Anh Tựa Gió Nam – Chương 86 (Ngoại truyện 20)

ANH TỰA GIÓ NAM

CHƯƠNG 86 (Ngoại truyện 20): Anh yêu em

(Truyện hoàn thành)

Editor: Cỏ May Mắn

Móng tay bên tay trái còn chưa được cắt xong thì điện thoại của Hứa Hướng Ấp vang lên, ông tạm thời đặt đồ bấm móng tay xuống để bắt máy cuộc gọi của đối tác rồi đứng dậy đi về phía bên trái của Tri Ý để tiện cắt móng tay trái cho cô.

Đối phương đang nói với ông về việc hợp tác trong một hạng mục xuyên quốc gia, không thể kết thúc trong thời gian ngắn được, nếu trò chuyện sâu vào chi tiết có thể kéo dài cả tiếng đồng hồ.

Hứa Hướng Ấp nói đối phương đợi một lát rồi quay sang nói với con gái: “Ba đến thư phòng nghe điện thoại, lát nữa sẽ xuống cắt móng tay trái cho con.”

Hứa Tri Ý làm động tác tay OK với ba, ánh mắt cô thúc giục ông nhanh chóng trả lời điện thoại.

Đầu bên kia điện thoại không dám tin: “Đừng nói là đến bây giờ ông vẫn còn cắt móng tay cho con gái đấy?”

Hứa Hướng Ấp đứng dậy đi lên lầu, cười nói: “Cắt móng tay là việc của tôi. Con bé không biết cắt, cắt một cái là méo ngay.”

“…… Méo thì lại sửa, tôi không tin có chuyện sửa mà không thẳng.”

Hứa Hướng Ấp cười haha, ngắt lời cho qua chuyện.

Ba lên lầu, mẹ xách giỏ hoa ra vườn cắt hoa để cắm vào bình, trong phòng khách chỉ có cô và anh trai, lúc này người nọ từ ngoài sân bước vào nhà.

Tưởng Tư Tầm đến đây giống như về nhà của mình, không ai cố ý chờ đón tiếp anh. Trước đây Tri Ý thấy anh đến, từ xa cô đã gọi anh là “anh trai” nhưng mấy năm nay cô không gọi nữa.

Hứa Tri Ý chạm vào đồ bấm móng tay, giả vờ cắt móng tay cho mình.

Hứa Hành nói với người đang tới: “Lúc tôi gọi điện cho cậu thì cậu đã nói là đang trên đường rồi, quãng đường mười lăm phút mà cậu lại lái tận một tiếng đồng hồ. Lần sau đừng lái xe nữa, bò qua đây còn đến sớm hơn.”

Tưởng Tư Tầm đặt áo vest lên lưng ghế sô pha phía sau Hứa Tri Ý, ngước mắt lên nói với Hứa Hành: “Cậu từng bò rồi à?”

“……”

Hứa Hành tức cười, quay sang em gái nói: “Một người như vậy, chẳng có phong thái hay sức hút của ông chủ chút nào, em nói em đến chỗ cậu ta thực tập làm gì thế hả?”

Hứa Tri Ý đang định mở miệng thì người đàn ông bên cạnh đã giành trả lời trước: “Tôi trả lương cao đào cô ấy tới.”

Nói xong, Tưởng Tư Tầm đưa cho cô ba thanh socola handmade được gói trong giấy gói đơn giản, không có hộp. Anh nói: “Đi trễ nên chỉ còn lại ba thanh thôi.”

“Cảm ơn anh.” Hứa Tri Ý nhận lấy từ tay anh, đầu ngón tay cô vô tình chạm vào lòng bàn tay của anh. Hóa ra anh đi đường vòng mất một tiếng đồng hồ là để mua cho cô loại socola handmade mà cô thích nhất.

Tưởng Tư Tầm thuận thế ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn móng tay trái của cô: “Sao bác Hứa không cắt cho em?”

Hứa Tri Ý lập tức bóc một thanh socola ra, cắn một miếng nhỏ rồi nói: “Ba em đang cắt một nửa thì đi nghe điện thoại.”

Tưởng Tư Tầm: “Đưa tay cho anh.”

Anh cầm chiếc bấm móng tay trên bàn trà lên.

Hứa Tri Ý do dự nửa giây, liếc nhìn anh, vừa lúc anh nhìn sang cô.

Ánh mắt  lặng lẽ giao nhau giữa không trung.

Cô không nói gì, đưa tay trái cho anh rồi tiếp tục ăn socola.

Tưởng Tư Tầm nhẹ nắm lấy đầu ngón tay trắng nõn nà của cô, cẩn thận cắt tỉa.

Đầu ngón tay anh vuốt ve đầu ngón tay cô.

Mạnh mẽ có lực bao vây lấy mềm mại nhỏ nhắn.

Hứa Tri Ý vừa ăn miếng socola đắng nhưng không ngấy vừa cảm nhận nhịp đập thình thịch của trái tim mình.

Hồi còn nhỏ anh cũng từng cắt móng tay cho cô, nhưng lúc đó chẳng hiểu gì cả, cô dựa cả người mình vào người anh, hỏi lung tung đủ thứ. Cuối cùng cô hứng thú nhất thời nói: Anh ơi, em cũng muốn cắt móng tay cho anh.

Tưởng Tư Tầm nói: Em không biết cắt đâu.

Cô: Anh ơi em sẽ học mà.

Tưởng Tư Tầm: Được.

Sau đó anh đưa tay cho cô nói cô tập cắt móng tay, cô cắt móng tay anh giống như bị chó gặm.

Mà bây giờ, không gian bao trùm hai người tĩnh lặng đến mức cô cố gắng kìm nén cả hơi thở.

Đi thực tập tại Tư bản Viễn Duy không phải là do anh dùng mức lương cao để mời cô đến, mà là cô tự nộp CV, vượt qua vòng tuyển chọn, hồ sơ của cô cuối cùng mới đến tay anh.

Tối hôm đó, anh gọi cho cô chỉ hỏi một câu: Đến team của anh nhé?

Cô cũng chỉ đáp lại bằng một từ: Được.

Thanh socola đã được cô ăn xong.

Nếu đấy là loại socola do người khác mua, nhiều nhất cô cũng chỉ ăn một thanh, nhưng là anh mua nên cô có thể ăn hai thanh liền mà không cảm thấy ngán.

Hứa Tri Ý lại lấy thêm một thanh nữa, cô dùng một tay rất khó để bóc lớp giấy gói ra. Tay trái của cô vẫn đang được anh nắm lấy để cắt móng, cô đành dùng miệng để xé phụ.

Tưởng Tư Tầm quay sang thấy cô đang dùng miệng cắn lớp giấy gói thì bảo: “Để anh bóc cho em.” Anh đặt tay trái của cô lên đùi mình, rồi dùng một tay giúp cô.

Hai người cùng hợp tác, vỏ gói socola đã được bóc ra.

Ở cái tuổi này, bọn họ lại không phải anh em ruột, việc anh cắt móng tay cho cô còn tay cô thì đặt ở trên đùi anh tạo nên một bầu không khí ám muội khó giải thích.

