Đoá Hồng Của Anh chương 38

ĐOÁ HỒNG CỦA ANH

CHƯƠNG 38: “Anh tự tạo con đường sáng sủa minh bạch cho mình, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của tôi.”

Biên tập: @CỏHoaLá

Sầm Tô rất to gan, sau khi mẹ cô bị Ngu Thệ Thương gọi đi, cô vẫn vòng tay ôm cổ Thương Quân.

Tóc cô nhỏ nước xuống, Thương Quân túm mái tóc dài của cô trong tay, nhẹ nhàng vắt khô: “Vừa nãy thì lo lắng đến mức muốn trèo lên cây, bây giờ lại trở nên ung dung rồi.”

Sầm Tô đắc ý nói: “Có chủ tịch Ngu ở đây, em không sợ.”

Không hiểu sao cô rất tin tưởng Ngu Thệ Thương.

Một người đứng đầu tập đoàn danh giá, nếu muốn kéo người ta lại trò chuyện thêm vài câu, tất nhiên không thành vấn đề.

Cô hất nước lên ngực anh: “Yêu em có phải rất thú vị không? Vừa kích thích vừa mạo hiểm.”

Thương Quân châm chọc cô: “Đủ kích thích luôn đấy. Cũng may anh được Thương Uẩn và Thương Thấm tôi luyện ra trái tim mạnh mẽ, nếu không lấy đâu ra cái mạng mà yêu em?”

Sầm Tô cười, cố gắng ghé lên cắn vành tai anh, nhưng lại không với tới.

Cô kéo cổ anh xuống: “Anh cúi đầu xuống một chút, em không với tới.”

Thương Quân đưa ra điều kiện: “Có phải cắn xong thì em sẽ về không? Lỡ Ngu Thệ Thương không ngăn được, bị dì Sầm bắt gặp, em lại đổ lỗi cho anh.”

Sầm Tô dứt khoát đồng ý: “Vâng.”

Vành tai không phải là chỗ nhạy cảm của Thương Quân, nhưng lần đầu tiên hai người làm chuyện đó cô đã cắn anh, cảm giác dù sao cũng khác.

Đã hứa với cô rồi, không còn cách nào.

Anh cúi đầu để vừa tầm với của cô.

Sầm Tô ngậm lấy vành tai trái của anh, không nỡ cắn, chỉ mút nhẹ nhàng.

Xung quanh bốc hơi nghi ngút, nước suối sủi bọt ùng ục.

Nhiệt độ cơ thể Thương Quân đột ngột tăng vọt, may mà đây là hồ nước nóng, có thể đổ lỗi cho nhiệt độ nước.

Anh nhẹ vỗ lưng cô, ra hiệu đủ rồi.

Tự kiềm chế như thế này, thực ra khá khó.

Ở bên cô, anh đôi khi lại không muốn nhịn.

Từ lần đầu tiên cô trêu chọc anh trong thư phòng, làm bộ muốn hôn anh, anh đã mặc kệ cô, cũng như buông thả chính mình.

Nếu không, làm sao cô có cơ hội bước vào cuộc sống của anh.

Cô luôn muốn sự ưu ái đặc biệt từ anh, và hy vọng sự ưu ái đó chỉ dành cho mình cô.

Anh biết.

Vì vậy, đối với cô, anh có cầu tất ứng.

Giống như bây giờ.

Sầm Tô hôn thỏa mãn, bước ra khỏi hồ nước nóng, không kịp lau khô người mà thẳng tay quấn áo khoác dài chống nắng vào.

Thương Quân thì thong thả, bước vào hồ bơi để hạ nhiệt.

“Nếu vừa rồi bị dì bắt gặp, em định làm gì?” Anh hỏi người đang vén mái tóc ướt lên bên bờ.

Sầm Tô nói: “Thì em sẽ nói với mẹ là em ưng ý anh ngay từ cái nhìn đầu tiên, định theo đuổi anh. Nhưng anh không thích em.”

Cô cầm điện thoại trên ghế nằm lên mới phát hiện dì đã gọi cho cô ba cuộc.

“Em về đây, lát nữa video call.”

Cô cười chỉ vào cây cổ thụ giữa hồ bơi: “Ngày mai em nhất định phải trèo lên đó cho anh xem.”

Nói xong, cô xách dép lê, gần như chạy bước nhỏ về sân nhà mình.

Lúc này, ở phía sân thượng bằng gỗ.

Sầm Tung Y nhìn chằm chằm vào Ngu Thệ Thương.

Ngu Thệ Thương thì nhìn chằm chằm vào Bông Tuyết.

Còn Bông Tuyết lúc thì nhìn Sầm Tung Y, lúc lại nhìn Ngu Thệ Thương.

Sầm Tung Y thực sự không ngờ ông vẫn bối rối như xưa, bà không trêu chọc ông nữa.

“Anh đã tìm đến homestay của tôi chính xác như thế, vậy chồng trước của tôi là ai chắc anh biết rồi chứ?”

Ngu Thệ Thương cuối cùng cũng nhìn bà ấy: “Đã biết.”

“Vậy mà anh vẫn giao dự án Tinh Hải Toán Lực cho anh ta?”

“Lúc đó không biết mối quan hệ giữa anh ta và em.” Ngu Thệ Thương nói thẳng: “Nếu biết thì sẽ không giao.”

Ông chính là người nhỏ nhen như vậy.

Dừng một chút.

“Em quan tâm đến Tinh Hải Toán Lực là vì anh ta hay vì tôi?”

Ngay cả giọng điệu khi ghen tuông cũng giống hệt như trước kia.

Sầm Tung Y mỉm cười, nói: “Chẳng liên quan gì đến hai người cả. Anh cảm thấy tôi sẽ để ý đến mấy người đàn ông có tuổi sao?”

Ngu Thệ Thương: “…….Sầm Tung Y, tôi nhỏ tuổi hơn em.”

“Thế thì sao?” Sầm Tung Y nói, “Bây giờ tôi chỉ thích người không quá 45 tuổi thôi.”

“……….”

Im lặng mấy giây, Ngu Thệ Thương vẫn cố chấp hỏi: “Sao em lại quan tâm đến Tinh Hải Toán Lực?”

“Con gái tôi làm ở Tân Vận. Tin tức nào liên quan đến Tân Vận tôi đều bấm vào xem. Sau đó mới thấy nhà các anh cũng tham gia dự án này. Ngu Thệ Thương, anh hiểu rõ tôi mà. Tôi có phải kiểu sống chết vì yêu đâu? Sao còn đi để ý đến người yêu cũ được? Bất kể là bạn trai cũ hay chồng cũ, cùng lắm là tiện tay mở ra thì liếc qua thôi.”

Bà nói tiếp: “Tôi chưa bao giờ nhìn lại phía sau. Không chỉ với anh, mà với tất cả mọi người.”

Bà đột ngột chuyển đề tài, hỏi ông: “Mấy năm nay sao anh lại sống y như ba của anh vậy?”

“Không biết.”

Ông không biết bà hỏi vậy có được coi là quan tâm ông không.

Ngu Thệ Thương tháo kính ra, tùy tiện vén vạt áo phông lên lau tròng kính một cách thờ ơ.

“Không phải anh ghét ông ấy nhất sao?”

Ngu Thệ Thương đeo kính vào, im lặng một lát, nói: “Tôi và ba tôi không giống nhau. Tôi không phụ lòng bất cứ ai. Ít nhất tôi không lừa dối, không che giấu, không bạc đãi, đều là chia tay trong hòa bình.”

Sầm Tung Y hứng thú hỏi: “Anh có bao nhiêu đứa con?”

Không kết hôn không có nghĩa là không có con.

Ngu Thệ Thương không muốn nói dối, nhưng trước mặt bà ấy, ông không cam lòng chịu lép vế mọi mặt.

Bà đã không còn yêu ông từ lâu rồi, ngay khoảnh khắc đề nghị chia tay, chỉ có ông từng nuôi ảo tưởng.

Hơi dừng lại, ông nói: “Không ít.”

“Coi chừng đến khi anh già, chúng nó giành nhau rút ống thở của anh đấy.”

Ngu Thệ Thương: “Vì vậy tôi mới ghen tị với em vì có một cô con gái tính cách tốt như vậy.”

Thực ra ông ghen tị với Khang Kính Tín.

Khang Kính Tín và bà quen nhau từ khi còn trẻ, lại có Sầm Tô là cô con gái thông minh xinh đẹp.

Sầm Tung Y đã nhận ra sự ghen tuông của ông, không tiếp tục chủ đề này nữa.

Bà nói rõ một số điều trước: “Ngu Thệ Thương, nếu anh đến tìm tôi để nối lại duyên xưa, e rằng sẽ thất vọng. Nhưng nếu chỉ đến thăm tôi thì tôi rất vui, cũng chúc mừng anh trở thành người đứng đầu nhà họ Ngu.”

“Cảm ơn.”

Im lặng một lát, Ngu Thệ Thương hỏi bà: “Em còn nhớ em từng nói muốn mời tôi đến Hải Thành chơi không?”

Với tính cách của bà, lúc yêu nhau rất có thể đã nói thế.

Nhưng năm tháng không tha cho ai, bà không nhớ ra.

Sầm Tung Y thẳng thắn: “Anh đã đến thăm tôi rồi, tôi cũng không thể keo kiệt. Muốn đi đâu chơi? Tôi sẽ làm hết trách nhiệm của chủ nhà.”

Ngu Thệ Thương nói: “Em sắp xếp đi.”

Sau một hồi bị trêu chọc mà vẫn có thể xoay chuyển tình thế, ông có cơ hội cùng bà du ngoạn Hải Thành, chuyến đi này đáng giá rồi.

Nhưng đột nhiên bà dễ nói chuyện như vậy, hơi ngoài dự đoán của ông.

Bông Tuyết lợi dụng lúc họ nói chuyện, lén lút lăn lộn trên sàn nhà.

Nó muốn ra ngoài chơi, nhưng trước mặt Sầm Tung Y lại không dám làm nũng, chỉ có thể rên rỉ.

Sầm Tung Y xoa Bông Tuyết: “Bé cưng, chúng ta đi thôi.”

Nghe nói được đi chơi, Bông Tuyết “vụt” một cái bật dậy.

“Chào chú đi con.”

Ngu Thệ Thương đưa tay ra: “Mi còn nhận ra tao không?”

Bông Tuyết lè lưỡi, chân trước nhảy vọt lên đùi ông, nhiệt tình không tả xiết.

Ngu Thệ Thương nghĩ đến dáng vẻ của nó trước mặt Sầm Tung Y, trong lòng không khỏi khẽ thở dài.

Sầm Tung Y chợt nhớ ra hỏi: “Anh cũng nuôi một con Samoyed sao?”

Ngu Thệ Thương “ừm” một tiếng.

Sầm Tung Y chỉ hỏi bâng quơ, không nói thêm nữa, dắt Bông Tuyết chuẩn bị rời đi.

Ngu Thệ Thương chợt nhớ đến Thương Quân và Sầm Tô, không biết hai người đó đã đi hẹn hò ở nơi khác hay vẫn mạo hiểm tìm kiếm kích thích trong hồ bơi.

Để đề phòng, ông nói với Sầm Tung Y: “Cháu trai của bạn thân tôi vẫn đang bơi ở đằng kia, cậu ấy có một tật xấu là khi bơi không thích bị người khác làm phiền.”

“Được.”

Sầm Tung Y an ủi Bông Tuyết: “Bé cưng, dì đưa con đến một nơi vui hơn nhé, có được không?”

Bông Tuyết cũng không biết nơi nào vui hơn, dù sao thì Sầm Tung Y nói gì nó cũng nghe, vui vẻ đi theo bà.

Nhìn bóng lưng một người một chó đi xa, Ngu Thệ Thương không khỏi thở dài.

Mãi đến khi người đi xa rất lâu, mùi hương độc đáo đó mới từ từ tan đi.

Ông xoa sống mũi, tinh thần luôn căng thẳng lúc này mới thả lỏng.

Nghĩ đến việc vừa nãy bà liếc nhìn chiếc áo thun của ông mấy lần, ông cúi đầu nhìn lướt qua ngực mình, phẳng phiu sạch sẽ, không có gì bất thường.

Có lẽ tối nay ông không nên mặc áo thun bình thường mà nên mặc áo sơ mi công sở thì sẽ trông chững chạc hơn một chút.

Ông đang chống tay nhắm mắt nghỉ ngơi âm thầm ảo não thì người vừa bơi xong đi tới.

Nghe thấy tiếng bước chân, Ngu Thệ Thương mở mắt.

Thương Quân ngồi đối diện ông, vặn nắp chai nước soda uống vài ngụm rồi mới hỏi: “Nói chuyện thế nào rồi? Có nói muốn tác hợp cho tôi và Sầm Tô làm quen không?”

“…….”

Ông quên sạch chuyện này, suốt cả buổi không hề nhớ đến.

Nhưng Ngu Thệ Thương lại không muốn nói cho người khác biết Sầm Tung Y là mối tình đầu mà ông nhung nhớ trong suốt những năm qua.

Nếu để Thương Quân biết ông từng yêu một người phụ nữ lớn hơn mình ba tuổi, còn từng ngượng ngùng, làm sao ông giữ được uy nghiêm sau này?

Dáng vẻ khác của ông trước mặt Sầm Tung Y cứ để một mình bà ấy biết là được.

Ngu Thệ Thương đành bịa ra một lý do: “Mẹ Sầm Tô hiểu lầm tôi có ý với bà ấy, tôi không giải thích.”

Thương Quân: “Tại sao anh không giải thích?”

Ngu Thệ Thương: “Mục đích ban đầu của việc bắt chuyện là để cậu và Sầm Tô có thể nói chuyện công khai, thuận lý thành chương đi dạo trên bãi biển. Vì Sầm Tung Y hiểu lầm tôi muốn theo đuổi bà ấy, chẳng phải cậu có thể lấy cớ tác hợp tôi với bà ấy để đi tìm Sầm Tô sao? Như vậy Sầm Tung Y sẽ không đa nghi.”

Thương Quân: “…”

Hoàn toàn ngược lại với kế hoạch.

Ban đầu là để hai người lớn tác hợp anh với Sầm Tô, bây giờ ngược lại, anh phải tự mình đi “tác hợp” hai người họ.

Anh nhìn bạn thân: “Anh tự tạo con đường sáng sủa minh bạch cho mình đi, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của tôi.”

Ngu Thệ Thương: “…”

Lần đầu tiên ông ấy cảm thấy chột dạ.

Ông giữ vẻ mặt không đổi, nói: “Cái gì mà sáng sủa chứ, đâu phải cậu không biết tôi chẳng có hứng thú với tình chị em.”

Thương Quân không nghi ngờ câu này.

Ngu Thệ Thương nói tiếp: “Ngày mai có thể tôi sẽ ra ngoài cùng Sầm Tung Y.”

Thương Quân khó tin: “… Mới nói chuyện được bao lâu, hai người đã thân thiết như vậy rồi?”

“Không phải cậu hối thúc tôi sao? Biết làm sao đây?”

Ngu Thệ Thương không ngờ có ngày mình lại phải nói dối với hậu bối, đây là điều ông ấy từng khinh thường nhất, nhưng giờ lại đang làm.

Mọi chuyện đã đến nước này, chỉ có thể tiếp tục nói dối.

“Tôi cố gắng kéo dài thời gian về phòng, cả ngày không đủ để cậu và Sầm Tô hẹn hò à? Cho dù bị nhân viên homestay nhìn thấy hai người ở cạnh nhau thì cũng không sao, Sầm Tô có thể nói là cậu đang hỏi thăm tình hình của mẹ cô ấy.”

Bị sắp xếp đâu ra đấy, Thương Quân nhất thời không biết phản bác thế nào.

Anh lại uống liền mấy ngụm nước soda, vẫn không biết nên nói gì.

Không có Sầm Tung Y bên cạnh, Ngu Thệ Thương dần bình tĩnh lại, lý trí cũng trở lại hoàn toàn.

“Không phải cậu hy vọng tôi quan tâm Sầm Tô hơn sao? Nếu tôi và mẹ cô ấy thành bạn bè, việc quan tâm chẳng phải càng danh chính ngôn thuận hơn à?”

Thương Quân: “Mẹ Sầm Tô đã hiểu lầm anh thích bà ấy rồi, còn có thể làm bạn bè sao?”

“Chính cậu cũng nói là hiểu lầm mà? Sao, trong mắt cậu, ngay cả khả năng làm sáng tỏ một hiểu lầm tôi cũng không có hả?”

Ngu Thệ Thương bảo anh không cần lo lắng, “Chỉ cần tôi muốn, tôi có thể trở thành bạn bè có chừng mực với Sầm Tung Y. Đương nhiên cần một chút thời gian. Khoảng thời gian này chẳng phải vừa hay có lý do để cậu và Sầm Tô hẹn hò à?”

Ông ấy cam kết: “Sau khi về Thâm Quyến, tôi sẽ từ từ trở thành bạn bè với Sầm Tung Y. Lâu dần, Sầm Tung Y sẽ cảm nhận được ranh giới của tôi.”

Ngu Thệ Thương có sự cân nhắc riêng đối với Sầm Tô: “Thông qua việc trở thành bạn bè với mẹ để quan tâm cô ấy sẽ mang lại cho cô ấy cảm giác an toàn hơn so với việc tôi tỏ ra quan tâm trực tiếp.”

Sầm Tô may mắn ở chỗ giống Sầm Tung Y, thường khiến ông quên mất cô ấy là con gái của Khang Kính Tín, chỉ cảm thấy cô ấy là con gái của Sầm Tung Y.

Thương Quân cuối cùng cũng bị thuyết phục.

Nếu Ngu Thệ Thương có thể quan tâm Sầm Tô, bù đắp một số nuối tiếc của cô thì chuyện Ngu Thệ Thương không quan tâm đến sống chết của anh hôm nay, anh miễn cưỡng có thể tha thứ.

Ngu Thệ Thương thấy cuối cùng mình cũng qua cửa, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Sầm Tung Y hôm nay đã nói đủ rõ ràng, sẽ không cân nhắc quay lại với ông.

Nếu chưa từng yêu bà, có lẽ ông sẽ nghĩ rằng bà đang giả vờ từ chối để ông theo đuổi thêm.

Vì đã từng yêu nhau, ông hiểu tính cách của bà.

Nếu bà cảm thấy phù hợp thì sẽ không đợi ông theo đuổi mà bà sẽ đã tự mình ra tay rồi.

Danh dự đối với bà ấy, chưa bao giờ là điều quan trọng.

Sống tự do tự tại, hưởng thụ kịp thời mới là quan trọng nhất.

Điểm này hai mẹ con họ lại rất giống nhau.

“Ngày mai hai người đi đâu?” Thương Quân hỏi.

Ngu Thệ Thương: “Hải Thành đâu cũng là cảnh đẹp, chắc là đi dạo loanh quanh thôi, tùy theo sắp xếp của mẹ Sầm Tô. Tính bà ấy thẳng thắn, mặc dù hiểu lầm tôi có ý với bà ấy, nhưng sau khi bày tỏ thái độ từ chối khéo, bà ấy vẫn rất hào phóng đồng ý làm hướng dẫn viên. Cậu không cần lo tôi và bà ấy không có chuyện để nói. Thật sự không được thì còn có thể nói chuyện làm ăn.”

Thương Quân không lo lắng chuyện này, một người là người đứng đầu tập đoàn, một người là bà chủ homestay ngày ngày tiếp xúc với du khách khắp nơi, kiến thức của hai người không đến mức chẳng có chuyện để nói.

Điều anh lo lắng là, mối quan hệ của anh và Sầm Tô lần này lỡ mất sự tác hợp của người lớn, sau này e rằng rất khó có cơ hội.

Trở lại trên lầu, Thương Quân gọi điện cho Sầm Tô, kể hết tình hình bên Ngu Thệ Thương cho cô nghe.

Sầm Tô vừa tắm xong, đang lau tóc, nghe xong bật cười: “Bây giờ chuyển thành anh đi tìm em, cùng nhau ‘tác hợp’ hai người họ à?”

Thương Quân: “Gần như vậy. Anh là đứa cháu trai hiếu thảo, vì nửa đời sau của chú mình nên quyết định tìm em giúp đỡ, tác thành hạnh phúc cho tuổi trung niên.”

Sầm Tô cười ha hả: “Mạch suy nghĩ của chủ tịch Ngu kiểu gì vậy trời?”

“Ai mà biết.” Thương Quân dựa vào lan can sân thượng, “Chắc là do lớn tuổi đấy.”

“Vậy ngày mai em có thể ra sân thượng trước cửa uống trà ngắm biển rồi à? Anh sẽ đến tìm em chứ?”

“Ừ.”

“Cuối cùng cũng có thể cùng anh ngắm biển trò chuyện ở nơi em thích nhất.” Cô nói, “Lúc nhỏ em cứ nằm bò trên cái bàn đó ngắm biển, ngắm bao nhiêu năm cũng không chán.”

Cô lại chia sẻ với anh một vài mảnh ký ức cuộc sống, nói hồi nhỏ thích ăn cơm ngoài sân nhất.

Thương Quân: “Tối qua không phải mọi người vừa ăn hải sản ngoài sân sao?”

“Đúng vậy. Anh nghe thấy tiếng chúng em nói chuyện à?”

“Ừm. Chỉ có tiếng Quảng Đông của em là ít giống nhất, cũng nói ít nhất. Chỉ lo ăn hải sản thôi à?”

Sầm Tô cười, hỏi anh: “Anh có muốn nếm thử hải sản mẹ em làm không? Ngon cực kỳ luôn.”

“Không phải em không muốn anh gặp dì sao?”

“Nhưng em muốn anh được ăn hải sản ngon, với em điều đó quan trọng hơn.”

Sầm Tô quả thực không muốn gặp phụ huynh với tư cách là bạn trai bạn gái, chưa nói đến chuyện yêu nhau dài hay ngắn, mới yêu nhau mấy ngày, còn lâu mới đến mức gặp mặt phụ huynh.

Nhưng anh lại muốn mẹ cô biết anh như vậy, vậy thì làm quen một chút.

Anh đã cố gắng hết sức để đáp ứng yêu cầu của cô.

Cô cũng sẽ làm những gì mình có thể vì anh.

“Nếu anh muốn nếm thử, sáng mai em sẽ nói với mẹ em.”

“Lấy cớ gì để qua đó? Không dễ đâu.”

“Yên tâm, em có cách, lấy chủ tịch Ngu làm bình phong.”

“……..”

Thương Quân lo lắng: “Vốn dĩ dì đã hiểu lầm Ngu Thệ Thương có ý với dì rồi, em lấy anh ta làm bình phong, có khi lại biến khéo thành vụng đấy?”

Sầm Tô: “Em có cách của mình. Em hiểu mẹ mà, em biết làm thế nào để mẹ không nghi ngờ cũng không từ chối.”

Nói rồi, cô cười: “Anh còn lo lắng về năng lực của học sinh giỏi yêu đương như em sao? Anh không thích ăn cơm trong phòng buồn tẻ, dù sao em cũng phải nghĩ cách để anh cảm nhận sự náo nhiệt một chút chứ.”

“Sao em biết anh không thích dùng bữa trong phòng?”

“Lần đầu tiên gặp anh ở nhà hàng trên không của khách sạn ở Thâm Quyến, em đã biết rồi. Anh ở phòng tổng thống, lại là khách sạn nhà Ngu Thệ Thương, muốn ăn gì đầu bếp lại không nấu riêng cho anh? Nhưng anh vẫn đến nhà hàng. Em đoán anh thích nơi náo nhiệt nhưng lại yên tĩnh, nên anh sống ở tầng cao khu vực sầm uất, đến những nhà hàng đông người nhưng trang nhã.”

Sầm Tô nằm bò bên giường nhìn ra mặt biển sâu thẳm, “Anh thích gì, em sẽ cố gắng mang đến cho anh điều đó.”

Ở đầu dây bên kia, Thương Quân im lặng rất lâu.

Anh hiếm khi bị xúc động.

Nhưng khoảnh khắc này, anh lại không biết phải đáp lại cô thế nào.

Trừ cô ra, cho đến nay tất cả mọi người đều không hiểu, tại sao anh có biệt thự không ở, cứ nhất định phải ở căn hộ áp mái.

“Ngủ ngon nhé, ngày mai nhất định sẽ cho anh ăn hải sản.”

Thế là sáng sớm hôm sau, Sầm Tô vừa rạng sáng đã dậy, trước tiên giả vờ đi dạo một vòng bên ngoài, trở về liền đi vào bếp tìm Sầm Tung Y.

Sầm Tung Y vừa đi dạo biển về không lâu, đang làm bữa sáng.

Thấy có người vào bếp, bà quay đầu lại: “Con dậy sớm vậy?”

“Con đi dạo một vòng rồi.” Sầm Tô chuyển đề tài, “À mẹ ơi, mẹ đoán xem con đi dạo gặp ai?” Thực ra cô chẳng gặp ai cả, tối qua cô đã nghĩ kỹ lời nói dối rồi, làm thế nào để mời Thương Quân đến nhà ăn hải sản một cách trôi chảy.

Sầm Tung Y: “………… Ai?”

Đừng là Ngu Thệ Thương đấy nhé.

Sầm Tô nói: “Là khách trọ ở homestay mình. Anh ấy còn chủ động chào hỏi con, tìm con nói chuyện.”

“Có phải người khoảng bốn mươi tuổi, đeo kính không?”

“Không phải, rất trẻ. Người đeo kính mẹ nói chắc là chú của anh ấy.”

Sầm Tung Y không lộ vẻ gì: “Cậu ấy tìm con nói chuyện gì?”

“Nói là anh ấy và chú anh ấy đều thích ăn hải sản. Tối qua chúng ta ăn hải sản ngoài sân, trùng hợp họ ở trên sân thượng nhìn thấy, rất ngưỡng mộ gia đình mình vừa nói vừa cười. Họ ăn chán những món đóng gói mang về từ nhà hàng rồi, nên hỏi con liệu có thể mời mẹ làm một bữa hải sản không, họ sẽ trả thêm tiền. Con nghĩ khách trọ đã đề nghị rồi, lại không phải yêu cầu quá đáng gì, nên con đã đồng ý.”

Sầm Tung Y: “…”

Sầm Tô kẹp một miếng giăm bông chiên, vừa ăn vừa nói: “Anh ấy khá lịch sự, nói chuyện rất nhiều. Chúng con gặp nhau trên đường chạy ven biển, anh ấy chạy bộ, nên vừa đi vừa nói chuyện. Hóa ra họ từ Hông Kông đến để du lịch.”

Sầm Tung Y thầm nghĩ, điểm này thì không nói dối.

Sầm Tô tiếp tục bịa chuyện: “Sau đó nói đến việc con làm ngành gì, không ngờ nói qua nói lại, lại phát hiện có quen người quen chung.”

“Ai?”

“Sếp cũ của con, Thương Uẩn.”

Sầm Tô cảm thán mình bịa chuyện quá hoàn hảo, đến mức cô cũng sắp tin rồi.

Nhưng Thương Uẩn đúng là một thương hiệu vàng, ngay cả mẹ cô cũng có ấn tượng rất tốt về anh ta.

Sầm Tung Y gật đầu, không nói nhiều.

Tập đoàn Tân Vận vốn hợp tác chặt chẽ với nhà họ Ngu, vị khách trọ trẻ tuổi này là cháu trai của Ngu Thệ Thương, cùng một giới, không quen biết mới là lạ.

Sầm Tô: “Con nghĩ đã là bạn của sếp Thương, mà sếp Thương trước đây lại rất quan tâm con, con cũng phải làm tròn bổn phận chủ nhà, nên mời anh ấy và chú anh ấy đến nhà mình ăn hải sản.”

Sầm Tung Y: “…”

Ngu Thệ Thương không dám tự mình mở miệng nói với bà, lại sai cháu trai mình đến.

Trong lòng Sầm Tô thầm niệm mấy câu xin lỗi Ngu Thệ Thương.

Hết cách rồi, sự việc đã đến nước này, chỉ có thể “làm tổn thương” lẫn nhau.

Bây giờ còn một chuyện khá đau đầu, đến lúc đó giới thiệu Thương Quân thế nào?

Chẳng lẽ phải đặt cho anh một cái tên mới?


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Đoá Hồng Của Anh do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *