ĐOÁ HỒNG CỦA ANH
CHƯƠNG 28: “Đợi anh công tác về, chúng mình yêu đương nhé, được không?”
Biên tập: @CỏHoaLá
–
Cho đến khi Sầm Tô vào trong tòa nhà, Khang Kính Tín vẫn còn đứng nguyên tại chỗ.
Ông không bước lên đuổi theo.
Thế giới trước mắt quá mức rõ ràng, ông tháo kính xuống, cũng chẳng để ý phép tắc gì mà kéo vạt áo vest lên, thản nhiên lau tròng kính.
Ông vẫn nhớ có lần ông tranh cãi với ba vợ hiện tại, ba vợ hừ lạnh, mắng ông là người đạo đức giả..
Có lẽ vậy.
Không đạo đức giả, làm sao có được hôm nay.
Thật ra ông và ba vợ là cùng một kiểu người.
Gỡ xuống lớp mặt nạ giả dối, ai cao thượng hơn ai?
Khang Kính Tín quay đầu, lại nhìn về tòa nhà phía sau, dưới ánh nắng chang chang, bức tường kính phản chiếu quá chói mắt.
Rõ ràng biết Sầm Tô đã vào từ lâu, cũng không thể nào bước ra nữa, vậy mà ông vẫn liếc nhìn một cái.
Người ra vào tòa nhà nối nhau không dứt, ông từ từ quay lại.
Ông đã không còn nhớ lần cuối nhìn thấy hai mẹ con họ là khi nào.
Lâu đến mức nhiều chi tiết đã mơ hồ không rõ.
Ông chỉ nhớ năm đó đi công tác Hải Thành, sau khi do dự suốt một đêm, cuối cùng vẫn gọi cho Sầm Tung Y, muốn gặp hai mẹ con họ.
Những năm này có nhớ đến họ không?
Chắc là cũng có.
Chỉ là sau khi tái hôn, ông chưa từng để mình nghĩ đến nữa.
Khi còn trẻ, ông quá khao khát thành công.
Khao khát tiền tài, khao khát quyền thế, khao khát người khác phải ngưỡng mộ mình.
Mà những điều đó, nhà ba mẹ vợ hiện tại đều có thể cho ông, ông tự nói với mình phải sống cho tốt với vợ hiện tại.
Về những chuyện khác, ông chưa từng nghĩ tới.
Sau khi ly hôn, ông từng mơ thấy Sầm Tung Y mấy lần. Trong mơ họ không ly hôn, ông vẫn còn yêu bà, gia đình ba người bọn họ cùng nhau ra biển bắt hải sản.
Ban đầu Sầm Tung Y không muốn gặp ông, cuối cùng bà đồng ý là vì con gái chưa từng gặp ba nên nó cứ nhắc mãi. Để thỏa mãn tâm nguyện của con bé nên bà mới dẫn con tới gặp.
Khi thấy Sầm Tô, cô bé rụt rè gọi một tiếng “ba”.
Lúc ông rời Hải Thành, con bé mới chỉ vài tháng tuổi.
Rồi đến lúc ăn cơm, Sầm Tô đang từ phía đối diện, không biết thế nào lại từng bước một mon men quanh bàn đến ngồi cạnh ông.
Con bé cũng không nói gì, chỉ gặm trái cây, tựa vào chân ông.
Ông bế nó lên ngồi trên đùi, con bé vẫn im lặng.
Lúc đó nó còn quá nhỏ, không hiểu người lớn ly hôn nghĩa là gì.
Có lẽ Sầm Tung Y từng nói với con bé rằng ba đang làm việc ở rất xa.
Vì vậy lúc chia tay, con bé lấy hết can đảm hỏi: Ba ơi, ba có đến trường mẫu giáo đón con không?
Khi đó, vợ hiện tại của ông đã mang thai hơn tám tháng.
Ông không còn thời gian để đến Hải Thành nữa.
Cũng không thể đi nữa.
Nhưng ông không nỡ để con thất vọng, liền gật đầu: Có.
Sầm Tô lập tức tươi cười: Ba ơi, vậy con chờ ba.
Ông và Sầm Tung Y đứng trước cửa nhà hàng lặng im hồi lâu. Ông đã tái hôn, còn bà thì sau khi ông rời đi cũng đã vượt qua những năm tháng khó khăn nhất, bây giờ dù nói gì cũng không còn ý nghĩa, bà bế con quay người rời đi.
Đó là lần cuối cùng, cũng là lần duy nhất ông đến thăm hai mẹ con.
Đến mẹ ông cũng nói: Sao con lại có thể nhẫn tâm như vậy.
Khang Kính Tín đứng trên bậc thang quá lâu, đến mức bảo vệ của tòa nhà chạy tới hỏi ông có phải thấy trong người khó chịu, có cần vào bên trong nghỉ không.
Ông đeo kính vào, nhàn nhạt cười, nói đang đợi xe.
Xe riêng của ông đậu cách đó mấy chục mét, nếu ông không ra hiệu, tài xế cũng không dám tùy tiện tiến lên.
Tài xế theo ông hai mươi năm, đã quen với sự khiêm nhường ôn hòa của ông, lời nói luôn chừa lại ba phần. Những năm này chìm nổi thương trường, ông bước từng bước chắc chắn, gặp chuyện cũng không bao giờ để lộ sắc thái lạ thường, vậy mà lúc này lại mang đầy tâm sự.
Tài xế đoán không ra đã xảy ra chuyện lớn gì, trong lòng cũng vô thức căng thẳng lên.
Trong tòa nhà, Sầm Tô đứng trước thang máy riêng, chưa vội lên lầu, đang nhìn ra cửa sổ điều chỉnh lại cảm xúc.
Khang Kính Tín sẽ không biết, trước đây cô đã từng ngày nào cũng mong được gặp ông.
Bông Tuyết dường như cảm nhận được nỗi buồn của Sầm Tô, nó ngồi trước mặt cô, không ngừng dụi dụi vào chân cô.
Sầm Tô nửa ngồi xuống, ôm Bông Tuyết vào lòng.
Hôm nay Bông Tuyết cực kỳ nghe lời, nó ngoan ngoãn không động đậy, để mặc cho cô ôm.
Ngu Thệ Thương ở trên lầu không đợi được Bông Tuyết, bèn đích thân xuống đón.
Trong lòng còn thấy kỳ lạ, sao Sầm Tô lâu vậy vẫn chưa lên.
Đúng lúc này thang máy dừng ở tầng một, ông vừa bước ra một bước đã thấy Sầm Tô ôm Bông Tuyết đứng ngẩn người bên cửa sổ.
Không kịp nghĩ nhiều, Ngu Thệ Thương vội lùi lại vào thang máy, bấm lên tầng văn phòng.
Ông gọi điện hỏi lễ tân, có phải Sầm Tô ở dưới lầu bị ai làm khó không.
Nếu không thì vài phút trước cô vẫn còn cười nói, bảo sẽ đưa Bông Tuyết lên văn phòng ông, sao giờ lại buồn như vậy.
Đã nói là để cô nuôi Bông Tuyết một năm, hôm nay ông chỉ nhìn một chút, cũng đâu phải lấy đi, không có lý do gì cô phải buồn cả.
Lễ tân cũng không biết xảy ra chuyện gì, ông chủ đã cố ý dặn dò, làm sao có ai dám làm khó Sầm Tô.
Cô ấy hỏi bảo vệ xong mới trả lời ông chủ: “Chủ tịch Ngu, cô Sầm và Khang Kính Tín gặp nhau ở cửa, hình như nói mấy câu, còn những chuyện khác thì…”
Ngu Thệ Thương vừa nghe đến tên Khang Kính Tín, lập tức hiểu ra: “Được, tôi biết rồi.”
