EM TỰA GIÓ NAM
CHƯƠNG 48: “Em không trách anh. Em sẽ tự tiêu hóa.”
Editor: Cỏ May Mắn
–
Xe của Tưởng Tư Tầm hai phút sau mới đến, lúc này ba người trò chuyện ở cửa khách sạn đã bước vào bên trong.
/Bạn đang đọc truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ do Cỏ May Mắn biên tập./
Người đàn ông vừa định bước xuống xe thì Hứa Ngưng Vi gọi điện thoại tới.
“Chạy đến bãi đỗ xe.” Anh nói với tài xế rồi đóng cửa xe lại.
Sau hai ngày suy nghĩ đắn đo, Hứa Ngưng Vi quyết định bắt đầu lại lần nữa, một khởi đầu bình thường đã không còn khơi gợi được ý chí sống của cô ta. Hai mươi năm sống trong xa hoa, di chuyển chủ yếu bằng máy bay riêng, thậm chí đi du lịch cũng có một đống người đi theo từ tài xế, bảo mẫu và vệ sĩ.
Dù Hứa Hướng Ấp có mở đường cho cuộc đời sau khi về nhà của cô ta, nhưng đó không phải là điều cô ta mong muốn.
“Anh Tư Tầm, em định đến trung tâm nghiên cứu và phát triển của Tân Vận.”
Trong số các hạng mục của công ty y tế thuộc tập đoàn Tân Vận, có lẽ chỉ có hạng mục hợp tác với nhà họ Lộ mới có thể làm cô ta cảm thấy hứng thú.
Tưởng Tư Tầm không nói nhiều, chỉ hỏi: “Em đã cân nhắc kỹ rồi?”
“Ừm. Trước khi đi em muốn xác nhận với anh một chút, Thẩm Thanh Phong có muốn thực hiện hạng mục một cách đàng hoàng không? Nếu không thì em sẽ không đi.”
“Bà ta đối với việc kiếm tiền không bao giờ là trò đùa.”
“Được, vậy em hiểu rồi.”
Lúc này Hứa Ngưng Vi đang ngồi trong căn hộ khác của nhà mình, là nơi để quần áo và túi xách của cô ta, nhìn căn phòng đầy ắp những kỷ niệm xưa, cô ta không muốn lại bị mắc kẹt nữa.
“Anh Tư Tầm, em không muốn thù hận, sáu năm này em quá mệt mỏi rồi.” Cô ta thành thật nói: “Những điều kiện mà Thẩm Thanh Phong đưa ra, người bình thường không thể từ chối được.”
“Em đến đó không phải vì muốn trả thù ai, cũng sẽ không làm tổn thương ai”.
“Đi đến các trung tâm nghiên cứu khác, em không hề có chút hứng thú nào, chỉ cảm thấy uể oải và mơ hồ. Sang bên Tân Vận, ít nhất em sẽ không lãng phí chuyên môn của mình. Em không tìm thấy con đường nào khác để thoát ra, chỉ có con đường này.”
“Em cũng coi thường chính bản thân mình, nhưng em không biết phải làm gì.”
Tưởng Tư Tầm đợi một lát, thấy cô ta không nói gì nữa thì mới lên tiếng: “Dù có hận hay không hận thì cũng chỉ là để bản thân thấy dễ chịu hơn thôi. Hận là có thù tất báo, không hận thì là lấy thiện báo ác.” Anh nhận xét một cách khách quan: “Bản thân hạng mục này có khả năng phát triển rất tốt.”
“Cảm ơn anh.” Cô ta thực sự không tìm được ai để tâm sự, chỉ có Tưởng Tư Tầm mới có thể an ủi cô ta vài câu trong lúc này.
“Ngưng Vi, trước đây anh đã nói với em rồi, đừng lãng phí tài năng của em, hãy chung sống hòa thuận với giáo sư Thượng.”
“Vâng.” Hứa Ngưng Vi nói cô ta đã chuẩn bị xong tài liệu và sẽ nhanh chóng đi đổi tên, đổi sang họ Thượng, sau này khi nói về mối quan hệ giữa cô ta và Thượng Thông Hủ thì không cần phải giải thích nhiều nữa.
Cô ta không giấu giếm lý do tại sao mình lại đổi họ trước mặt Tưởng Tư Tầm: “Làm nghiên cứu khoa học thì tên của ba em có sức ảnh hưởng hơn ba Hứa.”
“Giáo sư Thượng cũng hiểu vì sao lúc này em đi sửa họ. Nhưng sửa rồi thì ông ấy cũng sẽ rất vui.”
Tưởng Tư Tầm nhìn đồng hồ: “Anh đang ở tiệc rượu.”
“Vậy anh bận đi.” Hứa Ngưng Vi cúp máy.
Tưởng Tư Tầm xuống xe, chầm chậm đi đến trước thang máy chuyên dụng.
Khách sạn này thuộc sở hữu của Lộ Kiếm Ba, chín bỏ lên mười thì cũng tương đương là của anh, mỗi lần anh đến đây đều đi thang máy chuyên dụng của ba ruột của mình.
Từ thang máy chuyên dụng đến sảnh tiệc phải đi qua khu vực nghỉ ngơi ngắm cảnh, có view ngắm toàn cảnh Cảng Victoria.
Đại tiểu thư nhà họ Ninh và đại tiểu thư nhà họ Ngu ở ngay tại đây đúng là oan gia ngõ hẹp, Ngu Duệ vốn định xoay người về sảnh tiệc nhưng sau đó lại nghĩ: sao mỗi lần đều là mình phải trốn tránh đối phương.
Sảnh tiệc đầy rẫy những giả dối xã giao, quá phiền phức.
Cô ấy cầm một ly rượu vang đỏ ngồi ở đầu ngắm cảnh bên này, Ninh Duẫn ở đầu bên kia, hôm nay mặc một bộ lễ phục màu đỏ thuần, mắt ngọc mày ngài.
Hai cô nàng đại tiểu thư này, một cô thì ưng màu đỏ thuần, một cô thì mê màu tím nhạt, cả hai đều không thích lấp lánh xa hoa, trang phục luôn có kiểu dáng đơn giản, không phối phụ kiện.
Ninh Duẫn nghiêng đầu nhìn, cười như không cười nhấp một ngụm vang đỏ: “Đừng đợi, hôm nay anh ta không tới đâu.”
Ngu Duệ cười lạnh: “Sao nào, biến thành con giun đũa trong bụng tôi khi nào thế?”
“Nhiều năm trước rồi.” Ninh Duẫn vẫn cười rạng rỡ: “Cô hủy bỏ hôn lễ còn không phải là vì nhớ mãi không quên anh ta hay sao, cô nhìn vị hôn phu của mình thế nào cũng không thể sánh được với anh ta. Đáng tiếc, anh ta lại không muốn kết hôn, khiến cho hy vọng của cô một lần nữa tan thành bong bóng. Hai tháng trước, cô tìm anh ta để uống trà chiều, có lẽ muốn hoà hợp và tỏ tình, nhưng lại không thể buông bỏ thể diện để mở lời, cuối cùng chắc là chỉ nói chuyện công việc.”
“Anh ta muốn tranh quyền nắm giữ nhà họ Lộ, cô là người vui mừng nhất, sau này anh ta sẽ phải ở Hồng Kông lâu dài, một năm thì ít nhất có nửa năm ở Hồng Kông.”
“Trong ba năm anh ta ở bên tôi, cô ngưỡng mộ tôi, ghen tị tôi, hay là hận tôi?” CỏMayMắn
“Ngu đại mỹ nhân, cái con giun đũa là tôi có phải đã đủ tư cách rồi hay chưa?”
Ngu Duệ nhấp một ngụm vang đỏ: “Để ý đến tôi nhiều như vậy, Ninh Duẫn cô sống có mệt hay không?”
Ninh Duẫn cười mấy tiếng sang sảng, mang theo một chút vui sướng khi người ta gặp hoạ: “Không mệt nha. Sao nào, mấy năm nay cô sống rất mệt hả?”
Vừa dứt lời thì phía cầu thang chuyên dụng bên kia có tiếng bước chân.
Lộ Kiếm Ba đã ở sảnh tiệc, bọn họ đều biết, vì thế không hẹn mà cùng nhìn qua.
Người đàn ông đang rũ mắt trả lời tin nhắn, bước chân thong thả.
Ninh Duẫn tính sai, cô ấy nhìn thấy Hứa Tri Ý đi tới cùng Lộ Kiếm Ba nên tưởng là Tưởng Tư Tầm bận việc không thể đi được hoặc là anh tạm thời rời khỏi Hồng Kông, không kịp quay lại.
“Còn tưởng đêm nay anh không tới đấy, sao không đi cùng bác Lộ?”
Tưởng Tư Tầm ngước mắt lên, cảnh tượng trước mắt không thường xuyên nhìn thấy. Hai cô nàng này từ nhỏ đã bị đem ra so sánh, từ đó bắt đầu không hòa hợp với nhau, cho dù tham dự sự kiện thì lúc riêng tư cũng không có giao tiếp gì.
Anh gật đầu với Ngu Duệ, trả lời Ninh Duẫn: “Ông ấy chỉ đưa Tri Ý đi.”
Ninh Duẫn đứng dậy cùng anh đi vào phòng tiệc.
Đi được vài bước, cô ấy quay lại gọi người phụ nữ ở khu vực nghỉ ngơi: “Đi thôi, cùng nhau?”
Đối phương không để ý tới cô ấy.
Ninh Duẫn chẳng hề hấn gì, bắt đầu trò chuyện với Tưởng Tư Tầm.
Sau khi đi xa, Tưởng Tư Tầm nói: “Sao cứ phải tranh chấp vậy?”
Ninh Duẫn bày vẻ mặt vô tội: “Không mà. Anh không nghe thấy tôi thân mật gọi cô ta đi cùng nhau à?”
Tưởng Tư Tầm lười vạch trần cô ấy.
Bên trong phòng tiệc, áo quần lụa là.
Tối nay những người đến dự đều thuộc các gia đình danh giá và đối tác kinh doanh, không ai vây quanh ai như ngàn sao bao quanh trăng trời mà tụ tập thành từng nhóm nhỏ trò chuyện vui vẻ.
Dù ai đến ai đi cũng sẽ không gây quá nhiều sự chú ý, chỉ khi Thẩm Thanh Phong đến mới gây ra náo động. Bọn họ không bàn tán về Thẩm Thanh Phong và Lộ Kiếm Lương, mà cực kỳ hứng thú về Lộ Kiếm Ba và tình nhân cũ đã trở thành chị dâu của ông, dù sao cách đây không đâu vụ bê bối của nhà họ Lộ đã chễm chệ trên top của bảng hot search trong nhiều ngày liền.
Khi Tưởng Tư Tầm bước vào phòng tiệc, sự chú ý của mọi người đều bị Thẩm Thanh Phong thu hút, vừa hay anh có thể lược bớt mấy lời chào hỏi, thuận tay lấy một ly rượu trên khay của nhân viên phục vụ để đến kính rượu người chủ trì của buổi tiệc tối nay.
Còn chưa tìm được người chủ trì tiệc rượu thì đã bị bác Cả gọi lại.
Ninh Duẫn nói với người đàn ông bên cạnh: “Lát nữa lại nói.” Cô ấy tự giác rời đi trước.
Hai bác cháu di chuyển đến khu nghỉ ngơi ít người hơn.
Lộ Kiếm Lương bất đắc dĩ lắm mới đi giao dịch với cháu trai mình. Tuy ông cụ cuối cùng cũng đồng ý để đứa con ngoài giá thú quay về nhận tổ quy tông, nhập vào gia phả, nó cũng sẽ được hưởng một phần tài sản nhất định, nhưng để làm hoà hoãn cơn tức của thằng cháu Cả, ông nói thẳng là đứa con kia về thì không được vào tập đoàn, điều này trực tiếp phá hỏng dự tính trở thành người thừa kế.
Nếu con trai Cả và Tưởng Tư Tầm cùng tranh cao thấp, sự thật là không cần bắt đầu cũng có thể nhìn thấy kết cục, nhân lúc ông ta còn đang đương nhiệm, dù sao cùng phải tranh thủ giành nhiều lợi ích hơn cho mấy đứa con.
Ông ta vào thẳng vấn đề: “Ngay từ đầu con không có hứng thú với nhà họ Lộ, chỉ đơn giản là vì Hứa Tri Ý và Thẩm Thanh Phong mà thôi. Nếu con rút khỏi cuộc đua, con sẽ nhận được phần cổ phần mà con nên có, bác có thể ly hôn với Thẩm Thanh Phong, khiến bà ta chỉ còn hai bàn tay trắng, cố gắng tìm thêm bằng chứng cho con. Chẳng phải con muốn trút giận thay cho Hứa Tri Ý sao?”
Tưởng Tư Tầm khẽ lắc ly rượu, cười nhạt: “Bây giờ tôi cảm thấy hứng thú với nhà họ Lộ.”
Lộ Kiếm Lương nghiêng người khẽ cụng ly với cháu trai, chậm rãi nói: “Để có được nhà họ Lộ mà phải hy sinh mối hận của Hứa Tri Ý sao? Nếu Hứa Tri Ý biết chuyện này, con nghĩ con bé sẽ cảm thấy thế nào?”
Tưởng Tư Tầm uống một hơi cạn hết số rượu trong ly, trước khi đứng lên nói một câu: “Tôi không bao giờ nhượng bộ làm giao dịch, cũng không có ai có thể uy hiếp được tôi đâu. Kể cả Lộ Kiếm Ba cũng không thể.”
Anh còn chưa rời khỏi ghế sô pha, Thẩm Thanh Phong đi tới tìm chồng mình, bà ta liếc nhìn Tưởng Tư Tầm rồi lại nhìn Lộ Kiếm Lương, hai người này không có mối quan hệ tốt đến mức uống rượu tâm tình.
Đối với Tưởng Tư Tầm, bà ta luôn bày vẻ tươi cười: “Đang nói chuyện gì với bác Cả của cậu thế?”
Tưởng Tư Tầm: “Đang nói làm sao để bà chỉ còn hai bàn tay trắng, đổi lấy việc tôi rút khỏi cuộc tranh giành của nhà họ Lộ.”
Sắc mặt Lộ Kiếm Lương cứng đờ, ông ta không ngờ cháu trai lại châm ngòi ly gián ở ngay trước mặt mình, tính nết y hệt Lộ Kiếm Ba.
Thẩm Thanh Phong vẫn duy trì nụ cười tươi: “Xem ra thương vụ còn chưa giải quyết xong.”
Liếc nhìn vẻ mặt của Lộ Kiếm Lương lần nữa, tim bà tạm thời quay trở lại trong lòng. Chỉ cần thoả thuận chưa thành thì Lộ Kiếm Lương sẽ không vứt bỏ quân cờ đối phó với Tưởng Tư Tầm là bà ta.
Tưởng Tư Tầm cầm ly rượu rỗng rời đi, gặp mặt Ngu Duệ trực diện.
Người đàn ông trước mặt này khiến Ngu Duệ yêu hận đan xen, những năm qua mỗi lần đối diện với anh, cảm giác bất lực như thấm vào từng tế bào trong cơ thể.
Anh chưa bao giờ cúi đầu, không muốn hạ thấp tư thế.
Tưởng Tư Tầm đặt ly rượu rỗng trở lại khay của người phục vụ rồi lấy một ly khác.
Ngu Duệ nhìn thẳng vào anh: “Ninh Duẫn nợ tôi một lời xin lỗi.”
Có lẽ người đàn ông không ngờ cô ấy lại nhắc đến chuyện cũ, chần chừ nửa giây: “Xin lỗi cái gì?”
“Chuyện tôi lập quỹ theo đuổi anh, cả cõi mạng xôn xao ồn ào là do cô ta mua hot search nhưng cô ta không thừa nhận, tới tận bây giờ có phải anh vẫn muốn bảo vệ cô ta hay không?”
Ngu Duệ khó lòng buông bỏ, chuyện này ở trong lòng cô ấy nhiều năm rồi nhưng mãi không thể nguôi ngoai.
Nếu không có chuyện này thì cô ấy và Tưởng Tư Tầm sẽ không đi đến bước đường như ngày hôm nay.
Năm đó sau khi Ninh Duẫn đi xem mắt với Tưởng Tư Tầm, có lẽ không phải là xem mắt, Tưởng Tư Tầm nói chỉ là cùng nhau ăn một bữa cơm, nhưng Ninh Duẫn lại livestream trên vòng bạn bè là đi xem mắt.
Bên dưới phần bình luận, bạn bè rôm rả trêu chọc, Ninh Duẫn mặc kệ, còn đùa lại với từng người một.
Một ngày sau khi bọn họ xem mắt, giới truyền thông Hồng Kông tiết lộ Ngu Duệ lập quỹ để theo đuổi Tưởng Tư Tầm, phóng đại sự thật, miêu tả cô ấy vô cùng thảm thương.
Người mình thích lại thành đôi với kẻ thù không đội trời chung là Ninh Duẫn khiến cô ấy trở thành đề tài bàn tán mỗi khi rảnh rỗi của giới thượng lưu.
Tưởng Tư Tầm tiêu tiền để hạ hot search xuống, cái nào có thể xóa thì cố gắng xóa, nhưng sao có thể xóa sạch mọi thứ trên mạng được.
Từ nhỏ đến lớn, đâu bao giờ cô ấy phải chịu nhiều uất ức đến vậy. Khi đó do còn trẻ người bồng bột, cô ấy đã tìm đến anh gây gổ, bắt Ninh Duẫn phải đăng báo xin lỗi.
Người đàn ông nói: Ninh Duẫn sẽ không làm chuyện như vậy.
Anh thà tin Ninh Duẫn chứ không tin cô ấy.
Ngày hôm đó, cô ấy gây với anh một trận lớn, xóa hết cách thức liên lạc ngay trước mặt anh, ngày hôm sau từ New York trở về Hồng Kông, sau này không hề liên lạc với anh nữa.
Cho đến bây giờ, cô ấy vẫn chưa thêm thông tin liên lạc của anh trở lại.
Không phải không muốn thêm, mà là lòng tự trọng không cho phép.
Buổi trà chiều cách đây hai tháng là thư ký hai bên liên lạc với nhau để xác định địa điểm.
Ninh Duẫn nói không sai, ngày hôm đó bọn họ chỉ nói chuyện công việc.
Ngu Duệ lại kiên trì: “Chúng ta quen biết nhau nhiều năm như vậy, tại sao anh không tin lời tôi nói, chuyện gì cũng thiên vị cô ta? Lúc đó hai người quen biết nhau còn chưa được bao lâu.”
Tưởng Tư Tầm nhìn cô ấy, vẫn nói câu lúc trước: “Ngu Duệ, không phải tôi thiên vị, mà là Ninh Duẫn sẽ không làm loại chuyện đó.”
Ngu Duệ vừa buồn cười vừa buồn bã, tự giễu: “Cái này không gọi là thiên vị thì là cái gì? Thời điểm anh tin cô ta thì anh đã thiên vị rồi. Thôi, tôi sẽ không tranh cãi với anh, cứ để sự thật lên tiếng. “
Mở túi xách ra, cô ấy lấy ra mấy tờ bằng chứng chuyển khoản. “Mấy văn phòng paparazzi năm xưa phanh phui tin nóng đều đã nhận được tiền chuyển khoản từ nhân viên của cậu Ninh Duẫn trong những ngày đó. Trừ phi không làm, còn không thì sẽ luôn có dấu vết để lại, tôi đã tra rất lâu mới tìm ra được.”
Tưởng Tư Tầm lật xem, chắc vụ chuyển khoản là thật. CỏMayMắn
Ngu Duệ cũng không thể đưa cho anh xem bằng chứng nguỵ tạo được.
“Tưởng Tư Tầm, anh có hối hận không?”
Người đàn ông không nói gì, ngẩng đầu nhìn chung quanh, cuối cùng cũng nhìn thấy Ninh Duẫn, gọi thẳng: “Ninh Duẫn.”
“Tới đây.” Ninh Duẫn đang hăng say trò chuyện, xin lỗi bạn mình mấy câu rồi đi qua chỗ Tưởng Tư Tầm.
“Gọi tôi làm gì đấy?” Dáng người thanh tao, bước đi uyển chuyển, cô ấy không có tình cảm nam nữ với Tưởng Tư Tầm nên lúc nào cũng tự nhiên phóng khoáng.
Tưởng Tư Tầm đưa bằng chứng chuyển khoản cho cô ấy: “Tự giải thích đi.”
Ninh Duẫn mở to hai mắt, trong đầu nhớ tới tên người chuyển khoản, hình như quen quen.
Ngu Duệ nhìn người phụ nữ váy đỏ: “Tôi không chấp nhận hòa giải, phải xin lỗi tôi trên báo, sau đó treo trên hot search suốt một tuần.”
Nói xong cô ấy quay lại nhìn Tưởng Tư Tầm nhưng người đàn ông đã nâng bước rời đi.
Ninh Duẫn dùng điện thoại chụp ảnh bằng chứng, trả bản gốc lại cho cô ấy: “Đừng nhìn, anh ta đã có người trong lòng rồi.”
Trong mắt Ngu Duệ hiện rõ vẻ kinh ngạc, cô ấy không dám tin.
Dù tò mò đến đâu, cô ấy cũng sẽ không hỏi Ninh Duẫn về trạng thái mối quan hệ của anh, vội vàng gấp tờ bằng chứng làm đôi rồi nhét vào túi xách.
Anh không muốn kết hôn, trong giới không ai không biết, từ khi nào có người trong lòng?
/Bạn đang đọc truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ do Cỏ May Mắn biên tập./
Ninh Duẫn cất điện thoại, hào sảng nói: “Tôi sẽ về điều tra. Nếu là người nhà tôi làm thì tôi sẽ nhận lỗi và đăng lời xin lỗi cô trên báo.”
Ngu Duệ cười khẽ: “Đừng diễn trò trước mặt tôi nữa, người nhà cô làm mà sao cô không biết được? Tất nhiên cô có thể đổ lỗi lên đầu cho người nhà cô. Ninh Duẫn này, nếu cô dám làm dám chịu thì tôi cũng sẽ nể cô hơn một chút, chỉ đăng lên hot search một ngày, miễn cho cô sáu ngày đấy.”
Cô ấy cho Ninh Duẫn thời hạn, trong vòng hai ngày phải đăng lời xin lỗi trên báo, nếu quá hạn thì dẹp.
Ra khỏi sảnh tiệc, Ngu Duệ lấy điện thoại ra gọi thẳng vào số của thư ký Thái.
Thư ký Thái nhìn dãy số của Ngu đại tiểu thư, đau cả đầu.
Chuyện mà anh ta dở tệ nhất đó là giữ gìn hoà khí giữa các người phụ nữ.
Chỉ là cuộc gọi này không nghe cũng phải nghe.
“Sếp Thái, làm phiền rồi.”
“Khách sáo rồi, Ngu tiểu thư có gì phân phó?”
Ngu Duệ cười: “Không dám phân phó, tôi muốn hỏi chuyện riêng.” Cô ấy nói thẳng: “Người Tưởng Tư Tầm thích là ai?”
“Đêm nay có mặt ở tiệc rượu.”
Gương mặt mới duy nhất cô ấy nhìn thấy ở buổi tiệc rượu là Hứa Tri Ý.
Trùng hợp là đối phương lại đi cùng bác Lộ đến đây.
“Được, tôi biết rồi, cảm ơn anh.”
Ngu Duệ cúp điện thoại, nhìn chằm chằm vào cảng Victoria trong đêm một lúc lâu.
Vô tình quay sang thì nhìn thấy người đang ngồi ở phía bên kia đài ngắm cảnh, cuộc điện thoại với thư ký Thái vừa rồi không biết đã bị Thẩm Thanh Phong nghe được bao nhiêu.
Nhưng rõ ràng, đối phương đang chờ để châm ngòi ly gián mối quan hệ của cô ấy và Tưởng Tư Tầm.
Muốn lấy cô ấy làm quân cờ à, Thẩm Thanh Phong còn chưa đủ tư cách đâu.
“Bà Lộ, làm bà vất vả chờ tôi đến phát ngốc lâu như vậy. Trong chuyện làm ăn, con người tôi không quan tâm đối phương là ai, dù là người tôi thích hay người tôi ghét cũng thế, đối với tôi chẳng khác gì nhau, miễn sao cuối cùng tiền về tay tôi là được. Cho dù một ngày nào đó Ninh Duẫn có đến hợp tác với tôi thì tôi vẫn sẽ nhận hạng mục này.”
Nói xong, Ngu Duệ cầm ly rượu rời đi.
Thẩm Thanh Phong bật cười: “Ngu tiểu thư tự mình đa tình rồi, hiện giờ tôi không có thời gian rảnh rỗi để quan tâm cô hợp tác với ai, tốt nhất là cô có thể tiếp tục hợp tác với Tưởng Tư Tầm.”
Bước chân của đối phương không hề dừng lại, càng lúc càng xa.
Thẩm Thanh Phong xoa xoa thái dương, bà ta ra đây chỉ để hít thở không khí, còn việc Ngu Duệ gọi điện thoại cho ai, hiện giờ bà ta không tò mò một chút nào.
Lộ Kiếm Lương đang có ý định qua cầu rút ván, kết thúc cuộc hôn nhân này bất cứ lúc nào. Bây giờ bà ta không rảnh để lo người khác nữa, điều quan trọng nhất lúc này là nhân lúc cuộc hôn nhân này đang còn thì phải lấy được càng nhiều tiền từ Lộ Kiếm Lương càng tốt để đầu tư vào hạng mục của Tân Vận.
Đàn ông trước nay không đáng tin cậy, chỉ có tiền của mình mới yêu mình vô điều kiện mà thôi.
Nửa tiếng trước Hứa Ngưng Vi đã trả lời email của bà ta rằng mình đồng ý gia nhập trung tâm nghiên cứu và phát triển Tân Vận nhưng sau này không muốn đụng mặt bà ta.
Lúc này, trong phòng tiệc. CỏMayMắn
Sau nhiều trắc trở, cuối cùng Tưởng Tư Tầm cũng gặp được người chủ trì tiệc rượu, anh kính đối phương một ly rồi trò chuyện vài phút.
Tình cờ nhìn thấy ba ruột dẫn theo Hứa Tri Ý nói chuyện với mấy người, anh nói xin lỗi với người chủ trì tiệc rượu rồi đi qua tìm người.
Hứa Tri Ý cảm giác có một bóng đen đang tiến gần trong tầm nhìn của mình, cô quay mặt sang thì thấy người đàn ông chỉ cách cô vài bước, cô cười nhạt gọi: “Anh.”
Tưởng Tư Tầm cười, nhìn mắt cô chăm chú: “Gọi sai rồi đấy.”
Hứa Tri Ý sửa xưng hô: “Sếp Tưởng.”
Những người đang trò chuyện với Lộ Kiếm Ba bên cạnh đều biết Hứa Tri Ý hiện đang làm việc ở Viễn Duy nên khi cô gọi sếp Tưởng thì bọn họ cho rằng hai anh em đang trêu nhau.
Lộ Kiếm Ba nhìn hai đứa trẻ bên cạnh, cuối cùng cũng nổ ra mâu thuẫn rồi.
Ông nói với những người khác: “Mọi người nói chuyện đi, tôi dẫn anh em tụi nó đi ăn cơm, không ăn thì có lỗi với đầu bếp.”
Mọi người đều cười haha, bọn họ nhìn riết thành quen, mỗi lần có tiệc, Lộ Kiếm Ba là người duy nhất nghiêm túc ăn uống.
Bây giờ lại có thêm Tưởng Tư Tầm và Hứa Tri Ý.
Tất cả nguyên liệu thực phẩm tại bữa tiệc rượu đều được vận chuyển đến ngay trong ngày bằng đường hàng không, các đầu bếp Michelin sẽ nấu ngay tại chỗ.
Món ăn được chia thành hai loại mặn và chay, thực đơn phong phú.
Lộ Kiếm Ba quay đầu hỏi: “Tri Ý, con muốn ăn gì?”
Hứa Tri Ý bước nhanh đuổi kịp bước chân của bác Lộ: “Tối nay con ăn đồ chay ạ.”
Lộ Kiếm Ba: “Bác dưỡng sinh nên cũng ăn chay.”
Tưởng Tư Tầm ăn chay không đủ no nên nói người phục vụ mang thêm cho mình một phần bít tết.
Ba người tìm một bàn trống, Tưởng Tư Tầm muốn ngồi cạnh Hứa Tri Ý nhưng đối phương lại nhích ghế đến bên cạnh Lộ Kiếm Ba: “Bác Lộ, con ngồi cạnh bác cho dễ nói chuyện ạ.”
Tưởng Tư Tầm nhìn cô chăm chú: “Sao vậy em?”
Hứa Tri Ý không nhìn anh, trải khăn ăn ra, mặc dù có người lớn ở ngay bên cạnh nhưng cô cũng không hề kiêng kỵ chút nào, thẳng thắn bộc lộ cảm xúc: “Không vui, không muốn để ý đến anh.”
Vừa nãy gọi anh là anh trai là để giữ thể diện cho Lộ Kiếm Ba trước mặt người ngoài chứ không phải cho anh.
Tưởng Tư Tầm nhìn ba mình ở đối diện: “Ba, ba sang bàn bên cạnh ăn đi.”
Lộ Kiếm Ba tao nhã trải khăn ăn ra: “Tri Ý ngồi bên cạnh ba, không muốn nói chuyện với con.” Nói xong, ông ngẩng đầu lên nói: “Nhìn thế nào cũng thấy con mới là người nên sang bàn bên cạnh.”
“……” Đọc full: cohoala.com
Tưởng Tư Tầm không có tâm trạng để nói đùa: “Ba, nếu ba khuyên chia tay thay vì khuyên làm hòa thì một trăm năm sau có lẽ khó mà nhắm mắt được.”
Cái thằng ngỗ nghịch nói câu này là đang nguyền rủa ông.
Ông từng nói nếu không thể nhìn thấy thằng con ngỗ nghịch lấy vợ sinh con thì ông sẽ chết không nhắm mắt.
Lộ Kiếm Ba không giận thằng con hỗn hào, tạm thời giữ chút thể diện cho nó trước mặt người nó thích, ông nói với Tri Ý: “Với thái độ này của nó, hai ba tháng con đừng để ý tới nó. “
Hứa Tri Ý cười cười: “Người ta nói cá không ăn muối cá ươn, con nghe lời bác khuyên ạ.”
Tưởng Tư Tầm mở điện thoại ra gửi một tin nhắn cho cô: [Ở tiệc rượu anh không nhìn người nào cả. Em muốn biết chuyện gì, tối về nhà anh sẽ giải thích cho em.]
Phía đối diện, chiếc điện thoại trên bàn rung lên.
Lộ Kiếm Ba liếc nhìn avatar, là tin nhắn của thằng con ngỗ nghịch.
Ông cầm điện thoại lên, chĩa thẳng vào mặt Hứa Tri Ý để mở khóa màn hình: “Tri Ý, có vài người bác chặn giúp con nhé.”
Hứa Tri Ý: “……”
Tưởng Tư Tầm: “……”
Chặn WeChat xong, Lộ Kiếm Ba đặt điện thoại lại, nói mấy lời từ tận đáy lòng với đứa cháu gái này: “Nếu con cười nhẹ nói khẽ, giải quyết nhẹ nhàng thì sau này nó sẽ không coi trọng đâu.”
Đối với Hứa Tri Ý, ông có cảm giác áy náy mãnh liệt, nếu hồi trẻ ông không khốn nạn ngoại tình với Thẩm Thanh Phong thì đâu đến nỗi làm con bé và ba mẹ bị chia cắt suốt hai mươi năm trời.
Bởi vì quá áy náy nên hiện tại không nỡ nhìn thấy con bé phải chịu ấm ức dù chỉ nhỏ xíu xiu, ngay cả chính thằng con trai mình ông cũng ra tay tàn nhẫn không thương tiếc.
/Ủng hộ bản edit truyện ‘Em Tựa Gió Nam’ chính chủ tại cohoala.com/
Phần ăn của Hứa Tri Ý đã được làm xong, Tưởng Tư Tầm không cho nhân viên phục vụ mang lên mà tự mình đi tới mang đến đây, trên đĩa chỉ có vài củ cà rốt nướng.
Nhìn có vẻ đúng thật là tâm trạng đang không tốt.
Đĩa ăn được đặt trước mặt Hứa Tri Ý, người đàn ông thuận thế ngồi xuống bên cạnh cô.
Tất cả các món ăn đều đã được làm xong, nhân viên phục vụ lần lượt dọn lên.
Một bàn có sáu chỗ, ba người lại chen chúc ngồi cạnh nhau, trước mặt không đủ chỗ để đặt đồ ăn.
Hứa Tri Ý dùng nĩa xiên một củ cà rốt, cắn một miếng, quay sang nói với Lộ Kiếm Ba: “Ngon thật đấy ạ.” Trước kia cô chưa từng ăn cà rốt bao giờ, vừa nãy Lộ Kiếm Ba giới thiệu cho cô, ông nói đầu bếp kia rất giỏi làm cà rốt nướng.
Tưởng Tư Tầm: “Anh cũng nếm thử.”
Anh xiên một củ cà rốt rồi san một nửa bò bít tết mình đã cắt qua cho cô. Hứa Tri Ý dùng tay chặn đĩa của mình lại: “Em chỉ muốn ăn ít đồ chay.”
Cô hoàn toàn không nhìn anh, anh thậm chí còn không có cơ hội đối diện với mặt cô.
Lộ Kiếm Ba đưa đĩa qua: “Đưa mà không được nhận thì cũng ngượng ngùng, cho ba đi.”
Với tính cách của Tưởng Tư Tầm, trước kia sẽ không có khả năng anh đưa cho, nhưng hôm nay anh không những đưa cho mà thái độ cũng khá tốt.
Anh không trông mong ba ruột nói đỡ cho mình, chỉ cầu cho Lộ Kiếm Ba đừng đổ thêm dầu vào lửa.
“Tri Ý.” Lộ Kiếm Ba chân thành nghiêm túc nói: “Con đừng dễ mềm lòng.” Ông nói với thằng con ngỗ nghịch: “Yêu đương lúc nào chẳng có cãi nhau, phải dỗ dành cho đàng hoàng, một ngày dỗ không được thì hôm sau lại dỗ tiếp.”
“Hai đứa tụi con ăn đi, ba đi tìm bác Hai của con.” Lộ Kiếm Ba bưng đĩa thức ăn rời đi.
Tưởng Tư Tầm giơ tay định lấy điện thoại của cô nhưng động tác của anh không nhanh bằng đối phương, Hứa Tri Ý đè nó lại, cầm lên bỏ vào túi xách.
Người đàn ông nhìn cô: “Thêm WeChat của anh lại đi.”
Hứa Tri Ý: “Tạm thời không muốn thêm, có việc gì thì liên hệ email.”
“Như vậy không tiện.”
“Đã quen dùng rồi, mấy năm qua hầu như chúng ta đều liên lạc bằng email, chưa bao giờ làm chậm trễ công việc.”
Mấy năm qua là chuyện mà anh không muốn nhắc đến nhất, cô chỉ có thể tranh thủ thăng chức để gặp anh qua những lần họp video. Tưởng Tư Tầm đặt dao nĩa xuống, không quan tâm mình đang ở trong khu vực ăn uống của tiệc rượu, bên cạnh còn có những người khác mà ôm cô vào lòng.
“Hôm ăn tiệc gia đình, những gì Thẩm Thanh Phong nói có liên quan đến Ngu Duệ phải không?”
Hứa Tri Ý không phủ nhận.
“Tri Ý, không phải anh đang bào chữa cho mình, anh biết Ngu Duệ, chúc mừng sinh nhật cô ấy, khi đó anh còn chưa quen biết em……”
Lời anh đang nói bị xen ngang: “Em biết. Hơn nữa hôm nay em đã nghe ba lần rồi, không muốn lại nghe cụ thể chi tiết nữa.”
Tưởng Tư Tầm hơi khựng lại: “Còn ai nói chuyện này với em?”
Thư ký Thái vô tình nhắc đến.
Tối nay ở tiệc rượu, có một người cô không quen biết, người nọ không cố ý nói với cô mà là trò chuyện với Lộ Kiếm Ba, tám chuyện rằng ông ấy có muốn liên hôn với nhà họ Ngu hay không, còn nói là hai tháng trước đã nhìn thấy Tưởng Tư Tầm và Ngu Duệ cùng uống trà chiều.
Lộ Kiếm Ba cười đáp lời: Tôi không biết tại sao bọn họ cùng uống trà chiều nhưng tôi biết tối nay con trai tôi về nhà nhất định sẽ không có ngày lành tháng tốt rồi.
Đối phương lập tức hiểu ra, sau đó không còn nhắc đến Ngu Duệ nữa.
Hai năm kia cô và Tưởng Tư Tầm rất ít liên lạc, muốn cũng không thể gặp anh, phần lớn thời gian anh không ở New York, nếu không phải ở Hồng Kông là ở Luân Đôn.
Lúc đó nghe người kia nói anh và Ngu Duệ gặp mặt và uống trà chiều, không kìm được mà thấy khó chịu.
Lộ Kiếm Ba nhìn ra được, nói với cô: Con thế mà chịu đựng giỏi thật, nhịn từ bữa tiệc gia đình đến nay, con không cần phải chịu đựng nữa. Sau này đích thân bác sẽ phụ trách hợp tác với bên nhà họ Ngu, con không cần băn khoăn gì cả.
Chắc là thư ký Thái đã kể ngọn nguồn cho ông rồi, bác Lộ biết Thẩm Thanh Phong tìm cô tại bữa tiệc gia đình.
Tưởng Tư Tầm: “Còn có chuyện nào không vui, em có thể hỏi thẳng anh.”
Hứa Tri Ý lấy ly nước cụng nhẹ vào ly nước của anh: “Đã là chuyện quá khứ rồi, em không trách anh. Em sẽ tự tiêu hóa.”
Nếu bạn yêu thích truyện do Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.
giận nứa i màaaa
Giận nhưng vẫn nhẹ nhàng quá, với các xử lí anh Tầm cũng dễ thương
tri ý phải giận 5-6 chương nữa mới đã cái nư của tuii
Mong Tri Ý sẽ mở lòng với anh Tầm, những điều băn khoăn về Ngu Duệ thì chia sẻ hết để anh Tầm giải đáp, muốn đấu với mụ Phong thì tinh thần phải vững, hợp tác vs nhà họ Ngu có ông Ba lo rồi, không việc gì phải giữ kín trong lòng và tự hao tổn bản thân nữa, communication matters.
Yeah nếu sự việc này giải quyết xong thì không còn việc nào làm 2 anh chị xích mích đc 😁
Ông Tầm cay mà k làm gì đc =))) kiểu bồ mình mà ngta dỗi nhưng k nói cho mình 😂
Không chịu nói thì mình phải dỗ cho đến khi nói thôi 🤣🤣