũng chưa từng mệt mỏi như thế này.
Trì Mẫn lại hỏi: “Ngoài chóng mặt, người bủn rủn ra còn có phản ứng nào khác không?”
Hứa Thanh Hoà lắc đầu.
Trì Mẫn: “Có buồn nôn không? Có muốn ăn chua hay ăn cay không?”
Hứa Thanh Hoà vẫn lắc đầu: “Nếu là mang thai thì con tự biết mà.”
Trì Mẫn tiếp tục hỏi: “Kỳ kinh của con khi nào? Tháng này có bị trễ không?”
Không tính là trễ.
Nhưng quả thật vẫn chưa tới.
Lúc mới hẹn hò với Thời Ôn Lễ, kỳ kinh của cô vào giữa tháng, nhưng mỗi tháng đều lùi lại một hai ngày, hơn nửa năm trôi qua, kỳ kinh dần dần từ giữa tháng chuyển sang cuối tháng.
Hôm nay là mùng một tháng Mười, theo lý mà nói thì chưa tính là trễ.
Khoảng thời gian này, sinh hoạt vợ chồng của cô và Thời Ôn Lễ là cách một ngày một lần, cả hai đều khá kiềm chế.
Lẽ nào bao cao su lại rách nữa?
Hứa Thanh Hoà đột nhiên ngồi thẳng dậy khỏi vai mẹ, khó tin nhìn mẹ vài giây.
Trì Mẫn: “Lỡ đúng thì sao. Con đừng nghĩ mình là bác sĩ rồi phán chắc nịch như vậy. Phản ứng mang thai sớm của mỗi người đều khác nhau mà.”
“Con cứ nằm đi, mẹ đi mua que thử thai cho con.”
Cho đến khi mẹ rời khỏi phòng ngủ của cô, cánh cửa khép lại, Hứa Thanh Hoà vẫn chưa hoàn hồn.
Lo con gái sốt ruột, Trì Mẫn thay giày thể thao, vừa đi vừa chạy đến hiệu thuốc ở cổng khu.
Mỗi nhãn hiệu que thử thai bà đều lấy một gói.
Vào một ngày trước hôn lễ, Hứa Thanh Hoà biết mình đã có em bé.
Lúc này, Thời Ôn Lễ đang trang trí phòng tân hôn.
Chữ “Hỷ” trong phòng ngủ là do chính tay anh dán lên. Bên ngoài phòng khách, đám Khương Dương đang cười nói rôm rả.
Vừa dán xong, điện thoại reo lên.
Giọng nói tràn ngập vui mừng của Hứa Thanh Hoà truyền đến từ đầu dây bên kia: “Ông xã, anh ăn cơm chưa?”
“Vẫn chưa.”
Thời Ôn Lễ nghe ra giọng cô khác thường ngày, bèn đùa: “Ba lại vung tiền vàng cho em rồi à?”
Hứa Thanh Hoà cười: “Còn vui hơn cả tiền vàng nữa. Phó khoa Thời, sau này anh nhớ giữ gìn huyết áp cho tốt nhé, bảy năm nữa anh sẽ giống Trưởng khoa Bào, ngày nào cũng phải kèm con học bài đấy.”
Thời Ôn Lễ ngẩn người vài giây, nhịp tim đột nhiên tăng vọt.
Niềm vui bất ngờ theo dòng máu tràn vào khắp ngũ tạng lục phủ.
“Anh làm ba rồi sao?” Vui mừng khôn xiết, khóe miệng anh làm thế nào cũng không ép xuống được.
“Dạ, chúc mừng Phó khoa Thời nhé.”
Anh làm ba rồi.
Thời Ôn Lễ siết chặt điện thoại, tim “thình thịch thình thịch——”, nhanh đến mức gần như không còn nghe thấy tiếng cười nói ngoài phòng khách.
Không một ngôn từ nào có thể diễn tả được hạnh phúc và niềm vui của giây phút này.
“Thanh Hoà, cảm ơn em.”
Hứa Thanh Hoà cười nói: “Anh nên cảm ơn chính mình mới đúng, thật đấy.”
Sau khi Thời Ôn Lễ hiểu ra câu đó có ý gì thì bỗng bật cười.
Đeo bao cao su mà vẫn có thể mang thai, quả thật nên cảm ơn chính mình.
Bình tĩnh lại một lát, anh hỏi: “Có phản ứng gì không? Khó chịu lắm à em?”
Hứa Thanh Hoà: “Ngoài chóng mặt, cả người không có sức, chỉ muốn nằm mãi trên giường ra thì chưa có phản ứng gì khác. Nhưng bây giờ đỡ chóng mặt hơn nhiều rồi.”
Thời Ôn Lễ nói: “Chiều nay anh qua thăm em.”
“Không cần đâu anh.”
Hứa Thanh Hoà thành thật nói, “Lúc trước thấy nghiêm trọng là vì một phần tác động tâm lý, em cứ tưởng mình mắc hội chứng tiền hôn nhân.”
Không ngờ lại là mang thai.
Thời Ôn Lễ tự trách: “Có lẽ lần này chỗ rách của bao cao su nhỏ quá, anh không để ý.”
“…”
Hứa Thanh Hoà cười: “Em không trách anh. Đúng lúc em cũng muốn có em bé rồi.”
Bé đến thật đúng lúc.
Vì sự xuất hiện của em bé, quy trình hôn lễ cũng được điều chỉnh theo.
Thời Ôn Lễ lo ngày mai Hứa Thanh Hoà sẽ bị chen lấn va chạm, đành báo tin mình sắp làm ba cho những người thân cận bên cạnh.
Nhanh như vậy đã được lên chức cô ruột rồi, Thời Miểu vuốt vuốt bụng mình, lo mình kích động quá sẽ khiến hai em bé đạp dữ dội.
Cô theo bản năng tính thử ngày dự sinh của Thanh Hoà: “Anh ơi, đến lúc đó anh có thể cùng Mẫn Đình nghiên cứu cách kèm con học bài rồi, mấy đứa nhỏ vừa khéo cùng một khóa đấy.”
Nghe đến câu “cùng một khóa”, Thời Ôn Lễ bật cười.
Khương Dương với tư cách phù rể, cam đoan với Thời Ôn Lễ rằng ngày mai lúc đón dâu, bất kể Tống Tân Đàm làm khó anh ta thế nào, anh ta cũng sẽ không ăn gian, sẽ lấy hết vốn liếng học hành cả đời để vượt qua mọi cửa ải, dựa vào thực lực đón được cô dâu, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện chen lấn xô đẩy.
Vừa nói, anh ta vừa nhìn sang Ngô Hiểu Phong: “Ngày mai anh phải lấy thực lực có sẵn của mình ra đấy.”
Ngô Hiểu Phong: “Mấu chốt là tôi cũng phải có thực lực mới được. Tôi đã cố ý mang biên lai đặt cọc chụp ảnh cưới đến cho bác sĩ Chương, kết quả lại mang nhầm một tờ đơn thuốc, cậu thấy tôi có thể có thực lực gì đây?”
Lúc đầu, mọi người trong phòng đều cố nín cười, sau đó thật sự không nhịn nổi nữa, tiếng cười vang lên liên tiếp.
Khương Dương suýt cười đến nghẹn.
Anh ta không quên giải thích: “Không phải cười nhạo anh đâu, chỉ là muốn cười thôi.”
Ngô Hiểu Phong cả đời cũng không quên được cảnh tượng ấy, anh ta lục mãi trong túi áo blouse trắng, ngoài tờ đơn thuốc đã hủy kia ra thì cả hai túi đều trống không.
Lúc đó bác sĩ Chương chỉ lặng lẽ nhìn anh ta như vậy.
Anh ta lập tức quyết định, vội vàng quay trở về văn phòng.
May mà kết quả cũng không đến nỗi tệ.
Bác sĩ Chương mở tờ biên lai đó ra, không nói gì thêm, thẳng tay cất vào ngăn kéo.
Ở mục tên khách hàng, Ngô Hiểu Phong điền tên của cả anh và cô.
Cho dù không có thực lực, Ngô Hiểu Phong vẫn bị kéo đi giải đề vượt ải suốt cả đêm.
Theo lời Khương Dương nói, thà làm việc vô ích còn hơn đánh trận mà không chuẩn bị.
Đêm ấy, trong phòng tân hôn sáng đèn suốt đêm.
Thời Ôn Lễ nghĩ đến Hứa Thanh Hoà, nghĩ đến em bé, nghĩ đến bản thân và em gái khi còn nhỏ, nghĩ đến ông bà nội, gần như thức trắng cả đêm dài.
Năm giờ sáng hôm sau, Mẫn Đình đã tới đây.
Anh ấy kiểm tra lại một lượt những đồ cần mang khi đón dâu, bảo đảm không bỏ sót thứ gì.
Đầu năm nay chính anh vừa làm đám cưới, nên những chi tiết này vẫn còn nhớ rất rõ.
Thời Ôn Lễ bước ra khỏi phòng ngủ thì thấy em rể đang bưng bình hoa trên bàn ăn định đi thay nước, anh lập tức bước nhanh tới: “Để tôi.”
Mẫn Đình nói: “Để em thay, anh cứ lo việc của anh đi.”
Thời Ôn Lễ lại nói: “Cậu không cần đến sớm thế đâu.”
“Thỉnh thoảng dậy sớm một lần cũng không sao mà.”
Mẫn Đình bưng bình hoa vào bếp.
Trong bếp, Khương Dương vừa ngáp vừa nấu mì gói cho mình.
Đêm qua mấy người họ thức trắng đêm đánh bài, vận may của anh tốt, thắng liên tục, nên vừa mới bị đuổi khỏi bàn bài.
“Sếp Mẫn.” Anh ta thương lượng với Mẫn Đình, “Lát nữa khúc vượt ải đón dâu hay là anh mở màn đi, anh thông minh hơn bọn tôi.”
Mẫn Đình: “Các cậu không phải là tiến sĩ thì cũng là hậu tiến sĩ, chẳng lẽ không thông minh hơn một thạc sĩ là tôi à?”
Khương Dương cười ha hả.
Không ngờ Mẫn Đình vẫn còn nhớ chuyện đó.
Trước đây bọn họ từng chê Mẫn Đình học vấn thấp.
Cho đến khi trên đường đến nhà cô dâu, Khương Dương vẫn lên mạng tìm đủ các đoạn video vượt ải đón dâu. Anh ta chuẩn bị sẵn trong lòng, cố gắng lát nữa vượt ải một lần là thành công, để Thời Ôn Lễ thuận lợi đón được cô dâu.
Đoàn xe cưới rẽ vào cổng khu dân cư, nối đuôi nhau đi ngang qua tòa nhà mà Thời Ôn Lễ từng thuê ở.
Anh ngẩng đầu nhìn lên tầng trên, cảnh lần đầu Hứa Thanh Hoà đến căn phòng thuê lấy cuốn sổ ghi chép bệnh án bà nội để lại, lần đầu đến nhà anh ăn cơm, lần đầu hẹn hò với anh, lần đầu ở nhờ nhà anh, tất cả đều hiện rõ mồn một như mới hôm qua.
Chín tháng trước, cả hai đều chưa từng nghĩ mình có thể cùng nhau đi hết cuộc đời.
Hiện giờ, bọn họ đã có em bé.
Đoàn xe cưới dừng trước nhà cô dâu.
Trước tòa nhà có không ít hàng xóm tụ tập.
Tống Tân Đàm đang phát kẹo cưới, ai gặp cũng có phần.
Có một cô vội nói: “Có rồi có rồi, vừa phát rồi.”
Tống Tân Đàm lại nhét thêm một gói vào tay bà ấy: “Cô ơi, chuyện vui thành đôi, vạn sự như ý.”
“Cảm ơn chàng trai nhé.”
Khương Dương vừa xuống xe đã thấy Tống Tân Đàm và Diêm Đình Lâm bận phát kẹo cưới cho bà con hàng xóm, hoàn toàn mặc kệ đoàn đón dâu của họ.
Không sợ bọn họ lén chạy lên lầu sao?
Anh ta không nhịn được hét một tiếng: “Sếp Tống, anh không chặn là bọn tôi chạy lên đấy!”
Tống Tân Đàm quay đầu: “Hôm nay không chặn cửa, các cậu muốn vào thế nào cũng được. Nhưng chú rể không được đi thang máy, phải đi cầu thang bộ lên.”
Thời Ôn Lễ và Mẫn Đình đang chào hỏi người lớn cùng họ hàng bạn bè của nhà cô dâu.
“Ôn Lễ, cậu đi cầu thang đi, Tống Tân Đàm thức cả đêm trải thảm đỏ cho cậu đấy.”
Tống Tân Đàm và Diêm Đình Lâm phát xong kẹo cưới cũng đi tới.
Trước khi trải thảm đỏ, anh ta gõ cửa từng căn hộ trong tòa nhà, tặng kẹo cưới cho mỗi hộ.
Thảm đỏ trải từ tầng một lên tầng sáu, năm giờ sáng, anh ta và Diêm Đình Lâm bắt đầu bày hoa hồng, mỗi bậc cầu thang đều đặt hơn chục bông, còn rải thêm cánh hoa.
Đây là một trong những món quà cưới anh ta dành tặng Hứa Thanh Hoà và Thời Ôn Lễ.
Tống Tân Đàm: “Chỉ có tôi biết Thanh Hoà đã khó khăn đến nhường nào, nên không đặt ra những thử thách ấy nữa, để cô ấy được gặp cậu sớm hơn. Tổng cộng có 2851 bông hồng, là số ngày hai người quen nhau. Chúc hai người từ nay về sau rực rỡ như hoa, yêu nhau đến bạc đầu.”
“Cảm ơn nhiều.”
Thời Ôn Lễ dùng sức vỗ mạnh vào cánh tay đối phương.
Tống Tân Đàm: “Mau lên đi, Thanh Hoà đang chờ cậu đấy.”
Đoàn đón dâu vốn định đi thang máy, vừa nghe ý nghĩa của con số 2851 thì đều bị Tống Tân Đàm làm cảm động, lần lượt đi theo Thời Ôn Lễ lên cầu thang.
Mỗi bậc cầu thang đều phủ đầy hoa tươi, mỗi tầng đều có một tấm bảng, trên đó ghi lại năm nào tháng nào, Hứa Thanh Hoà và Thời Ôn Lễ đã đạt được thành tựu gì.
Mỗi khi đến chiếu nghỉ của một tầng, Thời Ôn Lễ đều dừng lại, xem những ghi chép trên tấm bảng.
Nhìn thấy một vài giải thưởng của mình từ năm năm, sáu năm trước, nếu không có những ghi chép đó nhắc nhở, đến chính anh cũng quên mất rồi.
Anh nhớ lại lời Tống Tân Đàm từng nói ở phòng truyền dịch khoa cấp cứu—
“Phó khoa Thời, tất cả những thành tựu của cậu những năm qua, nói không hề khoa trương chút nào thì tôi đều nhớ như lòng bàn tay.”
“Có rất nhiều chuyện, chắc chắn chính cậu cũng quên rồi, nhưng tôi nhớ thay cho cậu. Thanh Hoà cũng nhớ thay cho cậu.”
Khương Dương quay video từ tầng một lên tận cửa nhà cô dâu, tiện tay đăng một bài lên vòng bạn bè: [Tình nghĩa của sếp Tống, lúc nào cũng khiến người ta nể phục.]
Tống Tân Đàm đi thang máy lên, đến trước bọn họ, đứng đợi trước cửa nhà.
Chú rể và đoàn đón dâu lên đến nơi, anh ta đứng cạnh cửa làm động tác mời, trêu Thời Ôn Lễ: “Xem ra đứa nhỏ nhà cậu trông hơi giống Ma Hoàn đấy, dù sao thì tính cách chắc chắn không giống cậu. Mới lớn chừng này đã hành mẹ nó chóng mặt hoa mắt rồi.”
Thời Ôn Lễ dở khóc dở cười.
Điều này cũng nằm ngoài dự liệu của anh.
Hứa Thanh Hoà ngóng trông mãi, cuối cùng cũng đợi được Thời Ôn Lễ.
Đợi anh bước đến trước mặt, cô lập tức ôm lấy anh.
Thời Ôn Lễ ôm cô vào lòng: “Có phải khó chịu lắm không em?”
Hứa Thanh Hoà lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Cũng không khó chịu lắm, chỉ là thấy không khỏe thôi.”
Có lẽ cũng vì nhớ anh.
Được anh ôm vào lòng, cô thấy dễ chịu hơn một chút.
Người thân trong nhà thấy hai người ôm nhau thì khẽ thủ thỉ bảo nhau, lặng lẽ đi ra phòng khách bên ngoài trước.
Chỉ có nhiếp ảnh gia bất đắc dĩ, phải tiếp tục ở lại trong phòng.
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Tháng Tư Ôn Hoà do Team Cỏ chuyển ngữ, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤
Cứ tưởng phó khoa Thời đã là đỉnh cao của ôn nhu tinh tế dịu dàng rồi n ko sếp Tống ơi , anh là đỉnh của đỉnh luôn í .anh quá sức tốt đẹp luôn , ước gì có 1 bộ dành riêng cho anh