EM TỰA GIÓ NAM
CHƯƠNG 36: Hôn sâu
Editor: Cỏ May Mắn
–
Lại một lần nữa, bốn mắt nhìn nhau.
Dù sao thì ai cũng đừng hòng tốt hơn ai.
/Bạn đang đọc truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ do Cỏ May Mắn biên tập./
Hứa Tri Ý ở cách đó hàng chục mét quay lại nhìn người và xe bên đường. Người đàn ông một tay chống lên thân xe, tay kia cầm lấy nắm cửa, không thấy anh mở cửa xe, chắc là tài xế của anh trai đã khóa cửa bên trong nên anh không mở được.
“Anh bảo tài xế mở cửa xe cho Tưởng Tư Tầm đi.” Cô quay người lại nói với anh trai: “Muốn tính sổ thì các anh trở về rồi tính.”
Lúc này em gái không đeo kính cận nên đương nhiên không thể nhìn thấy vẻ mặt của Tưởng Tư Tầm hiện giờ. Nếu đoán không lầm thì tối nay Tề Chính Sâm cũng không nhượng bộ, cậu ta cũng không yêu cầu tài xế khóa cửa xe, hai người gặp nhau chính diện.
Hứa Hành vỗ vỗ vai em gái: “Đợi anh ở đây nhé, anh qua nói chuyện với Tưởng Tư Tầm vài câu.”
Anh đang định rời đi thì bị em gái nắm lấy cánh tay: “Ấy, anh.”
“Sao nào, em không nghĩ là anh định đánh cậu ta thật đấy chứ?”
Hứa Tri Ý nắm lấy khuỷu tay anh trai không buông: “Là em tỏ tình với anh ấy, em đã thích anh ấy sáu năm rồi. Anh à, anh ấy không phải Lộ Kiếm Lương, càng không phải là Lộ Kiếm Ba.”
Hứa Hành kinh ngạc: “Mấy năm?”
“Sáu năm.”
Hứa Hành không thể tin được: “Hai mươi tuổi em đã thích cậu ta?”
Hứa Tri Ý phóng khoáng thừa nhận: “Lần đầu gặp mặt em đã có thiện cảm với anh ấy.”
“…..” Hứa Hành không nói nên lời, em gái thích Tưởng Tư Tầm còn lâu hơn khoảng thời gian con bé quen biết người anh trai này. Anh ấy bỏ tay em gái ra, lại dặn lần nữa: “Ở đây chờ anh.”
Sợ nổi lên cãi vã, Hứa Hành lao tới, chẳng biết kiếp trước anh ấy đã tạo nghiệt gì nữa.
Bên kia, cửa kính chỉ nhìn được một chiều của xe đã hạ xuống hết cỡ.
Tưởng Tư Tầm buông tay nắm cửa, từ từ đứng thẳng dậy.
Hứa Hành đến gần, hơi đẩy Tưởng Tư Tầm về phía sau, anh ấy tựa người vào cửa sổ xe, đặt thân mình vào giữa hai người họ, hạ giọng: “Đã đụng phải nhau rồi thì thoải mái hơn một chút, giải quyết sự tình ngay tại đây đi. Hiện giờ sự thật trước mắt là một người đã kết hôn, một người thì có thiện cảm với sếp mình ngay ngày đầu tiên thực tập, còn một người lại đột nhiên có hứng thú với nhà họ Lộ. Các cậu tự mình lo liệu đi.”
Nói xong anh ấy quay người bỏ đi, đến tìm em gái.
Tề Chính Sâm vẫn chưa lấy lại tinh thần sau câu nói “có thiện cảm với sếp mình ngay ngày đầu tiên thực tập”.
Tưởng Tư Tầm vẫn nhớ ngày hôm đó, ở bên trong thang máy anh nhận ra cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Bữa đó cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng có thắt nơ phối với chân váy dài màu kaki.
