ĐOÁ HỒNG CỦA ANH
CHƯƠNG 10: Anh cố ý nhường cô.
Biên tập: @CỏHoaLá
–
Trong lúc chờ đợi, hai người đánh bài Tây để giết thời gian.
Trong phòng riêng yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng có tiếng Sầm Tô ở bàn bài: “Từ từ, để tôi nghĩ xem ra bài thế nào.”
Sau đó là một khoảng im lặng rất dài, cô nhìn chằm chằm vào những lá bài trong tay, cố gắng suy nghĩ, thỉnh thoảng lại ngước mắt quan sát biểu cảm của Thương Quân, cố gắng phán đoán xem những quân bài còn lại trong tay anh là tốt hay xấu.
Thương Quân cười như không cười: “Cô không xem bài của mình đi mà nhìn tôi làm gì? Nhìn tôi là thắng à?”
Ánh mắt Sầm Tô vẫn dừng lại trên mặt anh, cười đáp: “Cái này gọi là biết địch biết ta; bỏ công mài dao, đốn củi ào ào.”
Vốn dĩ là để giết thời gian, Thương Quân cũng không hối thúc cô. Thấy cô vẫn còn đang đắn đo, anh dứt khoát gom bài lại úp xuống mặt bàn, bưng cốc nước lên uống.
“Không vội, cô cứ từ từ nghĩ.” Anh nói.
Sầm Tô thong thả sắp xếp bài, kỹ năng đánh bài của cô không tốt lắm, dịp Tết năm ngoái mẹ đã dạy cô một chút.
Lâu ngày không đụng đến, kỹ năng chơi bài đã trả lại hết trơn rồi.
Lúc này đừng nói là kỹ năng, ngay cả quy tắc ra bài cô cũng phải nhớ lại mới xác định được.
Cách bàn bài không xa, người quản lý đứng trước quầy trà nước rảnh rỗi không có việc gì làm, không ngừng qua châm thêm nước nóng cho họ.
Thương Quân thường xuyên đến đây tiếp khách, quản lý rất quen thuộc với anh. Lúc trước nhiều người, rất khó mời được anh ngồi xuống bàn bài chơi vài ván, đôi khi Thương Uẩn muốn kéo anh cũng không kéo được.
Hôm nay chỉ có hai người, hai bộ bài rút ngẫu nhiên đi một nửa, ván bài hầu như không có kỹ thuật mà hoàn toàn dựa vào vận may, anh lại kiên nhẫn ngồi trước bàn bài đến tận bây giờ.
Đánh bài là do Sầm Tô đề nghị, vừa nãy từ sân bước vào, cô nhìn quanh phòng riêng rồi đi thẳng đến chiếc bàn giải trí bên cửa sổ gỗ. Thương Quân cởi áo khoác ngoài, cũng đi theo cô ngồi xuống.
Trên bàn có hai bộ bài Tây, ban đầu Sầm Tô chỉ cầm trong tay nghịch, thấy Thương Uẩn và Thương Thấm mãi chưa đến, cô đưa hai bộ bài cho Thương Quân.
Thương Quân khẽ khựng lại rồi nhận lấy: “Gọi Lâu Duy Tích qua chơi cùng không?”
Sầm Tô nói không cần, chơi vui thôi, hai người là được.
Quản lý cứ thế nhìn họ đánh đến ván thứ tư, ba ván đầu đều là Sầm Tô thắng.
Cô ấy ít khi thấy Thương Quân đánh bài, không biết kỹ năng đánh bài của anh rốt cuộc thế nào.
Thua liên tiếp ba ván, rốt cuộc là do anh không hên, kỹ năng đánh bài kém hơn Sầm Tô một chút, hay là anh cố ý nhường Sầm Tô, thì không ai biết được.
Lúc này, cả hai đều tựa vào lưng ghế. Sầm Tô vẫn đang cân nhắc xem ra bài thế nào, còn Thương Quân thì không nhanh không chậm uống nước, ánh mắt lướt qua gương mặt tập trung của cô và những lá bài trong tay.
Cô coi việc đánh bài như việc nghiên cứu và phát triển, mỗi bước đều thận trọng, cân nhắc kỹ lưỡng.
Anh không khỏi tò mò, một người có tính cách nghiêm cẩn như vậy, sao đối với chuyện tình cảm lại qua loa, tùy hứng như thế.
Sầm Tô suy nghĩ khoảng một phút, cuối cùng rút ra hai quân bài: “Tôi vẫn ra Một Đôi* thôi.”
Chậm rãi đặt bài xuống, cười nhìn người đàn ông đối diện, “Anh có Một Đôi không?”
Cô dám ra như vậy là vì cô nghĩ anh không có.
Thương Quân cười nhạt, nhặt những quân bài úp trên bàn lên, ném xuống một cái: “Cô thắng rồi.”
Người thua phải xào bài, đến lượt Sầm Tô thong thả uống trà.
Cô nhấp một ngụm trà, đầy tự tin: “Thắng thêm một ván nữa, tôi sẽ đạt năm trận thắng liên tiếp.”
Bài được xào xong, Thương Quân tùy tiện cắt bớt khoảng một nửa, khẽ hất cằm ra hiệu cô bốc bài.
Quản lý đến châm thêm trà nóng cho Sầm Tô, ánh mắt không tự chủ mà bị đôi tay trắng nõn mịn màng của Sầm Tô thu hút. Ngón tay thon dài cân đối, vân ở khớp tay rất mờ, khiến người ta không thể rời mắt.
Cô ấy không biết Sầm Tô làm nghề gì, có lẽ rất bận, không có thời gian chăm sóc kỹ lưỡng.
Đôi tay này nếu được chăm sóc thường xuyên, hoàn toàn có thể làm người mẫu tay.
Lợi thế tay dài, Sầm Tô cầm bài cũng thoải mái không kém Thương Quân.
Sắp xếp xong những quân bài trong tay, cô tự cảm thấy ván này chắc chắn thắng.
Gần 12 giờ rồi, Thương Uẩn và Thương Thấm vẫn chưa đến.
Hai người dùng bài Tây để giải trí trong khi chờ đợi, không còn quan tâm đến việc hai người kia khi nào mới đến nữa.
Ngay lúc Sầm Tô nghĩ mình chắc chắn thắng, lại phát hiện bài của Thương Quân thậm chí còn đẹp hơn.
Ván này đánh khó khăn hơn ván trước, cũng mất thời gian hơn.
Thấy bài của đối phương ngày càng ít đi, Sầm Tô không kìm được đếm xem Thương Quân còn lại mấy lá.
Thương Quân nói: “Còn sáu lá.”
Sầm Tô gặp khó khăn, sau khi đắn đo cô đánh Sảnh.
Thương Quân không động bài, ra hiệu cô tiếp tục.
“Tôi thắng rồi, năm trận thắng liên tiếp.” Cô cười ném ra hai quân cuối cùng.
“Anh còn lại bài gì?” Ánh mắt Sầm Tô dò hỏi.
“Đừng tò mò như vậy.”
“Tôi xem thử.”
Thương Quân đành phải trải bài ra bàn.
Thảo nào không muốn cô tò mò, cặp Phăng-teo vẫn còn trong tay anh nhưng anh lại không ra.

Chỉ để thành toàn cho năm trận thắng liên tiếp của cô.
Anh cố ý nhường, thế thì cô thản nhiên nhận lấy.
Sầm Tô dùng cốc trà chạm vào ly của anh: “Đây đúng là đã nhường tôi rồi.”
“Còn chơi nữa không?” Thương Quân hỏi.
Sầm Tô lắc đầu, cười nói: “Thấy tốt thì dừng.”
Thương Quân gom bài đã xào lại, tiện tay liếc nhìn đồng hồ đeo tay, 12 giờ 15 phút, đã hơn nửa tiếng kể từ khi Thương Uẩn nói “sắp rồi”.
Ngay cả ô tô hết xăng được đẩy đi thì cũng đã đến nơi rồi mới phải.
Điện thoại trên bàn bài rung lên, điện thoại của mẹ gọi đến.
Anh gật đầu với Sầm Tô tỏ ý thứ lỗi, cầm điện thoại ra ngoài nghe.
Điện thoại kết nối, bà Thương hỏi con trai đã ăn trưa chưa.
Thương Quân nói chưa: “Đãi tiệc tạm biệt cho một nhân viên cấp cao của công ty, chưa đến đủ người.” Anh hỏi mẹ, “Có chuyện gì không ạ?”
Bà Thương nói buổi chiều hẹn bạn uống cà phê: “Con đi cùng mẹ một lát đi.”
Nói một cách uyển chuyển như vậy, thực ra là muốn anh đi xem mắt.
Thương Quân nói thẳng: “Người bạn này của mẹ dẫn theo con gái đi cùng, phải không?”
Bà Thương: “Chẳng lẽ còn dẫn theo con trai à?”
“……….”
Bà Thương thở dài: “Không phải mẹ muốn thúc giục cưới xin, mà là thằng Thương Uẩn khốn nạn, đã nói là nó sẽ liên hôn, kết quả nó cứ đùn đẩy, còn lấy con ra làm lý do. Nói con làm anh cả còn chưa kết hôn, nó vội vàng gì.”
Bảo con trai Cả đi xem mắt không phải là ý định nhất thời, vốn định gặp mặt trong dịp Tết Nguyên đán, ai ngờ nó lại ở Hồng Kông không về.
Thương Quân nhắc nhở mẹ: “Mẹ à, hôm nay là thứ Hai.”
“Mẹ biết.”
Bà Thương đương nhiên biết con trai bận, nhưng cứ trì hoãn nữa, nói không chừng sẽ lại đi công tác, lần sau về không biết khi nào.
“Uống một cốc cà phê không tốn bao nhiêu thời gian của con. Mẹ chỉ muốn Thương Uẩn biết mẹ cũng đang gây áp lực cho con, chứ không phải chỉ thúc giục mỗi nó.”
Dù chỉ là đi uống cà phê, Thương Quân vẫn từ chối: “Con đang nói chuyện với người ta.”
Bà Thương đương nhiên nghĩ: “Bên cạnh con có người à?”
“Không có người. Con muốn nói là, gần đây con đang nói chuyện với một người trên WeChat, do Thương Uẩn giới thiệu.”
“Con phải nói sớm chứ.” Bà Thương lập tức tươi cười rạng rỡ, khó giấu sự phấn khích: “Hẹn hò từ khi nào? Mẹ chưa nghe Thương Uẩn nói.”
“Chưa hẹn hò, cũng không có ý định hẹn hò.”
“Vậy sao con còn nói chuyện với người ta?”
“Thương Uẩn cứ khăng khăng muốn làm mối. Đối phương là công thần của Y tế Tân Vận, sắp rời khỏi Bắc Kinh. Con lại là sếp của cô ấy, chẳng lẽ không trả lời?”
“Vậy chứng tỏ con vẫn muốn nói chuyện với người ta. Nếu thực sự không muốn, Thương Uẩn còn có thể dí dao vào cổ con à?”
“…………..”
Thương Quân không biết nói gì để bào chữa.
Bà Thương trêu chọc con trai xong, quay lại chủ đề chính: “Là công thần của Y tế Tân Vận, lại có thể khiến Thương Uẩn dùng tình thân ràng buộc con, chắc là Sầm Tô phải không?”
Thương Quân không ngờ ngay cả mẹ cũng biết Sầm Tô: “Mẹ gặp rồi ạ?”
“Mẹ chưa gặp. Nghe em gái con nhắc đến vài lần, nói rất xinh đẹp.” Bà Thương đoán bữa tiệc con trai Cả ăn trưa nay là để tiễn Sầm Tô thì bảo: “Không làm mất thời gian con ăn cơm nữa.”
Về chuyện xem mắt, bà rất thoáng: “Nếu con cảm thấy đi xem mắt là có lỗi với Sầm Tô, vậy thì không đi.”
Anh và Sầm Tô không phải là bạn trai bạn gái, đương nhiên không thể nói là “có lỗi” hay “không có lỗi”.
Nhưng anh quả thực lại cảm thấy đi xem mắt không ổn, lỡ lúc đó đang uống cà phê với người khác mà Sầm Tô gửi tin nhắn cho anh, thì sẽ đặt cô vào tình thế như thế nào?
Anh nhân cơ hội này lấy lý do: “Mẹ, sau này bất kỳ hình thức xem mắt nào mẹ cũng đừng bận tâm nữa, mấy năm gần đây con không có ý định kết hôn. Đến lúc nên kết hôn, không cần mẹ phải thúc giục.”
Bà Thương còn có thể nói gì được nữa? Con trai Cả từ nhỏ đến lớn đều khiến gia đình yên tâm, mọi việc đều có chừng mực. Chuyện nó không muốn làm bây giờ, cũng không thể ép buộc nó.
“Được rồi, mẹ biết rồi.”
Bà không khỏi nghĩ đến Sầm Tô, người có thể khiến thằng Hai cất công làm mối, lại còn được con gái khen ngợi không ngớt, Sầm Tô chắc chắn có điểm đặc biệt.
Bây giờ con gái đã liên hôn, việc liên hôn của thằng Hai chắc sẽ không thay đổi, hôn nhân của thằng Cả có thể tùy theo ý nó, không nhất thiết phải tìm người môn đăng hộ đối.
Nghĩ đến đây, bà Thương chuyển giọng: “Con cũng nói Sầm Tô là công thần của Y tế Tân Vận, vậy thì hãy nói chuyện với người ta cho đàng hoàng, coi như là thay em trai con báo đáp ân tình.”
“…………..”
Đến cả việc báo đáp ân tình cũng được dùng đến, Thương Quân không biết nói gì.
Cuộc gọi kết thúc, anh lại nhìn WeChat, vẫn không có tin nhắn mới. Trước đó gửi tin nhắn hỏi chuyện người ta, đối phương có lẽ đang bận, vẫn chưa trả lời anh.
Trở lại phòng riêng, Sầm Tô ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại, nhìn ra phía sau anh, không có ai khác.
Mãi không thấy các cấp cao khác của công ty đến, cô đã đoán ra ý đồ của Thương Uẩn.
“Hôm nay chỉ có anh và sếp Thương Uẩn tiễn tôi sao?”
Thương Quân nói: “Còn có em gái tôi.”
Sầm Tô không ngờ Thương Thấm cũng đến, cô hơi bất ngờ.
Thương Quân thẳng thắn: “Thương Uẩn đã lôi kéo Thương Thấm, hai đứa nó cùng nhau tác hợp chúng ta.”
“…………..”
Sầm Tô tiếp lời với giọng đùa cợt: “Tôi có mối quan hệ tốt đến vậy sao?”
Phòng riêng ấm áp, Thương Quân cảm thấy nóng, anh cởi áo vest khoác lên lưng ghế, vừa chậm rãi xắn tay áo sơ mi vừa nói: “Mối quan hệ không tệ, ngay cả người khó mở miệng như Ngu Thệ Thương cũng nói giúp cô.”
Thậm chí ngay cả bản thân anh, cũng vô thức nhường cô vài phần.
Đang trò chuyện, cửa phòng riêng mở ra.
Ngàn kêu vạn gọi, hai anh em tụi nó cuối cùng cũng đến.
Thương THấm ôm một bó hoa tươi, cô và Sầm Tô đã quen nhau từ trước nên không cần khách sáo, trực tiếp đưa hoa qua: “Anh Hai nói chị sắp đi Thâm Quyến phát triển, chúc chị mọi việc thuận lợi nhé.”
“Cảm ơn em.” Sầm Tô nhận lấy bằng hai tay: “Bó hoa này thật đặc biệt.”
“Chị thích là được rồi.” Thương Thấm tiện nói lý do đến trễ: “Tiệm hoa này ở phía Tây thành phố, ban đầu anh Hai không chịu đi, nói làm lỡ việc ăn cơm. Vì mua hoa mà trễ gần một tiếng, nếu không đã đến sớm rồi.”
Thực ra bó hoa này là do nghệ nhân cắm hoa của nhà cô tự tay gói, cô và anh Hai cố tình dây dưa đến muộn như vậy là muốn cho hai người họ có thêm thời gian ở riêng.
Thương Uẩn ngồi xuống trước, xác nhận thực đơn với người quản lý.
Bàn ăn tròn vốn có tám chỗ, rút bớt hai ghế, chỉ còn lại sáu ghế. Trước đó quản lý đã hỏi số lượng người, Thương Uẩn nói bốn năm người.
Hôm nay không có phân chia ghế chính ghế phụ, Thương Quân ngồi đối diện hơi chéo với em trai.
Thương Thấm thì ngồi cạnh anh Hai, đang định tiện tay đặt túi xách lên chiếc ghế bên cạnh thì Sầm Tô lại ngồi xuống. Cô ấy vốn muốn chiếm chỗ này để Sầm Tô ngồi cạnh anh Cả, đáng tiếc chậm một nhịp.
Thế là chỗ ngồi hình thành cục diện ba đối một, giống vẻ sắp sửa đàm phán.
“Anh, anh đừng ngồi một mình.” Thương Thấm chỉ vào chỗ bên cạnh Sầm Tô, “Ngồi qua đây tiện nói chuyện hơn.”
Thương Quân: “Không có gì để nói với ba người cả, ba người bọn em chỉ toàn chọc giận anh thôi.”
Vì sợ Sầm Tô ngại, nếu không thì Thương Thấm đã muốn đáp lại một câu: “Thì ‘người cùng nhà ra vào chung một cửa’ mà.”
Lúc này Thương Uẩn đã xác nhận xong thực đơn, ngẩng đầu nhìn người đối diện. Vì chuyện tình cảm của anh Cả mà anh ta đã hao tâm tổn trí: “Mẹ nói buổi chiều bắt buộc anh đi xem mắt, em sẽ đi cùng anh.”
Thương Quân: “…”
Người không biết còn tưởng tình anh em bọn họ sâu đậm dữ lắm.
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤
Cả nhà đều mặn chát như nhau :)) mẹ thì bảo: đều tại thằng Thương Uẩn khốn nạn =))