Đoá Hồng Của Anh chương 11

ĐOÁ HỒNG CỦA ANH

CHƯƠNG 11: “Về sau, mấy chuyện xem mắt như thế này sẽ không diễn ra với anh nữa”

Biên tập: @CỏHoaLá

Sầm Tô không cố giả vờ mình không quan tâm, cô muốn biết phản ứng của Thương Quân lúc này sẽ thế nào, vì vậy ánh mắt cô nhìn thẳng vào mặt anh.

Những gia đình như bọn họ, khi đến tuổi kết hôn thì ba mẹ nhất định sẽ sắp xếp hôn nhân môn đăng hộ đối. Cô liên tưởng đến cuộc điện thoại anh vừa ra ngoài nghe, khả năng cao là liên quan đến việc xem mắt.

Thương Thấm chê ý kiến của anh Hai tồi, theo sự hiểu biết của cô về anh Cả, anh ấy sẽ không bao giờ cho anh Hai cùng đi đến buổi xem mắt.

Nhưng cô nhất thời cũng không nghĩ ra cách nào tốt hơn, liền dùng khuỷu tay thúc vào anh Hai, giục anh nhanh chóng nghĩ cách.

Thương Uẩn quay sang em gái, không hiểu ý cô: “Làm sao vậy?”

Thương Thấm uyển chuyển nói: “Anh Cả đi xem mắt, anh đi cùng không hợp đâu.”

“Không hợp cũng phải hợp.”

“…” Thương Thấm suy nghĩ một chút, “Hay là để em đi cùng anh Cả đi.”

Trong những dịp xem mắt, em gái luôn thích hợp hơn em trai.

Thương Quân nhìn hai đứa nó tự ý quyết định, ánh mắt thoáng thấy Sầm Tô đang đánh giá mình. Anh hơi nghiêng mặt, đối diện với ánh mắt cô, nhưng sau đó anh lại nhìn em trai và em gái: “Hai đứa đừng tranh cãi nữa, không cần ai đi cùng cả. Cuộc xem mắt buổi chiều anh đã hủy rồi.”

Trước khi anh nói câu này, Sầm Tô còn đang nghĩ, nếu buổi chiều anh đi xem mắt và quyết định liên hôn thì từ hôm nay cô sẽ không liên lạc với anh nữa, bữa cơm này coi như là lời từ biệt.

Bây giờ anh hủy xem mắt, chẳng qua là không muốn bị ràng buộc bởi hôn nhân, cô sẽ không tự mãn nghĩ rằng đó là vì cô.

Nhưng dù hủy vì lý do gì, cô đều là người được lợi, trước khi rời Bắc Kinh, cô có thể vô tư nhắn tin cho anh mà không cần lo lắng anh đã có đối tượng kết hôn.

Thương Uẩn lại không dám vui mừng quá sớm: “Là hoãn lại, hay là từ chối hoàn toàn?”

Bản thân anh Cả đương nhiên không muốn đi xem mắt, nhưng cửa ải phía mẹ lại khó đối phó.

Trước đây những vấn đề như thế này, Thương Quân chưa chắc đã trả lời, nhưng hôm nay lại bình tĩnh nói: “Về sau, mấy chuyện xem mắt như thế này sẽ không diễn ra với anh nữa. Nhưng em đừng học theo anh, kẻo phải thất vọng.”

Thương Uẩn tự biết mình, trong mắt ba mẹ, anh ta không đáng tin cậy, không khiến ba mẹ yên tâm như anh Cả.

Ba mẹ luôn tin tưởng tuyệt đối vào lời hứa của anh Cả, còn đối với lời đảm bảo của anh ta thì khịt mũi coi thường.

Nghe anh Cả nói vậy, Thương Thấm đã yên tâm.

Có lẽ là cô suy diễn quá nhiều, cô luôn cảm thấy hành động của anh Cả có nguyên nhân liên quan đến Sầm Tô.

Thương Thấm không xen vào cuộc trò chuyện của hai anh em nữa, cô quay sang trò chuyện với Sầm Tô: “Chị định khi nào đi Thâm Quyến? Trước khi đi em mời chị một bữa chia tay riêng, không dẫn theo hai người này, phiền phức.”

Sầm Tô cười khẽ: “Cuối tháng sau. Đợi hợp đồng thuê nhà ở đây hết hạn thì chị sẽ đi, tranh thủ khoảng thời gian này cảm nhận về mùa đông Bắc Kinh thêm một chút.”

