Đoá Hồng Của Anh chương 09

ĐOÁ HỒNG CỦA ANH

CHƯƠNG 09: Điều kiện của anh tốt như vậy, sao lại chưa từng hẹn hò?

Biên tập: @CỏHoaLá

Tin nhắn gửi đi, Thương Quân lại nghĩ một lát lát nữa cũng không có thời gian rảnh để tán gẫu.

[Tôi đang ở nhà cũ, tối nay có tiệc gia đình. Nếu cô thấy quá rảnh rỗi thì tìm vài cuốn sách đọc đi.]

Sau khi anh nói “nói chuyện sau”, Sầm Tô đã thoát khỏi hộp thoại.

Khi người trưởng thành nói hai chữ này, hầu hết trường hợp là kết thúc cuộc trò chuyện một cách tế nhị, không muốn tiếp tục nói chuyện nữa.

Không ngờ anh thực sự có việc.

Sầm Sầm: [Trong nhà không có sách.]

Thương Quân: [Bình thường cô không đọc sách à?]

Sầm Sầm: [Ngoài sách chuyên ngành ra, những quyển khác tôi chưa bao giờ đọc, cũng không có thời gian để đọc.]

Thương Quân: [Có chút thời gian đều dùng để hẹn hò rồi, phải không?]

Sầm Tô cười, lần này đến lượt cô không nói nên lời.

Cô nhanh chóng chuyển chủ đề: [Anh có danh sách các cuốn sách không? Anh giới thiệu cho tôi vài quyển đi.]

Nửa năm tới, ngoài việc ở cạnh bà ngoại thì cô cũng không có ý định hẹn hò nữa. Đối với cô, có lẽ sách là một vật phẩm cần thiết.

Thương Quân mở ghi chú, chụp màn hình những quyển sách đã đọc mỗi tháng.

Đang chụp màn hình, cửa thư phòng đột nhiên mở ra từ bên trong, anh và ông nội đều giật mình.

Một người đứng sừng sững ở cửa chính làm ông cụ bị dọa không nhẹ, vỗ ngực trấn tĩnh một lúc: “Con cứ im ỉm đứng sững ở cửa làm gì đấy hả? Càng ngày càng giống thằng Thương Uẩn!”

Thương Quân: “…”

Đúng là tai bay vạ gió.

Anh gửi vài bức ảnh chụp màn hình cho Sầm Tô.

Sầm Tô lần lượt mở ra, không ngờ anh có thói quen đọc sách, mỗi tháng đều kiên trì đọc, ít thì một hai quyển, có tháng nhiều nhất đọc năm quyển.

Phạm vi đọc khá rộng, có sách chuyên ngành công nghệ, sách kỹ thuật giao dịch đầu tư, sách lịch sử, thậm chí còn có tiểu thuyết khoa học viễn tưởng.

Sầm Sầm: [Cảm ơn.]

Sầm Sầm: [Anh có thể giới thiệu thêm vài cuốn tiểu thuyết nữa không?]

Thương Quân cười không nói nên lời, giọng điệu cô thực sự y hệt Thương Thấm.

Anh lật danh sách sách của mấy năm trước, chọn vài tên sách gửi cho cô.

Sầm Tô chưa bao giờ đọc tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, đặt mua trước một cuốn để thử xem sao.

Buổi tối không có việc gì làm, cô tìm một bộ phim khoa học viễn tưởng để xem, xem đến gần sáng.

Trong đêm cô có một giấc mơ, thế mà lại mơ thấy Giang Minh Kỳ. Anh ta bảo cô đừng thích Thương Quân nữa, lý do là: Thương Quân thích đọc sách, em không thích đọc, anh cũng không thích đọc, hai người chúng ta còn thích hẹn hò, hợp nhau biết bao.

Ngày hôm sau chưa đến 7 giờ, cô đã tự nhiên tỉnh dậy.

Trước đây nghỉ dài ngày, cô luôn ngủ đến tận trưa. Lần này có lẽ vì đã nghỉ việc, tâm trạng khác trước, bên ngoài cửa sổ mới tờ mờ sáng cô đã không còn chút buồn ngủ nào.

