Anh Tựa Gió Nam – Chương 82 (Ngoại truyện 16)

ANH TỰA GIÓ NAM

CHƯƠNG 82 (Ngoại truyện 16): Một gia đình năm người đi mua sắm

Editor: Cỏ May Mắn

Hà Nghi An cầm hai bộ quần áo tới, nói Tri Ý chọn một bộ để mặc hôm nay.

Bà đã sắp xếp lại tất cả quần áo mang từ nhà Thượng Thông Hủ về nhưng không tìm thấy chiếc váy thu đông nào. Có lẽ vì mấy tháng nay lo lắng tìm con gái ruột nên không có tâm trí đi mua sắm, không có tâm trạng chăm chút cho con, Hà Nghi An có thể hiểu được.

Kiểu dáng quần áo của Tri Ý không nhiều, chủ yếu là áo hoodie và áo len mỏng, đồ khoác ngoài là áo phao và quần phao. Họ nhờ ông bà chăm con bé nên kiểu phối đồ này thuận tiện để mặc vào và cởi ra. Cách ăn mặc thường ngày của Ngưng Vi trái ngược hoàn toàn với Tri Ý, chủ yếu là váy vóc, thỉnh thoảng mới mặc áo hoodie.

“Sóc con của chúng ta chọn bộ nào đây?”

Mỗi tay Hà Nghi An giơ lên một bộ.

Thượng Tri Ý không có khái niệm chọn quần áo, thường thì Thượng Thông Hủ sẽ lấy quần áo rồi mặc luôn cho bé, vội vàng đánh răng rửa mặt, ăn uống gì đó rồi nhanh chóng đưa con đến nhà ba mẹ vợ, thậm chí còn không có thời gian dừng lại, đặt con xuống thì chạy ngay đến trường.

Mấy tháng gần đây là giai đoạn quan trọng của hạng mục, lại còn phải tìm con, ông không thể phân thân, đâu còn có thời gian hỏi con mặc đồ nào.

Thượng Tri Ý lại xác nhận lần nữa, giọng bé mềm mại: “Con có thể tự chọn ạ?”

Hà Nghi An càng dịu dàng: “Đúng rồi.”

Thượng Tri Ý chỉ bộ chiếc áo hoodie liền mũ màu trắng bên trái. Cô bé thích họa tiết in trên áo, là hình một chú ngựa con trong bộ phim hoạt hình yêu thích của bé.

Hà Nghi An mặc quần áo cho con, bà bảo chồng đi làm vệ sinh cá nhân trước, hai người thay phiên nhau chăm sóc đứa nhỏ.

“Tri Ý thích ô tô và ngựa con phải không?” Bà vừa thay quần áo vừa trò chuyện với con.

Thượng Tri Ý kinh ngạc: “Sao cô biết ạ?”

Hà Nghi An cười: “Vì mẹ thông minh nè. Mẹ thông minh mới có thể sinh ra một em bé thông minh như con.”

Được khen thông minh, trong mắt Thượng Tri Ý lấp lánh ý cười.

Lúc Hà Nghi An ôm cô bé vào lòng để mặc quần áo, đầu của Tri Ý rất cẩn thận dụi nhẹ vào lòng mẹ, bé muốn làm nũng nhưng lại không dám.

Đột nhiên bé nhớ ra đây là mẹ của em gái kia.

Rồi sau lại nghĩ, em gái đó là bế nhầm, đây là mẹ của bé.

Đánh răng rửa mặt xong, Hà Nghi An búi tóc hai bên cho con gái.

Sau khi chải tóc xong, Hà Nghi An xoay con gái lại, cô bé xinh xắn và mềm mại, kiểu tóc này càng làm con gái thêm đáng yêu, khiến trái tim người khác tan chảy ngay lập tức.

Không kìm lòng được, bà hôn lên khuôn mặt nhỏ của con gái mấy cái.

Hôn vẫn chưa đủ, bà hôn thêm hai cái vào chiếc má mềm mại bên kia.

“Sao em bé nhà ta lại xinh đẹp thế này.”

Có lẽ là vì đôi mắt của một người mẹ, Hà Nghi An nghĩ trong đầu.

Lúc này Hứa Hướng Ấp đã thay xong quần áo xong, ông bước ra khỏi phòng thay đồ, nhìn cô bé trong gương trang điểm, trên khuôn mặt lạnh lùng của ông hiện nét tươi cười: “Em bé nhà ai mà xinh xắn thế này, suýt nữa là ba không nhận ra đấy.”

Ông bước tới vài bước, nhẹ nhàng bế con gái lên ôm bé vào lòng.

Liên tục được khen ngợi, trái tim bé nhỏ của Thượng Tri Ý tràn đầy niềm vui.

Hứa Hướng Ấp ôm con gái đi đánh thức con trai. Ông hỏi Tri Ý nên đánh thức ai trước, anh Hứa Hành hay anh Tư Tầm.

Thượng Tri Ý nhẹ giọng nói: “Anh Tư Tầm ạ.”

Vừa đi ngang qua phòng Tưởng Tư Tầm, Hứa Hướng Ấp dừng lại trước cửa phòng, gõ mạnh mấy cái.

“Tưởng Tư Tầm? Dậy thôi.”

Đối với hai tụi nó, ông muốn dịu dàng cũng không thể dịu dàng nổi.

Bên trong không có tiếng động.

“Tưởng Tư Tầm!” Ông lại gõ cửa mấy cái.

Tưởng Tư Tầm ở trong chăn không muốn động đậy, có ai đang nghỉ đông mà 7 giờ hơn đã dậy đâu?

Cậu không có thói quen khóa cửa khi ngủ, chỉ nghe “cạch” một tiếng, tay nắm cửa chuyển động, ngay sau đó một giọng mềm mại vang lên ở cửa: “Anh ơi.”

Hứa Hướng Ấp ôm con đi vào, đặt Tri Ý đứng ở trên giường.

“Không phải con đã nói sẽ đi mua sắm với em gái sao?” Ông kéo chăn ra: “Rốt cuộc con có đi hay không?”

Tưởng Tư Tầm tỉnh táo ngay lập tức, cậu nhớ ra mình đã hứa với em gái sẽ đi mua sắm cùng bé.

“Đi ạ.” Cậu vùng dậy khỏi chăn.

“Anh ơi, chào buổi sáng.”

Giọng nói và nụ cười đều quá đỗi chữa lành, xua tan đi cơn cáu kỉnh khi cậu thức dậy.

Tưởng Tư Tầm đáp lại cô bé: “Chào buổi sáng.”

Cậu nhìn em gái có hai búi nhỏ trên đầu làm người khác rất muốn nựng. Cậu phải đi đổi với Hứa Hành, bảo Hứa Hành đến nhà cậu.

Hứa Hướng Ấp đưa quần áo trên ghế cuối giường qua cho cậu, cuối cùng cũng đánh thức được một đứa.

Ông nói con gái đi gọi anh Hứa Hành dậy.

Thượng Tri Ý muốn ở lại đây, suy nghĩ hồi lâu mới nghĩ ra một cớ, bé nghiêm túc nói: “Giường này mềm lắm, con ngồi ở đây một lát ạ.”

Hứa Hướng Ấp cười: “Được, vậy con ở chỗ này chờ ba nhé.”

Đợi ba vừa đi, Thượng Tri Ý liền bước từ cuối giường lên phía đầu giường. Cô bé cẩn thận tránh đạp trúng chăn của anh trai, lại lo lắng đi trên mép giường sẽ ngã nên bước đi vô cùng cẩn trọng, hai tay hơi dang rộng ra để giữ thăng bằng cho cơ thể.

Tưởng Tư Tầm quỳ trong chăn, vươn tay kéo cô bé đến đây, nói: “Em giẫm lên chăn cũng không sao.” Cô bé không mang dép nên không lo bẩn.

Thượng Tri Ý vẫn rất cẩn thận, cuối cùng bé cũng đi đến đầu giường, ngồi xổm xuống nhỏ giọng nói: “Anh ơi, hôm nay em đếm đến 2 rồi.”

Tưởng Tư Tầm tưởng cô bé ngủ một giấc dậy thì không nhớ gì nữa, cũng quên luôn chuyện về nhà. Bởi vì Hứa Ngưng Vi hay như thế, mới đêm hôm trước vì Hứa Hành không chịu chơi với mình nên cô nhóc khóc nhè, nói mình sẽ không bao giờ để ý đến anh trai nữa, anh trai là người xấu, nhưng sang ngày hôm sau việc đầu tiên cô nhóc làm khi tỉnh dậy là đi tìm Hứa Hành chơi.

Không ngờ Tri Ý lại có trí nhớ tốt đến vậy.

“Ba mẹ em có thỏ con rồi, vậy em về nhà phải làm sao đây? Đó không phải là nhà em.”

Thượng Tri Ý đột nhiên sửng sốt, tia sáng trong mắt như sắp tan vỡ.

Cô bé ngập ngừng nói: “Em sẽ đến nhà ông bà ngoại. Ông bà ngoại chắc chắn rất nhớ em, anh Hai cũng sẽ nhớ em.”

Tưởng Tư Tầm xoa mặt, cậu vừa mới tỉnh dậy, đầu óc còn chưa tỉnh táo, vừa nãy cậu nói sai rồi, sao cậu có thể nói đó không phải là nhà của em ấy chứ.

Nhưng lời đã nói ra thì không thể rút lại được, cậu vắt óc an ủi cô bé: “Sao em không muốn ở đây? Chỗ này có sóc ba và sóc mẹ của em, còn có anh nữa.”

Thượng Tri Ý bị câu hỏi làm cho bối rối, câu hỏi này quá phức tạp đối với một đứa trẻ ở độ tuổi của bé.

Cô bé không biết trả lời thế nào, ngón tay gạt đi giọt nước mắt đang rơi xuống.

Mấy ngày nay Tưởng Tư Tầm nhẫn nại hiếm thấy: “Hôm nay anh sẽ đi mua sắm với em, đi mua đồ chơi cho em, ngày mai anh đi chơi xe kart cùng em, đừng khóc nữa được không?”

Thượng Tri Ý cố gắng không rơi nước mắt: “Em không khóc đâu anh.”

Hứa Hướng Ấp đánh thức con trai xong, đi vào thì thấy đôi mắt ngấn nước của con gái.

Tâm trạng con nít giống như thời tiết tháng sáu thay đổi liên tục, lúc nắng lúc mưa.

Xem ra con bé lại nhớ nhà rồi.

Ông không hỏi gì, cố nén đau lòng, giả vờ không nhìn thấy giọt lệ trong mắt của con bé, cười hỏi: “Con đang nói chuyện gì với anh trai thế?”

Thượng Tri Ý: “Anh nói sẽ đi lái xe kart, thật không ạ?”

Hứa Hướng Ấp đưa tay cho con gái, để con bé tự nắm lấy rồi bước tới chỗ ông: “Thật đấy. Tri Ý thích lái xe kart nhất, phải không?”

“Dạ.” Cô bé gật đầu thật mạnh.

Thượng Tri Ý chỉ chơi xe kart trong nhà, đường đua chỉ có một khúc cua, chơi cùng với những đứa trẻ bằng độ tuổi với bé.

Ngày mai Hứa Hướng Ấp sẽ đưa bé đến đường đua ngoài trời để cùng bé trải nghiệm tốc độ.

Thượng Tri Ý nắm lấy ngón tay của ba, đi đến mép giường, ba quá cao, cao đến mức cô bé nhấc chân lên cũng không thể chạm tới cổ ba.

Lúc này điện thoại của Hứa Hướng Ấp vang lên, ông cúi người xuống để con gái ôm cổ mình, sau đó một tay bế cô bé lên, còn tay kia thì nghe điện thoại.

Đầu dây bên kia là thư ký, nói là bộ đồ liền thân hình sóc mà ông yêu cầu đang được làm, tối nay có thể nhanh chóng làm xong.

Hứa Hướng Ấp: “Được, vất vả rồi.”

Tưởng Tư Tầm đợi em gái rời khỏi phòng mới bắt đầu thay quần áo.

Nhìn vào thời gian trên điện thoại, 7 giờ 32 phút, đây là ngày dậy sớm nhất trong kỳ nghỉ đông của cậu.

Đắn đo vài giây, cậu gọi điện cho Lộ Kiếm Ba.

Lúc này ở London đang là nửa đêm, Lộ Kiếm Ba cầm điện thoại lên xem, trên màn hình là số của Tưởng Tư Tầm. Đã bốn, năm năm con trai không chủ động gọi cho ông, trong lòng không khỏi đập thình thịch, tưởng con trai xảy ra chuyện gì.

“Alo? Tư Tầm, có chuyện gì thế?”

Tưởng Tư Tầm: “Ba, bây giờ ba có thể chuyển ít tiền vào thẻ của bác Hứa không? Hôm nay con muốn đi mua sắm.”

Lộ Kiếm Ba: “……”

Tưởng Tư Tầm lại nói: “Mẹ quên đưa tiền cho con.” Trên người cậu một xu cũng chẳng có, đi mua sắm làm sao trên người không mang tiền được.

Thẻ mà ba cho cậu cũng quên mang đến đây, cậu không ngờ sẽ đi mua sắm.

Lộ Kiếm Ba vuốt ngực nói: “Con muốn mua mô hình ô tô nào cũng được, cứ để bác Hứa con trả tiền cho con.”

“Không được! Con không cần tiền của bác Hứa, không phải mua cho con. Con muốn mua đồ chơi cho em gái.” Tưởng Tư Tầm kiên quyết muốn tự mình trả tiền.

Tặng quà cho em gái, sao có thể để bác Hứa trả tiền được?

Lộ Kiếm Ba đồng ý, đối với con trai, trước nay ông luôn đáp ứng mọi yêu cầu của nó.

Cúp điện thoại, ông lập tức gửi tin nhắn cho Hứa Hướng Ấp, nhờ bạn tốt chuẩn bị một ít tiền mặt cho thằng con ngỗ nghịch.

[Mấy ngày tới tôi sẽ về nước một chuyến.]

Hứa Hướng Ấp: [Ông về làm gì?]

Lộ Kiếm Ba: [Tôi về thăm con trai tôi không được sao?] Nếu không phải tìm được Tri Ý thì con trai ông đã đi Luân Đôn nghỉ đông rồi.

Nửa năm không gặp, tuy thằng con ngỗ nghịch chọc giận ông, nhưng nếu nói không nhớ nó thì là giả.

Về chuyện bế nhầm con, ông đã tìm được kha khá manh mối, bản thân ông cũng vô cùng kinh ngạc, không thể ngờ lại là do Thẩm Thanh Phong làm. Lần này ông đến Thượng Hải, ngoài việc thăm con trai thì còn đến để đích thân xin lỗi Hứa Hướng Ấp.

Vì sự khốn nạn của bản thân bảy năm trước nên mới dẫn đến chuyện đứa trẻ bị đánh tráo.

Ông lại hỏi: [Nguyệt Như có khỏe không?]

Hứa Hướng Ấp không trả lời, khóa màn hình ném điện thoại đi.

Nửa tiếng sau, Hứa Hành và Tưởng Tư Tầm cùng xuống lầu ăn cơm.

Trước bàn ăn, Hứa Hướng Ấp ôm con gái đút cho bé ăn sáng. Trước tiên ông đút cho con ăn một miếng trứng luộc, sau đó lại múc một muỗng bắp xào hạt thông.

Hứa Hành ngồi xuống đối diện, tò mò hỏi: “Tại sao em gái ăn cơm cần phải ôm?”

Miệng Thượng Tri Ý căng phồng, nghiêm túc trả lời anh trai: “Vì em vẫn còn là em bé, tám tuổi mới lớn lên.” Nói xong, bé ngẩng đầu lên nhìn ba như đang hỏi xem mình có nói sai hay không.

Hứa Hướng Ấp cười hiền từ: “Đúng vậy, chúng ta đến tám tuổi mới lớn.”

Ông ôm con gái bằng một tay, tự ăn vài miếng cơm rồi buông đũa múc một muỗng bắp xào hạt thông đút cho con gái.

Dì giúp việc chuẩn bị cho Tưởng Tư Tầm bữa sáng kiểu Quảng Đông, cậu nhìn vào đĩa bắp trên bàn, hỏi em gái: “Bắp xào hạt thông ăn ngon không?”

Trước đây Thượng Tri Ý không thích ăn, nhưng bây giờ thì khác, bây giờ bé là sóc con, cần phải ăn nhiều hạt thông hơn thì mới có thể lớn lên khỏe mạnh được.

Bé nói: “Ngon ạ.”

Vừa mới dứt lời, mẹ đưa sữa đến miệng bé.

Hai tay Thượng Tri Ý ôm lấy tay mẹ, uống một hơi hết một phần ba ly sữa.

Hà Nghi An thấy vô cùng may mắn, may mà bây giờ đã tìm được con gái, nếu con bé lớn hơn chút nữa, chồng sẽ không thể bế con bé trong lòng đút nó ăn cơm, cũng không thể ôm con ngủ được nữa.

Ở độ tuổi này, con bé vẫn còn ngây thơ, hồn nhiên và đáng yêu.

Do tâm lý muốn bù đắp, nóng lòng muốn bồi dưỡng tình cảm với Tri Ý, hy vọng con bé sẽ sớm dựa dẫm vào mình, bây giờ Hứa Hướng Ấp ước gì có thể ôm con gái suốt 24 tiếng.

Thượng Tri Ý ăn no rồi, bé dựa vào lòng ba yên lặng nhìn những người khác trên bàn ăn cơm.

Thấy Tưởng Tư Tầm ăn uống ngon lành, bé hỏi: “Anh ơi anh ăn gì đó?”

Tưởng Tư Tầm nói: “Sủi cảo tôm, em muốn ăn một cái không?”

Thượng Tri Ý muốn ăn nhưng không thể ăn được nữa: “Em no rồi, ngày mai em sẽ ăn, được không?”

“Đương nhiên là được.” Người trả lời bé là ba.

Vì một cái sủi cảo tôm, bé bắt đầu mong chờ ngày mai đến sớm hơn một chút.

Chín giờ rưỡi, cả nhà đã sửa soạn xong, chuẩn bị đi ra ngoài.

Tưởng Tư Tầm lên lầu lấy áo phao, vừa mặc vừa đi xuống lầu.

Hà Nghi An nhìn bộ trang phục hôm nay của cậu, áo phao dài cỡ trung màu đỏ tươi kết hợp với quần thể thao dài màu đen, vì thằng bé cao ráo, phong thái thanh lịch và nổi bật nên mặc màu đỏ trông rất ưa nhìn.

“Bộ đồ ngày hôm nay của Tư Tầm cũng là con tự chọn à?”

“Dạ.” Tưởng Tư Tầm hỏi: “Bác gái, mặc như vậy có được không ạ?”

Hà Nghi An cười khen: “Con mặc gì cũng đẹp.”

Hứa Hành phá đám: “Lời người lớn nói, đừng bao giờ tin.”

Hà Nghi An cười vẫy tay với con trai: “Lại đây.”

Hứa Hành chạy nhanh như chớp không thấy bóng dáng đâu. Cậu là người đầu tiên lên xe, hạ cửa sổ xuống nhìn em gái đang chơi bong bóng vui vẻ trên bãi cỏ.

Hứa Hướng Ấp đã hỏi Thượng Thông Hủ con gái thích chơi gì, thích ăn gì, ông dựa theo danh sách mà mua sắm đầy đủ. Loại bong bóng này ông mua cả một thùng về.

Trong gió, hàng loạt bong bóng bảy sắc cầu vồng theo từng đợt bay ra.

Thượng Tri Ý đuổi theo những quả bong bóng, cười khanh khách thành tiếng. Bé dùng bàn tay nhỏ đón lấy bong bóng, không nỡ chọc vỡ.

Đang lúc chơi đùa, Hứa Hướng Ấp có cuộc gọi đến. Ông lấy điện thoại ra thì thấy đó là Thượng Thông Hủ. Ông bảo con trai xuống xe, đưa cây thổi bong bóng cho cậu: “Con dẫn em gái đi chơi một lát đi.”

Sợ Tri Ý nghe thấy nội dung cuộc gọi, ông bước đi thật xa rồi mới nghe máy.

Thượng Thông Hủ đang ở trong bệnh viện, ông ấy hỏi Ngưng Vi có bị dị ứng với loại thuốc nào không.

Hứa Hướng Ấp nghe thấy có liên quan đến thuốc thì vội vàng quan tâm hỏi Ngưng Vi bị gì vậy.

Không phải chuyện gì lớn, đêm qua ông ấy đã đưa Ngưng Vi ra ngoài sân để nặn người tuyết. Ông ấy đã quen với mùa đông phương Bắc nhưng con bé thì không, sao nó có thể chịu được cái lạnh mùa đông, thế là nửa đêm nó bắt đầu phát sốt.

Ông dỗ dành uống thuốc hạ sốt cũng không chịu uống, hạ sốt bằng phương pháp vật lý cũng không giảm, chỉ còn cách đưa đến bệnh viện.

Hứa Hướng Ấp: “Con bé không dị ứng thuốc nào.”

“Được. Làm phiền ông rồi.” Thượng Thông Hủ tạm dừng một chút rồi lại hỏi tối qua Tri Ý thế nào.

“Khóc cả tối, nửa đêm tỉnh giấc. Sau đó thì vẫn ổn.”

Thượng Thông Hủ vừa hối hận vừa áy náy, mấy tháng đó lẽ ra ông không nên để con bé ngủ một mình.

Bọn họ im lặng một lát rồi cúp máy.

Tại khu chờ khám Khoa nhi, Ngưng Vi khóc đến nỗi mệt nhoài, lại thêm bị sốt nên cô nhóc dựa vào lòng Tiêu Mỹ Hoa ngủ thiếp đi, trên mặt vẫn còn vệt nước mắt. Vừa nãy Thượng Thông Hủ đi gọi điện thoại, cô nhóc nhất quyết không cho Tiêu Mỹ Hoa bế.

Tiêu Mỹ Hoa chống tay lên trán, dùng sức xoa xoa. Cả đêm không ngủ, bà cảm giác như sắp phát điên.

Thượng Thông Hủ gọi điện xong quay về, ôm đứa bé từ trong tay vợ, ông sờ vào lòng bàn tay con gái thì thấy còn nóng hơn vừa nãy.

Tiêu Mỹ Hoa thở dài: “Nếu cứ tiếp tục như vậy thì khi nào mới xong, chúng ta không cần đi làm nữa à?”

Thượng Thông Hủ: “Chịu đựng vài tuần nữa là ổn thôi, con bé không thể ngày nào cũng khóc như thế được.”

Tiêu Mỹ Hoa hỏi: “Nếu mấy tuần sau con bé vẫn như vậy thì sao?” Dù sao thì bà cũng đã đến giới hạn rồi, cơ thể sắp không chịu nổi nữa.

Thượng Thông Hủ nói: “Tôi trông cho, bà không cần lo lắng.”

Nghe nói Ngưng Vi ở bệnh viện, ông bà ngoại cũng đi tới đây.

Đến giờ bà ngoại vẫn chưa hết mệt mỏi, thậm chí bà còn không thể gặp mặt Tri Ý, nghĩ đến lại thấy buồn. Bà thu dọn những món đồ chơi mà Tri Ý thường chơi ở nhà họ, dặn con gái nhớ gửi sang kia.

Tiêu Mỹ Hoa: “Không cần gửi, bọn họ mà còn thiếu món đồ chơi à? Chắc gì người ta đã vừa mắt đâu.”

Bà ngoại: “Đồ của con trẻ, có gì mà vừa mắt với chướng mắt chứ. Gửi sang cho Tri Ý để cho con bé nhớ, để nó biết rằng không phải chúng ta không cần nó. Không thể để cho con bé nghĩ rằng gia đình mình không muốn con bé nữa.”

Nói xong bà ngoại lau nước mắt.

Tiêu Mỹ Hoa muốn nói lại thôi.

Sắp đến lượt bọn họ vào khám, Thượng Thông Hủ gọi Ngưng Vi dậy.

Hứa Ngưng Vi mở mắt, nhìn thấy đó là Thượng Thông Hủ thì dùng đôi tay nhỏ ôm chặt lấy ông.

Thượng Thông Hủ vui mừng khôn tả, ông hôn lên đỉnh đầu con gái.

Bà ngoại vỗ vỗ con gái, bảo con gái tự nhìn xem: “Đâu giống như con nói, có gì quấy phá đâu? Không phải con bé thân thiết với Thông Hủ à? Con phải kiên nhẫn một chút.”

Bà hỏi con gái chìa khóa xe: “Đồ chơi của Tri Ý ba mẹ đã mang đến rồi, để trong cốp xe của ba con, bảo ba con mang sang xe con nhé. Nếu con bận thì đưa địa chỉ nhà Hứa Hướng Ấp cho mẹ, ba mẹ tự gửi qua.”

Tiêu Mỹ Hoa không cho, bà lo một ngày nào đó vì quá nhớ Tri Ý mà ba mẹ bà sẽ tới thẳng nhà người ta.

Nếu đã đổi con về thì tốt nhất là đừng làm phiền nhau.

Tiêu Mỹ Hoa hỏi ba chìa khóa xe: “Con tự đi lấy, vừa lúc xuống lầu hít thở không khí.”

Xuống đến dưới lầu, Tiêu Mỹ Hoa đứng dưới ánh nắng mặt trời một lúc, không còn tiếng khóc lóc của trẻ con, cả người như được sống lại.

Bà tìm thấy chiếc xe của ba bà trong bãi đỗ xe, cứ tưởng chỉ có vài món đồ chơi, nhưng không ngờ lại là một túi du lịch lớn. Mở ra xem, bà thấy mấy con búp bê được giặt sạch sẽ xếp gọn ở một bên, bên cạnh là đủ kiểu quần áo mà mẹ bà tự tay may vá.

Mẹ bà khéo tay lại còn kiên nhẫn, thường xuyên may quần áo và váy cho búp bê của Tri Ý.

Giữa túi là một chồng sách truyện của Tri Ý, những cuốn sổ vẽ nguệch ngoạc, ở góc trái xếp ngay ngắn sáu hộp bánh quy in hình động vật.

Loại bánh quy này không phải siêu thị nào cũng có, nhưng cửa hàng thực phẩm nhập khẩu gần cổng khu nhà ba mẹ bà thì có bán.

Từng khung cảnh vào cái đêm vỡ bình hoa lại hiện lên trong tâm trí bà. Tri Ý gọi một tiếng “mẹ”, đưa cho bà mấy chiếc bánh quy nhỏ. Giờ nghĩ lại, có lẽ vì bình hoa yêu thích của bà bị vỡ, Tri Ý sợ bà buồn nên lấy bánh quy dỗ bà.

Nhưng lúc đó bà đã đối xử với con bé như thế nào?

Bà không nhận lấy chiếc bánh quy mà còn quát con bé.

Tiêu Mỹ Hoa thôi suy nghĩ, kéo khóa túi du lịch rồi nhấc túi đồ nặng trĩu vào xe mình.

Mười giờ, gia đình năm người của Hứa Hướng Ấp cùng với vệ sĩ rầm rộ bước vào trung tâm thương mại.

Cặp vợ chồng trẻ dắt theo ba đứa con xinh xắn đi mua sắm, đi đến đâu cũng thu hút mọi ánh nhìn. May là thời điểm đó mạng xã hội chưa phát triển mạnh mẽ, thậm chí Weibo cũng chưa ra mắt, mấy tin đồn chủ yếu đến từ báo giấy nên không cần lo hôm nay đi dạo phố thì mai sẽ lên hot search.

Thượng Tri Ý ghé vào vai ba, trong đầu bé hiện lên những lời ba nói với mình trên đường đến trung tâm thương mại. Bắt đầu từ ngày mai, bé sẽ mang tên là Hứa Tri Ý, bởi vì sáng nay bé đã ăn hạt thông, là hạt được tách ra từ quả thông, nên bé chính thức gia nhập đại gia đình Sóc, trở thành một bé sóc con rồi.

Nhà Sóc có họ Hứa, nên sau này bé tên là Hứa Tri Ý.

Ba còn nói là sáng mai đổi tên sẽ tổ chức một buổi lễ nho nhỏ.

Ngày mai anh trai Tưởng Tư Tầm sẽ cho bé ăn sủi cảo tôm, bé mong chờ ngày mai đến sớm.

Hứa Hướng Ấp thấy người trong lòng không nhúc nhích thì ngoảnh đầu nhìn, ông khẽ vuốt ve lưng con gái: “Bé sóc con đang nghĩ gì vậy?”

Thượng Tri Ý ghé vào lòng ông cười: “Con không nói được, đó là bí mật của con.”

“Mới bé xíu đã có bí mật rồi?”

“Dạ. Con có một, có hai bí mật.” Nói xong, bé giơ hai ngón tay ra, nhưng các ngón tay không duỗi thẳng.

Tưởng Tư Tầm thấy thế thì tiến lên vài bước, kéo thẳng mấy ngón tay nhỏ của cô bé ra.

Thượng Tri Ý cười càng rạng rỡ hơn, hỏi: “Anh ơi, anh đi bộ có mệt không?”

Tưởng Tư Tầm trêu bé chơi: “Mệt chứ.”

Thượng Tri Ý không giơ hai ngón tay nữa, bé ôm chặt lấy cổ ba rồi đưa tay phải ra: “Anh ơi, em kéo tay anh đi nhé.”

Tưởng Tư Tầm phối hợp với bé, nắm lấy tay bé.

Hứa Hành cũng trêu: “Anh cũng không đi được.”

Thượng Tri Ý chớp chớp mắt, cố gắng nghĩ cách: “Anh nắm tay anh Tưởng Tư Tầm đi.”

Hứa Hành: “……”

Cậu nghĩ xem mình có nên đẩy Tưởng Tư Tầm ra một bên không, dù sao đây cũng là em gái ruột của cậu.

Hà Nghi An ôm con trai, không cho phép thằng bé gây rối.

Hứa Hành muốn thoát ra, nhưng mẹ cậu mạnh hơn cậu nên cậu không thể thoát ra được.

Sắp đến gần cửa hàng quần áo trẻ em, Tưởng Tư Tầm buông tay em gái ra, nói với Hứa Hướng Ấp rằng cậu muốn đi dạo với Hứa Hành.

Phản ứng đầu tiên của Hứa Hướng Ấp là: “Muốn đi chơi game à?”

“Không ạ. Chỉ đi dạo quanh khu mua sắm thôi.”

Hứa Hướng Ấp không nói thêm gì nữa, cử một vệ sĩ đi theo hai thằng nhóc không làm người khác bớt lo này.

Sau khi đi xa, Hứa Hành hỏi cậu muốn mua gì.

Tưởng Tư Tầm: “Mình muốn mua đồ chơi cho em gái.”

Hứa Hành cũng muốn mua cho em gái nhưng cậu không mang tiền. “Để mình về xin tiền mẹ.”

“Mình có tiền.” Tưởng Tư Tầm chia cho Hứa Hành một nửa số tiền mặt mà bác Hứa đã đưa cho cậu trước khi đi ra ngoài, tổng cộng là bốn trăm tệ, mỗi người hai trăm.

Hứa Hành: “Chừng này chắc không đủ mua một món đồ chơi đâu?”

Tưởng Tư Tầm: “Cứ đi nhìn trước đã.”

Vào cửa hàng bán đồ chơi lắp ráp, bọn họ thấy mấy chiếc xe thể thao có giá lên hàng nghìn.

Hứa Hành: “Cứ mua cái nào dễ lắp trước đi.”

Nhưng cái ô tô vừa đẹp vừa dễ lắp cũng có giá 499.

Bọn họ gộp vào với nhau mới được 400 tệ, vẫn không đủ.

Tưởng Tư Tầm thở dài, vẫn nên tự mình kiếm tiền, dựa vào người lớn chẳng đáng tin cậy chút nào.

Lúc này, ở tầng 5 của trung tâm thương mại.

Ga đình ba người bước vào cửa hàng quần áo trẻ em, quản lý cửa hàng đã đợi khách hàng VIP là Hà Nghi An từ sớm.

Hà Nghi An chưa từng dẫn Ngưng Vi đi mua sắm quần áo trẻ em, vì Ngưng Vi không có kiên nhẫn để thử quần áo, vào cửa hàng chưa đầy 5 phút, là cô nhóc đã la hét đòi đi. Tất cả quần áo trước đây của con gái nuôi đều là bà thấy ưng ý rồi bảo nhãn hàng gửi thẳng về nhà. Do đó khi quản lý cửa hàng nhìn thấy Thượng Tri Ý, bà ấy cảm thán một câu: “Sao mà lớn nhanh thế!” So với kích cỡ quần áo mà Hà Nghi An từng mua trước đây thì cao hơn ít nhất là nửa cái đầu.

Hà Nghi An cười cười, nói: “Chân dài, nhanh cao, giống y như ba nó.”

Quản lý cửa hàng: “Giống cả hai người các cô.”

Hứa Hướng Ấp ôm con gái đi dạo quanh cửa hàng một vòng, hỏi: “Con thích bộ nào nhất? Chúng ta đi thử cái kia trước nhé.”

Thượng Tri Ý nhìn hoa cả mắt, không thể chọn được.

Bé lại nhìn một vòng, vẫn lưỡng lự chần chừ.

Hứa Hướng Ấp nói không cần gấp, dù sao nhiệm vụ chính của ngày hôm nay là mua quần áo cho con gái, ông sẽ ôm con bé từ từ lựa chọn, không chọn thay cho con bé.

Thượng Tri Ý chỉ chỉ vào bộ bên trái trên giá treo đồ: “Con thích bộ kia.”

Áo choàng trùm đầu màu đỏ tươi, chất liệu len cashmere nguyên chất.

Hà Nghi An không ngờ con gái lại chọn áo khoác trước tiên, ở đây có rất nhiều váy đẹp như vậy.

Thiết kế và kiểu dáng của chiếc áo choàng nhỏ này khá thời trang. Sắp đến Tết Nguyên Đán rồi, mua một chiếc áo màu đỏ tươi để mặc cho náo nhiệt. Hà Nghi An nói với con gái: “Vậy chúng ta mua nó nhé, giờ đi thử váy được không?”

Thượng Tri Ý gật đầu: “Dạ.”

Hà Nghi An bảo quản lý cửa hàng mang tất cả những chiếc váy mới đến đây, bà nắm tay con gái vào phòng thử đồ.

Thượng Tri Ý nhìn nhiều bộ váy đẹp như vậy: “Mấy bộ này đều mua cho con ạ?”

Hà Nghi An ngồi xuống thay quần áo cho con gái: “Đúng vậy, đều mua cho cục cưng Tri Ý của chúng ta.”

Thượng Tri Ý lại đứng sát vào lòng mẹ thêm một chút, lấy hết dũng khí, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn mẹ ạ.”

Hà Nghi An hơi sửng sốt, chua xót khó kìm nén, bà ôm chặt con gái vào lòng, khàn giọng nói: “Con không cần cảm ơn.”


Nếu bạn yêu thích truyện do Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

18 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Dễ thương quá Tri Ý ơi!!!!!!!!! Ẻm về nhà là có thể nói ra những gì mình muốn rồi😁

  2. mấy em bé cưng điênnnn đi được í , đọc mà thấy dễ thương quãi iiii

  3. Tri Ý lớn hay nhỏ cũng có thiện cảm vs Tư Tầm ngay từ lần đầu tiên

  4. Má ơiiiii tim tuiiii tan chảyyyyyyy~~~~ chuyện sóc con thấy dễ hương quáaaaaaaa~ huhuuuu mê quá ~~~~

  5. Tri Ý hiểu chuyện đến đau lòng, cuối cùng thì Hà Nghi An cũng được nghe bé gọi một tiếng “mẹ” rồi

  6. Có 1 điều là phần chính văn mình đọc ko quá kĩ, có những chỗ còn hơi qua loa. Nhưng riêng ngoại truyện If mình lại cứ đọc đi đọc lại mãi. Muốn tìm một bộ truyện kiểu vậy, cảm giác đọc từ khi bé còn bé xíu đến khi lớn lên cảm giác khó tả ghê

    • Mấy chương if này mình đọc thấy vuii lắm luôn á , anh Hành anh trai ruột mà bị đá ra chuồng gà 🤣

  7. Tri Ý vừa ngoan vừa hiểu chuyện, dù là if hay k if thì vẫn thích mặc đồ màu giống đồ đôi vs sếp Tầm + đá anh trai ra chuồng gà =)))))

  8. Tuii sẽ đợi full để đọc lại 1 lần hoàn chỉnh nữa, tuii thích Tri Ý quá ☺️☺️