Cố Chấp Mê Muội – Chương 11

CỐ CHẤP MÊ MUỘI

CHƯƠNG 11: Không tìm thấy nhẫn

Editor: Cỏ May Mắn

Mẫn Hi khá hài lòng nhưng vẫn giữ im lặng như cũ, khi cô định nói thì Phó Ngôn Châu đã lấp kín môi cô, vết thương trên đầu lưỡi của anh đã lành, môi lưỡi của anh và cô quấn quít, anh hôn cô thật sâu.

Vốn cô đang có tâm trạng không vui nên cơ thể cứng đờ, nhưng dưới nụ hôn của anh, thân thể dần dần mềm nhũn.

Mẫn Hi vòng tay quanh cổ anh, chủ động hôn lại anh.

Phó Ngôn Châu nắm lấy bàn tay trái của cô, nhưng đột nhiên anh cau mày, buông tay cô ra, sờ chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của cô.

Mẫn Hi đang hôn say đắm nhiệt liệt, cả hai đều cảm nhận nhau, đột nhiên cô chợt dừng lại: “Sao anh lại tháo nhẫn của em?”

Như phản xạ có điều kiện, cô cong ngón tay ngăn anh lại, nhưng động tác chậm nửa nhịp, anh đã lấy được nhẫn ra rồi.

Phó Ngôn Châu nói: “Buổi tối ngủ có ai còn đeo nhẫn?”

Mẫn Hi không nói lời nào, có lẽ cô là người duy nhất.

Bất tri bất giác mang thành thói quen, vì vậy nên cũng quên tháo.

Phó Ngôn Châu để chiếc nhẫn sang một bên, đưa tay luồn qua cổ cô, ôm lấy gáy cô, hôn nhẹ, giọng nói mang theo chút khàn khàn gợi cảm, hỏi cô: “Khi nào thì cùng anh tập thể dục?”

Thể chất của cô không tốt, cho nên anh chỉ có thể kiềm chế bản thân, giãn cách việc sinh hoạt vợ chồng, cho cô nghỉ ngơi một đêm. Cho dù như vậy, nếu đêm đó vượt quá số lần, hôm sau cô vẫn kêu đau lưng, đau chân.

Mẫn Hi không có kế hoạch tập thể dục, hiện tại không có, tương lai cũng không.

Cô lợi dụng chủ đề này: “Vậy khi nào trước mỗi lần ‘làm’ anh sẽ ôm em mười phút? Chỉ ôm thôi, những thứ khác không được phép. Khi nào anh có thể để em ngủ trên tay anh suốt đêm? Khi nào anh làm được, em chắc chắn sẽ tập thể dục. “

Nói chuyện này cô không để vào tai.

Phó Ngôn Châu không cho cô cơ hội mỉa mai nữa, lại hôn lên môi cô.

Chiếc nhẫn trên tay Mẫn Hi đã bị tháo ra, trống rỗng, thực sự cô không quen.

Mãi cho đến lúc anh vào, Mẫn Hi mới tạm thời quên mất chiếc nhẫn.

Khi những tiếng kêu trầm thấp khe khẽ trong phòng ngừng lại, trên cổ Mẫn Hi mồ hôi lăn dài thành từng dòng, không biết là mồ hôi của cô hay của Phó Ngôn Châu.

Mẫn Hi không quan tâm cơ thể mình có nhớp nháp hay không, ôm lấy anh, áp mặt mình vào vai anh, kiệt sức thành một vũng bùn.

Phó Ngôn Châu xoa xoa đầu cô, ý nhắc cô buông ra để anh đi tắm.

Mẫn Hi mệt đến mức không muốn động đậy, thậm chí không còn sức để nhấc tay ra khỏi cổ anh, chỉ muốn nhắm mắt nghỉ ngơi.

Thấy cô không nhúc nhích, Phó Ngôn Châu nghĩ cô vẫn muốn.

Anh lại đẩy vào, Mẫn Hi chụm hai chân lại, đẩy anh ra.

“Ngày mai em còn phải đến công ty.” Cô không muốn đi cà nhắc đến đó.

Phó Ngôn Châu với tay bật đèn, ra khỏi cô.

Các phòng tắm đủ lớn để từng người tắm rửa.

Mẫn Hi lau khô tóc, bước ra khỏi phòng tắm, Phó Ngôn Châu đã thay ga trải giường.

Đêm nay cô không cần gối lên cánh tay anh để ngủ, cô mệt đến mức đầu vừa chạm vào gối là ngủ ngay.

Ngày hôm sau, vừa mở mắt dậy, cô chợt nhớ đến chiếc nhẫn.

Đêm qua Phó Ngôn Châu tháo chiếc nhẫn của cô ra rồi đặt ở bên cạnh gối, sau đó trên giường hỗn loạn, lát sau anh thay ga trải giường nhưng không thấy anh cất chiếc nhẫn đi.

Xung quanh không có ai, Phó Ngôn Châu đã dậy sớm tập thể dục.

Mẫn Hi không tìm thấy chiếc nhẫn trên tủ đầu giường, cô đi đến tủ trang sức trong phòng thay đồ để tìm nhưng không thấy.

Phó Ngôn Châu đang ở dưới lầu, cô gọi điện cho anh.

“Nhẫn em không thấy ở đâu cả.”

“Dưới giường thì sao?”

“… Tìm rồi, không có!”

“Không thể mất được. Nếu mất, anh sẽ mua chiếc khác cho em.”

Câu nói của anh không hợp ý cô, Mẫn Hi cúp điện thoại.

Rửa mặt xong, cô đang trang điểm thì Phó Ngôn Châu lên lầu, cô liếc nhìn anh từ gương trang điểm.

Phó Ngôn Châu tìm dưới gầm giường, thảm cũng lật lên tìm nhưng vẫn không thấy.

“Để nói dì tìm trong phòng ngủ chính kỹ lại lần nữa, chiếc nhẫn chỉ ở trong phòng ngủ này thôi.”

Mẫn Hi vặn thỏi son, vừa tô son vừa lặng lẽ nhìn anh: “Hình như anh không quan tâm nhẫn cưới lắm, có cũng được không có cũng được, mất thì mua mới.”

“Cái gì dùng tiền mua được thì không cần quá coi trọng nó.”

“Vậy trong mắt anh, cái gì mới đáng giá, mới quý trọng?”

Phó Ngôn Châu lấy hộp đựng nhẫn của anh trên tủ đầu giường, lấy chiếc nhẫn ra, nói: “Quà thủ công tự tay làm.”

Mẫn Hi bỗng nghĩ ra một điều: “Sinh nhật năm sau em muốn một món quà anh tự tay làm.”

Phó Ngôn Châu đang đeo nhẫn vào ngón áp út, anh dừng lại nửa giây, sau đó tiếp tục đẩy chiếc nhẫn xuống dưới ngón tay, chậm rãi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của cô trong gương.

Anh muốn nói lại thôi.

Mẫn Hi có thể thấy ra được anh không muốn, cô cũng không muốn làm khó người khác.

“Em đùa thôi.” Cô đóng son lại.

Phó Ngôn Châu đặt hộp nhẫn xuống, đi xuống lầu.

Trước khi ra khỏi nhà, anh không quên dặn dì đi tìm nhẫn cưới cho Mẫn Hi.

Kể từ ngày đính hôn, chiếc nhẫn kim cương của Mẫn Hi chưa từng rời khỏi tay cô, chiếc nhẫn kim cương có kiểu dáng rất đặc biệt, viên kim cương lại lớn, luôn là chủ đề bàn tán trong công ty khi họ tụ năm tụ ba.

Hôm nay là lần đầu tiên cô không đeo, bọn họ lại bắt đầu nói lén sau lưng.

“Có chuyện rồi.”

“Ly hôn á? Không thể nào. Hôn lễ còn chưa tổ chức mà, tôi còn chưa nhìn thấy mặt mũi chú rể.”

“Ly hôn thì ly hôn thôi, cô ấy còn không lo đi tìm lại, có khi chiếc nhẫn kim cương tiếp theo còn to hơn nữa kìa.”

Nói qua nói lại liền biến thành Mẫn Hi gặp rắc rối trong hôn nhân, sắp sửa ly hôn.

Lời đồn này cũng đến tai Dư Trình Đàm.

[Cô tới văn phòng tôi một chuyến.]

Mẫn Hi vừa kết thúc cuộc họp nhóm thì nhận được tin nhắn từ Dư Trình Đàm.

Cô đưa máy tính cho trợ lý rồi đi thẳng lên phòng chủ tịch trên lầu.

Dư Trình Đàm cố ý không đóng cửa, cô gõ hai lần.

“Dư tổng.”

Dư Trình Đàm đang pha cà phê, chỉ vào sofa đối diện: “Ngồi đi.”

Anh đích thân mang cà phê đến cho cô, cố ý nhìn thoáng qua bàn tay trái của cô, ngón áp út trống không, vết hằn do đeo nhẫn lâu ngày cũng không còn rõ ràng.

Chiếc nhẫn kim cương đó to quá, anh từng trêu cô “đeo không mệt sao?”

Cô cười bảo: “Không mệt. Đến lúc tôi thấy mệt không muốn đeo nó nữa, thì đó là lúc tôi ly hôn.”

Trong giờ cơm trưa, thư ký Cư Du Du tâm sự nặng nề, nói với anh: “Hôm nay chị Mẫn không đeo chiếc nhẫn kim cương to kia nữa, tôi không biết liệu những gì họ bàn tán có phải là sự thật không.”

Nhớ lại những câu nói trước kia của cô, cộng thêm việc cô và Phó Ngôn Châu ngay từ đầu đã không có nền tảng tình cảm, chuyện ly hôn cũng không phải là không thể.

“Cuối tuần trước cô nói đi Giang Thành, cô có đi không?”

Mẫn Hi mờ mịt: “Có đi chứ, không phải tôi đã chụp ảnh cho anh xem à?”

Dư Trình Đàm gật đầu rồi nói: “Cố ý chụp ảnh thì chụp nơi khác cũng được mà.”

Mẫn Hi bất đắc dĩ cười: “Tôi báo cáo lộ trình mà cũng phải giả vờ à.”

Cô ngưng cười: “Rốt cuộc có chuyện gì vậy?”

Dư Trình Đàm nói với cô tất cả những gì anh đã nghe được, sau đó anh cầm cà phê lên uống.

Mẫn Hi không ngờ họ còn chú ý đến chiếc nhẫn hơn cả mình, vì vẫn chưa tìm được nhẫn nên cô đành phải nói dối: “Nhẫn đeo hơi lỏng nên Phó Ngôn Châu cử người đến tiệm để chỉnh lại size.”

Dư Trình Đàm tạm thời tin lời cô, hồi nãy anh lo rằng chuyện hai người họ ly hôn là do anh: “Tôi dùng danh nghĩa của Phó Ngôn Châu để giữ hạng mục của Thịnh Thời nên nghĩ đây là nguyên nhân gây ra mâu thuẫn giữa hai người.”

“Làm sao có thể. Phó Ngôn Châu biết chuyện này rồi, anh ấy còn chơi golf với Thịnh Kiến Tề nữa. Nếu anh ấy không ra mặt, cuộc thảo luận chiều hôm qua về hạng mục có lẽ không diễn ra thuận lợi như vậy.”

Dư Trình Đàm thấy nhẹ nhõm, hỏi cà phê của cô thế nào, cười nói: “Hôm nay tôi bỏ hai que đường cho cô, cô nhận ra không?”

“Bảo sao tôi thấy nó ngọt như vậy. “

Cô uống cà phê chỉ cho nửa que đường và thêm một ít sữa tươi.

Dư Trình Đàm có lẽ lo lắng rằng cô ly hôn trong lòng sẽ đau khổ nên anh đã cho cô nhiều đường hơn.

Sau khúc nhạc đệm về cà phê, họ nói về hạng mục của Khoa học Kỹ thuật Thịnh Thời.

“Dư Trình Đàm: “Tập đoàn Thịnh Thời là một khách hàng lớn, xem như đã được giữ lại, nếu không đã rơi vào tay của Quan hệ công chúng Trác Nhiên.” 

Trong ngành này, công ty có thâm niên ngoài Quan hệ công chúng Gia Thần ra  thì chỉ có Quan hệ công chúng Trác Nhiên.”

Mẫn Hi uống cà phê không nói chuyện, chỉ gật đầu đáp lại.

Những người sáng lập Quan hệ công chúng Trác Nhiên là cha mẹ của Chúc Du Nhiên, hiện tại công việc kinh doanh của công ty chủ yếu là do Chúc Du Nhiên và anh trai cô ấy là Chúc Du Trác phụ trách.

Bởi vì cô và Chúc Du Nhiên cùng nghề, 2 năm trước Phó Ngôn Châu đã hỏi cô về Chúc Du Nhiên, sự dịu dàng trong mắt anh khi đó, cách anh ấy cẩn thận đặt Chúc Du Nhiên vào lòng qua những câu hỏi, giống như đang vung một con dao sắc về phía cô.

Dư Trình Đàm nhìn cô đang lơ đễnh, quen biết cô nhiều năm như vậy, cô không bao giờ phân tâm khi đang nói chuyện công việc. Anh đột nhiên không chắc, liệu chiếc nhẫn cưới của cô có thực sự đang đi chỉnh size hay không.

“Tối nay cô rảnh không? Mời cô đi ăn tối.”

Mẫn Hi hoàn hồn: “Hôm khác tôi đãi anh, tối nay tôi ăn tối với anh trai rồi.”

Dư Trình Đàm nói đùa: “Vậy để hôm khác, tôi không thể tranh với anh trai của cô được.”

“Mẫn Đình rất cưng em gái (*), ai quen anh ấy cũng biết điều này.

(*) Hán việt là muội khống.”

Sau khi tan làm, Mẫn Hi cầm chiếc gạt tàn mua từ Giang Thành, đi thẳng về nhà.

Mẫn Đình về sớm hơn cô hai phút, anh vừa bước vào biệt thự, còn chưa kịp cởi áo khoác, một chiếc ô tô đã lao vào trong sân.

Mẫn Hi hạ kính xe xuống, hét lớn với người đàn ông mặc vest đen bước ra khỏi biệt thự: “Anh, về sớm thế. ”

“Vừa về đến nhà.”

Anh có một cuộc đàm phán vào buổi chiều, vừa đàm phàn xong là anh lao ngay về nhà, thậm chí còn từ chối chơi bài với bạn vào buổi tối.

Mẫn Đình và Mẫn Hi không chỉ có ngoại hình hơi giống nhau, mà tính khí của hai anh em cũng giống nhau, lạnh lùng lãnh đạm với người ngoài, chỉ trước mặt người nhà mới trở nên dịu dàng.

Anh nói với em gái: “Xuống đi, anh lái xe cho”.

Với đôi chân dài, anh vừa nói vừa bước đến trước xe, mở cửa chỗ ghế lái.

Chỉ cần anh ở nhà, Mẫn Hi không cần phải tự mình lùi xe vào bãi đậu, do đó kỹ thuật lùi xe của Mẫn Hi cũng rất bình thường.

Mẫn Hi tháo dây an toàn, nhấn nút cốp xe: “Anh chờ tí lùi xe, em muốn lấy quà.”

“Cho anh?”

“Ừm. Một cái gạt tàn thuốc, em mua ở Giang Thành, rất đặc biệt, tặng anh là để anh cai thuốc.”

Mẫn Đình cởi cúc áo vest, ngồi lên xe, “Rất đặc biệt? Trên đó vẽ hai lá phổi đen thui à?”

Mẫn Hi không nói nên lời, lấy hộp quà từ trong cốp xe ra: “Hôm nào anh với Phó Ngôn Châu ngồi xuống thi xem ai có thể làm người kia sặc tới chết.”

Mẫn Đình lùi xe xong, nhận lấy quà từ em gái, ánh mắt rơi vào tay cô, không khỏi khựng lại: “Em với Phó Ngôn Châu cãi nhau à?”

Lại là lỗi của chiếc nhẫn.

Mẫn Hi bất lực giải thích: “Không phải. Chiếc nhẫn bị lỏng nên hay rơi ra, em đi chỉnh lại size rồi.”

Sau khi vào biệt thự, Mẫn Hi gửi tin nhắn cho Phó Ngôn Châu: [Nhẫn tìm thấy chưa anh?]

Phó Ngôn Châu đang ký tên, ký xong văn kiện cuối cùng rồi trả lời cô: [Tìm thấy rồi.]

[Vậy mà anh cũng không nói cho em biết.]

[Bận rộn nên quên mất.]

Bạch San cầm văn kiện chuẩn bị rời đi, Phó Ngôn Châu đặt điện thoại xuống, gọi cô lại: “Nhờ cô chuyện này.”

“Phó tổng, anh nói đi.”

“Con gái của cô ở nhà trẻ có hay làm đồ thủ công không?”

Con gái của Bạch San năm nay học lớp chồi. Cô ấy đăng ký cho con gái mình tham gia lớp thủ công mỹ nghệ, làm những món đồ thủ công mới lạ hàng tuần. Lâu lâu cô cũng đăng kiệt tác của con gái mình lên vòng bạn bè.

Cô cười trả lời: “Có ạ.”

Phó Ngôn Châu hỏi: “Cô có biết cửa hàng offline nào bán nguyên liệu làm đồ thủ công không, giới thiệu cho tôi?”

Không chỉ đơn giản là lắp ráp các bán thành phẩm theo hướng dẫn, mà là một món quà thủ công phải được chính tay anh làm ra.

Anh nói: “Tôi đem đi tặng.”

Để thuận tiện cho việc giới thiệu, Bạch San hỏi cặn kẽ: “Đứa trẻ bao nhiêu tuổi? Trai hay gái ạ?”

Phó Ngôn Châu: “…Không phải cho trẻ con. Mẫn Hi muốn một món quà thủ công, nên tôi sẽ làm một cái cho cô ấy.”


Nếu bạn yêu thích truyện do Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho Cỏ bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới, khi bạn mua hàng trong vòng 7 ngày kể từ lúc click vào link, Cỏ sẽ nhận được một khoản hoa hồng nho nhỏ từ sàn. Số tiền này sẽ được sử dụng để tặng quà ủng hộ tác giả. Cỏ cảm ơn bạn nha. ❤

🌼 Chương trước 🌼

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *