Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy chương 11

NỤ HÔN RUNG ĐỘNG NỒNG CHÁY

CHƯƠNG 11: Cật dê nướng, canh ba ba già hầm dương vật hươu.

Biên tập: Đậu @CỏHoaLá

Chiếc xe bảo mẫu màu đen đỗ ở trước cổng khu chung cư Quân Duyệt Phương Đình, lúc này đã quá giờ trưa.

Ánh nắng vàng óng ả chiếu xuống cánh cổng lớn chạm khắc hoa văn mạ vàng, tấm kính của bốt bảo vệ sạch đến mức có thể phản chiếu rõ ràng bóng mây trên trời.

Đàm Nhược hạ cửa kính xe xuống, cô nhìn hai bên là những cây tùng la hán quý được cắt tỉa gọn gàng, vẫn không giấu nổi sự kinh ngạc trong lòng.

Ngôn Lễ nghèo như vậy, mà lại sống trong khu chung cư tốt như thế!

Trong lòng mang theo đầy thắc mắc, cô gọi điện cho Ngôn lễ: “Tôi đến cổng rồi.”

Giọng nói của người đàn ông đầu dây bên kia ấm áp và dễ nghe: “Chờ một chút, tôi xuống ngay.”

Đàm Nhược không kìm được sự tò mò, hỏi anh: “Anh ở tòa nào, nói số nhà cho tôi, tôi đến tham quan một chút.”

Đầu dây bên kia do dự một chút, dường như có điều khó nói.

Đàm Nhược nheo mắt: “Sao vậy, có bí mật gì bên trong à?”

Ngôn Lễ: “Có bạn cùng phòng thuê chung, em đi xem có ngại không.”

Thì ra là thuê chung.

Với tình hình tài chính của Ngôn Lễ, có lẽ anh chỉ thuê một phòng ngủ phụ nhỏ nhất.

Nhưng một khu chung cư cao cấp như vậy, anh lại có thể thuê chung với người khác? Chủ nhà tốt bụng quá.

Đàm Nhược không hứng thú với những căn phòng thuê chung có nhiều đàn ông nghèo: “Thôi, bên ngoài nắng lắm, tôi đợi anh trong xe, anh nhanh lên.”

“Được.”

Trong thư phòng, Giang Triệt cúp điện thoại, thấy em rể Khương Phái đang đứng trước giá sách, nhìn anh đầy ẩn ý.

Hôm nay Khương Phái đến văn phòng luật sư sắp xếp tài liệu vụ án, lúc về nhà anh ấy đi ngang qua đây. Vợ dặn anh ghé qua hỏi Giang Triệt có muốn về nhà ăn cơm không. Anh trai đã đi công tác ở Trường Hoàn một thời gian rồi, nhưng mọi người đều quá bận, ít khi cả nhà có thể ăn chung bữa cơm.

Nhưng bây giờ xem ra, anh vợ này của anh có chỗ để ăn chực rồi.

Hơn nữa, hình như còn là ăn bám.

Khương Phái tiện tay đặt cuốn sách đang cầm về lại giá sách, quay lại, anh ấy chống hai tay lên bàn làm việc, tỉ mỉ đánh giá Giang Triệt đối diện một lúc: “Căn nhà này không phải anh mua sao, từ khi nào đã thành nhà thuê chung rồi? Ai là bạn cùng phòng thuê chung của anh?”

Giang Triệt ngả lưng vào ghế, vẻ mặt thản nhiên: “Ai ở đây thì là người đó.”

Khương Phái chỉ vào mình: “Tôi?”

Giang Triệt không nói gì, nhưng trên mặt anh lại rõ ràng viết mấy chữ “Không phải cậu thì còn ai?”, “Chỉ có thể là cậu”.

Khương Phái cười nhạo một tiếng: “Thật sự không biết tại sao vợ tôi lại luôn có cái nhìn ngưỡng mộ về anh đến vậy. Mỗi lần nhắc đến anh là ánh mắt sùng bái, nào là ôn hòa nhã nhặn, khiêm tốn quân tử, mỹ đức như ngọc, tóm lại là tất cả những từ tốt đẹp đều dùng để ca ngợi anh, không ai được phép nói xấu anh. Tôi nên cho cô ấy xem, người anh ruột của cô ấy giả nghèo lừa gạt con gái nhà người ta thì nham hiểm đến mức nào.”

Giang Triệt từ từ nhấc mí mắt lên: “Tình anh em bọn tôi sâu đậm, cậu ly gián cũng vô ích thôi.”

Khương Phái lười tranh cãi với anh, kéo một cái ghế bên cạnh ra ngồi xuống, hỏi ra câu hỏi đã thắc mắc trong lòng từ lâu: “Cô gái gặp ở quán bar đêm đó là vị hôn thê của anh phải không?”

Hai người quen biết nhau nhiều năm, Khương Phái vẫn hiểu rõ Giang Triệt là người như thế nào.

Anh chưa từng có tin đồn tình ái nào, điều duy nhất có chính là một vị hôn thê ở tận Singawaya.

Giang Triệt cũng không giấu giếm, anh kể lại quá trình hai người ở bên nhau hai ngày qua.

Khương Phái mân mê cây bút máy trên bàn: “Vậy anh cho rằng cô ấy bỏ nhà đi là để không kết hôn với anh?”

Giang Triệt đính chính: “Không phải tôi cho rằng, mà là sự thật. Tôi tận tai nghe thấy cô ấy gọi điện cho gia đình, nói ai muốn cưới thì cưới, tóm lại cô ấy không cưới. Ngay sau đó, ông nội tôi nhận được điện thoại từ nhà họ Đàm, nói Đàm Nhược đi công tác ở Châu Âu với anh trai rồi, không có ở nhà, có lẽ chưa thể bàn chuyện hôn sự được.”

Khương Phái nghe anh kể lại, quả thực giống như đi trốn kết hôn.

Trong chốc lát, anh ấy cười hả hê: “Thật không ngờ, cũng có lúc anh bị người ta ghét bỏ, thà bỏ nhà đi còn hơn kết hôn với anh.”

Giang Triệt uống một ngụm trà trên bàn: “Cô ấy không muốn cưới vị hôn phu là người đứng đầu Giang thị, phản đối cuộc hôn nhân thương mại giữa nhà họ Đàm và Giang thị, chứ không phải ghét bỏ bản thân tôi. Bây giờ cô ấy nhất quyết muốn ở bên tôi, đó chính là bằng chứng tốt nhất.”

“Vậy thì sao?” Khương Phái phân tích những việc anh đang làm: “Anh định nhân cơ hội giả nghèo, trước tiên vun đắp tình cảm với cô ấy, đợi cô ấy yêu anh rồi anh mới thú nhận thân phận, đến lúc đó có lẽ cô ấy sẽ bằng lòng kết hôn với anh?”

Giang Triệt trầm ngâm một lát: “Nếu cuối cùng cô ấy chịu thay đổi suy nghĩ muốn kết hôn với tôi, thì đương nhiên đấy là điều tốt nhất.”

Khương Phái tặc lưỡi: “Thì ra anh muốn cưới đến vậy, xem ra rất thích người ta.”

Giang Triệt khẽ cười nhạt: “Cậu nghĩ nhiều rồi, hôn ước là do người lớn quyết định, tôi chỉ không muốn làm ông bà thất vọng thôi. Ngoài ra, hôn nhân giữa hai họ Đàm – Giang, trên thương trường đều tốt cho cả hai nhà. Tôi là một người làm kinh doanh, lại ở vị trí đứng đầu Giang thị, tất nhiên phải suy nghĩ cho sự phát triển ổn định và lâu dài của Giang thị.”

Thấy cậu ta nói nhiều như vậy mà vẫn không chịu thừa nhận là thích người ta, Khương Phái thờ ơ nhún vai, cũng không vạch trần cậu ta làm gì.

Khương Phái tự nhận mình rất hiểu Giang Triệt.

Nếu Giang Triệt thật sự không thích, ngay khi biết đối phương muốn hủy hôn, với lòng kiêu hãnh và tính cách của anh thì không thể nào lại có quá nhiều vướng mắc với đối phương.

Nhưng trên thực tế thì sao? Tối hôm ở quán bar, nghe nói đối phương mang theo nhiều tiền mặt, lo lắng cho sự an toàn của cô ấy nên đã ở bên uống rượu suốt đêm, cuối cùng còn đưa người ta về nhà.

Bây giờ còn kinh khủng hơn, vừa hạ mình đi ăn bám, vừa tốn tâm tư giả nghèo.

Nếu nói Giang Triệt giấu thân phận để vun đắp tình cảm với đối phương, từ đó đảm bảo hai nhà có thể kết thông gia suôn sẻ, trong lòng Khương Phái có chút không tin, trừ khi cậu ta rảnh rỗi quá mới làm thế.

Đang trò chuyện, Đàm Nhược gọi điện thoại đến, hỏi anh sao vẫn chưa xuống, còn bao lâu nữa, cô vẫn chưa ăn trưa, bụng đã đói rồi.

Giang Triệt nghe ra sự thiếu kiên nhẫn trong giọng điệu của cô, anh ôn hòa nói: “Sắp rồi.”

Anh cất điện thoại, Khương Phái phía đối diện cũng đứng dậy, vỗ vai anh: “Đi ăn bám bạn gái đi, tôi cũng về nhà đây.”

Đứng dậy đi đến cửa thư phòng, Khương Phái lại quay đầu nhìn anh một cái, “Hai người ở bên nhau nhanh chóng như vậy, rõ ràng là đối phương nhìn trúng cái mặt của anh thôi, cùng lắm chỉ là sự thích thú ở mức độ thấp nhất, còn xa mới đến mức yêu anh và bằng lòng kết hôn với anh. Anh đừng có ‘đánh cắp gà không được lại mất nắm gạo’. Người ta còn chưa thích anh nhiều, tự anh lại sa vào lưới tình, đến lúc đó bị người ta bỏ rơi, xem anh sẽ làm sao.”

Giang Triệt nhếch mép, dường như anh cảm thấy giả thuyết này thật vô lý: “Không có khả năng đó.”

Khương Phái thấy anh tự tin như vậy, không nhịn được tiếp tục dội gáo nước lạnh vào anh: “Tôi chờ ngày anh bị tổn thương tình cảm. Đến lúc đó tuyệt đối đừng tìm tôi mà khóc lúc, vì tôi nghe xong sẽ cười đấy.”

Giang Triệt: “…”

Giang Triệt kéo vali ra, chú Chu đích thân xuống xe đón lấy, mở cửa sau xe cho anh.

Khi anh cúi người ngồi vào, Đàm Nhược đang có vẻ mặt thiếu kiên nhẫn mân mê mái tóc dài thì buông xuống trước ngực, quay đầu trách anh: “Sao lâu thế?”

Giang Triệt: “Sắp chuyển đi rồi, cũng phải chào tạm biệt bạn cùng phòng chứ.”

Đàm Nhược nghĩ cũng đúng, cô không so đo nữa.

Cô để ý hôm nay Ngôn Lễ mặc một chiếc áo sơ mi trắng giản dị, kết hợp với quần dài đen, trông thanh lịch, sạch sẽ, không vướng chút bụi bẩn.

Đàm Nhược nhận ra nhãn hiệu áo quần anh đang mặc, bộ rẻ nhất cũng phải vài chục nghìn tệ.

Nhưng có lẽ anh chỉ có một bộ đồ tươm tất như vậy, mặc nhiều khiến quần áo hơi nhăn.

Đàm Nhược vốn rất cầu kỳ, dù chỉ một chút nếp nhăn trên quần áo, cô cũng tuyệt đối sẽ không mặc.

Nhưng đối với Ngôn Lễ, có lẽ đây đã là bộ đồ tốt nhất mà anh có thể có.

Quả nhiên anh rất nghèo.

Đàm Nhược thầm thở dài, cô nghĩ thầm lát nữa phải mua thêm vài bộ quần áo tươm tất cho Ngôn Lễ, giờ anh đã theo cô rồi, không thể tiếp tục sống cuộc đời chật vật khó khăn nữa.

“À đúng rồi.” Đàm Nhược chợt nhớ ra điều gì, hỏi anh, “Ngoài mấy công việc bán thời gian ra, công việc chính của anh là gì?”

Ngôn Lễ: “Hiện tại tôi đang làm đầu tư và mua bán sáp nhập.”

“Anh là nhà đầu tư? Nhà phân tích? Quản lý quỹ?”

“Đại khái đều có thể làm được.”

Ánh mắt Đàm Nhược hơi sáng lên: “Vậy anh giỏi thật đấy, cố gắng làm tốt nhé, sau này nhất định sẽ có tiền đồ.”

Ngôn Lễ gật đầu: “Sẽ như thế.”

“Làm nghề này chắc lương không thấp đâu nhỉ, sao anh lại nợ nần vậy?”

Ngôn Lễ: “Ba tôi bị bệnh nặng, tốn rất nhiều tiền.”

Anh nói một cách nhẹ nhàng, nhưng Đàm Nhược lại nảy sinh lòng thương xót, cô vội nói: “Ba anh bây giờ thế nào rồi? Nếu vẫn cần tiền, tôi có thể cho anh vay.”

“Không cần.” Ngôn Lễ nói, “Ông ấy đã qua đời rồi.”

Đàm Nhược trong lòng bỗng chốc dâng lên nỗi xót xa, vỗ vai anh: “Vậy anh hãy nén nỗi buồn, những đau khổ đó đã qua rồi, phải nhìn về phía trước, sau này sẽ tốt hơn thôi.”

Ngôn Lễ: “Ừm.”

Đàm Nhược vốn còn muốn nói chuyện kỹ với anh, ví dụ như nói rõ với anh rằng cô chỉ muốn yêu đương với anh, sau này sẽ không kết hôn với anh. Dù sao gia thế của hai nhà quá chênh lệch, thật sự không xứng đôi được, khuyên anh bây giờ và sau này cũng đừng có ý định đó.

Nhưng nhìn hoàn cảnh của anh đáng thương như vậy, những lời đã định nói đành tạm thời nuốt xuống, tìm dịp khác nói sau.

Xe đến trang viên Nhã Hoà, đỗ ở trong sân, trước khi Giang Triệt xuống xe nhìn đôi dép lê đính kim cương trên chân cô: “Chân thế nào rồi?”

Đàm Nhược: “Vừa nãy trước khi ra ngoài tìm anh đã xịt thuốc, đỡ hơn nhiều rồi.”

Vừa nói, cô vừa nhấc cái chân bị bong gân ra khỏi giày, gác lên đùi anh, bàn chân trắng trẻo khẽ lắc lư.

Giang Triệt theo bản năng nhìn về phía chú Chu đang ngồi ở ghế lái.

Chú Chu tự giác mở cửa xuống xe trước.

Trong khoang xe rộng rãi, thoải mái chỉ còn lại hai người, Giang Triệt mới cẩn thận nhìn kỹ chỗ sưng đỏ của cô lúc nãy, đã xẹp rồi, chỉ còn mắt cá chân hơi xanh.

Anh dặn cô: “Hai ngày nay đừng chạy lung tung nữa, dưỡng cho chân lành lại.”

Đàm Nhược chớp mắt: “Được thôi, vậy anh có ở nhà với tôi không?”

Ánh mắt cô chan chứa nhiệt tình, Giang Triệt hơi không quen, dời mắt đi: “Có, cuối tuần tôi không phải đi làm.”

Đàm Nhược mãn nguyện thu chân lại, hai người lần lượt xuống xe.

Thấy họ về, dì Vương cung kính nói: “Cô Đàm, bữa trưa đã chuẩn bị xong rồi, có muốn ăn luôn không?”

Vừa đúng lúc Đàm Nhược cũng đói bụng, cô gật đầu: “Vậy thì ăn đi.”

Khi dì Vương và chị Lý quay người vào bếp, họ nhìn người đàn ông bên cạnh Đàm Nhược bằng ánh mắt rất kỳ lạ.

Giang Triệt nhận ra vẻ mặt khác thường của hai người, anh còn chưa kịp nghĩ kỹ đã bị Đàm Nhược kéo đến phòng ăn.

Trong phòng ăn tràn ngập hoa tươi, không khí lãng mạn, hai người ngồi đối diện nhau.

Giang Triệt nhận lấy khăn từ chú Chu, trong lúc cô chậm rãi lau tay thì dì Vương và chị Lý đã bưng đồ ăn lên bàn xong.

Bữa trưa rất thịnh soạn, lượng thức ăn không hề ít.

Anh ngẩng đầu nhìn Đàm Nhược đối diện: “Làm nhiều thế này, có ăn hết không?”

Đàm Nhược ân cần nói: “Tất cả những món này đều là tôi đặc biệt dặn làm cho anh đó. Ngày nào anh cũng làm nhiều việc như vậy, không tẩm bổ sức khỏe sao được. Sau này sống ở đây, một ngày ba bữa đều phải bổ dưỡng mới được.”

Vừa nói, cô vừa chủ động gắp thức ăn cho anh: “Anh thử món này trước đi, pín bò hầm cật gà.”

Giang Triệt nhìn món ăn được gắp vào đĩa của mình, rồi nghe cô đọc tên món ăn, anh nhất thời không nói nên lời.

“Sao vậy, không thích món này à?” Đàm Nhược lại gắp một món khác, “Vậy thử món này đi, đây là óc chó hầm cật heo.”

Giang Triệt vẫn không động đũa, thậm chí còn muốn bật cười: “Đây là bữa tiệc bổ dưỡng mà em chuẩn bị cho tôi sao?”

“Không bổ sao? Tôi nói Phạm Gia Âm lập thực đơn cho tôi, chị ấy bảo anh ăn những món này tốt lắm đó.”

Vừa nói, cô lại giới thiệu các món khác cho anh: “Cái này là cật dê nướng, còn canh này gọi là canh ba ba già hầm dương vật nai.”

Giang Triệt cuối cùng cũng hiểu được vẻ mặt kỳ lạ của dì Vương và chị Lý lúc nãy nhìn anh.

Chắc họ xem anh như là đồ chơi của phú bà, dựa vào nhan sắc và nửa thân dưới để được cưng chiều trên giường, dù sao anh cũng ăn toàn mấy món đại bổ, “ăn gì bổ nấy”.


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

7 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

    • Chết cười . Chị cho anh ăn thế này xong thì liệu chị có chịu đc hậu quả ko

  1. đọc khúc cuối không nhịn nổi cười. Cơ mà nghĩ đến tương lai anh bị đá lại thấy thương ghê. Cảm ơn cỏ

    • thật =))) lúc đó người ta đã si tình lắm rồi tự dưng bị ẻm đá 😂😂

  2. Sao mà luật sư Khương aka em rể đoán đúng tương lai Ngôn Lễ quá đi 😂😂