Hoang Đường – Chương 34.1

HOANG ĐƯỜNG

CHƯƠNG 34: Vui, kích thích.

Dịch: Cửu, Cỏ May Mắn

Tối nay, đường đèo Lăng Thành bị chặn hoàn toàn.

“Ồ uôi anh Khương, hôm nay là ngày gì thế.”

“Lần cuối cùng thấy anh đua xe là lần trước đấy.”

“Mầm non duy nhất, lần cuối cùng cậu nói mấy lời vô nghĩa cũng là lần trước đấy.” Dung Hoài Yến biếng nhác đứng bên cạnh một chiếc xe thể thao màu bạc, gương mặt dịu dàng phong nhã lúc này thêm vài phần hài hước.

Đêm nay gió trên núi hơi lớn nên giọng nói Nguyễn Kỳ Chước nghe có vẻ lấp lửng: “Từ khi anh Khương làm giáo sư thì không đánh quyền anh, không đi trượt tuyết, không lái trực thăng. Đừng nói đua xe, anh còn chẳng lái xe thể thao nữa.”

“Còn tưởng anh thật sự muốn bước vào giai đoạn dưỡng lão rèn luyện tâm tính sớm chứ.”

Lần tụ tập này là do Nguyễn Kỳ Chước tổ chức. Vốn dĩ anh ta chỉ gào một tiếng trong nhóm theo thói quen chứ chưa từng nghĩ rằng anh Khương sẽ tham gia.

Dù sao thì bắt đầu từ mấy năm trước Khương Lệnh Từ đã chẳng tham gia mấy trò kích thích này nữa. Nếu hỏi thì anh sẽ trả lời rằng phải tu tâm dưỡng tính, ai ngờ đâu hôm nay lại đồng ý tới đây.

Nguyễn Kỳ Chước không ngạc nhiên sao được.

Tuy rằng Khương Lệnh Từ được dạy dỗ kiềm chế bản thân từ nhỏ nhưng trong nhà không hề nghiêm khắc với cuộc sống giao tiếp xã hội của anh, cho phép anh theo đuổi nhiều sở thích của riêng mình. Chỉ cần không phá vỡ quy tắc: về nhà trong khoảng thời gian quy định và hoàn thành việc học là được.

Hơn nữa vốn dĩ khả năng học tập của Khương Lệnh Từ rất mạnh, tế bào vận động cũng vô biên nên về cơ bản thì anh chơi gì giỏi nấy.

Vì vậy Khương Lệnh Từ không chỉ có chứng nhận huấn luyện trượt tuyết, thậm chí anh còn có cả giấy phép lái trực thăng, chứng nhận huấn luyện nhảy dù, chứng nhận huấn luyện lặn,…… Cái gì cần có thì anh đều có.

Khương Lệnh Từ liếc nhìn Nguyễn Kỳ Chước, anh nghịch chiếc mũ bảo hiểm mà không nói lời nào.

Gương mặt người đàn ông như một bức tranh, chỉ có đôi đồng tử nhạt màu như ngưng đọng một tầng sương mỏng giữa núi non lạnh lẽo.

Nam Uẩn khởi động xong thì ngoắc ngón tay về phía Khương Lệnh Từ: “A Từ, chúng ta đua một ván nhỉ?”

“Ừ.”

Khương Lệnh Từ mở cửa xe rồi thản nhiên đáp lời.

Nam Uẩn: “Anh Dung chơi không?”

Dung Hoài Yến: “Không, lát phải đón vợ tan làm.”

Dạo này Cố Tinh Đàn bế quan khôi phục một bức tranh cổ, ngày nào Dung Hoài Yến cũng đi đón cô ấy.

Vì nếu không đi đón thì Cố Tinh Đàn có thể ở trong phòng làm việc đến khi nào khôi phục tranh xong thì mới nhớ à hóa ra mình vẫn còn một gia đình.

Không lâu sau.

Nguyễn Kỳ Chước ngạc nhiên thốt lên: “Đờ mờ anh Khương nhanh quá! Đua xong chắc anh Nam tự kỉ mất.”

Khương Lệnh Từ lái chiếc Bugatti Veyron đen tuyền. Dưới màn sương bao trùm con đường quanh núi, anh vượt qua những chiếc xe khác một cách dễ dàng, hơn nữa còn giữ một khoảng cách khá xa với chiếc Ferrari màu đỏ bắt mắt của Nam Uẩn.

Dung Hoài Yến nhìn một lát rồi bỗng nhiên cười khẽ: “Có lẽ mấy năm nay kìm nén lâu quá, biến thái rồi.”

Tiếc rằng Hạ Linh Tễ đang ở nơi Thâm Thành xa xôi nên không thể tận mắt nhìn thấy cảnh giáo sư Khương lái chiếc xe thể thao mà anh tự chọn từ trong bộ sưu tập xe của mình, đánh đâu thắng đó không gì cản được.

Có điều Nguyễn Kỳ Chước lúc nào cũng nghĩ tới tình anh em đã gọi video cho anh ấy.

Trừ Khương Lệnh Từ và Nam Uẩn ra thì còn có một số anh em khác trong nhóm các quý công tử. Có thể được Nguyễn Kỳ Chước gọi tới thì đương nhiên họ là thế hệ thứ hai hoặc thứ ba không phú cũng quý, kém nhất thì cũng là nhà giàu mới nổi.

Vì mấy năm nay Khương Lệnh Từ không tham gia các hoạt động trong giới công tử nên rất nhiều người mới gia nhập thật sự không biết mặt anh, lúc này họ bàn luận sôi nổi:

“Đây chính là người thừa kế nhà họ Khương vô cùng kín tiếng đó ư?”

“Đúng đó. Anh Khương bây giờ vẫn phong độ như ngày nào.”

“Kĩ thuật này, tốc độ này. Chậc, chậc, chậc, chắc anh ấy không lén tập mỗi ngày đâu nhỉ?”

Nguyễn Kỳ Chước cười khẩy: “Sao có thể chứ. Mấy năm nay anh Khương bận nghiên cứu chữ Giáp Cốt, cống hiến sức mình cho văn hóa truyền thống. Ai giống như đám rảnh rỗi mấy người suốt ngày lén lút tập xe chỉ để lúc đua xe ra vẻ ta đây.”

Lời này nói ra……

Đúng quá không cãi được.

Dung Hoài Yến cười khẽ, anh ta nhìn Hạ Linh Tễ trong màn hình: “Tiếc là cậu không tới. Tối nay chắc A Từ chơi chán lắm.”

Trong nhóm bạn thuở nhỏ của họ thì cũng chỉ có Dung Hoài Yến và Hạ Linh Tễ có thể cạnh tranh với Khương Lệnh Từ, vậy nên cũng chỉ có họ đua vui vẻ nhất.

“Muốn tôi đi làm bao cát cho cậu ta?” Hạ Linh Tễ còn lâu mới bị Dung Hoài Yến lừa, đồ tồi này có bao giờ tốt bụng đâu.

Trong tiếng xe gầm rú, lốp xe lướt trên mặt đường để lại những vết cháy đen.

Khương Lệnh Từ trực tiếp dừng xe bên cạnh Dung Hoài Yến, anh hạ cửa sổ xe xuống liếc nhìn anh ta: “Cậu lên đi.”

Dung Hoài Yến: “……”

Bên kia màn hình, Hạ Linh Tễ cười mỉa: “Đừng có giãy giụa nữa, bao cát họ Dung.”

Nguyễn Kỳ Chước hóng hớt chẳng sợ lớn chuyện, anh ta ném chiếc mũ đua màu trắng bạc tới: “Anh Dung cứ yên tâm đua đi, tối nay em làm tài xế đi đón chị dâu giúp anh.”

Chiếc Bugatti Veyron đen tuyền như dã thú xé tan màn sương. Chiếc xe thể thao màu bạc đuổi sát phía sau như một tia chớp sắc bén. Một trước một sau không ai nhường ai, màn đua xe ngang tài ngang sức này khiến mọi người nhiệt huyết sôi trào.

Nguyễn Kỳ Chước hét như muốn xé rách cổ họng.

Khi anh Dung dẫn trước thì anh ta hô anh Khương cố lên. Đến khi anh Khương dẫn đầu thì anh ta lại gào anh Dung quyết thắng. Bậc thầy sẻ chia tình cảm cũng chỉ tới vậy mà thôi.

Ồn đến mức Hạ Linh Tễ chỉnh âm lượng về mức nhỏ nhất.

Hai chiếc xe song song về đích, Khương Lệnh Từ ném găng tay và mũ bảo hiểm sang ghế phụ để lộ khuôn mặt anh tuấn sau khi vận động kịch liệt. Đôi môi mỏng đang mím lại như thêm vài phần lạnh lẽo.

Anh không xuống xe mà rút một điếu thuốc ra. Xuyên qua cửa sổ xe, anh ném cho Dung Hoài Yến một điếu xong thì mới từ từ ngậm thuốc lên, châm lửa.

Dường như nicotin có thể nhanh chóng ngăn chặn sự gia tăng đột ngột của hormone sau khi vận động xong.

Mấy năm nay Khương Lệnh Từ không đua xe là vì anh càng lúc càng ghét cái cảm giác trái tim bị mất khống chế.

Bàn tay kẹp thuốc lá của người đàn ông giơ ra ngoài cửa sổ xe, vô tình để lộ chiếc vòng tay hình lá lan trên cổ tay.

Dung Hoài Yến nhận lấy điếu thuốc vẫn chưa châm lửa, hỏi: “Tâm trạng không vui?”

Khương Lệnh Từ nhìn dãy núi trải dài, không đáp.

Bàn tay cầm thuốc của Dung Hoài Yên cũng thò ra ngoài cửa sổ xe, anh ấy dí nó sát vào đầu thuốc với ánh lửa đỏ tươi trên tay Khương Lệnh Từ hỏi: “Cãi nhau với bạn gái?”

Cuối cùng Khương Lệnh Từ cũng chịu nhìn anh ta: “Không.”

Dung Hoài Yến hiểu rõ, anh ấy gẩy tàn thuốc nói: “Không cãi nhau thì là mâu thuẫn vì chuyện gì đó. Để tôi đoán thử nhé, nghe nói trước đó nhà họ Khương đang chuẩn bị hôn lễ. Dạo này dừng lại, vậy nên……”

“Cô Lê không muốn cưới.”

Khương Lệnh Từ dập tắt điếu thuốc, anh vừa xuống xe vừa nói: “Dung Hoài Yến.”

“Cậu đi mở sạp bói toán đi.”

Dung Hoài Yến cười bước xuống xe.

Khương Lệnh Từ mặc bộ đồ đua xe màu đen lạnh lùng còn Dung Hoài Yến lại mặc cả bộ màu trắng trang nhã. Hai người đứng cạnh nhau nhìn về phía mặt trời mọc nơi chân trời.

Lúc đầu phía chân trời xám xịt chỉ có một chút màu sắc rất nhạt rồi từ từ lan rộng ra cả bầu trời.

Cho đến khi màu đỏ cam hiện lên.

Ánh mặt trời bao trùm cả dãy núi xua tan sương mù buổi sớm.

Đúng lúc này điện thoại của Khương Lệnh Từ rung lên.

Anh liếc nhìn điện thoại rồi lại nhìn Dung Hoài Yến, đôi môi mỏng cong lên: “Tôi rút lại câu nói vừa rồi.”

Cuối cùng——

Chim trắng nhỏ: [Khương! Lệnh! Từ! Bàn! Chuyện! Kết! Hôn!]

Cô muốn cưới.

Gì cơ?

Dựng sạp bói toán?

Dung Hoài Yến và Khương Lệnh Từ đứng cùng một chỗ nên vô tình liếc thấy màn hình điện thoại mà anh không hề có ý che giấu, gật đầu nói đầy ẩn ý: “Ghê nhỉ, xem ra cô ấy đang vui lắm đấy.”

Lê Đường vui mới là lạ. Để bản thân không hối hận, Lê Đường báo cáo với Đại Lê xong, vừa xuống máy bay đã gửi tin nhắn thông báo cho Khương Lệnh Từ ngay lập tức. Sau đó cô phi thẳng đến chung cư Ngu Tô Đồng ở.

Đồng ý thì đồng ý, không tình nguyện cũng là không tình nguyện.

“Chơi quá trớn rồi đó, thế mà cậu còn muốn chơi tiếp với người ta. Mình đã nói người như giáo sư Khương sao có thể đồng ý làm bạn giường với cậu được.” Ngu Tô Đồng rót cho Lê Đường một cốc cà phê.

Ngu Tô Đồng nghe Lê Đường kể chuyện bạn mình và giáo sư Khương “hẹn ngủ/ hẹn hò” suốt ba tháng nay xong thì cũng thấy nể phục. Thời gian lâu như vậy mà Lê Đường lại chẳng nghi ngờ chút nào.

“Mình đã hẹn ngủ bao giờ đâu, cũng chưa yêu đương lần nào luôn. Sao mình biết được hai cái đó khác nhau chỗ nào.” Lê Đường thấy rất oan, khó lắm cô mới to gan được một lần. Tình một đêm thôi mà, to gan thêm lần nữa bằng việc đề nghị làm bạn giường ngắn hạn với đối tượng tình một đêm.

Ai mà biết được sẽ phải ngủ cả đời đâu.

Thấy Ngu Tô Đồng đưa cà phê, Lê Đường từ chối: “Uống cà phê gì chứ, rót rượu cho mình đi.”

Lê Đường nghĩ lúc này chỉ có say một trận mới có thể giải quyết hết thảy phiền não.

Sô pha màu trắng ở nhà Ngu Tô Đồng được làm từ lông cừu non rất mềm mại. Lê Đường mặc đồ ngủ có cùng chất liệu như lún sâu vào đó. Hai cẳng chân trắng như tuyết cuộn lại giống như những con cừu non.

“Mới sáng ra uống rượu làm gì.”

Ngu Tô Đồng ôm bạn ăn ủi: “Cậu nghĩ tích cực lên đi. Nhìn khắp thế giới này, giáo sư Khương cũng được coi như là người đàn ông đỉnh cao từ nhan sắc tới phẩm chất đúng không? Anh ấy còn hợp với thẩm mỹ của cậu còn gì.”

“Hơn nữa nhé, nếu cậu đã cướp đi sự trong sạch của anh ấy rồi thì cũng nên chịu trách nhiệm với người ta mà.”

“Sướng 100 ngày hay là sướng cả đời, bài toán dễ thế này cậu dùng ngón tay tính thử đi.”

Lê Đường không uống rượu nhưng lại cảm thấy hơi choáng. Cô ấm ức tựa lên vai Ngu Tô Đồng: “Siêu mẫu số 1 thế giới, mình không có 100 ngón tay.”

Ngu Tô Đồng: “……”

“Họa sĩ số 1 vũ trụ, xin hỏi trên đời này ai có 100 ngón tay hả?”

Lê Đường vùi mặt vào chiếc mũ tai thỏ mềm mại trên bộ quần áo mặc ở nhà của Ngu Tô Đồng. Đương nhiên cô hiểu những điều đó, nhưng cô thấy thật sự rất khó để hình thành một mối quan hệ thân mật chính thức với người khác.

Nhưng Lê Đường cũng biết bản thân mình sẽ không từ bỏ triển lãm tranh.

Điện thoại của Ngu Tô Đồng nhận được một tin nhắn Weibo.

Cô ấy hờ hững liếc nhìn rồi suýt thì nhảy ra khỏi ghế sô pha.

“Đờ mờ!”

Lê Đường thức trắng cả đêm qua, lúc này đang mơ màng sắp ngủ. Cô ngước nhìn: ” Cậu giật đùng đùng lên làm gì thế?”

Ngu Tô Đồng giơ thẳng màn hình điện thoại cho bạn mình xem: “Cậu mau nhìn chồng cậu đi!”

“Trời ơi, có ông chồng như thế này mà cậu vẫn ầm ĩ không muốn cưới. Có người muốn cưới thay cậu đó.”

“Chồng cậu đúng đỉnh luôn! Văn có thể dạy học, võ có thể đua xe. Công tử nhà giàu, giáo sư đại học, tổng giám đốc bá đạo, trai trẻ vừa đẹp vừa ngầu, hình tượng vô cùng đa dạng. Chỉ tính đến khả năng nhập vai của anh ấy thôi thì cũng có thể thấy được cuộc sống hôn nhân tương lai của cậu sẽ đặc sắc lắm.”

Lê Đường nhìn bạn mình bằng ánh mắt “Cậu đang nói cái quái gì thế”.

Rồi mới nhìn về phía màn hình, sững sờ.

Một bức ảnh được nhiếp ảnh gia chụp lại rồi đăng lên mạng.

Sáng sớm hôm nay nhiếp ảnh gia phong cảnh này đi nhầm vào phần đường quanh núi đã bị chặn lại. Vốn dĩ anh ta chỉ định chụp cảnh bình minh mà thôi nhưng không ngờ lại chụp được cảnh còn chấn động hơn cả mặt trời mọc.

Người trong ảnh là Khương Lệnh Từ.

Phía sau Khương Lệnh Từ là dãy núi xanh như ngọc bích trải dài. Anh ngồi ghế lái của chiếc xe thể thao màu đen, cửa xe đang mở nên cảnh anh cởi chiếc mũ bảo hiểm bằng một tay đã bị ống kính với độ phân giải cao chụp được. 

Tay kia của anh tuỳ ý đặt lên vô lăng. Có lẽ vì mới vận động mạnh xong nên gân xanh trên mu bàn tay hiện rõ đem đến cảm giác hoang dã quyến rũ. Những sợi tóc đen ẩm ướt dính loạn giữa trán, đuôi mắt hơi cong lên để lộ nốt ruồi nhỏ màu đỏ thêm phần kiêu ngạo trẻ trung.

Khương Lệnh Từ lúc này và Khương Lệnh Từ thường ngày đeo kính không gọng, dịu dàng nghiêm chỉnh như hai người khác nhau.

#Khương Lệnh Từ đua xe# #Công tử đứng đắn phút chốc biến thành thiếu niên chó săn# Rất nhiều chủ đề leo lên tìm kiếm nóng.

Phần bình luận cả đống người gọi chồng, liếm ảnh.

Bình luận nổi nhất: Cứ tưởng là ông thầy nhưng hoá ra lại là ông xã!

Tuy Lê Đường không muốn kết hôn nhưng ham muốn giữ làm của riêng vẫn trỗi dậy.

Đây là chồng cô!!!

À khoan.

Chồng tương lai.

Xì xì xì! A a a! Tức quá!

Chồng cái gì chứ.

Đều tại Ngu Tô Đồng cứ một câu chồng hai câu cũng chồng nên mới làm cô suy nghĩ lệch lạc.

Siêu mẫu số 1 thế giới bày tỏ: “Sớm muộn gì thì thì cũng là chồng cậu, gọi sớm hay muộn một ngày thì cũng có khác gì đâu. Làm quen dần đi.

Trước đây lúc lên giường hai người cũng gọi nhau thầy Khương, cô Lê một cách lịch sự à?”

Lê Đường vừa mở điện thoại vừa lạnh lùng hỏi lại: “Sao cậu biết?”

Ngu Tô Đồng: “???” Quá lố rồi đấy.

Thế mà cũng làm được á?

Lúc này Lê Đường đã mở khung trò chuyện giữa mình và Hoa lan lớn ra.

Anh đã trả lời dòng tin nhắn kết hôn mà cô gửi lúc sáng sớm.

Hoa lan lớn: [Được.]

Lạnh lùng thế?

Đây là thái độ của người muốn cưới một cô vợ xinh đẹp quyến rũ như cô đấy à?

Lê Đường xinh đẹp mặt lạnh đi.

Chim trắng nhỏ:: [Vừa mới đồng ý bàn chuyện kết hôn với anh, vậy mà anh đã không biết trân trọng rồi sao? Bây giờ không còn là lúc anh xin cưới em nữa à?]

Sau khi Ngu Tô Đồng nhìn thấy thì hỏi: “Xin cưới mà cậu nói……”

Lê Đường nói như đúng rồi: “Anh ấy uy hiếp mình, nếu mình không gả cho anh ấy thì triển lãm tranh sẽ không thể tổ chức được nữa. Đây không phải xin cưới thì là gì?”

Ngu Tô Đồng: “……”

Đột nhiên cô ấy hiểu ra lí do tại sao Lê Đường với Khương Lệnh Từ, một người nói hẹn ngủ một người nói hẹn hò, ông nói gà bà nói vịt. Thậm chí còn sống chung, gặp mặt phụ huynh nhưng cô bạn không hề nghĩ ra có chỗ nào không đúng.

Với cái lối tư duy này của Lê Đường thì…… làm ra bất cứ chuyện gì cũng chẳng bất ngờ!

Khương Lệnh Từ không trả lời ngay, chim trắng nhỏ: cũng không có kiên nhẫn.

Chim trắng nhỏ: [30 giây. 30 giây rồi mà anh vẫn không để ý tới em, em thấy được cuộc sống hôn nhân thảm thương vì bị chồng bạo lực lạnh trong tương lai của mình rồi.]

Chim trắng nhỏ: [Em hiểu rồi. Gả cho người có vô số người vợ như anh thì phải chấp nhận cảm giác cô độc và tuyệt vọng khó có thể giải quyết. Em phải suy nghĩ lại thôi.]

Rồi gửi một bức ảnh chụp phần bình luận Weibo qua làm chứng cứ.

Lê Đường biết có lẽ Khương Lệnh Từ đang làm việc nên gửi xong thì cô lại quay sang giao diện Weibo.

Vốn dĩ Lê Đường định tiếp tục thưởng thức vẻ đẹp của giáo sư Khương. Thế nhưng khi lướt lại thì mới phát hiện bức ảnh kia không còn nữa. Hóa ra tìm kiếm nóng đang điên cuồng bay lên đã không còn nữa?!

Cô vẫn chưa lưu nó về!

Cùng lúc đó, chim trắng nhỏ bị chồng chưa cưới “bạo lực lạnh” cuối cùng cũng nhận được câu trả lời——

Hoa lan lớn: [Chỉ có em thôi.]

Lê Đường hiểu ngay tại sao tất cả những bức ảnh và tìm kiếm trên mạng đều biến mất sạch, cô không kìm được cong môi rồi lại nhịn xuống.

Khẽ hừ một tiếng, cô lẩm bẩm: “Vẫn còn biết giữ gìn đạo đức đàn ông.”

Rồi cô lại nghĩ đến chiếc xe thể thao màu đen siêu ngầu mà Khương Lệnh Từ lái.

Nếu không nhớ nhầm thì nó là một trong những món quà mà lần trước Khương Lệnh Từ định tặng cô.

Lê Đường tự dỗ dành mình: Kết hôn… cũng được đó nhỉ. Ít nhất thì số xe thể thao đó không cần trả phí lái thử, tất cả đều là của cô.


Còn phần 2

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *