CỐ CHẤP MÊ MUỘI
CHƯƠNG 09: “Gối lên cánh tay anh đi.”
Editor: Cỏ May Mắn
–
Đôi chân dài trắng nõn thẳng tắp của cô ở trước mắt anh, rất ảnh hưởng đến công việc.
Phó Ngôn Châu nhìn trái nhìn phải, trên tay vịn sofa có chăn bông, anh lấy tới đắp lên chân cô, không hiểu tâm lý cô: “Đặt chân lên đùi người khác, có thoải mái không?”
Mẫn Hi thoải mái thừa nhận: “Ừm.”
Đăng nhập vào email, cô nói thêm: “Còn có thể ngăn ngừa chứng giãn tĩnh mạch khi về già.”
Phó Ngôn Châu không nói nên lời.
Nhiệt độ trong phòng không thấp, chân của Mẫn Hi lại được quấn trong chăn nên quá nóng.
Cô đá đá cái chăn: “Em không lạnh, cởi ra đi, nóng quá.”
Phó Ngôn Châu thờ ơ, không những không lấy ra mà còn đặt văn kiện lên trên chăn bông để ký tên, hai chân cô không thể nhúc nhích, cũng không thể giũ chăn ra. Anh hờ hững nói: “Nếu lấy chăn ra thì anh nóng lắm.”
Lúc đó Mẫn Hi không hiểu ý anh là gì.
Phó Ngôn Châu rồng by phượng múa ký tên mình lên trên văn kiện, nghiêng mặt nhìn cô: “Trong lòng thoải mái hay thân thể mát mẻ, em chọn một cái đi, muốn để chân lên đùi anh thì phải nghiêm túc dùng chăn che chân lại, còn không em bỏ chân ra khỏi đùi anh.”
Mẫn Hi giờ mới hiểu từ ‘nóng’ của anh là chỉ phương diện kia.
Cô ngừng cử động, để anh yên tâm làm việc.
Phó Ngôn Châu đóng văn kiện đã ký lại, đặt nó sang một bên, lấy một văn kiện khác mở nó ra. Tay áo ngủ tuột xuống, anh đặt văn kiện xuống, xắn lên vài lần.
Mẫn Hi ngẩng đầu lên đã thấy ống tay áo anh xắn đến khuỷu tay, hình như người anh vẫn khô nóng không chịu nổi.
Cô ngồi dậy, kéo chăn ra, bỏ chân ra khỏi chân anh rồi cuộn tròn trên ghế sofa.
Chân đột nhiên nhẹ bẫng, Phó Ngôn Châu yên lặng nhìn cô vài giây, cho rằng cô không chịu được nóng, không muốn đắp chăn nữa nên bỏ chân xuống.
Hai người ngồi ở hai đầu sofa, ai bận việc nấy.
Điện thoại của Phó Ngôn Châu rung lên hai lần, điện thoại bị Mẫn Hi đè ở dưới chân, cô cảm thấy rung nên lấy ra đưa cho Phó Ngôn Châu, vô tình liếc nhìn hai chữ “Chử Dật” trên màn hình.
Cô đã nghe qua cái tên này, là bạn cấp 3 của anh.
Phó Ngôn Châu nhấn mở, Chử Dật nhắn hai tin:
[Buổi chiều ngày mai tôi và Thịnh Kiến Tề của Khoa học Kỹ thuật Thịnh Thời cùng đi đánh golf.]
[Chừng nào cậu từ Giang Thành về? Có thời gian thì cùng nhau đi?]
Phó Ngôn Châu: [Đã về. Ngày mai tôi không rảnh.]
Sau khi trả lời, anh nhìn chằm chằm vào tin nhắn đầu tiên, gần đây anh có nghe thấy cái tên Khoa học Kỹ thuật Thịnh Thời, vào ngày sinh nhật của anh, Mẫn Lộ đã nhắc đến nó, cô ấy nói rằng Hi Hi đang phụ trách hạng mục của Khoa học Kỹ thuật Thịnh Thời, hôm đó mưa gió mà cô vẫn phải đến trung tâm nghiên cứu của Thịnh Thời.
Anh hỏi thêm một câu: [Nói chuyện về việc hợp tác với Thịnh Kiến Tề?]
