Hoang Đường – Chương 33.2

HOANG ĐƯỜNG

CHƯƠNG 33.2 (tiếp): Em sắp kết hôn rồi.

Dịch: Cửu, Cỏ May Mắn

Về đêm, hội quán.

Tính bảo mật của hội quán này rất cao, hội viên VIP đều có phòng riêng của mình. Lê Đường đứng ngoài cửa phòng, quay sang nhìn về phía cái tên “Không biết mùa xuân”.

Nhớ đến những lời Khương Lệnh Từ nói khi công khai trên Weibo trước đó, không hiểu sao Lê Đường có ảo giác như đang bị đá xéo.

Nhưng cô đã hỏi người phục vụ, tên phòng riêng là do ông chủ đặt từ mười năm trước.

Được thôi.

Là cô chột dạ, dù chỉ là gió thổi cỏ lay thôi cũng thấy giật mình.

Lê Đường đứng ngoài cửa chừng ba phút để chuẩn bị tâm lí rồi mới từ từ duỗi tay đẩy cánh cửa nặng nề ra.

Bên trong căn phòng cực kì yên tĩnh, cách đó không xa có treo một quả cầu hương liệu đang cháy.

Lê Đường cũng không biết sao mũi mình lại nhạy như vậy. Thế mà cô lại ngửi được mùi mận tuy nhạt nhòa nhưng mê người ở nơi tràn ngập hương gỗ.

Lê Đường bị những món đồ tinh xảo trong căn phòng thu hút. Mãi sau cô mới từ từ nhìn về phía gương mặt anh tuấn của người đàn ông đang ngồi trên ghế sô pha.

Giáo sư Khương lại đẹp hơn trai rồi.

Khương Lệnh Từ mặc áo sơ mi quần tây, dịu dàng tao nhã. Cúc áo được cài tới tận cổ, từng cử chỉ đều tràn ngập khí chất cao quý của gia tộc quyền quý.

Cánh tay anh thoải mái gác lên tay vịn ghế sô pha. Lúc này chiếc vòng nơi cổ hơi lộ ra.

Ban nãy lúc đứng ngoài cửa Lê Đường đã nghĩ tới rất nhiều phương án. Phương án tối ưu nhất chính là trực tiếp chạy tới ôm đùi Khương Lệnh Từ òa khóc cầu xin anh tha cho họa sĩ đáng thương như mình. Cô tổ chức triển lãm cá nhân khó lắm, hơn nữa thực ra những bức tranh ấy đều đã được nghệ thuật hóa rồi, anh không nói cô cũng không nói thì sẽ chẳng ai biết được.

Lê Đường thở phào nhẹ nhõm, quyết định làm theo kế hoạch.

Nào ngờ đâu mới bước được hai bước thì đôi chân đi giày cao gót của Lê Đường vấp phải khe hở trên thảm trải sàn. Cô lảo đảo vài bước rồi ngồi lên đùi Khương Lệnh Từ.

Vạt váy đỏ của cô gái xòe ra trên chân Khương Lệnh Từ như một bông hoa sen đỏ nở rộ trong đêm tối.

Vạt váy khẽ đung đưa lướt qua đôi chân dài dưới lớp quần âu.

Lê Đường sửng sốt giây lát.

Nói thật thì sau khi nam nữ xảy ra quan hệ, cơ thể họ rất dễ tạo thành thói quen.

Ví dụ như……

Vừa ngồi lên đùi Khương Lệnh Từ thì Lê Đường đã ôm lấy cổ anh theo thói quen.

Vô cùng xấu hổ……

Nhưng sự bối rối của Lê Đường chẳng quá hai giây.

Ngồi cũng ngồi rồi.

Cũng đâu phải chưa ngồi bao giờ đâu.

Chỉ có điều đổi từ ôm đùi sang ôm cổ. Cũng được…… kế hoạch vẫn có thể tiến hành được.

Rốt cuộc thì Khương Lệnh Từ cũng đâu có đứng lên đuổi cô xuống.

Chỉ cần không bị đuổi thì hết thảy vẫn còn cơ hội.

Lê Đường nghĩ vậy. Đầu ngón tay vuốt ve làn váy để hòa hoãn lại. Lúc này não cô đang xoay mòng mòng như bay, suy nghĩ nên thuyết phục anh như thế nào.

Cô quyết định xin lỗi trước: “Thầy Khương, là em không nói rõ ràng hẹn ngủ và hẹn hò nên mới khiến anh hiểu lầm. Em rất xin lỗi anh.”