Ông không biết hôm nay Khang Kính Tín sẽ tới, nhưng cũng không thể trách Khang Kính Tín đến bộ phận dự án năng lực tính toán Tinh Hải.
Chỉ có thể trách chính mình, không nên chọn chiều nay gặp Bông Tuyết.
Ngu Thệ Thương trở về văn phòng, kiên nhẫn chờ người dưới lầu lên.
Chừng năm phút, tiếng gõ cửa vang lên.
“Mời vào.”
Ngu Thệ Thương đứng dậy, còn chưa kịp đi vòng ra khỏi bàn làm việc thì Bông Tuyết đã nhào vào người ông.
Hai tuần không gặp, Bông Tuyết thân thiết dụi dụi hôn hôn.
Ngu Thệ Thương không quên chào Sầm Tô: “Cứ tự nhiên.”
Ông vỗ đầu Bông Tuyết: “Ở nhà chị Sầm Tô có ngoan không?”
Bông Tuyết lè lưỡi, vẫn là một bộ mặt tươi cười.
Sầm Tô cười nói: “Bông Tuyết ngoan lắm, còn thích kết bạn nữa, mấy ngày nay đã quen được năm sáu người bạn.”
Những người bạn đó có Samoyed, có chó chăn Đức, còn có cả Bichon Frises.
Khi cô nói, mặt mày cong cong, Ngu Thệ Thương nhìn trên mặt cô không thấy chút buồn bã nào, như thể cảnh tượng dưới lầu lúc nãy chỉ là ảo giác của ông.
Tính cách cô và mẹ hoàn toàn khác nhau. Năm xưa mẹ cô – Sầm Tung Y trẻ tuổi kiêu ngạo, tính tình tiểu thư, đến ngón tay cũng không dính nước. Lúc hai người còn bên nhau, mỗi lần ông tan lớp đều phải về nhà nấu cơm cho bà ấy ăn.
Ai mà ngờ ông từng biết nấu ăn?
Không biết là điều gì đã thay đổi Sầm Tung Y khiến bà mở homestay, tự tay làm bữa sáng, còn nuôi ra một cô con gái như Sầm Tô có tính cách tốt như vậy.
“Bà ngoại dạo này sao rồi? Ổn chứ?”
“Ổn ạ, cảm ơn chủ tịch Ngu vẫn nhớ đến.” Sầm Tô nói gần đây đang điều trị bảo tồn, nghe có hy vọng phẫu thuật, bà ngoại cũng phối hợp rất tích cực, không còn bướng bỉnh như trước.
“Tháng sau tôi có thể đón bà ngoại về để chăm rồi, còn phải cảm ơn chủ tịch Ngu, nhờ có xe thương vụ của ông mà tôi không cần thuê xe nữa.”
“Không cần khách sáo, tôi cũng vì muốn Bông Tuyết đi lại dễ hơn.” Ngu Thệ Thương ra hiệu cô uống trà. “Dạo này cô và Thương Quân thế nào?”
Sầm Tô ngượng ngùng cười: “Vẫn còn phụ lòng chủ tịch Ngu hôm đó thắp dây tơ hồng, vẫn chưa theo đuổi được ạ.”
Ngu Thệ Thương đùa: “Đừng theo đuổi nữa, cứ bơ cậu ta đi. Để tôi giới thiệu cho cô một thanh niên tài giỏi khác. Kiểu Thương Quân không biết trân trọng như vậy, sợ là cửa ải của mẹ cô cũng khó qua nổi.”
Bản thân ông cũng không biết tại sao mình lại vô thức nhắc đến Sầm Tung Y.
Sầm Tô vừa thưởng trà vừa cười phụ họa: “Mẹ kêu tôi phải cho Thương Quân nếm chút mùi khổ sở. Vấn đề là, tôi đưa đường ngọt anh ấy còn chẳng ăn.”
Ngu Thệ Thương bật cười.
Ông bình thản nâng tách cà phê nhấp một hớp.
Đến giờ Sầm Tung Y vẫn hở ra là nói phải khiến người ta nếm mùi đau khổ.
“Cần tôi giúp gì không? Ngoài thêm WeChat cho cô ra thì tôi vẫn chưa giúp được gì ra hồn.”
Giúp từng đó rồi còn nói là chưa giúp được gì?
Sầm Tô được ưu ái quá mà lo lắng: “Ông đã giúp tôi rất nhiều rồi, không thể phiền thêm nữa. Tôi với Thương Quân hiện giờ như vậy cũng tốt, cứ thuận theo tự nhiên.”
Ngu Thệ Thương không ép. Quá nhiệt tình không hợp với thân phận của ông.
Sầm Tô chủ động chuyển chủ đề sang Y tế Tân Duệ: “Văn phòng của Tân Duệ cũng ở dưới lầu ạ?”
“Đúng. Tầng 21 đến 24 đều của Tân Duệ.”
Trong tòa nhà này có hơn chục công ty con của nhà họ Ngu đặt văn phòng. Ban đầu Ngu Thệ Thương cũng không chú ý đến công ty rìa này, lúc định giới thiệu Sầm Tô cho cháu gái Ngu Duệ thì mới để tâm đến Y tế Tân Duệ.
Tiếc là cháu gái không nghe, không cho ông giới thiệu, nên bây giờ ông cũng không tiện nói thêm.
“Chỗ này chỉ tạm thời thôi, nghe cháu tôi nói trụ sở mới của Tân Duệ đã xây xong, đang hoàn thiện nội thất, sang năm là dọn qua được.”
Sầm Tô biết vị trí của trụ sở Tân Duệ, lúc đến cô còn đi ngang qua, toà nhà toàn mặt kính, logo công ty gắn trên đỉnh.
Có thể sở hữu một tòa nhà mang tên công ty ở khu trung tâm phồn hoa này, trước đây chắc ông ngoại chưa từng dám nghĩ.
Bông Tuyết ở văn phòng chưa tới hai mươi phút đã chạy tới cửa, giơ chân trước định cào cào nắm cửa, muốn ra ngoài.
Ngu Thệ Thương cứ tưởng lâu không gặp, Bông Tuyết thấy mình sẽ bám dính.
Giờ xem ra là ông nghĩ nhiều rồi.
Ông đoán không ra Sầm Tô có hứng thú với Y tế Tân Duệ hay không, nên uyển chuyển nói: “Cô dắt Bông Tuyết đi dạo một vòng đi, các công ty trong tòa nhà này chắc cô đều đã nghe qua, cứ đến gần mà cảm nhận văn hóa của họ.”
Sầm Tô: “Có tiện không ạ?”
“Có gì mà không? Cô đến là vinh hạnh cho họ rồi.”
Ngu Thệ Thương gọi thư ký tới, đeo thẻ công tác cho Bông Tuyết, còn dặn: “Phải nghe lời chị đấy.”
Sầm Tô dắt Bông Tuyết đi một vòng khu sinh hoạt chung của ba công ty, chỉ là không ghé Y tế Tân Duệ.
Trong lòng thật ra là cô muốn xem thử, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại.
Lỡ gặp chủ tịch Tân Duệ – Triệu Tuần, lại tưởng cô tới dò xét gì thì sao.
Gần tối, cô dẫn Bông Tuyết đến chào Ngu Thệ Thương.
Bông Tuyết cũng luyến tiếc Ngu Thệ Thương, nhưng nghĩ đến được ra ngoài đi chơi, đi gặp đám bạn, nó vẫn dứt khoát theo Sầm Tô rời đi.
Gần tới thang máy, nó lại quay đầu chạy ngược về.
Ngu Thệ Thương còn đứng trước cửa văn phòng tiễn, thấy Bông Tuyết chạy lại thì trong lòng thoáng thoải mái: vẫn còn nhớ đến ông.
Ông khom người, ôm lấy Bông Tuyết đang nhào tới.
“Cũng còn chút lương tâm!”
Không giống Sầm Tung Y.
Ngu Thệ Thương nhìn đồng hồ, còn năm phút nữa tan làm, lúc đó dưới lầu đông người nhiều xe.
Ông vỗ đầu Bông Tuyết: “Đi với chị đi.”
Sầm Tô dắt Bông Tuyết ra khỏi tòa nhà thì dì đã lái xe đến cửa.
Cuộc gặp với Khang Kính Tín lúc nãy cứ như ảo giác.
Đúng lúc này, từ hầm xe tòa nhà có một chiếc sedan đen đang lái ra, người ngồi ghế sau thoạt tiên nhìn thấy một con Samoyed, sau đó là cô gái cao ráo bên cạnh nó.
Triệu Tuần chỉ nhìn thoáng qua nửa gương mặt, còn chưa kịp nhìn rõ thì Samoyed và cô gái cùng lên chiếc xe thương vụ.
Chỉ một cái nhìn, ông ta lại cảm thấy rất giống cựu giám đốc kỹ thuật của Y tế Tân Vận – Sầm Tô.
Ông từng gặp cô vài lần ở các hội nghị ngành, tuy chưa nói chuyện nhưng không xa lạ.
Xe thương vụ quay đầu, Triệu Tuần nhìn rõ biển số.
Biển xe hai vùng cảng Hồng Kông – Quảng Đông, chiếc này ông nhớ láng máng hình như Ngu Duệ từng ngồi.
Chắc là ông nhìn nhầm, người kia không phải Sầm Tô, có thể là một cháu gái nào đó của Ngu Thệ Thương.
Ngu Thệ Thương tuy phong lưu, nhưng luôn phân rõ công tư, chưa bao giờ đưa bạn gái tới công ty.
—
Sau khi Sầm Tô dẫn Bông Tuyết rời đi, Ngu Thệ Thương gọi cho bạn thân Thương Quân.
Lúc này Thương Quân vẫn chưa dậy, ở bên đó mới sáu giờ sáng.
“Tôi biết chênh lệch múi giờ.” Đây là câu nói đầu tiên của Ngu Thệ Thương. Ông tiếp tục: “Nhưng là chuyện liên quan đến Sầm Tô, nếu cậu không muốn nghe thì cũng không sao.”
Thương Quân vừa nghe liên quan đến Sầm Tô, chút khó chịu vì bị đánh thức lập tức biến mất.
“Không phải chiều nay cô ấy dắt Bông Tuyết đến chỗ anh sao? Xảy ra chuyện gì?”
Ngu Thệ Thương tóm gọn sự việc qua vài câu.
“Cô ấy và Khang Kính Tín đã nói gì cụ thể thì chỉ hai cha con họ biết.”
“Tôi bảo thư ký xem camera, Sầm Tô ôm Bông Tuyết đứng bất động, nhìn ra cửa sổ ngẩn người gần năm phút.”
“Nhưng khi đến văn phòng tôi thì như biến thành một người khác, nói cười thoải mái.”
“Dù Khang Kính Tín đối xử cô ấy thế nào thì đó vẫn là ba cô ấy, là người từng gửi gắm tình cảm lúc nhỏ, gặp rồi sao có thể thật sự như người xa lạ, không một gợn sóng.”
“Tôi còn nghe nói, ngày mai con gái út của Khang Kính Tín đính hôn, quy mô tiệc không nhỏ, mời nửa giới kinh doanh Thâm Quyến. Một bên thì mặc kệ không hỏi han, một bên lại nâng niu như trứng.”
Thương Quân không hỏi thêm, chỉ nói: “Tôi biết rồi.”
Cúp máy, anh bước xuống giường rửa mặt.
Từ phòng tắm đi ra, anh vẫn chưa nghĩ lát nữa gọi cho Sầm Tô thì nên nói gì.
Vài lời an ủi, cô cũng không cần.
Nhiều năm độc lập, cô đã quen tự chữa lành rất nhanh.
Hai tuần gần đây liên lạc ít hẳn, cuộc sống của anh dần trở lại quỹ đạo cũ:
tăng ca, công tác, quay vòng giữa các buổi xã giao.
Một mình thì đọc sách thư giãn, còn khi ở chốn phù hoa thì cố giữ bình tĩnh.
Đó mới là cuộc sống của anh.
Nhưng chỉ cần nghe chuyện liên quan đến cô, trong lòng vẫn bị ảnh hưởng.
Không thể không thừa nhận, nụ cười của cô, sự hài hước, thông minh, thẳng thắn, điều gì cũng hấp dẫn anh.
Nhưng sự vô tình của cô, anh thật sự không thích.
Buổi sáng anh còn cuộc họp thương vụ. Thương Quân lấy áo sơ mi và vest ra thay.
Khi đeo đồng hồ, động tác khựng lại.
Cuối cùng anh bỏ đồng hồ xuống, cầm điện thoại gọi cho Sầm Tô.
Cô bắt máy ngay: “Anh thấy không, em vẫn luôn chờ để nghe điện thoại anh đây.”
Thương Quân: “Là đúng lúc em đang cầm điện thoại thì có.”
Sầm Tô bật cười: “Đừng nói huỵch toẹt ra chứ.”
Cô chưa bao giờ đợi điện thoại anh, vì biết anh sẽ không chủ động gọi.
“Đây là lần đầu tiên anh tự gọi cho tôi trong khi tôi chưa hề gửi tin trước.”
Cô xúc một muỗng sữa chua, tiếp tục: “Với một đối tượng yêu đương ưu tú chất lượng cao như tôi, sau này anh sẽ vô cùng vinh hạnh vì từng được tôi thích đó.”
Thương Quân thêm điều kiện: “Là thích khi rảnh rỗi.”
Sầm Tô cười: “Anh đừng soi mói từng chữ như thế.”
Thương Quân đổi chủ đề: “Đang ăn tối à?”
“Chưa, đang ăn sữa chua. Dì mua cho tôi, tủ lạnh đầy đồ ăn vặt.” Cô nuốt sữa chua, giọng nhẹ nhàng: “Giờ tôi cũng sống trong cảnh áo đưa đến tay, cơm bưng đến miệng rồi. Thì ra cuộc sống được nuông chiều là như vậy.”
Không phải bà ngoại và mẹ không thương cô, chỉ là trước đây bận mưu sinh, ngày đêm vất vả, không có thời gian lo cho cô.
Từ nhỏ cô đã cố gắng chăm bà ngoại, làm những việc nhà trong khả năng.
Mười sáu tuổi đi du học, mọi thứ càng phải tự mình lo liệu.
Từ khi dì giúp việc nhà họ Ngu đến, nhà cửa gọn gàng sạch sẽ, chăm cô chu đáo, tỉ mỉ từng chút một, cưng cô như con gái.
Sầm Tô mới hỏi: “Anh gọi tôi có chuyện gì không?”
Chắc chắn là có. Dù sao anh không bao giờ gọi chỉ để quan tâm.
Thương Quân nói: “Không có.”
“Chỉ đơn thuần muốn quan tâm tôi?”
Thương Quân khẽ “ừ”.
Khóe miệng Sầm Tô không kiềm được mà cong lên: “Thương Quân, đợi anh công tác về, chúng mình yêu đương nhé, được không?”
Thương Quân không trả lời thẳng, chỉ nói: “Thời gian yêu đương lâu thêm chút thì thử cũng không phải là không được.”
Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤
Vỡi, cuối cùng cũng chốt yêu đương r 🤣🤣🤣🤣