Chử Dật: [Không phải. Thịnh Kiến Tề vừa tiếp quản Khoa học Kỹ thuật Thịnh Thời, tôi dự định giành vị trí đối tác quan hệ công chúng của Khoa học Kỹ thuật Thịnh Thời, coi như quà cưới cho Chúc Du Nhiên.]
Dự định bạn đầu là món quà sinh nhật cho Chúc Du Nhiên, nhưng đám cưới đến bất ngờ.
Phó Ngôn Châu: [Tại sao cậu lại rủ tôi đi cùng?]
Chử Dật nói sự thật: [Vốn dĩ Thịnh Kiến Tề đã quyết định đổi công ty quan hệ công chúng hiện tại, ký hợp đồng đối tác quan hệ công chúng với công ty của nhà Chúc Du Nhiên, nên hẹn gặp nhau vào ngày mai để thảo luận chi tiết.]
[Ai ngờ Thịnh Kiến Tề tạm thời đổi ý, cậu ta vừa mới gọi cho tôi, nói rằng tạm thời không có cách nào thay thế công ty quan hệ công chúng trước đó, nên cái hợp đồng này không thể giao cho Chúc Du Nhiên được. Tôi ngẫm nghĩ nhờ cậu giúp đỡ việc này.]
Phó Ngôn Châu xuất hiện, Thịnh Kiến Tề nhất định nể mặt anh.
Chử Dật biết Phó Ngôn Châu đang bận: [Cậu không rảnh cũng không sao.]
Phó Ngôn Châu: [Tôi quả thật không rảnh.]
Nhưng hiện tại phải đi đến đó một chuyến.
Lịch trình có sự thay đổi, Phó Ngôn Châu đành phải tăng ca để giải quyết công việc đáng lẽ sẽ xử lý vào chiều mai.
Khi xong việc đã 1 giờ 20 phút sáng.
Mẫn Hi đã ngủ rồi, chăn bị cô đè dưới người hơn phân nửa.
Anh chỉnh lại góc chăn, tắt đèn đi ngủ.
Phó Ngôn Châu mơ mơ màng màng vừa vào giấc, Mẫn Hi nằm cạnh anh bừng tỉnh dậy.
Mẫn Hi bị ác mộng doạ tỉnh, cầm điện thoại lên xem thời gian, 1 giờ 28 phút.
Chi tiết của giấc mơ cô không nhớ, nhưng nỗi sợ hãi trong giấc mơ kéo dài đến lúc tỉnh mộng, cô chờ một lát, trong lòng vẫn rất sợ hãi, chính cô cũng không biết vì sao mình lại hoảng sợ như vậy.
Cô hít một hơi thật sâu rồi quay sang nhìn người bên cạnh, khoảng cách giữa hai người tầm nửa cái gối.
Mẫn Hi nhổm người dậy, đến gần Phó Ngôn Châu, nhẹ nhàng nằm xuống gối của anh.
Tiếng sột soạt kéo chăn của cô đánh thức Phó Ngôn Châu, người chưa ngủ say.
“Em gặp ác mộng.” Cô giải thích trước khi anh mở miệng hỏi.
Chỉ vì em gặp ác mộng chứ không phải vì em muốn ngủ ngay cạnh anh đâu.
Phó Ngôn Châu ra hiệu cho cô ngẩng đầu lên, anh nhích gối qua, chia cho cô nửa gối.
Mẫn Hi nằm nghiêng đối mặt với anh, hơi thở ấm nóng phả vào mặt anh.
Hai người hô hấp gần như vậy, Phó Ngôn Châu ngủ không được, mấy lần thử đều không vào giấc, anh giơ tay vỗ vỗ vai cô: “Em nằm thẳng người đi.”
Cô nói: “Nếu hai người nằm thẳng thì sẽ không đủ gối.”
“Không đủ gối thì em đừng gối nữa.” Dừng một chút, anh nói tiếp: “Gối lên tay anh đi.”
Giữa gối và cánh tay anh, Mẫn Hi tất nhiên chọn cái sau, cô nằm trong vòng tay anh, hơi thở phả vào hõm vai anh.
