Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy chương 36

NỤ HÔN RUNG ĐỘNG NỒNG CHÁY

CHƯƠNG 36: Chúng ta qua nhà cậu ấy ngồi chơi một lát.

Biên tập: Đậu @CỏHoaLá

Nhìn vào cuộc gọi đã bị cúp, Đàm Nhược nhìn sang Giang Triệt: “Anh Cả muốn em dẫn theo anh đi ăn tối, anh ấy mời.”

Giang Triệt khẽ “ừ” một tiếng: “Anh nghe thấy rồi.”

Trong văn phòng yên tĩnh, cộng thêm khoảng cách gần nên anh nghe rõ ràng lời của Đàm Sưởng.

Đàm Nhược cất điện thoại, ngẩng đầu nhìn anh: “Hình như anh trai em đang cố gắng vun vén cho hai chúng ta. Cứ đà này, một thời gian nữa chúng ta sẽ nói rằng anh đã theo đuổi được em rồi, chúng ta đang yêu nhau, đồng ý tổ chức hôn lễ sớm. Anh thấy sao?”

Giang Triệt vòng tay qua eo cô: “Em nói vậy, có phải đang ngụ ý rằng anh cần phải theo đuổi em không?”

“Không phải mà. Anh chỉ cần trước mặt anh trai em thể hiện rằng anh có ý với em, đang theo đuổi em là được.” Nói đến đây, Đàm Nhược suy nghĩ một chút, rồi đột nhiên bĩu môi: “Rõ ràng là anh thích em trước, nhưng hồi trước ở Trường Hoàn lại là em theo đuổi anh trước. Em còn mua quần áo cho anh, dùng máy bay không người lái bắn pháo hoa để tỏ tình, còn anh thì chẳng làm gì cho em cả. Như này quá bất công.”

Cô cụp hàng mi dài như lông quạ xuống, ngón tay nhẹ nhàng quấn lấy một lọn tóc dài của mình, có chút e thẹn hỏi: “Anh có cảm thấy đúng là anh cần phải theo đuổi em một chút không?”

Giang Triệt bật cười: “Ừ, anh sẽ theo đuổi.”

Cánh tay anh siết chặt hơn, kéo cô vào lòng, thì thầm bên tai cô: “Vậy em muốn anh theo đuổi bao lâu?”

Đàm Nhược sững lại một chút rồi lườm anh: “Chuyện này làm gì có hạn định? Lúc em theo đuổi anh, anh cũng đâu có nói bao lâu thì em sẽ theo đuổi thành công đâu.”

“Lúc đó anh đâu để em theo đuổi lâu, chưa đến hai ngày là anh đã đồng ý làm bạn trai em rồi.”

Đàm Nhược nghĩ kỹ lại, lúc đó anh “cắn câu” cũng khá nhanh.

Cô vẫn luôn tưởng nhờ Phạm Gia Âm bày mưu tính kế nên cô mới dễ dàng “câu” được một người đẹp trai như vậy.

Bây giờ Đàm Nhược mới chợt nhận ra, vốn dĩ anh đã thích cô rồi.

Trầm ngâm một lát, cô nói: “Không cần biết. Tóm lại anh cứ theo đuổi đi, thời gian dài hay ngắn tùy thuộc vào tâm trạng của em.”

“Vậy à…” Giang Triệt giả vờ suy nghĩ một chút rồi cúi đầu thương lượng với cô: “Anh chưa từng theo đuổi con gái, không có kinh nghiệm. Trong quá trình theo đuổi, em có thể dạy anh được không?”

Đàm Nhược lườm anh một cái: “Làm gì có chuyện như vậy. Anh tự lên mạng mà học.”

Anh Cả vẫn đang đợi, hai người không thể chần chừ mãi.

Đàm Nhược đẩy anh ra, đi đến ghế sofa ở khu vực nghỉ ngơi để cất máy tính xách tay vào túi.

Giang Triệt thuận tay nhận lấy.

Ra khỏi văn phòng tổng giám đốc, họ đi thẳng đến gara ngầm bằng thang máy.

Đàm Nhược và Giang Triệt lần lượt ngồi vào ghế sau, đi đến nhà hàng mà Đàm Sưởng đã nói.

Trên đường đi, tay cô bị anh nắm chặt, đùa nghịch.

Cô rút tay ra mấy lần nhưng Giang Triệt không chịu buông.

Đàm Nhược lườm anh một cái: “Chưa thấy ai như anh. Mới theo đuổi đã đòi sờ soạng em. Anh quên rồi à, bây giờ anh là người theo đuổi, không phải bạn trai em.”

Giang Triệt nghiêng đầu: “Anh chưa từng theo đuổi ai nên đành học theo cách em theo đuổi anh lúc đó. Lúc đó chẳng phải em cũng theo đuổi như vậy sao?”

Đàm Nhược mở to mắt: “Em nào có như vậy?”

“Sao lại không? Em cố tình giả vờ say rượu rồi dựa vào lòng anh. Lần đầu gặp mặt đã bắt anh đưa về nhà, còn nói say rồi đi không nổi, bắt anh bế em.”

“…”

Giang Triệt thấy vành tai cô ửng đỏ, anh cong môi, tựa lưng vào ghế: “Bây giờ có muốn anh bế không? Nếu muốn, anh có thể cho em ngồi lên đùi anh.”

Đàm Nhược liếc nhìn đôi chân dài không có chỗ để của anh rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Không cho anh cơ hội sờ mó em đâu.”

Cô không tin nếu cô thật sự ngồi lên đó, anh sẽ không động tay động chân.

Địa điểm ăn tối mà Đàm Sưởng chọn là một nhà hàng cao cấp ở trung tâm thành phố.

Khi xuống xe đi vào phòng riêng, Đàm Nhược và Giang Triệt vẫn đi sát bên nhau.

Vào phòng, vừa nhìn thấy Đàm Sưởng ngồi ở vị trí chủ tọa, Đàm Nhược đã tự giác bước sang hai bước, kéo giãn khoảng cách với Giang Triệt, giả vờ như không quen.

“Anh Cả, anh đến lúc nào vậy?” Đàm Nhược cười đi tới, ngồi xuống bên cạnh Đàm Sưởng.

Đàm Sưởng nói: “Sớm hơn hai người mười phút.”

Khi hai anh em đang nói chuyện, Giang Triệt ngồi xuống ngay cạnh Đàm Nhược.

Đàm Nhược giật mình, sợ anh cả nhìn ra manh mối, cô càng cố ý nghiêng người về phía Đàm Sưởng để tránh giấu đầu lòi đuôi, cố gắng tránh xa anh.

Đàm Sưởng nhìn thấy cảnh này, trong lòng thầm cảm thán mình hẹn em gái và Giang Triệt đi ăn tối hôm nay quả là sáng suốt.

Nếu không có anh vun vén, với cái kiểu né tránh Giang Triệt tám thước thế này của em gái, biết bao giờ hai người họ mới có tiến triển mới đây?

Có lẽ em gái vẫn chưa quên hẳn gã bạn trai ở Trường Hoàn.

Đàm Sưởng không thể hiểu nổi, rốt cuộc là một người đàn ông dẻo mồm dẻo miệng, giỏi dùng thủ đoạn đến mức nào mới khiến công chúa nhỏ luôn cao ngạo của nhà họ lại mê mệt như vậy. Đến nỗi Giang Triệt có ngoại hình bảnh tỏn như thế này mà con bé cũng không vừa mắt.

Đàm Sưởng cảm thấy bản thân mình quá quan trọng. Nếu không có anh ấy, hôn ước của hai người này sớm muộn gì cũng tan vỡ.

Nghĩ vậy, anh dốc hết tinh thần, nỗ lực tạo thêm cơ hội cho hai người.

Khi ăn, Đàm Sưởng nói tốt về Giang Triệt trước mặt Đàm Nhược.

Anh ấy quay sang Đàm Nhược nói: “Để em có thể làm tốt dự án này, A Triệt vừa bỏ tiền vừa bỏ sức, còn nhiệt tình hơn cả anh trai ruột là anh nữa. A Triệt giúp em hết mình như vậy, em phải biết điều một chút, ghi nhớ cái tốt của người ta, cũng phải đối xử tốt với người ta hơn chút đấy.”

Đàm Nhược vừa ăn một miếng rau, nghe vậy, theo bản năng nhìn sang Giang Triệt bên cạnh.

Ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông vừa hay nhìn sang, lông mày anh hơi nhướng lên, như đang tò mò phản ứng của cô.

Đàm Nhược dời mắt đi. Cô cảm thấy trước mặt anh Cả, cô vẫn phải giữ thái độ không vừa mắt Giang Triệt như trước, từ từ thay đổi thái độ từng bước, như vậy anh Cả mới không nghi ngờ.

Thế là cô kiêu ngạo ngẩng cằm: “Anh ấy là thương nhân mà, chịu đầu tư cho em chắc chắn là cảm thấy dự án của em có lời. Sau này làm tốt thì mọi người cùng nhau kiếm tiền. Chỉ là hợp tác đôi bên cùng có lợi thôi, em nghĩ không tồn tại chuyện ai giúp ai đâu. Tập đoàn Đàm thị còn cung cấp mạng lưới vận tải hàng hải hoàn chỉnh cho hệ thống chuỗi cung ứng y tế của anh ấy nữa mà.”

Nói xong, cô nhìn Giang Triệt: “Anh nói đúng không, sếp Giang?”

Giang Triệt khẽ cười: “Cô Đàm nói đúng. Đôi bên cùng có lợi.”

Đàm Sưởng bất lực nhìn em gái mình.

Giang thị là tập đoàn hàng đầu trong ngành dược phẩm sinh học, có hệ thống chuỗi cung ứng y tế đặc biệt riêng. Người ta vốn dĩ không cần phải hợp tác với cô làm dự án thời trang cao cấp.

Những ý tưởng khởi nghiệp của cô chẳng liên quan gì đến công việc kinh doanh của gia đình Giang thị.

Nếu thật sự đứng trên góc độ của một nhà đầu tư, Giang Triệt sẽ không dễ dàng đầu tư cho cô đâu.

Cậu ấy làm vậy, rõ ràng là thích Đàm Nhược, lại có liên quan đến hôn ước nên mới muốn giúp cô thực hiện ước mơ.

Nghe nói nhiều năm nay Giang Triệt chỉ tập trung vào sự nghiệp, bên cạnh không có người phụ nữ nào.

Chắc là cậu ấy không biết làm thế nào để dỗ con gái vui nên mới dẫn đến chuyện làm việc cùng em gái bấy lâu nay mà vẫn không có tiến triển gì.

Đàm Sưởng thầm thở dài. Trong lòng em gái có người khác. Cách theo đuổi của Giang Triệt mập mờ như thế này, em gái anh hoàn toàn không nhận ra.

Nhưng nghĩ đến việc em rể tương lai này khá hợp mắt, anh quyết định cho Giang Triệt vài gợi ý.

Ăn được nửa bữa, Đàm Sưởng cầm ly rượu đứng dậy đổi chỗ, ngồi xuống bên cạnh Giang Triệt, nói muốn uống chút rượu với anh.

Đối mặt với yêu cầu của anh vợ, thái độ của Giang Triệt tất nhiên là cung kính.

Anh ấy nói uống, Giang Triệt sẽ uống cùng.

Đàm Nhược đã ăn no rồi, hai người này vẫn cứ uống, vừa uống vừa nói chuyện công việc, như thể không có ý định dừng lại.

Ngồi lâu quá, Đàm Nhược đành đứng dậy, lấy cớ đi vệ sinh để ra ngoài hít thở.

Tận dụng khoảng thời gian em gái đi vắng, Đàm Sưởng cuối cùng cũng nói chuyện với Giang Triệt: “Tôi nhìn ra cậu thích Nhược Nhược.”

Sắc mặt Giang Triệt hơi khựng lại, anh thong thả uống hết ly rượu trong tay, không phủ nhận: “Đúng vậy, tôi thích cô ấy.”

Đối với câu trả lời này, Đàm Sưởng không hề ngạc nhiên: “Từ nhỏ cậu đã đối xử khác biệt với con bé. Cái tính cách bướng bỉnh, thích ra lệnh cho người khác của nó cũng chỉ có cậu chịu được thôi.”

Giang Triệt im lặng.

Đàm Sưởng coi đó là sự đồng ý, tiếp tục cụng ly với anh: “Đã thích thì hãy theo đuổi cho đàng hoàng. Nhược Nhược từ nhỏ đã đính hôn với cậu, hai người lại xa nhau nhiều năm, nó chưa từng yêu đương. Nói thật, con bé lớn đến chừng này, chưa từng được một người đàn ông nào chính thức theo đuổi. Con gái mà, ai cũng thích lãng mạn, thích được người khác trân trọng, nâng niu. Cậu hãy dành chút tâm tư khiến con bé vui vẻ, lâu dần, nó nhất định sẽ hài lòng về cậu.”

Giang Triệt gật đầu: “Ừm, tôi biết rồi.”

Anh giơ ly rượu lên cụng với Đàm Sưởng, cảm ơn anh ấy.

Thấy cậu ấy hiểu chuyện, Đàm Sưởng rất vui.

Nói với em gái cái gì cũng vô ích, may mà Giang Triệt vẫn tích cực.

Anh nói với Giang Triệt: “Cậu cứ yên tâm theo đuổi nó. Có gì cần tôi giúp, nể tình chúng ta quen biết từ nhỏ thì tôi nhất định sẽ giúp.”

“Tất nhiên, nói đi cũng phải nói lại.” Đàm Sưởng nhìn Giang Triệt, cảnh cáo: “Nhược Nhược là em gái tôi. Dù tôi ủng hộ hai người yêu nhau nhưng cậu cũng không được để nó chịu một chút ấm ức nào. Nếu cậu bắt nạt nó, tôi nhất định sẽ tìm cậu tính sổ.”

Giang Triệt: “Sẽ không.”

Đàm Sưởng cũng cảm thấy cậu ấy sẽ không như thế.

Khi còn nhỏ, Giang Triệt đều bị Đàm Nhược bắt nạt.

Em gái anh không phải là người dễ chịu ấm ức.

Đàm Nhược ra ngoài hít thở không khí trong lành. Cô nghĩ anh trai và Giang Triệt chắc đã uống gần đủ rồi nên quay trở lại phòng riêng.

Cửa mở ra, mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi.

Chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà lắc lư trước mắt cô. Đàm Nhược nheo mắt, nhìn thấy hai người đã chuyển từ bàn ăn ra ghế sofa phía sau.

Đàm Sưởng khoác tay lên vai Giang Triệt, gần như treo lủng lẳng trên người anh. Rõ ràng là đã say mèm, miệng vẫn lẩm bẩm: “Từ nhỏ Nhược Nhược đã được cả nhà tôi cưng chiều, là bảo bối của gia đình. Tôi ủng hộ cậu như vậy, cậu nhất định phải đối xử tốt với nó. Nếu có một ngày cậu phát hiện nó làm điều gì sai thì cũng đừng chấp nhặt, hãy nhường nhịn nó một chút, nhất định phải hứa với tôi…”

Giang Triệt quay đầu nhìn Đàm Nhược vừa bước vào.

Đàm Nhược dừng lại cách đó không xa, mím môi.

Cô biết anh Cả đang nói về chuyện cô từng có bạn trai ở Trường Hoàn. Anh Cả sợ sau này Giang Triệt biết chuyện sẽ cãi nhau với cô, dù sao lúc đó hôn ước vẫn còn.

Đàm Nhược đi tới, hỏi Giang Triệt: “Sao anh trai em lại say rồi?”

Giang Triệt: “Anh uống bằng anh ấy, không ngờ tửu lượng anh ấy lại kém như vậy.”

Tửu lượng của Đàm Sưởng quả thực không tốt.

Công việc kinh doanh của nhà họ Đàm có ba mẹ lo, Đàm Sưởng chỉ phụ trách một phần. Anh ấy không cần phải tham dự các buổi tiệc rượu như Giang Triệt.

Giang Triệt thì khác, anh tự mình gây dựng sự nghiệp.

Một mình chống đỡ cả một tập đoàn.

Cũng không còn sớm nữa, Đàm Nhược nói với Giang Triệt: “Anh giúp em dìu anh Cả ra xe, đưa anh ấy về nhà trước.”

Giang Triệt gật đầu, định dìu Đàm Sưởng dậy thì Đàm Sưởng tỉnh táo hơn một chút, nói với em gái: “Anh không say, anh còn uống được.”

Đàm Nhược đỡ bên kia của anh ấy, cùng Giang Triệt dìu anh ấy đứng dậy: “Đừng uống nữa, chúng ta về nhà.”

Hai người cùng dìu Đàm Sưởng ra xe. Trước khi lên xe, Đàm Nhược nhìn Giang Triệt vẫn còn đứng bên cạnh: “Anh Cả say rồi, bọn em về trước đây, anh cũng về nghỉ ngơi sớm đi.”

Giang Triệt có chút không nỡ.

Lúc ăn tối, Đàm Sưởng cứ kéo anh nói chuyện, anh chẳng có thời gian ở bên cạnh Đàm Nhược.

Nhưng Đàm Sưởng đã say đến mức này, hai người cũng không thể tiếp tục âu yếm nhau được.

Giang Triệt nắm lấy tay cô siết nhẹ, vừa định nói gì đó thì Đàm Sưởng đột nhiên thò đầu ra khỏi xe.

Đàm Nhược giật mình rút tay ra khỏi lòng bàn tay Giang Triệt, hoảng hồn nhìn qua: “Anh, anh làm gì vậy?”

Đàm Sưởng hỏi Giang Triệt: “Tôi chợt nhớ ra, nhà cậu có phải ở gần đây không?”

Để tiện đến tập đoàn, Giang Triệt có một căn biệt thự ở trung tâm thành phố, chỉ cuối tuần mới về nhà cũ với ông bà nội.

Căn biệt thự đó bình thường chỉ có một mình Giang Triệt ở.

Anh nói: “Đúng vậy.”

Đàm Sưởng chống tay lên cửa xe: “Căn biệt thự đó gần chỗ làm, tôi nghĩ sau này cậu và Nhược Nhược kết hôn, chỗ đó thích hợp làm nhà tân hôn đấy.”

Anh ấy nhìn sang Đàm Nhược: “Thời gian còn sớm, chúng ta qua đó xem thử. Nếu em không ưng phong cách trang trí thì còn có thể nhanh chóng bảo A Triệt sửa lại.”

Đàm Nhược bị anh Cả làm cho ngây người hai giây, có chút không thể tin nổi: “Bây giờ á? Anh say đến mức này rồi, còn đòi đến nhà anh ấy?”

Đàm Sưởng ngồi thẳng người dậy: “Ai nói anh say? Tửu lượng anh mày đâu có kém như vậy?”

Anh ấy thúc giục em gái: “Em mau lên xe, chúng ta qua nhà cậu ấy ngồi chơi một lát.”


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *