HOANG ĐƯỜNG
CHƯƠNG 49: Giáo sư Khương chi tiền…
Dịch: Cửu
Hiệu đính: Cỏ May Mắn
–
Thấy cô về, mỹ nhân ốm yếu kia bèn ngẩng lên. Đương lúc cô muốn nói gì đó thì giống như không kìm được mà khẽ ho vài tiếng đè nén, giọng anh hơi khàn: “Em đừng qua đây, bị lây đấy.”
Lê Đường thầm nghĩ, nếu đây là khổ nhục kế thì cô đã mắc câu rồi.
Cô từng bước đi đến bên giường cúi xuống lặng lẽ nhìn anh.
Tài khoản PILGRIM bị lộ thân phận, đối với Lê Đường mà nói, cho dù cô không rút khỏi mạng xã hội thì ảnh hưởng cũng không lớn.
Nhưng với Khương Lệnh Từ thì sao, làm thế nào mà anh có thể chấp nhận được việc thiên hạ biết được những bức tranh sặc sỡ gợi cảm ấy được lấy cảm hứng từ bản thân mình.
Khương Lệnh Từ dựa vào đầu giường, anh mặc đồ ở nhà màu trắng tôn lên khí chất dịu dàng như ngọc. Hôm nay có lẽ vì bị ốm nên đường nét trên mặt đều lộ rõ vẻ lạnh lẽo.
Góc nghiêng trắng lạnh, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím lại. Anh như một tác phẩm nghệ thuật không tì vết.
Anh không nên mệt mỏi nằm trên giường, không nên dính líu đến những thứ như vậy. Anh nên đứng trên cao được mọi người kính trọng.
“Rốt cuộc thì anh……”
Nghĩ gì thế.
Lê Đường muốn hỏi nhưng mới nói được một nửa thì lại nhớ tới ngày hôm ấy nói chuyện với cô giáo, đầu ngón tay run lên.
Thôi vậy.
Dù câu trả lời là gì thì cũng chỉ tự nhiên ảnh hưởng tới quyết định của cô thôi.
Thấy cô do dự muốn nói rồi lại thôi, Khương Lệnh Từ hơi ngẩng lên: “Ừm, rốt cuộc anh làm sao?”
“Em nói anh có phải là giáo sư không thế. Bị viêm dẫn tới sốt cao, không lây được.” Lê Đường thoải mái giơ tay sờ trán anh: “Hạ sốt rồi.”
Đầu ngón tay của cô mát lạnh, khi cô rút tay về thì bỗng nhiên anh nắm lấy tay cô rồi lại đặt lên trán mình.
Lê Đường mỉm cười rồi lại trêu chọc như thường ngày: “Không được tùy tiện cầm tay tiên nữ.”
Rồi cô rút tay ra: “Muốn nắm tay thì phải trả tiền.”
Nhưng Khương Lệnh Từ nhìn vào đôi mắt của cô, đôi mắt đang cười đó. Anh nhìn chăm chú giây lát rồi chắc chắn rằng…… nụ cười ấy không thật, từ khi ở Úc Thành về đã như vậy.
Khương Lệnh Từ: “Em đang không vui.”
Lê Đường cười nhạt nhòa: “Em đang cười đấy, sao lại không vui chứ. Anh chưa ốm phát ngốc nhưng lại ốm đến mức ánh mắt không dùng được nữa à?”
Khương Lệnh Từ không ép cô thừa nhận mà hỏi sang chuyện khác: “Bao nhiêu tiền?”
“Gì cơ?” Anh chuyển chủ đề nhanh quá khiến Lê Đường không kịp phản ứng, tiền cái gì?
Khương Lệnh Từ cực kỳ kiên nhẫn lặp lại: “Nắm tay, bao nhiêu tiền?”
Anh sẽ không trả tiền thật đâu đúng không?
“Tính phí theo phút, một phút……” Lê Đường không cần nghĩ ngợi gì mà hét cái giá trên trời: “Mười ngàn một phút.”
Bàn tay mềm mại thơm tho của tiên nữ đáng tiền lắm đấy!
“Em đã ra giá vợ chồng rồi đó, còn giảm giá nữa.”
Khương Lệnh Từ không nói đắt mà hỏi thêm: “Giảm bao nhiêu?”
Lê Đường lắc bàn tay đang được Khương Lệnh Từ nắm lấy rồi ba hoa chích chòe: “50%!”
Khương Lệnh Từ trả lời ngắn gọn: “Được.”
Rồi anh buông ra.
Lê Đường cứ tưởng chủ đề này cứ vậy mà kết thúc. Nắm tay một lát thôi mà mất mấy chục ngàn, có lắm tiền nhiều của cũng không chịu nổi.
Nào ngờ……
Đêm đó Lê Đường tắm xong đi ra ngoài, mái tóc cầu vồng xinh đẹp xõa sau vai. Da thịt trắng nõn tỏa ra hơi nước nóng ẩm, cô từ từ ngồi xuống trước bàn trang điểm dưỡng da như mọi ngày.
Khi cô vừa bôi xong sữa dưỡng thể thì bỗng nhiên điện thoại trên bàn rung lên.
Lê Đường liếc nhìn rồi sững sờ—— tin nhắn chuyển khoản.
Rồi từ từ mở to mắt, mấy số 0 vậy?
1234567 hoa mắt rồi, không đếm rõ được.
Chẳng lẽ là tháng này Đại Lê cho thêm tiền tiêu vặt?
Không đúng!
Lần trước Đại Lê còn nói sẽ trừ tiền tiêu vặt của cô mà. Đó giờ Đại Lê nói được làm được, tuyệt đối sẽ không bỗng nhiên cho cô thêm tiền đâu. Hơn nữa còn chưa đến ngày phát tiền mà.
Lê Đường bôi nốt sữa dưỡng thể lên bắp chân rồi mới mở điện thoại.
Tài khoản lạ.
Tổng cộng 120.000.000 tệ.
Bao nhiêu cơ?!
Sau số 12 có bảy số 0 thì là bao nhiêu?!
Một trăm hai mươi triệu.
Đại Lê cho cô tiền tiêu vặt nhiều năm như vậy mà cũng chưa tới trăm triệu đâu! (Không phải Đại Lê keo kiệt mà là anh ấy đổi sang mua những món khác cho cô. Anh ấy sợ cô cầm nhiều tiền sẽ đi làm “việc xấu” nên sẽ không chuyển cho cô số tiền lớn như vậy một lần.)
Vậy nên chắc chắn không phải Đại Lê.
Ai nhỉ?
Đến khi Lê Đường thấy——
Ghi chú chuyển khoản: Phí nắm tay 100 tiếng.
Rõ rồi.
Là Khương Lệnh Từ.
Hơn nữa giáo sư Khương còn trả giá gốc, không cần giảm giá.
Ngầu quá, giàu quá, hào phóng quá.
Ôi……
Nếu cả đời này đều là của cô thì tốt biết bao.
Tiếc là không được.
Tuyệt đối không được.
Lê Đường bỗng lắc đầu, cô đẩy điện thoại ra xa. Ở nơi không ai thấy, hiếm khi thấy cô bộc lộ cảm xúc chán nản chân thật như lúc này.
Mãi đến khi Khương Lệnh Từ từ thư phòng quay về, khi anh mở cửa ra——
Lê Đường mới chậm rãi cong môi lên cười với anh: “Cảm ơn thầy Khương nhé!”
Nhưng khi Khương Lệnh Từ nhìn thấy nụ cười tươi tắn của cô thì thoáng khựng lại.
Ngay sau đó, anh bước đến giơ tay về phía cô như không có gì xảy ra: “Bà Khương, có thể nắm tay không?”
Lê Đường nghiêng đầu, mái tóc dài như thác nước. Cô giơ tay về phía anh: “Đương nhiên có thể, tặng kèm một cái ôm. “
Ban đầu Lê Đường chỉ muốn một cái ôm mà thôi.
Nhưng cô không ngờ……
Khương Lệnh Từ nhìn người con gái trong gương một lát rồi bỗng bế cô lên đi về phía giường.
Lê Đường giật mình bám lên chỗ không bị thương của anh, cô nhìn gương mặt nhạt nhợt nhắc nhở: “Anh còn chưa khỏi đâu đó.”
Cánh tay cũng bị thương.
Vừa mới hạ sốt khỏe lại một chút đã đi sang thư phòng làm việc cả ngày.
Lúc này anh mặc kệ vết thương chưa lành mà chỉ muốn bế cô lên ôm một lát, không muốn quan tâm sức khỏe của mình, lúc sốt cao cũng vậy. Thực ra Lê Đường biết rằng không nên trách anh nhưng thực sự không nhịn được.
Nghĩ tới đây, cô vô thức cắn môi.
“Cái thói quen cắn môi này của em sao dạo này lại cắn nhiều thế?” Khương Lệnh Từ thả cô lên giường, anh khẽ chạm lên môi cô rồi nhớ ra ban nãy ở thư phòng chưa rửa tay thế là bèn rời đi 1 centimet.
Thế à?
Lê Đường không để ý tới.
Tuy nhiên đầu lưỡi lại thoang thoảng mùi máu.
Mỗi lần cô gặp phải chuyện gì khó giải quyết hoặc không nghĩ thông được thì cô lại muốn cắn thứ gì đó.
“Lần sau không thế nữa.” Lê Đường áp má vào lòng bàn tay Khương Lệnh Từ như một bé mèo ngoan ngoãn.
Đầu ngón tay người đàn ông hơi lạnh, cô vừa tắm xong nên cả người ấm áp, khi áp sát vào thì rất dễ chịu. Có lẽ lúc Khương Lệnh Từ sốt cao thích lấy tay cô hạ nhiệt cũng là vì thế.
Thật sự không cắn nữa ư?
Khương Lệnh Từ cúi xuống nhìn xoáy tóc giữa mái tóc sặc sỡ của cô. Ngay cả xoáy tóc cũng chuẩn mực nghe lời như vậy, nhưng….. cô lại bằng mặt không bằng lòng.
Thấy anh không nói gì, Lê Đường lại chủ động giơ tay ra: “Giáo sư Khương đã tốn tiền rồi mà sao còn không nắm?”
Ban đầu cô nghĩ Khương Lệnh Từ sẽ nắm tay cô như nắm tay một đứa trẻ. Nhưng không ngờ anh lại chậm rãi mười ngón tay đan nhau với cô, là kiểu nắm tay mập mờ.
Tim Lê Đường đập mất kiểm soát.
Nắm tay kiểu này còn khiến cô rung động hơn cả làm*tình.
Rõ ràng biết là sai nhưng lại chẳng thể kiểm soát được.
“Sao lại muốn cắn môi thế?”
Trước khi hai hàm răng kịp khép lại thì Lê Đường nghe thấy giọng nói hơi lạnh nhạt của Khương Lệnh Từ. Vì anh vẫn chưa khỏi hẳn nên lúc này giọng vẫn hơi khàn.
Lê Đường nhả ra theo phản xạ: “Không.”
Vì bác sĩ gia đình đã dặn đi dặn lại rằng không được quan hệ, không được vận động mạnh, thậm chí hôn môi mãnh liệt cũng phải kiềm chế.
Thế là đôi vợ chồng đắp chăn nắm tay trong sáng giữa đêm khuya.
“Một trăm tiếng, anh định nắm một lần luôn à?” Lê Đường nhìn trần nhà, cô nằm với tư thế chuẩn chỉnh trước nay chưa từng có chỉ trừ bàn tay bị anh nắm dưới lớp chăn.
Ban đầu Lê Đường nghĩ rằng phí nắm tay này nếu tính theo tần suất bình thường một ngày nắm một tiếng thì cũng phải mất 100 ngày.
Khương Lệnh Từ cũng nằm giống cô, anh đáp: “Tê tay à?”
Lê Đường cảm nhận được: “Hơi hơi.”
Khương Lệnh Từ hơi lỏng tay ra rồi mát xa nhẹ từ lòng bàn tay tới đốt ngón tay cô.
Từng chút một.
Không hề mất kiên nhẫn.
Mát xa được vài phút lại bắt đầu nắm lấy, Khương Lệnh Từ lịch sự hỏi: “Năm phút vừa nãy không tính nắm tay đúng không?”
Lê Đường ngơ luôn: “……”
Anh chậm rãi nói: “Nếu tính thì anh sẽ trả phụ phí.”
Lê Đường nói ẩn ý: “Anh tiêu nhiều tiền như thế thật sự chỉ vì nắm tay em?”
Khương Lệnh Từ: “Đương nhiên.”
Lê Đường còn muốn hỏi anh có mục đích nào khác đúng không thì nghe thấy câu trả lời tự nhiên của anh.
Thôi được rồi, là tại cô không hiểu người có tiền.
Không chỉ mình Lê Đường không hiểu, mấy ngày sau Lê Uyên thấy tài khoản em gái mình có vấn đề thì cũng không hiểu lắm.
Anh ấy bèn gọi hỏi thẳng Lê Đường: “Em đang giúp Khương Lệnh Từ rửа tiền à?”
Đây là góc độ mà Lê Đường chưa bao giờ nghĩ đến.
Lê Đường khiếp sợ im lặng một lát rồi mới nói một câu:
“Anh ơi anh giỏi tưởng tượng thật đấy.”
Giọng Lê Uyên hơi trầm xuống: “Thế thẻ của em sao lại bất thường như thế? Anh vừa kiểm tra thì thấy có thêm 120 triệu, đừng nói với anh là tình thú vợ chồng gì đó nhé.”
Đại Lê vẫn giỏi giẫm đạp như ngày nào.
Lê Đường lại im lặng: “……Cũng na ná như thế.”
Lê Uyên cười lạnh lùng: “Nói rõ ràng xem nào, để anh của em mở rộng tầm mắt. Rốt cuộc là tình thú vợ chồng kiểu gì mà lại đốt tiền như thế?”
Nếu không giải thích rõ ràng thì hôm nay tuyệt đối không xong đâu.
Thế là Lê Đường chỉ đành nói thật: “Em nói với anh ấy là nắm tay một phút mười ngàn tệ, giảm 50%. Thế xong anh ấy cứ đòi trả giá gốc…… một ngày nắm tay mười tiếng thì chẳng phải 120 triệu à?”
Lê Uyên có thể phân biệt chính xác em gái mình có đang nói thật hay không.
Lý do thì rất vô lý, nhưng…… lại là thật.
Hai anh em im lặng đúng mười giây.
“Hai đứa dở hơi.” Lê Uyên thốt ra bốn chữ cực kỳ có khí phách rồi cúp máy luôn.
Lê Đường nghe thấy “tút tút” thì tức lắm—— Sao Đại Lê còn công kích cá nhân thế?!
Công chúa nhỏ nhà họ Lê: [Vậy nên anh mới độc thân đến năm 33 tuổi, đồ không có tình thú!!!]
Đương nhiên……
Giáo sư Khương có tình thú cũng sắp sửa quay về trạng thái độc thân rồi.
Trong khoảng thời gian này, hai người ở chung như lúc trước khi Khương Lệnh Từ đi công tác.
Trong khoảng thời gian này Lê Đường cũng không nhắc đến chuyện ly hôn nữa.
Mỗi đêm nắm tay 10 tiếng, Lê Đường rất phối hợp suốt cả quá trình. Ban đầu nắm một lát là tay cô sẽ bị tê, Khương Lệnh Từ phải xoa bóp cho cô, sau đấy cô quen rồi thì có thể ngủ ngon suốt đêm.
Khi Khương Lệnh Từ khỏi hẳn, Lê Đường cũng không từ chối nghĩa vụ vợ chồng mà ngược lại thỉnh thoảng cô vui vẻ còn gọi anh “chồng ơi”.
Dù rất khẽ.
Nhưng Khương Lệnh Từ lại nghe thấy rất rõ ràng.
Trên bệ cửa sổ, họ nắm tay nhau, hai cơ thể dính sát như đôi tình nhân thân mật nhất trên thế gian này.
Lê Đường nhìn bóng hình họ phản chiếu trên cửa kính—— cô nép sát vào Khương Lệnh Từ, chủ động hôn anh.
Mãi tới lúc lên đỉnh, Lê Đường cắn thật mạnh lên môi anh.
Mùi máu nhàn nhạt tỏa ra.
Như giấc mơ cuối cùng.
Khi giấc mộng gần kết thúc, Khương Lệnh Từ hôn đáp lại cô. Môi anh rất mềm mại như hồ nước vỗ về những sợi dây thần kinh không biết vì sao lại bồn chồn của cô.
Chậm rãi như đang cởi sợi dây chuyền ngực bị rối.
Nhưng…..
Khương Lệnh Từ càng dịu dàng càng tốt đẹp thì đối với Lê Đường mà nói lại càng giống như một trận lăng trì……
Lê Đường thừa nhận mình rất xấu xa. Ban đầu vì linh cảm nên mong nhớ cơ thể anh, lợi dụng anh, vấy bẩn anh, kéo anh xuống khỏi thần đàn rồi lại khờ dại muốn cưới anh để rồi đá anh. Khi đề nghị ly hôn nhưng vẫn không nỡ lòng, lúc nào cũng nghĩ nhỡ đâu mình gặp may. Thế nên khi đó rõ ràng Bùi Ý Hào đã nghĩ giúp cô cách giải quyết tốt nhất nhưng suy nghĩ đầu tiên của cô lại là từ chối.
Không phải không nỡ rời xa mọi thứ ở đây mà cô chỉ không nỡ…… Khương Lệnh Từ.
Chỉ vậy mà thôi.
Cô đúng là vừa tham lam vừa lố bịch.
Lúc đầu nghe thấy việc Khương Lệnh Từ mắc chứng lạnh nhạt tình cảm là một chuyện, nhưng khi tự mình trải nghiệm thì đột nhiên Lê Đường như hiểu rõ hết tất cả. Mắc chứng lạnh nhạt tình cảm không chỉ không có tình cảm với người khác mà ngay cả đối với bản thân cũng không có. Vậy nên anh mới không quan tâm tính mạng của chính mình.
Lê Đường hiểu rõ bản thân. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì cô sẽ đắm chìm trong giấc mộng đẹp đẽ mà Khương Lệnh Từ đem đến cho mình, không thể tự thoát ra được.
Nhưng một khi cô yêu anh, nếu lại gặp phải thảm họa, nếu lại phải tận mắt chứng kiến anh không tiếc chính mình vì nghiên cứu những văn tự cổ đó.
Cô chắc chắn sẽ chết đi trong cơn ác mộng ấy.
Trận động đất ở Úc Thành là lời cảnh báo tốt nhất đến từ ông trời.
Lê Đường không đẩy Khương Lệnh Từ ra mà ngược lại chậm rãi ôm lấy anh. Hai cơ thể đầy mồ hôi sau khi làm*tìחh, hai trái tim đang đập rộn ràng.
Giấc mơ đẹp rồi cũng sẽ phải tỉnh lại.
Mà lá thư mời nhập học Bùi Ý Hào gửi cho cô chính là bước ngoặt quan trọng phá tan giấc mơ ấy.
Giấc mơ mà cô đang đếm ngược cuối cùng cũng kết thúc.
Mười ngày, mỗi ngày nắm tay mười tiếng kết thúc. Sáng sớm ngày hôm sau.
Hôm ấy là một ngày nắng đẹp, nhìn ra bên ngoài qua cán cửa kính, cả vườn hoa như đang nở rộ khoe sắc, lúc này đóa hoa đung đưa trong gió.
Rực rỡ đầy màu sắc.
Trong những gam màu tươi tắn ấy, màu tóc của Lê Đường trông có vẻ nhạt nhòa đi nhiều.
Một ngày bình thường như bao ngày.
Lê Đường ngồi bên bệ cửa sổ, Khương Lệnh Từ đứng trước gương mặc quần áo.
Không chuẩn bị kỹ lưỡng và nghiêm túc như lần đầu tiên đề nghị ly hôn.
Cũng chẳng có lời dạo hay lời vô nghĩa nào.
Lê Đường ngồi trước cảnh tượng đẹp như tranh vẽ, đôi mắt trong trẻo thong dong mở lời như đang trò chuyện: “Khương Lệnh Từ, chúng ta ly hôn đi.”
Khi Lê Đường nói những lời này, Khương Lệnh Từ vẫn không có phản ứng rõ rệt nào trên gương mắt. Ít nhất thì Lê Đường không thể đoán được quyết định của anh nếu chỉ dựa vào biểu cảm.
Thậm chí anh còn không nhìn cô lấy một lần.
Không ai thấy cổ tay anh hơi khựng lại rồi tiếp tục thắt cà vạt.
Bộ vest sang trọng lịch sự phù hợp với dáng người cao ráo của anh. Đến khi mặc xong hẳn hoi thì anh mới quay lại nhìn cô, đôi mắt đa tình lạnh lẽo nhìn thẳng vào mắt cô.
“Lần này em nghiêm túc.” Nói xong câu này, thần kinh cô thả lỏng.
Chờ đợi phán quyết của thẩm phán.
Những gì Lê Đường nghĩ đều được thể hiện trên gương mặt. Hiểu cô rất dễ, Khương Lệnh Từ rõ điều này hơn ai hết.
Mà lần này khi nhắc tới chuyện ly hôn, ánh mắt hoài niệm của cô khác hẳn những lần trước.
Vô cùng kiên quyết.
Không lưu luyến gì nữa.