Hoang Đường – Chương 62

HOANG ĐƯỜNG

CHƯƠNG 62: “Không mềm tẹo nào!”

Dịch: Cửu

Sau khi vô thức thốt lên câu đó, Lê Đường bỗng phản ứng lại——

Từ đó đến giờ, cô chưa từng nghĩ rằng Khương Lệnh Từ sẽ rời đi.

Anh gắp cho cô một miếng cá chua ngọt không xương đặt lên bát cơm: “Em ăn nhiều chút.”

Trong không gian tràn ngập mùi thơm của đồ ăn, đáng lẽ lúc này phải thèm ăn lắm nhưng Lê Đường nào còn tâm trạng ăn uống nữa, cô trông mong nhìn anh: “Anh thật sự muốn chuyển đi à.”

Khương Lệnh Từ điềm tĩnh đáp: “Anh không muốn làm khó em.”

Ân cần tỉ mỉ nói: “Bây giờ em không cần anh chăm sóc thú cưng giúp, chứng mất ngủ cũng đã chữa khỏi. Sắp đến giữa hè rồi, thời tiết quả thực nóng nực nên anh nghĩ hai người một giường không thoải mái. Ngủ chung một giường đã vậy rồi thì anh ở lại đây sẽ gây phiền phức cho em.”

“……”

Nghe Khương Lệnh Từ nói xong, cô giống hệt gái tồi.

Người ta không còn giá trị lợi dụng nữa bèn đuổi người ta đi.

Cảm giác áy náy bùng nổ.

Hai não trái phải tiếp tục chiến nhau——

Trái: Trời đất ơi, giáo sư Khương đáng thương quá.

Phải: Giả vờ, giả vờ chắc luôn. Chắc chắn là đang giả vờ, “trà” quá má ơi!

Trái: Giáo sư Khương tốt bụng hiền huệ như thế, làm gì có tâm tư đen tối gì!

Phải: Tôi không tin anh ta thực sự sẽ rời đi, nhất định là lấy lùi làm tiến! Nước ấm luộc ếch!

Trái: Nếu như đi thật rồi thì chẳng phải chứng minh anh ấy thật lòng à?

Phải: Muốn đi thật hay giả vờ muốn đi thì có khác gì đâu. Hai người ngủ chung nóng bức chật chội, người anh ấy còn nóng nữa, ôm không thoải mái tí nào.

Trái: Mi tồi quá!!!

Lần này Lê Đường nghiêng về phía não trái……

Vì Khương Lệnh Từ hành động rất nhanh nên nói chuyển đi là chuyển đi ngay.

Thực sự không hề có ý định xấu xa nào khác!

Có vẻ như anh muốn giải phóng cho một nửa chiếc giường của cô càng nhanh càng tốt để cô ngủ dễ chịu hơn.

Khương Lệnh Từ đã tìm được một căn nhà mới, bên đó là một căn biệt thự có sân vườn cách trường học còn gần hơn cả biệt thự của Lê Đường.

Cô nhất quyết muốn theo anh đến nhà mới xem thử.

Diện tích rộng rãi, cửa sổ sát sàn có thể nhìn bao quát toàn cảnh, có cả ban công siêu lớn để ngắm nhìn biển hoa chuông xanh đương mùa nở rộ bên ngoài. Mệt nhọc cả một ngày, về nhà có thể ngồi đó tận hưởng gió mát hoa thơm thì sẽ thoải mái biết nhường nào.

Điều kiện sống còn tốt hơn cả bên nhà cô, ai còn muốn chen chúc với người khác trong một căn nhà nhỏ xíu chứ!

Nghĩ cũng biết người bình thường sẽ chọn bên nào.

Thậm chí Lê Đường còn bắt đầu nghi ngờ rằng có phải Khương Lệnh Từ muốn chuyển đi từ lâu rồi, chẳng qua anh ngại cô nên không nhắc mà thôi.

Sau khi tham quan xong, Lê Đường thấy hơi chạnh lòng.

Nơi ở tốt như vậy, chắc chắn Khương Lệnh Từ sẽ không chuyển về nữa đâu.

Anh đứng ở cửa cầm bảng vẽ của cô: “Đến giờ em phải đi học rồi, hôm nay kín tiết đó.”

Khương Lệnh Từ nắm rõ thời khóa biểu của cô.

Thấy gương mặt suy sụp của Lê Đường, anh nói: “Cố gắng học tập, nếu không thì……”

Giọng điệu này không khác gì giáo viên cấp ba của cô.

Cố gắng học tập, nếu không thì sẽ thi trượt đại học rồi bla bla…..

Tâm lý phản kháng của Lê Đường bùng lên: “Nếu không thì sao? Em cứ không muốn học đấy.”

Khương Lệnh Từ bình tĩnh nhắc nhở cô: “Nếu không thì không đủ tín chỉ, sang năm không thể tốt nghiệp, như vậy thì không thể về nước làm thủ tục ly hôn được.”

Lần này Lê Đường đi du học ba năm nhưng trong vòng hai năm là đã có thể học đủ tín chỉ và có thể tốt nghiệp sớm.

Thủ tục ly hôn?

Lê Đường sắp quên chuyện này rồi.

Vậy mà Khương Lệnh Từ lại chủ động nhắc tới.

Anh hỏi: “Em không muốn tốt nghiệp, là không muốn ly hôn?”

Lê Đường không biết tại sao Khương Lệnh Từ lại rút ra được cái kết luận này. Có lẽ là người có văn hóa như anh thì khả năng tổng kết sự việc đã đạt đến trình độ mà người bình thường không thể với tới được.

Cô lập tức giành lại bảng vẽ của mình rồi đi thẳng về phía trường học mà chẳng thèm quay đầu lại: “Em yêu học tập lắm lắm lắm!”

Sang năm chắc chắn phải tốt nghiệp.

Còn về chuyện ly hôn……

Lê Đường cố ý không nghĩ tới chuyện đó.

Khương Lệnh Từ đứng ở cửa, giọng nói vẫn điềm tĩnh: “Đi đường cẩn thận.”

Từ hôm đó trở đi.

Lê Đường và Khương Lệnh Từ chính thức “ở riêng.”

Lê Đường không biết Khương Lệnh Từ đã ở quen chưa chứ cô không quen một chút nào. Trước kia vừa trở mình là có thể chui ngay vào lòng anh, thế nhưng bây giờ vừa trở mình…… lại trở mình, suýt thì lăn xuống đất.

Nhưng cô cũng không bị mất ngủ, chỉ có điều đôi lúc đêm khuya thanh vắng nằm trên giường sẽ cảm thấy trống rỗng, cảm giác giường rất rộng, giữa hè cũng không nóng tới mức đó nên lại thấy hơi lành lạnh.

Cơ thể mảnh mai cuộn tròn.

Nửa đêm tỉnh lại mới phát hiện rằng cô không đóng cửa sổ.

Không có ai sưởi ấm, Lê Đường quen được hai ngày thì cũng có thể ôm gối vào giấc ngủ. Vậy nhưng buổi sáng trên bàn cơm trống trơn làm cô thấy hơi tủi thân.

Đói quá.

May sao trước khi rời đi Khương Lệnh Từ đã làm cho cô ba hộp bánh quy to.

“Mình chẳng thèm đồ anh ấy nấu đâu!”

Lê Đường lấy một hộp sữa dâu trong tủ lạnh ra, nhớ tới cách thường ngày Khương Lệnh Từ hay làm, cô cắt một góc nhỏ rồi đổ vào cốc.

Rồi lại lấy hộp bánh quy hình chim đáng yêu cuối cùng ra ăn vài miếng liên tục.

Cảm giác hộp bánh quy bằng sắt trống rỗng, cô vô thức lắc qua lắc lại. Không phải cảm giác, cô cúi đầu đếm từng cái một.

Còn tám cái.

Ba giây do dự qua đi, Lê Đường lại cầm một cái bánh quy hình con vẹt để lên chiếc đĩa nhỏ.

Rồi lưu luyến không rời đậy nắp hộp bánh quy lại cất vào tủ đồ ăn vặt.

Cô chụp một bức ảnh trên chiếc đĩa chỉ có một miếng bánh quy nhỏ xinh và một cốc sữa dâu.

Đăng lên vòng bạn bè.

Họa sĩ số 1 vũ trụ: Bữa sáng. Ảnh.jpg

Ngu Tô Đồng luôn nhanh chân lẹ tay, cô ấy bình luận ngay: Cậu giảm cân à?

Lê Đường trả lời bằng một dấu chấm.

Ngu Tô Đồng: [..]

Học gì dùng nấy.

Nguyễn Kỳ Chước: [Woa, lần đầu tiên em thấy bánh quy hình con vẹt đấy, lông vũ cũng sinh động như thật ý, chị dâu ơi chị tự làm à?]

Lê Đường trả lời: [Không phải.]

Nhìn cái người đáng thương chưa thấy sự đời kìa, vì bình luận trên vòng bạn bè không thể đăng kèm ảnh, bằng không thì Lê Đường thật sự muốn cho anh ta xem ảnh bánh quy cả trăm loài động vật mà Khương Lệnh Từ làm cho mình!

Ba phút trôi qua.

Năm phút trôi qua.

Rất nhiều người bình luận và ấn thích, thế nhưng ai nấy đều cho rằng Lê Đường đang khoe bánh quy con vẹt xinh đẹp kia nên chỉ biết khen ai làm bánh quy giỏi quá.

Không ai quan tâm cô có ăn no không.

Ngoại trừ anh trai.

Đại Lê: [Chỉ ăn thế này thôi?]

[@Khương Lệnh Từ, nuôi trẻ con kiểu gì đấy?]

Lê Đường suýt thì nước mắt lưng tròng, thời khắc quan trọng cũng chỉ có anh trai ruột của cô thôi!

Sau này cô nhất định phải chăm nom Đại Lê khi về già!

Tuyệt đối không đưa anh ấy vào viện dưỡng lão.

Lê Đường vẫn ở trường mãi cho đến khi lướt thấy Khương Lệnh Từ khoan thai chậm rãi bình luận bài đăng của mình.

Anh không trả lời Đại Lê.

Mà trả lời cô.

Hoa lan lớn: [Ăn hết bánh quy rồi?]

Lê Đường khẽ hừ một tiếng, cô không trả lời anh ngày mà chậm rãi thu dọn bảng vẽ rồi xách túi rời khỏi phòng vẽ.

Vì đang là giờ ăn trưa nên hành lang rất ít người.

Cô không thích sự yên lặng như vậy nên bước chân vô thức đi nhanh hơn, đúng lúc này điện thoại đổ chuông.

Tin nhắn WeChat của Khương Lệnh Từ.

Hoa lan lớn: [Tới văn phòng của anh, mật khẩu là sinh nhật em.]

Cái gì cơ?

Lê Đường dừng bước, cô đổi hướng và gửi tin nhắn thoại cho anh: “Mật khẩu của anh đặt là sinh nhật em làm gì?”

Hoa lan lớn: [Những số khác không nhớ được.]

Lê Đường: [……]

Tuy rằng nói thật lòng nhưng khiến người ta bực mình đó.

Dù sao thì mật khẩu tất cả thẻ ngân hàng của cô đều là 425425.

Khương Lệnh Từ là giáo viên được nhà trường bổ nhiệm đặc biệt nên dù cả tuần chỉ có một tiết nhưng đãi ngộ chẳng khác gì khi anh ở đại học Minh Hoa, có phòng làm việc của riêng mình.

Lê Đường nhập mật khẩu, cánh cửa tự động mở ra.

Cô thò đầu vào trước, không có ai……

Nhưng có mùi thơm.

Lê Đường thử bước vào thăm dò, cô nhìn ngó bốn phía, ngay cả nhà vệ sinh cũng đi kiểm tra một lượt, quả thật không có ai.

Chim trắng nhỏ: [Anh đâu thế?]

Hoa lan lớn: [Về rồi.]

Chim trắng nhỏ: [Thế anh bảo em tới làm gì?]

Lê Đường vừa trả lời tin nhắn vừa nghịch chiếc giỏ mây trên bàn làm việc màu gỗ đậm, hình như mùi hương tỏa ra từ đây thì phải.

Hình như là mùi thơm của bánh quy?!

Lúc này Khương Lệnh Từ cũng trả lời lại.

Không phải gõ chữ mà là tin nhắn thoại:

“Chẳng phải em ăn hết bánh quy rồi à, chuẩn bị bánh mới cho em đó.”

Giọng nói Khương Lệnh Từ trong trẻo như ngọc nghe rất hay, Lê Đường không kịp được xoa tai.

Cô mở giỏ ra nhìn, quả nhiên là bánh quy.

Lần này anh làm bánh quy hình cá.

Nào là cá voi, cá mập, cá heo, cá đuối, cá đèn lồng, rồi cả những chú cá chép nhỏ đầy vẻ tinh nghịch……

Thậm chí còn không trùng nhau.

Anh thực sự coi cô là em bé.

Ngoài bánh quy mới nướng ra thì còn hai món ngọt nữa.

Bánh kem dâu mà cô thích ăn nhất và một miếng bánh red velvet.

Còn một hộp hoa quả được cắt sẵn. Có dưa hấu, anh đào, lựu, cà chua bi và cả mâm xôi.

Màu sắc tươi đẹp.

Đã chuyển đi rồi nhưng vẫn nhớ màu sắc may mắn hôm nay của cô là màu đỏ.

Lê Đường mở nắp hộp hoa quả rồi chọn một miếng dưa hấu.

Được cắt thành từng miếng vừa ăn, hơn nữa nhìn giống như một hình trái tim dưa hấu.

Ngọt mà mọng nước.

Lê Đường ngồi trên ghế làm việc của Khương Lệnh Từ ăn một lát, đột nhiên cô rất muốn gặp anh.

Nhưng Khương Lệnh Từ lại không muốn gặp cô.

Nếu cô chủ động mở lời thì chẳng phải mất hết thể diện à?

Lê Đường nằm bò lên bàn làm việc, lòng bàn tay chống má vừa ăn vừa cau mày:

Hoa quả hết ngọt rồi.

Bánh kem cũng không ngọt nữa.

Bánh quy…..

Cũng tàm tạm.

Ngày thứ bảy sau khi Khương Lệnh Từ chuyển đi.

Kho bánh quy của Lê Đường lại đầy ắp.

Nhưng cô không hề vui chút nào!

Ngay cả khi Bùi Ý Hào mời đi ăn lẩu thì cô cũng không vui.

Bùi Ý Hào lấy đũa gõ vào chiếc bát trước mặt cô rồi hỏi: “Hôm nay là ngày trao đổi di thư ba năm một lần, một ngày đáng để chúc mừng như vậy nhưng sao mặt cậu cứ xị ra thế.”

“Sao lại dùng phong bì màu hồng?” Ai lại dùng phong bì màu hồng đựng di thư? Bùi Ý Hào thấy có gì đó sai sai.

“Đừng có giữ định kiến thế chứ. Ai bảo di thư thì phải dùng chữ đen và phong bì nghiêm túc?”

“Di thư của một cô gái thì phải dùng phong bì màu hồng, còn phải viết bằng bút cầu vồng nữa.” Lê Đường đang tức mình anh ách, vừa hay Bùi Ý Hào đụng vào nòng súng bị cô nã cho một trận.

Bùi Ý Hào lập tức nhận lấy di thư của cô rồi gắp cho cô một đũa thịt bò cuộn: “Thịt vân mỡ mềm nhất đây, còn không ăn là dai đấy.”

Chặn cái miệng nói liến thoắng của cô lại.

Lê Đường nhận lấy bức di thư nghiêm túc của Bùi Ý Hào rồi nhai nhóp nhép: “Không mềm tẹo nào!”

“Còn không ngon bằng đồ Khương Lệnh Từ nấu.”

Bùi Ý Hào nói: “Nhưng sau này anh ấy sẽ không nấu cho cậu ăn nữa.”

Lê Đường: “…….”

Suýt thì “oa” một tiếng rồi bật khóc.

Sau đó biến đau thương thành cơn thèm ăn.

Tối về nhà, Lê Đường nghiêm túc đọc hết di thư của Bùi Ý Hào. Trong đó, kế hoạch về mồ mả năm nay của anh ta là muốn được chôn dưới chân núi một ngôi chùa linh thiêng nào đó trong nước. Biết đâu lỡ như nhiễm được chút “Phật tính”, anh ta có thể chuyển kiếp thành tiên luôn thì sao.

Lê Đường dùng bút màu ghi chú bên cạnh: Cũng có khả năng là kiếp sau cậu sẽ biến thành hòa thượng không thể ăn thịt uống rượu, mỗi ngày tụng kinh gõ mõ. Ngay cả “Đường Thục hiểm trở” còn không học thuộc được nên mới đi du học, thế thì có học được kinh văn hay không đây?

ps: à phải rồi, còn phải cạo trọc đầu nữa.

Chụp ảnh gửi cho cậu ta.

Đây là nghi thức ba năm một lần của họ.

Trao đổi di thư, sau đó sẽ đánh giá lẫn nhau để lần sau viết tiến bộ hơn.

Sau khi xong việc chính, Lê Đường duỗi eo.

Tắm rửa sạch sẽ xong, Lê Đường xoa bụng bằng phẳng, cô cảm giác vẫn chưa no.

Suy nghĩ giây lát, cô vẫn quyết định đi mở hộp bánh quy, lấy ra một miếng bánh hình cá voi nhỏ xinh……

Lê Đường nằm trên chiếc giường đôi trống trải, cô nhìn lên trần nhà nơi đèn chùm đang chiếu sáng chói lọi, da thịt mềm mại như được phủ một lớp màu đỏ nhàn nhạt.

Mồ hôi lấm tấm.

Cô mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa màu xanh khói, tà váy rất ngắn nên sau khi nằm xuống chỉ có thể che đến đùi, chỉ cần hơi hướng lên trên là có thể thấy rõ sắc đẹp mờ mịt, đương nhiên lúc này không nhìn thấy được.

Đúng lúc này.

Đều là màu xanh, nhưng cá voi màu xanh đậm lướt qua váy ngủ bằng lụa thỉnh thoảng sẽ lộ ra chút màu xanh phơn phớt.

Lòng bàn tay mềm mại vuốt ve ga trải giường.

Muốn tóm chặt lấy nhưng lại chẳng có chỗ nào tóm được.

Đôi môi đỏ mọng hé mở, cô muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên nói gì.

Tóm lại là…

Hơi dễ chịu nhưng sau khi thưởng thức kỹ càng thì…… lại không thoải mái.

Lúc nào cũng thiếu một chút.

Lại thiếu một chút.

Vòng eo khẽ lắc như như một con cá đang giao phối.

Mùi hoa cam trong không gian chỉ thuộc về mình Lê Đường càng lúc càng nồng đậm.

Tối nay cô dùng tinh dầu hoa cam.

Nhớ Khương Lệnh Từ.

Nhớ anh nhiều lắm.

Hu hu hu hu.

Ngay lúc này——

Đồng tử Lê Đường giãn to ra.

Cá voi phát ra âm thanh khe khẽ.

Theo quy luật.

Thích hợp.

Vườn hoa biệt thự.

Khương Lệnh Từ lười biếng ngồi trên chiếc ghế mây ngoài ban công, ngón tay thon dài đùa nghịch chiếc điều khiển mỏng dính.

Lâu lắm rồi không dùng, không biết cô có thấy xa lạ không.

Chơi một lát.

Đột nhiên Khương Lệnh Từ lấy điện thoại gọi cho Lê Đường.

Khi chuông điện thoại reo, Lê Đường sững sờ vì cá voi đột nhiên tự động dừng lại……

Cô đang giơ tay ra chuẩn bị xem xem có phải nó hỏng rồi không.

Ánh mắt liếc qua chiếc điện thoại tiện tay đặt ở trên gối.

Là Khương Lệnh Từ.

Lê Đường cắn môi.

Đầu ngón tay ướt át run rẩy nhưng không cử động.

Muốn lấy cá voi ra nhưng đuôi của nó đang mở ra……

Thực sự không thể rút ra được.

Ôi ôi ôi, không cần đến bệnh viện đâu đúng không?

Lê Đường hay lướt trúng tin tức có người ở nhà tự nhét đủ thứ linh tinh vào trong đó rồi được đưa tới bệnh viện để lấy ra, mất mặt lắm.

Đúng rồi.

Khương Lệnh Từ.

Cái này là Khương Lệnh Từ tự làm mà, chẳng lẽ hỏng rồi?

Lê Đường lại thử rút ra nhưng vẫn vô ích.

Thậm chí còn nghiêm trọng hơn.

“Ôi……”

Lê Đường thở hổn hển.

Giữa việc mất hết mặt mũi gọi cấp cứu rồi đi bệnh viện và việc mất hết thể diện trước mắt Khương Lệnh Từ, sau cùng Lê Đường chọn…… vế sau.

Đúng lúc đó.

Chuông điện thoại lại bắt đầu reo.

Đầu ngón tay nhỏ nhắn nghe máy.

Mới phát hiện là cuộc gọi video.

Nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng nữa, đôi mắt cô hồng hồng nhìn chằm chằm người đàn ông đang ngồi trước biển hoa chuông xanh trong màn hình, gương mặt cao quý nghiêm chỉnh. Còn bản thân cô lúc này lại nhếch nhác lộn xộn.

Cô nhớ anh như vậy.

Anh lại không hề nhớ cô.

Bỗng nhiên Lê Đường thấy tủi thân hơn.

Khương Lệnh Từ kéo lỏng cà vạt, giọng nói trầm thấp cuốn hút rõ ràng: “Khóc đáng thương như vậy, ai bắt nạt em?”

Lê Đường nằm nghiêng trên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn gần sát màn hình điện thoại, ngón tay vẫn đang cố thử.

Không cam lòng yếu thế.

Nhưng cũng chẳng còn cách nào.

Dù sao thì Lê Đường thực sự hết sức rồi.

“Anh!”

“Anh bắt nạt em.”

“Anh làm cái thứ hàng giả kém chất lượng gì vậy, bỗng nhiên nó ngừng rồi không rút ra được. Em phải bóc phốt anh lên 315 hu hu.”

Tinh thần sụp đổ, Lê Đường bắt đầu bật chế độ nói linh tinh, cô thực sự không rõ mình vừa nói gì rồi.

Ngón tay Khương Lệnh Từ vuốt ve điều khiển từ xa, sắc mặt lại thong dong ấm áp: “Cái gì kẹt rồi?”

Lê Đường không kìm nén được nữa vì cô thực sự khó chịu lắm.

Kẹt ở trong đó khó chịu quá.

Lại sợ xấu hổ nếu phải đi bệnh viện cấp cứu.

Ngón tay cuộn tròn, Lê Đường nhắm mắt lại, tay cô nghiêng camera điện thoại như đầu mình rồi lại nhanh chóng thu lại: “Ở đây này…… hu hu hu.”

Chết rồi thì thôi vậy.

“Đuôi con cá voi anh làm bị kẹt rồi.”

Lê Đường thấy bản thân mình không còn mặt mũi gì trước mặt Khương Lệnh Từ nữa rồi, mắt cô đỏ như thỏ:

“Anh cười em đi.”

Tà váy màu xanh khói và đầu cá voi cong cong lướt qua màn hình.

Khương Lệnh Từ nhìn thấy rõ ràng, anh cởi hẳn cà vạt ra rồi đặt lên đầu gối. Ngón tay thon dài cởi từng cúc áo sơ mi, một cúc, hai cúc.

Anh không cười mà điềm tĩnh hỏi cô: “Đuôi cá bị kẹt à?”

Lê Đường khóc nức nở kèm theo giọng mũi: “Ừ.”

“Đột nhiên, đột nhiên nó không động đậy nữa.”

Lúc bắt đầu rõ ràng vẫn……

Hết thảy đều giống như những gì cô thích.

Ai biết đâu giữa chừng bỗng dưng bị kẹt……

Khương Lệnh Từ hướng dẫn cô: “Lòng bàn chân giẫm lên ga giường rồi từ từ cong lên.”

“Đầu gối em dang rộng ra chút.”

“Như vậy à?”

Lê Đường nhíu mày, cô cứ thấy có gì đó không đúng.

Như vậy có đúng chưa?

Cô không tự tin lắm nên điều chỉnh camera sau để cho Khương Lệnh Từ nhìn chân mình.

Khương Lệnh Từ không ngờ cô lại làm vậy nên giọng nói khàn đi rõ ràng: “Đúng lắm.”

“Sau đó, sau đó thì sao?”

“Em có biết vây cá ở đâu không? Dọc xuống dưới theo vây cá, tìm thấy công tắc đóng mở chưa?”

“Đang tìm……”

Ngón tay đang cầm điện thoại của Lê Đường cũng run bần bật.

Khương Lệnh Từ mơ hồ nhìn thấy ngón chân cong cong của cô.

Lê Đường thở phào nhẹ nhõm: “Tìm thấy rồi.”

Khương Lệnh Từ nhắm mắt: “Đầu ngón tay đẩy vây cá.”

Lê Đường khó khăn đẩy lên trên.

Quả nhiên khép lại được rồi.

“…….”

Nhưng ngay sau đó, tiếng nức nở của cô đã xuyên qua điện thoại truyền đến tai người đàn ông.


Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ dịch, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *