Em Tựa Gió Nam – Chương 42

EM TỰA GIÓ NAM

CHƯƠNG 42: “Mời ba mẹ vợ tương lai và bà xã ăn cơm.”

Editor: Cỏ May Mắn

Hứa Hướng Ấp đọc tin nhắn xong, ông đặt điện thoại của mình ngay trước mặt Tưởng Tư Tầm.

“Tin nhắn của Ngưng Vi.” Ông nói.

Cuối cùng con gái nuôi vẫn bị sụp đổ tinh thần hoàn toàn, Hứa Hướng Ấp vừa tự trách vừa đau lòng, dù gì chính ông và vợ cũng nuôi nấng đứa trẻ này từ khi mới chào đời đến năm hai mươi tuổi, sự hy sinh và tình yêu thương năm xưa đều là thật.

/Bạn đang đọc truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ do Cỏ May Mắn biên tập./

Hiện giờ sự áy náy của ông và Hà Nghi An dành cho Tri Ý lên tới đỉnh điểm, việc mua quần áo cho Tri Ý đã trở thành chấp niệm của vợ, thậm chí là một căn bệnh, vì trước đây họ quá yêu thương con gái nuôi trong khi con gái ruột của mình thì không thể tận hưởng được dù chỉ một ngày.

Chuyện bế nhầm này con cái không có lỗi, hai mươi năm, về mặt tình cảm, vợ chồng ông đều mong muốn sau này con gái nuôi có một cuộc sống suôn sẻ.

Chỉ dăm ba câu của của Thẩm Thanh Phong đã khiến nội tâm vốn khó khăn lắm mới xây dựng được của con gái nuôi hoàn toàn sụp đổ.

Ông tự trách vì nguyên nhân là do ông mà đã khiến hai đứa trẻ phải chịu đựng nhiều như vậy.

Điều khiến ông đau lòng là đứa trẻ mà ông đã dốc hết tâm huyết nuôi dưỡng lại tự buông xuôi bản thân như thế.

Đọc xong, Tưởng Tư Tầm trả lại điện thoại: “Con đã nói Ngưng Vi không chỉ một lần là hãy tránh xa Thẩm Thanh Phong mà con bé không nghe.”

Hứa Hướng Ấp: “Mấy năm trước bác đã nói với con bé rồi.”

Đứa nhỏ này vốn dĩ khó có thể tiếp thu sự chênh lệch, sau mấy năm vất vả lắm mới đối mặt với hiện thực, bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu khoa học, sau khi bị Thẩm Thanh Phong kích thích như vậy thì trong tiềm thức bắt đầu tự huỷ hoại bản thân.

“Thẩm Thanh Phong sớm không tìm, muộn không tìm, chọn ngay lúc con bé vừa hoàn thành một hạng mục và đạt được chút thành tựu.”

Tưởng Tư Tầm: “Bởi vì như vậy mới có thể làm giáo sư Thượng bị đả kích nhiều nhất.”

Để mọi người nhìn thấy Hứa Ngưng Vi có tố chất tiềm năng nghiên cứu khoa học, rồi lại phá hủy niềm tin của Hứa Ngưng Vi.

Mãi đến thời điểm này, Hứa Hướng Ấp vẫn chưa liên kết Thượng Thông Hủ với Thẩm Thanh Phong lại với nhau.

“Bây giờ Ngưng Vi thế này, bác và bác gái định làm gì?”

“Nói thật thì…” Hứa Hướng Ấp nhấp một ngụm nước: “Chưa nghĩ tới.” Chưa nghĩ ra biện pháp nào vẹn cả đôi đường để có thể điều chỉnh tâm lý Ngưng Vi.

Đón về là chuyện không thể, ông còn có Tri Ý.

Mấy năm nay bản thân ông cũng bị dày vò, không hề dễ chịu hơn con gái nuôi. Ban đầu khi quyết định cho Hứa Ngưng Vi đi, cắt đứt tình cảm hai mươi năm, những ngày tháng ấy ông không dám nghĩ đến.

Sau đó biết được tuổi thơ Tri Ý không mấy tốt đẹp, ông thường trằn trọc suốt đêm, hối hận đến mức ngực đau nhói, rất muốn con gái quay về hình hài bé bỏng để ông đích thân nuôi nấng con bé đến lớn.

Nhưng không thể quay lại.

Sau khi đón Tri Ý về, hai cha con cũng bị ngăn cách suốt sáu năm.

Trong câu chuyện bế nhầm này, từng người bọn họ đều cố gắng điều chỉnh tiến về phía trước, chỉ có Ngưng Vi còn bị nhốt lại trong sự cưng chiều và xa hoa của quá khứ, bản thân không muốn thoát ra.

Hứa Hướng Ấp thẳng thắn nói: “Cho dù có đón Ngưng Vi trở về thì sau một thời gian tâm lý của con bé cũng sẽ trở nên như thế này. Bởi vì trong tiềm thức con bé sẽ luôn so sánh mình với Tri Ý. Bác và bác gái con không thể nào cân bằng được hai ly nước, cũng không thể giữ cân bằng được, vì đã để Tri Ý thiệt thòi quá nhiều. Cho dù nhu cầu ăn, ở, mặc đều tương đương nhau nhưng tài sản thì sao? Đến lúc ấy vấn đề không chỉ đơn thuần là mất cân bằng tâm lý nữa.”

Bản chất con người là như thế, không ai có thể tránh khỏi nó.

Vậy nên mới không có biện pháp vẹn cả đôi đường.

Chỉ có một cách duy nhất để Ngưng Vi hoàn toàn điều chỉnh lại đó là hai người trở về với cha mẹ nuôi, Ngưng Vi tiếp tục sống những ngày tháng như trước.

Nhưng làm sao có thể được?

Thế nên làm sao để con gái nuôi điều chỉnh tâm lý là một việc khó như lên trời.

Tưởng Tư Tầm nói: “Ngưng Vi muốn về gặp, bác không ngăn cản được đâu, con bé đã đổi vé về Thượng Hải rồi.”

Hứa Hướng Ấp: “Không ngăn cản, ngăn cản con bé làm gì.” Dừng lại một chút rồi ông nói tiếp: “Không phải là không muốn con bé về gặp.” Nếu Ngưng Vi về nhà, nhìn thấy nhà cửa thay đổi hoàn toàn thì sẽ càng thêm đả kích.

Giống như Tri Ý không bao giờ quay trở lại nhà cha mẹ nuôi, vì nơi từng sinh sống giờ đây không còn liên quan gì đến mình nữa. Với con trẻ, nhà không chỉ đơn thuần là một căn phòng để ở.

“Tri Ý.” Ông hô về phía hai mẹ con đang chọn quần áo.

“Có chuyện gì vậy ba?”

“Con lại đây.”– comayman

Ngưng Vi muốn tới, con gái đang ở nhà, đã biết thì phải thông báo cho con gái một tiếng.

Hứa Hướng Ấp đưa điện thoại của mình cho con gái và vợ xem: “Chắc trong buổi hội nghị trao đổi con bé cũng không có tâm tư tham dự.”

Hà Nghi An khẽ thở dài: “Đứa nhỏ này, sao có thể là đối thủ của Thẩm Thanh Phong được? Tôi đã dặn nó biết bao nhiêu lần rồi.”

Hứa Tri Ý bắt đầu gõ chữ: “Ba, con trả lời giúp ba.”

“Con trả lời đi.”

Mười mấy chữ rất nhanh gõ xong, gửi qua cho Hứa Ngưng Vi. Hứa Tri Ý đưa điện thoại trả lại cho ba: “Nuôi nấng cô ta 20 năm, tới gặp ba mẹ báo hiếu là điều đương nhiên. Sau này cô ta phải biết cho đi chứ không phải chỉ biết đòi hỏi. Chờ đến lúc cô ta đến thăm ba mẹ, nhất định phải để cô ta hiểu được điều này. Lúc bà ngoại phẫu thuật phải nhập viện, con đã báo hiếu bà bên giường bệnh như thế nào, chăm sóc chu đáo ra sao, cô ta cũng đã nhìn thấy. Sau này khi ba mẹ già yếu, cô ta phải dựa theo tiêu chuẩn này mà làm.”

Hà Nghi An xoa xoa má con gái nói: “Chúng ta tiếp tục chọn quần áo thôi.”

Hai mẹ con tay trong tay kéo nhau rời đi.

Hứa Hướng Ấp liếc nhìn thoáng qua câu trả lời của con gái, đơn giản nói: [Mấy giờ hạ cánh? Để tài xế đến đón con.]

Năm phút sau rốt cuộc điện thoại cũng rung lên, dài hơn cả năm năm, chân cô ta bước sải to đến bàn nhấc điện thoại lên.

Nhịp tim của cô ta đập kịch liệt đến mức gần như nghẹt thở, đầu ngón tay run rẩy bấm vào khung thoại của ba.

Nhìn thấy “mấy giờ hạ cánh”, nước mắt lập tức rơi xuống như mưa. Sáu năm qua, tất cả những uất ức dồn nén như con đê vỡ, Hứa Ngưng Vi ngồi bệt xuống thảm ôm đầu gối khóc nức nở.

Lau nước mắt, cô ta giơ điện thoại lên trước mắt, tập trung vào nửa câu sau: “Để tài xế đến đón con.” Trước kia khi cô ta từ nước ngoài về, chỉ cần ba mẹ không đi công tác thì họ sẽ đích thân đón ra sân bay đón cô ta.

Cô ta nhanh chóng trả lời: [Tính theo giờ trong nước thì con sẽ hạ cánh xuống Thượng Hải vào khoảng 4 giờ 30 chiều mai.] Cô ta cố ý chọn thời điểm này để tới ăn tối ở nhà và buổi tối trò chuyện với ba mẹ nhiều hơn.

Hứa Ngưng Vi lại gửi một tin khác: [Mẹ có ở nhà không ạ?]

Hứa Hướng Ấp: [Có, ai cũng ở. Tri Ý cũng ở nhà.]

Hứa Ngưng Vi trực tiếp phớt lờ câu cuối cùng mà chỉ nhìn chữ đầu tiên, trong lòng cô ta đau đớn, Hà Nghi An ở nhà nhưng không ra sân bay đón cô ta nữa.

Tất nhiên cô ta cũng hiểu, thứ nhất là vì Hứa Tri Ý ở nhà, cần quan tâm đến cảm xúc của con gái ruột.

Thứ hai là cô ta đã rời đi quá lâu, trong sáu năm tình cảm cũng có khoảng trống, dù mối quan hệ có sâu đậm đến đâu cũng không thể thắng nổi thời gian. Trong sáu năm qua, Hà Nghi An đã đặt hết tình cảm vào Hứa Trí Ý.

Nếu không đến gặp họ nữa, ngay cả ký ức về hai mươi năm đó cũng sẽ dần phai nhạt.

[Ba, ba bận việc đi, ngày mai là con có thể gặp ba và mẹ rồi.]

Hứa Hướng Ấp: [Ừ, chú ý nghỉ ngơi.]

Ông cất điện thoại đi.

“Nếu không cho con bé đến, trong lòng con bé sẽ có khúc mắc không thể nào nguôi ngoai. Nếu tới rồi, con bé vẫn sẽ bị kích thích. Dù có đến hay không thì mục đích của Thẩm Thanh Phong đều đã đạt được. Hai mươi, ba mươi năm trôi qua, Thẩm Thanh Phong vẫn luôn oán hận bác như vậy.”

Tưởng Tư Tầm suy ngẫm một lát, trong lúc chưa có kết quả lại gieo hy vọng thì không biết là tốt hay xấu: “Có thể bà ta cũng có hiềm khích với giáo sư Thượng, thư ký Thái đã về Hồng Kông để điều tra, sẽ sớm có kết quả.”

Hứa Hướng Ấp kinh ngạc, phản ứng đầu tiên trong đầu ông là cuối cùng cũng nhìn thấy hy vọng: “Vậy Ngưng Vi còn có thể cứu được.”

Nếu Thẩm Thanh Phong tráo con cũng là vì trả thù Thượng Thông Hủ, thế thì con gái nuôi sẽ chấp nhận số phận của mình, sau khi chấp nhận số phận, tâm lý của con bé có thể dần dần cân bằng và trở lại đúng quỹ đạo.

“Nếu thiên phú nghiên cứu khoa học của con bé bị hủy hoại, đừng nói là Thượng Thông Hủ, ngay cả bác cũng sẽ cảm thấy đáng tiếc.”

“Ba ơi, ba xem cái này thế nào.”

Hứa Tri Ý thử mặc một chiếc váy dài màu trắng với kiểu dáng đơn giản.

Hứa Hướng Ấp: “Rất đẹp.”

“Mẹ chọn cho con đó.”

“Mắt của mẹ con rất chuẩn, hồi xưa lúc yêu nhau, bà ấy chọn quần áo cho ba không cần phải mặc thử.”

Hứa Tri Ý trêu ghẹo: “Ây da không cần ăn cơm tối nữa đâu, ăn cơm cún đã no căng luôn rồi.”

Hứa Hướng Ấp nhìn vợ: “Bà nhìn đứa nhỏ này, không biết lớn nhỏ gì hết.”

Hà Nghi An cười: “Do ông sinh đấy, ráng chịu đựng đi.”

Tưởng Tư Tầm ở bên cạnh đang uống nước nhìn về phía cô.

Hai người nhìn nhau, ánh mắt Hứa Tri Ý hỏi ý kiến ​​của anh.

Tưởng Tư Tầm nói: “Rất đẹp.”

Hứa Tri Ý vừa vui vừa chột dạ: “Vậy lấy chiếc này đi, em sẽ đi thay ra.”

“Tri Ý.” Tưởng Tư Tầm đặt ly nước xuống, gọi cô.

Đối phương quay đầu lại: “Chuyện gì thế?”

Người đàn ông đứng dậy nói: “Giúp anh chọn mấy cái váy, anh đem đi tặng.”

Hứa Tri Ý đồng ý, lại hỏi: “Chọn mấy cái?”

Tưởng Tư Tầm: “Anh đặt áo sơ mi cho mình đều từ một tá.” Anh bước đến gần cô thấp giọng nói: “Mua cho em cũng không thể thấp hơn con số này.”

Hứa Tri Ý nhìn anh, khoé miệng không hạ xuống được: “Vậy em chọn mười hai cái.”

Tưởng Tư Tầm: “Anh đưa em đi chọn.”

“Được.”-Đọc full: cohoala.com

Hai người thì thầm to nhỏ, liếc mắt đưa tình liên tục.

Cửa hàng trưởng đứng ở một bên không tiến tới, hai người này phỏng chừng là đang yêu nhau, ánh mắt sắp phóng tơ luôn rồi.

Hứa Hướng Ấp gọi vợ đến ngồi bên cạnh: “Để tụi nó tự chọn đi, Tri Ý từng gặp bạn gái của Tư Tầm, biết chọn mẫu nào thì phù hợp.”

Hà Nghi An nhìn hai người cách đó không xa, một người chọn, một người đứng ở bên cạnh nhìn, ăn ý giống như không cần bàn bạc, chỉ cần Tri Ý chọn, Tưởng Tư Tầm không hé một tiếng, thẳng tay đưa cho cửa hàng trưởng gói lại.

Bà thấy lúc này Tưởng Tư Tầm Tầm chỉ chỉ vào một món đồ trên ma nơ canh, hỏi Tri Ý xem thế nào, con gái nhìn thoáng qua lắc đầu tựa như không thích, sau đó Tưởng Tư Tầm liền từ bỏ.

Lòng Hà Nghi An thầm nhủ, đây rốt cuộc là chọn quần áo cho ai, sao thân phận lại đảo ngược thế này?

Đi lựa đồ một vòng, không đủ mười hai món.

Tưởng Tư Tầm: “Lại đi chọn thêm đi.”

“Không có món nào em rất thích cả.”

“Vậy thì đi chọn vài món phụ kiện đi.”

Cửa hàng trưởng ở một bên: “……”

Quả nhiên là mua cho Hứa đại tiểu thư.

Mối tình này kích thích quá, ở ngay dưới mí mắt ba mẹ mà chẳng kiêng nể gì, vẫn ngang nhiên trắng trợn.

Lựa thêm phụ kiện, vất vả lắm mới đủ số lượng một tá.

Tưởng Tư Tầm lấy thẻ ra thanh toán, ký tên rồi đưa thẻ cho người bên cạnh.

Hứa Tri Ý không nhận: “Không cần đưa thẻ cho em, thẻ của em nhiều quá không dùng hết.”

Tưởng Tư Tầm: “Trước mắt cứ để ở chỗ em, hiện giờ em là người cầm quyền trong nhà chúng ta, buổi tối ăn cơm em dùng thẻ này tính tiền.”

Hứa Tri Ý cười: “Nếu em là người cầm quyền thì phải để em thể hiện năng lực tài chính của mình chứ.”

“Lần tới cho em thể hiện.” Người đàn ông nói: “Tối nay anh mời ba mẹ vợ tương lai và bà xã ăn cơm.”

Hứa Tri Ý: “……”

Nghe được hai chữ bà xã, tim cô đập thịch thịch thịch, hoàn toàn vượt quá tốc độ rồi.

Cô cho anh một ánh mắt, bên cạnh còn có người đấy.

Cửa hàng trưởng cười nói: “Tôi không nghe thấy gì cả. Trước tiên tôi chúc hai anh chị hạnh phúc viên mãn nhé”.

Tưởng Tư Tầm hào phóng nhận lời chúc: “Cảm ơn cô.”

[Tối nay Tưởng Tư Tầm mời ba mẹ vợ tương lai đi ăn tối, anh trai, anh thì sao, có rảnh quay về cùng nhau ăn cơm không?]

Sau khi ra khỏi trung tâm mua sắm, Hứa Tri Ý gửi tin nhắn cho Hứa Hành.

Hứa Hành đang đi công tác: [Anh còn ở Bắc Kinh, sao có thể về được? Tưởng anh có phép biến hình à?]

Anh ấy lại gửi một tin nhắn khác: [Tối mai anh về đến nhà, nói cậu ta mời cơm ngày mốt đi. Thêm một người nữa liệu có làm cậu ta nghèo đi không?]

Hứa Tri Ý cười: [Vậy chờ anh về rồi lại mời, thẻ của Tưởng Tư Tầm ở chỗ em, em có quyền quyết định 🙂 Đúng rồi, tối mai Hứa Ngưng Vi cũng đến nhà, tới gặp ba mẹ.]

Hứa Hành tuy máu lạnh nhưng cũng không phải là không có tình người đến mức không cho đứa em gái này về gặp ba mẹ, anh nói với em gái nhà mình: [Nếu em không muốn ở nhà thì anh sẽ đưa em ra ngoài ăn.]

Hứa Tri Ý: [Không cần, lúc trước ở phòng bệnh bà ngoại em và cô ta thường đụng mặt. Sớm đã quen rồi. Dù sao thì em cũng sẽ không nói chuyện với cô ta, không ảnh hưởng đến việc ăn uống của em.]

Kế hoạch dùng bữa bị hoãn lại hai ngày sau vì phải đợi Hứa Hành.

Cuối cùng bữa tối được ăn ở nhà, Hứa Hướng Ấp tự xuống bếp nấu cho con gái.

Tưởng Tư Tầm mang những chiếc túi lớn nhỏ mua bằng thẻ của mình lên tầng ba, giao thẳng đến cửa phòng Hứa Tri Ý.

Hứa Tri Ý ngó trái ngó phải xem có dì giúp việc nào đi ngang qua không.

Tưởng Tư Tầm cười: “Em là trộm đấy à.”

“Còn không phải sao.” Hứa Tri Ý kéo người vào trong, khóa trái cửa.

Tưởng Tư Tầm đặt túi mua sắm lên thảm, nắm lấy tay cô, mười ngón tay siết chặt, cúi đầu hôn người trong lòng anh.

Hứa Tri Ý dựa lưng vào cửa, nhiệt tình đáp lại anh.

Đầu lưỡi của cô bị người đàn ông bắt được.

Trước mắt trời đất tối sầm.

Cô vẫn chưa thể học được cách hít thở nên nụ hôn có khi sâu, có khi nông.

Hứa Tri Ý vòng hai tay quanh cổ anh, hôn lên khóe môi anh.

Tưởng Tư Tầm nâng trán cô lên, ấn chặt eo cô, cơ thể hai người họ sát chặt vào nhau. Màu sắc trang phục gần như cùng màu, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không phân biệt được đâu là chiếc váy xanh biển trên người cô, đâu là chiếc áo sơ mi xanh biển trên người anh.

Hứa Tri Ý vẫn đang nghĩ về câu nói trong cửa hàng flagship: “Lúc nãy trong cửa hàng anh nói anh muốn mời ai đi ăn cơm? Lúc đó giọng anh rất nhỏ nên em không nghe rõ.”

Tưởng Tư Tầm hôn cô: “Em không nghe rõ thật à?”

“Không rõ.”Cỏ May Mắn

“Mời bác Hứa, bác gái, còn có em.”

Hứa Tri Ý: “…… Lúc đó anh không nói như vậy đâu nhé.”

Tưởng Tư Tầm chậm rãi cười, nói: “Không phải là em không nghe rõ sao?”

Hứa Tri Ý cắn môi anh: “Em còn là người cầm quyền nhà anh không?”

“Phải.” Người đàn ông áp môi mình vào môi cô, lặp lại những lời anh đã nói ở cửa hàng flagship: “Mời ba mẹ vợ tương lai.” Anh cố ý dừng một chút: “Và bà xã.”

Hứa Tri Ý ngậm lấy môi trên của anh, hơi dùng sức mút lấy.

Người đàn ông ôm cô rất chặt, hôn cô thật sâu.

“Tri Ý?”

Ngoài cửa vang lên giọng nói của Hà Nghi An.

Động tác hai người khựng lại, Tưởng Tư Tầm buông cô ta.

Hứa Tri Ý chỉ chỉ túi mua sắm trên mặt đất rồi lại chỉ chỉ vào phòng thay đồ.

Tưởng Tư Tầm: “Hay là không tránh nhé?”

“Như vậy sao được, dọa mẹ em sợ đó.” Hứa Tri Ý nói bằng giọng khí, vừa nói vừa đẩy người đàn ông qua bên kia.

“Tri Ý?”

Đang khi nói chuyện, Hà Nghi An đã đi tới cửa.

Cho người đàn ông có thời gian để trốn, Hứa Tri Ý không lên tiếng.

“Cốc cốc” gõ cửa hai lần.

Hà Nghi An lên đây để đưa kem cho con gái: “Tri Ý?”

Người đàn ông xách theo túi mua sắm bước vào phòng thay đồ, lúc này cô mới yên tâm đi ra mở cửa.

“Ấy, mẹ, con tới đây.”

Cửa phòng mở ra, Hà Nghi An đang cầm một hộp kem trái cây.

“Cảm ơn mẹ.” Hứa Tri Ý vội vàng nhận lấy.

Hà Nghi An thuận miệng nói: “Tư Tầm có phải đi ra ngoài không? Cửa phòng ngủ của thằng bé mở, bên trong không có người.”

“……” Cỏ May Mắn

Hứa Tri Ý múc một muỗng kem cho vào miệng: “Con không biết, không nói với con.”

Hà Nghi An: “Vậy chắc là thằng bé ở phòng để quần áo sửa soạn đồ đạc mà mẹ không để ý rồi.”

“Vị thế nào?” Bà cười hỏi con gái.

Hứa Tri Ý không nếm ra vị gì nhưng cũng không muốn trả lời mẹ qua loa, cô lại ăn một miếng: “Phần thịt quả dâu tây bên trong rất ngon.”

“Nhà mình có nhiều dâu tây sấy khô lắm, lần sau lại cho thêm nhiều một chút. Ba con chất cả nửa tủ lạnh là dâu tây sấy khô, chỉ để dành làm kem cho con ăn đấy.”

Kể từ khi Tri Ý trở về ngôi nhà này, chồng bà sắp trở thành đầu bếp Michelin ba sao rồi, hiện giờ ngay cả món tráng miệng và kem cũng không làm khó được ông.

Mẹ đi xuống nhà, cô lại lần nữa khóa trái cửa lại.

Người đàn ông từ trong phòng thay đồ bước ra: “Lần sau anh sẽ không trốn nữa.”

Hứa Tri Ý cười: “Để anh chịu tủi thân rồi.” Cô đút cho anh một miếng kem.

“Anh không ăn đâu.” Tưởng Tư Tầm hôn lau đi vết tím nhạt dính bên môi cô: “Tìm dây chuyền anh mua cho em đi.”

Hứa Tri Ý hỏi: “Giờ anh còn nhớ chiếc dây chuyền trông như thế nào không?”

“Không quên.”

Hứa Tri Ý đang ăn kem, nói người đàn ông tìm nó ở quầy trang sức.

Trên quầy nữ trang rộng lớn bày đầy đủ loại trang sức, Tưởng Tư Tầm ngay lập tức nhận ra chiếc dây chuyền mình mua, anh lấy ra chiếc anh mua tặng cô nhân dịp sinh nhật.

Hứa Tri Ý cười nhìn anh: “Muốn đeo cho em à?”

“Ừ.”

Cô xoay người lại trước mặt Tưởng Tư Tầm, một sợi dây chuyền mát lạnh rơi xuống cổ, những ngón tay khô ráo của anh khẽ khàng cài móc khóa.

Đeo dây chuyền xong, người đàn ông ôm cô từ phía sau, hôn lên má cô: “Xuống lầu nhé?”

“Anh đi xuống trước đi.”

“Đi cùng nhau.”

Anh nắm tay cô, tới cầu thang mới buông tay cô ra.

Hai người một trước một sau ung dung bước xuống cầu thang, thậm chí còn cùng nhau vào bếp, Hứa Hướng Ấp chỉ nghĩ bọn họ tình cờ gặp nhau trên cầu thang.

/Ủng hộ bản edit truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ chính chủ tại cohoala.com/

Lúc nói chuyện tới nhà họ Lộ, Hứa Hướng Ấp hỏi phản ứng của ông cụ thế nào khi anh phanh phui chuyện bê bối gia tộc.

Tưởng Tư Tầm: “Ông nội không gọi cho con. Cuối tuần sau sẽ có bữa tiệc gia đình.”

“Con bày trò ầm ĩ như vậy, với sự nhạy bén của ông cụ, không thể nào không nhận ra ý đồ của con.” Ông quay sang Tưởng Tư Tầm: “Ba con nghĩ thế nào về việc con muốn tranh giành tài sản nhà họ Lộ?”

“Trước kia ý kiến ​​của ông ấy như thế nào không quan trọng, bây giờ ông ấy chỉ nghe theo Tri Ý.”

Người đang ăn kem suýt nữa thì bị một miếng dâu nhỏ làm cho nghẹn mất.

Hứa Hướng Ấp và Hà Nghi An khó hiểu nhìn anh.

Tưởng Tư Tầm ung dung nói: “Tri Ý làm dịu mối quan hệ giữa con và ba, hiện tại em ấy là công thần của nhà chúng con. Thư ký Thái còn nghe theo lời em ấy sai sử, trực tiếp bỏ qua ông chủ là ba con.”

Người có thể sai sử thư ký Thái hành động từ trước đến nay chỉ có một mình Lộ Kiếm Ba.

Hứa Hướng Ấp cười nói với con gái nhà mình: “Ba nhất định phải lui về mau chóng làm việc cho con thôi, sợ sau này không xin được việc nữa.”

Tưởng Tư Tầm: “……”

Ý định ban đầu là từ từ tiết lộ mối quan hệ giữa Tri Ý và anh, kết quả lại dẫn đến chủ đề lui về sau cánh gà thế này.

Hứa Hướng Ấp lại suy nghĩ: “Thư ký Thái trở về Hồng Kông điều tra Thẩm Thanh Phong là được Tri Ý giao việc sao?”

Tưởng Tư Tầm gật đầu: “Vâng” Anh cười nói: “Dù sao thì con phân phó anh ta cũng không động đậy.”

Sau khi về Hồng Kông thư ký Thái không liên lạc với Hứa Tri Ý, mãi cho đến khi Hứa Ngưng Vi hạ cánh xuống Thượng Hải vào ngày hôm sau và được tài xế đưa cô ta về nhà, Hứa Tri Ý vẫn chưa nhận được một câu trả lời nào từ anh ta.

Cánh cửa màu đen và vàng quen thuộc từ từ mở ra, một bãi cỏ xanh gần như vô tận hiện ra trước mắt. Khi còn nhỏ, cô ta thường chơi đùa trên bãi cỏ này với các bạn cùng tuổi, có ba mẹ ở ngay bên cạnh.

Khi thời tiết sáng sủa, tiệc sinh nhật sẽ được tổ chức ở bãi sân rộng rãi này, tất cả các bạn cùng lớp và bạn từ bé sẽ được mời đến dự tiệc sinh nhật từ trưa đến tối.

Tiếng cười rộn ràng và những chiếc váy công chúa xinh đẹp là ký ức duy nhất của cô ta về tất cả những bữa tiệc sinh nhật trước khi lên mười.

Nỗi buồn và tủi thân từ trong đáy lòng lại dâng lên, Hứa Ngưng Vi thầm hít một hơi thật sâu.

Xe dừng trước biệt thự, cô ta thấp thỏm mở cửa bước ra ngoài.

Con gái nuôi đã đến, Hứa Hướng Ấp và Hà Nghi An ra ngoài đón cô ta.

Nhìn thấy ba mẹ nuôi, Hứa Ngưng Vi không kìm được nữa mà bật khóc.

“Mẹ.” Cô ta bước tới ôm lấy Hà Nghi An.

“Không khóc, chuyện vui mà sao còn khóc thế.”

Nước mắt Hứa Ngưng Vi càng chảy ra dữ dội hơn.

Vì bản thân cô ta không cảm thấy vui vẻ trong lần gặp gỡ này, trong lòng chỉ toàn là những cảm xúc đau khổ và buồn bã.

Giống như cái ôm lúc ở trong phòng bệnh của bà ngoại, cái ôm của Hà Nghi An khiến cô ta có cảm giác xa lạ. Hứa Ngưng Vi đứng thẳng dậy, dùng mu bàn tay lau nước mắt: “Không sao đâu, con khóc vì quá vui ạ.”

Hà Nghi An cười hỏi: “Có mệt không?”

“Vẫn ổn, không mệt ạ.”

Hứa Ngưng Vi lại nhẹ ôm Hứa Hướng Ấp: “Ba, xin lỗi ba, gây phiền toái cho ba mẹ rồi.”

Hứa Hướng Ấp: “Con tới gặp chúng ta sao có thể nói là gây phiền toái cho chúng ta được. Ngoài trời nóng lắm, đi vào rồi nói chuyện.”

Hứa Ngưng Vi khoác tay Hà Nghi An đi về phía biệt thự, không còn sự thân mật như trước.

Trước đây mỗi khi về nhà nghỉ, mẹ thích vuốt ve khuôn mặt cô ta rồi nắm lấy tay cô ta, dọc đường hỏi han đủ thứ chuyện, luôn có vô số điều lo lắng không nói hết.

Tài xế xách vali từ trong cốp xe ra, nhanh chóng đuổi theo họ.

“Sếp Hà, vali để ở đâu?”

Hà Nghi An: “Căn phòng xép lớn ở phía tây tầng một.”

“Được.” Tài xế sải chân dài, hai ba bước liền lướt qua bọn họ.

Người ngoài có thể không biết nhưng Hứa Ngưng Vi thì biết rõ, ở tầng một có ba phòng ngủ, bao gồm cả căn phòng xép kia đều là phòng cho khách, phòng của ba mẹ ở trên tầng ba, còn cô ta và anh trai ở tầng hai.

Có thang máy trong nhà, ba mẹ sống ở tầng trên cùng, căn phòng nối với sân thượng lớn nhất trong nhà, có tầm nhìn rộng thoáng.

Căn phòng trước kia của cô ta ở tầng hai giờ đã biến thành hình dạng gì? Có phải cho Hứa Tri Ý ở không?

Giữa dòng suy nghĩ miên man, chân bước vào biệt thự.

Như là phản xạ có điều kiện, Hứa Ngưng Vi không kịp nhìn gì khác, ánh mắt nhìn thẳng về phía người ở trước cửa sổ chia ô nhiều tầng. Hứa Tri Ý đang ngồi xếp bằng trên thảm, bên cạnh là một đống hoa tươi và một chiếc bình hoa có hình dạng bất cân xứng, trong tay cô đang cầm một bông hoa mẫu đơn, rủ mắt tỉa bớt những chiếc lá thừa. Trên người cô là một chiếc váy hai dây rộng rãi màu xanh khói bằng vải lanh, mái tóc dài tự nhiên buông xõa, mặt mày toát lên vẻ thanh tao lạnh lùng.

Khung cảnh này yên tĩnh như một bức tranh sơn dầu trong vườn hoa.

Hứa Tri Ý cảm giác có người đang nhìn mình nhưng không ngẩng đầu lên, cô tiếp tục tỉa hoa mẫu đơn, định đặt một bình hoa tươi trên bàn ăn để mình vừa ăn vừa ngắm.

Cắm bông hoa mẫu đơn đã tỉa vào bình, cô lấy điện thoại rồi gửi cho thư ký Thái.

[Thư ký Thái, tôi sắp trở thành một bậc thầy cắm hoa rồi.]

Thư ký Thái: “……” comayman

Lần đầu tiên thấy kiểu thúc giục người khác như vậy.

[Thông tin trong tay tôi hiện tại chưa đủ để xác định liệu Thẩm Thanh Phong có hận thù gì với Thượng Thông Hủ hay không, tuy nhiên có thể khẳng định cách đây hơn hai mươi năm hai người họ từng có mối liên hệ gián tiếp.]

Xác nhận liệu Thẩm Thanh Phong có ghi thù ai hay không, chuyện này rất khó, giống như tìm ra bằng chứng Thẩm Thanh Phong đã tráo con vậy.

Hứa Tri Ý: [Cảm ơn anh. Chừng này thông tin là đủ rồi. Anh quay về đi, tự tôi sẽ đi gặp Thẩm Thanh Phong.]

Thư ký Thái hỏi: [Sếp Hứa, tôi quay về đâu?]

Hứa Tri Ý bật cười trả lời: [Đương nhiên là ai trả lương cho anh thì anh về nơi đó rồi. Mức lương hàng năm của anh tôi không trả nổi đâu.] Theo như cô biết, thư ký Thái đã theo Lộ Kiếm Ba được mười tám năm, thủ đoạn cao minh, vẫn luôn nhận cổ tức, lương năm hàng triệu thậm chí hàng chục triệu, đối phương cũng không coi trọng.

Hứa Ngưng Vi không hề dời mắt đi, mỗi một động tác của Hứa Tri Ý cô ta đều thu vào trong mắt, không ngờ lúc này mà Hứa Tri Ý vẫn còn tâm trạng tươi cười.

“Ngưng Vi, lại đây ngồi đi. Muốn uống cái gì? Trà hay là cà phê?” Hà Nghi An tiếp đón cô ta.

Hứa Ngưng Vi hoàn hồn, đi về phía sô pha.

Đi được vài bước, cô ta sửng sốt, lúc này cô ta nhận ra bên trong biệt thự đã hoàn toàn thay đổi.

Ngay cả đèn chùm pha lê cũng được thay đổi phong cách, trước đây trong phòng khách có hai bức tranh sơn dầu cổ điển mà cô ta rất thích, hiện giờ đã được thay bằng những bức tranh sơn dầu vườn hoa mang tính chữa lành. Những bức danh họa vẽ khu vườn này cô ta đều biết rõ, ba đã mua lại những tác phẩm khu vườn kinh điển của các đại hoạ sĩ từ buổi đấu giá.

Không thể tìm ra sự xa hoa vốn có của căn biệt thự, ba mẹ đã tạo dựng một ngôi nhà ấm áp và lãng mạn dành riêng cho Hứa Tri Ý.

Mà giờ phút này cô ta là một người ngoài.

Một vị khách đến thăm.


Cỏ May Mắn có lời muốn nói: Hoa mẫu đơn trong chương này có phiên âm Hán Việt là thược dược (芍药), để khỏi nhầm thì tên hoa này mình sẽ để thành mẫu đơn (theo danh pháp khoa học) để phân biệt với thược dược Việt Nam.

Hoa thược dược Trung QuốcHoa thược dược Việt Nam
– Thuộc họ Mẫu đơn (Paeoniaceae)
– Tiếng Trung là 芍药 (thược dược)
– Thuộc họ Cúc (Asteraceae)
– Tiếng Trung là 大丽花 (đại lệ hoa)
Hoa mẫu đơn (thược dược Trung Quốc) và hoa thược dược Việt Nam

Nếu bạn yêu thích truyện do Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. 2 đứa trẻ bị đổi là tội nhất. Haiz, Tri Ý thoát khỏi nhà kia là may á, gặp bà mẹ như bà tiêu chắc cũng thần kinh, Tri Ý nhịn từ nhỏ tới lớn còn ko quen, nói gì đến cô Ngưng Vi này. May mà còn bà ngoại và ông bố tốt tính, cô NV này cũng là tri thức nhà khoa học mới trụ 6 năm, chứ ko chắc cũng hắc hóa lâu rồi.

  2. Đúng là vật chất quyết định ý thức. Bố mẹ nuôi quá giàu, khó mà buông bỏ được