Đoá Hồng Của Anh chương 25

ĐOÁ HỒNG CỦA ANH

CHƯƠNG 25: Hai tay cô gần như ôm ấy eo của Thương Quân

Biên tập: @CỏHoaLá

Thương Quân liếc nhìn vóc dáng của Bông Tuyết, không đời nào lại có chuyện không giữ được nó.

“Nó đâu phải chó chăn cừu Đức, sao em lại không giữ được?”

Sầm Tô nhịn cười nói: “Tôi khá yếu đuối mà.”

“……”

Với chiều cao gần 1m70, thân hình cao ráo cân đối, cô toát lên vẻ rạng rỡ, phóng khoáng, ánh mắt toát lên khí chất riêng, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến “yếu đuối”.

Thương Quân nói: “Đứng trước mặt em, Bông Tuyết mới gọi là yếu đuối.”

Sầm Tô cười gục xuống người Bông Tuyết.

Bông Tuyết không biết đã xảy chuyện gì, nó thè lưỡi, khuôn mặt tươi cười lặng lẽ nhìn Thương Quân.

Thương Quân cầm ly hồng trà của cô đặt trên bàn đưa cho cô: “Nguội thì uống không ngon đâu.”

Sầm Tô ôm chặt Bông Tuyết vào lòng, lắc đầu, lúc này đang cười không thể uống được.

Cô cười nhìn anh: “Anh không thể so tôi với Bông Tuyết được.”

Thương Quân đặt ly trà của cô xuống, cầm ly của mình lên, trò chuyện cùng cô: “Vậy so với ai?”

“So với anh.” Sầm Tô nói, “Tôi đứng cạnh anh, chẳng phải sẽ trông rất yếu đuối sao?”

Thương Quân từ tốn nhắc nhở cô: “Lúc ở thư phòng nhà tôi, chẳng thấy em yếu đuối hơn tôi chỗ nào cả.”

Nhớ lại cảnh tượng hôm đó, Sầm Tô hiếm khi cười ngượng ngùng.

Cái khoảnh khắc cô giả vờ muốn hôn anh, đến giờ nghĩ lại vẫn thấy tim đập nhanh đi nửa nhịp.

Thương Quân nhấp một ngụm trà, chuyển chủ đề: “Em ở lại Hồng Kông một đêm hay tối nay về Thâm Quyến luôn?”

“Về luôn.” Sầm Tô hỏi, “Anh thì sao?”

“Mai tôi qua, tối mai hẹn người ta bàn công việc.”

“Nếu anh không bận việc gì ở Hồng Kông thì tối nay cùng đi nhé? Dắt Bông Tuyết đi cùng tôi.” Sầm Tô nói, “Tôi dắt được nó, dắt thêm một con nữa cũng được, nhưng chỉ muốn đi dạo cùng anh thôi. Không có lý do nào khác, chỉ là muốn ở bên anh.”

Cô càng nói thẳng, anh càng khó từ chối.

Thương Quân đành chịu thua cô, nói trước: “Không được quá một tiếng.”

Cùng lắm là dắt nó đi dạo với cô một tiếng, anh không thể vô nguyên tắc, cô muốn làm gì là chiều theo hết.

Bông Tuyết tràn đầy năng lượng, rất khó ngồi yên một chỗ lâu, hôm nay ngồi lâu như vậy đã là nể Sầm Tô lắm rồi. Nó bắt đầu cố gắng thoát khỏi vòng tay Sầm Tô, muốn ra bãi cỏ chơi.

Sầm Tô thả Bông Tuyết chạy ra bãi cỏ, cô cũng đi theo.

Cô nhặt một quả bóng xanh nhỏ trên bãi cỏ lên, dùng sức ném ra xa.

Bông Tuyết vui vẻ đuổi theo quả bóng.

Hồi nhỏ cô luôn muốn nuôi một chú Samoyed, tiếc là mẹ quá bận, không có thời gian chăm sóc.

Mong ước bao năm, hôm nay cũng coi như đã thành hiện thực.

Bên bàn trà, Thương Quân nhìn ra bãi cỏ, dù là Sầm Tô hay Bông Tuyết thì anh đều không thể chống đỡ nổi.

Ngu Thệ Thương đã sắp xếp công việc năm tới cho dì giúp việc xong, đi ra khỏi biệt thự.

“Bà ngoại phẫu thuật và hồi phục trong vòng một năm, thời gian như này có đủ không?” Ông ấy ngồi xuống hỏi.

Thương Quân nhìn về phía bạn thân: “Rốt cuộc Thương Uẩn cho anh lợi ích gì thế? Anh nỡ lòng để Sầm Tô nuôi Bông Tuyết một năm à.”

Tối qua, trước khi mở lời hỏi mượn Bông Tuyết từ Ngu Thệ Thương, anh đã không chắc chắn có mượn được không. Dù Ngu Thệ Thương có đồng ý thì nhiều nhất cũng chỉ cho phép Bông Tuyết xa nhà một tháng.

Vậy mà bây giờ cho mượn cả một năm, còn lo rằng không đủ thời gian.

Ngu Thệ Thương thuận nước đẩy thuyền, không lộ vẻ mặt khác thường: “Thương Uẩn cho tôi cái gì, là chuyện giữa tôi và cậu ta.”

Thương Quân: “Thương Uẩn còn cố chấp chối bay chối biến, nó không thừa nhận đã mua chuộc anh.”

“……”

Ngu Thệ Thương chỉ cười không nói.

Đành phải xin lỗi Thương Uẩn, để cậu ta giúp ông gánh tội một lần.

Ông nhìn về phía bãi cỏ, Sầm Tô và mấy chú chó chơi đùa rất vui vẻ.

“Những năm này Khang Kính Tín không hề đoái hoài gì đến con gái lớn, dù có mâu thuẫn với vợ cũ thì cũng không nên trút giận lên đứa trẻ. Hồi đại học, để tiết kiệm tiền vé máy bay mà mấy năm liền Sầm Tô không về nhà.”

Thương Quân nghiêng đầu, quan sát bạn thân một lúc: “Hiểu rõ như vậy? Thương Uẩn nói cho anh à?”

Ngu Thệ Thương ậm ừ một tiếng.

Ông ấy và Thương Uẩn đã nửa năm không gọi điện, làm sao có thể là Thương Uẩn nói cho ông biết được.

Lúc trước điều tra Khang Kính Tín, hai cuộc hôn nhân của đối phương đều được điều tra rất rõ.

Sầm Tung Y tự cho rằng mắt nhìn người của bà rất tốt, hóa ra bà chỉ nhìn trúng vẻ ngoài của đối phương, đến cả nhân phẩm cũng không màng.

“Khi nào thì bà ngoại Sầm Tô đi Thâm Quyến?” Ngu Thệ Thương lái sang chuyện khác.

Thương Quân: “Không hỏi.”

Ngu Thệ Thương vốn chỉ tiện miệng nhắc đến, bèn nhấp ngụm trà hoa, không nói thêm gì nữa.

Ông lại nhìn về phía bãi cỏ, dường như Bông Tuyết cực kỳ thích Sầm Tô, nó đứng thẳng người nhảy vào lòng cô, muốn thân thiết với cô hơn.

Ngoại hình Sầm Tô có vài nét giống Sầm Tung Y, đặc biệt là hàng lông mày và ánh mắt.

Lần đầu tiên nhìn thấy cô ở khách sạn Thâm Quyến, ngay lập tức kéo suy nghĩ của ông trở về 27 năm trước.

Chính vì cô giống Sầm Tung Y, biết đâu có quan hệ huyết thống với Sầm Tung Y, lúc đó ông mới phá lệ nhiều chuyện, để cô thuận lợi có được thông tin liên lạc của Thương Quân.

Nếu không, làm sao ông có thể phá lệ vì cô được.

“Cậu từng đến Hải Thành chưa?” Ông thản nhiên hỏi Thương Quân.

Thương Quân nói: “Đến rồi, hội nghị ngành thường xuyên tổ chức ở Hải Thành vào mùa đông.”

Anh nhìn bạn thân, “Sao, anh định đi à?”

Ngu Thệ Thương: “Tạm thời chưa có kế hoạch.”

“Muốn đi thì anh cứ tự đi, tôi không rảnh đi cùng anh.”

Thương Quân nói thẳng: “Đừng tưởng tôi không biết anh đang tính toán gì.”

Ngu Thệ Thương mặt không đổi sắc, cười nhạt hỏi: “Nói xem, tôi đang tính toán gì?”

Thương Quân: “Đến Hải Thành rồi anh đương nhiên sẽ muốn ở nhà nghỉ của nhà Sầm Tô, nhân cơ hội này để mẹ Sầm Tô gặp tôi. Nói nôm na là gặp mặt người lớn.”

Ngu Thệ Thương cười: “Tôi không đến mức dẫn cậu đi gặp người lớn đâu.”

Sầm Tô chơi mệt, đến đây ngồi uống trà.

“Đang nói chuyện gì vậy? Vui thế.”

Thương Quân: “Đang nói về em.”

“Ghen tị với vận quý nhân của tôi à?”

“Quả thật là ghen tị, chủ tịch Ngu rất ít khi mời ai đến nhà dự tiệc.”

Sầm Tô: “Vậy nên chủ tịch Ngu là quý nhân của tôi.”

Ngu Thệ Thương cười khiêm tốn: “Ưu ái tôi quá rồi.”

Hôm nay gió biển nhẹ nhàng, như gió xuân mơn man thổi vào mặt.

Sầm Tô từ từ nhấp trà, nhìn Bông Tuyết vui đùa bên cạnh.

Người mình thích cũng ở bên.

Khoảnh khắc này, có một cảm giác hư ảo không thật.

Cho đến khi buổi tối lên đường trở về, Bông Tuyết đặt chân trước lên đùi cô, hào hứng nhìn ra ngoài cửa sổ xe, còn Thương Quân ngồi bên cạnh đang bận xử lý công việc, dì giúp việc đi cùng ngồi ở hàng ghế sau, mang theo bốn chiếc vali lớn, cái cảm giác hư ảo đó mới từ từ tan biến.

Buổi trưa cô đã ăn món Quảng Đông chính gốc ở nhà chủ tịch Ngu.

Trong bữa ăn, cô nhận được điện thoại của mẹ.

Sầm Tung Y tưởng cô lại đi mua sắm, hỏi cô đã ăn trưa chưa.

Cô nói với mẹ là không đi mua sắm, hôm nay cô ở Hồng Kông, đang ăn trưa.

“Đi đến Cảng Victoria rồi à?”

“Không ạ. Ở nhà bạn của sếp Thương.”

Sầm Tung Y đương nhiên nghĩ sếp Thương là Thương Uẩn, bà biết con gái mình có quan hệ tốt với sếp cũ nên không nghĩ nhiều, nói vài câu ngắn gọn rồi cúp máy.

Sầm Tô không biết có phải là ảo giác của mình không, sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với mẹ, dường như chủ tịch Ngu có vài lần nhìn về phía cô, nhưng vẻ mặt lại muốn nói rồi thôi. Cô cũng không tiện hỏi thẳng ông ấy có chuyện gì không.

Cho đến khi xe chạy xuống cầu lớn, Thương Quân xử lý xong công việc, cất điện thoại.

“Tối nay anh ở đâu?” Sầm Tô nghiêng mặt hỏi anh.

Thương Quân: “Về nhà.”

“Anh có nhà ở Thâm Quyến à? Trước đây anh toàn ở khách sạn, tôi còn tưởng anh chưa mua nhà chứ.”

“Đôi khi lịch trình gấp, ở khách sạn tiện hơn.”

Đang nói chuyện, điện thoại của Thương Quân reo, là Giang Minh Kỳ.

Giang Minh Kỳ đã hạ cánh xuống Thâm Quyến nửa tiếng trước, đang trên đường vào trung tâm thành phố.

Điện thoại kết nối, anh ta đi thẳng vào vấn đề, hỏi: “Anh ở Thâm Quyến à?”

Thương Quân: “Ừm. Có việc gì?”

Giang Minh Kỳ nói: “Tôi đến Thâm Quyến công tác, đến nhà anh lấy đồ tôi để quên lần trước, anh nói với dì giúp việc ở nhà một tiếng.”

Lần trước anh ta và Thương Uẩn đến ở nhờ, Thương Quân còn chưa quen Sầm Tô.

Chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, họ đã lập tức biến thành tình địch.

Thương Quân: “Cậu cứ đến thẳng đi.”

Đến trung tâm thành phố, tài xế đưa Sầm Tô về nhà trước.

Lúc xuống xe, Sầm Tô bảo Bông Tuyết tạm biệt Thương Quân, không quên nhắc nhở anh: “Anh còn nhớ lời đã hứa với tôi không?”

Thương Quân: “Không quên. Dắt Bông Tuyết đi dạo cùng em.”

Sầm Tô cười, vẫy tay với anh: “Tối gặp lại.”

Xe quay đầu, chạy khỏi khu dân cư.

Nơi ở của Thương Quân không xa khu chung cư thuê của Sầm Tô, chưa đầy hai mươi phút lái xe.

Anh vừa về đến nhà không lâu thì Giang Minh Kỳ cũng đến.

Trong số những căn nhà của anh trên khắp thế giới, chỉ có vài nơi là biệt thự ven biển, còn lại đều là các căn penthouse siêu cao tầng.

Giang Minh Kỳ vừa vào cửa đã bắt đầu than phiền, nói lần nào đi thang máy cũng ù tai.

Ngay cả khi là tình địch, điều đó cũng không ảnh hưởng đến sự thân thiết hơn hai mươi năm qua giữa họ chút nào.

Thương Quân ra hiệu: “Đồ của cậu ở phòng ngủ khách, không ai động vào đâu.”

Giang Minh Kỳ không vội đi lấy, trước tiên đi tìm đồ uống mát trong tủ lạnh.

Trong tủ lạnh toàn là nước soda, anh ta đành lấy tạm một chai rồi vặn nắp, nhìn Thương Quân: “Tối nay anh rảnh không? Mời anh làm vài ly.”

Thương Quân nói không rảnh: “Phải ra ngoài.”

“Đi xã giao?”

Thương Quân không định giấu: “Sầm Tô bảo tôi đi dắt chó cùng cô ấy.”

“Cô ấy nuôi thú cưng à?”

Không phải chứ.

Cô ấy lấy đâu ra thời gian mà chăm sóc.

“Là chó nhà Ngu Thệ Thương, tạm thời để cô ấy nuôi một thời gian.”

Để Ngu Thệ Thương cho mượn thú cưng trong nhà, quả là nể mặt trời đất.

Giang Minh Kỳ hơi ghen tị với Thương Quân: “Mọi người đều mai mối cho anh, thế mà anh thì hay rồi, không biết đủ!”

Anh ta ngửa cổ uống vài ngụm nước, thổn thức nói: “Thấy anh khổ sở như vậy, hay là tôi đi cùng anh nhé? Sầm Tô theo đuổi anh, tôi theo đuổi Sầm Tô, không ảnh hưởng gì nhau cả. Ba chúng ta còn có thể thay phiên nhau dắt chó.”

“… Cậu sa cơ đến mức này à, tốt nhất đừng để Thương Uẩn biết, không thì nó bay từ Bắc Kinh tới đây ngay trong đêm để lôi cậu đi mất.”

Giang Minh Kỳ cười lớn.

“Tuỳ cậu thôi.” Thương Quân đi vào phòng ngủ, vừa đi vừa tháo đồng hồ.

Giang Minh Kỳ vừa uống hết nước, Thương Quân cũng đã thay quần áo xong đi ra, một bộ đồ thể thao màu đen, bình thường anh chỉ mặc như vậy khi tập thể dục.

Giang Minh Kỳ lấy đồ của mình, hai người cùng nhau xuống lầu.

Anh ta đánh giá Thương Quân từ trên xuống dưới: “Anh định chiều theo cô ấy đến bao giờ?”

“Cho đến khi bà ngoại cô ấy phẫu thuật hồi phục.”

Giang Minh Kỳ đã nghe Thương Uẩn nói, bà ngoại Sầm Tô có hy vọng phẫu thuật.

Nhưng để đạt đủ điều kiện phẫu thuật, ít nhất cũng phải bồi bổ thêm vài tháng nữa.

Không phải anh ta muốn dội nước lạnh vào Thương Quân, chỉ là nói sự thật: “Tôi thấy anh nghĩ nhiều rồi, cô ấy không chung tình đến vậy đâu.”

“…”

“Đương nhiên, anh có thể nghĩ mình là một ngoại lệ. Lúc đó tôi cũng tự tin như anh vậy.”

Nhưng sự thật chứng minh, không ai là ngoại lệ của cô cả.

Nếu có ai nghĩ bản thân mình là ngoại lệ, chỉ là vì cô chưa tiếp nhận dự án mới mà thôi.

Thương Quân nói: “Cậu không cần phải bận tâm cho tôi, tôi sẽ không trở thành cậu phiên bản hai đâu.”

Anh sẽ không hẹn hò với Sầm Tô, còn cô có chung tình hay không, đó là việc của cô.

Hai người chia tay ở gara, mỗi người lên xe riêng.

Chiếc xe của Thương Quân ở Thâm Quyến vẫn là Phantom, những chiếc xe và căn nhà anh thích đều cùng một kiểu, những năm qua không hề thay đổi.

Khoảng 7 giờ 30 phút, chiếc Phantom đến cổng khu chung cư của nhà Sầm Tô.

Sầm Tô đã đưa Bông Tuyết xuống lầu.

Cô và dì giúp việc đều không biết nấu ăn, để chúc mừng chuyển đến nhà mới, hai người đã gọi đồ ăn ngoài, còn khui hai lon bia.

Ngày hôm nay, căn nhà này, đối với cô là một khởi đầu mới, hành trình mới.

Bông Tuyết không lạ người, có lẽ có dì giúp việc quen thuộc đi cùng nên khi đến môi trường lạ lẫm, ngược lại nó càng hào hứng hơn, ngó chỗ này, trông chỗ kia, không có chỗ nào là nó không tò mò.

[Tôi ở vườn hoa dưới lầu.] Cô nhắn cho Thương Quân.

Thương Quân: [Đến ngay.]

Sầm Tô không ngờ anh lại đến nhanh như vậy.

Cô còn chưa kịp ngước lên khỏi màn hình điện thoại, Bông Tuyết đã giật mạnh dây xông về phía trước.

Nó nhận ra Thương Quân, muốn lao tới ôm nhưng Sầm Tô vẫn đang giữ nó lại.

Sầm Tô ngẩng đầu, chỉ thấy người đàn ông mặc đồ thể thao màu đen đang đi về phía họ. Đèn đường trong vườn hoa không sáng lắm, khuôn mặt rõ nét của anh trong ánh sáng nửa tỏ nửa mờ, càng thêm sâu thẳm.

Cô thích trang phục hôm nay của anh, mặc dù vẫn còn cảm giác xa cách, nhưng lại thêm vài phần của cuộc sống đời thường.

Sầm Tô cũng không hiểu tại sao lại dùng từ vẻ đời thường để miêu tả anh lúc này, có lẽ vì địa điểm gặp gỡ hôm nay không còn là khách sạn năm sao, không phải căn hộ cao cấp sang trọng, cũng không còn là căn tứ hợp viện không tiếp khách ngoài.

Mà là nơi cô ở.

Thương Quân đi đến gần, Bông Tuyết nhảy vào chân anh thân mật cọ xát, đi từ trước mặt anh vòng ra sau lưng, rồi lại vòng về phía trước.

Dây xích quấn quanh Thương Quân một vòng.

Ban đầu Sầm Tô còn đi theo Bông Tuyết quấn quanh anh, sau đó cô dứt khoát dừng lại trước mặt anh không nhúc nhích. Đợi Bông Tuyết quấn quanh anh một vòng, cô liền đưa tay ra sau lưng anh để cầm lấy dây xích trong tay kia của mình.

Cứ như vậy, khi trao dây, hai tay cô gần như ôm ấy eo của Thương Quân.

Thương Quân cúi mắt, nhìn thấy ý đồ bé xíu của cô đã thành công.

Sầm Tô: “Ngay cả Bông Tuyết cũng đang tìm cách tác hợp cho chúng ta.”

Thương Quân: “Nó tác hợp lúc nào? Em ỷ Bông Tuyết không biết nói rồi bắt nạt nó đúng không?”

Sầm Tô cười, tay vẫn ôm eo anh, ngẩng đầu nhìn anh: “Tôi muốn dắt nó đi dạo hai tiếng.”

Thương Quân nín thở vài giây, nhìn cô.

Đành phải ngầm đồng ý.

Nếu không thì còn biết làm sao đây?


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Ơ sao a bảo 1 tiếng, h nói 2 lại kêu đành chịu….. 🤣🤣🤣 kiên định đi đâu mất r 🤣