Khoác chiếc áo khoác lông dày, cô ra ban công chờ xem mặt trời mọc.

Hải Thành vào mùa này, mặt trời đã sớm nung nóng mặt biển.

Tối qua đi dạo phố về nhà, cô mặc thử hai bộ quần áo mới mua cho mẹ xem.

Mẹ cô khen một hồi rồi hỏi cô không định hẹn hò hay đi nghỉ dưỡng sao? Mẹ còn nói cảm thấy cô hơi rảnh rỗi, sợ cô rảnh rỗi đến khó chịu.

Hóa ra không chỉ một mình Thương Quân cảm thấy cô rảnh rỗi nhàm chán.

Nghỉ dưỡng không nằm trong kế hoạch, sau này có khá nhiều việc phải làm.

Cô dự định thuê một căn hộ tiện nghi hướng biển ở Thâm Quyến, đón bà ngoại qua đó chăm sóc.

Bà ngoại sống ở Thâm Quyến, việc khám bệnh sẽ tiện hơn.

Dù không thể phẫu thuật, ít nhất vẫn còn các phương án điều trị khác.

Nếu như vậy còn không được nữa thì có thể đến bệnh viện ở Hồng Kông, từ Thâm Quyến qua đó rất tiện.

6 giờ 55 phút, chuông báo thức vang lên—— lại là một ngày thứ Hai, nhắc nhở cô đặt lịch khám chuyên gia của chủ nhiệm Cố.

Sầm Tô tắt chuông báo thức, đăng nhập hệ thống bệnh viện, chuẩn bị giành suất khám.

Hôm nay rất may mắn, cũng có thể là tốc độ tay nhanh hơn bình thường, cô thành công đặt được lịch khám với chủ nhiệm Cố.

Khoảng 7 giờ 30 phút, mặt trời mùa đông ở Bắc Kinh từ từ nhô lên.

Sầm Tô uống một cốc sữa nóng, căn đúng thời gian, gọi điện thoại cho bà ngoại.

Bà Lâm vừa đặt bát đũa xuống, người còn chưa đi đến phòng khách thì tiếng chuông điện thoại vang lên inh ỏi.

“Sầm Sầm, sao dậy sớm thế?”

“Tối qua con ngủ sớm, dậy xem mặt trời mọc. Ngoại ơi, ngoại ăn sáng chưa?”

“Con gọi đúng lúc lắm, bà vừa ăn xong.”

Sầm Tô trò chuyện cùng bà ngoại một lúc, nói về việc khi nào cô sẽ đi Thâm Quyến, định thuê nhà ở đâu.

“Ngoại ơi, đợi con thuê nhà xong, sẽ đón ngoại qua ở một thời gian.”

Bà Lâm không cần suy nghĩ, đáp ngay: “Bà già rồi, đi không nổi nữa đâu.”

“Không sao, đi không nổi thì con đẩy bà đi. Bà không muốn đi Thâm Quyến thăm thú đó đây à?”

“Thâm Quyến bà đi rồi.”

“Con biết, đó là chuyện của ba mươi năm trước rồi. Bây giờ đã khác hẳn, thay trời đổi đất luôn đấy ạ. Bên cạnh là Hồng Kông, con còn muốn đưa bà qua Hồng Kông tìm bác sĩ khám nữa.”

“Không đi! Đi Hồng Kông khám bệnh tốn bao nhiêu tiền!”

“Ngoại à, ngoại yên tâm, con đã dành đủ tiền chữa bệnh cho ngoại rồi, đi đâu cũng khám được. Khoan nói chuyện này. Ngoại còn chưa đi Hồng Kông bao giờ, con đưa ngoại đi cảng Victoria hóng gió biển nhé.”

“Hóng gió biển còn phải chạy xa như thế? Ở nhà ngày nào cũng hóng, lại còn không tốn tiền.”

“………” Sầm Tô dở khóc dở cười.

Cô quay lại chuyện chính: “Chủ yếu không phải là để khám bệnh sao, tiện thể hóng gió biển luôn. Bắc Kinh và Thượng Hải quá xa, mùa đông lại lạnh, cơ thể bà có thể không chịu nổi, nhưng đi Thâm Quyến thì hoàn toàn không vấn đề gì.”

Bà Lâm im lặng.

Sầm Tô biết vướng mắc trong lòng bà ngoại, vì ba cô Khang Kính Tín ở Thâm Quyến.

“Bà ơi, Thâm Quyến đâu phải của Khang Kính Tín.”

“Bây giờ ít nhất bà còn đi lại được, sau này nếu thật sự đi không nổi nữa, bà không thấy hối tiếc sao?” Sầm Tô nói về bản thân mình: “Con có cảm tình với sếp lớn của tập đoàn chúng con, biết rõ sẽ không có kết quả nhưng vẫn xin số liên lạc của anh ấy. Trước khi rời đi con sẽ đi ăn một bữa với anh ấy, sau này nghĩ lại sẽ không hối tiếc.”

Sầm Tô thừa thắng xông lên: “Bà ơi, con thất tình rồi, bà còn không đi cùng con sao?”

“Toàn gạt bà!”

Sầm Tô làm nũng: “Bà ơi, bà nói xem bà có đi cùng con không?”

“Đi đi đi!”

Bà Lâm quyết định đi Thâm Quyến.

Thứ nhất là bản thân bà không còn nhiều thời gian, muốn ra ngoài đi dạo ngắm cảnh, thay đổi tâm trạng. 

Thứ hai là cháu gái muốn báo hiếu, bà không thể quá cố chấp, làm con bé buồn lòng.

Thuyết phục được bà ngoại đi Thâm Quyến, Sầm Tô cảm thấy rất thoải mái.

Sau này bà ngoại sẽ do cô chăm sóc, mẹ cô cũng có thể nghỉ ngơi một chút.

Ăn sáng xong, Sầm Tô thay bộ quần áo mới mua hôm qua, cô không biết hôm nay Thương Quân cũng đi nên chỉ mất mười phút trang điểm nhẹ nhàng.

Cô nhập địa chỉ tứ hợp viện, định vị khoảng cách trên điện thoại hiển thị từ chỗ cô ở đến tứ hợp viện chưa đến ba cây số.

Trước khi ra khỏi nhà, cô chọn một đôi giày bệt.

Thời gian còn sớm nên cô không gọi taxi, cứ thế vừa đi vừa ngắm cảnh.

Hôm nay gió ấm nắng dịu, bầu trời trong xanh sạch sẽ như được gột rửa, không một gợn mây.

Mùa này lá cây đã rụng hết, cành khô xơ xác.

Đi bộ trong hẻm, trên đầu thỉnh thoảng có đàn bồ câu bay qua.

Hải Thành chưa bao giờ có mùa đông yên tĩnh như vậy.

Đáng tiếc bà ngoại sợ lạnh, cô không thể đưa bà đi xem được.

Không biết từ lúc nào đã đến cổng tứ hợp viện, cô báo tên phòng riêng, nhân viên phục vụ dẫn cô vào.

Có câu “ẩn sĩ vĩ đại náu mình giữa phố chợ ồn ào”, cô đã đến đây một lần, lần này bước vào sân vẫn cảm thấy như một thế giới khác.

Trong vườn hoa của tứ hợp viện, cô nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó, hai chân vắt tréo lên nhau, lưng quay về phía ánh nắng, bên trong áo khoác đen là vest sẫm màu, cổ áo sơ mi trắng nổi bật.

Trang phục của anh giống hệt con hẻm mùa đông, lạnh lẽo đơn điệu nhưng lại toát lên vẻ cao quý tao nhã, khiến người ta không kìm được muốn cứ thế ngắm nhìn mãi.

Anh thường xuyên tiếp khách ở đây, Sầm Tô không chắc hôm nay anh trùng hợp có bữa tiệc, hay là cất công đến tiễn cô.

Thương Quân đang trò chuyện cùng lão Lâu, chủ nhân tứ hợp viện. Lâu Duy Tích đã phẫu thuật mở ngực nửa năm trước, sau phẫu thuật suýt không qua khỏi, đến nay vẫn đang hồi phục. Dịp Tết anh không ở Bắc Kinh nên không đến thăm, hôm nay có thời gian nên đến sớm nói chuyện với Lâu Duy Tích vài câu.

Lâu Duy Tích than thở, rõ ràng mới hơn bốn mươi tuổi, sau khi mổ tim thì cảm thấy gần giống như ông già tám mươi.

Bây giờ mỗi ngày ngoài việc dành hai tiếng để xử lý công việc, thời gian còn lại là cắn hạt dưa hoặc phơi nắng, rảnh rỗi đến phát hoảng.

Lâu Duy Tích dùng ngón tay mân mê một điếu thuốc, đưa lên mũi ngửi nhẹ.

Thương Quân nhìn anh ta: “Còn dám hút?”

“Nào dám. Cái này là em trai tốt bụng của cậu cho đấy, bảo tôi ngửi cho đỡ thèm thuốc.” Lâu Duy Tích thở dài, “Chủ nhiệm Cố nói rồi, nếu hút nữa thì thần tiên cũng không cứu được tôi.”

Đang trò chuyện, Thương Quân cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình.

Anh nghiêng đầu nhìn sang, Sầm Tô đút hai tay trong túi áo khoác, vừa lúc dừng chân lại.

Chưa đến 11 giờ rưỡi, không ngờ cô đến sớm như vậy.

Bên cạnh có ghế trống, anh đưa tay khẽ kéo.

Sầm Tô hiểu ý, Thương Quân ra hiệu cô đến đây ngồi. 

Cô nói với nhân viên phục vụ một tiếng rồi đi thẳng về phía anh.

Cho đến giây phút này, cô mới cơ bản dám chắc Thương Uẩn tiễn cô còn mời luôn anh Cả của anh ta. 

“Sếp Thương.” Cô đến gần, khẽ cười chào hỏi.

Thương Quân khẽ gật đầu đáp lại, giới thiệu cô và Lâu Duy Tích với nhau.

“Đây là Lâu Duy Tích, chủ quán. Đây là Sầm Tô, Thương Uẩn làm tiệc tạm biệt cô ấy.”

Vài lời đã nói rõ mối quan hệ.

Sau khi chào hỏi, Sầm Tô ngồi xuống chiếc ghế trống, cách Thương Quân chỉ bốn năm mươi centimet.

 Lâu Duy Tích nhìn Sầm Tô đầy suy tư: “Trông hơi quen quen. Chúng ta đã từng gặp nhau chưa?”

Sầm Tô khẽ cười: “Tôi từng đến đây tiếp khách.”

“Vậy chắc là lúc đó đã gặp mặt một lần.”

Lâu Duy Tích bảo nhân viên phục vụ mang một cốc cà phê đến.

Thương Quân nghiêng đầu, nhắc nhở người bên cạnh: “Cà phê chỗ sếp Lâu khá ngon nhưng hơi đắng.”

Sầm Tô quay mặt lại, ánh mắt hai người gần sát nhau như vậy.

Bất kể là lần đầu tiên ở khách sạn Thâm Quyến, hay hôm qua ở cửa hàng chính hãng trong trung tâm thương mại, cô và anh luôn cách nhau một cái bàn, chưa bao giờ gần như thế này.

Hôm qua cô chê cà phê đắng, anh không nghe xong quên ngay.

Lâu Duy Tích tiếp lời, hỏi: “Không quen uống espresso à? Không sao, thêm nhiều sữa và đường vào.”

Sầm Tô từ chối: “Sếp Lâu, không cần phiền phức thế đâu, cho tôi một cốc trà là được, tôi ít uống cà phê.”

Lâu Duy Tích trêu chọc: “Người bên cạnh cô cũng không thích uống cà phê. Nhưng cậu ấy khác cô, cậu ấy không uống cà phê để tỉnh táo, có Thương Uẩn chọc giận cậu ấy thì còn tỉnh táo hơn cả cà phê.”

Sầm Tô chỉ cười theo, không tiếp lời.

Dù sao Thương Uẩn cũng là cấp trên của cô, lại rất quan tâm đến chuyện tình cảm của cô, cô không hùa vào cùng trêu chọc được.

Lâu Duy Tích ngồi trên ghế dựa, sau khi Sầm Tô đến anh ta đứng dậy khỏi ghế, cố gắng ngồi thẳng hơn một chút.

Thương Quân thấy anh ta gồng mình khó khăn thì bảo: “Không có người ngoài, anh cứ nằm đi.”

Anh quay sang giải thích với Sầm Tô, “Anh ấy vừa phẫu thuật mở ngực, đang trong quá trình hồi phục.”

Thảo nào lại phơi nắng trong sân.

Sầm Tô nghe vậy, vội bảo Lâu Duy Tích nằm nghỉ, rồi quan tâm hỏi thăm sức khỏe thế nào.

“Không sao rồi.” Lâu Duy Tích cũng không khách sáo, dựa lưng vào ghế dựa, “Tim hỏng hóc nên phải làm một ca đại phẫu.”

Vì bà ngoại nên Sầm Tô có chút hiểu biết về vấn đề tim mạch, liền hỏi là bộ phận nào có vấn đề, là phục hồi hay thay thế.

“Phục hồi. Cô cũng rành về lĩnh vực này nhỉ.” Lâu Duy Tích hỏi thêm một câu, “Tôi nhớ đội ngũ Y tế Tân Vận của cô không chuyên về tim mạch.”

“Đúng là không chuyên, tim mạch là dự án hợp tác giữa Tân Vận và công ty khác.” Sầm Tô nói vì sao mình rành: “Bà ngoại tôi bị bệnh tim, khá nặng.” 

Cô cười khổ: “Coi như là bị bệnh lâu ngày nên thành bác sĩ.”

Nói đến bệnh tim, hai người có chung chủ đề.

Thương Quân nhìn cô một cái, nhớ lại túi tài liệu đựng hình ảnh y tế cô cầm trong tay lúc ở thang máy khách sạn Thâm Quyến.

Hóa ra hôm đó cô đi tìm bác sĩ cho bà ngoại.

“Ca phẫu thuật của anh là ai mổ chính vậy?”

“Chủ nhiệm Cố Xương Thân.”

“Chủ nhiệm Cố là chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực ngoại tim mạch, đặc biệt là chữa trị van tim.”

“Thực sự rất giỏi, trước khi phẫu thuật tôi đã nghĩ mình không còn cứu được nữa.” Lâu Duy Tích quay sang hỏi, “Bà ngoại cô bây giờ thế nào?”

“Bệnh tình của bà rất phức tạp, cả tim và phổi đều có vấn đề, tuổi lại cao, rủi ro phẫu thuật quá lớn, có thể không xuống khỏi bàn mổ. Bác sĩ đều khuyên điều trị bảo tồn.”

Im lặng trong giây lát.

Lâu Duy Tích hỏi: “Cô chưa tìm chủ nhiệm Cố sao?”

Sầm Tô nói: “Tôi đang định đi tìm.”

Điện thoại của Lâu Duy Tích lúc này có tin nhắn đến: “Xin lỗi, tôi trả lời tin nhắn một chút.”

Anh ta mở ra xem, là Thương Uẩn gửi đến: [Anh tôi đến chưa?]

Lâu Duy Tích: [Đến lâu rồi, Sầm Tô cũng đến rồi, đều đang ở trong sân phơi nắng với tôi.]

Lâu Duy Tích: [Cậu đang tác hợp hai người họ à?]

Thương Uẩn: [Cái này mà anh cũng nhìn ra được sao?]

Lâu Duy Tích: [Tiệc tạm biệt cấp dưới mà còn gọi anh trai mình đến, suy nghĩ một chút là biết chuyện gì rồi. Tôi chỉ bị bệnh tim chứ não đâu có hỏng.]

Thương Uẩn cười: [Vậy thì anh đừng làm ‘bóng đèn’ nữa, bận việc gì thì anh cứ đi làm đi.]

Lâu Duy Tích: [Tôi làm ‘bóng đèn’ không uổng công đâu. Để tôi cho cậu một tin tức hữu ích, bệnh tim của bà ngoại Sầm Tô rất nghiêm trọng, về cơ bản là không còn hy vọng phẫu thuật. Cô ấy chưa tìm chủ nhiệm Cố để khám. Có lẽ là không đặt được lịch?]

Anh ta khóa màn hình điện thoại, tìm cớ đứng dậy, hơi áy náy nói: “Xin lỗi, tôi xin phép đi trước một lát. Hai người cứ trò chuyện, tôi vào nhà nghe điện thoại.”

Lâu Duy Tích chống tay vào tay vịn ghế dựa đứng dậy, để lại hai người họ trong sân.

Trong tứ hợp viện còn yên tĩnh hơn trong hẻm, chỉ có tiếng bước chân của nhân viên phục vụ thỉnh thoảng đi qua dưới hành lang.

Bên cạnh hồ sen, cá chép đang bơi lội ung dung.

Hai tay Sầm Tô ôm cốc trà hoa bằng thủy tinh, hương thơm thoang thoảng của cánh hoa theo hơi nóng bay vào mũi.

Người đàn ông bên cạnh không nói gì, thỉnh thoảng xem điện thoại, dường như đang chờ tin nhắn của ai đó. Người có thể khiến anh kiên nhẫn chờ đợi mà không gọi điện thúc giục, hoặc là đối tác quan trọng, hoặc là người anh kính nể.

Thương Quân tắt điện thoại, ngẩng đầu khỏi màn hình, vô tình nhìn quần áo của cô thêm hai lần.

Sầm Tô nói: “Mới mua đấy.”

Thương Quân gật đầu, nói một câu: “Hình như không khác bộ hôm đi dạo phố.” Trong mắt anh, kiểu dáng gần như nhau, ngay cả màu sắc cũng tương tự.

“Có khác, bộ này là mới.”

“…………”

Thấy anh nhất thời nghẹn lời, Sầm Tô cười không thành tiếng.

Thương Quân nhìn vẻ đắc ý trong mắt cô, còn có thể làm người ta tức giận hơn cả Thương Uẩn.

Sầm Tô nhấp một ngụm trà hoa, đón lấy ánh mắt lạnh lùng nhưng bất lực của anh, tò mò hỏi: “Điều kiện của anh tốt như vậy, sao lại chưa từng hẹn hò?”

Thương Quân thản nhiên nói: “Thời gian kiếm tiền còn không đủ, đâu ra thời gian hẹn hò.”

“Anh kiếm nhiều tiền như vậy, lại không có ai tiêu, thật là không có cảm giác thành tựu.”

“Thương Uẩn rất biết tiêu tiền.”

“…………”

Sầm Tô bị chọc cười.

Qua vài lần tiếp xúc, cô phát hiện Thương Quân hài hước hơn cô tưởng.

Thủ đoạn của anh có lẽ đều dùng hết trên thương trường rồi.

Thương Quân hất cằm về phía phòng riêng: “Vào trong đợi đi.”

Nói rồi, anh đứng dậy.

Sầm Tô cầm cốc thủy tinh, bước chân thư thả đi bên cạnh anh.

Cảnh tượng như thế này, nửa tháng trước cô không dám nghĩ đến.

Thương Quân gọi điện cho em trai, hỏi bao lâu nữa thì đến.

Thương Uẩn nói: “Sắp rồi.”

Một câu “sắp rồi”, Thương Quân đợi mãi trong phòng suốt hai mươi phút cũng không thấy bóng dáng nó đâu.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Ôi Thương Uẩn dễ thg thế, lâu duy tích tinh ý nhanh ghê 🤣🤣🤣