Hứa Tri Ý vội vàng cắn một miếng socola để che giấu những suy nghĩ hỗn loạn lúc này.

Tưởng Tư Tầm nhìn cô: “Không đắng sao?”

Hứa Tri Ý lắc đầu: “Loại này anh mua không đắng.” Vốn dĩ cô muốn nói thẳng là ‘anh mua không đắng’, nhưng cuối cùng lại từ bỏ, nói thêm hai chữ kia vào.

Tưởng Tư Tầm: “Cho anh nếm thử.”

Nhưng thanh socola này cô đã cắn rồi.

Hứa Tri Ý nói: “Còn một thanh đấy.” Vừa nói cô vừa lấy thanh cuối cùng ra bóc cho anh.

Tưởng Tư Tầm nói không cần: “Để thanh đó lại ngày mai em ăn.”

Ánh mắt anh ra hiệu chỉ cần nếm thử thanh socola trên tay cô là được.

Hứa Tri Ý đưa đầu bên kia của thanh socola đến bên miệng anh, tim đập thình thịch, cảm giác như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Ánh mắt cô không biết đặt ở đâu, cuối cùng dừng lại trên chiếc bình hoa mạ vàng bên cạnh anh.

Cô tưởng anh chỉ cắn một miếng để nếm thử, ai ngờ anh lại cắn gần hết miếng socola đang dang dở, kể cả phần cô đã cắn anh cũng ăn vào miệng.

Sắc mặt anh vẫn như bình thường, tiếp tục cho cắt móng tay cho cô.

Mặt Hứa Tri Ý hơi nóng lên, sau đó vành tai bắt đầu ửng hồng.

Hứa Hành ngồi đối diện chỉ mất vài giây để trả lời tin nhắn. Khi ngẩng đầu lên, anh ấy thấy Tưởng Tư Tầm đang cắt móng tay cho em gái. Thái độ của đối phương quá mức thản nhiên, hơn nữa cho dù Tưởng Tư Tầm mua cái gì cho Tri Ý thì cũng không hề giấu giếm bọn họ, thế nên anh ấy nhìn mãi cũng quen.

Đôi khi anh ấy cũng cảm thấy có gì đó không thích hợp nhưng lớp giấy cửa sổ mỏng manh này anh không thể đâm thủng được.

Cắt móng tay xong, tay trái của Hứa Tri Ý nóng bừng.

Có lẽ là do được anh nắm chặt quá nên nóng lên.

“Anh, muốn em cắt móng tay cho anh không?” Hứa Tri Ý nhìn Hứa Hành.

Hứa Hành thấy rén vì được em gái thương, trước kia dù làm gì em gái cũng xếp Tưởng Tư Tầm lên hàng đầu, hạng hai mới đến lượt anh ấy, cuối cùng cũng đảo hạng lại rồi.

Rốt cuộc việc đối xử tốt với con bé cũng không uổng phí, bây giờ con bé đã lớn, nhận ra tình cảm chân thành của anh trai dành cho mình.

Có điều tạm thời móng tay của anh ấy không cần phải cắt: “Lần sau đi. Không được thất hứa đâu đấy.”

Tưởng Tư Tầm nhìn cô cười như không cười: “Em còn không hỏi anh trước xem anh có muốn cắt không.”

Hứa Hành giải thích cho em gái: “Cậu so với tôi làm gì? Tôi là anh trai ruột của con bé.”

Lúc này Hứa Tri Ý mới giấu đầu lòi đuôi hỏi: “Em cắt cho anh nhé?”

“Ừ.” Tưởng Tư Tầm đưa bàn tay phải ra.

Khi còn nhỏ cô thích nghịch tay anh, thi thoảng vẽ vời lên mu bàn tay anh. Lúc đó anh khen cô là một họa sĩ theo trường phái trừu tượng, nhưng thực ra đó chỉ là một mớ bòng bong, không biết đang vẽ gì.

Hứa Tri Ý nắm lấy những ngón tay có khớp xương rõ ràng giống như một tác phẩm nghệ thuật làm người ta không thể buông tay của anh.

Móng tay gọn gàng, vốn dĩ chẳng cần cắt.

Cô quay sang nhìn anh, anh đang cúi đầu nhìn điện thoại, điện thoại đang ở trên đùi anh, giao diện là email.

Hứa Tri Ý tìm quản gia, nói quản gia lấy cho cô một cây bút máy.

Giống như khi còn nhỏ, cô vẽ vời lên mu bàn tay của anh.

Đương nhiên Tưởng Tư Tầm biết móng tay của mình có cần cắt tỉa hay không, cô múa bút anh cũng làm như không thấy, để cô làm theo ý mình.

Bữa tối đã xong, bức vẽ kiệt tác của cô cũng đã hoàn thành.

Vẫn phong cách vẽ không thể nhìn ra thứ gì, có điều bên cạnh viết chữ: quả thông nhỏ.

Tưởng Tư Tầm cười: “Anh còn tưởng đấy là là quả nho.”

Hứa Tri Ý: “……”

Cô cười đẩy anh một cái.

Tưởng Tư Tầm trở tay nắm lấy bàn tay đẩy anh của cô, ánh mắt nhìn cô chăm chú nhưng lời anh nói không liên quan đến trạng thái thân thiết của họ hiện giờ: “Rửa tay rồi ăn cơm.”

Nhịp tim Hứa Tri Ý đập kịch liệt, cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Được.”

Trên bàn ăn, Hứa Hướng Ấp hỏi con trai ngày mai sẽ đưa em gái đi chơi ở đâu.

Hai tuần sau em gái mới chính thức bắt đầu thực tập, trong thời gian này, con bé ở nhà một mình buồn chán nên anh ấy định đưa cô đi dạo, song vẫn chưa quyết định sẽ đi đâu.

Hứa Hành hỏi ý kiến ​​em gái muốn đi đâu,  anh ấy sẽ nghỉ phép đi cùng cô.

Tưởng Tư Tầm nói xen vào: “Cậu không cần phải nghỉ phép. Tôi đưa cô ấy đến làm quen với hạng mục của Viễn Duy trước.” Anh nhìn qua phía bàn ăn đối diện: “Em có muốn đến chỗ anh trước không? Không phải là đi làm, muốn ở đó mấy tiếng cũng được.”

Hứa Tri Ý uyển chuyển từ chối Hứa Hành: “Em tận dụng lúc này để đi học vài thứ, đến lúc nhận việc có thể nhanh chóng bắt tay vào làm.”

Cô lại nói thêm một câu: “Em cũng chưa nghĩ ra nên đi chơi ở đâu, đều đi chơi hết rồi, chẳng có gì thú vị cả.”

Là anh trai, trước giờ anh ấy luôn có đủ tư cách, không hề nhiều lời về chuyện tình cảm của cô.

Hứa Hành: “Được, tùy em. Ngày nào em muốn ra ngoài chơi thì gọi điện thoại cho anh.”

Chủ đề nói chuyện từ việc đi thực tập cho đến chuyện kết hôn của Tưởng Tư Tầm.

“Bác nghe ba con nói là ông nội bảo con liên hôn với Ninh Duẫn.” Hứa Hướng Ấp coi Tưởng Tư Tầm gần như là con trai ruột, chuyện hôn nhân đại sự của thằng bé đương nhiên ông rất quan tâm.

Ông vừa dứt lời, Hứa Tri Ý nhìn thẳng vào người đàn ông đối diện, cô chưa bao giờ nghe anh nhắc đến chuyện này, sao anh lại phải liên hôn?

Tưởng Tư Tầm nhìn bác Hứa, khóe mắt cũng liếc nhìn cô, giải thích: “Con từ chối rồi, không thể liên hôn đâu ạ.”

Từ chối là được.

Vì chột dạ, suốt cả bữa cơm Hứa Tri Ý cũng không nhìn anh nữa, ăn xong cô trở về phòng mình ở trên lầu.

Tưởng Tư Tầm ở phòng khách nói chuyện với Hứa Hướng Ấp một lát, thấy thời gian không còn sớm, anh lấy áo vest rồi đi lên lầu.

“Tối nay con sẽ không về ạ.” Anh vừa nói vừa đi lên lầu.

Anh ở đây còn lâu hơn ở nhà mình, một năm anh ở đây ít nhất là năm sáu tháng, trừ những ngày đi công tác, tối đa anh chỉ ở nhà mình được hai tháng.

[Giận anh rồi?]

Anh gửi tin nhắn cho Hứa Tri Ý.

Năm phút sau, đối phương vẫn không trả lời.

Tưởng Tư Tầm về phòng, khóa trái cửa rồi gọi điện cho cô.

Hứa Tri Ý vừa mới tắm xong, đang sấy tóc thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cô quấn khăn tắm đi ra.

Vừa thấy đó là số của Tưởng Tư Tầm thì cô tùy ý bấm nghe.

“Anh không đi xem mắt.” Tưởng Tư Tầm vào thẳng vấn đề, rồi lại nói tiếp: “Em đã nói anh đừng đi xem mắt, sao anh lại đi được, sao còn có thể kết hôn với người khác?”

Giọng anh trong trẻo, nói những lời thật lòng nhưng nghe vào tai lại có chút ám muội nuông chiều.

Hứa Tri Ý ngẩn ra vài giây: “Em nói câu đó lúc nào vậy?” Thật sự không nhớ nổi.

Tưởng Tư Tầm: “Em quên cũng không sao, anh nhớ là được.”

Hứa Tri Ý vẫn muốn biết cô đã nói lời này khi nào.

Tưởng Tư Tầm giúp cô nhớ lại: “Hai năm trước.”

Trong bữa tiệc gia đình của nhà họ Tưởng, anh đưa cô đến dùng bữa. Trong bữa cơm, bác Cả thúc giục con trai út của ông ấy đi tìm đối tượng, anh Năm thằng thừng giả điếc.

Tri Ý ngồi bên cạnh anh nhỏ giọng nói: Sau này anh không được đi xem mắt đâu đấy.

Hứa Tri Ý cố gắng nhớ lại, hình như có chút ấn tượng mơ hồ nhưng không sâu lắm.

Tưởng Tư Tầm nói không nhớ cũng không sao, anh lại hỏi: “Em vẫn còn giận anh à?”

Hứa Tri Ý: “…Em không giận.”

Cô thật sự không giận, không có gì để giận cả.

Tưởng Tư Tầm: “Vậy thì tâm trạng tốt lên chút nhé.” Anh dỗ dành cô: “Khi nào anh yêu đương, yêu đương với ai, kết hôn lúc nào, đều do em quyết định.”

Hứa Tri Ý: “……”

Tim đập thình thịch, lòng dạ rối bời.

“Anh đều nghe theo em à?”

Tưởng Tư Tầm: “Không phải anh vẫn luôn nghe em sao?” Anh liệt kê hai ba chuyện, lúc cô đi du lịch muốn mặc đồ cùng màu với anh, thế là trước khi xuất phát, anh đều để cô xem anh mang theo quần áo màu gì rồi cô cũng tự chuẩn bị đồ có cùng màu như thế.

Mỗi năm chỉ khi nghỉ đông và nghỉ hè thì bọn họ mới gặp được nhau, cô hỏi anh qua điện thoại: Anh ơi, anh có thể chuyển tới Thượng Hải học không, nếu vậy thì em có thể gặp anh mỗi ngày.

Kể từ lúc đó, ngày nào anh cũng xin mẹ chuyển trường.

Bị anh năn nỉ mãi, mẹ nói bác Hứa đưa anh đi.

Hứa Tri Ý gần như không còn nghe thấy tiếng anh nữa, bị tiếng tim đập thình thịch của mình át đi mất rồi. Đúng như lời anh nói, chuyện gì anh cũng chiều chuộng cô hết mực.

Cô âm thầm bình tĩnh lại, nhân cơ hội hiếm có này bày tỏ thái độ: “Em không muốn làm em gái của anh, em có anh trai rồi.”

Tưởng Tư Tầm: “Vậy không làm em gái nữa. Bây giờ anh lên lầu gặp em.”

Tim Hứa Tri Ý lại đột nhiên đập loạn xạ, phòng của ba mẹ ở ngay bên cạnh, lá gan anh cũng lớn thật đấy.

Cô cuống quít nói: “Anh đừng đi lên.”

Không chỉ sợ ba mẹ phát hiện mà bản thân cô cũng chưa chuẩn bị tâm lý tối nay sẽ đâm thủng lớp giấy cửa sổ mỏng manh như cánh ve này.

“Em muốn ngủ.”

Tưởng Tư Tầm hỏi cô ngày mai muốn dậy mấy giờ, anh nói: “Anh gọi em dậy nhé.”

Ngày mai Hứa Tri Ý muốn gặp anh sớm nên trả lời: “Sáu giờ rưỡi.”

Tưởng Tư Tầm: “Ngày mai là thứ bảy, em ngủ thêm mấy tiếng nữa đi.”

“Em muốn dậy lúc sáu rưỡi.”

“Được.” Chuyện gì Tưởng Tư Tầm cũng chiều chuộng cô: “Anh sẽ gọi em lúc sáu rưỡi.”

Cúp điện thoại, Hứa Tri Ý đi rửa mặt, cô nhìn mình trong gương, có lẽ là vừa mới tắm xong nên hai má ửng hồng.

Mấy năm nay cô quá dựa dẫm vào Tưởng Tư Tầm, bất kể gặp chuyện gì, người đầu tiên cô nghĩ đến cũng là anh. Hồi nhỏ một ngày cô gọi “anh trai” cả trăm lần, mà Tưởng Tư Tầm lại cực kỳ kiên nhẫn với cô, anh đi đâu cô đi theo đấy, không rời anh lấy một khắc, có gì hay cô cũng chia sẻ với anh đầu tiên.

Nhưng lúc đó còn nhỏ, chưa hiểu được tình yêu, chỉ xem anh như anh trai.

Từ khi nào mà tình cảm cô dành cho anh không còn đơn thuần là tình thân nữa, chính bản thân cô cũng không rõ.

Có lẽ là năm cô thi đậu đại học.

Hay có lẽ sớm hơn một chút.

Ai biết được.

Ngày hôm sau, đồng hồ còn chưa tới sáu giờ thì Hứa Hướng Ấp và Hà Nghi An đã ra sân bay, bọn họ hẹn bạn bè đến Hawaii gặp nhau.

Trên đường ra sân bay, Hà Nghi An nói chuyện với chồng về Tưởng Tư Tầm: “Tối qua lúc ăn cơm Tư Tầm nhìn sang chỗ Tri Ý không dưới 800 lần.”

Hành động quá mức rõ ràng, Hứa Hướng Ấp cũng phát hiện ra.

Bởi vì ông nhắc tới chuyện liên hôn hay không liên hôn nên Tưởng Tư Tầm có hành động khác thường.

Ông nói với vợ: “Hai bên có tình có ý với nhau là tốt nhất. Lộ Kiếm Ba nói chờ Tri Ý lớn hơn một chút thì sẽ đề cập chuyện này với tụi nhỏ.”

Ông nhìn Tư Tầm lớn lên, từ bé Tri Ý đã thích người anh này, cuộc hôn nhân này ông rất hài lòng.

Người mong hai đứa trẻ ở bên nhau nhất là Lộ Kiếm Ba. Trong mười bảy năm qua, mỗi dịp Tết Nguyên Đán cả hai gia đình đều hẹn nhau đi nghỉ cùng các con. Vì có nhiều người, Tưởng Nguyệt Như lại rất thích trêu Tri Ý nên kỳ nghỉ thường kéo khá dài, thành ra đấy là khoảng thời gian mà Lộ Kiếm Ba mong chờ nhất trong năm.

Nếu Tư Tầm và Tri Ý ở bên nhau, sau này còn có em bé, kỳ nghỉ Tết hàng năm có thể còn kéo dài hơn.

Cũng là niềm hi vọng duy nhất trong cuộc sống nhạt nhẽo của Lộ Kiếm Ba.

Hà Nghi An khá hài lòng với Tưởng Tư Tầm – người con rể tương lai này. Ngoại trừ gia đình họ ra, không tìm được ai đối xử với Tri Ý kiên nhẫn hơn Tư Tầm cả.

Trước đây bà còn lo lắng hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau, liệu có thể nảy sinh tình cảm nam nữ hay không.

Giờ nghĩ lại mới thấy, bà lo lắng quá rồi.

Hứa Hướng Ấp: “Chúng ta cứ coi như không biết gì cả.”

Mà lúc này, người đang nằm trên giường trở mình không yên như con cá trong chảo, cô đang suy nghĩ làm sao để giấu ba mẹ trước, đợi đến khi tốt nghiệp đại học rồi mới thành thật khai báo.

Điện thoại rung lên, Tưởng Tư Tầm gọi đến.

Hứa Tri Ý sực tỉnh, đưa tay tìm chiếc điện thoại bên gối. Thật ra cô không cần anh gọi, trước 6 giờ cô đã tỉnh giấc rồi.

“Alo.”

Tưởng Tư Tầm: “Còn ngủ không em? Nếu muốn ngủ thì em ngủ thêm nửa tiếng nữa đi.”

Hứa Tri Ý ngồi dậy: “Em không ngủ nữa.”

Đánh răng rửa mặt xong, cô đến tủ quần áo chọn bộ đồ hôm nay sẽ mặc. Dù không phải là thực tập chính thức nhưng về chuyện ăn mặc thì vẫn phải để ý một chút.

Mẹ đã chuẩn bị sẵn vài bộ đồ công sở cho kỳ thực tập bắt đầu vào hai tuần sau của cô. Cô chọn một bộ màu xanh biển đậm.

Ba mẹ không ở nhà, chỉ có ba người bọn họ ăn sáng.

Hứa Tri Ý là người xuống lầu cuối cùng, cô ngồi vào chỗ ngồi mình thường hay ngồi, đối diện cô là anh trai và Tưởng Tư Tầm.

Tưởng Tư Tầm vốn không muốn giấu giếm, anh đẩy đĩa của mình đến bên cạnh Hứa Tri Ý rồi đứng dậy, vòng qua bàn ăn, ngồi xuống bên cạnh cô.

Quá trắng trợn, dù Hứa Hành có muốn giả mù cũng không thể giả được. Nhưng vì có liên quan đến em gái nên anh nhẹ tay với Tưởng Tư Tầm chứ không chế nhạo cậu ấy, có điều anh vẫn không muốn để cho đối phương vui mừng, anh nói với em gái: “Giờ nghỉ trưa anh sẽ đi ăn với em.”

Tưởng Tư Tầm ngước mắt lên: “Cô ấy không rảnh, tôi muốn ăn cơm cùng cô ấy.”

Hứa Hành: “Thế vừa khéo, ba người chúng ta cùng ăn.”

“Chẳng khéo.” Tưởng Tư Tầm múc một muỗng bắp xào hạt thông mà Tri Ý thích, đưa cả muỗng qua cho cô rồi nói với anh rể tương lai: “Nếu cậu thực sự không có ai để ăn cơm cùng thì tôi sẽ bảo ba tôi đến đây ăn cùng cậu.”

Hứa Hành: “……”

Thấy bọn họ còn chưa yêu nhau, em gái hơi lúng túng không biết cách ứng phó nên Hứa Hành tạm thời ghi sổ nợ vụ này.

Hứa Tri Ý cố gắng an ủi anh trai, sau khi ăn xong, cô khoác tay anh trai đưa anh ra sân, tiễn anh đến tận xe.

Cô hứa: “Tối nay em sẽ ăn tối với anh.”

Cái Hứa Hành cần chính là câu này của em gái, dù em gái có ăn hay không thì cũng không sao, tối nay anh đã hẹn bạn rồi: “Anh sẽ cố gắng về sớm với em.”

“Được.”

Hứa Tri Ý vẫy tay, mắt nhìn theo chiếc xe rời đi.

Đằng sau có tiếng bước chân, cô quay người lại, người đàn ông cầm túi xách của cô đi đến gần.

Cô nhìn chằm chằm quần áo của anh, cô rất chắc chắn lúc nãy ăn cơm anh mặc áo sơ mi màu đen, chỉ trong nháy mắt mà anh đã thay thành áo sơ mi màu xanh biển đậm.

Cùng tông màu với quần áo trên người cô.

Tưởng Tư Tầm mở cửa ghế phụ: “Lên xe đi em.”

Hôm nay anh không để cho tài xế lái mà tự mình lái xe.

Trong ánh nắng sớm mai, hai người đến Viễn Duy tăng ca.

Lúc này Hứa Tri Ý mới để ý thấy hình quả thông mà cô vẽ bằng bút máy trên mu bàn tay anh vẫn còn đó, nhưng so với tối qua thì màu đã nhạt đi nhiều.

“Sao anh không rửa đi?”

Tưởng Tư Tầm nói: “Kiệt tác của họa sĩ nổi tiếng nên không nỡ rửa.”

Hứa Tri Ý bỏ qua lời trêu chọc nửa câu đầu mà chỉ chú ý đến nửa câu sau.