Người đối diện nãy giờ không nói gì, Tề Chính Sâm nhích vào giữa chừa một chỗ: “Có lên không?”
Tưởng Tư Tầm liếc mắt nhìn về phía Hứa Tri Ý, vì có Hứa Hành kéo dài thời gian nên tạm thời cô sẽ không tới đây, nhưng anh cũng không có ý định lên xe.
Tề Chính Sâm đưa cho anh một điếu xì gà qua cửa sổ xe: “Tối qua tôi cũng giống cậu, mãi đến đêm mới bình tĩnh được.”
Tưởng Tư Tầm cầm điếu xì gà, gõ lên mu bàn tay nhưng không hút thuốc.
Đã bỏ thuốc rồi, không có ý định phá lệ nữa.
Mấy phút trôi qua, suy nghĩ không còn hỗn loạn như lúc nãy: “Hứa Hành xúi cậu đến đây à?”
“Xem như là vậy.” Tề Chính Sâm giải thích cho Hứa Hành: “Trước khi đến đây Hứa Hành không biết em rể của cậu ta là ai. Tối hôm qua trên đường đụng phải cậu và Tri Ý.”
Trước kia lúc tình bạn thuở nhỏ vẫn còn lấp lửng ở giữa, mỗi khi nhắc đến Tri Ý thì rất kín kẽ. Bây giờ lớp giấy cửa sổ đã bị xuyên thủng, nhắc đến Hứa Tri Ý, dục vọng chiếm hữu của mỗi người rất mãnh liệt.
Tưởng Tư Tầm nghịch điếu xì gà: “Nếu cậu có gì muốn hỏi thì tối nay tôi sẽ giải đáp hết.”
“Không có.” Tề Chính Sâm không cầm điếu xì gà, trong tay anh ta chỉ có một chiếc bật lửa màu xanh đen, ngón tay vô ý bật lửa lên. Hiện giờ anh ta một nửa ghen tị, một nửa an tâm.
An tâm là vì cô đã gặp được người thiên vị cô.
Ghen tị là vì Tưởng Tư Tầm là người sẽ ở bên cô cả cuộc đời.
Tề Chính Sâm nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ xe, ánh mắt vô định, khung cảnh đều là hư vô. “Trước mắt cậu đừng nói chuyện này với Tri Ý, nếu không cô ấy sẽ không an tâm yêu đương. Con người cô ấy luôn coi trọng những người đối xử tốt với mình hơn chính bản thân cô ấy. Khi nào tôi hoàn toàn buông được cô ấy rồi, tôi sẽ tự mình nói chuyện này với cô ấy.”
Về mặt lý trí, anh ta biết mình nên buông cô.
Nhưng trong lòng anh ta không nỡ.
“Tôi thật sự có một vấn đề, vốn dĩ tôi đã bảo Hứa Hành đi tra, nhưng chắc cậu ta đã quên mất.”
“Vấn đề gì?” – cohoala.com
“Cặp ly cà phê kia là cậu tặng cho Tri Ý?”
Tưởng Tư Tầm im lặng một lúc, cuối cùng gật đầu: “Ừ.”
“Cậu mua khi nào?”
“Chiều ngày 12 tháng 9 sáu năm trước, khoảng ba giờ hơn.” Cho dù trí nhớ của Tề Chính Sâm có tốt đến đâu thì anh ta cũng sẽ không có ấn tượng gì về ngày này. Tưởng Tư Tầm nhắc: “Hai ngày trước khi cậu gọi điện cho tôi nói cậu thích Tri Ý.”
Tề Chính Sâm ngây người, cơ thể như bị rút cạn sức lực, bỗng chốc mất đi chỗ dựa, anh ta phịch người vào lưng ghế. Đây rõ ràng là câu trả lời mà anh ta muốn nghe, là liều thuốc cứu mạng của anh ta, nhưng cũng là câu trả lời anh ta sợ nghe thấy nhất.
Bởi vì anh mà hai người bọn họ bỏ lỡ sáu năm.
Môi anh khẽ mấp máy: “Vậy tại sao cậu đột nhiên có hứng thú với nhà họ Lộ?”
Tưởng Tư Tầm: “Không đi tranh giành gia sản, chẳng lẽ ở lại tranh người với cậu?”
Tề Chính Sâm trầm mặc hồi lâu, lâu đến mức chiếc bật lửa trong tay cũng bị ủ ấm.
Cuối cùng, anh ta ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang đứng cách đó không xa. Dù sao cũng phải đâm dao, nếu không thì những áp lực, đau khổ và tự trách đã tích tụ từ lâu của hai người sẽ không thể giải tỏa được. “Đúng rồi, Tri Ý đã nói với tôi rằng sau này nếu tôi có mâu thuẫn với ông xã của cô ấy thì cô ấy cũng sẽ kiên định đứng về phía tôi, bất kể tôi đúng hay sai. Cho dù bây giờ cô ấy đã cắt đứt liên lạc với tôi nhưng nếu một ngày nào đó tôi có mâu thuẫn với cậu thì cô ấy vẫn sẽ nghiêng về phía tôi.”
Tưởng Tư Tầm: “……”
Thọc dao xong, trong lòng Tề Chính Sâm chắc sẽ thoải mái hơn chút, Tưởng Tư Tầm cũng không khách sáo: “WeChat của Tri Ý hiện giờ chỉ ghim duy nhất một mình tôi.”
Tề Chính Sâm: “……”
Con dao này đâm sâu thật.
“Dù không ghim tin nhắn của tôi lên đầu, thì tôi…” chắc chắn cũng xếp đầu trong danh sách những người thân của cô ấy, trong lòng cô ấy luôn có một vị trí dành cho anh ta.
Câu nói kế tiếp đột nhiên im bặt: “Thôi, tôi được ghim lên trên đầu nhiều năm như vậy, hôm nay tôi cho cậu được ghim một lúc.”
Tưởng Tư Tầm không chọc nữa, ném điếu xì gà qua cửa kính xe: “Để Hứa Hành hút đi. Hôm nay trước mắt cứ như vậy đã, cậu về dưỡng thương, tôi cũng về dưỡng sức, gặp lại ở Bắc Kinh.”
Tề Chính Sâm không còn sức nói nữa, nâng cửa kính xe lên.
Cách một tấm kính đen, không ai có thể nhìn thấy ai.
Tưởng Tư Tầm nói với hai anh em vẫn đang trò chuyện: “Tri Ý, đi thôi em.”
“Đi ngay.” Hứa Tri Ý vẫy tay với anh trai: “Về nhà nói nhé.”
“…. Rốt cuộc em có đưa anh đi xem thi đấu F1 không?” Hứa Hành oán giận nói.
“Yên tâm, chắc chắn em đưa anh đi.” Hứa Tri Ý vừa đi về phía Tưởng Tư Tầm vừa nói.
Cô vừa nói yên tâm, Hứa Hành đã thấy rất không yên tâm.
Hứa Tri Ý nhìn Tưởng Tư Tầm, chỉ chỉ vào chiếc xe màu xám bạc: “Không lên xe của anh em à?”
“Hiện giờ cậu ta ghét anh, tính hơi cứng rắn, chúng ta về bằng tàu điện ngầm.”
Hứa Tri Ý cười: “Được.”
Hai người sóng vai nhau đi đến ga tàu điện ngầm.
Đang đi, đột nhiên Hứa Tri Ý quay đầu lại.
Tưởng Tư Tầm hỏi: “Em nhìn gì vậy?”
Hứa Tri Ý quay người lại lắc đầu: “Không có gì.”
Trong chiếc xe màu xám bạc, Tề Chính Sâm chống tay lên trán nhìn người quay đầu lại, mũi anh ta đau nhức, hít mấy hơi thật sâu, lồng ngực vẫn nghèn nghẹn.
/Bạn đang đọc truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ do Cỏ May Mắn biên tập./
Anh ta và cô có hơn hai mươi năm tình thân, thi thoảng có những chuyện rất kỳ diệu, họ có thể cảm nhận được sự hiện diện gần đó của đối phương.
Giống như trong con ngõ nhỏ vào ngày cô đi xem mắt, khi anh ta quay lại, phía sau trống huơ chẳng có gì cả.
……
Trở về khách sạn, việc đầu tiên Hứa Tri Ý làm là pha mì gói. Tận dụng vài phút đợi mì chín, cô buộc mái tóc dài lên, nhanh chóng tẩy trang.
Với khuôn mặt sạch sẽ thoải mái, Hứa Tri Ý bưng tô mì đã chín gõ cửa phòng đối diện.
Tưởng Tư Tầm vừa mới cởi cúc áo sơ mi định đi tắm thì chuông cửa vang lên.
Anh dự đoán là một người giữa Tề Chính Sâm hoặc Hứa Hành, không ngờ đó là Hứa Tri Ý, thậm chí cô còn mang cho anh một phần ăn khuya.
Anh cài cúc áo lại, mở cửa ra, Hứa Tri Ý bảo anh tránh ra một chút: “Đừng chạm vào em, có hơi nóng.”
“Để anh.” Tưởng Tư Tầm đưa tay ra.
“Không sao đâu, anh đừng chạm vào em là được.” Cô cẩn thận đặt tô mì nóng lên trên bàn ăn.
Vô sự hiến ân cần, Tưởng Tư Tầm cười cười, kéo cô vào lòng rồi cúi đầu hôn cô: “Em muốn hỏi gì thì cứ hỏi thẳng, không cần phải pha mì cho anh.”
Hứa Tri Ý ôm lấy eo anh: “Trong buổi concert có đoạn anh nói tiếng Quảng Đông á, nói cho em biết nó có nghĩa gì đi, em nghe không hiểu.”
“Mấy chữ cuối cùng em nghe không hiểu?”
“Cái đó thì chắc chắn là hiểu rồi, em muốn biết đoạn phía trước cơ.”
Cô ôm eo anh lắc lắc: “Nói lại cho em nghe đi.”
Mặt Tưởng Tư Tầm vẫn luôn cười, gần như không thể cưỡng lại sự dịu dàng của cô. Anh hôn lên môi cô lần nữa: “Anh ăn mì đây.”
Hứa Tri Ý không buông anh ra: “Anh không nói thật à?”
“Đoạn phía trước anh thuận miệng nói thôi, quên mất rồi.”
Sao Hứa Tri Ý chịu tin: “Nói ý đại khái thôi.”
“Ý đại khái anh cũng không nhớ rõ, chỉ nhớ câu sau, anh để ý em*.”
“……”
Cô vẫn không muốn buông anh ra, Tưởng Tư Tầm cúi đầu phủ kín môi cô. Hứa Tri Ý theo bản năng nghiêng đầu lùi ra, cô có lời muốn nói với anh, nhưng người đàn ông không cho cô cơ hội, cánh tay sau lưng cô siết chặt, môi lưỡi lại một lần nữa áp lên môi cô, mở khớp hàm của cô ra.
Anh không vội vã mà dẫn dắt cô thả lỏng, cuốn lấy đầu lưỡi của cô, dường như không dám dùng sức mà chỉ nhẹ mút lấy.
Trong vòng tay vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng của người đàn ông, Hứa Tri Ý nhắm mắt cố gắng đáp lại anh, chóp mũi cô tràn đầy mùi hương quen thuộc tỏa ra từ cơ thể anh.
Khoảnh khắc đầu lưỡi chạm vào nhau, một cảm giác tê dại lan từ tim đến đầu ngón tay.
Phần áo thun đen quanh eo cô nhàu nhĩ và biến dạng trong lòng bàn tay anh.
Trong phòng, tiếng thở đan xen dần dần trở nên dồn dập.
Hô hấp hoàn toàn bị chiếm lấy, Hứa Tri Ý lùi lại, tạm thời rời khỏi môi anh để có được vài giây hít thở, nhưng chưa kịp hít vào mấy hơi thì người đàn ông lại ngậm lấy môi cô, không cho cô rời đi.
Hai người lại hôn nhau lần nữa.
Lần này Hứa Tri Ý thử thăm dò để tách mở môi anh ra.
Bụng của Tưởng Tư Tầm đột nhiên thắt lại, anh cố gắng ổn định hơi thở.
Anh hé môi, miễn cưỡng buông cô ra: “Anh còn có điện thoại chưa trả lời.” Nói xong anh nắm vai cô xoay người cô lại, chỉ vào ghế ăn: “Em ăn mì trước đi, chừa một nửa lại cho anh.”
Có phản ứng, uống nước đá cũng vô dụng, Tưởng Tư Tầm lấy cớ gọi điện thoại, cầm di động đi vào phòng ngủ.
Cửa bị khóa trái, anh vừa bước vào phòng tắm vừa cởi cúc áo sơ mi.
Vì sao người đàn ông lại vào phòng ngủ, trong lòng Hứa Tri Ý biết rõ ràng, cô ngồi xuống ăn mì gói trước khi nó nguội.
Vừa ăn vừa suy nghĩ lung tung, cô xơi hết một tô mì mà không hề hay biết.
Trong phòng cô vẫn còn, cô về phòng lấy một tô, đợi Tưởng Tư Tầm sắp tắm xong cô mới mở ra chế nước sôi vào.
Mì vẫn chưa nở hết, người đàn ông bước ra khỏi phòng ngủ, anh vẫn mặc bộ quần áo cũ, nếu nhìn kỹ mới thấy được tóc của anh đã được gội và sấy khô.
Trên người có mùi sữa tắm lành lạnh, mặc dù cách một, hai mét vẫn có thể ngửi được rõ ràng.
Tưởng Tư Tầm nhìn món mì trên bàn: “Em chưa ăn à?”
“Em ăn hết rồi, em pha tô khác cho anh đó.” Hứa Tri Ý vờ như không có chuyện gì, ngồi xuống bên cạnh anh, chống tay lên cằm nhìn chiếc áo sơ mi đen anh đang mặc. “Anh mặc màu đỏ trông rất đẹp.”
Tưởng Tư Tầm hỏi: “Là màu đỏ nào?”
Các tông màu đỏ anh đều có.
Hứa Tri Ý: “Màu đỏ burgundy. Ngày thực tập đầu tiên em gặp anh, anh mặc màu đó.”
Tưởng Tư Tầm nhớ lại cuộc gặp gỡ đầu tiên cách đây sáu năm. Anh chỉ nhớ ngày hôm đó cô mặc gì, còn bản thân mang gì thì anh chẳng có tí ấn tượng nào cả.
“Em chờ anh một lát.” Anh đứng dậy quay về phòng ngủ.
Hứa Tri Ý nhìn bóng lưng anh: “Anh lại định gọi điện nữa à?”
Tưởng Tư Tầm không quay đầu lại: “Không gọi, em nhìn trên bàn kìa.”
Lúc này Hứa Tri Ý mới để ý thấy anh không mang theo điện thoại mà để nó cạnh tô mì ăn liền.
Chẳng bao lâu sau, anh quay lại với ba chiếc áo sơ mi trên tay, tất cả đều là màu đỏ burgundy.
“Em muốn không? Anh đưa cho em một cái, đều mới cả.”
“……” Hứa Tri Ý không hiểu: “Một màu mà anh mua nhiều cái như vậy á?”
Tưởng Tư Tầm đặt áo lên chiếc ghế bên cạnh: “Áo sơ mi của anh đều mua theo tá.”
Hứa Tri Ý nói: “Áo của anh to, em lấy về cũng không có dịp để mặc.”
Tưởng Tư Tầm: “Ở trong nhà trời lạnh có thể khoác vào, hoặc em cũng có thể mặc làm đồ ngủ.”
Người bên cạnh không lên tiếng, im lặng đẩy tô mì đã chín tới trước mặt anh.
Tưởng Tư Tầm nhận ra hình như nửa câu sau vừa rồi có gì đó không ổn, anh cầm nĩa lên bắt đầu ăn mì.
Lần cuối cùng anh ăn mì gói là khi còn học đại học, là cái mà Hứa Hành gọi là bữa ăn thịnh soạn chuẩn bị cho anh. Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm, còn không thể từ chối.
Cả hai anh em này đều dùng thủ đoạn lừa người giống nhau, bỏ ra số tiền ít nhất để đạt được điều mình mong muốn.
Hứa Tri Ý nhìn đồng hồ, đã gần hai giờ sáng, niềm phấn khởi của buổi concert vẫn còn đó, cô không thấy buồn ngủ xíu nào nhưng cũng không thể ở lại lâu hơn.
Cô cầm chiếc áo sơ mi trên cùng lên: “Cái này cho em.”
Tưởng Tư Tầm nhìn cô: “Được.”
Chỉ trong hai câu đối thoại ngắn ngủn nhưng dường như có một dòng chảy ngầm.
Hứa Tri Ý đứng dậy nói: “Em về đây.”
Cô vừa bước đi thì lại xoay trở về, cúi người hôn lên vành tai anh, thì thầm hai câu bằng tiếng Tây Ban Nha, nói xong rồi chuyển sang tiếng phổ thông: “Ngủ ngon.”
Tưởng Tư Tầm nắm lấy cô hỏi: “Hai câu em vừa nói dịch ra có nghĩa là gì?”
Hứa Tri Ý cười mỉm: “Lấy tiếng Quảng Đông của anh đổi với em đi.”
“Ngủ ngon.” Cô đẩy tay anh ra, cầm lấy chiếc áo đỏ kia rồi rời đi.
Thực ra cô hoàn toàn không biết tiếng Tây Ban Nha, hai câu vừa rồi chỉ là bắt chước người khác nói, vì đột nhiên quên mất một số cách phát âm nên lúc đó lại ngẫu hứng thêm thắt vài từ để câu nói dài hơn.
Từ sân concert trở về, cô ghé vào cửa hàng tiện lợi mua mì gói, loại mì cô thích chỉ còn lại một tô, cô liền hỏi nhân viên bán hàng xem có còn hay không.
Nhân viên bán hàng lại hỏi người khác, đại khái ý là loại mì đó đã hết hàng và sẽ được nhập thêm.
Nếu bày tỏ tình cảm, cô sẽ không dùng ngôn ngữ anh không hiểu mà tỏ tình với anh.
— Đọc full ở cohoala.com
Sáng hôm sau, bọn họ trở lại London.
Hai ngày nay thời tiết ở Bristol rất đẹp, sáng sớm có thể ngắm cảnh mặt trời mọc. Tưởng Tư Tầm nói anh chưa từng xem bình minh ở Bristol nên cô quyết định cùng anh đi xem một lần.
Trên máy bay trở về, cô nhận được cuộc gọi của ba.
Hứa Hướng Ấp cười ôn hòa hỏi: “Bây giờ đang chơi ở đâu? Sao con không gọi điện về nhà?”
Hứa Tri Ý: “Buổi concert kết thúc rồi, con đang bay về London.” Hai ngày không gọi điện thoại là vì cô vui quá quên cả trời đất, cô cười dỗ ba vui vẻ: “Con đang định gọi cho ba mẹ nè.”
“Con có mang quà về cho ba và mẹ đó.”
“Mẹ đâu ạ? Có ở bên cạnh ba không?”
“Không ở nhà, lại đến nhà dì Tưởng của con ăn tối và xem phim rồi, mai ba mẹ sẽ về Thượng Hải.” Hứa Hướng Ấp vào thẳng vấn đề: “Gọi điện cho con là để nói cho con biết dạo này Thẩm Thanh Phong đang ở London, bà ta đã hẹn gặp Ngưng Vi, không biết kế tiếp có liên lạc với con hay không, khó mà nói được.”
“Con đang chờ bà ta tới tìm con đây, cho dù bà ta không tìm con thì sau khi kỳ nghỉ kết thúc con cũng sẽ đi tìm bà ta.”
Hai cha con trò chuyện hơn nửa tiếng mới cúp máy.
Cất điện thoại đi, tay còn lại của cô bị Tưởng Tư Tầm nắm lấy.
“Mấy câu nói tiếng Tây Ban Nha tối hôm qua, em nói lại lần nữa đi.”
“Em quên rồi.” Cô thật sự quên mất cách nói như thế nào, ngủ một giấc dậy hoàn toàn không nhớ cách phát âm những câu đó nữa.
Tưởng Tư Tầm cười không nói gì, đương nhiên anh không tin, từ từ kéo đầu ngón tay trắng ngần như búp măng của cô lên môi rồi hôn xuống.
Đầu ngón tay như bị điện giật, Hứa Tri Ý muốn rút tay về nhưng lại không rút được.
Sau khi hạ cánh xuống London, Tưởng Tư Tầm nhận được cuộc gọi của vệ sĩ. Hôm nay Thẩm Thanh Phong lại tìm Lộ Kiếm Ba uống trà chiều.
Tưởng Tư Tầm: “Anh ở đó đợi tôi.”
Sau khi cúp điện thoại, anh nói với Hứa Tri Ý anh có chút việc, buổi tối sẽ đón cô đi ăn cơm.
Hứa Tri Ý không hỏi nhiều: “Được, anh bận đi.”
Tới nội thành, Tưởng Tư Tầm xuống xe trước, tài xế đưa cô về nhà.
Đi bộ gần một khu phố, Tưởng Tư Tầm mới gặp được vệ sĩ.
Vệ sĩ chỉ vào quán cà phê Lộ Kiếm Ba thường lui tới ở phía trước: “Họ vẫn còn ở bên trong.”
Tưởng Tư Tầm đưa tay ra: “Đưa máy ảnh cho tôi.”
Vệ sĩ: “……”
Anh ta không nhúc nhích.
Chụp ba mình và tình nhân cũ ngoại tình là tâm trạng thế nào. “Sếp Tưởng, để tôi chụp đi.”
“Không cần.”
Vệ sĩ đành phải đưa máy ảnh chuyên nghiệp cho ông chủ.
/Bản chuyển ngữ truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ bạn đang đọc thuộc về web cohoala.com/
Tưởng Tư Tầm đẩy cửa quán cà phê, đi thẳng đến bàn của ba mình, cách họ năm sáu mét điều chỉnh tiêu điểm và góc độ.
Hai người cảm giác mọi người xung quanh đều đang nhìn họ với ánh mắt soi mói và thì thầm to nhỏ, bọn họ đồng thời quay đầu về phía cửa ra vào, khi nhìn rõ người đàn ông cầm máy ảnh là Tưởng Tư Tầm, biểu hiện ngỡ ngàng của họ trong khoảnh khắc đó đã bị chụp lại.
Tưởng Tư Tầm đưa máy ảnh cho vệ sĩ, vẻ mặt lạnh lùng bước đến quầy bar.
Thẩm Thanh Phong cũng không thèm nhìn vào chiếc máy ảnh kia, bà ta không quan tâm đối phương đã chụp bao nhiêu tấm, chọn góc độ nào. Vừa nãy bà ta ngạc nhiên là tại sao Tưởng Tư Tầm lại đích thân chụp ảnh. Mấy tấm ảnh ngày hôm nay cùng với những bức ảnh lần trước nếu gửi cho Lộ Kiếm Lương ngay bây giờ thì tốt quá, vừa lúc kích thích ông ta.
Người mà chồng bà ta ganh tị nhất chính là em Tư của ông ta, cái gì cũng muốn so với Lộ Kiếm Ba nhưng lại lép vế về mọi mặt.
Nếu không thì làm sao trước đó bà ta có thể gả vào nhà họ Lộ một cách suôn sẻ như vậy.
Thẩm Thanh Phong lấy gương trang điểm từ trong túi ra, không lo mình bị chụp hình mà lo lớp trang điểm chưa đủ tinh tế. Bà ta nhìn người ở trong gương, so với thời trẻ thì tất nhiên là không thể bì được, nhưng may là thời gian vẫn ưu ái bà ta.
Bà ta cất gương trang điểm, thấp giọng nói với người đàn ông đối diện: “Đây là lần thứ hai chúng ta bị chụp hình, tại sao ông không có chút phản ứng nào thế?”
“Bà cảm thấy tôi nên có phản ứng gì?”
“Chỗ con trai ông, hiện giờ ông có mười cái miệng cũng không thể giải thích rõ được.”
Lộ Kiếm Ba vẫn nói câu kia: “Đây là chuyện giữa tôi và con trai tôi.”
Thẩm Thanh Phong: “Nếu nói cho cậu ta biết chúng ta ở bên nhau, ông nghĩ con trai ông sẽ phản ứng thế nào?”
Người đàn ông khuấy cà phê, mí mắt cũng chẳng nhấc lên.
Thẩm Thanh Phong thản nhiên cười, đeo kính râm vào: “Ông vẫn không biết con trai mình thích ai chứ gì?” Bà ta lại liếc nhìn Tưởng Tư Tầm, không những ngoại hình giống Lộ Kiếm Ba mà khí chất từ trong xương tuỷ còn giống nhau nữa.
Lộ Kiếm Ba không có nhiều tình cảm chân thành, đối với người nhà họ Lộ cũng chẳng có bao nhiêu, trong số ít ỏi đó còn pha lẫn toan tính. Duy chỉ có với con trai mình ông mới hết lòng hết dạ. Giá như hồi đó bà ta có một đứa con với ông thì có lẽ mọi chuyện đã khác.
Dời mắt về, bà ta nói với người đàn ông: “Hai cha con các ông nói chuyện đi.”
Bà ta cầm túi xách, thướt tha rời đi.
Tưởng Tư Tầm gọi một ly cà phê đá mang đi, trong khi chờ cà phê được pha, anh ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh.
Lộ Kiếm Ba bưng cà phê lên uống, sau đó liếc mắt nhìn thằng con ngỗ nghịch đang ngồi ở bàn bên cạnh: “Nếu tiện thì gửi ảnh cho ba, ba giữ làm kỷ niệm.”
Tưởng Tư Tầm: “Gửi ảnh phiền phức lắm, một tiếng nữa ba lên mạng trực tiếp lưu về.”
Nếu bạn yêu thích truyện do Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.
bác Lộ với anh Tầm mỗi lần đối đáp rất =)))))
đúng là cha con =)))) đọc mấy đoạn đối đáp của 2 người mà cười khùng
anh 3T đúng là thằng con ngỗ nghịch mà
Anh 3T hỗn quá trời hỗn, nhưng mà mềnh thích, cứ đâm ông Lộ nhiều vào đi anh
Anh 3T đá để quá, đúng là con trai của ba
Gọi thằng con ngỗ nghịch, láo toét có sai tí nào đâu =)) chọc tức ba nó chưa đủ còn đâm thêm 1 nhát lên mạng lưu ảnh ;)))))