ANH TỰA GIÓ NAM
CHƯƠNG 67 (Ngoại truyện 1): Chọn ngày lãnh chứng
Editor: Cỏ May Mắn
–
Sau khi cầu hôn, Tưởng Tư Tầm muốn nhanh chóng hợp pháp hóa thân phận của mình.
“Ngày nào đi lãnh chứng đây em?” Trước khi ngủ, anh ôm cô vào trong lòng rồi hỏi.
Hứa Tri Ý áp sát lưng vào ngực anh ngủ, nhắm mắt nói: “Anh muốn đi lãnh chứng vào ngày nào?”
Tưởng Tư Tầm tắt đèn: “Chọn một ngày mà em thích.”
“Ngày nào em cũng thích.” Nói xong, Hứa Tri Ý ở trong lòng anh lật người lại, đối mặt với anh, hai tay ôm lấy cổ anh, một chân cũng giơ lên đặt lên hông anh: “Để em suy nghĩ cho kỹ đã.”
Ngày cầu hôn cực kỳ có ý nghĩa với cô, ngày lãnh chứng cô muốn chọn một ngày có ý nghĩa với anh.
“Em nghĩ ra rồi.” Cô ngẩng đầu lên.
Tưởng Tư Tầm hỏi: “Ngày nào đó?”
Hứa Tri Ý: “Ngày 22 tháng 11.”
Ngày đó là sinh nhật của anh.
Trước giờ anh không bao giờ quan tâm đến sinh nhật của mình, cô nghĩ, không phải là không quan tâm, mà là lúc nhỏ anh đã mong đợi quá nhiều, sau đó mãi không thành hiện thực nên không còn mong đợi nữa.
“Mình lãnh chứng ở Hồng Kông luôn.”
Tưởng Tư Tầm dùng cằm dụi dụi vào trán cô: “Cảm ơn em.”
Trong bóng tối mịt mờ, Hứa Tri Ý hôn lên cằm anh: “Không cần cảm ơn, đây là quà sinh nhật em tặng anh.”
Hôn xong, cô nằm trở lại trên khuỷu tay anh, Tưởng Tư Tầm nhìn cô: “Tặng thêm một món quà khác nữa.”
“Ai đời lại đi đòi quà người khác thế.”Cỏ
“Em là bà xã của anh, trước giờ không phải là người khác.”
“Sáu năm trước thì sao?”May
“Cũng không phải người khác.”Mắn
Lời nói này làm Hứa Tri Ý rất hài lòng: “Anh còn muốn gì nữa sao? Không thể tổ chức đám cưới vào ngày đó được, còn hai mươi ngày, không đủ thời gian chuẩn bị đám cưới đâu.”
“Đám cưới không cần gấp.” Anh vẫn chưa đưa cô đi gặp gỡ họ hàng các bác bên ngoại, còn có rất nhiều nơi chưa đi cùng cô.
Hứa Tri Ý: “Vậy anh muốn cái gì?”
“Vợt tennis, em tặng anh một cặp.” Tưởng Tư Tầm nói: “Sau này anh sẽ chơi cầu lông với em, em chơi tennis với anh.”
Đã hai năm rưỡi không chơi cầu lông, Hứa Tri Ý quyết định chơi lại.
“Buồn ngủ không em?” Tưởng Tư Tầm hỏi cô.
Lúc nãy cô buồn ngủ, làm một lần xong vừa mệt vừa buồn ngủ, dán vào lòng anh chỉ muốn ngủ ngay, nhưng khi thảo luận đến ngày đi lãnh chứng thì cơn buồn ngủ đã qua rồi.
Tưởng Tư Tầm thấy cô không trả lời, có lẽ là không buồn ngủ, anh sờ tay lên công tắc ở đầu giường, rèm cửa sổ sát đất từ từ tự động mở ra, cảnh biển của vùng vịnh hiện ra trước mắt.
Anh cởi hai chân cô ra khỏi người mình: “Quay lại nhìn cảnh biển nè em.”
Hiếm khi tối nay trời quang mây tạnh, bầu trời đêm thăm thẳm xanh.
Hứa Tri Ý xoay người, tựa toàn bộ lưng vào ngực anh như lúc đầu, cô tựa đầu vào cánh tay anh nhìn cảnh biển phía xa.
Dưới lớp chăn mỏng, cô không mặc váy ngủ, da thịt hai người dính sát vào nhau.
Cô hơi lạnh còn anh khô ráo ấm áp
Gác lại những tâm tư mê đắm, hai người chuyên tâm ngắm nhìn cảnh biển.
Sau sinh nhật, bọn họ ngay lập tức đến Hồng Kông. Trong nửa tháng qua, bọn họ đã phỏng vấn và thành lập đội ngũ. Có thêm thư ký Thái gia nhập, đội ngũ của họ như hổ mọc thêm cánh.
Món quà sinh nhật bác Lộ đưa cho cô vô cùng thành ý.
Nhớ lại ngày sinh nhật hoành tráng của mình, bất tri bất giác mi mắt cô khép lại.
Tưởng Tư Tầm cảm nhận bàn tay của người trong lòng mình buông thõng, hơi thở cũng trở nên đều đặn, anh kéo rèm chắn sáng lại.
Sau khi dỗ người nọ ngủ, anh nhẹ nhàng bước xuống giường.
Công việc chưa hoàn thành, việc đi lãnh chứng cũng cần phải báo trước cho ba mẹ vợ.
[Con và Tri Ý dự định sẽ đi lãnh chứng vào ngày 22 tháng này, ở Hồng Kông ạ.] Nơi cả anh và Tri Ý sinh ra.
Hiện giờ nhóm phụ gia đình trở thành nhóm gia đình sôi nổi nhất, bị Hứa Hành cố định lên đầu, có tin nhắn đến là nhìn thấy đầu tiên.
Anh ấy trả lời Tưởng Tư Tầm: [Cậu tự luyến quá nhỉ, chọn ngày sinh nhật mình để đi lãnh chứng.]
Tưởng Tư Tầm: [Tri Ý chọn cho tôi.]
Hứa Hành: “……”
Người bình thường đều chỉ nói thẳng là “Tri Ý chọn”, còn cậu ta phải nói thêm hai chữ nữa mới chịu.
Hứa Hướng Ấp trước tiên chúc mừng hai đứa nhỏ, sau đó nói: [Nhà chúng ta sẽ qua đó trước một ngày.] Để chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc của con gái, nhân tiện cũng chúc mừng sinh nhật con rể.
—Đọc full: cohoala.com
Sáng sớm hôm sau, Hứa Tri Ý đang trên đường đi làm thì nhắn tin cho Tưởng Nguyệt Như: [Dì Tưởng ơi, con và Tưởng Tư Tầm dự định sẽ đi lãnh chứng vào ngày 22 tháng này ở Hồng Kông ạ.]
Bên Tưởng Nguyệt Như lúc này đang là chiều tối, mặt trời vừa mới lặn, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả sân vườn, bà đang tỉa tót những bông hoa trong sân.
Bà cười trả lời: [Thảo nào hôm nay hoàng hôn đẹp thế, hóa ra là có tin vui. Ngày hôm đó dì sẽ về Hồng Kông.]
Người vui mừng ngạc nhiên biến thành Hứa Tri Ý: [Dì, dì tới thật ạ?]
Tưởng Nguyệt Như: [Ừ, đừng lo cho dì, đã không sao từ lâu rồi.]
Bà không còn đi gặp bác sĩ tâm lý nữa, chuyển sang nơi mới, mỗi ngày đều có những điều mới mẻ, khi cảm giác sắp suy nghĩ lung tung, bà sẽ lái xe ra ngoài đi dạo.
Ngày 22 là sinh nhật của con trai, sao bà lại không đi.
Yêu hận tình thù của người lớn, dù thế nào cũng liên lụy đến con trẻ.
Ba mươi năm qua, bà từ chối đụng mặt Lộ Kiếm Ba, cho nên sinh nhật của con trai và cả lễ tốt nghiệp đại học của thằng bé bà đều tham dự một mình.
Trước đây bà luôn nghĩ con trai rất hay chống đối, tâm tư không được tinh tế, không quan tâm đến những điều này.
Bây giờ nghĩ lại, bà đã sai hoàn toàn.
Ngay từ nhỏ cậu nhóc đã chu đáo, khi thấy bà khóc thì ngay lập tức tìm mọi cách an ủi, mỗi ngày đều gọi điện để lại tin nhắn thoại cho ba, làm sao tâm tư không tinh tế cho được.
Tưởng Nguyệt Như không muốn hai đứa trẻ khó xử, bà nói với Hứa Tri Ý: [Con thông báo cho bác Lộ của con cùng đến nhé, không sao đâu.] Yêu và hận bà đã sớm buông bỏ rồi.
Nhân dịp đi lãnh chứng, bà sẽ đến chúc mừng sinh nhật cho con trai.
Sau này thằng bé sẽ có gia đình nhỏ của nó, mỗi năm vào ngày này sẽ có vợ con bên cạnh, sẽ không còn nghĩ đến việc ba mẹ không ở bên cạnh nữa.
Lúc Lộ Kiếm Ba nhận được tin nhắn của Hứa Tri Ý, ông đang ở trang viên London, đã lâu rồi ông không đến đây nên sau khi con trai cầu hôn, ông đã đến ở lại vài ngày.
Trước kia ông định dùng trang viên để làm nhà tân hôn, nhưng không thể. Ông đang xem lại ảnh cưới của mình với Tưởng Nguyệt Như, điện thoại rung lên, liếc nhìn ảnh đại diện, đó là Hứa Tri Ý, ông mở ra.
[Bác Lộ, con và Tưởng Tư Tầm sẽ lãnh chứng vào ngày 22 ở Hồng Kông, bác có rảnh đến đây không ạ?]
Lộ Kiếm Ba: [Có.]
Rồi ông hỏi thêm: [Dì Tưởng của con có biết không?]
[Biết ạ. Ngày đó dì cũng tới Hồng Kông tham dự.]
Hứa Tri Ý nói thêm: [Dì Tưởng cũng biết con muốn mời bác đến cùng ạ.]
Lộ Kiếm Ba không thể tin nổi, ông đọc từng chữ trong câu này lại từ đầu: [Bác sẽ về sớm. Tri Ý, các con lãnh chứng có muốn quà gì không, chọn gì cũng được.]
Hứa Tri Ý: [Không cần quà, chỉ cần bác mua bánh kem cho Tưởng Tư Tầm là được ạ.]
Lộ Kiếm Ba: [Được.]
Bỗng dưng ông nhớ đến tin nhắn thoại mà con trai bốn tuổi đã để lại: “Mẹ bảo Chủ nhật này là sinh nhật con, ba ơi ba có đến không.”
“Ba ơi ngày mai là sinh nhật của con rồi nè. Con chờ ba cùng ăn bánh kem nhé.”
“Ba ơi con để dành cho ba một miếng bánh kem đó.”
……Đọcfull: cohoala.com
Đặt điện thoại xuống, ông bình tĩnh một lúc rồi tiếp tục xem ảnh cưới.
Khi chụp ảnh cưới, bọn họ đã lên kế hoạch khi nào sẽ làm đám cưới, ba mẹ vợ và các anh vợ đều không đồng ý với mối hôn sự này, nhưng vì thương Tư Tầm nên bọn họ dần dần thỏa hiệp.
Nhưng không lâu sau, chính ông lại phạm sai lầm.
Đám cưới mà bà ấy hằng mong muốn, ông không thể trao cho bà ấy.
Mấy năm nay, bà ấy luôn đi gặp bác sĩ tâm lý, có lẽ là liên quan rất nhiều đến chuyện đám cưới. Năm đó mặc dù ba vợ rất tức giận vì con gái không nghe lời, nhưng người mà ông cụ lo lắng nhất vẫn là cô con gái út này.
Ông cụ rời khỏi thế gian này với nhiều nuối tiếc, tiếc nuối vì không thể dắt tay con gái bước lên thảm đỏ, trao con gái cho người đàn ông đáng tin cậy, cũng tiếc nuối vì không thể nhìn thấy con gái hạnh phúc.
Lộ Kiếm Ba lại cầm điện thoại lên hỏi Hứa Tri Ý: [Người làm chứng khi đi đăng ký kết hôn, con đã mời chưa?]
Hứa Tri Ý: [Tối nay đi mời ạ.]
Ở bên Tưởng Tư Tầm đã lâu, có nhiều chuyện hai người họ bắt đầu trở nên tâm linh tương thông.
Bốn giờ chiều, anh gọi điện nói cô sửa soạn một chút.
“Anh đến đón em.” Anh nói.
Hứa Tri Ý: “Hôm nay anh tan làm sớm thế?”
Tưởng Tư Tầm tắt máy tính, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Hôm nay trời đẹp.”
Hứa Tri Ý mỉm cười, câu trả lời này không liên quan gì cả.
Đóng laptop lại, cô vẫn thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời không một gợn mây. Mấy ngày gần đây Hồng Kông không có mưa, thời tiết rất dễ chịu.
Người đàn ông ở đầu bên kia điện thoại lại nói tiếp: “Anh đưa em về nhà cũ.”
“Sao anh biết tối nay em muốn đến nhà cũ?” Cô đến nhà cũ để mời người làm chứng.
“Anh cảm nhận được.”
Lời âu yếm của anh luôn được nói ra một cách vô tình.
Hứa Tri Ý cầm túi xách và áo khoác rời khỏi văn phòng, vừa đi vừa trò chuyện với anh.
“Hôm nay anh tan làm sớm thế?” Cô lại tò mò hỏi thêm lần nữa.
Tưởng Tư Tầm đang băng qua đường: “Vừa nãy không phải em đã hỏi rồi sao, sao lại hỏi lặp lại rồi.
Hứa Tri Ý: “Già rồi đấy. Già rồi nên hay lặp đi lặp lại.”
Tưởng Tư Tầm cười nhẹ: “Em có già anh cũng không chê em.”
Hứa Tri Ý không chịu lời anh nói, cười lên án: “Anh hơn em sáu tuổi đấy, em còn chẳng chê anh già, anh còn không biết xấu hổ mà chê em à?”
Nhắc đến chuyện lớn hơn sáu tuổi, Tưởng Tư Tầm nói: “Trước đây anh từng lo em sẽ chê anh già.”
“Khi nào chứ?”CỏMayMắn
“Mới quen biết nhau chưa lâu. Em với Ninh Dần Kỳ thì có nhiều chuyện để nói, còn với anh thì ba câu đều quanh quẩn chuyện công việc.” Ngoài công việc ra thì không có gì để nói.
Hứa Tri Ý: “Đó không phải là do em chột dạ sao.”
Tưởng Tư Tầm băng qua đường, bước vào tòa nhà văn phòng.
Lúc này ở tầng 20, Hứa Tri Ý ấn nút xuống thang máy. Cửa thang máy từ từ mở ra, cô bước vào, ấn số “1” rồi tiếp tục nói chuyện điện thoại, hỏi hiện giờ anh đang làm gì.
Tưởng Tư Tầm nói: “Chờ thang máy.”
Anh nhìn dãy số nhảy từ 20 xuống 19.
Hứa Tri Ý tưởng rằng anh vừa mới ra khỏi văn phòng: “Vậy em đến đón anh.”
Văn phòng của hai người chỉ cách nhau một con đường nên gặp nhau rất thuận tiện.
Điện thoại vừa cúp máy, thang máy dừng ở tầng một, cửa mở ra, người đàn ông đã đứng trước cửa thang máy.
Hứa Tri Ý bước nhanh ra khỏi thang máy, trong sảnh thang máy còn có những người khác của công ty đang đợi để vào, cô không nói gì, chỉ vui mừng nắm lấy cánh tay anh.
Tưởng Tư Tầm cười cười, nắm tay cô đi ra ngoài.
Ra khỏi tòa nhà văn phòng, Hứa Tri Ý hỏi: “Tối nay đến nhà cũ ăn tối cùng ông nội sao?”
Tưởng Tư Tầm: “Anh đã nói với bác Trang làm đồ ăn em thích ăn rồi.”
Hứa Tri Ý quay sang, ăn ý như vậy, trùng hợp anh quay mặt lại hôn lên má cô.
Trở về nhà cũ trên đường Vịnh Deep Water, cuối cùng cô cũng nhận được câu trả lời cho câu hỏi mà mình đã hỏi hai lần.
Hôm nay anh tan làm sớm như vậy không phải vì hết bận mà vì thời tiết đẹp nên anh đưa cô đi ngắm cảnh biển.
Hai lần đến dự tiệc gia đình trước đó, cô nói tiếc là trời nhiều mây, biển có sương mù. Lúc đó anh đã nói khi nào đẹp trời sẽ đưa cô đến đây một chuyến.
Hôm nay trời cao núi xanh, nước biển trong vắt, vịnh biển hiện ra ngay trước mắt.
Cô chỉ lơ đãng nói một câu, anh luôn để ở trong lòng.
Họ ở trong sân cho đến khi hoàng hôn buông xuống. Gió lớn, Tưởng Tư Tầm dắt tay cô vào biệt thự.
Trong phòng khách rộng rãi chỉ có ông cụ Lộ và bác Trang, bác Trang nói: “Bọn con vừa tới, trong nhà ngay lập tức trở nên náo nhiệt.”
Hứa Tri Ý tiếp lời: “Vậy sau này bọn con sẽ thường xuyên đến làm phiền ạ.”
Ngoài miệng ông cụ Lộ không nói gì nhưng tâm trạng ông rất tốt, bác Trang có thể nhìn ra.
Hứa Tri Ý lấy từ trong túi ra một tấm thiệp mời viết tay: “Ông nội ơi, vào ngày 22 con kính mời ông đến làm người làm chứng cho buổi lãnh chứng của bọn con ạ.”
Ông cụ Lộ vô cùng bất ngờ, thậm chí có hơi lo sợ vì được quý trọng, hai tay ông nhận lấy tấm thiệp mời: “Sao hai đứa không nói sớm, hôm nay ông chưa chuẩn bị quà gì cho bọn con cả.”
Hứa Tri Ý cười nói: “Không cần quà đâu ạ, ngày chia tài sản đó, ông đã thiên vị Tưởng Tư Tầm, đối với con mà nói đó chính là món quà tốt nhất rồi ạ.”
Ông cụ Lộ nhắc nhở: “Đi lãnh chứng cần phải có hai người làm chứng.”
“Con biết ạ.” Hứa Tri Ý nói: “Bên nhà con là do ông nội con làm chứng ạ. Ngày lãnh chứng cả nhà con cùng đến Hồng Kông chứng kiến.”
“Ông bà nội cũng tới?”
“Vâng, tất cả đều đến. Ông nội của con nói ông ấy nhất định phải chứng kiến hạnh phúc của con và Tưởng Tư Tầm.” Và cùng nhau chúc mừng sinh nhật cho Tưởng Tư Tầm.
Tưởng Tư Tầm nhìn sang người bên cạnh, tay cô đang nằm trong tay anh, anh khẽ nắm bàn tay ấy.
Nếu bạn yêu thích truyện do Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.
mừng cho a Tầm cuối cùng cũng có gđ nhỏ của mình
Mình thích cốt truyện này, thứ nhất về gia đình. Dù bị thất lạc 20 năm nhưng khi nhận lại bame ruột vẫn thương Tri Ý, bù đắp lại 20 năm qua chứ không phải vì thất lạc 20 năm mà xa lánh hay ghét bỏ nu9. Thứ hai là tình yêu của nam9 nu9 họ kh ghen tuông vô cớ, họ sẽ giải quyết từng cái. Tiếc là k có ngoại truyện khi nam9 và nu9 khi có con.
Hóa ra là bố mẹ của Tư Tầm chưa làm đám cưới à. Mình cứ nghĩ là đám cưới rồi mới li dị, đọc đến chương này hóa ra là chưa. Đúng là để lại bao nỗi tiếc nuối
Thật sự quá hạnh phúc và vui mừng cho 2 anh chị
Hạnh phúc mỹ mãn quá
Để đi đến bước này ko dễ dàng gì. Họ như vậy và tui cũng thế….
Ngọt ngào quắn quéo ☺️☺️