Khương Lệnh Từ không phản bác, vẻ mặt vẫn hờ hững, dáng vẻ không giống như muốn so đo với cô.

Lê Đường đổi chủ đề: “Thực ra giữa chúng ta không có thù hận to lớn gì, tất cả chỉ là hiểu lầm mà thôi. Anh có thể đừng ngăn cản phê duyệt triển lãm của em không, em cũng không vẽ cái gì quá quắt cả. Hơn nữa em còn che giấu nó mà, chắc chắn sẽ không bị nhận ra đâu. Chỉ là một triển lãm quy mô trung bình-nhỏ mà thôi.”

“Chắc là anh không biết triển lãm lần này quan trọng với em thế nào đâu. Có điều anh không biết cũng không sao hết, em có thể nói với anh……”

Lê Đường càng nói càng thấy bi ai, cô ngồi thẳng dậy định khóc. Ai không biết còn tưởng cô mới là người bị hại.

Căn bản không ý thức được rằng mình đã coi Khương Lệnh Từ là cái ghế ngồi.

Có lẽ là vì đó là thói quen……

Khương Lệnh Từ nhìn cô gái đang ngồi trên chân mình tủi thân, giọng nói trong trẻo như thường ngày thản nhiên nói: “Anh biết.”

“Bằng không thì em cũng chẳng có mặt ở đây.”

Lê Đường bị anh giữ chặt……

Có cần uy hiếp người khác một cách thẳng thắn như vậy không?

“Hay là em rút lại lời nói kết thúc lần trước, chúng ta hẹn…… ngủ tiếp?” Lê Đường hít một hơi thật sâu để bản thân bình tĩnh lại, cô không được nổi cáu.

Suy cho cùng thì cô đang phải cầu xin người ta.

Lần này cô nói rõ ràng mục đích cuộc hẹn.

Chờ triển lãm tranh của cô kết thúc suôn sẻ rồi lại chấm dứt.

Cô đúng là thông minh mà.

Nghe thấy lời đề nghị này của Lê Đường, người đàn ông ngả ra sau tựa vào lưng ghế rồi bỗng dưng bật cười.

Lê Đường nhíu mày, cô vô thức không vui: “Cười gì đấy?”

Nói xong lại cảm thấy thái độ của mình không được hay nên Lê Đường ho khẽ một tiếng, thái độ nhẹ nhàng hơn: “Anh cười gì đấy?”

“Không quay lại được nữa.”

Dường như Khương Lệnh Từ không để ý tới cảm xúc của cô, anh nói một câu thản nhiên.

Tối nay Khương Lệnh Từ không đeo kính, anh cười nhưng ánh mắt chẳng hề cười. Đôi đồng tử nhạt màu như được tôi luyện sau hàng nghìn năm băng giá: “Mấy tháng nay trong nhà đang chuẩn bị cho hôn lễ.”

Vì thế nên mối quan hệ giữa họ chỉ có thể là: Hẹn hò yêu đương – sống thử – đăng kí kết hôn.

Không thể quay lại được.

Đây chỉ là một lần hiểu lầm mà thôi, sao lại chuẩn bị cả đám cưới rồi?

Không cưới được đâu.

Lê Đường vừa lắc đầu vừa nói to: “Em rất kiên định với chủ nghĩa không kết hôn của mình!”

“Không thể kết hôn được!”

Hẹn ngủ thì được, kết hôn thì chắc chắn không thể được!

Cô lắc đầu quá nhanh nên dây váy tuột xuống cũng không để ý thấy.

Khương Lệnh Từ đỡ lấy vòng eo nhỏ nhắn của Lê Đường. Vẻ mặt bình tĩnh lạnh nhạt, giọng nói nghe có hơi thương hại: “Tổ tiên nhà họ Khương đã dạy, từ đầu tới cuối chỉ có thể là một người.”

Từ khi ở trấn Giang Vân, từ khoảnh khắc Lê Đường ngồi lên đùi anh như lúc này.

Đó là số mệnh.

Lê Đường không thể tin nổi: Trong cái thời đại mà tỉ lệ li hôn sắp vượt qua tỉ lệ kết hôn này sao vẫn còn người tôn sùng nguyên tắc “chung thuỷ đến già” của tổ tiên vậy?

Khương Lệnh Từ cũng không nghĩ sẽ có được câu trả lời của cô ngay lúc này. Anh liếc nhìn thời gian rồi đứng dậy thả cô xuống.

Lê Đường bám vào cánh tay anh để giữ thăng bằng, cô ngẩng đầu theo bản năng rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đang nhìn mình của Khương Lệnh Từ.

Nốt ruồi đỏ ở đuôi mắt người đàn ông mang đến cảm giác tràn ngập cảm giác nguy hiểm: “Lê Đường.”

“Anh không phải một người đàn ông tùy tiện, anh chỉ làm mẫu cho vợ mình mà thôi.”

“Nên?”

Khương Lệnh Từ hơi nghiêng người về phía trước giúp cô chỉnh lại dây váy, anh nói chậm rãi: “Vậy nên, nếu đã dùng thử anh 100 ngày thì phải tiếp tục dùng thử cả đời.”

Lê Đường: “!!!”

Ý của Khương Lệnh Từ rõ như ban ngày.

Những bức tranh lấy anh làm cảm hứng không thể để người không phải vợ anh làm triển lãm với bên ngoài.

Triển lãm đã tiến hành tới giai đoạn này rồi, nếu không thể tổ chức thì sẽ rất khó mở lời. Hơn nữa triển lãm là mơ ước của cô, có ý nghĩa hết sức quan trọng trong cuộc đời Lê Đường.

Hiện giờ mơ ước gần trong gang tấc, bảo Lê Đường cứ thế từ bỏ thì cô thực sự không làm được.

Khương Lệnh Từ mưu mô quá.

Trước khi rời đi, Khương Lệnh Từ vuốt phẳng lại áo sơ mi bị Lê Đường làm nhăn rồi thong dong nói: “Đương nhiên, tuy rằng tổ tiên dặn dò như thế nhưng nhà họ Khương sẽ không ép buộc người khác, hết thảy đều tôn trọng ý muốn của cô Lê đây.”

Hừ.

Một câu không ép buộc, hai câu tôn trọng ý muốn của cô. Nói thì nói vậy đó nhưng quyền chủ động vẫn nằm trong tay anh.

Aaa!

Lần này thật sự chơi quá đà rồi!

Chỉ có trời mới biết.

Cô chỉ hẹn bạn giường thôi mà, sao lại kéo bản thân mình vào rồi?

Đúng lúc này, Russell gửi cho cô một tin nhắn WeChat: [Bạn yêu ơi, nếu cậu không tổ chức triển lãm nữa thì mình cũng không thu phí vi phạm hợp đồng đâu. Chỉ cần cậu bán bức tranh “Từ bi” kia cho mình là được.]

Họa sĩ số 1 vũ trụ: [Không bán!!]

Lê Đường tắt điện thoại rồi ngồi xuống chiếc sô pha mà ban nãy Khương Lệnh Từ ngồi. Cô ngả người ra sau rồi nhìn quả cầu mùi hương đang lay động kia, gương mặt nhăn nhó.

Cưới hay không cưới? Sự nghiệp hay hôn nhân?

Bán hay là……

Xuỳ.

Không bán.

Dù không thể tổ chức triển lãm thì Lê Đường cũng sẽ không bán những bức tranh ấy bởi đó đều là công sức của cô. Lúc đầu bán “Kì tích” với giá ba triệu, thực ra bây giờ Lê Đường thấy hơi hối hận.

Lại lạc đề rồi, vấn đề bây giờ là——

Yêu cầu của Khương Lệnh Từ là kết hôn, đã chuẩn bị xong những gì cần thiết. 

Mong ước của cô là tổ chức triển lãm tranh, mọi thứ cũng đã được chuẩn bị đâu vào đấy.

Vậy nên, rốt cuộc phải chọn cái gì đâyyyy!

Khi do dự không thể quyết định được thì phải hỏi ai đây?

Đáp án đương nhiên là hỏi—— “thần linh”! ! !

Trong thôn Lâm Gian, ngôi miếu vô danh.

Trông như một nơi rách nát sắp phá sản tới nơi.

Lê Đường đứng dưới bức tượng thần tróc sơn, cô nhìn một lúc lâu mới đợi được Minh Kính đạo trưởng xuất hiện, lúc này cô mới thôi không nhìn nữa.

Minh Kính đạo trưởng vẫn giống như lần đầu gặp gỡ. Chẳng hề có khí chất của thần bói toán tiên phong đạo cốt gì đó, ông ấy mặc bộ áo bào giặt đến mức bạc trắng nhưng đầu tóc lại vô cùng gọn gàng.

Từ khi biết được những gì mà vị đạo trưởng này đã trải qua, hiện giờ nhìn thấy ông ấy thì Lê Đường đều cảm thấy cao nhân thì sẽ không để ý tiểu tiết.

Dù sao thì từ ba tháng trước ông ấy đã bói ra được năm nay cô sẽ kết hôn.

Lỡ giải được thì sao?!

Ai ngờ đâu Minh Kính đạo trưởng lại nhìn Lê Đường, câu đầu tiên ông ấy nói: “Sao Hồng Loan chuyển động, chuyện vui sắp tới.”

Lê Đường sửng sốt: “Hả?”

Câu thứ hai của Minh Kính đạo trưởng: “Ngày cưới là ngày mười bảy tháng bảy, mọi điều thuận lợi.”

Lê Đường xua tay ngay lập tức: “Khoan đã, đại sư ơi con không hỏi ngày cưới!”

“Con muốn nhờ ngài tính xem nếu không kết hôn thì sẽ xảy ra kết quả gì?”

“Ví dụ như sự nghiệp không thành? Hay là bị đày đi châu Phi nhặt rác?”

Đến nhờ Minh Kính đạo trưởng tính cho vấn đề kì quái như vậy, Lê Đường quả thật là người đầu tiên trên đời này. Tiểu đạo sĩ đứng ngoài cửa không khỏi nghĩ như thế.

Người khác có cơ hội được Minh Kính đạo trưởng tính quẻ cho, nếu không hỏi mệnh thì cũng hỏi số phận, ai nấy đều hỏi những thứ lớn lao. Chỉ có duy nhất một mình Lê Đường dùng cơ hội quý báu này để hỏi câu hỏi kiểu vậy.

Minh Kính đạo trưởng: “Mọi việc chỉ cần nghe theo trái tim mình là được.”

Lê Đường: Nghe trái tim mình?

Dù đang đứng ở trong ngôi miếu cũ nát, dù lớp sơn bên ngoài tượng thần đã tróc ra nhưng khi đặt trước mặt nhân loại nhỏ bé thì vẫn to lớn như cũ.

Bên trong miếu thờ yên tĩnh hồi lâu.

Minh Kính Đạo trưởng nói với cô gái đang ngước đầu nhìn bức tượng thần: “Tâm nghĩ gì, thân sẽ an đó.”

Lúc này Lê Đường vẫn chưa hiểu được ý nghĩ của câu nói này.

Phải rất lâu sau cô mới biết muốn có được một quẻ của Minh Kính đạo trưởng thì khó đến mức nào, không phải là danh xưng vô ích.

Lần bói này chỉ tốn hai trăm tệ.

Trước khi đi, đột nhiên Lê Đường quay lại: “À phải rồi thưa đại sư, con vẫn còn một vấn đề nữa.”

Minh Kính đạo trưởng: “Việc gì?”

Lê Đường: “Uống thuốc đông y thật sự có thể chữa được chủ nghĩa không kết hôn sao?”

Minh Kính đạo trưởng: “Đã chữa khỏi cho cô rồi.”

Lê Đường: “Hả? Chuyện từ khi nào vậy? Sao con chẳng có cảm giác gì cả?”

Lê Đường đã ăn hết thuốc trong chiếc bình sứ kia, nhưng cô cứ tưởng đó chỉ là thuộc chữa di chứng sau khi bị cảm!

Minh Kính đạo trưởng: “Thử rồi sẽ biết.”

“Thử cái gì?” Nhìn thẳng vào đôi mắt tuy đã già nhưng vẫn sáng rõ chứ không hề vẩn đục của Minh Kính đạo trưởng, Lê Đường đột nhiên nghĩ ra——

À, hiểu rồi, kết hôn rồi sẽ biết đã chữa khỏi hay chưa.

“Thần y” đây mà!

Để tỏ lòng biết ơn thần y, Lê Đường đứng ngoài cửa hét lên: “Đại sư ơi, chờ con gả vào hào môn rồi sẽ tu sửa lại ngôi miếu này cho ngài nhé!”

Khiến người đi đường đều nhìn về phía này: Gì cơ, Minh Kính đạo trưởng còn có bản lĩnh này ư?

Tiểu đạo sĩ vội vàng đóng cửa rồi lại thò ra để treo một tấm biển——

[Tháng này đã hết duyên.]

Sau đó cậu ta hỏi sư phụ mình: “Trên đời này thật sự có thuốc chữa được chủ nghĩa không kết hôn sao ạ?”

Sư phụ như thể đang khuyên bảo đồ đệ lạc đường của mình: “Đừng ngốc thế,  sao có thể có loại thuốc như vậy được. Tin tưởng khoa học, tin tưởng y học.”

Tiểu đạo sĩ: “……”

Trên đường về Lăng Thành——

Trước khi máy bay cất cánh, Lê Đường thân thiết gọi điện cho đồng chí Đại Lê: “Anh trai kính mến, em có hai tin vui muốn nói với anh.”

Lúc này, ba giờ sáng ở nước A.

Lê Uyên khi ngủ dậy tính tình không được tốt cho lắm nhưng vừa nhìn thấy người gọi tới—— Công chúa nhỏ nhà họ Lê.

Giọng nói hơi khàn vì chưa tỉnh của anh ấy vang lên: “Nói đi.”

Anh ấy sợ nhất là em gái mình đột nhiên lại tôn trọng mình.

Chắc chắn là chẳng có chuyện gì tốt đẹp.

Tuy Lê Uyên đã chuẩn bị xong tinh thần cho chuyện chẳng tốt lành gì, thế nhưng không ngờ……

Lê Đường: “Chuyện vui đầu tiên là em chuyển về nhà rồi.”

Đây quả thực là một tin tốt đối với Lê Uyên. Dù sao thì anh ấy cũng mong em gái mình chuyển về nhà từ lâu rồi. Vấn đề là…… anh ấy đã biết chuyện này từ một tháng trước.

Lê Đường chuyển về nhà nên những người giúp việc chăm sóc cô trước đây đều quay lại, anh không biết được chắc?

Nói xong những lời vô nghĩa.

Thấy thời gian cũng được rồi, Lê Đường bình tĩnh tuyên bố: “Chuyện vui thứ hai——]

“Anh trai yêu quý của em, em sắp lấy chồng rồi.”

“Cái gì? Lấy chồng!”

Nửa đêm canh ba ở nước A, Lê Uyên suýt nữa thì tưởng mình ngủ say đến mức mơ thấy ác mộng. Anh ấy ngồi bật dậy xoa mặt vài cái mới tỉnh táo hoàn toàn.

Phía bên kia truyền đến tiếng máy bay cất cánh, Lê Uyên liền biết ngay tại sao con nhóc này lại gọi cho mình vào giờ này. Anh tức giận: “Lê Đường! Không được cúp máy!”

Tai Lê Đường suýt thì điếc ngang.

Lần cuối cùng anh cô tức giận như vậy là…… ngày hôm ấy khi đón cô từ nhà họ hàng về.

“Tại sao em cứ hết lần này đến lần khác như vậy? Bỏ nhà ra khách sạn ở cũng thôi đi. Mỗi lần anh về nước thăm em, truyền thông đều đưa tin anh không về nhà ngay mà đi khách sạn hẹn hò với nữ nghệ sĩ, sự trong sạch của anh đều bị một tay em hủy hết. Năm ngoái em vui vẻ, nửa đêm nửa hôm xách một vali tiền phát cho người đi đường, may là khi ấy anh ở trong nước nên mới có thể đến đồn cảnh sát lôi em ra. Hai năm trước ở buổi tiệc tốt nghiệp đại học, em mặc váy đi lên đỉnh núi hoang dã ngắm trăng. Khi ấy anh còn tưởng em mất tích, suýt thì bị bệnh tim……”

Từng chuyện một.

Nhiều đến mức Lê Uyên không kể hết được.

Bây giờ lại gọi điện thoại nói với anh rằng: Con bé sắp kết hôn?

“Còn nữa, đây là em đang nói cho anh biết à? Rõ ràng là thông báo!”

Giọng Lê Đường hiếm khi yếu thế: “Thế em…… báo cho anh một tin vui?”

Đại Lê: “……”

Đầu đau như muốn vỡ ra.


Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ dịch, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Chài ơi, cứ đọc rón rén, từ từ mà cuối cùng cũng vẫn hết chương, đành phải chờ tới tuần sau mới đc gặp lại couple Siro đường siêu cute 🥰😍💕👍

  2. Mong chờ đám cưới của hoạ sĩ và giáo sư.
    Tiểu Lê chắc đã yêu thích GS Khương òi mà k muốn nhận thoii