EM TỰA GIÓ NAM
CHƯƠNG 58.1: Thanh toán triệt để
Editor: Cỏ May Mắn
–
Tưởng Nguyệt Như đứng ở cửa quán cà phê hồi lâu nhưng không vào, bà xoay người trở về chỗ đậu xe, không cần cà phê đắng để tinh thần tỉnh táo nữa.
Đi ngang qua nơi vừa nãy va phải người ta, người đàn ông mặc áo sơ mi xám đậm bị đụng trúng vẫn chưa rời đi, đứng bên đường như đang đợi ai.
Vì khoảng cách xa, bà không cần ngẩng đầu nhìn đối phương, ánh mắt vội vã lướt qua khuôn mặt của người đàn ông.
Chỉ cảm giác như đã từng quen biết, đã nhìn thấy ở đâu đó rồi.
Ý nghĩ này vừa hiện ra trong đầu thì bất chợt cảm thấy có gì đó không đúng, bà dừng chân lại, lại lần nữa nhìn về ông ta.
Lúc thằng con ngỗ nghịch tung tin bê bối về nhà họ Lộ, bà đã nhìn thấy ảnh của ông ta thông qua những mẩu tin hóng hớt.
Giữa ảnh chụp và người trong thực tế đúng là có một sự khác biệt rất lớn.
Ba mươi năm thời gian lắng đọng, những góc cạnh và sự sắc bén thời trẻ của người đàn ông đã thu lại từ lâu, chín chắn hơn so với trước đây nhưng vẫn giữ nguyên sự quý phái lịch lãm như xưa, mang theo phong thái riêng biệt chỉ thuộc về ông.
Đó từng là khí chất khiến bà mê muội ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Hiện giờ không có tí gợn sóng nào.
Theo lẽ thường, sau một thời gian dài xa cách, dù yêu hay không yêu thì ít nhiều trong lòng cũng sẽ có xao động.
Nhưng mà bà không có.
Tưởng Nguyệt Như nhìn người đàn ông trước mặt mà bà từng yêu, từng hận, từng nhớ, từng trách, giờ khắc này bà vô cùng bình tĩnh.
Bà nghĩ, có lẽ vì đã bị ông ta làm tổn thương quá sâu, trái tim đã hoàn toàn chết lặng, nên khi bà gặp lại ông ta, ngay cả cử động cũng không thể cử động được.
Nếu không phải hai người còn có một đứa con trai thì hôm nay cho dù có chạm mặt cũng sẽ không nhận ra nhau.
Lộ Kiếm Ba cuối cùng cũng có thể nhấc chân lên bước về phía bà.
“Nếu bà không vội quay về, tôi mời bà uống cà phê.”
Tưởng Nguyệt Như rất ngạc nhiên khi nghe ông ta nói tiếng phổ thông trôi chảy đến vậy, nhưng bà vẫn lặng lẽ đi ngang qua ông ta.
“Nguyệt Như.” comayman
Bà không quay đầu lại.
Tưởng Nguyệt Như bấm số điện thoại của con trai, trong lòng bình tĩnh lại, bà hỏi con trai trước khi lãnh chứng thì người mẹ là bà cần phải làm gì.
“Con không cầu hôn à?”
“Mua nhẫn chưa?”
“Bác Hứa và bác gái của con nghĩ thế nào?”
Liên tiếp hỏi mấy câu.
Tưởng Tư Tầm: “Có cầu hôn. Nhẫn vẫn còn đang được thiết kế.”
Đối với câu hỏi cuối cùng, anh trả lời như này: “Con chưa qua được khảo sát.”
Tưởng Nguyệt Như nói: “Chắc khảo sát cũng không phải chuyện gì to tát. May mà hồi đó mẹ cho con sang Thượng Hải, bác Hứa con hiểu rõ nhân cách của con, nếu không thì với bộ gen di truyền của Lộ Kiếm Ba trong người con, ông ấy cũng không dám dễ dàng gả con gái cho con đâu.”
Tưởng Tư Tầm: “Không phải người ta nói con trai di truyền từ mẹ à?”
“Đừng thấy sang bắt quàng làm họ.”
Thằng con ngỗ nghịch cuối cùng cũng có gia đình riêng, kết hôn với người mình thích, trong mấy chục năm qua, Tưởng Nguyệt Như chưa bao giờ cảm thấy thanh thản như vậy.
“Mẹ vừa gặp được Lộ Kiếm Ba.”
Phản ứng đầu tiên của Tưởng Tư Tầm là: “Ông ấy đi tìm mẹ sao?”
“Không phải. Đụng mặt trên đường.” Tưởng Nguyệt Như đã đến trước cửa xe, nói với con trai: “Con bận việc đi, chuyện bên Hồng Kông mau chóng giải quyết.”
Tưởng Tư Tầm nói “Ừm” một tiếng, nói tiếp: “Vào ngày bầu cử, con sẽ tống Thẩm Thanh Phong vào tù.”
Tưởng Nguyệt Như kéo cửa xe hai lần mới mở ra được: “Con mới nói gì cơ?”
Phản ứng của bà còn dữ dội hơn lúc gặp Lộ Kiếm Ba vừa nãy.
“Con có bằng chứng?” Bà đứng trước cửa xe, cũng không vội lên xe.
Tưởng Tư Tầm: “Chuyện tráo con thì không có bằng chứng, là chuyện khác. Vào tù là được.”
Tưởng Nguyệt Như khá hiểu con người Lộ Kiếm Lương: “Lộ Kiếm Lương sẽ không để tụi con được như ý đâu, ông ta sẽ nộp tiền bảo lãnh. Mặc dù ông nội con cũng thương con, nhưng nhìn chung vào những thời điểm quan trọng ông ấy vẫn để ý đến thể diện của nhà họ Lộ. Dù thế nào thì hiện tại Thẩm Thanh Phong vẫn là người nhà họ Lộ, con làm như vậy, ông nội con sẽ không bàng quan đứng nhìn. Cho dù bác Cả con nộp tiền bảo lãnh mà không thể tại ngoại, nhưng nếu có ông nội con ra mặt, còn có người nào ông ấy nộp tiền bảo lãnh mà không được tại ngoại đâu?”
Tưởng Tư Tầm: “Vậy thì giữa Thẩm Thanh Phong và con cùng ba con, để ông nội chọn một.” Về phần Lộ Kiếm Lương, anh nói: “Ông ta có nộp tiền bảo lãnh cũng không thể tại ngoại được, chiều nay con và Hứa Hành hẹn gặp luật sư để xác nhận lại lần nữa.”
Hạ cánh xuống Hồng Kông vào buổi trưa.
Ba giờ chiều, anh và Hứa Hành lái xe đến văn phòng luật.
Luật sư Uông là một trong những luật sư riêng của ba anh, là người ông ấy tin tưởng nhất ngoài thư ký Thái.
Văn phòng của luật sư Uông không ngăn nắp và rộng rãi như văn phòng của bọn họ, trên bàn làm việc chất đầy hồ sơ, tủ hồ sơ quanh tường chất đầy đồ đạc.
“Chuyện gì cần dặn dò chủ tịch Lộ đã dặn dò tôi rồi.” Anh ta đưa túi hồ sơ cho Tưởng Tư Tầm.
Có hai túi hồ sơ, chứng cứ được cất giữ riêng biệt, một cái là do Lý Kha cung cấp, một cái là do Hứa Hành cung cấp.
Hứa Hành còn chưa uống một ngụm trà nào mà vào thẳng vấn đề: “Anh có chắc Lộ Kiếm Lương nộp tiền bảo lãnh cũng không thể tại ngoại được phải không?”
Luật sư Uông: “Chắc chắn. Lộ Kiếm Lương không thể chống lại chủ tịch Lộ và chủ tịch Hứa. Nhưng nếu ông cụ Lộ ra mặt thì khó nói trước được. Suy cho cùng, với uy tín và tầm ảnh hưởng xã hội của ông cụ thì rất dễ bảo lãnh một người ra ngoài.”
Từ những năm năm mươi, sáu mươi, ông cụ Lộ đã hô mưa gọi gió ở Hồng Kông, ai mà chẳng nể nang ông cụ, Hứa Hướng Ấp là người vai nhỏ đến trước mặt ông cụ Lộ cũng phải kính trọng ông ấy mấy phần.
Tưởng Tư Tầm nghiêm túc đọc qua một lượt các bằng chứng do Lý Kha cung cấp, nói với Hứa Hành: “Ngày tôi đi họp, cậu hẹn gặp Thẩm Thanh Phong.”
Ở chỗ luật sư Uông cho đến chiều tối, sau khi rời văn phòng luật, Tưởng Tư Tầm đi thẳng đến sân bay.
Mấy tiếng sau, máy bay cất cánh, điểm đến là New York.
Lần này về New York không có thời gian gặp ba mẹ, chỉ hẹn với Lý Kha.
Sau khi đọc qua những bằng chứng mà Lý Kha cung cấp, bà ấy vẫn chưa bỏ lòng phòng bị hoàn toàn, trong tay chắc chắn vẫn còn một ít bằng chứng quan trọng có thể giữ Thẩm Thanh Phong ở trong tù thêm vài năm nữa.
Hạ cánh xuống New York là vào sáng sớm theo giờ địa phương, Tưởng Tư Tầm đi thẳng đến trụ sở chính của KEVE để đợi người.
Lý Kha đưa hai đứa con đến trường rồi mới tới công ty, thư ký nói với bà ấy rằng Tưởng Tư Tầm của Viễn Duy đang đợi bà.
Nhìn thấy người đàn ông ở khu vực lễ tân, bà đã chuẩn bị tinh thần từ trước.
Tưởng Tư Tầm ra hiệu cho bà: “Ngồi đi.”
Anh đưa cho bà ấy một tách trà.
Rõ ràng đây là địa bàn của bà nhưng đối phương đảo khách thành chủ, Lý Kha càng thấy áp lực, việc đã đến mức này, cố gắng giữ bí mật cũng chẳng ích gì.
Bà thẳng thắn dứt khoát: “Tôi sẽ cho cậu bằng chứng, cậu có thể cho tôi cái gì?”
Hiện giờ bà ấy cũng không còn nhà để về, ở bên Hồng Kông, cả đời này bà sẽ không về nữa. Mẹ bà nói bà là một kẻ ăn cháo đá bát, vì lợi ích cá nhân mà liều mạng đối đầu với Thẩm Thanh Phong, hại cả nhà anh trai bà phải vào tù, không biết sẽ bị giam giữ bao nhiêu năm.
Bà là một kẻ ăn cháo đá bát ư?
Lúc trước công ty gia tộc gặp chuyện phá sản, bà đã dốc hết sức để cứu vãn công ty, nhưng đến cuối cùng, bà không nhận được bất kỳ lợi ích nào từ công ty cả.
Mấy năm nay bà có thể bị Thẩm Thanh Phong thao túng, Thẩm Thanh Phong yên tâm giao KEVE cho bà quản lý, chính là vì nhà anh trai của bà.
Cả nhà anh trai bà ham mê lợi ích, bị tiền che mờ hai mắt nên đã phạm tội, bằng chứng đều nằm trong tay Thẩm Thanh Phong.
Thẩm Thanh Phong nhìn thấu bà rất quan tâm đến người nhà nên lợi dụng điều này để đe dọa bà.
Thế nên lúc Thẩm Thanh Phong biết được Công nghệ KEVE đổi chủ thành tên của Hứa Tri Ý thì gọi điện thoại cho bà, rống giận như bị điên: Lý Kha, sao bà dám!
Đúng vậy, sao bà dám.
Sao bà dám phớt lờ hạnh phúc của cả nhà anh trai, ngó lơ anh trai mình nhà tan cửa nát mà lại đắc tội Thẩm Thanh Phong chứ.
Mấy năm nay bà luôn quan tâm đến gia đình, nhưng gia đình lại không hề quan tâm đến bà. Cả nhà bọn họ ung dung ngoài vòng pháp luật, còn bà ngày nào cũng phải chịu đựng sự giày vò giống như đi trên lớp băng mỏng, không ai thương xót đoái hoài. Bà còn có hai đứa con chưa thành niên, vì tương lai của con, bà không thể tiếp tục sống hồ đồ qua loa được nữa.
Thẩm Thanh Phong không có con nên bà ta sẽ không bao giờ hiểu được một người mẹ có thể vì con mình mà đưa ra lựa chọn và hy sinh thế nào.
Tưởng Tư Tầm hỏi bà: “Bà muốn thứ gì?”
Lý Kha ngừng hồi tưởng: “Nếu tôi có đứa con thứ ba thì đó chính là KEVE. Tôi đã hy sinh cho KEVE nhiều hơn cho hai đứa con của mình, có lẽ cậu sẽ không tin.”
Tưởng Tư Tầm: “Tôi tin.”
Sau đó anh nói: “Viễn Duy có cổ phần trong KEVE, chuyển nhượng 4% sang cho bà. Buổi chiều thư ký sẽ đến gặp bà để ký thỏa thuận chuyển nhượng.”
Lý Kha giật mình, không ngờ Tưởng Tư Tầm lại hào phóng như vậy, bản thân bà cũng không nghĩ tới, trong lúc nhất thời cũng suy nghĩ vô số chuyện.
“Gia đình anh tôi phạm tội là do Thẩm Thanh Phong dàn dựng, bà ta không thể thoát tội liên lụy.”
Bà cất chứng cứ trong két sắt ngân hàng: “Tôi sẽ hẹn đi lấy để đưa cho cậu.”
Ngày hôm sau Hứa Tri Ý tỉnh dậy thì nhận được thông báo từ nội bộ cổ đông của KEVE về việc Viễn Duy chuyển nhượng 4% cổ phần cho Lý Kha.
Cô gọi cho Tưởng Tư Tầm: “Anh còn ở Manhattan à?”
Tưởng Tư Tầm nói: “Đã lên máy bay rồi.” Giấy tờ cần anh ký tên và ủy quyền đều đã xong xuôi, anh vội vã trở về Hồng Kông vì còn có việc quan trọng cần phải xử lý.
Hứa Tri Ý: “4% cổ phần, cái giá khá lớn đấy.”
“Không tính là lớn. Lý Kha luôn cống hiến hết mình cho KEVE, giá trị mà bà ấy tạo ra cho công ty còn hơn thế nữa.” Người đàn ông lại nói: “Anh cũng đã chuyển giao toàn bộ cổ phần của Tư bản Viễn Duy dưới tên anh sang cho em, mấy ngày nữa cần em đích thân đến để hoàn tất thủ tục.”
“Xem như anh tặng sính lễ cho em à?” Hứa Tri Ý trêu anh.
Tưởng Tư Tầm: “Không tính. Nếu tính thì phải có sự đồng ý của bác Hứa nữa.”
Hứa Tri Ý cười, hỏi anh mọi việc bên anh có suôn sẻ không.
Tưởng Tư Tầm chỉ nói: “Sẽ không có vấn đề gì.”
Sau khi trở về Hồng Kông, anh đến thăm mấy vị bề trên của một số gia tộc lớn và các giám đốc cấp cao kỳ cựu của tập đoàn.
Một ngày trước cuộc họp hội đồng quản trị, anh về nhà cũ trên đường Vịnh Deep Water.
Trước khi anh vào thư phòng của ông nội, bác Trang dặn đi dặn lại có chuyện gì thì cứ từ từ nói, đừng làm mất hoà khí, đừng chọc cho ông nội tức giận.
“Đối với con mà nói, trong lòng ông nội con có một cán cân riêng.”
Tưởng Tư Tầm: “Cân của ông ấy không chính xác. Thiếu cân, thiếu lạng.”
“Con…. Cái thằng này.” Bác Trang dở khóc dở cười.
Ngày mai diễn ra cuộc họp hội đồng quản trị, ông cụ Lộ không có ý định đến đó, ủy thác cho luật sư đại diện ông bỏ phiếu. Ông có linh cảm ngày mai giữa nhà thằng Cả và nhà thằng Tư sẽ xảy ra một trận gió tanh mưa máu. Cả hai bên đều là ruột thịt.
Nếu ông đi thì tự chuốc thêm phiền muộn cho mình.
Câu đầu tiên Tưởng Tư Tầm nói khi vào thư phòng là: “Ông nội, ngày mai ông đích thân đến đi. Nếu giữa chừng ông mới đi, lỡ như trên đường bị kẹt xe thì cuộc họp sẽ phải tạm dừng.”
Ông cụ Lộ hừ một tiếng.
Sau đó, thư phòng trở nên im lặng như tờ.
Tưởng Tư Tầm uống sạch ly trà mà bác Trang đưa cho, một giọt cũng không để lại, anh đặt ly trà xuống: “Ngày mai, nhà bác Cả sụp đổ là điều không thể tránh khỏi.”
“Cái thằng hỗn láo!”
Tưởng Tư Tầm: “Cái câu này ông nên mắng bác Cả thì hơn.”
Ông cụ Lộ tức giận tựa lưng vào ghế xoay, nhắm mắt dưỡng thần, chiếc chăn mỏng dùng để che khí lạnh ở đầu gối rơi xuống đất.
Tưởng Tư Tầm nhặt lên che lại cho ông nội: “Ông ngủ sớm một chút ạ.”
Ra khỏi thư phòng, anh đi vào sân bên trái.
Trong bữa cơm gia đình lần trước, Hứa Tri Ý đã ngồi đây rất lâu.
Bác Trang thấy anh ngồi xuống ghế dựa thì bảo: “Ở đây gió lớn, con về sớm đi.”
Tưởng Tư Tầm: “Không sao ạ.”
Anh có ký ức về khoảnh sân này là khi anh mới bốn tuổi, ba mẹ anh đã ly hôn, lúc đó ông nội mới ngoài sáu mươi nhưng trông giống như bốn mươi, năm mươi tuổi, tinh thần vẫn còn phấn chấn.
Hiện giờ ông nội thường xuyên tựa lưng vào ghế, tựa vào một lúc thì ngủ ngay.
Bác Trang bưng một đĩa bánh ngọt đến: “Con vẫn chưa ăn tối phải không?”
Tưởng Tư Tầm nhìn trên đĩa là món bánh ngọt mà Tri Ý thích ăn: “Cảm ơn bác Trang.”
Bác Trang yên lặng thở dài, muốn nói lại thôi.
Sáng hôm sau, chưa tới sáu giờ rưỡi, Lộ Kiếm Lương đã ra khỏi nhà đi đến công ty.
Cuộc họp bắt đầu lúc chín giờ, ông ta đến sớm hơn hai tiếng.
Sau khi chồng rời khỏi nhà, Thẩm Thanh Phong không ngủ được, dứt khoát ngồi dậy, bà ta rất ngạc nhiên khi nhận được cuộc gọi từ Hứa Hành.
Đối phương báo một địa chỉ: “Hôm nay tôi có tâm trạng tốt, mời bà uống một ly trà.”
Thẩm Thanh Phong cười: “Cậu tưởng Tưởng Tư Tầm có thể trở thành người cầm quyền sao?”
“Cậu ta có làm được hay không tôi thì không biết, nhưng tôi biết một hai tiếng đồng hồ sau, ngày lành tháng tốt trong đời này của bà sẽ kết thúc đấy.” Hứa Hành nhìn đồng hồ: “Nếu tám giờ bà vẫn không tới thì tôi sẽ không chờ.”
Thẩm Thanh Phong nhìn điện thoại đã bị cúp máy, cười lạnh.
Địa chỉ mà Hứa Hành vừa gửi cho bà ta là một khách sạn đứng tên Lộ Kiếm Ba, địa điểm cụ thể mà bà ta được mời dùng trà là phòng chờ cao cấp* trên tầng 49 của khách sạn, có thể nhìn ra cảng Victoria.
Nơi đó còn cung cấp bữa sáng, đã nhiều năm rồi bà ta không tới đó.
Đi gặp một người vai dưới như Hứa Hành, về mặt khí thế thì bà ta không thể thua được.
Thẩm Thanh Phong mặc áo sơ mi và bộ vest tối màu rồi đi ra ngoài, bà ta luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó nên quay lại phòng thay đồ lấy một cái khăn lụa.
Chiếc khăn này đã hơn 30 năm nhưng vẫn không hề lỗi mốt.
Tám giờ mười phút, Thẩm Thanh Phong đến tầng 49.
Chỗ ngồi có tầm nhìn tốt nhất gần như chật kín người, ngày hôm qua Hứa Hành đã nói khách sạn chừa lại một bàn, đó là vị trí có tầm nhìn đẹp nhất trong toàn bộ khu vực ăn uống.
“Chỉ mình cậu thôi à? Em gái cậu với ba mẹ cậu không tới sao?”
Thẩm Thanh Phong vô cùng tự đắc, ngồi xuống đối diện Hứa Hành.
Hứa Hành ung dung uống cà phê, ánh mắt sắc bén: “Tới nhiều người làm gì? Xử lý bà thì một mình tôi là đủ rồi. Đến ngày bà bị xét xử, cả nhà chúng tôi đều sẽ có mặt.”
Thẩm Thanh Phong cười, không hề sợ hãi.
Hứa Hành vừa định nói chuyện thì điện thoại có tin nhắn tới.
Tưởng Tư Tầm: [Thẩm Thanh Phong đã tới chưa?]
Hứa Hành: [Tới rồi. Dù bà ta có tới hay không thì cũng chẳng sao, không tới thì sẽ đến tận nhà để bắt bà ta.] Đã phái người nhìn bà ta chằm chằm, bà ta chạy cũng không thoát.
Anh ấy lại hỏi: [Bên cậu thì sao? Người đến họp đủ chưa?]
Tưởng Tư Tầm: [Còn thiếu Ngu Duệ và ông nội tôi. Khi nào Thẩm Thanh Phong bị bắt đi thì gọi cho tôi.]
Hứa Hành: [Biết rồi.] Cỏ
Anh ấy tắt điện thoại đặt nó lên bàn.
Thẩm Thanh Phong nhìn anh ấy: “Muốn nói gì thì cứ nói đi, tôi chăm chú lắng nghe.”
Hứa Hành: “Tôi không có gì để nói với bà cả.” Anh ấy hất cằm ra bên ngoài cửa sổ sát đất: “Nhìn đi, nếu không nhìn thì cả đời bà sẽ không nhìn được nữa đâu.”
Thẩm Thanh Phong chỉ cảm thấy buồn cười: “Cậu đang đợi Lộ Kiếm Lương lấy tôi ra trao đổi rồi tống tôi vào tù sao? Trước kia thì còn có thể, nhưng bây giờ thì không. Con trai lớn của ông ta là Lộ Giai Trì rất bất mãn với ông ta, còn đứa con trai út vừa được ông ta nhận về thì chẳng có bao nhiêu tình cảm, ông ta biết trông cậy vào ai?”
Đúng thật là Lộ Kiếm Lương sẽ không làm thế.
Ông ta vẫn cần Thẩm Thanh Phong làm việc thay cho ông ta.
Hứa Hành nói: “Lúc tôi muốn tống bà vào tù thì chẳng cần phải dựa vào bất kỳ thứ gì để trao đổi cả. Để cho bà nhởn nhơ thêm sáu năm là vì bà vẫn còn có giá trị đối với em gái tôi, bây giờ bà hết giá trị rồi, bà nghĩ tôi sẽ giữ bà à?”
Thẩm Thanh Phong bảo người phục vụ mang cho mình một tách cà phê, bà ta ung dung tao nhã nhấp một ngụm, không để ý lời nói của đối phương, tự mình nói chuyện của mình: “Mấy năm nay ba mẹ cậu đúng là không dễ dàng nhỉ. Cũng đúng thôi, sao mà dễ dàng được. Nuôi một đứa không phải con ruột mình, hai mươi năm trời moi hết ruột gan, nâng niu như ngọc quý, cưng chiều như trứng mỏng. Kết quả thì sao? Con gái ruột ở nhà người ta phải chịu ấm ức.”
Bà ta cười nhạt: “Nếu là tôi, ruột tôi cũng hối hận đến xanh lè.”
Hứa Hành nắm chặt ly, nhấp một ngụm.
“Ồ đúng rồi. Cái hạng mục ở Tân Vận em gái cậu cũng muốn xía vào, tiếc là Thượng Ngưng Vi phải bằng lòng thì mới được.”
Thẩm Thanh Phong cười: “Dù sao tôi cũng rảnh rỗi không có việc gì, chi bằng đánh cược xem lát nữa kết quả bầu cử sẽ như thế nào đi? Để xem em rể tương lai của cậu có thể lên làm người cầm quyền của nhà họ Lộ hay không.”
Hứa Hành đặt ly xuống: “Tôi đã nói rồi, có lên hay không thì cũng không ảnh hưởng đến việc hôm nay tôi tống bà vào tù. Nếu không lên được vị trí ấy thì cùng lắm là lợi ích của nhà tôi sẽ bị hao tổn, tôi nhận hết.”
Anh ấy cầm một túi đựng tài liệu từ chiếc ghế trống bên cạnh lên, ném thẳng đến trước mặt bà ta: “Nhà anh trai của Lý Kha, bà tưởng rằng mình có thể đứng ngoài cuộc à?”
“Thịch” một tiếng, Thẩm Thanh Phong không thể khống chế được nhịp tim của mình.
Biểu cảm hoảng loạn xuất hiện trên mặt bà ta chưa đầy hai giây thì chợt bình tĩnh lại, bà ta không nhìn vào túi đựng tài liệu kia: “Loại hành vi đổi trắng thay đen dàn dựng để vu khống như này, tôi không cần phải biện minh nhiều. Luật sư của tôi đang ở đây.”
Nói rồi bà ta chỉ tay về hướng đông của phòng chờ cao cấp, ý bảo: “Anh ta đang ăn sáng, muốn nói gì thì cậu tìm anh ta.”
Lần này bà ta có chuẩn bị mới đến, đã từng nếm trái đắng vì KEVE, bà ta sẽ không phạm sai lầm ngu xuẩn lần thứ hai.
Hứa Hành: “Tôi đã nói rồi, tôi không có gì muốn nói với bà. Trước khi bà vào thì cho bà biết bà đã phạm phải tội gì, vào trong đó rồi thì nhớ khai báo thành thật để được hưởng khoan hồng.”
Thẩm Thanh Phong cười nói: “Ở đây là Hồng Kông, chỉ với tí tẹo bằng chứng này mà tống tôi vào tù, rồi sao nữa? Lộ Kiếm Lương sẽ bảo lãnh cho tôi ra ngoài, tiền bảo lãnh sẽ không tốn của ông ta một đồng nào, lúc trước tôi đòi tiền tiêu vặt không dưới chín chữ số, cứ tưởng tôi mua quần áo mua trang sức thật đấy chứ.”
Hứa Hành cũng cười: “Chuyện của anh trai Lý Kha chỉ là một trong số đó thôi, tôi đã cho bà vô tù, chẳng lẽ còn để bà ra ngoài được sao?”
Thẩm Thanh Phong duy trì nét mặt tự nhiên: “Vậy thì tôi…”
Lời nói bị Hứa Hành xen ngang, ánh mắt anh ra hiệu cho bà ta nhìn về phía sau: “Người đưa bà đi tới rồi kìa.”
Thẩm Thanh Phong quay phắt người lại, hai người mặc đồng phục đi về phía bà ta, dù đã từng tưởng tượng có ngày hôm nay nhưng khi nó thực sự đến bà ta vẫn không khỏi hoảng loạn.
Giọng điệu của người tới khá lịch sự, mời bà ta đi một chuyến.
Tất cả mọi người trong phòng chờ cao cấp đều nhìn qua đây, chụp ảnh từ xa.
Hứa Hành ung dung tựa lưng vào ghế, nói với bà ta: “Địa điểm uống trà hôm nay là do bác Lộ giúp tôi chọn đấy.”
“Hứa Hành!” Thẩm Thanh Phong đỏ bừng hai mắt như muốn xé xác anh ra.
Đây là nơi đầu tiên bà ta dùng bữa với Lộ Kiếm Ba.
Bà ta cầm túi xách lên, dùng giọng điệu khiêu khích nói: “Cậu cũng chỉ lấy được những chứng cứ vụn vặt không đáng kể đó thôi, ba mẹ cậu có hối hận không? Sợ là sẽ hối hận cả đời.”
Trước khi bị đưa đi, Hứa Hành còn nói thêm một câu: “Bác Hai Lộ thấy bà vào trong đó, bà nói xem ông ta có vội vàng phủi sạch quan hệ, chủ động thành thật hay không? Lỡ như những chứng cứ trong tay ông ta vẫn không bị tiêu hủy thì sao?”
Đồng tử Thẩm Thanh Phong co rút lại, lúc này luật sư bỏ dở bữa sáng đang ăn, bước nhanh tới đây, ra hiệu cho bà ta không nói gì nữa, im lặng là tốt nhất.
Thẩm Thanh Phong: “Cậu gọi cho Lộ Kiếm Lương, ông ta biết số tài khoản tiền tiêu vặt của tôi.”
Luật sư: “Tôi sẽ gọi ngay.”
Người bị đưa đi, phòng chờ cao cấp yên tĩnh lại.
Cỏ May Mắn có lời muốn nói: Còn tiếp phần 2 nhé các tình yêu! Chương 58.2
Bà này chúa tể thao túng tâm lý, đâm chọc người khác. Thượng Ngưng Vi bị ảnh hưởng như vậy là điều dễ hiểu.
Đọc đi đọc thoại mấy lần vẫn chưa đã ghiền hiccc
Thẩm Thanh Phong giỏi nhất là châm chọc, làm người ta đau đớn bằng ngôn từ, Hứa Hành mạnh mẽ thế mà nghe vài câu của bà này chắc cũng ứa gan lắm rồi
Thực sự cảm ơn bạn rất nhiều. Mình đọc đến 3 lần bạn ah. Khoái, khoái, khoái. Sướng gì đâu. Bà ta đã vào tù.
mong ở trỏng luôn đừng ra làm gì 😂