Không còn hơi thở trực diện, Phó Ngôn Châu miễn cưỡng vào giấc.
Anh kéo chăn che qua ngực của hai người, cách tấm chăn, tay anh đặt lên hông cô rất tự nhiên.
Hôm sau, Phó Ngôn Châu tỉnh dậy trước, anh nằm thẳng người, còn Mẫn Hi ngủ như nằm sấp lên người anh, mặt cô ngay ngực anh, đùi phải gác qua đè nặng lên anh.
Cả đêm anh không ngủ ngon, cả người đều rất mệt.
Buổi chiều trên đường đến câu lạc bộ golf, anh nhắm mắt nghỉ ngơi hơn hai tiếng.
Tới nơi, tầm mắt như được bao phủ bởi một màu xanh lá cây bát ngát vô tận, người cũng cảm giác nhẹ nhàng thư thái.
Chử Dật tới sớm hơn anh, đang nghỉ ngơi ở cửa khu vực chờ.
“Ân tình ngày hôm nay, tôi sẽ ghi nhớ suốt đời.” Chử Dật cười, đưa điếu thuốc cho anh.
Phó Ngôn Châu nhận điếu thuốc: “Đừng vội cảm ơn.”
Anh châm điếu thuốc, hỏi Chử Dật: “Cậu giành hạng mục để đưa cho Chúc Du Nhiên, Chúc Du Nhiên có biết không?”
Chử Dật nhả khói, cười tự giễu: “Cậu còn không biết tính cô ấy à? Nếu đã biết là tôi đưa, sao cô ấy có thể nhận.”
Làn khói bay lững lờ, cơn gió thổi qua trong chớp mắt liền biết mất.
“Thích ngần ấy năm, thật lòng gửi lời chúc phúc tôi có thể làm được.”
Phó Ngôn Châu hỏi chuyện chính: “Cậu có biết công ty Quan hệ công chúng hiện tại của Khoa học Kỹ thuật Thịnh Thời là của nhà ai không?”
“Hình như là Quan hệ công chúng Gia Thần? Tôi không biết có nhớ nhầm không. Sếp của họ là Dư Trình Đàm.” Chử Dật không biết nhiều về lĩnh vực Quan hệ công chúng, ngoại trừ biết Quan hệ công chúng Trác Nhiên của gia đình Chúc Du Nhiên ra, thì những cái khác anh ấy không quan tâm.
“Vậy cậu có biết người phụ trách hạng mục của Khoa học Kỹ thuật Thịnh Thời là ai không?”
“Tôi không rõ.” Cũng không quan tâm.
Cuộc đối thoại càng lúc càng kỳ quái, Chử Dật gảy gảy tàn thuốc: “Ai vậy?”
Phó Ngôn Châu ấn điếu thuốc anh vừa hút vào trong cái gạt tàn, trầm giọng nói: “Là Mẫn Hi, vợ tôi.”
Chử Dật trố mắt kinh ngạc, sặc khói trong miệng.
Cmn thật vô nghĩa.
Anh ấy dở khóc dở cười: “Tôi thề, tôi thật sự không biết.”
Đối tượng liên hôn của Phó Ngôn Châu là con gái của Mẫn Cương Nguyên và em gái của Mẫn Đình. Chử Dật không hiểu: “Nghe nói Mẫn Đình rất cưng em gái, sao anh ấy có thể bằng lòng để em gái mình đi công ty khác, không sợ cô ấy bị thiệt thòi à?”
Phó Ngôn Châu không đề cập tới Mẫn Đình, chỉ nói: “Mẫn Hi thích nghề này.”
Cô thích ngành quan hệ công chúng có lẽ là do bị ảnh hưởng bởi Dư Trình Đàm, Dư Trình Đàm là người dẫn dắt cô, đưa cô từ nước ngoài về để gia nhập Quan hệ công chúng Gia Thần, từ vị trí trợ lý từng bước đi lên.
Chử Dật cũng dập điếu thuốc, không còn tâm trạng để hút nữa, hơi nóng ngoài cửa không ngừng phả vào mặt, “Vào trong đi cho mát.”
Các nhân viên đứng chờ cách đó không xa, Phó Ngôn Châu là hội viên cao cấp của câu lạc bộ, các nhân viên đều biết anh. Cho dù anh không phải là hội viên, một người đàn ông có khí chất lạnh lùng, uy nghiêm, ngoại hình vượt trội như anh, nhìn một lần đều sẽ có ấn tượng sâu sắc.
Hôm nay anh mặc quần tây áo sơ mi, thư ký Bạch và vệ sĩ đi bên cạnh không mang theo túi thể thao đựng gậy golf chuyên dụng của câu lạc bộ; không mang gậy đánh golf và mặc áo chơi golf, có vẻ như anh không có hứng thú với việc chơi golf chiều nay, các nhân viên nghĩ như vậy.
Phó Ngôn Châu và Chử Dật vào khu vực nghỉ ngơi, dưới sự hướng dẫn của nhân viên, hai người đi lên lầu đến phòng dành cho khách quý.
Chử Dật nhìn đồng hồ, mới hai giờ rưỡi, anh ấy hẹn Thịnh Kiến Tề ba giờ rưỡi chơi golf, khó trách Phó Ngôn Châu hẹn anh ấy đến đây sớm như vậy, hóa ra là vì Mẫn Hi.
“Việc này là lỗi của tôi, lẽ ra tôi không nên nhúng tay vào.” Chử Dật chân thành xin lỗi: “Nếu có cơ hội cậu giới thiệu Mẫn Hi với bọn tôi, tôi sẽ xin lỗi cô ấy.”
“Không cần.” Phó Ngôn Châu lấy khăn ướt lau tay, cầm cà phê lên, vắt chéo chân, dựa vào sofa, “Chuyện này cậu giữ bí mật, đừng để Mẫn Hi biết.”
“Tôi ngốc thật, chưa đánh đã khai.” Muốn xin lỗi Mẫn Hi thì cũng phải khéo léo hơn một chút, Chử Dật vẫn rất có chừng mực, “Sẽ không gây rắc rối cho cậu.”
Vừa rồi chỉ hút nửa điếu thuốc, chưa đã ghiền, anh ấy lấy gạt tàn thuốc đến hút thêm một điếu.
Phó Ngôn Châu nhấp một ngụm cà phê: “Sau này cậu muốn chặn các hạng mục của Quan hệ công chúng Gia Thần, những hạng mục khác tôi không quản, nhưng cái nào Mẫn Hi phụ trách thì cậu đừng động vào.”
Chử Dật cười gượng: “Đâu ra mà sau này? Không có đâu.” Chúc Du Nhiên sắp kết hôn, chẳng lẽ anh ấy còn bám lấy không tha? “Thích đến mức nào thì cũng phải có điểm giới hạn. Tôi hiểu, không thể gây phiền phức cho người khác.”
Càng nói trong lòng càng hụt hẫng, anh ấy hít vào thật sâu và nhả ra một làn khói.
Phó Ngôn Châu không tiếp lời những câu nói dông dài của anh ấy, mà hỏi: “Cậu bắt đầu lên kế hoạch lấy hạng mục của Khoa học Kỹ thuật Thịnh Thời từ khi nào?”
Chử Dật: “Mới tháng này, tôi tình cờ nghe Thịnh Kiến Tề nói cậu ta không hài lòng với công ty Quan hệ công chúng hiện tại. Tôi nghĩ đó là một cơ hội nên đã liên lạc với Thịnh Kiến Tề.”
Phó Ngôn Châu hiểu ra lý do tại sao Mẫn Hi lại đi công tác lâu như vậy, bởi vì Thịnh Kiến Tề muốn đổi cô nên Khoa học Kỹ thuật Thịnh Thời làm mọi cách để gây khó dễ cho cô.
Chử Dật cảm thấy thật may mắn: “May sao Thịnh Kiến Tề đổi ý, nếu tôi thực sự giành lấy hạng mục để đưa cho Chúc Du Nhiên, sau này không còn mặt mũi nào gặp Mẫn Hi nữa.”
Phó Ngôn Châu sắc mặt bình tĩnh: “Cho dù cậu có giành đi cũng không sao, cùng lắm thì tôi giành lại đưa cho Mẫn Hi.”
Chử Dật cười, phụ họa nói: “Đúng thế, đúng thế.”
Bây giờ Chử Dật đã biết ý định thực sự của Phó Ngôn Châu khi đến đây, anh ấy không chắc liệu Phó Ngôn Châu có hứng thú chơi golf hay không nên anh ấy ên tiếng hỏi.
Phó Ngôn Châu đặt ly cà phê xuống: “Xem các cậu chơi.”
Tối hôm qua anh quyết định đến đây, ngoài việc nói chuyện trực tiếp với Chử Dật về Mẫn Hi, anh còn định so tài với Thịnh Kiến Tề, nhưng ai ngờ có chuyện ngoài ý muốn, tối qua anh cho Mẫn Hi gối đầu lên cánh tay nên hôm nay cánh tay đau nhức không dùng lực được, ảnh hưởng đến việc phát golf.
Chưa đến bốn giờ rưỡi, Mẫn Hi đã đến câu lạc bộ golf.
Trong câu lạc bộ có hội sở để bàn bạc công việc, cô đã đặt trước một phòng họp để thuyết trình kế hoạch của hạng mục cho Thịnh Kiến Tề ngay tại đây.
Hôm nay xe của cô bị hạn chế nên cô lái chiếc xe địa hình của Phó Ngôn Châu.
Thư ký của Thịnh Kiến Tề không đến sân golf mà ở lại hội sở để đón cô.
Bây giờ thân phận của Mẫn Hi đã khác, cô không chỉ là giám đốc hạng mục của Quan hệ công chúng Gia Thần, nên không thể để cô chờ đợi.
Đây không phải là lần đầu tiên thư ký nhìn thấy Mẫn Hi, hôm nay Mẫn Hi mặc một jumpsuit công sở màu trắng, trang điểm nhẹ, tô môi đỏ, trông cô xinh đẹp một cách kiêu kỳ.
“Giám đốc Mẫn, hôm nay có thể cô sẽ phải đợi lâu một chút. Thịnh tổng đang chơi golf cùng Phó tổng tập đoàn Lăng Vũ.”
Mẫn Hi đang mở máy tính, đột nhiên ngẩng đầu lên: “Phó Ngôn Châu ở đây sao?”
Thư ký cười: “Đúng vậy.”
Mẫn Hi bình tĩnh lại một chút, vậy việc cô dùng tên anh để giành lại hạng mục không còn giấu được nữa?”
Cô mở khóa điện thoại, nhanh chóng gõ chữ: [Em có hẹn với Thịnh Kiến Tề, nghe nói anh cũng đang ở câu lạc bộ golf, trùng hợp vậy sao?]
Cô không tin lại có sự trùng hợp như vậy, anh không quen Thịnh Kiến Tề.
Phó Ngôn Châu nhanh chóng trả lời cô: [Không trùng hợp.]
Mẫn Hi thẳng thắn thú nhận: [Em dùng danh nghĩa của anh để tiếp tục phụ trách hạng mục.]
Phó Ngôn Châu: [Anh biết. Nhưng cách này đôi khi không dùng được, hôm nay anh giải quyết triệt để giúp em.]
Mẫn Hi chưa bao giờ để lộ cảm xúc thật trước mặt anh, lúc này ngoại lệ: [Em còn tưởng anh sẽ không bao giờ quan tâm đến công việc của em.]
Cô lại nhắn thêm một tin: [Cảm ơn anh.]
Phó Ngôn Châu đi đến dưới ô che nắng ngồi xuống, câu cảm ơn của cô, anh thấy hơi hổ thẹn.
Lần này nhờ Chử Dật anh mới biết được, quả thật anh không quá quan tâm công việc của cô.
Anh nói với thư ký Bạch: “Cô và tài xế về trước, tôi chờ Mẫn Hi cùng nhau về.”
Chưa từng đón cô tan làm, hôm nay anh sẽ thực hiện.
Nếu bạn yêu thích truyện do Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho Cỏ bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới, khi bạn mua hàng trong vòng 7 ngày kể từ lúc click vào link, Cỏ sẽ nhận được một khoản hoa hồng nho nhỏ từ sàn. Số tiền này sẽ được sử dụng để tặng quà ủng hộ tác giả. Cỏ cảm ơn bạn nha. ❤