Em Tựa Gió Nam – Chương 40

EM TỰA GIÓ NAM

CHƯƠNG 40: “Tập trung nào, đừng phân tâm chứ.”

Editor: Cỏ May Mắn

Thật ra Hứa Hướng Ấp muốn hỏi, tại sao trong ngành có nhiều lời mời làm việc như vậy, sao lại muốn đi đến nhà họ Lộ?

Nghĩ đi nghĩ lại, ông không thể chỉ vì mối hận thù với Thẩm Thanh Phong mà can thiệp vào sự lựa chọn của con gái nuôi.

“Về hạng mục của nhà họ Lộ và nhà Thương Uẩn cùng hợp tác, việc vào trung tâm nghiên cứu phát minh lại còn tuỳ ý đưa ra các điều kiện là cơ hội đương nhiên khó mà có được, nhưng công việc này về sau sẽ phải thường xuyên giao tiếp với Thẩm Thanh Phong. Ngưng Vi, chuyện này hẳn con đã biết rõ ràng.”

Đương nhiên Hứa Ngưng Vi biết rõ, cô ta cũng biết chắc chắn sau này không thể tránh khỏi việc sẽ gặp nhau thường xuyên.

/Bạn đang đọc truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ do Cỏ May Mắn biên tập./

“Cái người Thẩm Thanh Phong này, lúc còn trẻ ba đã từng tiếp xúc, người bình thường khó mà đối phó lại bà ta. Bà ta có thể quần hai anh em Lộ Kiếm Lương và Lộ Kiếm Ba nhiều năm như vậy, đạt được mục đích của mình trong cuộc hôn nhân trước rồi toàn thân rút lui, lại còn thành lập Công nghệ KEVE, con ngẫm thử xem năng lực của bà ta lớn tới mức nào. Bà ta không chỉ dựa vào vẻ ngoài như người ngoài vẫn nghĩ. Nếu bớt cực đoan như vậy và có nền tảng giáo dục tốt thì gọi bà ta là một thiên tài kinh doanh cũng không quá lời.”

“Con còn trẻ, kinh nghiệm xã hội còn ít, con giống như một tờ giấy trắng trước mặt bà ta, bà ta liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu con đang nghĩ gì.”

“Bà ta muốn khiêu khích ai, chỉ cần thời gian đủ lâu thì không ai là không bị khiêu khích, xúi giục được. Nếu tâm lý con đủ mạnh mẽ, không quan tâm đến những gì bà ta nói, vậy thì có thể làm công việc này.”

Hứa Hướng Ấp khách quan phân tích mọi tình huống với cô ta, cuối cùng nói: “Ngưng Vi, con tự mình đưa ra quyết định.”

Hứa Ngưng Vi im lặng một lúc, dựa vào cửa sổ phòng nhìn bầu trời âm u, tâm trạng của cô ta cũng không khá hơn thời tiết bên ngoài bao nhiêu.

Trong thâm tâm, cô ta khao khát ba vẫn như trước kia sắp xếp mọi thứ cho cô ta, những gì cô ta có thể quyết định hay không thể quyết định, cô ta đều không cần phải tự mình lo lắng.

Thẩm Thanh Phong nói Hứa Hướng Ấp là hậu thuẫn của cô ta, là sự tự tin của cô ta, nhưng đó là trước đây.

Nhưng bây giờ, ngay cả việc gặp mặt bọn họ cô ta còn phải kiềm chế rồi lại kiềm chế.

Tại sao chỉ vì Hứa Tri Ý ở cái nhà đó, mà ngay cả gặp cô ta cũng không thể gặp?

“Ba, nếu bây giờ Hứa Tri Ý ở vị trí của con hỏi ý kiến ​​của ba, ba sẽ thay cô ấy quyết định như thế nào?”

Hứa Hướng Ấp cười: “Quyết định của con bé vốn dĩ ba không can thiệp. Con bé còn muốn quyết định thay cho ba.” Con gái còn định để ông nghỉ hưu sớm và làm việc cho nó. Con bé nói rằng Công nghệ KEVE hiện đang tiến vào thị trường nội địa, Lý Kha bận quá không thể kham hết nên muốn thuê ông với mức lương cao và có toàn quyền phụ trách thị trường trong nước.

Hứa Ngưng Vi nghèn nghẹn không nói gì, chỉ trong tích tắc cô ta bị so sánh với người khác.

Hứa Hướng Ấp không muốn so sánh hai đứa nhỏ, ai cũng có điểm mạnh riêng.

Con gái nuôi có thiên phú nghiên cứu khoa học, là thứ mà con gái không có.

Con gái có tố chất lãnh đạo bẩm sinh, là điều mà con nuôi không thể bì được.

Ông từng bước hướng dẫn: “Ngưng Vi, không phải là con không có khả năng đưa ra quyết định. Lúc con mười mấy tuổi ba đã có ý bồi dưỡng năng lực trong phương diện này cho con. Nhưng khi đó, trong tiềm thức con luôn cảm thấy có người làm bệ đỡ cho con nên không muốn tiêu phí tâm sức. Điều đó không có nghĩa là con không có khả năng đưa ra quyết định độc lập. Cho dù là ba mẹ thì cũng không thể đưa ra quyết định thay cho con suốt cả đời được.”

Khi ba nuôi nhắc đến việc nuôi dưỡng cô ta lúc nhỏ, Hứa Ngưng Vi đột nhiên bật khóc. Lúc đó, ba vẫn là của riêng cô ta, cô ta được hưởng sự cưng chiều của cả nhà.

Hứa Hướng Ấp nghe được có tiếng nức nở rất kiềm chế trong điện thoại: “Ngưng Vi?”

“Ba, hiện giờ con đang rối lắm.” Hứa Ngưng Vi hơi nghẹn ngào: “Con biết mình không nên gặp Thẩm Thanh Phong, nhưng con không nhịn được mà đi gặp bà ta, ở chỗ bà ta con mới tìm được cảm giác hư vinh.”

Những điều Thẩm Thanh Phong vô tình châm ngòi chính là suy nghĩ chân thật nhất trong thâm tâm cô ta.

Mỗi lần bị đâm vào tim, dường như đó cũng là cơ hội để cô ta giải toả cảm xúc.

Hứa Hướng Ấp thầm trách mình vì việc để một đứa trẻ được nuông chiều trong xa hoa từ nhỏ quay trở lại cuộc sống bình thường, ai cũng không thể chấp nhận sự chênh lệch đó. Ông lại xin lỗi lần nữa: “Ngưng Vi, xin lỗi con. Bởi vì năm xưa ba đắc tội với người ta nên mới dẫn tới chuyện con bị tráo đổi, vô cớ phải gánh chịu những điều này.”

Mỗi lần nghĩ đến việc hai đứa trẻ bị đánh tráo, ngoại trừ việc đau lòng cho con gái mình, ông còn thấy áy náy với Ngưng Vi. Trong sáu năm qua, ông đã tìm mọi cách để bù đắp cho con gái nuôi và gia đình con bé, không ngừng tài trợ kinh phí nghiên cứu khoa học cho phòng thí nghiệm của Thượng Thông Hủ. – cohoala.com

Thông qua Thượng Thông Hủ, con đường nhân sinh tương lai của Hứa Ngưng Vi cũng được mở rộng.

Nhưng hiện tại xem ra, có lẽ con đường ông mở không phải là điều Hứa Ngưng Vi mong muốn.

“Ba, ba đừng hiểu lầm, con không có ý như vậy, con không trách ba. Là do lòng con hay nghĩ linh tinh thôi, con luôn nghĩ đến ba và mẹ.” Cô ta lau nước mắt: “Con sẽ từ từ điều chỉnh bản thân.”

Hứa Hướng Ấp không thể đáp lại mong muốn của con gái nuôi vì ông không thể đón con bé về.

Nhưng cục diện ngày hôm nay là do ông tạo thành, làm thế nào để cân bằng tâm lý cho con gái nuôi, điều này khiến ông rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

“Ba, ba bận việc đi ạ.” Hứa Ngưng Vi hít hít mũi, đưa ra quyết định: “Con sẽ chặn Thẩm Thanh Phong, sau này không bao giờ tiếp xúc với bà ta nữa, con từ bỏ cơ hội việc làm kia.”

Hứa Hướng Ấp: “Nếu cảm thấy không thoải mái thì hãy nói chuyện với giáo sư Thượng, ông ấy rất tâm lý.”

“Vâng. Ba, hôm nay đã gây thêm phiền phức cho ba rồi.”

“Đừng nói vậy, không có gì phiền cả. Con nhớ chăm sóc tốt cho bản thân mình.”

“Tạm biệt ba. Ba và mẹ cũng giữ gìn sức khỏe nhé.” Hứa Ngưng Vi nói lời tạm biệt, cúp điện thoại rồi sau đó ngay lập tức mở ứng dụng WeChat, thẳng tay chặn Thẩm Thanh Phong, đồng thời kéo số điện thoại của đối phương vào danh sách đen rồi cài đặt quyền riêng tư cho các tài khoản mạng xã hội khác.

Cô ta chụp ảnh màn hình, gửi tất cả cho Hứa Hướng Ấp.

Nửa tiếng sau khi cô ta chặn đối phương, Thẩm Thanh Phong chợt nhớ ra gì đó liền gọi điện cho cô ta, không gọi được, bà ta gửi tin nhắn thì xuất hiện một dấu chấm than màu đỏ.

Thẩm Thanh Phong cười nhạo, nếu bà ta đoán không sai, Hứa Ngưng Vi làm vậy là để thể hiện quyết tâm với ba nuôi, nhân lúc ba mẹ nuôi đang áy náy với cô ta, cô ta sẽ tìm cơ hội để hàn gắn tình cảm.

Sau nhiều lần khiêu khích của bà ta, Hứa Ngưng Vi cuối cùng cũng mất cân bằng tâm lý.

Còn về việc sau này Hứa Ngưng Vi sẽ tranh giành công khai hay âm thầm với Hứa Tri Ý, hay là tự mình đau khổ, bà ta chẳng quan tâm. Dù là loại nào thì Hứa Ngưng Vi cũng sẽ không còn tâm trí để làm nghiên cứu khoa học nữa.

Đây là kết quả mà bà ta mong muốn, cũng là số mệnh của Thượng Thông Hủ mà bà ta mong thấy nhất.

Chuyện bế nhầm con đối với Thượng Thông Hủ hoàn toàn không có bất kỳ đả kích nào, chỉ có việc hạt giống nghiên cứu khoa học mà ông ấy coi trọng nhất tự hủy hoại bản thân thì mới có thể xoa dịu nỗi hận thù và sự tức giận của bà ta.

Năm đó, công ty thiết bị y tế mà bà ta góp vốn muốn hợp tác với đội nhóm của Thượng Thông Hủ, nhưng bọn họ đã không coi trọng, cuối cùng lại chọn hợp tác với đối thủ cạnh tranh của công ty bà ta.

Vì kết quả nghiên cứu phát minh của Thượng Thông Hủ dẫn đầu thị trường nên sản phẩm của công ty mà bà ta đầu tư mất đi khả năng cạnh tranh cốt lõi, cuối cùng lâm vào cảnh vỡ nợ.

Tình yêu đã không có, tiền bạc cũng mất trắng, đó là những năm tháng đau khổ nhất trong cuộc đời bà ta.

Làm sao có thể cam tâm, bà ta muốn Đông Sơn tái khởi nhưng chuyện này nói thì dễ hơn là làm. Bà ta đành phải gả cho một người đàn ông đã ly hôn hơn mình cả chục tuổi mà không có tình yêu, chỉ vì người đàn ông này có tiền có tài nguyên. Chồng cũ cũng có đề phòng bà ta nhưng không đề phòng nổi, vậy nên mới có Công nghệ KEVE.

Lăn lê bò lết 20 năm ròng, nhiều lần trải qua gian khổ, hiện giờ giá trị của KEVE vào khoảng 1,5 tỷ USD, cuối cùng cũng xoa dịu được phần nào hận thù trong lòng bà ta.

Ban đầu, mục tiêu trả thù của bà ta chỉ là Thượng Thông Hủ. Không phải là bà ta không nghĩ tới chuyện trả thù Hứa Hướng Ấp, mà là vì không có năng lực đó, cũng không dám dễ dàng khơi mào, càng không có cơ hội, bởi vì vệ sĩ luôn đi theo ông ta không rời nửa bước.

Ai mà ngờ ngày hôm đó Hà Nghi An đột nhiên bị động thai, tình trạng của thai nhi rất xấu, cần phải phẫu thuật.

Cơ hội trả thù đã đến tận tay, làm sao bà ta có thể bỏ lỡ.

Cũng không thể trách bà ta được, đó là vận mệnh của Hứa Tri Ý và Hứa Ngưng Vi.

Bà ta cũng biết Hứa Hướng Ấp đã xác định được là bà ta từng tráo con, nếu không thì sao Hứa Ngưng Vi đối với bà ta khi thì tò mò khi thì bình tĩnh như vậy.

Biết thì sao, ngặt nỗi không có chứng cứ.

Nhìn bề ngoài, bà ta không có nhiều tài sản, lại còn gả vào nhà họ Lộ, không sợ đối phương chỉnh đốn mình. Cho dù có muốn chỉnh đốn tâm tư của bà ta, nhưng Hứa Hướng Ấp và nhà họ Lộ có mối quan hệ mật thiết chặt chẽ, không thể vì vậy mà làm hỏng việc làm ăn của chính mình.

Hứa Hướng Ấp có nằm mơ cũng không thể nghĩ ra được việc con bị đánh tráo không phải lỗi của mình ông ấy, ông ấy cũng không mắc nợ gì gia đình Thượng Thông Hủ. Ai bảo năm xưa ông ấy phá hoại chuyện tốt của bà ta, ngăn cản nhà họ Lộ không rước bà ta vào cửa, lại còn mua đứt tất cả những bức ảnh mà bà ta dày công chụp được.

Cứ để cho ông ấy tiếp tục áy náy, tiếp tục bù đắp đi.

Sáu năm qua là khoảng thời gian phóng túng nhất trong cuộc đời bà ta, bà ta khuấy đảo cả nhà họ Lộ, khiến gia đình Hứa Hướng Ấp và Thượng Thông Hủ vì vụ bế nhầm con mà không được yên bình.

Mà cuộc sống của Tưởng Nguyệt Như sợ là cũng không dễ dàng như vậy.

Điện thoại rung lên, Thẩm Thanh Phong cầm lên xem.

Lộ Kiếm Lương: [Mau quay về Hồng Kông sớm một chút, gần đây ông cụ muốn tổ chức tiệc gia đình.]

Thẩm Thanh Phong: [Ông ấy có đi không?]

Lộ Kiếm Lương đè nén cơn tức giận: [Không phải năng lực của bà lớn lắm sao, tự mà đi hỏi nó!]

Thẩm Thanh Phong ném điện thoại lên đầu giường, lười trả lời lại.

Mở tiệc gia đình vào dịp không phải lễ Tết, hẳn là ông cụ lấy cớ tiệc gia đình để răn đe các con trai. Ăn uống vào thời điểm quan trọng này, Lộ Kiếm Ba chắc hẳn sẽ không vắng mặt.

full ở cohoala.com

Bên kia, Hứa Hướng Ấp cúp điện thoại của con gái nuôi, cân nhắc vài giây rồi gửi tin nhắn cho Thượng Thông Hủ, nói đối phương chú ý hơn đến Hứa Ngưng Vi, cảm xúc con bé đang bị dao động. Ông và vợ không thể hỏi han ân cần con gái nuôi được, gần gũi quá vô hình trung sẽ làm Hứa Ngưng Vi sinh ra hy vọng, cũng sẽ gây tổn thương lần thứ hai cho Tri Ý.

Gửi tin nhắn xong, lập tức gọi lại cho con gái.

“Vừa rồi ba nghe điện thoại. Con ăn trưa chưa?”

Hứa Tri Ý: “Vẫn chưa. Con đang ăn cơm ở chỗ bác Lộ, Tưởng Tư Tầm đưa con đến đây.”

Đầu bên kia điện thoại, phản ứng của Hứa Hướng Ấp cũng giống như Tưởng Nguyệt Như, vốn dĩ không liên hệ hai người theo hướng yêu đương, cười nói: “Để bác Lộ làm thêm nhiều đồ ăn ngon cho con.”

“Dạ. Đúng rồi ba ơi, ngày mai bọn con về Thượng Hải.”

Nghe thấy “bọn con”, Hứa Hướng Ấp hỏi: “Tư Tầm cũng về à?”

“Dạ, trùng hợp là anh ấy cũng đang nghỉ phép.”

“Vậy thì ở nhà thêm mấy ngày nhé, trong nhà chỉ có ba và mẹ con, trống vắng lắm.” Hứa Hướng Ấp bắt đầu ngóng trông con gái và Tưởng Tư Tầm về nhà.

Nghe vậy, Hứa Tri Ý liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.

Tưởng Tư Tầm mỉm cười nhìn cô, chỉ chỉ vào điện thoại di động của cô.

Hai người im lặng giao tiếp bằng khẩu hình.

Anh muốn làm gì?

Gọi một tiếng ba vợ tương lai.

Hứa Tri Ý cười đẩy anh ra nhưng Tưởng Tư Tầm bắt lấy tay cô, giữ chặt trong tay mình, lòng bàn tay hai họ dán chặt vào nhau.

“Ba, con kể cho ba nghe một bí mật nhé.”

Đây là lần đầu tiên con gái chủ động chia sẻ bí mật với ông, giọng điệu con bé đầy tinh nghịch mang theo chút nũng nịu. Hứa Hướng Ấp vừa vui vừa buồn, đáng lẽ khi con gái hai, ba tuổi nó cũng vô ưu vô lo ở trong lòng ông làm nũng như vậy.

“Bí mật gì vậy? Ba rất mong chờ.”

“Tưởng Tư Tầm có bạn gái rồi.”

“Chuyện từ khi nào vậy?” Hứa Hướng Ấp rất kinh ngạc nhưng không nén được vui mừng: “Trước kia ba lo thằng bé không kết hôn thật. Thế này thì tốt quá, dì Tưởng của con không cần phải lo cho nó nữa.”

“Bạn gái là người vùng nào? Con đã gặp qua chưa?”

“Gặp rồi, sinh ra ở bên Hồng Kông, con không hỏi chi tiết.”

Hóa ra là người Hồng Kông. “Thế thì tốt, vừa khéo Tư Tầm nói được tiếng Quảng Đông.”

Nói được tiếng Quảng Đông, ánh mắt của Hứa Tri Ý lên án người đàn ông, lúc anh tỏ tình tại buổi concert ở Madrid, cô chỉ hiểu được câu anh thích cô, còn lại chẳng hiểu gì cả.

Hứa Hướng Ấp quan tâm hỏi: “Lần này cô ấy có theo Tư Tầm đến Thượng Hải không? Nếu có thì ba và mẹ con sẽ cần chuẩn bị trước quà gặp mặt.”

“Tưởng Tư Tầm nói hai người mới quen không lâu, không vội đi gặp phụ huynh. Vừa nãy con cũng nói với mẹ là không cần chuẩn bị gì cả.”

Hứa Hướng Ấp cười, giả vờ ghen tị: “Con không kể ba nghe bí mật đầu tiên à.”

“Vốn dĩ muốn kể cho ba nghe đầu tiên nhưng gọi điện cho ba thì bị báo là đường dậy bận, nên con gọi điện cho mẹ trò chuyện một lát.”

Hứa Hướng Ấp thành thật nói: “Ngưng Vi gọi điện cho ba, Thẩm Thanh Phong lại đi tìm nó.”

“Không phải đã bảo cô ta là tránh xa Thẩm Thanh Phong sao?”

“Vừa rồi con bé đã chặn Thẩm Thanh Phong rồi.”

Hứa Tri Ý không muốn nói nhiều về đối phương, cô nói với Hứa Hướng Ấp: “Chuyện của Thẩm Thanh Phong ba đừng nhúng tay, tự tay con giải quyết mới có thể làm con giải hận. Bà ta khiến giữa con và ba mẹ luôn luôn bị ngăn cách bởi một Hứa Ngưng Vi.” Cái cảm giác này còn khó chịu hơn là việc cô bị xa cách ba mẹ 20 năm.

“Tri Ý, giữa con và ba mẹ không bị ai ngăn cách cả.”

“Con bị, sự ngăn cách của con và ba mẹ là khác nhau. Không thể nói rõ được đâu.”

Hứa Hướng Ấp không nhắc tới những chuyện khiến con gái khó chịu nữa: “Mấy giờ con hạ cánh? Ba sẽ đến đón con.”

Hứa Tri Ý không làm bùng cảm xúc của mình, bằng không cô sẽ đúng ý mà Thẩm Thanh Phong muốn. Giọng nói của cô mang theo ý cười: “Ba hỏi Tưởng Tư Tầm đi, anh ấy biết thời gian cụ thể, con không rõ lắm.”

Sau khi cúp điện thoại, Tưởng Tư Tầm lên tiếng: “Thẩm Thanh Phong có mấy lần đi tìm Hứa Ngưng Vi, sau khi bị khiêu khích, người chịu ảnh hưởng hoặc bị đả kích nhất là ai?”

Chuyện này mà còn phải nói sao.

“Bản thân Hứa Ngưng Vi.”

“Thẩm Thanh Phong biết rõ bác Hứa và bác gái rất quan tâm đến em, sẽ không bỏ mặc cảm nhận của em mà đón Hứa Ngưng Vi về lại, nhưng bà ta vẫn đi xúi giục. Về việc Hứa Ngưng Vi có đến trung tâm nghiên cứu của nhà họ Lộ hay không, nó không ảnh hưởng đến ai cả, ngoại trừ bản thân Hứa Ngưng Vi.” Đây là khía cạnh mà anh chưa từng nghĩ ra: “Bà ta và Hứa Ngưng Vi không oán không thù, cớ gì phải nhắm vào em ấy như vậy. Có thời gian rảnh thì bà ta đi uống trà chiều với ba anh còn tốt hơn là lãng phí vào một người râu ria chẳng mấy quan trọng.”

Hứa Tri Ý đột nhiên nắm lấy cánh tay người đàn ông: “Ba em, ý là Giáo sư Thượng, ông ấy đi du học tiến sĩ, sau khi về nước thì ở lại Hồng Kông nhiều năm rồi mới về Bắc Kinh nhậm chức ở trường đại học. Nếu không thì sao em lại sinh ra ở Hồng Kông.” Cô cũng xem như là người Hồng Kông.

Một suy nghĩ sinh động bỗng nảy ra trong đầu Tưởng Tư Tầm.

Hứa Tri Ý: “Các tiêu đề nghiên cứu khoa học của ba em đều liên quan đến chữa bệnh. Thẩm Thanh Phong vẫn luôn chú ý đến ngành sản xuất y tế. Liệu trước kia có lẽ nào…”

Chưa kịp nói xong, cô đã mở cửa xe bước ra ngoài.

“Tri Ý, em làm gì vậy?”

Tưởng Tư Tầm vội vàng xuống xe.

Hứa Tri Ý gấp gáp chạy vào biệt thự: “Thư ký Thái.”

Người bị gọi tên đang uống trà trong phòng khách, bởi vì ông chủ còn chưa nhớ ra lý do gọi anh ta tới đây vì chuyện gì.

“Sếp Hứa, có gì phân phó?”

Hứa Tri Ý hít thở vài giây để ổn định hô hấp. Cô ngồi xuống sô pha bên cạnh: “Tôi làm phiền anh giúp tôi điều tra một chút, ba nuôi của tôi Thượng Thông Hủ 20 năm trước có từng xích mích hay tiếp xúc gì với Thẩm Thanh Phong hay không.”

Tất cả mọi người đều bỏ qua một điều quan trọng, họ cứ nghĩ rằng Hứa Hướng Ấp đã đắc tội Thẩm Thanh Phong nên bà ta mới tráo con để trả thù. Nhưng liệu có khả năng Thượng Thông Hủ cũng đắc tội bà ta hay chăng?

Có lẽ chính bản thân ba nuôi còn không biết vì sao mình đắc tội người ta.

Thư ký Thái hành động nhanh chóng: “Cô chuyển lời tới ông Lộ nhé, tôi sẽ về Hồng Kông ngay.” Nói xong, anh ta đặt tách trà xuống lập tức rời đi.

Tưởng Tư Tầm vào biệt thự, nhìn thư ký Thái chầm chậm rời đi, kinh ngạc hỏi Hứa Tri Ý: “Ba anh còn ở trên lầu, sao tốc độ của em nhanh thế, có thể nói ông ấy ngay lập tức phân phó thư ký Thái đi làm.”

Hứa Tri Ý: “Em không thông qua bác Lộ.”

Tưởng Tư Tầm còn khó tin hơn: “Em trực tiếp dùng người của ông ấy?”

“Ừm. Dù sao bác Lộ cũng không thể không đồng ý.” Cô nói giỡn: “Hiện giờ em chính là người quyết định con của ông ấy có bỏ nhà ra đi hay không mà.”

Tưởng Tư Tầm cười khẽ, nói tới thư ký Thái: “Anh ta không nói cho ba anh một tiếng mà bỏ đi luôn à?”

“Ừ. Nói em truyền lời lại.”

Người đàn ông liếc nhìn chiếc ô tô đang rời đi từ cửa sổ sát đất rồi quay lại nhìn cô: “Bình thường anh ta chỉ nghe lời ba anh, anh nói với anh ta chẳng có tác dụng.”

Hứa Tri Ý đứng dậy lấy trái cây, cười nói: “Bây giờ ai nắm quyền lên tiếng trong nhà, người thông minh nhìn vào là biết, nghe em mới là chuẩn không cần chỉnh.”

Tưởng Tư Tầm ôm người đến trước người mình: “Anh không thông minh đến vậy mà cũng nghe lời em.”

Lúc anh thâm tình và chăm chú, Hứa Tri Ý không thể chống lại được, cô đẩy anh ra: “Em đi lấy trái cây.”

“Anh nói với em cái này đã.” Tưởng Tư Tầm ôm cô không buông.

Hứa Tri Ý không nhúc nhích: “Nói cái gì?”

“Đến giờ ba anh vẫn ở trên lầu chưa xuống dưới là vì đang suy nghĩ xem nên đưa cho em cái gì làm quà gặp mặt, dưới chín chữ số thì không thèm, chúng ta phải tích lũy nhiều vốn khởi nghiệp cho tổ ấm nhỏ đấy.”

“……” Hứa Tri Ý cười: “Anh đi cướp đấy à.”

Tưởng Tư Tầm xác định tâm trạng của cô không bị ảnh hưởng bởi Thẩm Thanh Phong và Hứa Ngưng Vi, lúc này mới yên tâm buông cô ra: “Em ngồi đi, anh đi lấy trái cây cho em.”

Người đàn ông đi vào phòng bếp, Hứa Tri Ý nhìn theo bóng lưng anh: “Anh có biết em thích ăn trái cây gì không?”

Tưởng Tư Tầm không quay đầu lại: “Quýt xanh, dâu vàng, vải ngâm nước thanh mai lạnh.”

Ngay cả thứ tự các loại trái cây cô thích cũng chính xác.

Lấy quýt xanh và dâu vàng trước, thanh mai lạnh cần mất một chút thời gian.

Tưởng Tư Tầm mới vừa đặt đĩa đựng trái cây lên bàn thì ba anh đi từ trên lầu xuống.

Lộ Kiếm Ba nhìn quanh phòng khách một lượt: “Thư ký Thái đâu?”

Tưởng Tư Tầm trả lời thay cho người đang ăn trái cây: “Bị người cầm quyền của nhà chúng ta chỉ đạo quay về Hồng Kông để điều tra một số việc rồi.”

Hứa Tri Ý lấy mấy quả dâu vàng trong đĩa đưa qua: “Bác Lộ, trái cây tước binh quyền* ạ.”

(*)
Ở đây Tri Ý đùa Lộ Kiếm Ba sau khi ăn trái cây thì tự từ chức người cầm quyền trong nhà.

Giải nghĩa cụ thể: “Trái cây tước binh quyền” là Tri Ý cải biên từ câu “chén rượu tước binh quyền” (杯酒释兵权). Vào thời đầu nhà Tống, để tập trung quyền lực cho vua và tước binh quyền của các tướng lĩnh, Tống Thái Tổ đã mời các tướng quân uống rượu vừa đe doạ vừa dụ dỗ, sang ngày hôm sau các tướng tự xin từ chức.

Lộ Kiếm Ba cười ha ha, nhận lấy quả dâu tây.

Hoá ra trong nhà có thêm một người lại trở nên náo nhiệt như vậy.

Tưởng Tư Tầm đưa một miếng quýt xanh đã bóc vỏ sạch sẽ cho vào miệng, phần còn lại nhét vào tay người bên cạnh, sau đó lại cầm một quả quýt xanh khác lên bóc vỏ.

Lộ Kiếm Ba nhìn thằng con ngỗ nghịch: “Tuần sau ba sẽ về lại Hồng Kông, con đi cùng.”

Vừa nãy ở trên lầu nhận được cuộc gọi từ ông cụ, thông báo ông về tham gia tiệc gia đình.

Tưởng Tư Tầm hờ hững nói: “Con đi làm gì?”

Lộ Kiếm Ba: “Không phải hiện tại con là nhiếp ảnh gia nghiệp dư sao? Ba đưa con đi chụp ảnh.”

Tưởng Tư Tầm: “……”

Xem ra Thẩm Thanh Phong cũng về nhà cũ ở Vịnh Deep Water.

“Ngày mai con đưa Tri Ý về Thượng Hải.”

“Không ảnh hưởng, thứ bảy tuần sau mới ăn tiệc gia đình.”

Đây là bữa tiệc gia đình đầu tiên kể từ khi anh cả lấy vợ.

Ông cụ lại ra lệnh cưỡng chế qua điện thoại, ngày đó bắt buộc ông phải đến.

/Bạn đang đọc truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ do Cỏ May Mắn biên tập./

Bên phòng ăn, đồ ăn đã dọn lên bàn, mì tôm hùm cũng đã làm xong.

Hứa Tri Ý đi vào phòng ăn trước, để phòng khách cho hai cha con.

Tưởng Tư Tầm ném vỏ quýt vào thùng rác, đứng dậy: “Từ nhỏ con đã không mấy lễ phép với các anh chị họ, trong bữa tiệc gia đình con có lễ phép hay không thì khó nói. Ba lượng thứ hơn chút.”

Đi ngang qua ba, anh đặt quả quýt đã lột vỏ lên bàn.

Cỏ May Mắn

Chiều hôm sau, họ lên đường bay về Thượng Hải.

Trên máy bay, Tưởng Tư Tầm đi tắm sau Hứa Tri Ý, anh mặc quần ở nhà tối màu và áo sơ mi màu xanh biển, sấy khô tóc rồi đi ra phía trước cabin tìm cô.

Hứa Tri Ý thất thần nhìn ra cửa sổ chằm chằm, không biết lại nghĩ tới chuyện gì.

Tưởng Tư Tầm ngồi xuống bên cửa sổ đối diện, hai người ngồi ở hai bên lối đi.

Hứa Tri Ý quay người vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: “Sao anh không ngồi ở đây?”

Tưởng Tư Tầm cười nhẹ: “Khoảng cách sinh ra vẻ đẹp.”

Hứa Tri Ý cũng mỉm cười, ngồi thẳng dậy, vén mái tóc mới sấy khô một nửa ra sau, bật máy tính bảng lên chơi game đua xe. Cô đã chơi trò này từ khi còn là học sinh, đến giờ vẫn còn chơi.

Tưởng Tư Tầm lơ đãng lắc ly rượu vang đỏ trong tay, lực chú ý đều tập trung vào người bên cạnh.

Anh do dự có nên qua đó ngồi không, cả hai vừa mới tắm xong, định lát nữa điều chỉnh chênh lệch múi giờ trên máy bay, ngủ một giấc cho đến khi bình minh hạ cánh xuống Thượng Hải.

Sau khi tắm, cô để mặt mộc, mặc một chiếc váy cotton thuần màu trắng, trông vừa mềm mại lại dịu dàng. Vừa ngồi xuống, anh không nhịn được muốn ôm cô.

“Em đang làm gì vậy?” Anh hơi ngẩng đầu lên, nhấp một ngụm rượu vang đỏ rồi hỏi.

Hứa Tri Ý: “Chơi ván game giết thời gian.”

Tưởng Tư Tầm đặt ly rượu xuống rồi nhích người qua: “Game gì vậy? Để anh xem thử.”

“Trò đua xe, rất ít phổ biến.” Hứa Tri Ý vừa chơi vừa nói: “Chắc là anh không biết đâu.”

Tưởng Tư Tầm ngồi bên cạnh nhìn vài phút, cô nghiêng qua nhìn anh cười: “Có phải nhàm chán lắm không?”

“Trông khá thú vị.”

Không thể kiềm chế được, anh hôn lên gương mặt trắng như trứng gà bóc của cô.

Hứa Tri Ý đột nhiên hơi nhổm dậy, hôn lại anh.

Tưởng Tư Tầm lo cho trò chơi của cô: “Thụt lùi rồi, bị người ta vượt rồi kìa.”

“Không sao đâu, đều là người chơi robot* cả.”

(*)
Người chơi robot (robot player/ AI player): là nhân vật được mô phỏng giống với người chơi thật và bị điều khiển bởi máy tính, khác với Non-player character (cũng do máy tính điều khiển nhưng không mô phỏng theo động tác người thật).

Cô hôn lên môi anh lần nữa rồi ngồi xuống bắt đầu cứu ván game của mình.

Tưởng Tư Tầm nghe nói người chơi robot thì lấy máy tính bảng của cô đặt lên bàn, xoay cô lại hôn cô. Thỉnh thoảng có tiếp viên hàng không tới khoang trước mang đồ uống cho bọn họ, nụ hôn dễ dàng bị gián đoạn, anh thấp giọng hỏi: “Đi phía sau nhé?”

Hứa Tri Ý nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông, gật gật đầu.

Không gian phòng tắm độc lập trong phòng nghỉ có hạn, cửa đóng kín, hai người dựa gần ôm hôn.

Nụ hôn sâu kết thúc, Hứa Tri Ý tựa vào cửa để bình tĩnh lại. Trong gương, một bên mặt của cô được vùi hoàn toàn trong ngực của người đàn ông, hai người chênh lệch chiều cao còn hơn cả một cái đầu.

Tưởng Tư Tầm thuận tay mở vòi nước, không thèm xem là nước nóng hay nước lạnh.

Hơi nóng từ từ bốc lên trong bồn rửa mặt, tỏa mờ tấm gương, hình bóng của hai người trong gương dần dần mơ hồ.

Cô đã đồng ý với anh là lần sau sẽ giúp anh.

Người đàn ông ghé vào tai cô, muốn hôn cô trước nhưng Hứa Tri Ý không có tiền đồ lấy cớ sợ nóng nên từ chối.

Xung quanh cô là mùi hương mát lạnh trên người anh.

Hứa Tri Ý mặt đỏ tai hồng, không dám nhìn vào tay mình, đành phải ngẩng đầu lên.

Quai hàm của người đàn ông căng chặt, yết hầu trượt lên xuống.

Trong không gian mê muội, hơi thở nặng nề quyến rũ bị tiếng nước chảy ào ào làm loãng đi.

Ánh mắt Hứa Tri Ý không biết đặt vào đâu, cô nhìn chằm chằm đường cằm sắc bén của người đàn ông, nâng một bàn tay rảnh kia lên sờ sờ cằm anh.

Tưởng Tư Tầm khó nhịn, môi anh kề sát môi cô, thấp giọng dỗ dành: “Tập trung nào, đừng phân tâm chứ.”


Nếu bạn yêu thích truyện do Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

3 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *