CỐI XANH GIÓ MÀU XANH
CHƯƠNG 35: Cuối cùng lại ngồi gần nhau như trước
Biên tập: Đậu @CỏHoaLá
–
Chu Thời Diệc nhìn dòng cuối cùng trên tờ giấy ghi chú, cô biết rõ anh sẽ không quay lại nơi này nữa, thà dùng cách này để xin lỗi chứ cũng không muốn liên lạc với anh.
Thật ra nếu muốn quay lại, cô chỉ cần gọi một cuộc điện thoại hay vài tin nhắn, thậm chí chẳng cần xin lỗi.
Nhưng cô lại xóa phương thức liên lạc của anh.
Trên cầu thang có động tĩnh, vệ sĩ mang bức tranh sơn dầu xuống lầu.
Chu Thời Diệc vẫn không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dừng trên tờ giấy ghi chú, lúc này lại tập trung dừng ở dòng đầu tiên, nhìn đi nhìn lại mấy chữ “Bỉ” và “socola”.
Lẽ ra lúc này anh không nên nhìn thấy tờ giấy ghi chú này.
Nhưng đã thấy rồi, anh cũng không đến mức vì mối quan hệ hiện tại có phần xa cách mà không đáp ứng cô.
“Sếp Chu, xong rồi ạ.”
Lúc này Chu Thời Diệc mới dời mắt khỏi tờ giấy ghi chú, hỏi: “Trong thư phòng còn gì không?”
“Chỉ có mấy hàng sách trong tủ, tôi xem qua rồi, là sách chuyên ngành trước kia của anh.”
Chu Thời Diệc gật đầu, những món quà anh từng mua cho cô, món nào cần vứt chắc cô đã vứt hết trước khi về nước.
Anh cầm lấy áo vest đặt trên tay vịn sofa, cho mấy miếng nam châm dán tủ lạnh và tờ giấy ghi chú vào trong.
Ngoài trời mưa vẫn không ngớt.
Vệ sĩ che dù bảo vệ bức tranh sơn dầu, theo ông chủ nhiều năm, anh ta hiểu rõ tính cách sếp mình, nhất định phải đưa tranh lên xe trước rồi mới quay lại đón người.
Tài xế thấy vậy vừa định cầm dù xuống xe thì thấy Chu Thời Diệc đã bước thẳng ra sân, lười không muốn che ô.
Cũng may xe đậu ngay gần cổng, chỉ vài bước là tới.
Tài xế đưa khăn lông khô, Chu Thời Diệc nói không cần, phủi mưa trên vai, nói: “Đến sân bay.”
“?”
Tài xế tưởng rằng mình nghe nhầm.
Lúc trước trên máy bay ông chủ còn nói nghỉ ngơi một đêm, sáng mai về nước.
Chu Thời Diệc gọi điện cho Chiêm Lương, bảo anh ta đổi lại chuyến bay sang Brussels.
Chiêm Lương: “Vâng, sếp Chu.”
Sao sếp tự nhiên lại muốn bay sang Bỉ?
Chuyện riêng của sếp, anh ta không tiện hỏi nhiều.
Chiêm Lương vừa nhắn tin sắp xếp cho thư ký vừa nói với sếp Đỗ: “Mấy hôm tới sếp Chu sẽ không ở Bắc Thành. Một khi đã quyết định hợp tác nghiên cứu chip chuyên dụng thì sẽ không đổi ý, tôi cũng không khuyên được.”
Sếp Đỗ: “Không khuyên được cũng phải khuyên! Ngoài Chung Ức ra, chỉ có cậu nói cậu ấy mới chịu nghe!”
Chiêm Lương thầm nghĩ: Dù chú có tâng bốc tôi đến đâu, việc này tôi cũng không nhận.
Là trợ lý tổng giám đốc, anh biết rõ khả năng của mình.
Sếp Đỗ: “Tôi nói với cậu ấy không biết bao nhiêu lần rồi, đây là hố lửa! Cậu ấy cứ không tin, còn cố chấp lôi tôi xuống hố lửa cùng!”
“Đúng rồi, sếp Đỗ,” Chiêm Lương chuyển chủ đề, “Ở buổi ra mắt xe mới, ý của sếp Chu là thời gian tương tác với người phát ngôn càng ngắn càng tốt, chủ yếu để chú giao lưu với Lộ Trình nhiều hơn.”
Sếp Đỗ đang bực vì chuyện nghiên cứu chip, bèn tức giận nói: “Cậu ấy có ý gì? Lần trước concert của Lộ Trình, vung tay một cái là quảng cáo toàn nền tảng để ủng hộ! Giờ có cơ hội gặp mặt trực tiếp lại không vui. Sao thế, chẳng lẽ là bạn qua mạng, còn gặp mặt thì sợ chết à?”
Chiêm Lương: “…”
Anh ta coi như không nghe thấy, tiếp tục nói: “Thiệp mời ra mắt xe mới, bên Kinh Hòa nhớ gửi thêm vài tấm.”
Chung Ức có đến hay không không phải điều anh ta có thể kiểm soát, nhưng thiệp mời phải chuẩn bị đầy đủ.
—
Chiều thứ Hai, Chung Ức đáp xuống Giang Thành.
Từ sân bay đi thẳng đến công ty Bán dẫn Khôn Thần.
Hôm nay Chu Túc Tấn đưa con gái đến công ty, chỉ cần vợ đi công tác, anh đều mang con đến công ty cùng. Thần Thần rất ngoan, cho vài món đồ chơi là có thể chơi yên lặng, chưa từng khóc quấy, cũng không ảnh hưởng đến công việc của anh.
“Thần Thần.”
Thần Thần nằm sấp trên sofa, đang tâm sự với búp bê của mình.
Nghe thấy ba gọi, cô bé ngẩng đầu lên, chớp hàng mi dài: “Dạ?”
Chu Túc Tấn: “Con còn nhớ cô không?”
Thần Thần cười gật đầu thật mạnh.
Thật ra chưa thấy được người, căn bản không nhớ ra là ai.
Chu Túc Tấn nói: “Cô từng dắt con đi ngồi thuyền đấy.”
Mắt Thần Thần sáng rực, tưởng cô lại sắp dắt mình đi ngồi thuyền, chẳng màng đến đồ chơi nữa, cô bé lật đật bò dậy đi tìm vớ của mình.
Chu Túc Tấn nhìn con gái cười: “Lại đây, qua đây với ba nào.”
Thần Thần cầm vớ tụt xuống sofa, chạy nhào vào lòng ba.
Chu Túc Tấn bế cô bé lên đùi, vừa mang vớ cho con vừa hôn nhẹ lên đỉnh đầu con gái.
“Ba ơi!” Thần Thần chỉ vào búi tóc củ tỏi của mình, “Đào đào!”
Chu Túc Tấn hiểu ý, chỉnh lại tóc con gái, cài lại kẹp tóc hình quả anh đào.
Thần Thần đứng dậy trên chân ba, cô bé ôm cổ ba hôn lên má mấy cái liền.
Cả ngày mệt mỏi của Chu Túc Tấn tan biến trong phút chốc.
“Cô còn chưa tới ạ.”
“Sắp đến rồi.”
Chu Túc Tấn dỗ con gái.
Dỗ đến lần thứ sáu, cuối cùng Thần Thần cũng đợi người đến trong mong ngóng mỏi mòn.
Chung Ức không ngờ Thần Thần cũng ở đây, vừa vào cửa, con bé đã nhào vào lòng cô.
Chu Túc Tấn nói: “Vợ anh hôm nay không ở Giang Thành.”
Anh giải thích vì sao mang con tới công ty.
Chung Ức chợt nhớ khi nhỏ, mỗi khi ba cô có việc gấp ở công ty cũng luôn mang cô theo.
Chỉ khác là, chỉ cần cô đến thì cả tầng văn phòng không có ai khác, chỉ có thư ký Dương.
“Cô ơi, ngồi thuyền thuyền.” Thần Thần nhìn Chung Ức đầy mong đợi.
Lúc này thư ký mang cà phê đến.
Chu Túc Tấn đón lấy con gái, kiên nhẫn giải thích: “Hôm nay cô còn phải làm việc.” Anh lại chỉ ra ngoài: “Trời sắp tối rồi, ông chèo thuyền phải tan làm về nhà ăn cơm. Ngày mai mình đi được không?”
Thần Thần gật đầu: “Dạ được!”
Chung Ức lại nhớ đến bản thân, khi đó ba cô cũng từng nói lời tương tự, nhưng cô đâu ngoan như Thần Thần, cô ôm cổ ba nũng nịu: “Ba ơi, ông về rồi thì ba chèo!”
Thần Thần quay lại ghế sofa tiếp tục chơi búp bê.
Chu Túc Tấn mời Chung Ức ngồi, trước đó họ đã trao đổi sơ sơ qua điện thoại, hai người vừa ngồi xuống liền đi thẳng vào vấn đề.
“Nếu Chu Thời Diệc muốn thực hiện phương án em đề xuất, đừng nói là hội đồng quản trị, trước hết qua cửa bác Cả anh đã khó rồi.”
Chung Ức: “Chu Thời Diệc nhất định sẽ nghĩ cách giải quyết, em chỉ phụ trách huy động vốn.”
“Sao không tìm Chu Gia Diệp? Anh ấy ở Bắc Thành, so với việc em đến Giang Thành tìm anh thì tiện hơn nhiều.”
“Anh ấy chưa chắc sẽ tham gia đầu tư.”
Nếu là vay tiền riêng từ Chu Gia Diệp, chắc chắn anh ấy sẽ đồng ý rất sảng khoái, nhưng nếu liên quan đến quyết sách trọng đại của công ty thì anh ấy sẽ không làm bừa.
Chu Túc Tấn cười nhạt: “Anh cũng chưa chắc sẽ đầu tư.”
Nếu hôm nay người đến là Chu Thời Diệc, anh sẽ nói thẳng: không đầu tư, muốn tìm ai thì tìm.
Trước đây khi anh khuyên em họ đến ô tô Khôn Thần giúp đỡ, cậu ấy còn dứt khoát từ chối: không cân nhắc.
Còn sau này vì sao lại tiếp quản, phần lớn là vì liên quan đến Chung Ức.
Chu Túc Tấn: “Đã bàn hợp tác thì cứ công tư phân minh, nói lý do em đến tìm anh đi.”
Chung Ức: “Anh Hai, anh xem cái này đi.”
Cô đưa tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn qua cho anh.
Trong thế hệ trẻ của nhà họ Chu, Chu Túc Tấn là đứng thứ ba, nhưng vì có anh trai ruột nên mọi người quen gọi theo thứ tự trong nhà, gọi anh là anh Hai.
Chung Ức tiếp tục: “Anh Hai, hiện tại anh đang tích cực nâng cao kỹ thuật gia công, một trong những nguyên nhân chẳng phải vì trước đây chip tự nghiên cứu của ô tô Khôn Thần không thể sản xuất hàng loạt sao?”
Chip tự phát triển không chỉ gặp khó khăn về kỹ thuật mà còn không thể sản xuất hàng loạt, dự án cuối cùng đành phải dừng lại.
Mấy năm trôi qua, bản thiết kế chip khi ấy đã lạc hậu, toàn bộ khoản đầu tư coi như đổ sông đổ biển.
Nghe vậy, Chu Túc Tấn trầm mặc một lúc lâu.
Lúc dự án chip bị ngừng, ô tô Khôn Thần vẫn còn nằm trong sự quản lý của anh.
Khi đó thiệt hại không chỉ là tiền bạc, việc không thể sản xuất hàng loạt giáng một đòn mạnh vào tất cả mọi người.
Chung Ức lại nói: “Em đến đây ngoài chuyện hợp tác còn muốn tìm hiểu tình hình kỹ thuật bên anh.”
Chu Túc Tấn lật tài liệu, nói thẳng: “Hoàn toàn không đạt tiêu chuẩn sản xuất chip chuyên dụng của bên em.”
Muốn đuổi kịp trình độ kỹ thuật quốc tế trong thời gian ngắn, nói thì dễ hơn là làm, anh đã chuẩn bị tâm lý cho tám năm, thậm chí là mười năm rồi.
Chung Ức: “Chính vì hiện tại chưa đạt nên càng cần phải phối hợp cùng nhau nỗ lực.”
Từ trước đến nay chip chưa bao giờ là thứ có thể chỉ dựa vào một vài nhóm hay vài công ty mà sản xuất ra được.
“Bán dẫn Khôn Thần năm ngoái còn đầu tư vào một công ty đóng gói 3D, chẳng phải cũng để sớm ngày đạt được sự hợp tác kỹ thuật sao?”
Không chỉ đầu tư vào lĩnh vực đóng gói và thử nghiệm, từ khi Chu Túc Tấn tiếp quản Bán dẫn Khôn Thần, toàn bộ chuỗi ngành trong hàng chục phân khúc nhỏ, anh đã bố trí toàn diện.
Cũng vì điều này khiến anh phân thân không xuể, không còn thời gian lo cho Ô tô Khôn Thần nữa.
Giao Ô tô Khôn Thần cho Chu Thời Diệc, anh mới có thêm thời gian tập trung vào lĩnh vực bán dẫn.
Dừng một chút, cô lại nói: “Thật ra em cũng không chắc, nếu hợp tác xuyên lĩnh vực với bên chip, có thể thiết kế ra mô hình trí tuệ tự lái như em mong muốn không. Nhưng nếu không thử thì mãi mãi dậm chân tại chỗ, kỹ thuật mãi mãi bị người khác khống chế.”
Tuy nói trở thành người đứng đầu trong lĩnh vực là lời nói mạnh miệng khi còn nhỏ, nhưng cô vẫn luôn nỗ lực vì điều đó.
Về phần kết quả thế nào thì cô không để tâm, bởi đó không phải điều cô có thể kiểm soát.
Chu Túc Tấn ngẩng đầu khỏi xấp tài liệu: “Có lẽ em không biết, hiện giờ Bán dẫn Khôn Thần là do một mình anh quyết.”
Tất cả các khoản đầu tư và bố trí, hội đồng quản trị sao có thể không có ý kiến? Chỉ là anh gạt bỏ mọi phản đối, gánh toàn bộ áp lực để thúc đẩy tiến trình.
Chung Ức nói: “Em biết, ba em có nói.”
Có được bản lĩnh như vậy, đâu phải chuyện ai cũng làm được.
Cũng vì thế, cô mới tìm anh hợp tác.
Họ có mục tiêu chung, thực hiện sự phối hợp kỹ thuật.
Chung Ức: “Thật ra, trong lĩnh vực nghiên cứu chip Kinh Hòa vẫn luôn đốt tiền, cũng luôn thua lỗ. Nhưng anh họ em chưa từng từ bỏ.”
Chu Túc Tấn gập tài liệu lại, chậm rãi nói: “Chẳng phải Mẫn Đình nói với anh là đã bắt đầu có lãi rồi sao?”
Chung Ức bật cười: “Anh xem, thế là em bán đứng anh em rồi.”
Chu Túc Tấn giữ lại xấp tài liệu dày cộp đó: “Anh sẽ tranh thủ thời gian xem kỹ, sau hôn lễ của em sẽ cho câu trả lời.”
Chỉ cần anh chịu xem những dữ liệu cô phân tích, chuyện này tám chín phần là sẽ thành.
Thời gian sau đó, Chu Túc Tấn giải đáp cặn kẽ những vấn đề kỹ thuật mà Chung Ức quan tâm.
Chẳng mấy chốc, đã hơn một tiếng trôi qua, hoàng hôn cũng đã buông xuống.
“Chu Thời Diệc đâu? Không đến à?” Nói xong chuyện công việc, cuối cùng anh cũng quan tâm đến cậu em họ.
Chung Ức: “Anh ấy đang đi công tác ở Boston.”
Có lẽ anh vẫn còn ở đó, do chênh lệch múi giờ nên hai ngày qua cũng ít liên lạc.
Có thể là quá rảnh nên trên đường đến Giang Thành cô đã tra thử thời tiết ở Boston, mấy hôm nay đều mưa.
Không hiểu sao lại nhớ đến bụi hoa tú cầu ở trước cửa, là trồng lúc trước khi chia tay, giờ không biết ra sao rồi.
Ô tô Khôn Thần không có bất kỳ hoạt động nào ở Boston cả.
Chu Túc Tấn thuận miệng hỏi: “Công ty em ấy có việc à?”
Chung Ức: “Em không hỏi.”
Chu Túc Tấn hiểu rõ mối quan hệ giữa hai người hiện tại, không hỏi thêm nữa.
Chung Ức đặt ly cà phê xuống, bế bổng nhóc con bên cạnh lên. Trong suốt cuộc trò chuyện giữa cô và Chu Túc Tấn, cô bé vẫn luôn thì thầm nói chuyện với búp bê, không hề làm phiền.
“Cô mua cho con rất nhiều đồ chơi, chúng ta xuống xe lấy nha?”
“Dạ!” Thần Thần vui vẻ sờ vào đuôi tóc ngắn của cô, “Cảm ơn cô ạ!”
Chung Ức cười: “Không có gì.”
Chu Túc Tấn nhìn đồng hồ, gọi điện dặn cô trông trẻ buổi tối đưa Thần Thần đến nhà bà ngoại.
Anh thu dọn tài liệu rồi đứng dậy, áy náy nói với Chung Ức: “Em và Thần Thần ăn đi, anh không tiếp được, phải đi đến Thượng Hải.”
Mấy hôm nay vợ đi công tác ở Thượng Hải, anh tranh thủ đến thăm cô ấy.
“Anh cứ làm việc đi, người một nhà không cần khách sáo vậy đâu.” Chung Ức bế Thần Thần xuống lầu, tối nay cô sẽ ăn tối cùng cô bé.
Rời khỏi tòa nhà Khôn Thần, cô dẫn Thần Thần đến một nhà hàng kiểu Hồng Kông quen thuộc, ngay cạnh là khách sạn cô đang ở.
Thần Thần hào hứng ăn há cảo tôm, món cô thích ăn cũng là món mà Thần Thần yêu thích.
Cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình và đứa trẻ hơn một tuổi sẽ trở thành bạn cùng ăn cơm thân thiết nhất.
Ăn tối xong, cô trông trẻ đến đón Thần Thần về nhà bà ngoại.
Chung Ức mua một ly cà phê, kéo vali đến khách sạn làm thủ tục nhận phòng.
Lần trước xem concert cũng ở khách sạn này, lần này chẳng cần nghĩ nhiều liền đặt luôn.
Khu vực chờ ở sảnh, vệ sĩ thấy bóng người quen thuộc đi vào, khẽ nhắc nhở ông chủ đang nhắm mắt nghỉ ngơi: “Sếp Chu, cô Chung đến rồi.”
Trước giờ vẫn quen gọi là “cô Chung” nên anh ta vô thức buộc miệng nói ra.
Chu Thời Diệc mở mắt, gật đầu tỏ ý biết rồi.
Anh từ Brussels bay thẳng về Thượng Hải, vừa hạ cánh là lập tức đi đến Giang Thành không chậm trễ một phút nào.
“Chung Ức.” Anh đứng dậy bước đến.
Chung Ức còn tưởng mình nghe nhầm, đến khi quay đầu lại cô mới thấy người đàn ông đang đi về phía mình.
Có lẽ anh vừa đến khách sạn không lâu, tóc sau khi tắm vẫn chưa lau khô hoàn toàn.
Khi anh đến gần, cô lên tiếng: “Sao anh không gọi cho em?”
Chu Thời Diệc không trả lời, chỉ “Ừm” một tiếng.
Cô từng nói nếu anh đến đón cô thì cô nhất định sẽ vui, thế nên anh chẳng cần nói thêm lời nào.
“Em ăn tối chưa?” Anh hỏi.
“Ăn rồi. Em ăn cùng với Thần Thần.”
“…….”
Chu Thời Diệc hơi ngẩng cằm về phía quầy lễ tân, ra hiệu cho cô đi làm thủ tục nhận phòng trước: “Gửi hành lý lên phòng xong thì xuống ăn với anh.” Lại bổ sung thêm một câu: “Không cần vội, anh đợi em ở nhà hàng.”
Chung Ức không hỏi anh ở tầng mấy, đi thẳng tới làm thủ tục nhận phòng.
Về tới phòng, cô mở vali ra nhìn đi nhìn lại, không ngờ anh lại đến Giang Thành. Lần này đi công tác cô chỉ mang theo đồ công sở, ngay cả một chiếc váy cũng không có.
Cô tháo khăn lụa trắng đen xuống, chọn một chiếc khăn màu tươi sáng hơn để thay.
Trang điểm lại trước gương, xác nhận tóc tai không có chỗ nào lộn xộn, cô cầm thẻ phòng rồi xuống lầu.
Khu nghỉ ngơi ở phía sảnh không thấy bóng dáng quen thuộc đâu.
Anh không nói là đợi ở nhà hàng nào, Chung Ức ra khỏi sảnh khách sạn, rẽ phải đi tới nhà hàng kiểu Hồng Kông.
Rất trùng hợp, anh đang ngồi đúng chỗ lúc nãy cô và Thần Thần vừa ngồi.
Món ăn vẫn chưa được mang lên, Chu Thời Diệc tựa vào ghế, ánh mắt hờ hững nhìn ra ngoài cửa kính sát đất.
Khoé mắt liếc thấy có người ngồi xuống phía đối diện, anh thu lại tầm nhìn từ ô cửa kính.
Chung Ức nhìn thấy túi giấy có logo quen thuộc đặt trên bàn, là loại socola chỉ bán ở Bỉ. Mỗi lần anh đi công tác đều không quên mang vài thanh về cho cô, đủ để cô ăn trong một thời gian dài.
Cô mở túi giấy, bóc ra một thanh.
“Lần trước đi công tác ở Brussels, em cũng mua loại socola này.”
Chu Thời Diệc chỉ nhìn cô, không đáp lời.
Chung Ức nhấp từng chút, vẫn là hương vị quen thuộc ấy.
Món ăn anh gọi đã xong, nhân viên phục vụ dọn món lên.
Chu Thời Diệc chuyên tâm ăn, hai người không nói thêm gì nữa.
Anh đến thẳng Giang Thành đón cô, còn cất công bay sang Brussels mua socola về, Chung Ức sao lại không hiểu, với tính cách của anh, đó là một sự thỏa hiệp không hề dễ dàng.
Chung Ức vừa ăn socola vừa đứng dậy, đi vòng qua bên cạnh anh, kéo chiếc ghế trống gần lại anh rồi ngồi xuống bên cạnh.
Ngồi xuống rồi, hai cánh tay tự nhiên chạm vào nhau.
Chia xa ba năm, cuối cùng cũng lại ngồi gần nhau như trước kia.
Chu Thời Diệc liếc mắt nhìn cô một cái, cuối cùng cô cũng biết ngồi cạnh anh rồi.
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Cối Xay Gió Màu Xanh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤
Đọc khúc đầu thấy thương a D ghê, kiểu yêu đến độ ko còn tí liêm sỉ nào mà CU lại quá tuyệt tình 🥲🥲. Cũng may là cuối cùng CU cũng biết phải đáp trả tình yêu vô đk của anh ntn rồi.
Cảm ơn Cỏ
Đúng rùi, cái anh cần là Ức thể hiện yêu anh dù chút xíu xíu thuiii