EM TỰA GIÓ NAM
CHƯƠNG 45: Bữa cơm gia đình
Editor: Cỏ May Mắn
–
Thẩm Thanh Phong đeo kính râm nên không thể nắm bắt được sự dao động trong mắt bà ta khi nghe thấy câu “trả thù Thượng Thông Hủ thành công”.
Hứa Tri Ý cũng không cố tình nắm bắt, chỉ cần làm rối tâm trí của đối phương thì cô đã đạt được mục đích.
/Bạn đang đọc truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ do Cỏ May Mắn biên tập./
Thẩm Thanh Phong cười: “Vậy lát nữa gặp lại trong bữa cơm gia đình. Trời có gió lớn nên thứ lỗi, không tiếp được.”
Bà ta lấy khăn choàng dài chống nắng từ trong túi ra, rũ nó rồi buộc quanh eo.
Chiếc khăn choàng lụa buông lơi trên chiếc váy đen, vừa che cho tà váy vừa điểm xuyết một mảng màu sáng.
Sự việc của Thượng Thông Hủ dường như không hề ảnh hưởng đến bà ta chút nào. Bà ta bước đi nhẹ nhàng uyển chuyển, thướt tha yêu kiều, đối diện với gương trang điểm, bà ta vừa đi vừa chỉnh lại mái tóc bị gió thổi rối.
Làm kiểu tóc này tốn thời gian như thế, không nên ở lâu trong sân.
Khoé mắt bà ta thấy một bóng người màu xanh đậm xuất hiện.
Thẩm Thanh Phong cất gương đi, ngẩng đầu nhìn người chồng đang đợi bà ta.
Điếu xì gà giữa kẽ tay của Lộ Kiếm Lương đã cháy một nửa, ông ta nhìn người phụ nữ ăn diện lộng lẫy: “Cho dù bà không mặc đồ thì hôm nay chú ấy cũng sẽ không nhìn bà đâu.”
Thẩm Thanh Phong không những không khó chịu mà còn cười rất tươi: “Tôi sợ là nếu tôi không mặc thì e rằng ông sẽ không vui.”
Lộ Kiếm Lương nghẹn, hừ lạnh một tiếng.– cohoala.com
“Rốt cuộc ông không hiểu chú em Tư của ông rồi, hôm nay ông ấy sẽ nhìn tôi, vì khiến ông không thoải mái nên ông ấy sẽ phải nhìn.”
Thẩm Thanh Phong nhẹ ấn giữ mái tóc vất vả lắm mới chải chuốt lại, không rảnh đôi co với ông ta trong sân: “Tôi đã giúp ông nắm giữ con bài nhà họ Ngu này trong tay, trừ phi Hứa Tri Ý có khả năng nhẫn nhịn phi thường, không đi tìm Tưởng Tư Tầm đối chất.” Một khi Hứa Tri Ý đi hỏi về chuyện của Ngu Duệ, tiếp theo, Tưởng Tư Tầm chắc chắn sẽ giữ khoảng cách với nhà họ Ngu.
“Nhớ thực hiện lời hứa của ông đấy.” Người đàn bà chỉ để lại một bóng lưng thướt tha.
Cho dù bà ta khiến cho mối quan hệ giữa Tưởng Tư Tầm và Hứa Tri Ý nảy sinh mâu thuẫn, hay khiến cho Tưởng Tư Tầm và nhà họ Ngu dần dần xa cách thì Lộ Kiếm Lương hứa sẽ giao cho bà ta phụ trách hạng mục hợp tác giữa nhà họ Lộ và nhà Thương Uẩn.
Việc bê bối bùng nổ này không phải do lòng nghi ngờ của ông ta quá nặng mà là do tham vọng của Tưởng Tư Tầm quá lớn, muốn tranh giành vị trí người cầm quyền đời tiếp theo của nhà họ Lộ.
Ông ta không thể không phòng.
Ở Hồng Kông, không thể tránh khỏi việc hợp tác với nhà họ Ngu trừ khi sẵn sàng từ bỏ những lợi ích to lớn.
Hội đồng quản trị cũng sẽ không cho phép, thật là nực cười.
Nhà họ Hứa và nhà họ Ngu, dù gì Tưởng Tư Tầm cũng phải vứt bỏ một bên, cá và chân gấu, sao ông ta có thể cho phép đứa cháu trai này có được cả hai.
Lộ Kiếm Lương dụi điếu xì gà còn dở rồi chầm chậm bước vào biệt thự.
Trong sân bên trái hôm nay gió núi thổi rất tuỳ ý, Hứa Tri Ý lại khép chặt khăn choàng.
Bác Trang bảo người mang cho cô một tách trà nóng, dì đưa trà hỏi: “Hứa tiểu thư, cô không lạnh sao?”
“Không lạnh ạ, con sợ nóng.”
Hứa Tri Ý lại cầm tách trà nhìn ra phía Vịnh trước mặt, núi biển ôm ấp lẫn nhau, nếu là ngày nắng không gió thì ngồi ở đây có thể tận hưởng khung cảnh đắm say lòng người.
Cô cầm chiếc điện thoại trên bàn thấp lên, gọi cho thư ký Thái: “Tôi muốn biết về chuyện của nhà họ Ngu.”
Thư ký Thái: “Gồm cả Ngu Duệ sao?”
Hứa Tri Ý cười: “Châm chọc người, anh giỏi hơn cả Thẩm Thanh Phong.”
Thư ký Thái: “…..”
“Vậy thuận tiện tìm hiểu một chút.”
“Thực lực của nhà họ Ngu ở Hồng Kông chắc sếp Hứa cô cũng biết, không thể phân cao thấp với nhà của Ninh Duẫn. Nhà họ Lộ và nhà họ Ngu hợp tác tương đối chặt chẽ, muốn làm người cầm quyền nhà họ Lộ thì phải cân bằng và gắn bó mối quan hệ của các gia tộc lớn, đây là điều cơ bản nhất.”
“Ngu Duệ nhỏ hơn sếp Tưởng hai tuổi, năm nay 30, chưa lập gia đình. Đường ai nấy đi ngay trước mặt vị hôn phu ở trong hôn lễ, hai nhà đè tin tức này xuống, nguyên nhân hủy bỏ hôn lễ người ngoài không biết rõ. Sếp Hứa, nếu cô cần thì tôi có thể đi hỏi thăm.”
Hứa Tri Ý: “… Thế thì không cần.”
Thư ký Thái nói tiếp: “Ngu Duệ là người phụ nữ một lòng vì sự nghiệp. Sau khi hủy đám cưới, cô ấy đã công khai việc mình sẽ không kết hôn trước mặt giới truyền thông. Ba cô ấy là người quản lý gia tộc, năm ngoái, cô ấy đã bước vào lĩnh vực kinh doanh cốt lõi của tập đoàn, sau này đương nhiên sẽ phải giao tiếp với nhà họ Lộ.”
“Tôi không biết rõ tình cảm cụ thể giữa cô ấy và sếp Tưởng, nhưng trước đây cô ấy thực sự rất thân cận với sếp Tưởng. Lúc đó, ngoài Hứa Ngưng Vi, cô ấy là người khác phái duy nhất mà sếp Tưởng nghiêm túc dự tiệc sinh nhật, không qua loa giống như bữa tiệc sinh nhật của Ninh Duẫn.”
Trong điện thoại quá yên tĩnh, thư ký Thái dừng lại: “Tôi còn nói nhiều hơn cả Thẩm Thanh Phong sao?”
Hứa Tri Ý nói đùa: “Thế nên tôi mới nói anh châm chọc người ta giỏi hơn Thẩm Thanh Phong đấy.”
“Xin lỗi.”– cohoala.com
Thư ký Thái đột nhiên không dám nói thêm gì nữa, sợ càng giúp càng thêm rối.
Hứa Tri Ý quay lại chuyện chính: “Không sao đâu, dù anh không nói cho tôi biết thì Thẩm Thanh Phong cũng sẽ từ từ tiết lộ cho tôi thôi. Bà ta thích nhất là dùng dao cùn cắt thịt, cũng sẽ không dứt khoát hạ một nhát để tôi thoải mái.”
Cô lại hỏi thư ký Thái: “Thành lập quỹ gia đình để theo đuổi người ta cũng là vị đại tiểu thư nhà họ Ngu này sao?”
“Phải. Nhưng không biết tại sao lại lan truyền rầm rộ như vậy, bản thân cô ấy cực kỳ khiêm tốn.”
“Được, tôi hiểu rồi.”
“Sếp Hứa, có chuyện gì còn cần tôi bổ sung không?”
Hứa Tri Ý chỉ hỏi một câu đơn giản: “Ngu Duệ thích màu gì?”
Câu này khiến thư ký Thái bối rối: “Mười phút nữa tôi sẽ trả lời cô.”
Mất hơi lâu, mười sáu phút sau thư ký Thái trả lời tin nhắn: [Màu tím khoai môn. Trong số mười bộ lễ phục thì có đến năm chiếc là màu tím khoai môn, thích hoa lay ơn màu tím khoai môn, thậm chí đĩa tách cà phê cũng có màu này.]
Hứa Tri Ý: [Cảm ơn.]
Đặt điện thoại xuống, cô uống thêm một ngụm trà, nước trà không còn nóng nữa.
Thẩm Thanh Phong đã đề cập đến Ngu Duệ, hiển nhiên đại tiểu thư nhà họ Ngu không thể chỉ là một sự tồn tại đơn giản, ly cà phê màu tím khoai môn không phải là trọng điểm, Tưởng Tư Tầm cũng sẽ không nhìn vật nhớ người. Trọng điểm là Ngu Duệ từng xuất hiện trong cuộc sống lúc trước của Tưởng Tư Tầm, sau này anh sẽ phụ trách công việc kinh doanh của nhà họ Lộ, trong công việc hai người họ sẽ có những lần xuất hiện với nhau.
Nếu cô đi tìm Tưởng Tư Tầm thì nghĩa là Thẩm Thanh Phong đã đạt được mục đích khiêu khích lần này.
Nếu không tìm thì cô cứ giữ trong lòng, lâu dần sẽ dẫn đến nội thương.
Dù cô có nhận “món quà gặp mặt” này hay không thì Thẩm Thanh Phong cũng sẽ thắng.
Hứa Tri Ý lại đưa tách trà lên miệng, nhưng chưa kịp chạm vào môi thì đã bị người giật lấy.
“Em không cảm nhận được anh đang tới à?” Người đàn ông mặc áo sơ mi đen hơi ngồi xổm xuống trước mặt cô, hôm nay cô ngồi trên ghế, cao hơn anh một cái đầu.
Tưởng Tư Tầm đặt tách trà nguội lên bàn, hai tay đặt lên tay vịn của ghế. “Ngồi đầu gió có lạnh không? Có phải bị gió thổi đến váng đầu luôn rồi?”
Hứa Tri Ý: “Bị gió anh mang đến thổi cho choáng váng đấy.”
Người đàn ông bật cười, đưa tay ra sau lưng cô, ôm cô vào lòng: “Anh mang theo cơn gió gì thế? Hửm?”
Hứa Tri Ý vòng tay quanh cổ anh, trêu anh: “Cơn gió biến em trở nên tà ác.”
Tưởng Tư Tầm: “Thẩm Thanh Phong lại khiêu khích em chuyện gì?”
Hứa Tri Ý nhìn thẳng vào mắt anh, những lời khiêu khích thông thường không thể đánh lừa anh được, hơn nữa Thẩm Thanh Phong cũng sẽ không dùng những thủ đoạn cấp thấp như cách bà ta dùng với Hứa Ngưng Vi để đối phó với cô.
Tưởng Tư Tầm thấp giọng hỏi: “Sao em không nói gì? Có liên quan đến anh không? Không sao đâu, em cứ nói thẳng đi. Chỉ có việc em không còn yêu anh mới có thể kích thích được anh thôi, những thứ khác đều không thể kích thích được.”
Hứa Tri Ý nghiêng người áp mặt cô vào sườn mặt anh.
Người đàn ông thuận thế ôm cô chặt hơn.– cohoala.com
Cô vẫn im lặng không nói gì, dựa sát vào anh giống như an ủi anh.
Tưởng Tư Tầm chỉ nghĩ đến một khả năng: “Thẩm Thanh Phong lại ly gián anh và ba anh? Có phải bà ta ám chỉ với em là anh còn có đứa em trai hay em gái ruột ở bên ngoài phải không?”
Hứa Tri Ý: “……”
Không ngờ anh lại nghĩ đến tình huống máu cún thế này.
Tưởng Tư Tầm: “Chỉ có chuyện như thế này mới có thể hoàn toàn chia cắt anh với ba anh. Hai cha con anh cạch mặt nhau thì bác cả anh là người vui mừng nhất.”
Anh buông người trong ngực ra: “Bên ngoài lạnh lắm, vào trong thôi em.”
Anh nói thêm: “Nếu anh có em trai hay em gái bên ngoài thì cứ đi hỏi thẳng ba anh, để bác cả anh đỡ phải rêu rao về chuyện này.”
Tay Hứa Tri Ý bị người đàn ông nắm lấy, cô rút tay lại: “Ở nhà ông nội anh đó, chú ý chút đi.”
Tưởng Tư Tầm quay lại nhìn cô: “Bác Trang có thể nhìn ra mối quan hệ của anh và em, em cảm thấy ánh mắt của ông nội không tinh tường à?”
“Chỉ có ba mẹ em là không nhận ra thôi.”
“Bởi vì anh ở nhà em lâu hơn em, ngay từ đầu anh đã quan tâm em, đi đến đâu cũng đưa em theo.”
Hứa Tri Ý nắm lấy ngón tay của người đàn ông: “Thẩm Thanh Phong không chỉ đơn thuần là khiêu khích mà còn khiến người ta tự hao tổn bản thân không ngừng.”
Tưởng Tư Tầm: “Thế nên lúc trước mẹ anh đã kiên quyết ly hôn.”
Hứa Tri Ý đột nhiên đứng yên: “Em không thể lãng phí thời gian với bà ta được.”
Tưởng Tư Tầm cũng dừng chân lại. Anh không biết kế hoạch của cô, nhìn dáng vẻ có nhiều biến động: “Em hãy cân nhắc thêm vài phút nữa.”
“Không cần.”Cỏ May Mắn
Hứa Tri Ý ngay lập tức gọi cho Lý Kha, nói đối phương tạm thời rời khỏi Hồng Kông.
Món quà gặp mặt mà cô chuẩn bị cho Thẩm Thanh Phong chưa đủ trọng lượng, cô cần phải bổ sung đến khi có được thành ý lớn nhất.
Lý Kha ở đầu bên kia điện thoại: “Sếp Hứa, cô bình tĩnh một chút, trong tiệc gia đình mà nói thẳng với Thẩm Thanh Phong rằng KEVE là của cô thì bà ta sẽ phát điên mất.”
Hứa Tri Ý: “Đúng là làm bà ta phát điên, điên lên rồi mới không có thời gian hao tổn bản thân tôi nữa.”
Dặn dò Lý Kha xong, cúp điện thoại, cô quay sang người đàn ông bên cạnh nói xin lỗi: “Bữa tiệc của gia đình anh nhất định sẽ không êm đẹp suôn sẻ rồi.”
Ngay cả sự hài hòa giả tạo ngoài mặt cũng không thể có.
Tưởng Tư Tầm: “Không sao đâu, cứ để ba anh khuấy đục vũng nước bùn này. Nếu ông nội trách móc thì chỉ biết trách ba anh.”
Hứa Tri Ý: “……”
Vừa bước tới sân trước, xe của anh họ chị họ lần lượt tiến vào.
Hứa Tri Ý nhìn sang, thấy một người đàn ông trạc tuổi Tưởng Tư Tầm bước ra khỏi chiếc xe đầu tiên, từ mặt mày có thể nhìn ra bộ dạng của Lộ Kiếm Lương.
Bước xuống chiếc xe thứ hai là hai cô gái, vừa nhìn là biết con gái ruột của Lộ Kiếm Lương, cứ như được tạc ra từ một khuôn.
Trường hợp này vẫn cần phải giữ phép tắc xã giao, gật đầu chào hỏi nhau vài câu.
Chị họ Cả không không muốn nhìn thấy anh nhất, chào xong thì kéo chị họ Hai nhanh chóng rời đi.
Năm đó chị họ Cả ở trước mặt anh cười nhạo anh mấy lần: Mày sắp có mẹ mới rồi, chú Tư sắp cưới con hồ ly tinh đó rồi.
Ai mà ngờ được hơn hai mươi năm sau, chiếc boomerang lại quay trở lại trên người cô ta.
Kết quả là ba cô ta cưới ả hồ ly tinh đó, Thẩm Thanh Phong trở thành mẹ ruột* của bọn họ.
Người vai lớn đều có mặt đông đủ, còn người vai nhỏ thì không đưa vợ chồng cũng không có con cái theo, không có tiếng cười đùa của lũ trẻ, trong phòng ăn rộng lớn có vẻ vô cùng yên tĩnh.
Tưởng Tư Tầm là đứa cháu ngoại lệ duy nhất hôm nay, dẫn theo Hứa Tri Ý đến.
Trong phòng ăn, Hứa Tri Ý lại lần nữa đụng mặt Thẩm Thanh Phong.
Đối phương nở nụ cười thanh lịch, khi cô lướt qua, bà ta hỏi: “Món quà gặp mặt tôi tặng cô, cô đã kiểm tra xem thật hay giả chưa? Có phải thấy rất thành ý không, không hề hời hợt chút nào.”
Lại dịu dàng hỏi: “Quà cô tặng tôi đâu? Tôi đang chờ đập hộp đây. Có lẽ cô không biết, con người của tôi luôn phải dựa vào những niềm vui bất ngờ để tồn tại, những ngày bình thường thật sự rất nhạt nhẽo, chẳng có thú vui trên đời.”
Hứa Tri Ý cười: “Sau bữa tối đúng giờ sẽ tặng.”
Thẩm Thanh Phong: “Rất mong nhận được món quà to lớn bất ngờ mà cô Hứa dành tặng cho tôi.”
Lộ Kiếm Lương liếc nhìn bà ta, trong bữa tiệc gia đình, từ trước đến nay không ai dám làm càn, ý bảo bà ta tém tém lại.
Hứa Tri Ý đi lướt qua, nụ cười trên mặt Thẩm Thanh Phong cũng biến mất trong nháy mắt, hai mươi tám năm lẻ ba tháng, thời gian cụ thể như vậy, rốt cuộc là ai điều tra ra?
Làm thế nào để tính ra con số chính xác như thế?
Tất cả mọi người đều đã yên vị nhưng bên cạnh Tưởng Tư Tầm vẫn còn một ghế trống.
Hứa Tri Ý nhỏ giọng hỏi: “Bác Lộ đâu?”
Tưởng Tư Tầm: “Ông ấy không thích chờ đợi, mỗi lần ăn cơm lúc nào cũng là người đến cuối cùng. Ông ấy ngoại trừ chờ anh và em ra thì ngay cả ông nội anh cũng phải chờ ông ấy.”
Hứa Tri Ý sững sờ, cũng thấy lo sợ vì bản thân được yêu mến, cô nghĩ đến lần đầu tiên gặp mặt Lộ Kiếm Ba ở London, ông ấy phải đợi cô gần nửa tiếng.
Đồ ăn được dọn lên bàn, bác Trang và một giọng nói quen thuộc khác từ phòng khách bên kia vang lên.
Thẩm Thanh Phong không khống chế được tầm nhìn trong khoé mắt của mình, liếc nhìn qua. Người đàn ông cuối cùng cũng khoan thai đến muộn, ông ấy mặc một bộ vest đen tuyền, có rất nhiều người đang đợi ông ấy nhưng ông ấy lại thong thả ung dung.
Đã đến đông đủ, Tưởng Tư Tầm là người đầu tiên cầm đũa lên.
Ông cụ Lộ vừa tức vừa bất đắc dĩ nhìn thằng con trai út và thằng cháu trai út của mình, cả nhà đông người như vậy mà chỉ có hai cha con bọn họ ăn trước, vừa ăn vừa nhỏ giọng trao đổi gì đó.
Những người khác thì tới nghe giáo huấn còn bọn họ là chân chính đến ăn cơm.
Hứa Tri Ý ăn một miếng bánh ngọt nhỏ mà trước giờ cô chưa từng ăn, mềm mềm dẻo dẻo nhưng không quá ngọt, rất hợp với khẩu vị của cô.
Cô là người ngoài tham dự bữa cơm gia đình nhưng không hề cản trở lời răn dạy của ông cụ, bởi vì cô không hiểu tiếng Quảng Đông, chỉ có thể đoán mò và hiểu được một hai câu.
Người đàn ông bên cạnh quay sang đặt đôi đũa vào tay cô, gắp cho cô một ít đồ ăn: “Ăn trước đi em, mấy chuyện ông nội anh nói không liên quan gì đến em đâu.”
Hứa Tri Ý: “……” – comayman
Cô nhận đôi đũa.– comayman
Thế là tại bàn ăn có hơn hai mươi người, ông cụ thì nổi giận, những người khác hoặc là cúi đầu nhìn vào đĩa ăn hoặc là cầm chiếc ly bên cạnh lên giả vờ uống một ngụm.
Ngay cả Thẩm Thanh Phong cũng im lặng uống nước ấm.
Lại thấy gia đình ba người bọn họ ăn uống ngon lành.
Thẩm Thanh Phong liếc nhìn người đàn ông ngồi bên phía đối diện cách xa mình, không thấy rõ trên bộ vest của ông ấy có in sọc mờ hay không.
Bà ta không khỏi liếc nhìn người có khí chất giống hệt ông ấy là Tưởng Tư Tầm bên cạnh.
Lý do hai cha con này có thể ngang nhiên làm xằng làm bậy trước mặt ông cụ, trong khi ba người con trai và các đứa cháu khác nghe mắng răm rắp là vì Lộ Kiếm Ba không tiêu tiền của ông cụ nên ông cụ không thể quản được ông ấy, còn những người con, người cháu kia thì tất cả tài sản của họ đều thừa hưởng của ông cụ nên không dám làm càn.
Hành động bất hiếu duy nhất của Lộ Kiếm Lương là không tuân theo ý muốn của ông cụ, trực tiếp đi lãnh chứng với bà ta.
Nhưng sau khi lãnh chứng ông ta vẫn đến chỗ ông cụ thỉnh tội, để ba tuỳ ý mắng mình.
Chửi mắng còn chưa đủ, ông cụ còn thẳng tay chia một phần ngành công nghiệp viễn thông từ tay con trai cả cho đứa con trai thứ hai và thứ ba quản lý để cảnh cáo.
Hiện giờ tài sản Lộ Kiếm Ba nhiều bao nhiêu, sợ là chính bản thân ông ấy còn không đếm hết.
Tuổi trẻ ông ấy kiếm được xô vàng đầu tiên nhờ đầu tư vào đội đua xe và câu lạc bộ hạng sang châu Âu, sau khi nghỉ hưu vẫn thường xuyên xuất hiện tại các trường đua F1 và sân vận động của các giải bóng đá lớn.
Tưởng Nguyệt Như là người thông minh nhất, đứa con lúc bé đi theo bà, lớn lên lại đưa đến bên cạnh Lộ Kiếm Ba để tiêu tiền của ba nó.
Nghĩ đến đứa con, đầu ngón tay Thẩm Thanh Phong không khỏi bóp chặt chiếc ly.
Ở phía bên kia bàn ăn, ba người vẫn đang ăn uống.
Bác Trang thở dài, tự mình đi tới phục vụ đồ ăn cho họ.
Hứa Tri Ý nhỏ giọng nói: “Cảm ơn bác Trang.”
Tưởng Tư Tầm cầm đũa gắp đồ ăn cho ba mình, chậm rãi nói: “Ba ăn nhiều một chút, hôm nay phải đối phó với người trong lòng của ba, bữa cơm tối nay thấy ba không có tâm trạng ăn uống gì.”
Anh vừa dứt lời, một bàn tay to lớn đặt lên vai anh, bác Trang nhỏ giọng nói: “Khi ăn không nói.”
Sau khi chọn một số món ăn theo sở thích của gia đình họ, bác Trang rời đi làm công việc của mình.
Lộ Kiếm Ba liếc nhìn con trai: “Con biết người trong lòng của ba là ai thì con sẽ đối phó à?”
Tưởng Tư Tầm: “Nếu không phải là chị dâu cả của ba thì ba cứ giữ trong bụng đi, tốt nhất là đừng nói.”
Lộ Kiếm Ba bị cái xưng hô “chị dâu cả” này kích thích đến hết hứng ăn, người ta ghê tởm ông thì thôi, đến thằng con ngỗ nghịch cũng ghê tởm ông.
Tưởng Tư Tầm ăn lưng bụng thì đặt đũa xuống, vừa lúc ông cụ cũng nói xong, lên tiếng bảo bọn họ ăn cơm.
“Ông nội, con nghe nói con có em trai hay em gái ruột à, chuyện này ông có biết không?”
Ngay lập tức bùng nổ.– comayman
Người có phản ứng kích động nhất chính là Thẩm Thanh Phong, bà ta nhìn chằm chằm thẳng vào Lộ Kiếm Ba.
Ông cụ Lộ ngây ra nhìn thằng con út hỗn xược.
Lộ Kiếm Ba lại nhìn con trai mình: “Ai nói?”
Tưởng Tư Tầm: “Ba chỉ cần trả lời có hay không.”
Lộ Kiếm Ba: “Ở đâu ra? Do AI tạo thành à?”
Mọi người trên bàn ăn suýt nữa thì bị sặc chết.
Lúc này Lộ Kiếm Ba mới chậm rãi giải thích với ông cụ: “Năm đó Tư Tầm sinh non, sức khỏe của Nguyệt Như không tốt lắm, con không có ý định sinh đứa thứ hai nên đã triệt sản rồi.”
Thẩm Thanh Phong sửng sốt mấy giây, tự cười giễu, uống từng ngụm từng ngụm hết nửa ly rượu vang đỏ.
Hành động khi trước của bà ta trước mặt ông ấy quả thực giống như một trò cười.
Lộ Kiếm Lương liếc nhìn bà ta, đưa cho bà ta một ly: “Nếu không đủ thì chỗ tôi vẫn còn.”
Bên kia bàn ăn, Hứa Tri Ý uống nước trái cây để xoa dịu cơn sốc, thì ra Tưởng Tư Tầm nói ngày dự sinh của anh muộn hơn ngày dự sinh của Hứa Hành là sự thật, không hề bịa ra.
Cô quay đầu nhìn người đàn ông, Tưởng Tư Tầm tình cờ nhìn sang: “Sao vậy em?”
Hứa Tri Ý cười: “Anh sinh non mà lại cao như vậy.”
Tưởng Tư Tầm không nhịn được mà bật cười.
Lúc này, Lộ Kiếm Lương nói với em Tư của mình: “Hèn chi. Tôi nói sao chú lại bận rộn đến mức chỉ sinh một mình thằng Tư Tầm.”
Ai cũng nghe ra ý mỉa mai châm chọc ẩn trong câu nói.
Lộ Kiếm Ba cười nhàn nhạt cầm ly rượu lên: “Đâu tốt số bằng anh Cả, có tận bốn đứa con, nhiều con nhiều phúc mà.” Dứt lời, ông làm động tác nâng ly trên không.
Bốn đứa con, nhiều con nhiều phúc, như sét đánh trên mặt đất bằng.
Hứa Tri Ý nhìn anh chị họ ở bên kia, chỉ thấy có ba anh em thôi mà.
Cô nhỏ giọng hỏi người đàn ông bên cạnh: “Anh còn có người em trai em gái họ hàng nào chưa đến sao?”
Tưởng Tư Tầm: “Tới rồi, ba người đó.”
Hứa Tri Ý: “……”
Đây là bị anh em ruột trực tiếp tiết lộ mình có con rơi.
Sắc mặt Lộ Kiếm Lương nhất thời cứng đờ: “Em Tư đúng là biết nói đùa.”
Lộ Kiếm Ba: “Về khoản nói đùa sao tôi bằng anh Cả được, nhưng là một người cha thì tôi mạnh hơn anh Cả một chút, tôi tận tâm tận lực vì thằng con trai tôi. Con trai tôi dù có sửa họ cũng không cần phải lo ba nó không nhận nó.”
Lời nói đâm thẳng vào tim Lộ Kiếm Lương.
Ông cụ Lộ cầm một miếng bánh ngọt do nhà bếp làm riêng cho ông, suýt chút nữa thì bị con bé Tri Ý ăn hết sạch.
Thằng Cả có tính nết gì người ba là ông đây hiểu rõ, nhưng ông không ngờ nó còn có nợ đào hoa bên ngoài, bị thằng Tư vạch trần ngay trước mặt thì chắc chắn là nó đã có bằng chứng rồi.
“Tri Ý, con thấy món bánh ngọt này thế nào?”
Chỉ một câu nói kết thúc cuộc giằng co giữa hai anh em.
Hứa Tri Ý cười: “Ngon lắm ạ, con ăn rất nhiều.”
Ông cụ Lộ: “Tối nay bảo bếp làm thêm cho con.” Ông tươi cười thân thiết: “Con ở Viễn Duy lâu vậy mà không về giúp đỡ gia đình, ba con không cắt tiền tiêu vặt của con à? Đổi lại là ông, con mà không nghe lời như thế thì đã cắt thẻ của con từ lâu rồi.”
Chính vì đã trải qua nhiều sóng to gió lớn trong đời nên khi biết mình bất ngờ có thêm một đứa cháu trai, ông cụ vẫn có thể giữ bình tĩnh nói đùa với cô.
Hứa Tri Ý: “Ba con không dám cắt thẻ con đâu, nếu cắt thì mẹ con chẳng tha cho ông ấy.” Đúng là đang buồn ngủ lại gặp chiếu manh, cô nói tiếp: “Cũng không phải con luôn làm việc cho sếp Tưởng, con có lén làm nghề phụ nữa ạ.”
Ông cụ Lộ thích cô gái lanh lợi như vậy, bạn muốn tìm chuyện để nói, con bé sẽ chủ động gợi đề tài.
“Nghề phụ gì vậy? Có tiện chia sẻ chút không? Cùng nhau làm giàu.”
Hứa Tri Ý cười: “Con chỉ làm mấy việc nhỏ nhặt, sợ ông coi nhẹ thôi ạ.”
Dưới gầm bàn, cô đá nhẹ người đàn ông.
Tưởng Tư Tầm trả lời: “Cô ấy chịu ảnh hưởng bởi giáo sư Thượng, từ nhỏ đã có hứng thú với y tế AI ạ.”
“Giáo sư Thượng?” Ông cụ Lộ nhất thời không nghĩ ra là ai.
“Là ba nuôi của Tri Ý.”
Ông cụ Lộ gật gật đầu.
Tưởng Tư Tầm tiếp tục: “Với số tiền tiêu vặt mà bác Hứa cho, cô ấy dành dụm rồi đầu tư vào một công ty Công nghệ Y tế, trước mắt chủ yếu in 3D xương và da, trong tương lai sẽ tập trung vào in 3D tim. Công ty hiện đang có quy mô nhỏ, vừa mới bước vào thị trường nội địa.”
Thẩm Thanh Phong nghe nói có liên quan đến in 3D, bà ta cố gắng kiềm chế bản thân để không nghĩ tới việc Lộ Kiếm Ba triệt sản. Trước mắt chủ yếu in 3D xương và da, vừa mới bước chân vào thị trường nội địa. Sao giống như KEVE?
Tim đập thình thịch, nhảy vọt lên tận cổ họng.
Ông cụ Lộ: “Xem ra quy mô không nhỏ.”
Tưởng Tư Tầm: “Ở trong mắt ông thì chắc chẳng đáng là bao, chỉ là một công ty chưa niêm yết, giá trị thị trường khoảng 1,5 tỷ USD. Tri Ý là cổ đông lớn nhất đứng sau công ty này.”
Ông cụ Lộ: “Tên là gì? Chờ ngày được đưa ra thị trường ông nhất định sẽ ủng hộ.”
“Cảm ơn ông nội ạ.” Hứa Tri Ý đích thân trả lời: “Tên công ty là Công nghệ Y tế KEVE.”
Chỉ nghe một tiếng “choang” vang lên, chiếc ly thủy tinh rơi xuống nền đá hoa cương đen ánh kim cổ điển, ly vỡ tan tành, rượu vang đỏ văng tung tóe khắp mặt đất.
Thẩm Thanh Phong cố gắng để duy trì biểu cảm: “Ngại quá, sơ ý lỡ tay làm rớt.”
Trên đùi cũng dính rượu vang đỏ, bà ta nói với Lộ Kiếm Lương: “Tôi vào nhà vệ sinh một chút.”
Lấy túi xách, không thể bình tĩnh được nữa.
/Ủng hộ bản edit truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ chính chủ tại cohoala.com/
Bà ta đến nhà vệ sinh ở tầng một cách xa phòng ăn nhất, gần như là đóng sầm cửa lại, tay đào bới mấy lần mới lấy được điện thoại ra.
Điện thoại reo chưa đầy hai giây thì đối phương đã bắt máy.
Lý Kha: “Tôi vẫn đang đợi điện thoại bà đây.”
Thẩm Thanh Phong không thể tin được, giọng điệu run run: “Ý bà là gì?”
“Tôi đã chuyển nhượng phần lớn cổ phần trong tay cho Hứa Tri Ý, ngoài Viễn Duy, cổ phần của một số tổ chức đầu tư mạo hiểm khác cũng đã được chuyển nhượng cho sếp Hứa vào đầu năm nay.”
Lý Kha cố ý nhấn mạnh: “Là danh nghĩa cá nhân của cô ấy. Tiền tiêu vặt Hứa Hướng Ấp cho trước năm 20 tuổi, tiền lì xì Hà Nghi An cho trước năm 20 tuổi, cô ấy lấy toàn bộ để đầu tư mua cổ phần KEVE.”
Bình thường Thẩm Thanh Phong vốn là người gặp chuyện không hoảng nhưng lúc này bà ta lại không thể bình tĩnh được, KEVE là thành quả nửa đời người mà bà ta vất vả gây dựng, sao có thể dễ dàng chắp tay nhường cho người khác, lại còn rơi vào tay Hứa Tri Ý!
Trong sáu năm qua, bà ta đã vất vả chạy đôn chạy đáo để giúp Công nghệ KEVE thuận lợi mở rộng thị trường trong nước, kết quả lại thành có lợi cho Hứa Tri Ý.
Thẩm Thanh Phong ước gì có thể chém Lý Kha ra thành từng mảnh, bà ta mở vòi nước, nghiến răng nghiến lợi rống lên: “Lý Kha, sao bà dám!”
Lý Kha không còn quan tâm đến hậu quả nữa, bà ấy không ngăn cản cái gì sắp xảy ra.
Sau sáu năm đi trên băng mỏng, tối nay cuối cùng cũng có được một giấc ngủ ngon.
Thẩm Thanh Phong nắm lấy vòi nước, móng tay mới làm đã bị trầy xước rồi, dòng nước không chút tiếng động chảy ra từ lòng bàn tay.
“Món nợ ngày hôm nay, tôi sẽ cẩn thận tính toán với bà.”
Lý Kha bình tĩnh suy nghĩ nói: “Người phụ trách một số thủ tục vẫn là thư ký của bà. Về phần Hứa Tri Ý bỏ ra bao nhiêu tiền để thư ký của bà phản bội thì tôi không biết, nhưng chắc chắn là một con số vô cùng lớn.”
“Đúng rồi, là Lộ Kiếm Ba và thư ký Thái đã tra ra mối quan hệ của bà và KEVE, nếu không phải ông ta hiểu bà thì chỉ dựa vào một chút dấu vết để lại như vậy người khác sao có thể tra ra được.”
Từng chữ như lưỡi dao sắc nhọn đâm vào người bà ta, Thẩm Thanh Phong bỗng nhiên bật cười, nhìn vào gương mặt quen thuộc mà xa lạ của chính mình trong gương, Lộ Kiếm Ba rốt cuộc là hận bà ta đến mức nào mới có thể ra tay tàn độc như thế.
Mở túi xách, lấy khăn giấy ra, bà ta lau từng vết rượu vang đỏ trên đùi.
“Bà chuyển lời cho Hứa Tri Ý, tôi sẽ không để cô ta êm đẹp đâu.”
Lý Kha: “Những lời này cũng là sếp Hứa nói tôi truyền đạt lại cho bà.”
Nếu bạn yêu thích truyện do Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.
Đọc chương này mà thấy hả lòng hả dạ quá. Đây chỉ mới là bắt đầu thôi bà Phong à
Mụ Phong thâm độc như thế, lo cho Tri Ý quá