HOANG ĐƯỜNG
CHƯƠNG 68: Đừng chạm vào con của em
Dịch: Cửu
–
Lê Đường nói làm là làm ngay, sáng hôm sau còn chưa kịp xuống ăn sáng thì đã khoác vội áo ngủ của Khương Lệnh Từ rồi bắt đầu lục tung đồ đạc trong phòng.
Ừm.
Rào cản lớn nhất trong việc “mẹ quý nhờ con” của cô.
Đầu giường, khe hở ghế quý phi, tủ bồn rửa tay, trong ống bút,……Lê Đường tìm được một đống bao cao su xanh đỏ tím vàng chất ở trên giường.
Lê Đường ngồi quỳ ở cuối giường, cô suy nghĩ cẩn thận xem nên xử lý đống này như thế nào thì mới không bị Khương Lệnh Từ phát hiện.
Phương án giải quyết triệt để là đốt nó.
Cô ngước lên nhìn căn nhà với kết cấu bằng gỗ, nếu bốc cháy thì có khả năng đúng là “triệt để” thật.
Pass.
Giấu dưới gầm giường?
Cô lại cúi xuống nhìn gầm giường, chiếc giường điêu khắc này làm từ gỗ trầm hương, dưới gầm giường…… trống không.
Nếu nhét một đống đầy màu sắc vào đó thì chắc vừa mở cửa vào là thấy được luôn.
Pass.
Xả bồn cầu?
Nếu nhét hết đống này vào thì có lẽ sẽ tắc cống mất.
Xả từng cái một thì phải xả cả ngày mất.
Pass.
Khi Khương Lệnh Từ bưng bữa sáng vào phòng liền nhìn thấy Lê Đường đang quỳ ở cuối giường, áo ngủ màu đen lộn xộn trên người cô, hai cẳng chân trắng trẻo cực kỳ bắt mắt.
Cô gái ấy chống cằm suy tư nhìn núi bao cao su với vẻ mặt hung tợn, giống như cô đang đói lắm rồi, muốn nuốt hết đống đó vào bụng.
Ngay cả tiếng anh đẩy cửa vào cũng không nghe thấy.
Khi Khương Lệnh Từ đặt khay đồ ăn sáng lên “đỉnh núi” thì cuối cùng Lê Đường mới tỉnh lại.
Cô sợ giật mình.
Biểu cảm làm chuyện lén lút bị người ta phát hiện cực kỳ rõ ràng trên mặt: “Anh anh anh anh, anh vào lúc nào đấy?”
Còn muốn che chắn núi bao cao su theo bản năng.
Suýt thì làm đổ khay đồ ăn sáng.
May sao Khương Lệnh Từ vẫn chưa buông tay, anh điềm tĩnh nói: “Khi em nhìn đống bao cao su kia như thể đói khát lắm, muốn nuốt hết đống đó vào bụng. Đói đến mức ấy à?”
Lê Đường khiếp sợ phản bác: “Còn lâu mới thế!!!”
Đây đúng là tin đồn ác ý nhất trần gian!
Ai lại đói đến mức ăn cái đống này hả!
Đó giờ trí tưởng tượng của Lê Đường luôn rất phong phú nên cô tưởng tượng ra ngay, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại như bánh bao.
Khương Lệnh Từ đáp: “Được, em không như thế, ăn sáng đi.”
“Anh nấu đó.”
Đã lâu lắm rồi cô chưa ăn bữa sáng do anh nấu nên khi nghe được câu này, Lê Đường được anh dỗ ngay, vứt cái “tin đồn ác ý” kia ra sau đầu.
Màu sắc may mắn hôm nay của cô là màu hồng.
Khương Lệnh Từ làm cho cô một ly sữa dâu lắc màu hồng ngọt ngào đi kèm một đĩa nhỏ sủi cảo pha lê hình hoa, ngoài ra còn có cả một chiếc bánh mì nướng hình hoa màu hồng.
Lê Đường ngồi trước bàn trà ăn uống vui vẻ.
Không có cô gái nào không thích màu hồng.
Cô ăn uống say sưa đến mức quên béng đi cái đồng màu sắc rực rỡ trên giường.
Khương Lệnh Từ yên lặng ngồi xuống phía đối diện, đợi cô ăn xong thì mới hỏi: “Vậy nên em định làm gì mấy thứ kia?”
“Ngủ dậy cũng không xuống ăn sáng.”
“Gì cơ?”
Lê Đường mím môi uống hết ngụm sữa lắc cuối cùng, sung sướng quá đi, đầu lưỡi đỏ hồng liếm vệt sữa trắng rồi lười biếng hỏi.
Khương Lệnh Từ hơi ngước cằm lên ra hiệu cô nhìn trên giường.
Lê Đường nhìn theo tầm mắt anh, cô khựng lại vài giây rồi bỗng chột dạ: “……”
Suýt thì quên bằng chứng phạm tội vẫn đang bày ngay trước mắt.
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt cười ẩn ý của anh rồi cái khó ló cái khôn nói: “Em lấy ra xem nó hết hạn chưa thôi.”
“Vừa nãy em lướt thấy một tin tức nói rằng có người dùng bao cao su hết hạn, cái đó dính vào d**ng v*t, đi bệnh viện rồi mà vẫn không gỡ ra được, bị lột cả một lớp da luôn, đáng sợ lắm.”
“Em lo lắng cho hoa lan lớn nên chưa kịp xuống ăn sáng đã phải lấy ra kiểm tra hạn sử dụng ngay. Hành động tốt đẹp như thế mà lại bị ai đó xuyên tạc thành em đói đến mức biến thái muốn ăn hết cái đống này, hừ.”
“Em nhìn thấu cái thế giới giả dối này rồi đấy.”
Lê Đường bịa ra những lời đó bằng vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Càng nói càng thấy tự tin, bịa đến mức cuối cùng bản thân cô cũng tin vào lý do đó.
“Hóa ra là thế, vậy là anh hiểu lầm em mất rồi.” Khương Lệnh Từ điềm tĩnh đặt đống bao cao su về chỗ cũ.
“Yên tâm đi, quản gia sẽ sai người thay đổi định kỳ, không có cái nào hết hạn đâu.”
“Vậy em…… em yên tâm rồi.” Lê Đường nghẹn họng.
Trong lòng lại thả lỏng thở phào một hơi: May mà Khương Lệnh Từ không bảo cô mở cái tin tức kia ra cho anh xem.
Khương Lệnh Từ cất bao cao su về chỗ cũ xong thì chuyện này cũng bay đi theo gió.
Đương nhiên đây là suy nghĩ của riêng mình Lê Đường.
Mười phút sau, Khương Lệnh Từ rút một gói mỏng màu xanh nhạt bị dưa lưới ra rồi nói từ tốn: “Muốn vận động sau bữa ăn không?”
“Mùi này mình vẫn chưa dùng.”
Lê Đường đang chỉnh lại áo ngủ lộn xộn trên người mình thì vô thức ngẩng lên: “Anh không đi làm à?”
Khương Lệnh Từ: “Hôm nay được nghỉ.”
Vận động thì vận động nhưng Lê Đường không muốn dùng thứ đó.
Có điều, nếu không dùng thì có lẽ Khương Lệnh Từ sẽ không làm luôn, hoặc khi xuất thì anh sẽ rút ra kịp thời như trước đây.
Thế chẳng phải phí hết cả công lăn lộn à?
Lê Đường rối rắm.
Đương lúc cô rối rắm thì Khương Lệnh Từ đã cúi xuống.
Lê Đường chống tay lên thảm, sau lưng tựa vào mép bàn trà, áo ngủ chảy dọc trên bờ vai để lộ một mảng da thịt. Thế nhưng đai lưng ở eo lại thắt rất chặt nên không tuột ra hoàn toàn.
Cái cảm giác nửa kín nửa hở mông lung này lại càng quyến rũ người ta hơn.
Khương Lệnh Từ lấy gói bao cao su mỏng kia nhấc áo ngủ quen thuộc trên người Lê Đường: “Sao lại mặc của anh?”
Hương mận mát lạnh hòa quyện với hương cam trên người cô, toàn thân như được hương thơm bao phủ. Đáy mắt Khương Lệnh Từ xẹt qua sự vui vẻ mà bản thân anh cũng không hay.
Lê Đường nói thật: “Không tìm thấy của em đâu.”
Khương Lệnh Từ ôm lấy vai cô đổi hướng: “Ở trên gối, không thấy à? Hay là em cố ý?”
Lê Đường thấy ngay váy ngủ hồng phấn của mình được gấp gọn gàng để bên cạnh gối của cô, ở giữa còn kẹp quần lót cùng màu để cô tiện mặc vào luôn.
Vừa quay đầu là thấy được luôn, lúc đấy sao cô lại không thấy vậy???
Thế này thật sự rất giống như cô cố tình không mặc của mình mà muốn mặc áo ngủ anh đã mặc, lại còn mặc lỏng lẻo thế này nữa, quyến rũ người ta một cách công khai.
Ờ.
Rõ ràng là bên trong cũng chẳng mặc gì luôn.
Nhưng Lê Đường lại bày ra vẻ mặt ngây thơ vô số tội, lúc nãy cô thật sự không có ý này đâu!
Có điều…….
Giờ thì có rồi!
Vì bé con!
Vì mẹ quý nhờ con!
Cô phải quyến rũ Khương Lệnh Từ!
Lê Đường liếc nhìn mảnh vải bé nhỏ kẹp ở váy ngủ, chủ động nói: “Anh mặc cho em đi.”
“Được.”
Khương Lệnh Từ thản nhiên đặt bao cao su vào trong lòng bàn tay cô, lúc này anh đang mặc quần áo ở nhà, quần rộng rãi mềm mại giống như quần thể thao.
Kéo nhẹ thôi là sẽ để lộ lớp vải bó sát màu đen bên trong.
To lắm.
Cực kỳ mạnh mẽ.
Lê Đường thấy hơi xa lạ, sau khi lấy thứ trơn bóng mềm mại ra, cô đặt lên tay quan sát kết cấu một lát.
Phim truyền hình từng dạy rồi, chọc thủng một lỗ là sẽ có thể tạo ra bé con?
Lần sau tranh thủ lúc Khương Lệnh Từ không có mặt, cô lén chọc vài lỗ thử xem nhỉ?
“Đang nghĩ gì thế?” Khương Lệnh Từ dựa vào mép bàn trà, đôi chân dài thẳng tắp có vẻ hơi chật chội nên nhìn hơi co quắp, nhìn đâu cũng thấy chân anh.
Những ngón tay thon dài thoải mái mân mê nút thắt lưng chặt chẽ của cô.
Thắt chặt thật đấy.
Sao có thể để anh biết những gì mình đang nghĩ trong đầu được, Lê Đường lập tức tập trung đeo cho hoa lan lớn……
Rồi hỏi như tiện thể hỏi thêm một câu: “Dạo này anh không tiêm thuốc tránh thai đâu nhỉ?”
“Không.”
“Sao thế, lại không muốn dùng bao à?”
“Không không không, em muốn lắm. Dùng bao tốt mà, cách biệt vật lý chắc chắn là an toàn nhất luôn. Anh đừng tiêm nữa nhé, nhỡ sau này có di chứng gì không cứng được thì sao? Em không cần một bạn giường yếu đâu nhé.”
Nếu những người đàn ông có lòng tự trọng cao khác nghe được mấy từ kiểu như “không được”, “yếu” thì đã sụp đổ từ lâu rồi.
Nhưng Khương Lệnh Từ vẫn thản nhiên như thường, giọng nói vững vàng: “Tự ngồi lên thử xem.”
Lê Đường đã tìm được quy luật rồi, cô học theo cách anh dạy mình trước đó đeo một mạch đến tận cùng rồi hỏi: “Thử gì?”
Khương Lệnh Từ ôm lấy vòng eo thon thả của cô rồi nhấc thẳng cô lên trên hoa lan lớn một chút, nói chậm rãi: “Thử xem, anh được hay là không được.”
Lê Đường chỉ mặc một chiếc áo ngủ rộng thùng thình.
Khi thử hoa, đương nhiên là vô cùng tiện lợi.
Tìm vị trí chính xác rồi ngồi xuống là được thôi.
Hơn nữa cơ thể họ vô cùng quen thuộc đối phương, chỉ cần dựa vào bản năng thôi thì cũng chẳng nghiêng lệch đi đâu được.
Vừa hay……
Kín kẽ hoàn hảo.
Lê Đường ngửa cổ ra sau, vô thức kêu lên.
Khương Lệnh Từ nhẹ nhàng ấn cô xuống.
Trước đây nếu cơ thể bỗng nhiên có thêm thứ gì đó thì dù có thấy thoải mái thì vẫn sẽ cảm giác được trong người mình như thừa ra gì đó. Thế nhưng hiện giờ trong người thêm một thứ đồ lại giống như thuộc về chính cô vậy, bọn họ ăn ý với nhau như vậy đó.
Chỉ nằm trên vai anh bình tĩnh lại một lát thì Lê Đường đã làm quen được với sinh vật to lớn đột nhiên xuất hiện trong người mình.
Cô phả hơi thở ẩm ướt vào bên tai người đàn ông: “Cử động đi.”
“Cử động đi.”
Cổ họng Khương Lệnh Từ lên xuống, anh cứ thế tựa vào bàn trà chứ không hề động đậy.
Lê Đường yếu ớt lắm, lên xuống được vài bận đã thấy đuối rồi.
Nhiều nhất được ba lần.
Cô thở dốc nghỉ ngơi một lát rồi liếm môi anh như con thú nhỏ nịnh nọt người đàn ông, giọng nói nũng nịu: “Chồng ơi, anh cử động đi, em mệt rồi.”
Thậm chí còn nắm lấy cổ tay anh đặt trước mặt mình, ước với ngọn nến ước nguyện: “Ước gì chồng tôi có thể thương xót bà xã thiện lương của anh ấy, cử động đi mà.”
Nguyện vọng trong lòng: Ước gì lát nữa bao cao su rớt ra giữa đường.
Cô quen nịnh nọt như vậy rồi.
Hơn nữa còn khiến người ta không thể từ chối được.
Và đương nhiên Khương Lệnh Từ sẽ không từ chối.
Áo ngủ trên người Lê Đường gần như đã tuột hết như một cách hoa rơi trên eo cô, che kín nơi hai người giao lưu với nhau.
Lớp vải cọ xát vào làn da.
Cứ vô tình chạm vào nó.
Còn nữa, khi Lê Đường đeo bao cho anh thì cô không kéo đến tận cùng mà cũng chẳng dính sát.
Lần này thì cô cũng không cố ý đâu nhé!
Cứ như vận mệnh an bài vậy đó!
Đúng vậy, chướng ngại lớn nhất trên con đường mẹ quý nhờ con của Lê Đường…… tuột ra rồi!!!
Hơn nữa nó còn rơi ngay xuống phía dưới áo ngủ nên lúc đầu Khương Lệnh Từ chưa phát hiện ra ngay.
Đụng chạm vài lần.
Lê Đường là người đầu tiên phát hiện sự đụng chạm này có gì đó sai sai, cô mở to đôi mắt mông lung phản ứng lại một lúc lâu.
Không phải ảo giác.
Trời đất ơi!
Nguyện vọng thế mà thành thật rồi ư?
Lê Đường kinh ngạc nhìn cổ tay Khương Lệnh Từ, đừng nói ngọn nến này được khai quang rồi đấy nhé?
Khương Lệnh Từ cũng phát hiện ra rồi.
Đang chuẩn bị rút ra.
“Em đang kỳ an toàn, không sao đâu!” Hai chân Lê Đường siết chặt vòng eo khỏe khoắn của anh, cô ước gì có thể dính chặt vào anh.
Sát rạt.
Ăn hết sạch sương hoa mới được.
Không muốn để Khương Lệnh Từ nhìn thấy vẻ mong đợi của mình nên Lê Đường úp mặt vào cổ anh.
Lê Đường ôm chặt cứng, hơn nữa nơi ấy cũng thắt chặt nên nếu cố chấp kéo ra thì sẽ khiến cô bị thương mất.
Anh đang đến lúc mấu chốt, muốn kìm nén thì cũng chẳng kìm nổi.
Sau cùng đôi mắt Khương Lệnh Từ tối sầm lại, anh giao hết tất cả vào trong người cô.
Lê Đường run rẩy hồi lâu thì anh mới kết thúc.
Cái bụng bằng phẳng của cô lúc này hơi phình lên.
Nóng quá.
Nhiều quá.
Mấy phút sau, cuối cùng cô cùng thả lỏng chân một cách yếu ớt.
Khương Lệnh Từ ôm cô vào phòng tắm.
Lê Đường lập tức thoát khỏi vòng tay anh, cơ thể đầy mồ hôi của cô như một con cá trốn lên trên giường.
Túm áo ngủ trên người lên, che kín chính mình.
“Anh tắm trước đi, em nghỉ một lát đã.”
Khương Lệnh Từ đứng bên giường, đôi mắt cúi xuống như thể đã phát giác ra mục đích của cô.
Nhưng anh cũng không cưỡng cầu gì mà quay người đi vào phòng tắm.
Lê Đường nghe thấy tiếng nước truyền ra thì mới yên tâm thả lỏng.
Nhớ đến một vài tư thế có lợi cho việc mang thai mà trước đó không biết nhìn thấy ở đâu.
Cô yên lặng nhét một chiếc gối xuống dưới eo.
Nhiều thật đấy.
Khi từng dòng từng dòng chảy ra ngoài, Lê Đường đau lòng gần chết.
Toàn “bé con” của cô đấy!
Lê Đường nhìn trần nhà suy nghĩ, rốt cuộc Khương Lệnh Từ có đoán được ý đồ của cô không nhỉ?
Chắc không đâu ha?
Hôm nay cô kiểm soát biểu cảm trên mặt đỉnh lắm đây.
Nhưng…… trước đây lúc cô không muốn tắm, anh sẽ bế cô đi, sao hôm nay anh lại tha cho cô dễ thế nhỉ?
Không thích sạch sẽ nữa à?
Lê Đường không tài nào hiểu được suy nghĩ của anh.
Khương Lệnh Từ cũng không hiểu nổi bản thân, rõ ràng muốn trả tự do cho Lê Đường, tại sao lại để mặc cô tùy hứng như thế?
Đứng dưới vòi hoa sen nước lạnh, cơ bắp trên người anh như bị đông cứng lại.
Làn nước lạnh băng chảy dọc xuống.
Khiến anh tỉnh táo hơn rất nhiều.
Khi anh đi ra thì Lê Đường đã ngủ thiếp đi, eo đè lên gối.
Vốn dĩ cô muốn chờ tiếng nước dừng lại thì sẽ rút gối ra ngay để anh không phát hiện, thế nhưng……. cứ đợi mãi mà tiếng nước cứ như đang thôi miên vậy, cô ngủ thẳng cẳng luôn.
Có lẽ là chưa tắm nên trên người rất khó chịu, dưới lớp áo ngủ, hai chân Lê Đường không hề thoải mái.
Lớp vải đen sạch sẽ ban đầu lúc này lại dính từng mảnh trắng xóa.
Phần còn lại dính vào bên chân đỏ ửng của cô, kết hợp với màu hồng trên môi vì hôn và làn da ửng đỏ, một cảm giác quyến rũ khó nói.
Anh nhìn cái eo trên gối cô trong chốc lát.
Người đàn ông đó giờ luôn bình tĩnh thong dong lúc này hiếm khi lại cứng đờ ra, có lẽ đứng dưới vòi nước lạnh quá lâu nên cơ bắp đông cứng.
Anh cúi xuống bế Lê Đường lên rồi dịu dàng vệ sinh cho cô.
Lê Đường ngủ mớ lẩm bẩm: “Đừng động vào bé……”
con của em.
Âm sau biến mất.
Khương Lệnh Từ không nghe thấy.
Hôm ấy có lẽ chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.
Anh vẫn sẽ đeo bao, chỉ có điều anh không để Lê Đường đeo cho mình nữa dù có có nhiệt tình chủ động giúp đỡ đến mấy.
Sự tín nhiệm giữa vợ chồng với nhau——
Biến mất sạch sẽ.
Bực mình hơn là chẳng bao lâu sau thì kinh nguyệt của cô đã ghé thăm!
Uổng phí hết rồi.
Lê Đường biến nỗi đau buồn và sự phẫn nộ thành tham vọng sự nghiệp, mỗi ngày đều đi sớm về muộn đến phòng tranh của Văn Dao Ý.
Hỏi cô thì cô bảo không có thời gian ký.
Vẫn đang đọc.
Tóm lại là gác lại chuyện ly hôn đã.
Vì tháng này đã làm việc vô cùng chăm chỉ nên cô giáo xem như tâm sự nghiệp của Lê Đường bùng nổ, trong lòng bà ấy cảm thấy vui mừng và như được an ủi.
Văn Dao Ý quyết định cho cô tổ chức triển lãm thứ hai trong nước.
Hơn nữa khi bà ấy nhắc đến chủ đề này là khi ở trước mặt khán giả cả nước.
Đúng thế……
Là một trong những họa sĩ nổi tiếng nhất trong nước hiện giờ, có rất nhiều chương trình mời Văn Dao Ý tham gia, thế nhưng về cơ bản thì bà ấy đều từ chối.
Lời mời lần này đến từ một người bạn thân cũ thời đại học của Văn Dao Ý, hiện giờ người bạn đó đang làm một chương trình rất nổi tiếng liên quan tới lịch sử nghệ thuật, Lê Đường cũng thường xuyên lướt thấy video chuyên nói về các tác phẩm nghệ thuật đương đại của người đó.
Hơn nữa khách mời chương trình đều là những nghệ thuật gia nổi tiếng trong và ngoài nước.
Người khác thì Văn Dao Ý có thể từ chối nhưng người bạn cũ này thì đương nhiên không thể.
Hơn nữa……
Người bạn đó cũng nói rằng nếu Văn Dao Ý lại khiêm tốn kín tiếng nữa thì cả giới hội họa này sẽ bị Trúc Vi Phượng và học trò của bà ta là Tưởng Trác thống trị.
Thế là trong tình huống Lê Đường chẳng hay biết gì, Văn Dao Ý đưa bạn cũ đến phòng tranh bắt đầu buổi phỏng vấn.
Một khi Lê Đường bắt đầu vẽ tranh thì sẽ chìm đắm vào đó ngay, cô thực sự không để ý ống kính đã nhắm vào mình được nửa tiếng rồi.
Trong phòng vẽ cá nhân bày đầy các loại họa cụ.
Người con gái mặc một bộ trang phục đơn giản sang trọng, áo màu trắng phối với chân váy công sở đơn giản mang lại cảm giác đời thường nhưng không kém phần cao cấp. Màu vẽ dính lên quần áo nhưng không có cảm giác bẩn mà lại toát lên vẻ nghệ thuật.
Mái tóc dài được cô buộc lại lỏng lẻo, vài sợi tóc hòa mình với ánh nắng thoải mái buông xõa sau vai.
Nhân viên quay phim nhìn cảnh tượng cao cấp này mà thở phào một hơi.
Ban đầu khi người dẫn chương trình bảo anh ấy quay lại cảnh trong cả phòng tranh để cho khán giả xem cuộc sống thường ngày của họa sĩ nổi tiếng.
Nhưng đã hơn nửa tiếng rồi.
Sau khi lướt qua phòng tranh một lượt, nhân viên quay phim tập trung ống kính lên Lê Đường và tranh của cô.
Cô không vẽ người mà vẽ cả một biển hoa chuông xanh.
Xem ra là một tác phẩm phong cảnh đơn thuần.
Nhưng không ngờ, cái góc độ này……
Khi ở nước E, cô bị Khương Lệnh Từ đè lên lan can trên bàn công, vừa *** vừa ngắm cảnh.
Về cơ bản thì phòng tranh của cô giáo sẽ không có ai qua lại nên Lê Đường mới thoải mái vẽ vời như vậy, dù sao ngoài cô và Khương Lệnh Từ thì cũng chẳng ai biết.
Khung cảnh này đều được nhân viên quay phim ghi lại.
Theo lời của anh ấy thì khi đó giống như mình bị hút vào vậy, các thiết bị đều không nghe lời.
Có cách gì chứ?
Không có cách nào khác nên sau đấy anh ấy cứ quay như vậy.
Văn Dao Ý cũng không để tâm, Lê Đường là học trò cuối cùng và cũng là học trò mà bà ưng ý nhất. Học trò của mình xuất xắc như vậy, bà chỉ có thể cảm thấy tự hào thôi.
Mãi đến khi Lê Đường vẽ xong thì mới biết cô giáo đang có phỏng vấn.
Thậm chí còn gọi cô qua cùng, thông báo trước ống kính rằng triển lãm thứ hai của cô sắp được tổ chức, xin mời mọi người chờ đợi.
Thông báo trực tiếp.
Lê Đường đơ ra.
Vậy luôn ư?
Lần trước cô vất vả lắm mới có cơ hội tổ chức triển lãm, bây giờ cô giáo lại cho luôn à?
Thậm chí còn chưa xem tác phẩm của cô!
Thực ra sau khi triển lãm đầu tiên kết thúc, Lê Đường có thể hoàn toàn rời khỏi phòng tranh của Văn Dao Ý. Thế nhưng cô không làm thế, cô nhớ mãi ân tình của cô giáo nên cô không làm được chuyện vừa học thành tài đã rời đi tự mình phát triển.
Văn Dao Ý hiểu rõ trong lòng nên đương nhiên sẽ không bạc đãi cô học trò cuối cùng của mình.
Một cơ hội tốt như vậy, tài nguyên tốt như vậy thì Văn Dao Ý không thể tham gia mà không thu được gì cả. Hơn nữa kỹ năng hội họa của Lê Đường xuất sắc hơn Tưởng Trác rất nhiều, giới hội họa có Tưởng Trác thì sao có thể không có Lê Đường.
Quan trọng là không thể để giới hội họa quốc tế tưởng rằng lứa họa sĩ trẻ xuất sắc mới của Trung Quốc là trình độ của Tưởng Trác, vậy thì sẽ mất mặt biết bao.
Hai năm nay Lê Đường rất có tiếng ở nước ngoài, nhưng khi về trong nước thì độ nhận diện thực sự không thể so với Tưởng Trác. Suy cho cùng, Lê Đường hiếm khi lộ mặt, dù mỗi lần xuất hiện đều hot nhưng trí nhớ của cư dân mạng cũng không dài lâu, nếu thường xuyên không lên hình thì đương nhiên sẽ bị lãng quên.
Không giống như Tưởng Trác, dăm ngày ba bữa anh ta lại tham gia các chương trình tạp kĩ rồi tổ chức không biết bao lần triển lãm, to nhỏ đều có.
Vẻ đẹp của Lê Đường rất dễ nhận biết nên tiết mục phỏng vấn của Văn Dao Ý vừa được công chiếu thì những khung hình Lê Đường long lanh đầy sức sống của cô đều lên bảng tìm kiếm.
Tiêu đề—— hoa chuông xanh đẹp nhất lịch sử.
Khen họa sĩ xinh đẹp, khen hoa chuông xanh rạng ngời……
Lần đầu tiên Lê Đường muốn mấy lời khen ngợi đó mau chóng biến mất.
A a a a!
Cô đâu có biết vậy mà nhân viên quay phim lại quay bức tranh rõ nét như vậy!!!
Chỉ mong rằng Khương Lệnh Từ không lướt weibo.
Dù có lướt thì cũng không hứng thú với hoa chuông xanh.
Nhưng điều ước của cô không thành hiện thực vì tất cả những gì công khai liên quan với cô đều sẽ được Đàm Du chủ động báo lại với sếp nhà mình, hơn nữa còn xử lý dư luận trái chiều ngay lập tức.
Tuyệt đối không cho phép những chuyện trước đó xảy ra một lần nữa.
“Thích hoa chuông xanh vậy à. Vừa hay dạo này mình ở bên nhà tổ, vậy để anh bảo người qua vịnh Vân Khuyết trồng cho em.”
Buổi tối về nhà, Khương Lệnh Từ vừa tháo cà vạt vừa nói.
Lê Đường che mặt: “Ai…… ai thích hả.”
“Không thích thì sao lại nhớ rõ phương hướng từng bông hoa nở vậy chứ?” Khương Lệnh Từ hỏi.
“Trí nhớ của em tốt. Anh thì sao? Anh cũng có trí nhớ tốt à?” Lê Đường hỏi vặn lại.
Khương Lệnh Từ còn thẳng thắn hơn cả cô: “Anh nhớ là vì em thích.”
Lê Đường: “……”
Thua mất rồi.
Giáo sư Khương “chó” quá, sao không trả lời theo kịch bản hả.
“Sau khi tiệc mừng thọ của ông nội kết thúc thì chúng ta hãy ký xong đống giấy tờ này nhé.”
Anh thản nhiên nhắc tới chuyện này trước khi đi ngủ.
Lê Đường lấy chăn trùm lên mắt rồi nói qua loa: “Đừng có giục, em đọc xong thì ký.”
Giọng nói của anh quyến rũ trong đêm tối: “Được.”
Lê Đường quan trọng mặt mũi lắm đấy nhé.
Người ta thúc giục cô rồi đó, cô đâu thể nào nói ‘không ly hôn nữa’ được, đúng không?
Cái chuyện vứt hết thể diện đi cầu xin người ta, cô thực sự không làm được đâu.
Bực bội quá đi mất!
Tự bê đá đập chân mình.
Kế hoạch “mẹ quý nhờ con” lại hỏng rồi……
Lê Đường che bụng dưới, cô thấy hơi khó chịu.
Có lẽ vì kinh nguyệt đến nên tâm trạng dễ cáu kỉnh.
Ngay sau đó, đôi tay ấm áp của Khương Lệnh Từ chạm lên vụng bụng lạnh lẽo của cô, anh ôm cô vào lòng: “Đau bụng à?”
Lê Đường thấy hơi tủi thân, vốn dĩ không đau nhưng khi nghe thấy giọng anh thì thấy đau ngay: “Đều tại anh cứ giục em, đau chết mất!”
Khương Lệnh Từ im lặng giây lát, lòng bàn tay dịu dàng xoa bụng cô: “Ừm, không giục em nữa.”
Lê Đường cuộn mình trong lòng cô, không nói gì nữa.
Khương Lệnh Từ nói không thúc giục thì thật sự không giục cô nữa.
Suốt một tháng.
Tiệc mừng thọ ông nội qua đi, cả hai lại dọn về vịnh Vân Khuyết, triển lãm của Lê Đường cũng sắp diễn ra.
Nhưng chuyện ly hôn cứ quanh quẩn trong đầu cô.
Ngày diễn ra triển lãm.
Lê Đường còn đang phân vân không biết có nên nói thẳng với anh không…….
Rằng cô không muốn ly hôn nữa.
Nhưng chẳng mấy chốc thì cô chẳng còn hơi sức đâu suy nghĩ chuyện này.
Vì cô nhìn thấy khán giả đã tới.
Triển lãm lần này không cần Khương Lệnh Từ chống đỡ nhưng Lê Đường vẫn có được rất nhiều khán giả thật sự hiểu tranh, thích tranh của cô đến xem.
Thậm chí còn cả người hâm mộ từ nước ngoài tới đây.
Có thể thấy được danh tiếng của cô đã lan rộng từ trong nước ra tới quốc tế.
Ngay cả người hâm mộ trong nước cũng không ngờ người mà họ cho rằng chỉ là một họa sĩ mới mà lại xuất sắc đến như vậy.
Còn có người lên mạng tìm kiếm Lê Đường.
Rồi vô cùng sửng sốt.
Họ không ngờ các tác phẩm của Lê Đường giành được nhiều giải thưởng lớn ở quốc tế như vậy, hơn nữa đều là giải vàng.
Rất nhiều giải, tác phẩm của Tưởng Trác ngay cả tư cách tham dự còn chẳng có.
Có phải khiêm tốn quá không vậy?!
Đây là những lời cảm thán đến những người hâm mộ mua vé vì nhan sắc.
Ban đầu đến đây xem tranh vì nhan sắc của Lê Đường, sau đây lại bị tranh của cô thuyết phục.
Một truyền mười, mười truyền trăm.
Suốt cả một ngày, khách đến xem tranh nối đuôi nhau ra ra vào vào. Vì thế nên đương nhiên Lê Đường không có thời gian để ý chuyện khác, thỉnh thoảng cô còn phải tự mình diễn thuyết giảng giải cho mọi người ý tưởng và khái niệm bức tranh.
Cô cũng không để ý thấy bên ngoài có vài cô gái đang bị bảo vệ chặn lại.
Đó đều là fan bạn gái cũ của Vu Thanh Chiếu.
Đứng ở ngoài đều nghe thấy mỗi một vị khách ra ngoài đều khen ngợi sự xuất sắc và tiền đồ sáng lạng của cô.
Những cô gái đó vô cùng tức giận, vì sao Vu Thanh Chiếu từng là đỉnh lưu giới giải trí phải mai danh ẩn tích, còn Lê Đường ké sự nổi tiếng của thần tượng nhà họ lại hô mưa gọi gió, tiền tài danh vọng có đủ.
Trước đó Lê Đường không ở trong nước và cũng không xuất hiện trong các sự kiện công khai.
Hôm nay cuối cùng cũng tìm được cơ hội.
Đặc biệt khi họ biết Lê Đường chính là tài khoản PILGRIM đã vạch trần Vu Thanh Chiếu, cục tức này cứ nghẹn đến tận bây giờ.
Chẳng qua Vu Thanh Chiếu chỉ phạm phải một lỗi nhỏ mà người trẻ tuổi ai cũng sẽ mắc phải mà thôi, cũng đâu phải gây ra chuyện gì thương thiên hại lý đâu, Lê Đường dựa vào cái gì mà đẩy anh ta vào đường cùng?
Họ oán hận Lê Đường.
Vậy nên họ muốn trả thù.
Vài người họ tập hợp thành một nhóm nhỏ, kế hoạch trả thù này đã được trau chuốt rất nhiều lần, chỉ cần Lê Đường xuất hiện trước mặt công chúng.
Sau cùng họ quyết định sẽ hủy hoại gương mặt Lê Đường, bởi vì thần tượng nhà họ cũng chỉ vì bị gương mặt thanh thuần này che mắt mà hủy đi sự nghiệp!
Họ đã nghiên cứu pháp luật một cách kỹ càng, tạt axit sunfuric sẽ không gây chết người. Dù khiến đối phương bị thương nghiêm trọng nhưng cũng chỉ bị phán vài năm mà thôi. Nếu như người thực hiện chưa đủ 18 tuổi và chủ động tự thú thì hình phạt sẽ còn nhẹ hơn. Trước đây từng có trẻ vị thành niên tạt axit bạn học, tuy rằng người kia bị thương nghiêm trọng nhưng thủ phạm chỉ bị phán sáu năm. Nếu trong tù có hiểu hiện tốt thì còn có thể được giảm án.
Đợi đến khi ra tù thì mới hơn hai mươi tuổi, cuộc đời chỉ mới bắt đầu mà thôi.
Nhưng Lê Đường – kẻ đã hủy hoại cuộc đời thần tượng họ cũng tàn rồi!
Chỉ sáu năm mà thôi, cực kỳ đáng giá.
Những cô gái này theo đuổi thần tượng đến mức phát điên.
Họ còn thuyết phục được người nhỏ tuổi nhất trong nhóm làm việc này, vừa hay sang năm cô bé ấy mới tròn 18 tuổi.
Vài người họ đã luyện tập bằng nước rất nhiều lần.
Để đảm bảo thành công ngay từ lần tạt đầu tiên.
Nhưng không ngờ triển lãm lần này của Lê Đường lại nghiêm ngặt như vậy, không cho phép đem nước và đồ ăn vào.
Họ cứ ngồi xổm chờ đợi ở bên ngoài.
Cuối cùng.
Đợi đến khi triển lãm kết thúc, Lê Đường và một vị tiền bối trong giới hội họa trao đổi xong thì tự mình đưa người đó lên xe. Cô không vội quay lại bên trong mà lấy điện thoại ra như đang do dự điều gì đó.
Khó lắm mới đợi được cơ hội này, động tác tạt axit của nhóm người hâm mộ luyện tập đã lâu cuối cùng cũng được lên sàn.
Trong chiếc xe đen sang trọng đỗ ở điểm mù cách đó không xa, cửa sổ xe được kéo xuống để lộ gương mặt anh tuấn của Khương Lệnh Từ.
Vốn dĩ anh đang tập trung nhìn Lê Đường, nhưng bỗng nhiên lại nhìn lướt qua nhóm các cô gái nhìn có vẻ vô hại ở đối diện bên kia đường.
Không ai coi những cô gái đó là phần tử nguy hiểm.
Thế nhưng thật kỳ lạ, mí mắt Khương Lệnh Từ cứ giật liên hồi như đang rung chuông cảnh báo.
Ngay sau đó.
Anh tận mắt nhìn thấy một cô gái trẻ buộc tóc đuôi ngựa cao phía sau đầu lấy ra một cái chai, mở nắp ra rồi nhìn về phía Lê Đường.
Khương Lệnh Từ rất giỏi đọc khẩu hình, anh thấy rõ ràng cô gái đó nói mấy chữ—— axit sunfuric đậm đặc.
Rồi cô ta bỗng giơ tay lên.
Khoảnh khắc ấy.
Dòng máu chảy khắp người như trở nên lạnh lẽo, thất tình lục dục nổ tung trong trái tim……
Khương Lệnh Từ cảm nhận được một thứ từ trước tới nay chưa từng có——
Một loạt những cảm xúc xa lạ.
Trong đó rõ ràng nhất là sự sợ hãi.
Khi còn là thiếu niên, anh đã từng chơi tất cả những môn thể thao mạo hiểm, khi đó anh không hề sợ hãi.
Khi xảy ra động đất, Khương Lệnh Từ nhìn những vết nứt như sắp chôn vùi bản thân mà cũng chẳng sợ sệt.
Hay từng cơn dư chấn sau đó, bất cứ lúc nào cũng có thể bị tòa mộ cổ ấy đè xuống, anh vẫn không cảm nhận được sợ hãi là gì.
Mà ngay trong thời khắc này.
Khi chai axit đậm đặc đó hướng về phía Lê Đường, cuối cùng thì Khương Lệnh Từ cũng đã hiểu rõ……
Sợ hãi là gì?
Thậm chí anh còn chưa kịp phản ứng hai cảm xúc “sợ hãi” này thì cơ thể đã hành động theo bản năng.
Bảo vệ Lê Đường.
Như trời sinh ra đã vậy rồi.
Không có tình cảm, chỉ có bản năng.
Khi chai nước đó tạt về phía Lê Đường thì thân mình thẳng tắp vụt đến như ánh điện xẹt qua. Khương Lệnh Từ lấy áo vest che kín mặt Lê Đường rồi ôm cô kín mít.
Không để lộ một tấc da thịt nào.
Ngay sau đó anh nghiêng người sang một bên, cánh tay dùng sức văng cái chai kia đi.
Chất lỏng trong suốt mất kiểm soát bắn ra……
Khi Lê Đường được anh ôm trong lòng thì vẫn không biết xảy ra chuyện gì.
Ánh mắt vô tình lướt qua vạt váy dài.
Một giọt axit sunfuric đậm đặc bắn vào váy rồi ăn mòn nó.
Đồng tử cô đột nhiên giãn to ra.
Chiếc điện thoại với tin nhắn chưa được gửi đi rơi xuống đất.
Trên màn hình có sáu chữ:
Không ly hôn nữa, được không?