EM TỰA GIÓ NAM
CHƯƠNG 38: Lấy áo sơ mi của anh làm áo ngủ
Editor: Cỏ May Mắn
–
Từ trong sân đến khi vào cửa, Tưởng Tư Tầm nắm tay cô không buông.
Vào đến phòng bếp, anh bế cô lên đặt lên bàn đảo rồi nói: “Không nấu nữa, anh ăn đại gì đó là được.”
“Không phiền đâu, nhanh lắm.”
“Không phải em đã tắm rồi sao? Đừng lại dính mùi khói dầu.”
“Không sao, trước khi đi ngủ rửa sạch lại là được.”
Nói xong, Hứa Tri Ý cởi cúc áo sơ mi, áo này vừa mới mặc nên tránh bị dầu mỡ bắn vào.
Tưởng Tư Tầm giữ vai cô không cho cô cởi ra: “Anh ăn mì gói.”
“Cái đó không bổ dưỡng.”
“Em nhìn anh giống bộ dạng thiếu dinh dưỡng lắm à?”
“……” Hứa Tri Ý nghẹn lời: “Vậy em trộn một phần salad rau củ cho anh.”
Nút áo sơ mi trên người cô đã được cởi ra hết, Tưởng Tư Tầm cài lại từng cái một cho cô: “Trong phòng không nóng, em không cần cởi ra.”
“Ừ.” Hứa Tri Ý lại nói: “Không phải vì nóng, em cởi ra vì em sợ bẩn, không phải anh nói có thể mặc thành áo ngủ sao?”
Cả hai im lặng nhìn nhau vài giây.
Cơ thể Tưởng Tư Tầm bùng lên sôi sục.
Cho dù Hứa Tri Ý có giả vờ bình tĩnh thì hô hấp cũng không ổn định: “Em đi làm salad cho anh, anh muốn cho rau gì vào? Trong tủ lạnh đều có hết.”
Khi những suy nghĩ rối bời đã nhen nhóm trong lòng thì làm sao có thể nỡ lòng buông người đang ôm trong lòng ra để đi làm đồ ăn khuya được.
Tưởng Tư Tầm cúi đầu, hơi thở nóng hổi quét qua khuôn mặt cô: “Muộn quá rồi, anh không ăn nữa, sáng mai anh sẽ ăn nó cùng với bữa sáng.” Anh thấp giọng thương lượng với cô: “Nếu sau này anh ở cạnh em mà gặp khó khăn, em có thể giúp anh giải quyết khó khăn này một chút được không?”
Vừa nói, anh vừa nhẹ nắm lấy một bàn tay cô.
Ý tứ đã rất rõ ràng, chỉ cần dùng tay giúp đỡ anh một chút là được.
Hứa Tri Ý giả vờ như không biết: “Khó khăn gì cơ?”
Giọng nói Tưởng Tư Tầm mang theo ý cười: “Em nói xem?”
Hứa Tri Ý vòng vo, chọc chọc cái đầu của mình: “Bận rộn cả đêm, đầu óc em không quá minh mẫn.”
Tưởng Tư Tầm: “Không minh mẫn cũng không sao, em nghĩ quá nhiều về khó khăn này rồi, nó không cần dùng đến đầu óc đâu.”
Nói xong, hai người đồng thời bật cười.
Thỏa mãn nhu cầu, không cần dùng đến đầu óc, chỉ cần một tay là đủ, đương nhiên cô biết là chuyện gì.
Tưởng Tư Tầm hôn cô, giọng nói cuốn hút hơi khàn khàn gợi cảm: “Lần này anh sẽ tự mình làm, lần sau em giúp anh nhé?”
Hứa Tri Ý không hề lảng tránh, gật đầu, nói “ừm” bằng một giọng rất nhẹ.
Tiếng “ừm” này quyến rũ mê người. Tưởng Tư Tầm ngậm lấy môi cô, nắm lấy gáy cô, đồng thời ấn cô lại vào lồng ngực mình. Anh không dịu dàng như đêm ở khách sạn mà hôn cô một cách mãnh liệt.
Đầu lưỡi của người đàn ông ở trong miệng cô, khiến đầu óc cô hoàn toàn điên đảo.
Được hơi thở lành lạnh của anh vây lấy, nụ hôn nồng cháy gần như nhấn chìm cô.
Hứa Tri Ý không biết cách hít thở, nụ hôn sâu kéo dài chưa đầy hai phút đã khiến cô không thở nổi, cô đẩy anh ra một chút.
Sức mạnh chênh lệch quá lớn nên không đẩy nổi.
“Học cách hít thở đi em.” Tưởng Tư Tầm nói xong lại luồn vào miệng cô.
Làm sao có thể học ngay được, Hứa Tri Ý bám lấy cánh tay rắn chắc của anh, vô thức siết chặt.
Tưởng Tư Tầm đành rời khỏi môi cô, nụ hôn dừng trên cổ cô, anh mút xương quai xanh thanh tú của người phụ nữ, gần như theo bản năng, môi anh đi dọc theo xương quai xanh xuống dưới.
Cách váy ngủ, anh đặt nụ hôn xuống mép đồi đầy đặn kia.
Người trong lòng không khỏi hừ một tiếng, âm cuối như ăn mòn đến tận xương tuỷ.
Bụng anh căng chặt đến cực điểm, đành phải buông người ra. Anh đi đến tủ lạnh lấy nước lạnh, một chai nước lạnh vốn không thể dập lửa nên anh mở thêm một chai khác.
Hứa Tri Ý bình tĩnh lại hô hấp, hỏi anh: “Sáng mai còn đi ngắm mặt trời mọc không anh? Nếu không thì đừng đi, dậy không nổi đâu.”
Để cô ngủ nhiều hơn, Tưởng Tư Tầm đổi thời gian: “Sáng ngày mốt mình đi ngắm.”
Anh lấy ra một tô mì ăn liền, dùng đồ ăn để dời lực chú ý.
Hứa Tri Ý: “Để em làm salad rau củ cho anh.”
Tưởng Tư Tầm quay sang nói với cô: “Không cần đâu, anh ăn mì không phải vì đói.”
Hứa Tri Ý: “……”
Tưởng Tư Tầm pha mì, đứng ở giữa bàn đảo nhìn cô. Hôm nay khi cô nhắn tin nói nhớ anh, lúc đó anh đã muốn ôm cô thật chặt.
Hứa Tri Ý bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh, hỏi: “Anh đang nghĩ gì thế?”
Hỏi một đằng Tưởng Tư Tầm trả lời một nẻo: “Em ngồi ở kia trước đi, chờ anh ăn xong sẽ qua ôm em.”
Hứa Tri Ý: “Chỉ ôm thôi.”
Tưởng Tư Tầm hứa với cô: “Ừ.” Chỉ ôm không hôn, anh vẫn có thể làm được.
“Sao em lại quy mọi thành tích của Viễn Duy cho anh vậy?” Hai người bắt đầu nói chuyện chính sự.
Hứa Tri Ý hỏi lại: “Ở trong lòng anh vẫn còn phân biệt em và anh sao?”
Tưởng Tư Tầm chậm rãi mỉm cười, đây là đang đào hố cho anh, anh tiếp lời: “Lãnh chứng rồi thì mới không cần phân biệt nữa. Khi nào thì em đưa anh về nhà?”
Tim Hứa Tri Ý đập thình thịch, không chịu thua kém: “Không phải đã đưa anh về rồi sao? Bây giờ anh đang ở nhà em.”
Tưởng Tư Tầm nhìn thẳng vào mắt cô: “Anh nói nhà là căn nhà ở Thượng Hải kia.”
Hứa Tri Ý: “Thời gian anh ở căn nhà đó còn lâu hơn cả em, không cần em đưa về.”
Tưởng Tư Tầm ngừng nói đùa, nghiêm túc suy nghĩ vài giây: “Vậy anh sẽ đưa em về. Anh sẽ nói với bác Hứa và bác gái là mang bạn gái về gặp họ.”
“……”
Tưởng Tư Tầm nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác: “Em sắp xếp hot search cho anh là nhờ Thương Uẩn giúp à?”
Hứa Tri Ý kinh ngạc: “Sao anh đoán được là anh ta?”
Mì đã chín, Tưởng Tư Tầm ngồi xuống bắt đầu ăn, chậm rãi nói: “Radar đã phát hiện ra anh ta.”
Hứa Tri Ý cười: “Anh ghen linh tinh.”
Ăn mì và thu dọn bàn ăn xong, Tưởng Tư Tầm rửa mặt bằng nước lạnh rồi mới rời đi.
Trán và ngọn tóc anh đều ướt nhưng anh không quan tâm.
Hứa Tri Ý chạm vào chiếc điện thoại bên cạnh, cầm lên mở khóa, tắt đèn ở tất cả các khu vực công cộng trong biệt thự chỉ bằng một nút nhấn.
Trong tích tắc, tầng một tối đen như mực, thậm chí không thể nhìn rõ lẫn nhau.
Cảm nhận được sự mệt mỏi ẩn giấu sau nụ cười của người đàn ông tối nay, Hứa Tri Ý giơ tay lên, một tay vòng qua cổ anh, tay kia ôm lấy lưng anh, không nói gì, chỉ lặng lẽ tựa mặt mình vào vai anh.
Đây là lần đầu tiên Tưởng Tư Tầm được an ủi như vậy, một nơi nào đó trong lòng anh bỗng mềm mại theo. Anh vòng cánh tay dài bao lấy cô, ôm cô vào lòng, dụi cằm lên đỉnh đầu cô: “Anh không sao.”
Lực tay của người đàn ông siết chặt, như thể khó khăn lắm mới kìm lại được.
/Bạn đang đọc truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ do Cỏ May Mắn biên tập./
Hứa Tri Ý ngồi thẳng dậy, kéo ra một khoảng cách thích hợp giữa cô và anh.
Tưởng Tư Tầm cũng đổi sang ôm cô bằng một tay, ánh mắt dần dần thích ứng với bóng tối, ngón tay anh nâng chiếc dây chuyền trên cổ cô lên. Ánh sáng không đủ sáng, anh chỉ có thể nhìn thấy hình dáng của mặt dây chuyền: “Sao em không đeo hai cái anh mua cho em?”
Một cái vào lúc công khai thân phận của cô, một cái vào sinh nhật năm ấy, đều được anh lựa chọn cẩn thận.
Hứa Tri Ý: “Hai dây đó đều ở nhà, khi nào về em sẽ đeo.”
Trước kia cô không nghĩ họ sẽ có sau này nên không nỡ đeo.
Tưởng Tư Tầm thả lại chiếc dây chuyền vào trong cổ cô, chỉnh sửa xong rồi nắm chân cô quấn quanh eo anh: “Thời gian không còn sớm, đi ngủ sớm một chút, anh bế em lên lầu.”
Tư thế này vừa ám muội vừa gợi cảm, tim Hứa Tri Ý đập nhanh hơn: “Không cần ôm em, em tự đi được.”
Người đàn ông không đặt cô xuống, nâng cả người cô từ giữa bàn đảo lên rồi ôm đi.
Không gian mờ tối khó nhìn rõ, sợ anh bước hụt nên Hứa Tri Ý lại bật hết đèn lên, hai bóng người quấn quýt phản chiếu trên cầu thang.
Từ tầng một đến tầng ba, vì ôm cô nên mỗi bước đi của Tưởng Tư Tầm tốn nhiều thời gian hơn bình thường gấp hai, ba lần. Anh hơi nghiêng đầu để nhìn đường, vì thế cô ở trong lòng anh lại không dám cử động dù chỉ một chút.
Cuối cùng cũng về lại phòng ngủ của cô, người đàn ông đóng cửa lại rời đi. Hứa Tri Ý thở hắt ra, vừa rồi ở trên cầu thang cô vẫn luôn nín thở.
Trở tay sờ ra phía sau lưng, cô đúng là không tiền đồ, mồ hôi thấm ướt luôn rồi.
Cô đi tắm lần nữa, thay chiếc váy ngủ đã lấm lem mồ hôi, không thể mặc lại được.
Nhìn chằm chằm chiếc áo sơ mi đó một lúc lâu, sau này cô phải làm quen với hơi thở của anh, cái ôm của anh và tất cả mọi thứ. Cô cởi chiếc khăn tắm trên người ra, cầm chiếc áo sơ mi lên mặc vào, thuận tay cài hai nút rồi nằm lên giường.
Tắt đèn, trằn trọc nửa tiếng vẫn không ngủ được.
…… -Đọc full ở cohoala.com
Vụ bê bối của nhà họ Lộ trải qua một đêm phát tán nhưng giá cổ phiếu vẫn không bị ảnh hưởng, vì Tưởng Tư Tầm lấy thân phận là người nhà họ Lộ xuất hiện, từ khi mở cửa phiên giao dịch ngày hôm nay, giá cổ phiếu đã tăng mạnh.
Hành động của Lộ Kiếm Lương trong mấy năm nay đã làm các nhà đầu tư mất lòng tin, thế hệ tiếp theo không có nhiều người có thể gánh vác trọng trách, biểu hiện của bọn họ đều làng nhàng, mà sự xuất hiện của Tưởng Tư Tầm đã mang đến cho nhà họ Lộ vô vàn khả năng.
Người hoảng sợ nhất là Lộ Kiếm Lương. Giá cổ phiếu tăng không phải là cục diện mà ông ta muốn thấy, giảm mạnh mới tốt. Chỉ khi nó giảm thì ông ta mới có thể đổ hết tội lỗi lên đầu Tưởng Tư Tầm, tiện thể để ông cụ nhìn xem thằng cháu trai út bình thường ông ấy yêu quý nhất lòng lang dạ sói, bạc tình bạc nghĩa như thế nào, nó vốn dĩ chẳng màng đến tình cảm gia đình, hoàn toàn là một kẻ ăn cháo đá bát.
Kết quả là giá cổ phiếu tăng vọt, lấy cái gì để lên án em Tư và Tưởng Tư Tầm đây?
Công khai chuyện bê bối của gia tộc quả thực là tội đại nghịch bất đạo, nhưng ông cụ luôn coi trọng lợi ích của tập đoàn nhất, cùng lắm là chỉ mắng em Tư và Tưởng Tư Tầm một trận, bảo hai cha con bọn họ suy ngẫm.
Giơ cao đánh khẽ là kết cục có thể đoán trước.
Hành động của Tưởng Tư Tầm cũng bắn một tín hiệu cho bên ngoài biết rằng anh muốn tranh giành vị trí người cầm quyền của nhà họ Lộ. Một khi ông ta lui xuống, sản nghiệp nòng cốt của nhà họ Lộ có lẽ sẽ không liên quan gì đến con trai và con gái ông ta nữa.
Mười phút sau, Thẩm Thanh Phong ở tít bên London vẫn chưa rời khỏi giường nhận được cuộc gọi từ chồng.
Bà ta nhìn đồng hồ, chỉ mới 5 giờ 40, đang định nổi trận lôi đình vì bị đối phương quấy rầy giấc ngủ thì đầu óc chợt nhận ra giờ này ở Hồng Kông đã là buổi trưa, chắc cuộc gọi này có liên quan đến vụ bê bối ngày hôm qua.
Vẫn còn thời điểm phải cần ông chồng này, bà ta nhịn cơn tức xuống, nhưng giọng điệu cũng chẳng mấy ngon ngọt:
“Chuyện gì? Ông không biết tôi luôn dậy rất muộn sao?”
Lộ Kiếm Lương hừ lạnh một tiếng: “Thế mà bà vẫn ngủ được à!”
Thẩm Thanh Phong ngồi dậy, vén chăn xuống giường; “Tôi không làm gì trái với lương tâm, tại sao tôi phải không ngủ được?”
Lộ Kiếm Lương cảm thấy buồn cười, bà ta mà không làm chuyện trái với lương tâm?
Thẩm Thanh Phong dựa lưng vào ghế trên sân thượng: “Nói đi, muốn tôi làm gì?” Dù sao thì ông ta gọi điện tới cũng không thể nào hỏi han ân cần hay quan tâm bà ta thế nào.
“Không phải bà vẫn chưa dứt tình cũ với thằng em Tư của tôi sao? Nếu muốn tìm nó uống cà phê thì bà cứ đi, hoá đơn cà phê tôi trả.”
“Ông có ý gì?”
“Tôi không ly hôn, cà phê bà cứ tiếp tục uống. Bà muốn cha con bọn họ chia rẽ, tôi cũng giống bà. Nói thế đã đủ rõ chưa?”
Lộ Kiếm Lương cúp điện thoại.
Thẩm Thanh Phong chợt cười lạnh, chút sĩ diện mà người đàn ông giữ kín như bưng kia ở trước mặt quyền thế và lợi ích to lớn thì có đáng là gì.
Trời vừa sáng, hoàn toàn không ngủ nướng được nữa.
Trên sân thượng bà ta tiện tay lướt điện thoại, lướt thấy trạng thái mới cập nhật của Hứa Ngưng Vi, định vị trên mạng xã hội của đối phương đang ở London, cô ta đến đây tham dự một hội nghị học thuật.
Bà ta để lại lời nhắn: [Tối nay có rảnh không? Gặp mặt trò chuyện một chút.]
Hứa Ngưng Vi mới đến London chưa lâu, vẫn chưa quen với trạng thái chênh lệch múi giờ. Lúc này cô ta đang ở khách sạn lướt tin bê bối của nhà họ Lộ, thấy tin nhắn thì suy nghĩ một lúc rồi trả lời: [Buổi sáng tôi không bận gì, cùng nhau ăn sáng?]
Thẩm Thanh Phong: [OK, gửi địa chỉ khách sạn cho tôi, tôi sẽ đón cô.]
Bà ta đặt điện thoại xuống đi đánh răng rửa mặt.
Không giống như lúc gặp Lộ Kiếm Ba, bà ta hoàn toàn không có tâm trạng trang điểm, chỉ trang điểm nhẹ nhàng, buộc tóc lên và mặc một bộ vest mỏng màu xám nhạt.
Tài xế còn chưa tới, Thẩm Thanh Phong tự mình lái xe ra ngoài.
Mới sáng sớm, trên đường vô cùng yên tĩnh, gió thổi vào cửa sổ ô tô, bà ta nghĩ đến lúc trẻ cùng Lộ Kiếm Ba hẹn hò ở chỗ này.
Bà quấn lấy ông ta, hỏi ông ta yêu ai hơn.
Thẩm Thanh Phong mở nhạc trong xe, không để mình tiếp tục đắm chìm trong quá khứ.
Chờ ở cửa khách sạn chưa đầy hai phút, Hứa Ngưng Vi đi xuống lầu.
“Đã lâu không gặp.” Thẩm Thanh Phong nhàn nhạt cười: “Tôi còn tưởng cô sẽ tránh tôi như rắn rết chứ. Dù gì thì bây giờ tôi là một con đàn bà bị toàn bộ cõi mạng khinh bỉ.”
Hứa Ngưng Vi ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn, trước mặt Thẩm Thanh Phong cô ta không thể giở mấy trò khôn vặt được nên đành ăn ngay nói thật: “Trước khi trả lời bà, tôi đã hơi do dự xem có nên gặp bà hay không, nhưng cuối cùng tâm lý hóng chuyện đã giành chiến thắng.”
Thẩm Thanh Phong cười: “Muốn tìm chính chủ hóng chuyện à?”
Hứa Ngưng Vi chỉ cười cười, không nói gì.
“Hiện giờ ăn sáng vẫn còn quá sớm, tôi đưa cô đi dạo rồi sau đó đi ăn?” Thẩm Thanh Phong hỏi ý kiến của người bên cạnh.
“Tôi sao cũng được.”
Chiếc xe lao đi không mục đích trên đường phố.
Thẩm Thanh Phong hỏi cô ta muốn nghe tin đồn gì: “Chuyện lần này của tôi và Lộ Kiếm Ba có thật không?”
Hứa Ngưng Vi: “Bà nói cái gì tôi nghe cái đó.”
Thẩm Thanh Phong: “Là giả, chỉ là truyền thông xào nấu mà thôi. Cô hóng hớt thì có thể lên mạng, chứ ở chỗ tôi thì chán lắm. Đừng nói chuyện này nữa, tôi hẹn cô là để nói về hướng đi của cô sau khi tốt nghiệp tiến sĩ.”
“Tôi chân thành mời cô đến trung tâm nghiên cứu và phát triển của chúng tôi, điều kiện có thể thương lượng, cô cứ đề xuất, tôi sẽ cố gắng đáp ứng trong phạm vi quyền hạn của mình, nếu không được thì tôi sẽ đi xin chồng tôi.”
Hứa Ngưng Vi muốn nói lại thôi.
Thẩm Thanh Phong dừng xe bên đường, tắt máy, cười hỏi: “Cô vừa muốn nói gì?”
Hứa Ngưng Vi nói thẳng: “Xảy ra chuyện lớn như vậy, không ảnh hưởng đến mối quan hệ vợ chồng hai người chút nào à?”
“Nói thế nào nhỉ? Vẫn chưa đến mức ly hôn, dù sao cũng là giả mà. Nhưng đàn ông ấy à, cô cũng biết đấy, sĩ diện còn to hơn cả trời, chắc chắn là không vui vẻ rồi. Không phải tôi đang cố gắng hết sức để thể hiện lòng trung thành của tôi sao.”
Thẩm Thanh Phong tự giễu: “Người ta đều không hiểu, sao tôi có thể trải qua cuộc sống sung sướng như thế này, nhưng thực ra đâu có sung sướng gì đâu.” Bà ta cố ý dừng lại một lúc: “Tôi muốn có bằng cấp thì không có bằng cấp, muốn có gia thế thì lại không có gia thế, chỉ dựa vào cái mặt này để gả vào gia đình giàu sang. Sống thực sự là như thế nào, rốt cuộc cô hiểu rõ hơn người ngoài.”
Sắc mặt Hứa Ngưng Vi thay đổi, trước hai mươi tuổi cô ta đúng thật là hiểu rõ.
Sáu năm trôi qua, cái giới đó đã cách cô ta quá xa rồi.
“Nói thật, tôi rất hâm mộ cô, vừa có bằng cấp vừa có thiên phú, ba ruột là cây đa cây đề trong ngành nghiên cứu khoa học, ba mẹ nuôi là nhà giàu số một.” Thẩm Thanh Phong giả vờ không biết, nói tiếp: “Cho dù không có huyết thống nhưng bọn cô có 20 năm tình cảm kia, không thể kém hơn ruột thịt được. Hứa Hướng Ấp là hậu thuẫn của cô, là sự tự tin của cô. Đổi thành đứa trẻ khác có một cơ hội việc làm lương cao như vậy thì đã tóm chặt lấy từ lâu rồi. Nhưng cô thì khác, cô có quá nhiều sự lựa chọn.”
Sau đó bà ta nửa đùa nửa thật nói: “Cô xem, ngay cả tôi cũng phải đích thân đi mời cô. Nếu ba nuôi của cô không phải Hứa Hướng Ấp, cô nói xem tôi có hạ mình xuống không?” Bà ta tự hỏi tự trả lời: “Không thể nào.”
Hứa Ngưng Vi cười, không đáp lời.
Tim như bị kim đâm.
20 năm, tình cảm hơn 7000 ngày đêm, đến nay cô ta vẫn chưa buông bỏ được. Những khi bất lực đau buồn, cô ta rất muốn hỏi ba mẹ xem họ có còn nhớ cô ta không?
Mỗi năm vào ngày sinh nhật, có còn nhớ tới cô ta không?
Sáu năm qua, có lúc cô ta rất muốn về nhà gặp bọn họ.
Mỗi cây mỗi hoa ở nơi đó đều lớn lên cùng cô ta.
Phòng của cô ta không biết còn ở đó hay không.
Ngoài ra còn có căn phòng piano đối diện với nhà kính, không biết có còn giống như trước không, trên tường trong phòng piano đều là những bức tranh sơn dầu nguệch ngoạc lúc cô ta còn bé, lúc trước trở về Bắc Kinh cô ta không có đem theo.
Mấy năm nay, rất nhiều lần cô ta gọi điện thoại cho Hà Nghi An, nhưng chưa kịp kết nối thì cúp máy, cô ta quá nhớ bà ấy. Cô ta không tin rằng mẹ sẽ không nhớ tới cô ta.
Thẩm Thanh Phong liếc nhìn cô gái đang thất thần, thấy chuyển biến tốt thì dừng lại, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô ta: “Cô về suy nghĩ xem muốn đưa ra điều kiện gì. Nếu bản thân không quyết định được thì hãy tham khảo ý kiến của ba ruột cô. Hạng mục này là hợp tác với Thương Uẩn, về mặt tiềm năng, tôi nghĩ không cần tôi phải nói nhiều.”
Hứa Ngưng Vi: “Cảm ơn sếp Thẩm, tôi sẽ về hỏi ý kiến người nhà xem thế nào.”
Mỗi lần ăn cơm cùng Thẩm Thanh Phong đều là ăn một đống mảnh thủy tinh vào bụng, đau đến mức lấy mạng cô ta.
Vội vàng ăn xong bữa sáng, cô ta lấy cớ phải đi về chuẩn bị tài liệu cho hội nghị, kết thúc cuộc gặp mặt lần này.
[Hôm nay Thẩm Thanh Phong lại tìm em.] Cô ta nhắn tin cho Tưởng Tư Tầm.
Hôm qua trời về khuya Tưởng Tư Tầm mới ngủ, mấy ngày nay anh ngủ không ngon giấc nên trước khi đi ngủ anh tắt điện thoại, mãi đến mười giờ sáng mới tỉnh dậy.
Bật điện thoại lên, hơn ba mươi tin nhắn gửi đến cùng một lúc.
Quét mắt nhìn từ đầu đến cuối, chỉ trả lời Hứa Ngưng Vi: [Sau này đừng gặp lại bà ta nữa. Nếu nhìn thấy bà ta quá nhiều, sớm muộn gì em cũng sẽ bị bà ta khiêu khích.]
“Cốc cốc”, có tiếng gõ cửa.
Tưởng Tư Tầm khóa màn hình di động, đi đến mở cửa, người đứng ở cửa mặc một chiếc váy dài màu trắng.
Hứa Tri Ý cười nói: “Chào buổi sáng, xuống ăn cơm thôi.”
Tưởng Tư Tầm nhìn cô: “Buổi sáng em muốn ra ngoài?”
“Ừm.” Cô hỏi: “Sao anh tắt máy thế?”
“Dù sao thì cũng đang ở trong nhà, lúc nào em cũng có thể tìm anh.” Anh nắm tay cô xuống lầu.
Tối qua không được thưởng thức món ăn do cô làm, sáng nay Hứa Tri Ý đã chuẩn bị cho anh một bữa sáng thịnh soạn. Vừa ngồi vào bàn ăn, anh nhận được điện thoại của mẹ.
Tưởng Nguyệt Như hỏi một câu tương tự như Hứa Tri Ý: “Sao con lại tắt máy?”
Tưởng Tư Tầm: “Con không muốn nghe điện thoại.”
“Con và ba con thế nào?”
“Chắc là chẳng ra gì. Tối qua con không về nhà, không chạm mặt.” Anh nói thêm: “Con ở chỗ Tri Ý.”
Tưởng Nguyệt Như đã quen với việc anh ở lại nhà Hứa Hướng Ấp nên bà cũng không có phản ứng gì khác thường, lại nói: “Chuyện kế tiếp con đã xử lý xong chưa?”
Tưởng Tư Tầm: “Hôm nay tiếp tục xử lý.”
Tối hôm qua Tưởng Nguyệt Như thấy được hot search, bởi vì là ảnh chụp Lộ Kiếm Ba và Thẩm Thanh Phong nên bà ngưng hiếu kỳ, không bấm vào xem.
Hôm nay có vài bức ảnh đã được đẩy thẳng lên trang chủ tài khoản của bà, giả vờ như không thấy cũng không được.
Ba mươi năm, cảnh còn người mất.
“Ảnh chụp rất ổn. Lúc đó con tìm được máy ảnh chuyên nghiệp ở đâu vậy?”
Anh mang theo máy ảnh để chụp hình cho Tri Ý khi đi chơi, ai ngờ lại được sử dụng cho mục đích khác.
Tưởng Tư Tầm không trả lời mà giải thích với mẹ: “Mấy bức ảnh là chọn góc độ rồi chụp, bọn họ cũng chỉ lợi dụng nhau thôi, mẹ đừng để trong lòng.” Tối qua anh đã nhắn tin cho mẹ rồi, nhưng hôm nay vẫn muốn chính miệng giải thích một lần nữa.
Tưởng Nguyệt Như: “Mẹ không quan tâm từ lâu rồi, không phải ba mươi năm trước rồi à.”
Tối hôm qua khi bức ảnh bị tung ra, Lộ Kiếm Ba đã bảo thư ký giải thích cho bà. Thật nực cười, năm đó khi bà quan tâm, ông ta lại im lặng không giải thích, trên mặt viết rõ “Nếu bà không tin thì đành bó tay”.
Muốn một lời giải thích của ông ta khó như vậy, nỗi thất vọng và chán nản bắt đầu từ đó.
/Bạn đang đọc truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ do Cỏ May Mắn biên tập./
Ba mươi năm trước không có cái gọi là hot search. Mọi tin đồn đều đến từ các tờ báo lá cải giải trí, Thẩm Thanh Phong đã cố hết sức để đăng những bức ảnh thân mật của mình và Lộ Kiếm Ba lên báo.
Lần đầu tiên nhìn thấy bức ảnh, bà đã buồn rầu rất lâu.
Tất cả những bức ảnh đó sau này đều bị Hứa Hướng Ấp mua lại. Nhiều năm sau khi ly hôn, bà mới tình cờ biết được chuyện này từ một người bạn làm trong ngành giải trí. Người bạn cũng không biết chính xác ông ấy đã mua bao nhiêu ảnh và chặt đứt tâm tư của Thẩm Thanh Phong nhiều đến mức nào.
“Giải quyết việc này cho tốt đi, dù thế nào thì cũng đừng để sức khoẻ ông nội con bị tức đến sinh bệnh.” Tưởng Nguyệt Như dặn con trai.
“Con biết rồi.” – comayman
Kết thúc cuộc gọi, Tưởng Tư Tầm đặt điện thoại xuống đi ăn sáng.
Hứa Tri Ý thấy anh đã nói chuyện điện thoại xong: “Dì Tưởng rất đau lòng sao?”
Tưởng Tư Tầm: “Đã miễn dịch từ lâu rồi.”
Lúc bác cả và Thẩm Thanh Phong mới vừa ở bên nhau, mẹ anh đã báo trước cho anh, bà nói rằng Thẩm Thanh Phong rất hay gây sự, nếu một ngày nào đó anh nhìn thấy ảnh của bà ta và Lộ Kiếm Ba trong cùng khung hình thì đừng bị ảnh hưởng.
Hứa Tri Ý hỏi anh buổi sáng có công việc gì quan trọng không.
Tưởng Tư Tầm không trả lời mà hỏi trước: “Có phải em có việc gì không?”
Hứa Tri Ý: “Nếu anh không bận gì thì em đưa anh về. Hai cha con anh và bác Lộ bất hoà là điều mà Thẩm Thanh Phong muốn thấy nhất. Kế hoạch dì Tưởng để anh đến bên cạnh bác Lộ để tiêu tiền cũng thất bại. Giữa cha con không có thù qua đêm, cho dù có thì hãy đóng cửa nhà lại rồi giải quyết.”
Câu nói “Chắc chẳng ra gì” kia của anh, cô nghe mà xót xa.
Tưởng Tư Tầm mỉm cười: “Không phải là ‘giữa vợ chồng không có thù qua đêm’ sao?”
Hứa Tri Ý: “….. Anh đừng ngắt lời. Vậy có về hay không?”
Tưởng Tư Tầm không muốn nhượng bộ ba ruột của mình. Anh gật đầu: “Về, đưa em về nhà.”
Hứa Tri Ý dỗ anh vui vẻ: “Sẽ không phải để anh cúi đầu trước đâu, em đi tìm bác Lộ tính sổ vì đã chọc anh tức giận.”
Tưởng Tư Tầm bật cười, đặt nĩa xuống ôm cô vào lòng.
Cỏ May Mắn có lời muốn nói: Tự dưng đến hôm nay mới nhớ ra kể cho các chị em, drama tráo con của bộ Gió Nam này đều bắt nguồn từ ông Ba bà Phong hết. Tên hai người này ghép lại là 风波 nghĩa là phong ba, sóng gió đó =)))) Tác giả có ngụ ý nên mới cài cắm nhiều hint thế á.
Nếu bạn yêu thích truyện do Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.
Chắc khi xưa Hứa Hướng Ấp có nhúng tay chia rẽ tra nam tiện nữ này nên bà gió mới trả thù lên con gái của ông chăng 🤔
bà Phong ông Ba phong ba =))) cười khùng
Chắc là bà Phong trả thù Hứa Hướng Ấp nên tráo con?