Khi bộ não đã trở lại hoạt động bình thường, cô chợt nhớ ra: “Lúc nhỏ em hay vẽ lên tay anh, anh đều đi rửa tay ngay.”

Tưởng Tư Tầm: “Nếu anh không rửa thì em không có chỗ để vẽ.”

Hứa Tri Ý cười, trong lòng như được tẩm một lớp mật.

Hồi nhỏ cô rất thích vẽ vời, cô luôn nghĩ rằng một ngày nào đó tranh của cô sẽ được đem ra đấu giá.

Tới văn phòng, Tưởng Tư Tầm mở một tập hồ sơ ra nói cô làm quen tài liệu hạng mục trước.

Mục đích không phải là tăng ca, mà chỉ là muốn tìm một nơi yên tĩnh để không bị người thứ ba làm phiền.

Hứa Tri Ý vẫn rất tập trung vào chuyện hạng mục, cô phân tích tài liệu một cách cẩn thận. Lúc gặp phải chỗ nào  không hiểu rõ, cô gọi Tưởng Tư Tầm: “Anh qua đây đi.”

Bản thân cô cũng không nhận ra âm cuối mang theo thông giọng nũng nịu.

“Em không hiểu rõ à?”

“Ừm.”

Đang nói chuyện, Tưởng Tư Tầm đã đi tới ghế ngồi của cô, cúi người hỏi: “Ở đâu?”

Hứa Tri Ý chỉ vào phần phân tích của mình: “Em thấy có gì đó không ổn.” Nhưng không thể nói rõ là không ổn chỗ nào.

“Em thiếu suy xét một chút, cần sửa lại như thế này.” Nói rồi Tưởng Tư Tầm vòng tay trái từ sau lưng cô vòng lên phía trước, ôm trọn lấy cô vào lòng, hai tay nhanh nhẹn gõ trên bàn phím.

Trong lúc anh đánh máy, cánh tay anh vô tình chạm vào cánh tay cô.

Ở trong lòng anh, lưng Hứa Tri Ý cứng đờ, trước mắt cô bỗng chốc mơ hồ, không nhìn rõ anh đang gõ chữ gì.

Từ nhỏ cô đã quen thuộc với mùi gỗ tuyết tùng lành lạnh trên người anh. Cô từng hỏi anh mùi trên quần áo của anh là mùi gì, anh nói là gỗ tuyết tùng, cô cười nói: Sóc con rất thích gỗ tuyết tùng.

Mà vào lúc này, cô lại cảm thấy bối rối trước mùi hương ấy.

Hai ba phút trôi qua, anh vẫn còn đang gõ phím.

Hứa Tri Ý không còn hoảng loạn như lúc nãy nữa, cô bình tĩnh lại: “Anh vẫn chưa xong sao?”

Tưởng Tư Tầm nói: “Chưa. Anh tùy ý gõ phím thôi.”

Hứa Tri Ý: “……”

Cô không lên tiếng, được anh ôm vào lòng là một cảm giác an toàn khó diễn tả. Anh muốn tiếp tục gõ phím, đương nhiên cô sẽ không ngăn cản anh.

Tưởng Tư Tầm nói khẽ với người trong lòng mình: “Em cuộn tay áo lên giúp anh đi.”

Trước tiên Hứa Tri Ý cởi khuy măng sét ra, sau đó cầm mép cổ tay áo cẩn thận cuộn lên hai nếp.

“Anh không mệt sao?” Lúc nói chuyện cô không dám quay lại nhìn anh.

Tưởng Tư Tầm: “Vẫn ổn.”

Tư thế cúi người gõ phím không quá thoải mái nhưng vẫn có thể chịu đựng được.

Đã thân mật như vậy, Hứa Tri Ý cũng thả lỏng cơ thể, lưng cô dựa vào ngực anh.

Tưởng Tư Tầm thu cánh tay lại, áp sát vào cánh tay cô, hỏi cô: “Em có thấy anh đánh chữ gì không?”

Hứa Tri Ý: “… Có thấy.”

Tâm trí cô rối bời, vốn chẳng nhìn vào đấy.

Tưởng Tư Tầm cười: “Thấy thật rồi?”

Lúc này Hứa Tri Ý mới nhìn kỹ, cách năm dòng lại xuất hiện một câu “Anh yêu em”, rồi lại cách năm dòng, có hai câu “Anh yêu em”.

Không biết hơi thở của ai bị rối loạn.

Lồng ngực phập phồng dữ dội.

Hứa Tri Ý cuối cùng cũng quay đầu nhìn phía sau, đôi môi của người đàn ông gần trong gang tấc, hơi thở quấn quýt, giây tiếp theo là sẽ chạm vào nhau.

Tưởng Tư Tầm hơi cúi đầu, môi anh áp sát môi cô, anh dừng lại không hôn mà nói ra câu vừa gõ: “Anh yêu em, đã rất lâu rồi.” Câu nói vừa dứt, anh hôn xuống.

Nụ hôn của anh, cái ôm của anh, hoàn toàn nuốt chửng cô.

Hứa Tri Ý chạm vào cánh tay anh, nắm chặt, cuối cùng cũng tìm thấy một điểm tựa.

Tư thế hôn này khá bất tiện nên Tưởng Tư Tầm bế cô đặt lên bàn làm việc.

Dường như theo bản năng, Hứa Tri Ý vòng tay qua cổ anh. Tưởng Tư Tầm ôm cô, tìm môi cô rồi lại hôn cô lần nữa.

Hứa Tri Ý quấn lấy môi anh, từ bé cô đã rất thích bám lấy anh, bây giờ còn hơn thế nữa.

Không cần lời nói, cả hai đều cố gắng hết sức ôm lấy nhau, đầu lưỡi quấn quýt trong khoang miệng nhau một cách cuồng nhiệt.

Trước kia Hứa Tri Ý sợ nhất là đột nhiên Tưởng Tư Tầm yêu đương với một cô bạn gái có độ tuổi xấp xỉ anh. Còn điều mà Tưởng Tư Tầm lo nhất là cô sẽ nảy sinh thiện cảm với chàng trai cùng tuổi. Cả hai đều áo ước có thể chiếm thời gian sau giờ học của đối phương.

Sau khi cô vào đại học, mỗi ngày anh đều đến trường cô thì mới cảm thấy yên tâm.

Hứa Tri Ý bị hôn đến mức khó thở, nụ hôn tạm thời kết thúc.

Cô hôn lên khóe môi anh: “Anh có muốn giấu chuyện này với ba mẹ em không?”

Tưởng Tư Tầm: “Không giấu.”

Anh lại ngậm lấy môi cô khẽ hôn lên. Hai người ôm hôn say đắm, hoàn toàn quên cả thời gian.

– Truyện đã hoàn thành –


Lời của tác giả: Ngoại truyện IF (Giá như) kết thúc rồi, bộ truyện cũng chính thức kết thúc~~ Những mẩu chuyện ngược sẽ không viết (bao gồm IF 2 và góc nhìn nam chính), mong niềm hạnh phúc dừng lại ở đây.

Còn có một ít ngoại truyện phúc lợi đầu tháng 8 mới lên sóng được.

Đặt tên không giỏi, vẫn không tìm được tên cúng cơm dễ nghe, tạm thời gọi là Đại Bảo và Nhị Bảo vậy….. Tên cúng cơm của em gái là bé Quả Thông, còn anh trai ruột và anh họ (con của nhà Hứa Hành) gọi là Đại Bảo và Nhị Bảo.


Editor có lời muốn nói: Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng Cỏ May Mắn trong suốt thời gian qua, cùng chia sẻ những cảm xúc vui buồn theo các nhân vật trong truyện.

Tất nhiên là hành trình tình yêu của Tưởng Tư Tầm và Hứa Tri Ý vẫn chưa kết thúc tại đây. Chúng ta còn có hẹn vào tháng 8 sắp tới nữa nè 😍.

Vẫn theo như thông lệ nhà mình, mỗi bộ truyện mình luôn có một phần quà nho nhỏ cảm ơn các bạn đã dành thời gian để lại bình luận dưới mỗi chương truyện. Vậy nên ngoại truyện phúc lợi sắp tới mình sẽ gửi tặng các bạn này nhé 🤩 Các bạn vui lòng xem điều kiện và điền form TẠI ĐÂY giúp mình nha! 💖

Một lần nữa xin cảm ơn các bạn rất nhiều! Bộ truyện mới đang được lên sóng: Tỏ Tình Thêm Lần Nữa (tác giả Đồ Dạng Tiên Sâm), hy vọng gặp các bạn ở đây nhé. 😊


Nếu bạn yêu thích truyện do Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

394 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Lâu lắm rồi mình mới tầm được một bộ truyện đáng đọc như vậy. Lúc đầu đọc mình cũng đã khóc vì thấy thương bé Tri Ý của chúng ta nên cũng có chút tiếc nuối, nhưng may thay tác giả lại viết ngoại truyện bù đắp cho những tiếc nuối đó nên cảm thấy rất tuyệt vời🥰🥰 Mỗi một nhân vật trong truyệt đều viết rất tốt, Nhà Cỏ dịch cũng rất tuyệt vời Cảm ơn nhà Cỏ rất nhiều tiếp tục ủng hộ 🍾🍾

  2. Không hiểu tại sao nhưng đọc những chương đầu của chuyện mình thấy rất buồn, phải ngưng lại một vài ngày để cảm xúc ổn định mình mới dám đọc tiếp. Có những lúc mình muốn nhân vật Tri Ý có thể tuỳ ý hơn, không cần phải quá hiểu chuyện như vậy, nhưng cũng thật vui vì cuối cùng Tri Ý cũng có một gia đình và tình yêu trọn vẹn. Mình cũng rất thích nhân vật Hứa Hành, có lẽ bởi vì mình luôn ước có một người anh trai yêu thương mình, che chở mình chứ mình không muốn làm chị cả như hiện tại. Cuối cùng mình cảm thấy bộ này rất hay, từ chính văn cho đến ngoại truyện, đặc biệt là ngoại truyện If đã bù đắp hết thảy tiếc nuối của các nhân vật. Cảm ơn tác giả và nhà Cỏ May Mắn đã đem đến cho người đọc một bộ truyện hay như vậy.

  3. Truyện nhà Mộng Tiêu Nhị lúc nào cũng đỉnh chóp, hợp gu mình lắm lắm ạ. Cảm ơn nhà Cỏ May Mắn đã mang đến câu truyện này. Mình thức 2 đêm muộn để đọc hết, nếu ko phải đi làm chắc thức xuyên luôn quá vì truyện cuốn lắm luôn. Hồi mới vào mấy chương đầu đã rất cảm động rồi, thương Tri Ý hiểu chuyện quá trời, Tư Tầm tuyệt đối quan tâm Tri Ý từ những cái nhỏ nhất, n9 nhà họ Tưởng ai cũng mê lắm luôn 🥰 Tình cảm của gđ Tri Ý làm m cảm thấy rất gần gũi, ấm áp. Nhiều chi tiết tương tác giữa các nhân vật rất đáng yêu, nhiều khi mình cười xỉu luôn. Rồi đọc đến phần ngoại truyện IF cũng làm m cảm thấy rất trọn vẹn, tìm đc Tri Ý sớm hơn, 2nv chính cũng k bỏ lỡ nhau 6 năm. Đọc xong hưng phấn quá phải đi đọc lại hết truyện của MTN

  4. Lời đầu tiên mình xin cảm ơn Cỏ May Mắn đã bỏ thời gian và công sức để đem đến cho mọi người một bộ truyện hay như vậy ạ. Ngay từ những chương đầu mình đã rất đau lòng cho Tri Ý khi phải trải qua sự kiện nhầm con như vậy. Nếu từ bé Tri Ý được yêu thương một cách công bằng, không phải luôn lấy lòng mẹ nuôi, không phải luôn cố gắng học tập để mong nhận được sự công nhận của mẹ nuôi thì cũng không làm cho người đọc cảm thấy xót xa như vậy. Tất cả những tổn thương đó đã hình thành nên tính cách hiểu chuyện đến đau lòng, làm cho Tri Ý luôn đặt bản thân vào thế dưới trong các mối quan hệ xung quanh mình. Nhưng may mắn là khi bé Tri Ý có được một người bạn như Tề Chính Sâm bên cạnh, một người luôn thiên vị cô. Khi trưởng thành lại gặp được Tưởng Tư Tầm, tuy hai người phải bỏ lỡ sáu năm mới có thể ở bên nhau nhưng mình rất vui vì họ còn rất nhiều cái sáu năm nữa để cùng nhau già đi. Tư Tầm luôn có thể biết trước được những thứ Tri Ý cần để âm thầm tạo bất ngờ cho cô. Có được một người chồng hiểu mình như vậy là một việc thật hạnh phúc. Không chỉ có chồng mà tất cả người thân đều thiên vị cho cô ấy, đây đều là những thứ Tri Ý xứng đáng có được sau 20 năm không được hưởng sự yêu thương trọn vẹn.

  5. Cảm ơn nhà Cỏ May Mắn đã mang câu chuyện tình yêu của Tưởng Tư Tầm và Hứa Tri Ý đến gần hơn với những con mọt không biết tiếng Trung như mình. Mình rất thích truyện hệ liệt của má Nhị, lại còn hệ liệt nhà họ Tưởng nữa thì quá tuyệt cà là vời rồi. Truyện này đưa mình đi qua nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, từ cảm động, đến xót xa, rồi vui mừng. Yêu thầm cũng giống như việc dang tay ôm lấy cây xương rồng vậy, rất đau, rướm máu nhưng lại không thể buông ra. Thật vui vì cuối cùng tình yêu thầm kín của Hứa Tri Ý đã đơm hoa thơm kết trái ngọt.

  6. Lướt fb thấy gợi ý truyện này bên này cỏ may mắn và may mắn mình đã click vào link đọc truyện. Truyện hay ý nghĩa khiến mình cày nguyên đêm cho hết bộ. Truyện làm mình đi từ cảm động thương Tri Ý đến vui mừng vì cuối cùng Tri Ý cũng hoàn thành được nuối tiếc của mình. Mình thích ngoại truyện IF vì nó làm giấc mơ của Tri Ý hoàn chỉnh hơn. Cảm ơn nhà cỏ đã edit truyện, bản edit siêu mượt.

  7. Mình rất thích đọc truyện hệ liệt của tác giả Mộng Tiêu Nhị , đặc biệt là hệ liệt của nhà họ Tưởng. Truyện Anh Tựa Gió Nam cho mình nhiều cung bậc cảm xúc nhất là yêu thầm, cảm giác rất khó tả. Yêu thầm rất khó nói, chỉ luôn theo dõi người mình thích thầm không dám thổ lộ ra được tình cảm của mình. Cũng may, sự yêu thầm đã chiến thắng lý trí khi Hứa Tri Ý đã tỏ tình Tưởng Tư Tầm, một cái kết ngọt ngào. Hứa Tri Ý có tuổi thơ không trọn vẹn khi người mẹ không yêu thương mình và gây ra khó dễ cho cô ấy nhưng bù lại ông trời đã ưu ái cho cô ấy tìm được một bến đổ hạnh phúc về sau với người mình thích thầm. Một người luôn dịu dàng, thâm tình, bao bọc và nuông chiều cô ấy vô điều kiện là Tưởng Tư Tầm. Với lại gia đình ba mẹ ruột và anh trai rất nuông chiều và bù đắp lại tổn thương khi hồi nhỏ của cô ấy và cho cô ấy một gia đình trọn vẹn đủ tình thương.
    Cảm ơn tác giả
    Cảm ơn bạn Cỏ đã editor

  8. Cảm ơn nhà Cỏ may mắn đã dịch và giới thiệu câu chuyện của Tri Ý và Tưởng Tư Tầm. Những khúc mắc về tình thân, tình yêu tình bạn đều được giải quyết và gỡ rối để kết thúc viên mãn. Sẽ còn nhớ mãi Tri Ý thiếu thốn tình mẹ trong hai mươi năm đầu đời, một Tri Ý mạnh mẽ tự lập, tự học và một Tri Ý rất hiểu chuyện, từ từ hoà nhập với gia đình ruột của mình. Những tiếc nuối cho Tri Ý và Tưởng Tư Tầm trong những năm yêu thầm nhau được vơi bớt khi họ đến với nhau, sưởi ấm trái tim nhau và làm vơi bớt nỗi áy náy hối hận của bố Tưởng Tư Tầm, vơi bớt nỗi cô đơn quạnh quẽ của mẹ Tưởng Tư Tầm cũng như nhân thêm niềm hạnh phúc sum vầy của bố mẹ Tri Ý. Mong chờ một đại gia đình hạnh phúc trọn vẹn khi các tiểu bảo của Tri Ý và Tư Tầm chào đời cũng như anh trai Hứa Hành của Tri Ý tìm được “một nửa” như ý.

  9. Đọc đến đây rồi nên tớ muốn bày tỏ 1 chút cảm xúc của mình. Cũng khá lâu rồi tớ mới đọc lại truyện và đây là truyện khiến t muốn quay trở lại. Phải nói là quá hay luôn ấy, tình tiết truyện đi sâu mà nó nhẹ nhàng nó dịu kha. Đọc mấy lúc Tri Ý với Tư Tầm yêu nhau mà cũng muốn yêu luôn được =)) để lại cho t quá nhiều ấn tượng sâu sắc về đôi này. Muốn được đọc cả hệ liệt của 2 bên nhà này luôn ấy mọi người ơiii. Cảm ơn nhà Cỏ May Mắn đã đưa về 1 tác phẩm hay như thế này ạ

  10. Mình rất mong tri ý về nhà lúc 3 tuổi là thật . Để có thể bù đắp tuổi thơ của cô ấy. Tuổi thơ của cô ấy phải that đẹp khi có ba mẹ Hứa anh hai và anh Tưởng ở bên

  11. Thật sự tâm đắc với bộ truyện. Cảm ơn editor đã có 1 bảng edit quá tuyệt vời. Ngoại truyện IF đã bù đắp đầy đủ tiếc nuối của gia đình; của ba Hứa, ba Lộ hay TTT; Cảm ơn vì cuối cùng mọi người đều có kết thúc trọn vẹn

  12. Bắt đầu đọc bộ truyện này trong kì nghỉ ngắn trước khi vào học, vốn ban đầu mình cũng không hi vọng gì nhiều đâu. Tuy nhiên sau khi đọc được những chương đầu tiên mình thương Tri Ý quá đỗi, thương nữ chính vì quá hiểu chuyện 🥺, đọc ngoại truyện xong thì mình cảm thấy vui vô cùng vì tác giả đã vẽ nên một không gian để độc giả có thể tưởng tượng được 1 tuổi thơ Trì Ý có thể vui vẻ đến nhường nào. Em như gió Nam là bộ truyện thứ 2 khiến mình cảm động về tình yêu và tình thân nhiều như vậy của má Nhị, khiến mình trân trọng các cảm xúc của hiện tại hơn. Đặc biệt gửi lời cảm ơn đến nhà Cỏ vì những câu từ, cảm xúc mà bạn đã mang đến cho câu chuyện này khiến nó càng trở nên trọng vẹn hơn 💓

  13. Vậy là cuối cùng cũng đọc xong bộ truyện gần nhất của Mộng Tiêu Nhị rồi. Giờ mình mới có thời gian để đọc bộ này và thấy mọi người bảo đây là bộ cuối cùng của hệ liệt nhà họ Tưởng á. Cũng có chút hụt hẫng nhưng mình cũng hiểu với gia phả siêu to như này thì việc tiếp chắc sẽ gây rối loạn độc giả mất (nhưng mà thật ra thì các nhà cũng dây dưa dây má với nhau hết rồi á 🤣). Trong bộ này t nghĩ thứ gây ấn tượng với t nhất chính là câu chuyện gia đình trong bộ truyện này. Ai trong chúng ta cũng sẽ có những câu chuyện dang dở, có những cảm xúc, có những khúc mắc, có những lời không thể nói ra được nhưng thời gian dần dần sẽ khiến chúng ta cùng nhau học cách tôn trọng và yêu thương lẫn nhau. Quá khứ đã là quá khứ, hãy cùng nhau trân trọng hiện tại. Đó là những gì mình muốn nói ở trong bộ truyện này. Có quá nhiều sự tiếc nuối trong bộ truyện này nhưng dần dần mọi thứ đều được lắp đầy từng chút một.
    Nhân vật gây buồn cho t có lẽ là Tề Chính Sâm nhưng cũng thật may vì sau này anh ý đã thoát ra và từng chút một có được hạnh phúc của riêng mình. Vượt qua được cái gì chấp niệm buông bỏ nó, để tìm đến những giá trị đẹp hơn, những điều tuyệt vời hơn trong cuộc sống. T nghĩ đó chính là cuộc sống – chúng ta cùng nhau bước tiếp vì còn nhiều thứ tốt hơn đang chờ đón chúng ta.
    Nhưng có một điều là ngồi đọc truyện này, mình liên tục xếp xem timeline của truyện này dừng ở đâu ấy =)))) (từ có ai rồi gia phả, cameo như nào). Một lần nữa cảm ơn Cỏ đã dịch bộ truyện này nha, hy vọng sẽ còn gặp lại ở bộ truyện khác và cũng mong biết đâu tác giả quay xe viết thêm một vài nhân vật họ Tưởng khác hoặc chẳng hạn như con cái của 2 chị em họ Tưởng chẳng hạn :>.

  14. Lâu lắm rồi mình mới tầm được một bộ truyện đáng đọc như vậy. Lúc đầu đọc mình cũng đã khóc vì thấy thương bé Tri Ý của chúng ta nên cũng có chút tiếc nuối, nhưng may thay tác giả lại viết ngoại truyện bù đắp cho những tiếc nuối đó nên cảm thấy rất tuyệt vời🥰🥰 Mỗi một nhân vật trong truyệt đều viết rất tốt, Nhà Cỏ dịch cũng rất tuyệt vời Cảm ơn nhà Cỏ rất nhiều tiếp tục ủng hộ 🍾🍾

  15. Mình đã đọc hầu hết các truyện về nhà họ Tưởng của Mộng Tiêu Nhị, nội dung hợp gu và lôi cuốn mình lắm. Cách xử lý việc nhận lại con ruột của tác giả cũng hợp lý, Tri Ý cuối cùng được bù đắp một gia đình có cha mẹ và anh trai yêu thương, cuộc sống tương lai thì có thêm người chồng tốt như Tư Tầm. Cuối cùng xin cảm ơn nhà Cỏ đã edit rất có tâm, chú thích kỹ lưỡng còn có hình ảnh minh họa nữa. Mong sắp tới nhà sẽ được nhiều người biết đến nhiều hơn.

  16. Mình biết bộ truyện này của nhà Cỏ qua bài rv truyện ở toptop, thấy mọi người rcm nhiều quá mình cũng tò mò và tìm truyện để đọc. Lần đầu mình đọc thể loại truyện tráo con này, cảm nhận của mình khi mới đọc đoạn đầu là hụt hẫng khi mẹ Hạ bỏ đi như vậy, tuy đó tình cảm 20 năm đó không thể vơi đi được nhưng bà không ở lại với Tri Ý thêm một chút, mình vẫn đọc tiếp cảm thấy mạch truyện rất hay cũng ưng cách xử lý của ba Hứa để Tri Ý không buồn mẹ và không nhận nuôi cả để Tri Ý không tuổi thân. Dùng thời gian 6 năm nuông chiều, thiên vị Tri Ý để bù đắp mọi tiếc nuối và tủi thân trước đó của cô. Ấn tượng thứ 2 của mình là về cách xây dựng hình tượng của nam 9 điềm đạm, chung tình, ấm áp, ngoại lệ của anh luôn nằm ở em dù bao nhiêu năm qua đi vẫn thế. Cách xây dựng hình tượng của nữ 9 và năng lực của cô, luôn muốn phát triển bằng chính mình chứ không dựa vào gia thế của mình mà đi lên. Phần “IF” của truyện đã bù đắp được cho người đọc những tiếc nuối khi muốn biết lúc nhỏ Tri Ý làm nũng và phụ thuộc vào Bame Hứa như thế nào. Trong lòng mình vẫn có chút buồn khi đoạn tình cảm giữa anh hai và Tri Ý không quay lại làm anh em được.

  17. Cảm ơn bạn đã edit một bộ truyện hay như này. Mình đã đọc hầu hết truyện của tác giả Mộng Tiêu Nhị. Mỗi bộ truyện đều có nét hay và độc đáo riêng. Ban đầu truyện hơi dài dòng nhưng càng về sau truyện càng hay và cuốn. Mình rất xúc động đoạn bố mẹ vs tri ý và cả đoạn tình cảm của tri ý và tư tầm. Cuối cùng cảm ơn bạn đã edit một bộ truyện tuyệt vời

    • Cảm ơn nhà Cỏ đã dịch bộ truyện chất lượng như vậy. Mình sẽ tiếp tục ủng hộ các bộ truyện khác của nhà Cỏ sau khi đọc xong bộ này. Cảm ơn nhà Cỏ đã dịch những bộ truyện hay để truyền tải đến đọc giả🫶

  18. Thiệt ra là ban đầu không tính đọc truyện đâu tại thấy khúc đầu drama quá, đọc vài chương thấy thương nữ chính cực luôn nên cũng drop. Nhưng cuối cùng vẫn đọc truyện, một phần lý do đây là truyện cuối cùng của nhà họ Tưởng. Dấn thân vô cái gia phả này rồi thì đọc cho trót luôn:)))
    Anyway, đọc rồi mới thấy truyện hay dã man, cuốn đọc mà gần xuyên đêm ý. Thích cách tác giả viết về gia dình và tình yêu cực luôn. Phần IF không chỉ mấy bé dễ thương mà mình còn thích cách thể hiện tình cảm của ba mẹ Hứa nữa.
    Cuối cùng, cám ơn nhà Cỏ đã edit truyện ạ. Mong chờ những dự án sắp tới của nhà mình nhaaa🫶🏻

  19. Truyện hấp dẫn lắm ạ. Thích nhất cảnh của Tri Ý với bố mẹ và anh trai. Truyện mang đến không khí gia đình ấm áp, nhẹ nhàng. Đoạn bố mẹ vs Tri Ý cảm động lắm luôn ạ. Mong có ngoại truyện có bảo bảo ạ.

  20. Luôn là 1 fan trung thành của Mộng Tiêu Nhị, hầu như bộ nào cũng đọc mà ko bỏ sót. Nên khi biết bộ này là bộ cuối của hệ liệt nhà họ Tưởng thì hơi tiếc 1 chút nhưng khum sao. Truyện vẫn hay như ngày nào. Đọc 10 chương đầu thương Tri Ý mà khóc như mưa vì quá hiểu chuyện đến đau lòng, sau này đọc chương IF lúc 3T cũng thế. Mặc dù em ko đc bố mẹ nuôi quan tâm nhưng may thay vẫn có Tư Tầm và Tề Chính Sâm luôn bên em từ nhỏ và chơi với em.
    Tình cảm mà Tri Ý dành cho Tư Tầm thầm lặng sau 6 năm kể từ lần đầu tiên cô nhìn thấy anh, cuối cùng cũng đc đền đáp. Tư Tầm luôn dành cho Tri Ý một tình cảm dịu dàng nhất, luôn quan tâm và nhớ hết những lời cô nói dù nó rất nhỏ nhặt.
    Sau cùng là 2 bác Hứa và anh trai Hứa Hành, luôn cố gắng bù đắp cho Tri Ý mà ko để cô thiệt thòi hay tủi thân gì. Đọc từ những chương đầu đến hết mới thấy tình cảm gia đình thay đổi từng ngày như thế nào.
    Cảm ơn nhà Cỏ đã dịch bộ này để khi đọc mang đc đến nhiều cảm xúc nhất cho độc quả. Chúc nhà Cỏ tương lai mãi phát triển ạ