Đối với cô, mùa đông Bắc Kinh rất đặc biệt, cảnh vật đặc biệt, con người lại càng đặc biệt.

Hải Thành không có mùa đông như thế này, Thâm Quyến lại càng không có.

“Chị đã xem nhà ở Thâm Quyến chưa?”

“Chưa. Lúc trước bận bàn giao công việc quá.”

Thương Thấm nhiệt tình: “Chị định thuê ở khu nào? Em quen một người môi giới, cô ấy đó rất có trách nhiệm, em đã thuê nhà của cô ấy hai lần rồi. Nếu chị cần, em sẽ giới thiệu cho chị.”

Sầm Tô cười nói: “Chị không thuê nổi nhà sang trọng đâu.”

“Chỉ là nhà ở bình thường thôi, lúc em thuê chỉ hơn hai nghìn tệ một chút, một phòng đơn.”

Sầm Tô có chút bất ngờ: “Em thuê nhà rẻ như vậy sao?”

Cành vàng lá ngọc của nhà họ Thương không thể không có bất động sản dưới tên mình, dù cô ấy không có nhà ở Thâm Quyến thì Thương Uẩn có, còn có không chỉ một căn. Cô em gái được cưng chiều này không đến mức phải thuê nhà để ở, lại càng không phải thuê phòng đơn.

Thương Uẩn chen vào giải thích: “Hồi mới tốt nghiệp con bé mang theo 100 ngàn tệ đi Thâm Quyến lập nghiệp, quyết tâm trở thành người giàu nhất. Thời kỳ khởi nghiệp cái gì cũng phải tính toán chi li, đâu nỡ thuê nhà tốt.”

Em gái hợp tác với vài người bạn khởi nghiệp, không dùng bất kỳ nguồn lực nào của gia đình, chọn lĩnh vực thương mại điện tử xuyên biên giới.

Khổ sở tìm tòi hơn hai năm mới dần khởi sắc, sau đó càng làm càng lớn.

Em ấy dùng khoản tiền đầu tiên kiếm được đầu tư vào hai công ty khởi nghiệp trí tuệ nhân tạo, một ở Bắc Kinh, một ở Thượng Hải. Hiện tại cũng coi như là “cánh én” bay qua bay lại giữa ba nơi.

Sầm Tô cuối cùng cũng hiểu vì sao Thương Thấm không hề kiêu căng, cũng không có cái cảm giác xa cách khó gần.

Những người khởi nghiệp thế hệ đầu đã từng trải qua khó khăn rồi mới thành công, phần lớn đều hòa nhã.

Cô không khách sáo nữa, nhờ Thương Thấm giới thiệu danh thiếp của cô gái môi giới kia cho mình.

Thương Thấm nói: “Em quét mã của chị nhé.”

Sầm Tô lấy điện thoại ra khỏi túi xách, mở khóa, màn hình sáng lên, ảnh của Thương Quân hiện ra rõ ràng trước mắt.

Phản ứng đầu tiên của cô là quay đầu nhìn Thương Thấm. Mà Thương Thấm đang nhìn chằm chằm vào điện thoại của cô với vẻ tò mò, dường như sợ mình nhìn nhầm, còn nhướn cổ qua đây một chút.

Xác nhận người trên màn hình khóa xong, Thương Thấm ngẩng đầu lên, ánh mắt giao với Sầm Tô.

Hai người đồng thời sững lại, hơi bối rối quay mặt đi rồi cùng cười ngượng ngùng.

Thương Thấm nhanh chóng quay mặt lại, cố gắng giảm bớt sự lúng túng: “Đây là hình nền khóa mặc định của hệ thống phải không?”

Sầm Tô không nhịn được cười, sự hài hước của anh em nhà họ Thương xem ra là di truyền.

“Chụp ở đâu thế chị? Phông nền trông cũng đẹp ghê.”

Sầm Tô đưa thẳng điện thoại đến trước mặt cô ấy.

Thương Thấm nhận ra, là cửa hàng flagship mà cô thường đến.

Trong ảnh, mắt anh Cả đang nhìn vào ống kính, xem ra là chụp lén công khai.

“Chụp anh ấy đẹp thế, bản thân anh ấy đâu có đẹp trai vậy đâu.”

Thực ra là ảnh chụp còn không bằng người thật, nhưng cô là người nhà, vẫn phải khiêm tốn một chút.

Sầm Tô chọc nhẹ vào cánh tay cô ấy dưới bàn rồi khẽ ho một tiếng, ra hiệu cô ấy đừng nói nữa.

Thương Thấm hiểu ý, lập tức im lặng, dùng điện thoại gõ chữ: [Anh cả em biết hình nền khóa là ảnh của anh ấy à?]

Sầm Tô gật đầu: “Ừm.”

Nói rồi, cô mở mã QR danh thiếp của mình.

Thương Thấm kết bạn xong, chia sẻ danh thiếp của người môi giới qua, trong lúc đó cô giả vờ lơ đãng liếc nhìn anh Cả một cái.

Mối quan hệ giữa anh ấy và Sầm Tô khá thú vị.

Một người dùng ảnh của đối phương làm hình nền khóa, đối phương còn biết.

Một người công khai tuyên bố sau này sẽ không xem mắt nữa.

Nếu nói giữa họ không có bất kỳ phản ứng hóa học nào, cô không tin.

Thương Uẩn không để ý hai người họ đang nói gì, đang nhắn tin cho Lâu Duy Tích: [Anh qua đây ăn cùng không?]

Lâu Duy Tích: [Không chê tôi là “bóng đèn” nữa à?]

Thương Uẩn: [Nếu lúc cần sáng thì anh sáng, lúc cần tối thì anh tối, ai mà chê chứ?]

Thương Uẩn: [Đến đi. Tôi cũng là “bóng đèn” đây.]

Anh ta đặt điện thoại xuống, bưng cốc nước trước mặt lên, tiện thể nhìn sang đối diện, chỉ thấy anh Cả đang nhìn mình một cách thâm sâu.

Thương Uẩn bày vẻ mặt tự nhiên, tuy anh Cả hiểu rất rõ anh ta nhưng cũng khó mà phân biệt được ý đồ thực sự của anh ta lúc này: “Ba về rồi, bảo em buổi chiều về nhà một chuyến, anh có đi cùng không?”

Thương Quân dứt khoát từ chối: “Không rảnh.”

Thương Uẩn nhấp một ngụm nước ấm, thứ anh ta muốn chính là câu này của anh Cả.

Hai người bên cạnh vẫn đang trò chuyện rôm rả, từ tiền thuê nhà ở Thâm Quyến đến quán bình dân nào đáng để ghé ăn, lúc này lại nói về homestay của nhà Sầm Tô.

Trước khi đến anh ta còn lo lắng em gái và Sầm Tô không hợp nhau, bây giờ xem ra là anh ta lo lắng thừa rồi, hai người nói chuyện thân thiết đến mức gần như quên mất anh Cả vẫn còn ở đó.

Lúc này anh ta và anh Cả có vẻ thừa thãi, hoàn toàn không thể xen vào cuộc trò chuyện, chỉ có thể im lặng chờ món ăn được dọn ra.

May mắn là buổi trưa khách không đông, món ăn được dọn ra nhanh hơn bình thường. Ngay lúc anh ta đang buồn chán, trên hành lang bên ngoài phòng riêng truyền đến tiếng bánh xe của xe đẩy thức ăn.

Cửa được đẩy từ bên ngoài vào, Lâu Duy Tích cầm một chai rượu vang đỏ chưa mở, bước vào cùng với phục vụ.

Thương Thấm nhiệt tình chào hỏi: “Anh Lâu, lâu rồi không gặp, dạo này sức khỏe anh thế nào?”

“Khá tốt, nhờ phúc em đấy.” Lâu Duy Tích tìm dụng cụ mở chai, đích thân khui rượu ra.

Thương Uẩn nhận ra năm sản xuất của chai rượu: “Anh mang cả chai rượu quý ra rồi à?”

Lâu Duy Tích: “Tiệc chia tay của sếp Sầm, tôi bày tỏ chút thành ý, các cậu được hưởng ké nhờ cô ấy thôi.”

Sầm Tô cảm thấy được ưu ái: “Làm sao được, để anh phải tốn kém rồi.”

Lâu Duy Tích cười nói: “Uống vui vẻ thì không gọi là tốn kém.”

Thương Quân không biết là em trai đã gọi Lâu Duy Tích đến, lên tiếng mời: “Anh và Sầm Tô cũng coi như quen biết, cùng tham gia đi.”

Lâu Duy Tích giả vờ từ chối: “Tôi nói nhiều, không làm phiền mọi người nữa.”

Thương Quân: “Còn có người nói nhiều hơn anh mà.”

Thương Uẩn: “…”

Câu này có khác gì gọi thẳng họ tên anh ta ra không?

Sầm Tô và Thương Thấm cũng nhiệt tình giữ lại, Lâu Duy Tích nửa ừ nửa chối, cuối cùng ngồi xuống chỗ trống giữa hai anh em.

Nhờ chai rượu vang đỏ, anh ta có lý do để ở lại.

Thương Uẩn gọi Lâu Duy Tích đến chỉ là để có đông người náo nhiệt, nhưng Lâu Duy Tích rất có ý thức của một “bóng đèn”, bữa cơm này không thể ăn không, quyết định giúp một tay.

Bữa tiệc chia tay sắp kết thúc, anh ta nói về bệnh tình của mình, không thể tránh khỏi việc nhắc đến chủ nhiệm Cố, sau đó tự nhiên hỏi Sầm Tô: “Tài liệu chẩn đoán và kết quả kiểm tra của bà ngoại cô có mang đến Bắc Kinh không? Nếu không mang thì bảo người nhà chụp lại cũng được, tôi nhờ chủ nhiệm Cố xem giúp, biết đâu lại có hy vọng phẫu thuật.”

Sầm Tô vô cùng cảm kích, nói đã đặt được lịch khám của chủ nhiệm Cố.

Cô nâng cốc mời Lâu Duy Tích: “Thực sự vô cùng cảm ơn anh.”

Trên con đường dài tìm kiếm bác sĩ, bất kỳ sự giúp đỡ và lòng tốt nào cũng khiến cô cảm động, thậm chí khiến tâm trạng u ám của cô tạm thời lấy lại hy vọng.

Lâu Duy Tích biết lịch khám của chủ nhiệm Cố khó đặt đến mức nào: “Thực sự đặt được rồi à? Cô đừng khách sáo với tôi.”

“Sao tôi có thể khách sáo với anh chứ. Đặt lịch khám vào lúc 3 giờ đến 3 giờ 30 phút chiều nay.”

Nếu thực sự không đặt được, vì bà ngoại, cô cũng sẽ không từ chối lòng tốt này.

Thương Uẩn tiếp lời: “Tôi rất quen với chủ nhiệm Cố. Nếu tôi biết trước cô đã đặt được lịch khám thì đã hoãn chuyện buổi chiều lại, đi cùng cô một chuyến.”

Sầm Tô làm sao dám làm phiền cấp trên đi khám bệnh cùng: “Không cần đâu, sếp Thương cứ bận việc của anh đi.”

Thương Uẩn không nói nhiều nữa, sau đó liếc nhìn anh Cả một cái đầy ý tứ.

Ánh mắt như đang nói: Em thì phải về nhà, còn anh thì không cần về.

Rượu vang đỏ trong ly của Thương Quân không còn nhiều, anh uống cạn, đặt cốc xuống nhìn sang nó, hèn gì lúc nãy nó luôn nhấn mạnh là ba đã về.

Hoá ra là đang chờ anh ở đây.

Anh trực tiếp phớt lờ ám chỉ của em trai.

Thương Uẩn đành phải thôi, anh Cả không muốn, cũng không thể cưỡng ép trói anh đi được.

Anh ta cầm điện thoại lên, vừa tìm số vừa nói với Sầm Tô: “Tôi gọi điện cho chủ nhiệm Cố, giải thích tình hình xong sẽ chuyển WeChat của ông ấy cho cô. Buổi chiều khám xong, tiện cho cô sau này liên lạc với ông ấy về bệnh tình của bà ngoại.”

Anh ta chưa kịp bấm số đã bị Thương Quân ngăn lại: “Không cần gọi nữa.”

Thương Uẩn không hiểu ý.

Những người khác cũng nhìn về phía anh.

Thương Quân bình tĩnh nói: “Anh đã liên hệ rồi.”

Nếu đã giấu được, chi bằng để anh tự nói ra, còn hơn để Thương Uẩn nghe từ chủ nhiệm Cố rồi thêm mắm thêm muối.

“Anh đã hẹn chủ nhiệm Cố sau giờ làm đến văn phòng của ông ấy, nhờ ông ấy xem bệnh tình của bà ngoại Sầm Tô rồi.” Chỉ là không ngờ đích thân Sầm Tô đã đặt được lịch khám.

Hồi nãy ở trong sân, Sầm Tô nói với Lâu Duy Tích là đang chuẩn bị tìm chủ nhiệm Cố khám bệnh. Anh cảm thấy là cô chưa đặt được lịch khám, cũng không thể sắp xếp được buổi hội chẩn từ xa, nếu không thì tại sao cô đã tìm đến cả chuyên gia ở Thâm Quyến mà lại bỏ gần tìm xa, không tìm đến đội ngũ của Chủ nhiệm Cố có uy tín nhất.

Khi cô nói có lẽ bà ngoại không còn hy vọng nào, anh đã nhắn tin cho Cố Xương Thân hẹn thời gian.

Dù có hy vọng phẫu thuật hay không thì cũng phải thử một lần.

Buổi trưa Chủ nhiệm Cố có ca phẫu thuật, mãi đến nửa tiếng trước khi rời phòng mổ mới trả lời anh.

Anh vốn định sau bữa ăn sẽ nói riêng với Sầm Tô chuyện này, không ngờ trong bữa tiệc lại trò chuyện đến.

Vừa rồi anh phớt lờ ám chỉ của em trai, là vì đã quyết định đi cùng Sầm Tô một chuyến đến bệnh viện. Sau này cô không còn ở Bắc Kinh nữa, không tiện đi khám bệnh, buổi chiều gặp chủ nhiệm Cố xong, có anh ở đó, cô có thể thêm WeChat riêng của chủ nhiệm Cố ngay tại chỗ.

Lỡ như bà ngoại có chuyện gì, cô cũng có người để hỏi thăm kịp thời.

Sầm Tô mất vài giây mới tiêu hóa hoàn toàn bất ngờ này. Nhưng hiện tại cô lại không thấy ngạc nhiên khi anh làm như thế, bởi vì trong lòng anh gia đình là quan trọng nhất, tình thân là điểm yếu duy nhất của anh, nên anh có sự đồng cảm với hoàn cảnh của cô.

Thương Quân hỏi cô: “Đến đây bằng cách nào? Lái xe hay đi taxi?”

Xe của Sầm Tô đã trả lại công ty: “Tôi đi bộ đến.”

Giọng điệu Thương Quân thẳng thắn tự nhiên: “Đi xe của tôi đi, tôi đưa cô đến bệnh viện.”

Nếu là chuyện khác, việc anh chủ động như vậy sẽ bị nghi ngờ là có ý tốt, nhưng chuyện lớn liên quan đến sinh mạng, ngay cả Lâu Duy Tích chỉ quen biết một lần cũng đề nghị giúp đỡ, huống chi anh là sếp của cô, mối quan hệ lại gần hơn một bậc, sẽ không ai hiểu lầm ý đồ của anh.

Kể cả bản thân cô.

Sầm Tô biết ơn anh đã ưu tiên xem xét bệnh tình của bà ngoại, chứ không vội vàng tránh sự ghép đôi.

Cô không từ chối lòng tốt của anh nữa: “Cảm ơn, làm phiền sếp Thương rồi.”

Thương Quân: “Không phiền. Sức khỏe của bà ngoại quan trọng, những việc khác tôi cũng không giúp được gì nhiều.”

Thương Uẩn nhìn đồng hồ đeo tay, đã 2 giờ 5 phút.

Bệnh viện cách đây khá xa, vì vậy anh ta kết thúc bữa tiệc chia tay này sớm hơn dự kiến.

Ra khỏi phòng riêng, Sầm Tô và anh Cả đi phía trước, chiếc xe Phantom màu đen đã chờ sẵn ở cổng Tứ hợp viện.

Anh ta hiểu rõ anh trai chủ động liên hệ chủ nhiệm Cố là vì bệnh tình của bà ngoại nghiêm trọng, nếu là người lớn tuổi của bạn bè khác thì anh Cả cũng sẽ làm như vậy.

Nhưng anh ta lại mơ hồ cảm thấy anh Cả đối với Sầm Tô ít nhiều vẫn có chút khác biệt.

Cho dù không có, anh ta cũng sẽ tìm cách “biến không thành có”, khiến anh Cả cảm thấy mình có ý với Sầm Tô.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Đc thằng em zai đáng đồng tiền bát gạo quá ^^ tập này đọcntinhf cảm quá ad ạ