Đoá Hồng Của Anh chương 04

ĐOÁ HỒNG CỦA ANH

CHƯƠNG 4: Tôi muốn mời anh ăn cơm, không biết anh có rảnh không?

Biên tập: @CỏHoaLá

Sáng hôm sau, Sầm Tô hẹn gặp người phụ trách của hai công ty y tế, sau khi trao đổi kỹ càng thì cả hai đều không đạt được thoả thuận.

Công ty thứ nhất đưa ra đãi ngộ và điều kiện thuộc mức cao nhất trong ngành, nhưng văn hóa doanh nghiệp và triết lý quản lý của công ty lại không phù hợp với nguyên tắc của cô.

Công ty thứ hai đưa ra đãi ngộ càng hấp dẫn hơn, gấp đôi mức lương cô nhận được ở Tân Vận.

Đằng sau mức lương cao, đương nhiên là trách nhiệm và áp lực vượt trội.

Đầu năm ngoái, công ty này đã tuyển đội ngũ nghiên cứu và phát triển (R&D) bên ngoài, dẫn đến sự bất mãn gay gắt trong bộ phận R&D nội bộ. Khi dự án được đẩy mạnh, hai đội ngũ bên trong và bên ngoài nảy sinh mâu thuẫn nghiêm trọng về định hướng nghiên cứu, hai bên giằng co không dứt khiến ban quản lý rất đau đầu.

Phần lớn nhân sự cốt lõi của bộ phận R&D là những công thần đã cùng ông chủ khởi nghiệp từ những năm đầu. Trong mắt ông chủ, họ có công lao thật, nhưng lại quá tự mãn. Ông chủ có ý muốn “qua cầu rút ván” nhưng lại không muốn mang tiếng xấu, sợ làm tổn thương lòng các nhân viên kỳ cựu khác. Thế là ông ta nghĩ ra cách đưa người ngoài vào nắm quyền, muốn mượn tay “lính nhảy dù” để dọn dẹp nội bộ.

(*)
Lính nhảy dù: người được công ty đưa từ nơi khác về để nắm chức vụ quan trọng, không đi lên từ nội bộ.

Và việc trả lương cao để mời cô về, chính là để cô đóng vai trò đó.

Ông chủ sẽ trao cho “lính nhảy dù” quyền lực đủ lớn. Người thuộc bộ phận R&D ai nên cắt giảm thì cắt giảm, ai nên gạt ra rìa thì cho ra rìa, tiến hành một cuộc thay máu toàn diện.

Trong bất kỳ ngành nghề nào, lính nhảy dù làm “dao” cho ông chủ, chưa bao giờ có kết cục tốt đẹp.

Đợi cô cắt giảm những người mà sếp muốn cắt, thì người tiếp theo phải rời đi chính là cô.

Mối quan hệ lợi hại trong đó, Sầm Tô làm sao không hiểu.

Cả một buổi sáng, cô đã uyển chuyển từ chối lời mời của hai công ty.

Nơi cô muốn đến nhất thực ra là Y tế Tân Duệ, công ty con do nhà họ Ngu ở Hồng Kông kiểm soát.

Nhưng Tân Duệ tạm thời không tuyển người, không có vị trí liên quan nào còn trống.

Kết thúc buổi gặp mặt, Sầm Tô bắt taxi về khách sạn.

Những tòa nhà cao tầng san sát bên đường, khi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cô bất chợt nhớ đến Thương Quân.

Cô lấy điện thoại ra, mở hộp thoại bắt đầu soạn tin.

Khi Thương Quân nhận được tin nhắn, máy bay đã hạ cánh xuống Bắc Kinh, anh đang trên đường về căn hộ.

Sầm&cen: [Tôi sẽ về Bắc Kinh vào thứ Tư tuần sau.]

Sầm&cen: [Còn anh?]

Sầm&cen: [Tôi muốn mời anh ăn cơm, không biết anh có rảnh không?]

Thương Quân mở WeChat, anh cứ tưởng là em trai Thương Uẩn gửi đến, không ngờ lại là cô.

Ban đầu nghĩ cô sẽ “lạt mềm buộc chặt”, một thời gian nữa mới liên lạc với anh, kết quả chỉ cách một ngày, tin nhắn đã bất ngờ đến.

Thương Quân: [Cô biết tôi đã có bạn gái hay là không có bạn gái mà mời tôi ăn cơm dứt khoát thế?]

Đương nhiên Sầm Tô biết anh không có.

Sầm&cen: [Nếu anh có bạn gái thật thì đã không đồng ý kết bạn với tôi rồi.]

Thương Quân: [Hiểu rõ tôi nhỉ.]

Sầm Tô nghe ra lời anh có ẩn ý, đây là đang nhắc cô nên tự giới thiệu thân phận rồi.

Người đàn ông có gia thế như Thương Quân, không thể nào tiếp tục trò chuyện với đối phương mà lại không biết gì về họ.

Sầm&cen: [Tên WeChat chính là họ của tôi, cũng là tên tôi.]

Về chuyện từng gặp anh trước đây, cô chủ động thú nhận: [Tháng Bảy năm ngoái, tôi tình cờ gặp anh ở sân Tứ hợp viện của nhà hàng tư nhân. Lúc đó tôi đi cùng sếp để đàm phán dự án, anh ở phòng riêng bên cạnh. Khi tan cuộc, tôi thấy anh ở trong sân, nghe có người gọi anh là Tổng giám đốc Thương.]

Còn một lần gặp anh ở tòa nhà Tân Vận, nhưng cô không đề cập.

Tạm thời cô không muốn để anh biết cô là nhân viên của anh.

Ánh mắt Thương Quân dừng lại trên ba chữ “Tứ hợp viện” thêm vài giây, anh thường xuyên xã giao ở đây. Nhà hàng tư nhân này không mở cửa cho người ngoài, những người đến đây tổ chức tiệc đều là những người trong cùng một giới với họ.

Anh hẳn là biết sếp của cô.

Dù không thân thì cũng nhận ra.

[Sếp của cô là ai?]

Sầm&cen: [Tạm thời không nói, có được không? Hai người là người của cùng một thế giới, tôi chỉ là một người làm công bình thường. Nếu để anh ấy biết tôi có ý định không đứng đắn với anh, chắc chắn sẽ nghĩ tôi không biết lượng sức mình, tự mình đa tình.]

Sầm&cen: [Chuyện tự mình đa tình này chỉ cần một mình anh biết là được rồi.]

Thương Quân nhìn thấu cô: [Đừng cố tỏ ra mình đáng thương để tạo lòng trắc ẩn. Người đáng thương không phải là tôi ư? Không biết cô là ai, còn phải kiên trì hỏi cô.]

Sầm Tô cười: [Không phải tôi đã tự giới thiệu rồi sao?]

Thương Quân lại xem vài tin nhắn trả lời trước của cô: [Cô có giới thiệu hay không cũng chẳng khác gì nhau.]

Sầm&cen: [Tuần sau tôi về Bắc Kinh là để làm thủ tục nghỉ việc, sau này sẽ ở lại Thâm Quyến phát triển.]

Sầm&cen: [Sếp Thương có thể nể mặt tôi một chút, tạm thời không hỏi về sếp tôi không? Đợi tôi rời khỏi Bắc Kinh, nhất định sẽ nói cho anh biết.]

Sầm&cen: [Đương nhiên, nếu anh nóng lòng muốn biết sếp tôi là ai thì không cần phải điều tra tôi làm ở đâu. Cách nhanh nhất là anh chỉ cần chụp ảnh màn hình avatar WeChat của tôi rồi gửi vào nhóm bạn bè của anh, sếp tôi nhất định sẽ tự thừa nhận.]

Thương Quân: “…”

Không hiểu sao phong cách hành xử của đối phương khiến anh bất giác liên tưởng đến em trai em gái của mình, khiến anh đành bó tay.

Sầm&cen: [Anh không lên tiếng phản đối, tôi coi như anh ngầm đồng ý rồi nhé.]

Thương Quân không trả lời, anh chưa đến mức phải vào nhóm hỏi khiến cho mọi người đều biết.

Sầm&cen: [Cảm ơn.]

Sầm&cen: [Không ngờ sắp rời khỏi Bắc Kinh lại có thể gặp được anh. Nếu không phải vì sắp rời đi, sau này không còn gặp lại nữa, tối qua tôi đã không hỏi xin thông tin liên lạc của anh.]

Sầm&cen: [Nhân tiện cho tôi hỏi một chút, bây giờ anh đang ở đâu không?]

Thương Quân gõ hai chữ: [Bắc Kinh.]

Sầm&cen: [Vậy anh bận đi.]

Sầm&cen: [Hẹn gặp ở Bắc Kinh.]

Thương Quân không trả lời nữa, vừa khóa màn hình điện thoại định đặt sang một bên, màn hình lại sáng lên, cuộc gọi thoại của Thương Uẩn hiện ra.

Điện thoại kết nối, Thương Uẩn hỏi anh khoảng mấy giờ đến công ty, muốn chuẩn bị bữa trưa là gì.

Thương Quân không quen với sự nhiệt tình đột ngột của em trai: “Anh ăn trên máy bay rồi. Nói đi, chuyện gì?”

Thương Uẩn giọng điệu nghiêm túc: “Chuyện công ty y tế.”

Từ bảy năm trước mảng y tế của Tân Vận đã do anh ta toàn quyền phụ trách, gia đình và anh Cả chưa từng hỏi đến.

Lúc mới tiếp quản, anh ta vẫn còn trong trạng thái chơi bời, nhưng gánh nặng đặt lên vai mình, không thể không gánh vác. Bảy năm qua, anh ta cuối cùng cũng không phụ sự kỳ vọng, đưa Y tế Tân Vận trở thành công ty dẫn đầu ngành.

Thành tích ngày nay của Y tế Tân Vận không phải chỉ do một mình anh ta, đội ngũ R&D có công không nhỏ.

Tuy nhiên, đúng vào lúc công ty huy hoàng nhất, cũng là lúc cần phải nghĩ đến nguy cơ tiềm ẩn đến, thì Sầm Tô lại muốn rời đi.

Kể từ khi cô vào Tân Vận, chưa từng có một chút lơ là, thậm chí vì nghiên cứu phát minh sản phẩm mới mà chuyện tình cảm đang tiến triển của cô cũng dứt khoát chấm hết.

Nếu cô đã quyết tâm ra đi, vậy thì chia tay trong tốt đẹp.

Dù cô ở lại hay ra đi, những gì anh đã hứa với cô, anh đều thực hiện.

Hôm đó hỏi cô vừa mắt ai, không ngờ cô lại buột miệng nói ra là Thương Quân.

Khi người ta nói đùa, thường là lúc nói ra suy nghĩ thật nhất trong lòng. Vì cô muốn hẹn hò với Thương Quân, vậy thì anh sẽ thỏa mãn tâm nguyện của cô, coi như bù đắp phúc lợi cho những cống hiến và công lao của cô trong những năm qua.

Nhắm “đánh” anh trai ruột của mình, quả là chuyện không nên.

Nhưng theo anh ta biết, chuyện tình cảm của Sầm Tô kéo dài tối đa hai tháng, anh trai anh ta sẽ không mất mát gì.

Anh ta quá hiểu Thương Quân, tuyệt đối không thể để người khác thao túng tình cảm của mình.

Thế là anh ta đành phải tính toán lâu dài, đi từng bước một.

Hôm nay nói chuyện công việc chẳng qua là một cái cớ.

Thương Uẩn lại lần nữa xác nhận với anh trai: “Khoảng mấy giờ anh đến công ty?”

Xe của Thương Quân đã đậu ở hầm căn hộ, anh không định đến công ty nữa. Đêm qua họp online xuyên quốc gia hai ba tiếng, sáng sớm lại vội vã lên máy bay, tổng cộng không ngủ được mấy tiếng.

Anh thông báo cho em trai: “Có việc thì đến căn hộ tìm anh.” Nói chuyện xong anh cần ngủ bù.

Căn hộ nằm ở trung tâm CBD, cách tòa nhà Tân Vận chỉ hơn mười phút lái xe.

Thương Uẩn mang theo giấy tờ tài liệu, nửa giờ sau đến dưới chân tòa nhà căn hộ.

Anh ta đến đây thường xuyên, hệ thống nhận diện khuôn mặt ở cổng đã ghi lại thông tin của anh ta, ngay cả nhân viên quản lý toà nhà cũng quen biết anh ta.

“Chào buổi chiều, anh Thương.”

Thương Uẩn gật đầu đáp lại, đang suy nghĩ lát nữa nên mở lời với anh trai thế nào.

Nhân viên mở thang máy cho anh ta, quẹt thẻ và bấm nút tầng anh ta muốn đến.

Thang máy yên tĩnh đi lên ổn định, vì tốc độ quá nhanh, màng nhĩ Thương Uẩn hơi khó chịu.

Anh ta thích sống ở biệt thự hơn, còn anh Cả lại thích ở tầng cao tìm sự yên tĩnh giữa nơi náo nhiệt, càng cao càng tốt. Giống như căn hộ chung cư này nằm ở trên tầng năm mươi, có thể nhìn toàn cảnh thành phố 360 độ, tầm nhìn gần như không bị che khuất.

Thang máy dừng lại, Thương Uẩn xoa tai bước ra khỏi thang máy.

Căn hộ thường xuyên được quản gia bên nhà cũ dẫn người đến dọn dẹp, không có người làm nào ở lại.

Chuông cửa reo, người mở cửa là vệ sĩ đi cùng Thương Quân.

“Sếp Thương đang ở trong phòng sách.”

Thương Uẩn gật đầu tỏ vẻ đã biết, đi thẳng đến đó.

Thương Quân đã tắm xong, nửa thân dưới mặc quần ở nhà màu sẫm, nhưng thân trên lại mặc một chiếc áo sơ mi công sở màu xanh hải quân. Anh ngồi trước bàn làm việc, thân trên thẳng tắp, hầu như không nhìn ra là đang mặc quần ở nhà.

Cũng không có người ngoài, Thương Uẩn không hiểu tại sao anh lại cầu kỳ thế.

Trên bàn chỉ có một ly nước, rõ ràng không phải chuẩn bị cho anh ta.

Thương Uẩn hỏi: “Chỗ anh không dư cái ly nào à?”

Thương Quân không đáp lời, đưa tay ra, ra hiệu anh ta đưa tài liệu cho mình.

Thương Uẩn đưa tài liệu, không bận tâm đến việc uống nước, thuận thế ngồi xuống ghế đối diện.

Thương Quân mở ra, xem nghiêm túc hai trang: “Mảng y tế anh không biết gì, tìm anh cũng vô dụng.”

Không phải anh thoái thác mà vì “khác ngành như cách núi non”, mảng y tế và giải trí luôn do em trai phụ trách, bản thân anh chưa từng tiếp xúc.

Thương Quân đóng tài liệu lại đặt lên bàn, cầm ly nước uống: “Em hỏi anh về công nghệ hay quỹ phòng hộ, anh có thể trả lời em. Còn về AI y tế, anh không hiểu thị trường nên không thể cho em ý kiến chiến lược được.”

Thương Uẩn thầm nghĩ: biết anh là người ngoài ngành rồi mà.

Anh ta lấy lại tài liệu, lật xem từ đầu: “Năm nay cạnh tranh cực kỳ khốc liệt, nếu R&D không theo kịp, vị thế dẫn đầu của Y tế Tân Vận khó mà giữ được.”

Thương Quân thấy em trai than thở, chắc hẳn không phải đến tìm anh bàn bạc đối sách mà là cố ý đến xin tiền.

Anh lười nói nhiều: “Muốn hỗ trợ vốn R&D bao nhiêu?”

Thương Uẩn từ chối ngay: “Không cần. Dòng tiền mặt trong tài khoản của Y tế Tân Vận dồi dào lắm.”

Thương Quân suy tư nhìn em trai, nếu không phải đến xin tiền, xem ra gặp phải chuyện khó quyết định.

Trước khi nói đến nhân tài AI, Thương Uẩn nói chuyện chính trước: “Anh có biết Y Tế Tân Duệ không?”

“Không biết.”

“Y tế Tân Duệ là công ty con do nhà họ Ngu kiểm soát, một số sản phẩm cạnh tranh với Tân Vận, người bạn thân của anh là Ngu Thệ Thương sắp tiếp quản tập đoàn.” Thương Uẩn nói đến đó thì dừng lại.

Thương Quân không bận tâm: “Y tế chỉ là ngành công nghiệp bên lề của nhà họ Ngu, Ngu Thệ Thương sẽ không quan tâm, em cứ cạnh tranh như bình thường. Bản thân anh cũng có không ít mảng kinh doanh cạnh tranh với Ngu Thệ Thương, mấy năm nay, điều đó không ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa anh và anh ấy.”

“Vậy thì tốt.” Thương Uẩn cúi đầu tiếp tục xem tài liệu.

Dù anh Cả xem có hiểu hay không, nhưng tất cả dữ liệu trên đó không phải là giả, thách thức mà Y tế Tân Vận sắp phải đối mặt cũng là thật, không phải anh ta phóng đại sự thật.

Thời gian tiếp theo, anh ta nghiêm túc thảo luận với anh trai về quyết sách chiến lược của Y tế Tân Vận.

Sau loạt mở bài vòng vèo, cuối cùng cũng đề cập đến vấn đề nhân tài AI.

Thương Quân không mấy để tâm: “Nhân tài AI lẽ ra không nên khan hiếm mới phải.”

“Đúng là không khan hiếm.” Thương Uẩn ngước mắt lên, nhấn mạnh: “Nhưng loại nhân tài hàng đầu mà em muốn thì rất khan hiếm.”

Giống như Sầm Tô, có ý tưởng và khả năng thực thi, dù là nút thắt kỹ thuật khó khăn đến đâu cô cũng sẽ tìm cách vượt qua khiến kỹ thuật và sản phẩm luôn dẫn đầu thị trường, cô lại còn giỏi quản lý đội ngũ.

Điểm đáng quý nhất chính là cô không tự cao tự đại, mảng R&D không cần anh ta phải lo lắng bất cứ điều gì.

Nhân tài như vậy khó tìm.

Trong lúc thảo luận, xấp tài liệu đã lật đến trang cuối cùng.

Thương Uẩn chợt nghĩ đến điều gì, đột nhiên ngẩng đầu xác nhận: “Anh còn độc thân chứ?”

“…………”

Thương Quân bị hỏi đến mức trở tay không kịp.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *