Hoang Đường – Chương 01

_HOANG ĐƯỜNG_

CHƯƠNG 01: Bí ẩn đầu tiên chưa được giải đáp của năm

Dịch: Cửu

Hiệu đính: Cỏ May Mắn

#Bài nghiên cứu giải mã hiện tượng thụ phấn ở hoa lan nơi sơn cốc#

(*)
空谷幽兰: Hoa lan ở sơn cốc thường đẹp đẽ nhưng nằm ở nơi hoang vắng rất khó lấy, ẩn dụ những người nổi bật, có phẩm hạnh thanh cao.

Chủ post: Bí ẩn đầu tiên chưa được giải đáp của năm: Hoa lan nơi sơn cốc của trường chúng ta rốt cuộc đã thụ phấn giữa trời đông giá rét, là “lan tính vặn vẹo” hay còn có ẩn tình nào khác…..

Bình luận 1: Chủ thớt học chuyên ngành Thực vật học đến phát điên luôn rồi hả? Biến thái đến mức bóc phốt đời tư của hoa lan để tăng lượt theo dõi?

Bình luận 2: Sự riêng tư của thực vật khi thụ phấn cũng giống như động vật giao phối hay con người làm-tình, kêu gọi mọi người bảo vệ riêng tư của thực vật một cách nghiêm khắc nhé.

Bình luận 3: Bảo vệ quyền riêng tư của thực vật, bắt đầu từ bạn (Tôi không làm.)

……

Bình luận 42: Có gì đấy sai sai ấy, hoa lan nơi sơn cốc không phải một loại thực vật……

Bình luận 43: Là kiểu tôi đang nghĩ tới phải không? Xuy……

Bình luận 44: Xuy, xuy, xuy

…… Xuy!!!

Bình luận 201: Diễn đàn trường tôi nói tiếng rắn lại còn mã hóa từ khi nào vậy?

Bình luận 202: Có đại biểu môn nào ra giải thích một tí không nhỉ, hóng “quả dưa” sốt ruột chết mất. Cúi đầu tìm não.jpg

Bình luận 203: Tới đây, tới đây. Đã biết hoa lan nơi sơn cốc là mỹ danh của giáo sư Khương Lệnh Từ, kết hợp với tiêu đề và nội dung của chủ post thì có thể hiểu là—— Giáo sư Khương hình như thụ phấn với loài người xinh đẹp rồi?

Bình luận 204: Á!!!

……Á!!!

Bình luận 551: Tôi mang tấm lòng thành kính với việc nghiên cứu thực vật mà nhấp vào bài đăng này, chủ post kia cậu đã hủy diệt tín ngưỡng của tôi!!! Tôi không tin giáo sư Khương sẽ có cái loại dục vọng cấp thấp này!

Bình luận 552 (Chủ post): Ôi chao, tín ngưỡng của bạn tới nè~ ảnh.jpg.

Là một bức ảnh chân dung chụp Khương Lệnh Từ sáng nay đi dạy.

Khi người đàn ông trẻ tuổi cúi đầu xem bài tập, những vết cắn lộ ra bên cổ khiến những người nghi ngờ chủ post nín họng ngay lập tức.

Bình luận 553 (Chủ post): Bây giờ thì mọi người có thể đồng tâm hiệp lực giải mã bí ẩn hoa lan nơi sơn cốc thụ phấn được chưa:)

Bình luận 554: Nói tiếng người đi.

Bình luận 555 (Chủ post): Trinh tiết của giáo sư Khương đi đâu rồi? QAQ.

Năm giờ chiều.

Lê Đường đứng trước một bức tranh lớn được treo ở phía cuối hành lang, cô im lặng ngắm nhìn bức tranh vẽ người mà mình cảm thấy hài lòng nhất từ trước tới nay.

Người đàn ông trong tranh mặc một chiếc áo choàng trắng, tấm vải voan trắng mỏng che đi đôi mắt, nhìn từ trên xuống dưới tựa như bức tượng màu trắng thanh khiết được sương giá bao quanh ẩn mình dưới núi tuyết vạn năm. Bức tranh này cho người xem cảm giác băng tuyết mỹ lệ nằm ngoài tầm với.

Thế nhưng dưới lớp áo choàng kia lại là một cơ thể trẻ trung gần như trần trụi, từng múi cơ bắp phập phồng đường cong đều tràn ngập vẻ đẹp gồ ghề nguyên thủy.

Thanh khiết đi cùng hoang dã, hai từ chẳng có chút liên quan gì đến nhau nhưng lại mang theo một lực đánh mạnh mẽ mà đâm thẳng vào đáy mắt của mỗi một vị khách đứng xem.

Không để người ta nảy sinh những ảo tưởng không trong sáng mà ngược lại còn có ý muốn quỳ bái.

Chỉ có mình Lê Đường biết, đôi mắt lạnh nhạt ẩn dưới lớp vải mỏng ấy khi động dụс sẽ từ từ để lộ màu sắc tuyệt đẹp khó phai mờ. Đuôi mắt bên phải còn có một nốt ruồi nhỏ như vẽ rồng thêm mắt, tựa như chu sa tỉ mỉ miêu tả bốn chữ hoạt sắc sinh hương.

Tầm mắt của cô từ từ nhìn xuống phía dưới, khi lướt qua nửa thân để trần của người trong tranh thì thứ hiện lên trong đầu cô đó chính là—— khi phần eo này chuyển động lên xuống thì sẽ có một lớp hơi nước mỏng phủ lên, nhất là khi ở dưới ánh trăng, gợi cảm vô cùng.

Mỗi một lần va chạm đều khiến cô tràn ngập khao khát được sáng tác.

Lê Đường nhìn rất lâu, nhìn cho tới khi trong mắt bắt đầu hiện lên vẻ trò vui đã đi đến hồi kết:

Đáng tiếc, sau này không được ngủ nữa rồi.

Khi triển lãm sắp kết thúc, nhân viên bắt đầu thu dọn những bức tranh đã có người mua, trong đó có cả bức tranh “Kì tích” này của Lê Đường.

Thấy Lê Đường đang đứng chặn trước bức tranh, nhân viên tiến lên nhắc nhở: “Cô Lê.”

Mạch suy nghĩ của Lê Đường bỗng nhiên bị cắt ngang, cô quay lại theo bản năng, giọng hoang mang hỏi: “Có việc gì sao?”

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ thủy tinh đầy màu sắc tạo thành những tia sáng rực rỡ chiếu lên mặt đất rồi dần dần kéo dài theo thời gian.

Cô gái mặc một chiếc váy lụa dài, dây váy mỏng manh tôn lên xương quai xanh trắng như tuyết của cô, sống lưng thanh mảnh hiện lên. Cô đang đứng nơi ánh sáng chiếu tới để lộ vài phần tinh xảo nhưng cũng cô độc.

Thật không thể tưởng tượng được, bức tranh có kích thước lớn như vậy lại do cô vẽ.

Nhìn đôi mắt long lanh của cô, nhân viên hơi nói lắp: “Bức, bức tranh này của cô cần phải đóng gói lại, khách mua đang chờ ạ.”

“Được.” Trước khi nhường đường thì Lê Đường chắp tay lần cuối với bức tranh ấy:

Chúc mi đầu thai vào một gia đình tốt, thiện tai thiện tai.

Lúc này, người phụ trách triển lãm cũng là đàn chị đồng môn của cô đi tới, cô ấy trêu chọc: “Đàn em này, em ra nước ngoài một chuyến về cứ như hack vậy. Hèn gì triển lãm cá nhân lần này cô giáo lại trưng bày bức tranh mới này của em.”

“Vừa bày ra đã được khách quý mua lại với giá cao, em có cảm nghĩ gì về việc này?”

Chuẩn bị tắt điều hòa tổng nên Thời Nhứ cầm áo khoác của Lê Đường qua đây, tiện thể khoác lên vai cho cô.

Lê Đường nói cảm ơn, nhướng mày rồi bình tĩnh phát biểu cảm nghĩ: “À, vị khách quý ấy có mắt nhìn lắm, sưu tầm được bức tranh này là vinh hạnh của người ta.”

Không có tí khiêm tốn nào, cho rằng tranh của mình có được sự công nhận như vậy là điều đương nhiên. 

Thời Nhứ và Lê Đường học cùng bảy năm, trong viện chỉ có hai người là con gái nên tự nhiên mối quan hệ của cả hai là tốt nhất, đương nhiên Thời Nhứ cũng hiểu rõ cái tính nết của đàn em nhà mình nhất.

Ban đầu cô ấy và Lê Đường quen nhau nhờ sự giới thiệu của cô giáo. Khi ấy Lê Đường vừa lên cấp ba, đường nét khuôn mặt như búp bê, là một cô bé xinh xắn ngoan ngoãn. Thế nhưng ở chung lâu rồi mới biết, ngoan ngoãn chỉ là giả dối, tính tình con nhóc này hoang dã hơn bất kì ai.

Thời Nhứ đã quen từ lâu, cô ấy nhịn cười phụ họa: “Vâng vâng vâng, đây là tác phẩm đầu tiên được đem ra trưng bày của họa sĩ nổi tiếng tương lai Lê đại sư nên sau này chắc chắn sẽ tăng giá, người kia kiếm lời rồi.”

“Đương nhiên.”

Lê Đường đón nhận lời khen một cách bình tĩnh và tự nhiên.

“À phải rồi, cô giáo bảo rằng mỗi một bức tranh vẽ người của em đều đạt tới trình độ này, cuối năm có thể sẽ tổ chức cho em một buổi triển lãm. Có tự tin không?”

Thời Nhứ biết rõ từ nhỏ đàn em nhà mình đã ước mơ có thể tổ chức một buổi triển lãm tranh thuộc về riêng mình nhưng sau này vì có một số ý kiến bất đồng với cô giáo trên phương diện hội họa nên mong ước này mãi vẫn chưa thành được.

Lê Đường thấy đàn chị muốn nói rồi lại thôi như thế, song cô chẳng tránh né mà trả lời chắc chắn: “Có chứ, cô giáo bảo em tuần sau cho cô xem tranh mới.”

Biểu cảm tự tin hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp: Đừng nói một bức, có vẽ thêm mười bức, hai mươi bức cũng chẳng sao.

Khi cô vẽ “Kì tích” trình độ đã đạt đến mức liền mạch lưu loát, chẳng bị vấp chỗ nào, linh cảm tràn lan trong não, có thể nói là “thông linh” hoàn toàn. 

Lê Đường cực kì có thiên phú trên phương diện hội họa, là kiểu thiên tài khó gặp, bằng không thì đã chẳng được bậc thầy họa sĩ Văn Dao Ý nhận làm học trò, còn gửi gắm kỳ vọng cực cao.

Nhưng không biết từ bao giờ mà Lê Đường bắt đầu có yêu cầu nhân vật trong tranh của mình bắt buộc phải hoàn mỹ đến cực điểm. Với yêu cầu hà khắc như vậy, mỗi một bức tranh nhân vật dưới ngòi bút của cô hoàn hảo như con rối, vì vậy mà mất đi hết thảy sự linh hoạt.

Cô giáo đã từng nhận xét cô như thế này: quá mức cứng ngắc, không có linh hồn.

Trong mắt Văn Dao Ý, người hoàn mỹ mà Lê Đường theo đuổi thực chất chẳng hề tồn tại, bởi chỉ cần là con người thì ắt sẽ có khuyết điểm. Lê Đường quá cực đoan, căn bản không thể vẽ ra được tác phẩm có linh hồn.

Từ đấy bà ấy cũng không nhắc đến chuyện tổ chức triển lãm cho Lê Đường nữa.

Cho tới khi bức “Kì tích” hoàn thành đã khiến Văn Dao Ý nhìn thấy hi vọng lần nữa, bà ấy vội vàng giao cho Lê Đường nhiệm vụ mới, tranh thủ rèn sắt khi còn nóng, để cô vẽ thêm vài bức tranh nữa cho đỡ ngượng tay.

Trước khi cả hai rời khỏi phòng triển lãm, Thời Nhứ nhìn bức tranh đang được các nhân viên cẩn thận che chắn lại lần cuối. Cô ấy cảm thán rồi nói: “Cô giáo từng nói em không giỏi vẽ người, khen chị giỏi vẽ người nhất. Giờ nhìn bức tranh này của em chị hổ thẹn không thôi, rốt cuộc em khai thông kiểu gì vậy, chỉ dạy chị với.”

Lê Đường im lặng vài giây rồi nhếch khóe môi lên mỉm cười: “Khai thông kiểu gì á, chắc chị không học được đâu.”

Khi Lê Đường không cười thì sẽ mang lại cảm giác ngây thơ trong sáng vô tội, chẳng có ai sẽ cảnh giác một cô gái như vậy. Thế nhưng chỉ cần cô vừa nở nụ cười là sẽ trở nên tươi sáng hoạt bát, trong mắt của Thời Nhứ thì đàn em của cô ấy như đang muốn làm chuyện xấu.

Xuất phát từ sự tin tưởng với người em này, Thời Nhứ tiếp lời theo bản năng: “Tại sao chị lại không học được?”

Đôi mắt Lê Đường cong cong: “Đương nhiên là vì đấy không phải là khai thông, mà là——”

“Đàn em là em đây, ăn mặn rồi á.”

Thời Nhứ: “!!!”

“Nhất Thầm Phong Nguyệt” tọa lạc ở trung tâm Lăng Thành nơi tấc đất tấc vàng, có thể gọi là một trong những khách sạn xa hoa nhất thế giới.

Tuy Lê Đường sống ở Lăng Thành nhưng cô không mua nhà ở đây mà phần lớn thời gian đều sống ở “Nhất Thầm Phong Nguyệt”. Nơi đây có phòng tổng thống thuộc về riêng cô, một căn phòng ngủ trong đó còn cải tạo thành phòng vẽ.

Sau khi về, Lê Đường cởi phăng đôi giày cao gót đã đi cả ngày rồi tiến thẳng vào phòng tắm.

Nhân viên phục vụ khách sạn biết sở thích ngâm bồn của Lê Đường nên đã chuẩn bị trước nước nóng và tinh dầu để cô vừa trở về là có thể đi tắm luôn.

Hương hoa cam thoang thoảng tỏa ra cùng làn sương mờ ảo, Lê Đường lười nhác nằm bên cạnh bồn tắm to lướt xem bài viết “Thực vật thụ phấn” trên diễn đàn trường đại học Minh Hoa kia.

Vốn dĩ bài đăng “học thuật” chẳng ai thèm trả lời kia bỗng nhiên nóng bỏng tay, rất nhiều người khởi động chế độ trinh thám, hiện giờ đã nghiên cứu đến thời gian và địa điểm gây án.

Bình luận 1198 (Tân sinh viên khoa Pháp Y phiên bản không chịu trách nhiệm những gì mình nói ra): Căn cứ vào độ mới của vết thương để phán đoán thì làn da xung quanh vết thương xỉn màu, vết cắn nhìn như rõ ràng nhưng hình dáng đã bắt đầu mờ đi, thời gian phát sinh sự việc có lẽ là khoảng năm ngày trước.

Còn có một đặc điểm: Vết cắn sâu như thế có lẽ hàm răng nghi phạm rất khỏe.

……

Dựa theo dòng thời gian này, mọi người bắt đầu tra lịch trình của Khương Lệnh Từ.

Bình luận 1222 (Người tốt không cần báo đáp): Năm ngày trước, giáo sư Khương vẫn ở cổ trấn ngàn năm Giáng Vân để khảo sát Giả Cổ Văn mới được khai quật, thứ sáu tuần này mới về trường.

Bình luận 1300: Mọi người thử phát huy trí tưởng tượng của mình đi. Phiến đá nơi cổ trấn ngàn năm, đêm đông mưa phùn mờ ảo, một đôi nam nữ sưởi ấm cho nhau. Tình tiết cần thiết cho một cuộc gặp gỡ lãng mạn đó!

Bình luận 1301: Thế nên đây là tình một đêm!

Lê Đường lướt lên lướt xuống, đầu ngón tay xoa sau gáy bỗng nhiên lạnh ngắt rồi im lặng dùng tài khoản ẩn danh trả lời——

Bình luận 1302 (Bảo vệ quyền riêng tư của thực vật, toàn dân có trách nhiệm): Trường bạn đúng là nhân tài khắp nơi.

Đoán đúng dòng thời gian năm ngày cũng thôi đi, ngay cả địa điểm và quá trình, thậm chí đến cả thời tiết cũng đoán ra chẳng khác là bao.

Đương nhiên, răng cô cũng khỏe thật.

Mỗi lần đi kiểm tra sức khỏe bác sĩ đều phải khen răng cô còn tiêu chuẩn hơn cả răng trong sách giáo khoa.

Lê Đường dứt khoát tắt điện thoại rồi đặt ở nơi cách xa mình một chút, phát huy bản năng bịt tai trộm chuông của mình.

Theo động tác của cô, nước trong bồn dâng lên từng lớp sóng, hơi nóng khiến đầu gối trắng trẻo mượt mà của cô lộ ra những vệt hồng ám muội. Khi Lê Đường vô tình lướt qua màu sắc nơi đầu gối, cái đêm ướt át nhớp nháp ấy lại không chịu sự khống chế của cô mà hiện lên trong đầu cô.

Ngày mưa, trời đầy mây, cổ trấn.

Lê Đường rơi vào trạng thái bế tắc vì cạn kiện linh cảm. Ai cũng nói trên thế gian này căn bản không có thân thể hoàn mỹ, mãi cho đến đêm đó cô uống nhiều thêm vài ly, khi từ quán bar quay về nhà trọ thì gặp Khương Lệnh Từ đang ướt mưa.

Vốn dĩ cô chỉ muốn để Khương Lệnh Từ cởi quần áo để nhìn thôi chứ không làm gì hết.

Sau đó nữa, cô nhớ hình như mình chủ động tán tỉnh người ta rồi ký ức tiếp theo dừng lại ở——

Những hạt mưa li ti bay vào bên trong toà nhà nhỏ bằng gỗ qua khung cửa sổ mở một nửa, thấm ướt đầu ngón tay trắng nõn đang đặt trên đó của Lê Đường.

Cách một tầng sương mù ẩm ướt, Lê Đường có thể thấy rõ cây cầu và hồ nước cổ xưa bên ngoài, nơi ấy có con thuyền vượt mưa đi qua, kéo theo từng gợn sóng dập dềnh.

Rõ ràng đã mở cửa sổ nhưng trong phòng lại nóng bức ngột ngạt. Lê Đường nửa quỳ trên một chiếc ghế dài có phủ một tấm thảm dày, hoa văn trên tấm thảm ma sát nơi đầu gối tạo nên từng vệt đỏ. Giờ phút này, cảm giác hô hấp khó khăn đang chiếm đóng toàn bộ tâm trí cô.

Lê Đường tựa như gặp phải một cơn mưa to như trút nước, từng hạt mưa như nặng như nhẹ chạm lên làn da nhạy cảm của cô. Thế nhưng dù có kích thích tới như vậy thì cô cũng chưa từng nghĩ sẽ đẩy cơ thể nam tính phía sau mình ra. Vì chỉ có cố gắng cắn nuốt mới có thể có được sự cho phép của đối phương, dùng mắt, dùng tay, dùng hết thảy mọi bộ phận trên cơ thể của bản thân để đo đạc cơ thể hoàn mỹ của người đó.

Mà Lê Đường dưới tác dụng chậm rãi của cồn chỉ nhớ được một ý nghĩ duy nhất:

Khó lắm mới khiến anh ta cởi quần áo, có bị “giã” chết thì cũng phải thu hồi lại vốn.

Đêm đó Lê Đường sướng thế nào thì sáng hôm sau tỉnh dậy hoảng hốt thế ấy.

Có trời mới biết, người mà cô ve vãn tối qua thế mà lại là Khương Lệnh Từ!

Lê Đường nhận ra Khương Lệnh Từ cũng xem như cơ duyên trùng hợp. Dù gì cô giáo Văn Dao Ý của cô cũng là giáo sư khoa Sơn dầu của đại học Minh Hoa, cô thường hay đến trường học vẽ nên đương nhiên cũng biết đến giáo sư Khương danh tiếng lẫy lừng. 

Ngoài mỹ danh “hoa lan nơi sơn cốc” và nhan sắc đẹp đến mức chẳng thể bắt bẻ thì Khương Lệnh Từ còn nổi tiếng với chuyên ngành mang đầy cảm giác trái ngược của mình. Đúng vậy, vị này chuyên nghiên cứu chữ Giáp Cốt, tính cách truyền thống bảo thủ y hệt như chuyên ngành của mình. Khương Lệnh Từ một lòng chỉ có học thuật, cuộc sống hay công việc đều tỉ mỉ không có khuyết điểm nào, đáy mắt không chứa nổi một hạt cát.

(*)
Chữ giáp cốt: một dạng văn tự cổ đại của Trung Quốc, được khắc trên mai rùa (甲, giáp) và xương động vật (骨, cốt). Đây là một trong những hệ thống chữ viết sớm nhất của Trung Quốc, có từ thời nhà Thương (khoảng thế kỷ 14-11 TCN).

Anh còn được học sinh dành tặng danh hiệu “hoa lan ở tù mọt gông”, “ở tù mọt gông” tương đương với trượt môn, trượt cho đến khi tốt nghiệp.

Lần đầu tiên Lê Đường không theo lẽ thường mà ve vãn đàn ông lại câu được “người thành thật” như vậy nên cô sợ đến mức tranh thủ Khương Lệnh Từ đang tắm mà vội vàng bỏ chạy, hơn nữa còn bay vèo không ngừng để về nước.

Nhiệt độ trong bồn tắm dần giảm xuống, Lê Đường mở hàng mi ướt át, đôi môi đỏ thở nhẹ, nỗi sợ nơi đáy mắt vẫn chưa biến mất.

Không nghĩ nữa, không nghĩ nữa.

Đều qua rồi, đều qua rồi.

Tuy là Khương Lệnh Từ mất đi trinh tiết nhưng cô lại có được nguồn linh cảm vô tận.

Ai mà chẳng khen giáo sư Khương là Bồ Tát sống của giới học thuật.

Đợi giấc mơ của cô thành hiện thực, Lê Đường không những sẽ dâng tặng cho giáo sư Khương một bó hoa tươi đẹp nhất mà cô còn sẽ tặng anh cả cờ thưởng nạm vàng.

Còn về khoảng thời gian này, cô sẽ ở lì trong khách sạn vẽ tranh không đến trường nữa, dù sao Khương Lệnh Từ cũng chẳng biết thân phận của cô.

Đợi thời gian qua lâu rồi, Khương Lệnh Từ quên đi dáng vẻ của cô là an toàn tuyệt đối.

Sáng sớm hôm sau, Lê Đường đã dựng xong giá vẽ ở bên cạnh cửa sổ sát đất.

Họa cụ mới tinh được đặt ở những vị trí thuận tay.

Từ giấy vẽ cho tới các loại cọ vẽ, bảng pha màu thậm chí cả thùng nhỏ rửa cọ đều là đồ mới mua hết.

Nếu để cô giáo Văn Dao Ý của cô thấy được cảnh này thì kiểu gì cô giáo cũng ghét cô học thì dốt mà đồ dùng học tập thì nhiều.

Lê Đường đổi một tờ giấy vẽ mới rồi cầm lấy cây bút chì mới đã được gọt, vừa muốn đặt bút thì ngay giây tiếp theo, bàn tay bỗng dừng lại giữa không trung.

Từ từ đã, mình muốn vẽ cái gì ấy nhỉ?

Bộ não Lê Đường bỗng dưng trống rỗng.

Không đúng, linh cảm của tôi đâu? Rất nhiều rất nhiều linh cảm đi đâu rồi?

Chẳng lẽ là tại bút mới nên không có cảm giác?

Lê Đường lại lôi cây bút chì chỉ còn một đoạn dài như ngón tay cái của mình ra rồi gọt chậm như rùa. Cô hít thở sâu rồi lại làm tốt công tác chuẩn bị phác thảo.

Một phút sau, Lê Đường lại dừng lại.

Cô hơi nhíu mày. Sau khi suy nghĩ kĩ càng, vẻ mặt Lê Đường nghiêm trọng, cô lấy điện thoại mở lịch vạn niên ra xem vận thế của ngày hôm nay.

Đập vào mắt là hai chữ “Bắc sát”.

Hôm nay hướng Bắc không thuận.

Lê Đường vội nhìn xung quanh, cô phát hiện lúc này mình đang ngồi hướng về phía Bắc.

Phá án!!!

Hóa ra là do hướng ngồi không đúng!

Thế là Lê Đường vội vàng chuyển giá vẽ sang hướng đối diện, hai tay cô thành kính dâng bút vẽ lên rồi một lần nữa hít sâu: Lần này tuyệt đối không có vấn đề nữa!

Nghi giấy, nghi bút, nghi tâm linh nhưng điều duy nhất Lê Đường chưa từng nghi ngờ là chính bản thân mình.

Cho tới nửa tiếng sau.

Lê Đường ngơ ngác nhìn giấy vẽ trắng tinh, cuối cùng cũng đúc ra được kết luận chết người:

Linh cảm đến từ việc va chạm xác thịt, đây là hàng dùng một lần.


Tác giả có lời muốn nói: Đinh đinh đinh~ Quà tặng năm mới gửi các tiên nữ đã lên sóng đúng giờ, xin mời nhận lấy!

Vốn dĩ mùa đông năm nay không có thời gian viết quyển mới…… Nhưng suy nghĩ hồi lâu thì không nỡ phụ lòng mọi người chờ đợi nên quyết định xem như quà năm mới tặng mọi người vào ngày đầu tiên của năm.

Nói một chút về hai nhân vật chính của cuốn sách này nhé. Lê Đường có lẽ là cô gái có tính cách thẳng thắn nhất trong tất cả những nữ chính của tôi. Gì cũng dám nói, gì cũng dám làm, lời nói việc làm đều vô cùng thành khẩn rõ ràng. Cô ấy không hiểu cái gì là xấu hổ, tác phong làm việc có lối tư duy của riêng mình.

Khương Lệnh Từ từ nhỏ đã được dạy kiềm chế bản thân, là một chính nhân quân tử thật sự. Khác với người bạn thân từ nhỏ Dung Hoài Yến cùng xuất thân từ gia đình danh môn thế gia, Dung Hoài Yến là kiểu giả vờ đứng đắn còn Khương Lệnh Từ lại là kiểu đứng đắn chân chính. Ví dụ như Khương Lệnh Từ sẽ cố chấp mà nhận định một vài việc, là việc giữa hai vợ chồng phải tắt đèn mới được làm. Thế nhưng sau khi gặp gỡ Lê Đường, quan niệm của Khương Lệnh Từ về mặt này sẽ bị thay đổi, năng lực học tập lại rất mạnh, học một biết mười.

Theo lời của họa sĩ Tiểu Lê thì là: chính nhân quân tử nín nhịn lâu ngày, một khi được giải phóng thì dục vọng sẽ càng khó đong đếm. 

Sau cùng, xin mời các tiên nữ ngồi vững, chúng ta sẽ cùng nhau tiến vào thế giới của họa sĩ nhỏ siêu thẳng tính và hoa lan lớn siêu bảo thủ. (Nhớ kĩ “hoa lan lớn” này nhé, sau này có kiểm tra đó.)


One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Thay mặt cho các độc giả xin cám ơn tác giả rất rất nhiều ạ,vì đã không ngại mùa đông lạnh giá để viết thêm và cả những lời nói tinh tế dễ thương dành cho bọn mình