Editor: Cỏ May Mắn
(Đây là đoạn cut trước khi tác giả sửa nhé ạ. Full chương 84 TẠI ĐÂY)
…
Thoát khỏi hộp thư, ông gọi cho một thư ký khác nói thư ký đến Hồng Kông để hỏi trực tiếp Lộ Kiếm Lương về dấu chân sơ sinh, cho dù Lộ Kiếm Lương có lấy đi hay không thì ông phải có trách nhiệm tìm về.
“Nhân tiện cậu nói cho Lộ Kiếm Lương, vị trí nắm quyền nhà họ Lộ, hiện giờ tôi lại cảm thấy hứng thú,”
Điện thoại mới cúp máy, bên cạnh truyền đến ——
“Bíp bíp –”
“Bíp bíp –”
Tiếng còi xe phát ra từ miệng Hứa Tri Ý.
Tâm trạng nặng nề của Lộ Kiếm Ba bỗng hóa thành hư không, ông cười nói với bé nhóc con: “Phía trước có người đi bộ, không được phép bóp còi.”
Hứa Tri Ý ngẩng đầu cười, lộ ra hàm răng trắng tinh bé xíu: “Con không bóp còi mà, là con tự nhắc nhở ạ.” Bé hỏi: “Bác Lộ, bác đi xe không ạ? Năm đồng con đưa bác về đến nhà.”
Lộ Kiếm Ba trêu cô bé: “Xe của con không có chỗ cho bác ngồi, sao bác ngồi được?”
Hứa Tri Ý vỗ vỗ đằng sau: “Giả vờ ngồi nè.”
Lộ Kiếm Ba: “Vậy bác cũng giả vờ đưa tiền phải không?”
Hứa Tri Ý chớp chớp mắt, cười nói: “Không phải, phải đưa tiền thật ạ.” Bé vươn bàn tay nhỏ ra: “Năm đồng, bác đưa cho con trước rồi con chở bác về đến nhà.”
Lộ Kiếm Ba cười thành tiếng, quay người mở cửa xe, lấy một phong bì từ trong xe ra, trong đó có 4000 tệ ông cố ý mang đến cho con trai. Ông rút ra một tờ.
Hứa Tri Ý nhận ra tờ tiền đó: “Là một trăm đồng.”
“Đúng rồi, một trăm.” Lộ Kiếm Ba đưa tiền cho cô bé: “Vậy con trả lại cho bác bao nhiêu tiền?”
Hứa Tri Ý không hiểu tại sao đã đưa tiền rồi mà còn phải trả lại. Bé cuộn tiền lại nhét vào túi, vỗ nhẹ một cái rồi nắm lấy vô lăng, đạp mạnh chân ga, chiếc xe thể thao lao vút đi.
Lộ Kiếm Ba ở phía sau hô lên: “Bác còn chưa lên xe mà.”
Hứa Tri Ý quay đầu: “Là giả vờ ngồi nha.”
Lộ Kiếm Ba cười, nói chuyện với trẻ con ông phải học cách thêm từ vào cuối câu: “Nhưng cũng không thể giả vờ như thế nhé.”
Hứa Tri Ý cười khanh khách, vì sợ bị đuổi theo nên đạp ga hết cỡ.
Hứa Hướng Ấp bước nhanh theo sau: “Cục cưng, chậm một chút.”
Lái được vài vòng, Hứa Tri Ý đã quen thuộc với các tính năng, bé lái thẳng vào biệt thự, nhưng do có bậc thềm ở lối vào, xe không thể lái vào được.
Lộ Kiếm Ba đi theo từ phía sau: “Bác sắp bắt được con rồi.”
“Ba ơi!” Hứa Tri Ý cười nhìn Hứa Hướng Ấp cầu cứu, bé mở rộng đôi tay nhỏ ra ôm lấy ông: “Ba ơi, nhanh lên!”
Hứa Hướng Ấp dùng một tay bế bé lên, lấy vạt áo khoác che lại ôm bé vào lòng.
Hứa Tri Ý đã trốn được rồi nhưng lại sợ mình bị bắt đi, bé cười vùi mặt thật sâu vào cổ ba mình, một bàn tay bịt chặt túi đựng tiền.
“Ba ơi, ba ôm chặt con, đừng để con bị bắt đi.”
Hứa Hướng Ấp ôm chặt con gái, hợp tác hỏi: “Như vậy được chưa?”
“Được ạ.” Bé không dám nhìn Lộ Kiếm Ba, chỉ huy Hứa Hướng Ấp: “Ba đưa con đến cầu thang, con sẽ tự đi lên, còn ba ngăn bác Hứa lại nhé.”
“Được.” Hứa Hướng Ấp hôn lên tóc con gái, “Sao con thông minh thế?”
Hứa Tri Ý: “Bởi vì ba thông minh nên mới có thể sinh ra một em bé thông minh nè.”
Vào cửa, Hứa Hướng Ấp đặt con gái xuống bậc thang đầu tiên của cầu thang xoắn ốc còn mình thì quay lưng lại với cầu thang, hai tay đặt lên tay vịn làm bộ cản đường.
Hứa Tri Ý lấy bàn tay nhỏ che túi lại, lạch bà lạch bạch leo lên lầu.
“Mệt quá đi.” Bé lẩm bẩm.
Lên đến tầng hai, bé gọi: “Anh ơi.”
“Anh ơi cứu em!”
Tưởng Tư Tầm nghe tiếng thì đi ra: “Em bị sao thế?”
Hứa Tri Ý vốn đã sắp kiệt sức, nhưng khi nhìn thấy Tưởng Tư Tầm ở cửa thì toàn thân lại tràn đầy sức mạnh, bé nhanh chân chạy về phía Tưởng Tư Tầm: “Bác Lộ muốn bắt em!”
Tưởng Tư Tầm cúi xuống, vững vàng đón được bé.
Hứa Tri Ý nhào vào trong lòng cậu: “Anh ơi, chúng ta mau trốn đi.”
Ở tuổi của Tưởng Tư Tầm, cậu không thể bế được đứa trẻ ba tuổi. Cậu dắt tay Hứa Tri Ý vào phòng, tuy biết ba mình chỉ nói đùa, sẽ không đuổi theo thật, nhưng cậu vẫn khóa trái cửa.
Hứa Tri Ý móc từ trong túi ra một tờ tiền màu đỏ, nói: “Anh ơi, cho anh nè. Anh mua bánh quy ăn đi, anh sẽ không nhớ ba mẹ nữa.”
Tưởng Tư Tầm kéo lỗ tai sóc của cô bé: “Cảm ơn em.”
Hứa Tri Ý kéo lỗ tai bên kia của mình, đôi mắt cười nói: “Không cần cảm ơn ạ.”
Tr ơi dễ thương quá lunnn