Đoá Hồng Của Anh chương 08

ĐOÁ HỒNG CỦA ANH

CHƯƠNG 08: Lỡ như anh là ngoại lệ của tôi thì sao

Biên tập: @CỏHoaLá

Thương Quân phát hiện rằng, dù nói chuyện gì với cô thì cuối cùng cô cũng có thể làm cho chủ đề trở nên thoải mái, nhẹ nhàng.

Sầm Tô lại nhấp một ngụm cà phê, nhăn mày nuốt xuống.

Cô không thích uống cà phê, ngay cả cà phê đã thêm đường và sữa cô cũng cảm thấy đắng.

Huống chi cốc cô đang cầm lại là Espresso đậm đặc.

Ban đầu cô nghĩ đã lâu không đụng đến, lại là do anh mời nên mới thử uống một lần, có lẽ sẽ thấy ngon.

Nhưng nó vẫn không hợp với cô.

Một người bạn trai cũ của cô nghe nói cô không thích cà phê thì bày vẻ mặt không thể tin được, như thể cô là một người lập dị.

Sữa và trà hoa là lựa chọn hàng đầu của cô, đặc biệt là trà hoa hồng do chính tay mẹ phơi khô.

Điều Sầm Tô không biết là, người đối diện cũng ít hứng thú với cà phê, số lần uống cà phê trong một năm chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Thương Quân thấy cô nhăn mày, gần như viết lên mặt hai chữ “khó nuốt”.

“Không thích uống cà phê?”

“Ừm.”

Nếu là người khác hỏi, cô sẽ viện cớ là uống vào tim dễ bị đập nhanh.

Như vậy, sẽ không còn ai nhiệt tình khuyên cô “thử thêm vài lần sẽ quen” nữa.

Nhưng Thương Quân hỏi, cô lại nói thật.

Đối với cô, anh luôn là ngoại lệ.

Nếu cô là vầng trăng sáng treo trên trời cao, cô nghĩ sẽ có vài lần cô chỉ chiếu rọi cho một mình anh.

Bản thân Thương Quân cũng không thích cà phê, đương nhiên anh hiểu cảm giác của cô, nhướng cằm về phía bàn trà: “Đặt xuống đi, không cần miễn cưỡng.”

Sầm Tô chỉ nhấp hai ngụm, thuận tay đặt chiếc cốc sứ xuống: “Anh đưa gia đình đi mua sắm à?”

Thương Quân gật đầu, nói là đi cùng mẹ và em gái.

Anh chỉ về phía phòng VIP: “Có người mẫu chuyên nghiệp đang thử đồ. Không làm mất thời gian cô chọn quần áo đâu.”

Sầm Tô cười cười, thẳng thắn: “Mua không nổi. Cửa hàng này vượt quá mức chi tiêu của tôi.”

Nói rồi, cô cầm chiếc túi xách bên cạnh chuẩn bị đứng dậy, “Anh bận đi, tôi đi dạo tiếp.”

Thương Quân liếc qua chiếc áo khoác cô đang mặc, anh không hiểu thời trang nữ, không nhìn ra thương hiệu hay giá cả, nhưng giá quần áo trong cửa hàng anh đang ngồi thì anh rõ.

Đối với nhân viên văn phòng bình thường thì đúng là rất đắt, nhưng đối với cô, hẳn là không đến mức không chi trả được.

“Có thể khiến Thương Uẩn phải bỏ ra một khoản lớn để giữ lại thì tiền lương một năm của cô sẽ không thấp.”

“Đúng là không thấp. Nhưng đều dùng để trả nợ cho gia đình rồi.”

Nợ đã trả xong, giọng điệu của Sầm Tô cũng vô hình trung trở nên nhẹ nhàng hơn, “Trong tay còn một ít, nhưng của cải còn mỏng.” Cô cười nói: “Phải tiết kiệm một chút.”

Tại sao gia đình cô lại nợ nần, Thương Quân không tiện hỏi nhiều, anh cũng không có thói quen tìm hiểu sâu.

Nghĩ đến việc cô mua quần áo là để mặc trong bữa tiệc tạm biệt, anh liền bảo cô đi chọn một bộ: “Tôi sẽ bảo Thương Uẩn thanh toán cho cô, tính vào khoản bồi thường thôi việc.”

Sao Sầm Tô có thể nhận được, cô nói: “Tôi chỉ nhận quần áo bạn trai tặng thôi.”

Vừa nói đùa, cô vừa đứng dậy.

Nói đến đây, Thương Quân cũng không miễn cưỡng nữa.

“Nếu hôm nay tôi mua được quần áo thích hợp thì sẽ nhắn tin cho anh để chốt thời gian ăn cơm.”

Sầm Tô vẫy tay với anh, thong thả rời đi.

Quản lý cửa hàng bước ra khỏi phòng VIP, mắt dõi theo Sầm Tô một đoạn, mỗi bước đi đều duyên dáng.

Thương Thấm ra chậm hơn, không nhìn thấy người.

Vừa rồi cô bảo quản lý cửa hàng gọi anh Cả vào phòng VIP, quản lý nói anh Cả gặp người quen, bọn họ đang nói chuyện.

Nghe nói đối phương là một mỹ nữ tuyệt sắc, ngay cả quản lý cửa hàng cũng phải kinh ngạc, nhưng lại không phải là người trong giới của họ. Cô tò mò vô cùng, cố ý ra xem.

Đáng tiếc chậm một bước, tiếc quá, bỏ lỡ mất rồi.

“Anh, bạn của anh đâu? Sao không mời người ta vào cùng chọn quần áo?”

Thương Quân nhìn chằm chằm màn hình máy tính, không ngẩng đầu: “Cô ấy không mua nổi quần áo ở đây.”

Thương Thấm càng tò mò hơn, radar hóng chuyện lập tức khởi động: “Nghe nói bạn anh rất đẹp.”

Thương Quân lơ đãng “Ừm” một tiếng.

“Em đã gặp chưa?”

Thương Quân ngẩng đầu: “Chỉ là một người quen rồi trò chuyện với nhau vài câu thôi, em tò mò đến vậy à?”

Mặc dù nói vậy, anh quá hiểu em gái mình. Một khi sự tò mò đã bùng cháy, nếu không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua.

“Anh không rõ em gặp hay chưa. Người đó ở trung tâm R&D của Y tế Tân Vận.”

“Sầm Tô?”

“Em quen cô ấy à?”

“Còn hơn thế nữa.” Thương Thấm nói cô từng gặp Sầm Tô vài lần ở khu công nghệ của Y tế Tân Vận.

Vừa rồi quản lý cửa hàng mô tả đối phương là mỹ nữ có nét đẹp sắc sảo hàng đầu, tự dưng cô nghĩ ngay đến Sầm Tô, quả nhiên không sai.

Biết mỹ nữ vừa rồi là Sầm Tô, anh Cả là sếp của Sầm Tô, chào hỏi là chuyện rất bình thường, Thương Thấm lập tức hết tò mò.

“Anh, anh bận đi.” Cô quay người định đi.

Thương Quân nhìn em gái, bình thường con bé sẽ hỏi đến cùng, hôm nay lại bình tĩnh như vậy.

“Thằng Hai nói cho em biết rồi?” Anh hỏi.

Thương Thấm ngẩn người: “Nói cho em biết chuyện gì?”

Cô nàng nhanh trí, chợt cười gian: “Anh có ý với Sầm Tô à? Hèn chi.”

Thương Quân lười giải thích nhiều, khoát tay bảo cô đi chọn quần áo.

Thương Thấm không cố ý muốn dội cho anh gáo nước lạnh: “Dù anh có cảm tình với Sầm Tô thì hai người ở bên nhau cũng không được lâu đâu.” Cô lấy Giang Minh Kỳ làm ví dụ, “Mấy năm nay anh hay ở Hồng Kông, có một số chuyện anh không biết rõ, bạn trai cũ của Sầm Tô là Giang Minh Kỳ đấy.”

Thương Quân hơi bất ngờ, Sầm Tô từng thích Giang Minh Kỳ.

Thương Thấm nhắc nhở: “Sau này Giang Minh Kỳ vì tình yêu mà nhún nhường, nhưng cũng không thoát khỏi số phận bị đá sau hai tháng. Với tính khí nửa bước cũng không chịu nhường nhịn người khác của anh thì không thể mang lại chút giá trị cảm xúc nào đâu. Anh và Sầm Tô yêu nhau chưa đến nửa tháng là anh sẽ bị đá.”

Thương Quân: “…”

Đúng là em gái ruột.

Hóa ra mối tình dài nhất là năm mươi tám ngày của Sầm Tô, Giang Minh Kỳ là người giữ kỷ lục.

Thương Thấm nói thật lòng: “Ít ra Giang Minh Kỳ còn kiên trì được năm mươi tám ngày, nếu anh chưa đến hai tuần đã bị đá, đến lúc đó mất mặt không biết giấu đi đâu.”

“………”

Thương Thấm chợt nghĩ đến mười ngàn tệ mình đã mất, đoán: “Anh Hai đắc tội anh, đừng nói là chuyện liên quan đến Sầm Tô đấy nhé?”

Thương Quân không đáp lời.

Thương Thấm thấy anh Cả ngầm khẳng định, tiếp tục thăm dò: “Anh muốn theo đuổi người ta nên nhờ anh Hai giúp đỡ. Anh Hai lại không nỡ nhìn anh nhảy vào hố lửa nên không đồng ý, còn dội cho anh một gáo nước lạnh?”

Thương Quân im lặng một lát: “Em không đi làm biên kịch thì phí quá.”

Thương Thấm cười ha ha: “Em coi như anh đang khen em nhé.”

Thương Quân lại chỉ vào phòng VIP, ra hiệu em gái nhanh đi chọn quần áo.

Tâm trí Thương Thấm vẫn còn đặt ở chuyện tình cảm của anh trai, đâu chịu rời đi: “Em đã tiếp xúc với Sầm Tô rồi, tính cách cô ấy thẳng thắn, ngoại hình xinh đẹp và thú vị, anh bị cô ấy thu hút là chuyện bình thường. Nghe nói cô ấy rất kén chọn, nhưng với điều kiện của anh thì nếu chủ động bày tỏ thiện ý, sẽ cơ hội rất lớn. Nhưng anh ơi, trừ khi anh chịu nhún nhường, chịu dỗ dành người ta cơ.”

Nhưng điều này căn bản là không thể.

“Nếu không, dù anh có theo đuổi được thì cũng khó mà lâu dài. Em không muốn anh vừa yêu đương đã thất tình, tóm lại anh hãy nghĩ cho kỹ.”

Thương Quân cảm thấy có chút an ủi.

Em gái cuối cùng cũng có chút lương tâm.

Điều khiến anh không ngờ là, chút lương tâm này không duy trì được bao lâu.

Buổi tối đến nhà ông nội, Thương Uẩn hỏi em gái tối mai có rảnh không, đi tiễn Sầm Tô cùng anh ta.

Thương Thấm lúc này mới biết, hóa ra Sầm Tô đã nghỉ việc.

Thương Uẩn cần em gái giúp đỡ, liền kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Thương Thấm kinh ngạc, hóa ra là Sầm Tô để ý đến anh Cả còn anh Cả thì không.

Thương Uẩn khuyên nhủ: “Em có cổ phần của Y tế Tân Vận, cũng coi như là sếp, tiễn cô ấy là hợp tình hợp lý. Cố gắng tác hợp được thì tác hợp. Chuyện yêu đương, em có nhiều ý tưởng hơn anh.”

Thương Thấm không khỏi băn khoăn.

Thương Uẩn tiếp tục khuyên nhủ: “Sao em cứ nghĩ đến chiều hướng tệ đi thế? Không thể mong cho họ tốt đẹp sao? Biết đâu lại lâu dài.”

Thương Thấm hỏi ngược lại: “Anh thấy có thể không?”

“Sao lại không thể? ‘Sự thành do người’ mà.” Thương Uẩn liếc nhìn anh Cả đang ngồi cách đó không xa, hạ giọng, “Chưa nói đến chuyện lâu dài hay không, chỉ nói riêng về Sầm Tô.”

Xét về ngoại hình và năng lực cá nhân, Thương Thấm thành thật nói: “Không có gì để chê, rất hợp với anh Cả.”

“Thế là được rồi.” Thương Uẩn dùng lý lẽ thuyết phục, “Đâu phải anh không có chừng mực, làm mối bừa bãi. Nếu không phải Sầm Tô mà đổi là một người khác, hoặc là người anh không hiểu rõ thì anh sẽ không xen vào. Nếu họ thành đôi, ba mẹ cũng bớt đi một nỗi lo.”

Thương Thấm vẫn còn e ngại: “Nhưng lỡ anh Cả bị đá thì sao…”

“Nếu anh ấy không tự mình cố gắng, cam tâm tình nguyện bị đá thì trách ai được?”

“………..”

“Em đừng do dự nữa, còn kéo dài là Sầm Tô sẽ rời khỏi Bắc Kinh đấy. Anh không biết tại sao các mối tình của cô ấy đều không lâu dài, nhưng chắc chắn có lý do. Nếu anh Cả tìm hiểu rõ thì sẽ không dễ dàng chia tay được.”

Thương Uẩn lại nhìn về phía anh Cả, “Một tập đoàn lớn anh ấy còn quản lý được, anh không tin nếu anh ấy thực sự muốn yêu đương mà mối tình đó lại ngắn ngủi chớp nhoáng đâu.”

Thương Thấm hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ Giang Minh Kỳ không muốn yêu lâu dài sao?”

“Giang Minh Kỳ khác. Cậu ta và Sầm Tô ngay từ đầu đã không hướng đến lâu dài, đợi đến khi muốn cứu vãn thì đã quá muộn.”

Thương Thấm không băn khoăn nữa, dứt khoát đồng ý: “Được, mai em đi cùng anh.”

Cô lại nhớ đến một chuyện, “Giang Minh Kỳ quen Sầm Tô cũng là do anh giới thiệu à?”

“Không liên quan đến anh, sau khi họ chia tay thì anh mới biết.”

“Vậy thì tốt. Tránh để anh tác hợp anh Cả và Sầm Tô, Giang Minh Kỳ lại mắng anh.”

“Đã mắng rồi.”

“………..”

Thương Thấm nói đến tiệc chia tay, đề nghị đổi sang buổi trưa: “Buổi tối ra ngoài lạnh quá. Hơn nữa buổi chiều có nhiều thời gian, càng tiện cho việc tác hợp họ. Buổi tối thì quá gấp gáp.”

“Đều nghe em.”

Thương Uẩn chuyển 100 ngàn tệ cho em gái, “Mua đồ ăn vặt.”

“Cảm ơn anh Hai! 20 ngàn là đủ rồi.” Cô cười rạng rỡ, “Em kiếm tiền có nguyên tắc lắm.” Nhận xong cô chuyển trả lại 80 ngàn.

Sau khi thành công lôi kéo em gái, Thương Uẩn đứng dậy đi tìm Thương Quân.

Một bóng đen ngồi xuống bên cạnh, Thương Quân biết là ai nhưng không để ý.

Nó và Thương Thấm cứ chủ động tìm anh, thường là không có chuyện gì tốt cả.

Thương Uẩn đi thẳng vào vấn đề: “Trưa mai tiệc tạm biệt Sầm Tô diễn ra ở nhà hàng tư nhân của lão Lâu. Nếu trưa mai anh không rảnh thì anh quyết định thời gian đi.”

Nhà hàng tư nhân của lão Lâu chính là cái tứ hợp viện mà Sầm Tô lần đầu tiên nhìn thấy anh.

Phản ứng đầu tiên của Thương Quân là: Sầm Tô đã mua được quần áo thích hợp rồi.

Anh tưởng bữa tiệc tạm biệt ngày mai là do Sầm Tô hẹn nên dứt khoát đồng ý: “Rảnh.”

Thương Uẩn vốn đang lo anh Cả từ chối nên đã chuẩn bị rất nhiều câu thuyết phục, ai ngờ nửa câu cũng không cần dùng đến.

Có lẽ là ba chữ “tiệc tạm biệt” đã khiến anh Cả mềm lòng.

Đối với bất kỳ ông chủ nào, khi một công thần nghỉ việc, chỉ cần không xảy ra mâu thuẫn thì dù thế nào cũng phải chu toàn và nể mặt đối phương.

Mọi việc sắp xếp ổn thỏa, Thương Uẩn mới nhắn tin cho Sầm Tô: [Trưa mai công ty sẽ tổ chức tiệc tạm biệt cô.]

Đính kèm địa chỉ nhà hàng tư nhân và tên phòng riêng.

Sầm Tô vừa rời khỏi trung tâm thương mại không lâu, đang trên taxi trở về.

Đi dạo cả buổi chiều, thu hoạch không nhỏ, cô mua hai chiếc váy và hai chiếc áo khoác ngoài. Tổng chi phí cộng lại không đủ để mua một chiếc váy mùa thu đông ở cửa hàng xa xỉ mà Thương Quân ngồi.

Quần áo đã mua xong, cô còn chưa nghĩ xong hôm nào hẹn Thương Quân ăn cơm, sếp đã nhanh chóng sắp xếp tiệc chia tay trước cô một bước rồi.

Sầm Tô trả lời: [Cảm ơn sếp Thương, ngày mai tôi sẽ đến đúng giờ.]

Nhân danh công ty để tạm biệt cô, lại đặt ở nhà hàng tư nhân cao cấp, e rằng những người tham gia tiệc chia tay là cấp cao của Y tế Tân Vận.

Kể từ khi vào làm, cô và vài vị cấp cao hòa hợp, có mục tiêu lợi ích nhất quán.

Rời khỏi Tân Vận, e rằng khó mà gặp lại được môi trường làm việc như vậy.

Suy nghĩ miên man một lát, Sầm Tô lấy lại tinh thần, mở album ảnh điện thoại giết thời gian.

Buổi chiều chụp trộm Thương Quân ở cửa hàng, trong đó có một bức ánh sáng vừa vặn, làm nổi bật đường nét lạnh lùng rõ ràng trên khuôn mặt anh.

Vì cách lớp kính, anh giống như người trong thế giới ảo, xa vời không thể chạm tới.

Sầm Tô đặt bức ảnh ưng ý nhất làm hình nền khóa, sau đó lại đặt làm hình nền trò chuyện.

Theo tiếng “tách” chụp màn hình, cô tiện tay gửi ảnh chụp màn hình cho Thương Quân.

Lúc này tại nhà cũ của nhà họ Thương, Thương Quân đang đi về phía thư phòng của ông nội.

Anh mở ảnh ra, hình nền trò chuyện giữa anh và Sầm Tô chính là tấm ảnh của anh.

Những người quen anh đều biết anh không bao giờ tám chuyện phiếm trên điện thoại, ngay cả Thương Uẩn nhắn tin không phải tin nào anh cũng trả lời.

Vì Ngu Thệ Thương nhiều chuyện, kết bạn Sầm Tô, anh lại phải dành thời gian trò chuyện.

Thương Quân gõ chữ bằng một tay: [Đặt hình nền khóa cũng phải báo cho tôi biết, xem ra là cô thực sự rảnh rỗi đến mức nhàm chán rồi, vừa nhìn đã biết là người không cần đi làm.]

Sầm Sầm: [Haha]

Sầm Sầm: [Lúc này đúng là vô vị thật, nên lật ảnh anh ra xem.]

Sầm Tô: [Tôi định sẽ mãi mãi dùng bức ảnh này làm hình nền khóa và hình nền đoạn chat.]

Thương Quân lập tức vạch trần: [“Mãi mãi” của cô là ≤ 58 ngày]

Sầm Tô cười: [Lỡ như anh là ngoại lệ của tôi thì sao.]

Cô thả thính người khác một cách vô hình, nhưng lại vô cùng táo bạo và rõ ràng.

Câu này không tiện trả lời tiếp, trùng hợp Thương Quân cũng vừa đi đến cửa thư phòng của ông nội: [Tôi bận rồi, nói chuyện sau.]


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *