Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy chương 46

NỤ HÔN RUNG ĐỘNG NỒNG CHÁY

CHƯƠNG 46: Cứ như vậy mà bị vợ bỏ rơi rồi.

Biên tập: Đậu @CỏHoaLá

Vì bận chuẩn bị cho công ty mới, mấy ngày gần đây Đàm Nhược bận tối mặt tối mày, mãi đến cuối tuần cô mới có thời gian nghỉ ngơi một chút.

Ánh nắng ngày thứ Bảy chiếu vào phòng ngủ qua khe hở của rèm cửa, tạo thành một vệt sáng trên giường.

Đàm Nhược lười biếng trở mình trên giường. Ý thức cô từ từ thoát ra khỏi giấc ngủ sâu. Cô theo thói quen đưa tay sang ôm người đàn ông bên cạnh nhưng lại ôm hụt. Đầu ngón tay cô chỉ chạm vào tấm ga trải giường lạnh lẽo và chiếc gối trống rỗng.

“Chồng ơi?” Cô mơ màng gọi một tiếng. Giọng nói vẫn còn vương cơn ngái ngủ, kèm theo chút âm mũi nũng nịu.

Trong căn phòng tĩnh lặng không có ai đáp lại. Trong phòng tắm cũng không có tiếng động nào. Chỉ có kim giây của đồng hồ treo tường đang đều đặn di chuyển, phát ra tiếng “tích tắc” rất nhỏ.

Kim đồng hồ chỉ đúng tám giờ sáng.

Đàm Nhược vươn vai. Cô nghĩ thói quen sinh hoạt của mình bây giờ thật sự ngày càng đều đặn. Cuối tuần mà cũng có thể dậy sớm như vậy.

Nếu là trước đây, cô có thể ngủ một giấc đến chiều.

Giang Triệt có thói quen tập thể dục vào buổi sáng sớm. Chắc chắn anh đã dậy từ sớm rồi.

Tối qua Đàm Nhược thức khuya để tăng ca. Sau đó cô lăn ra ngủ thiếp đi. Một đêm chìm trong giấc ngủ, cô thậm chí còn không biết anh dậy từ lúc nào.

Đàm Nhược từ từ chống người ngồi dậy. Tay trái cô chống trên đầu giường. Áo ngủ rộng thùng thình treo trên người. Tóc thì rối tung thành một mớ.

Đúng lúc cô chuẩn bị xuống giường, cửa phòng đột nhiên bị ai đó nhẹ nhàng đẩy từ bên ngoài vào.

“Tỉnh rồi à?” Giọng nói của người đàn ông ấm áp, trầm thấp, lại mang theo một sức hút đặc biệt. Nghe rất êm tai.

Đàm Nhược nhìn theo hướng giọng nói. Cô thấy Giang Triệt đẩy cửa bước vào, mặc một bộ đồ ngủ màu xám đậm rộng rãi. Tóc ngắn vừa gội vẫn còn hơi ẩm. Một giọt nước trượt xuống cổ anh rồi chìm vào trong cổ áo.

Trên khuôn mặt anh vẫn còn ửng đỏ sau khi tập thể dục. Tóc mai trước trán hơi ướt. Cả người anh toát lên vẻ đẹp trai và sảng khoái.

Đàm Nhược nhìn anh rồi lại nhìn đồng hồ treo tường.

Theo thói quen bình thường của Giang Triệt, trước 7 giờ 30 phút anh sẽ tập thể dục xong. Hôm nay anh lại tập đến tám giờ. Muộn hơn nửa tiếng.

“Hôm nay anh cũng dậy muộn à?” Cả người cô vẫn còn hơi mơ màng, giọng nói mang theo cảm giác khàn khàn vừa ngủ dậy.

“Không.” Giang Triệt nhướng mày nhìn cô một cái: “Hôm nay anh tập thể dục thêm nửa tiếng.”

Đàm Nhược chậm chạp im lặng một lúc. Cô ngáp một cái đầy mệt mỏi rồi tùy tiện trả lời: “Sao anh tràn đầy năng lượng thế?”

“Kỳ kinh nguyệt của ai đó mãi không kết thúc. Năng lượng của anh chỉ có thể dùng để tập thể dục thôi.”

Đàm Nhược vừa ngáp xong, trong mắt vẫn còn vương đầy hơi nước long lanh. Nghe thấy câu này, cô vô thức mở mắt, đối diện với ánh mắt sâu thẳm và nóng bỏng như chim ưng của người đàn ông.

Má Đàm Nhược hơi nóng lên. Cô vô thức né tránh ánh mắt anh, lẩm bẩm nhỏ giọng: “Cái này cũng không thể trách em được.”

Giang Triệt đưa tay khóa cửa lại, chậm rãi đi đến bên mép giường, vén chăn lên chui vào.

Đàm Nhược theo bản năng né tránh sang một bên: “Anh lên đây làm gì?”

“Còn sớm mà. Anh nằm với em thêm một lúc nữa.”

Anh quen thuộc mà ôm cô vào lòng. Khi nói, hơi ấm từ anh lướt qua vành tai cô. Đàm Nhược rụt người lại né tránh, nhỏ giọng nói: “Ai cần anh nằm cùng. Em định dậy rồi.”

Nói xong cô định đứng dậy, nhưng lại bị anh giữ chặt trong lòng.

Đàm Nhược giãy giụa vài cái không thoát ra được, đành mặc kệ cho anh ôm. Miệng cô khẽ lẩm bẩm: “Lại giở thói lưu manh. Lát nữa mà có phản ứng thì em không giúp đâu.”

Giang Triệt cười khẽ: “Vậy thì cứ nợ tiếp. Sẽ có lúc em phải trả lại thôi.”

Đàm Nhược: “…”

Trên người anh có mùi hương tươi mát của sữa tắm, mùi trầm hương ấm áp pha lẫn một chút mùi bạc hà mát lạnh của nước sau khi cạo râu, mát lạnh đến sảng khoái.

Đàm Nhược gối đầu lên cánh tay anh, nhắm mắt lại, vô thức hít một hơi thật sâu. Ngón trỏ cô nghịch ngợm chọc vào yết hầu anh: “Khi nào gia đình em gái anh đến?”

Giang Triệt: “Đang trên máy bay rồi. Lát nữa anh sẽ đi đón họ.”

Đàm Nhược nghe vậy, vội đẩy anh một cái: “Vậy sao anh không thay quần áo mà còn ôm em nằm trên giường?”

“Không vội. Vẫn có thể ôm thêm một lúc nữa. Anh biết rõ mà.”

Đàm Nhược vừa buồn cười vừa bất lực. Cô đứng dậy, cắn nhẹ vào cằm anh một cái: “Sao anh lại dính người thế?”

Giang Triệt lật người đè lên cô: “Anh vẫn luôn dính người như vậy. Hôm nay em mới biết à?”

Anh nói rồi cúi đầu định hôn cô.

Đàm Nhược vội vàng nghiêng đầu né tránh, đưa tay chặn lại đôi môi đang tiến đến của anh: “Đừng. Em chưa đánh răng.”

“Anh đánh rồi. Anh không chê em đâu.”

“Cũng không được. Em không chấp nhận được.”

Thấy anh lại kề sát, Đàm Nhược tiếp tục dùng tay chặn môi anh, không cho anh hôn.

Giang Triệt cười khẽ. Anh nắm lấy ngón tay đang quấy rối của cô, khẽ ngậm vào miệng, cắn nhẹ.

Đàm Nhược bị anh cắn, khẽ “ưm” một tiếng. Cảm giác kỳ lạ từ đầu ngón tay khiến toàn thân cô run lên, như có dòng điện nhỏ chạy dọc mạch máu, vọt lên trái tim.

Cô đỏ mặt, nhanh chóng rụt tay lại: “Anh không dậy thì cứ nằm đấy. Em dậy đây.”

Hôm nay là lần đầu tiên cô chính thức gặp em gái của Giang Triệt. Cô phải trang điểm thật kỹ và thay quần áo, cần mất rất nhiều thời gian.

Sau khi cố gắng đẩy Giang Triệt dính người ra, Đàm Nhược đi dép lê vào phòng tắm.

Lúc cô tắm xong và sấy khô tóc bước ra, trên giường đã không còn bóng dáng người đàn ông nữa.

Chắc là anh đã đi ra sân bay đón gia đình Ngôn Duyệt rồi.

Ước chừng thời gian đi và về từ đây đến sân bay, Đàm Nhược tranh thủ thay quần áo và trang điểm.

Đàm Nhược ăn diện trang nhã, bước xuống lầu còn dì Ngô đang bận rộn trong bếp.

Thấy cô đi xuống, dì Ngô hiền hòa chào hỏi: “Cô chủ dậy rồi ạ. Cô vẫn chưa ăn sáng. Cậu chủ dặn tôi để lại cháo tổ yến táo đỏ cho cô. Cô ăn một chút nhé?”

Sau khi công việc đi vào quỹ đạo, Đàm Nhược đã quen với việc ăn sáng.

Vừa nãy khi trang điểm đã thấy đói. Nghe vậy, cô mỉm cười gật đầu: “Cảm ơn dì Ngô.”

Dì Ngô bưng bữa sáng ra bàn ăn. Ngoài cháo còn có bánh cuốn hấp tôm truffle và một đĩa bánh bao cua nhỏ.

Khi ngồi xuống ăn sáng, Đàm Nhược nói: “Hôm nay Ngôn Duyệt đưa gia đình về. Buổi trưa chúng ta ăn ở nhà nhé, như thế sẽ thoải mái hơn. Dì Ngô, dì biết khẩu vị của Ngôn Duyệt chứ?”

Dì Ngô cười đáp: “Biết. Trước đây cô Ngôn Duyệt đến An Cầm công tác đều ở lại đây hai ngày. Cô ấy thích gì, không thích gì, tôi đều biết.”

“Vậy thì tốt rồi. Làm phiền dì nấu thêm những món cô ấy thích ăn. Có gì cần tôi giúp, dì cứ nói.”

“Cô chủ khách sáo rồi. Đây là việc tôi nên làm.”

Trong khi  dì Ngô vào bếp bận rộn, Đàm Nhược ngồi một mình ở bàn ăn để ăn sáng.

Vừa mới đặt bát đũa xuống, lau miệng, bên ngoài loáng thoáng có tiếng động.

Cô nghi ngờ đứng dậy đi ra phòng khách thì vừa hay nhìn thấy một cậu bé nhỏ nhắn, đi lảo đảo từ ngoài vào.

Cậu bé mặc một chiếc áo len màu caramel, kết hợp với quần yếm công sở, đi bốt da nhỏ. Trên đầu đội một chiếc mũ phi công len màu đen, vành mũ kéo thấp xuống, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn, lanh lợi. Nhìn như một quý ông nhỏ cực ngầu.

Cậu bé rất xinh xắn, khuôn mặt trắng hồng với má bầu bĩnh. Giữa hàng lông mày và đôi mắt mơ hồ thấy bóng dáng của Giang Triệt.

Rõ ràng đây là cháu trai của Giang Triệt rồi.

Thấy cậu bé ngẩng mặt lên nhìn mình một cách háo hức, Đàm Nhược cười, ngồi xổm xuống trước mặt cậu. Cô đưa tay ra: “Chào con, Tiểu Dĩ Tắc.”

Mặt cậu bé đỏ lên. Nhóc đưa bàn tay nhỏ bé chạm vào đầu ngón tay Đàm Nhược rồi lại rụt về.

Lúc này, cửa phòng khách mở ra.

Một người phụ nữ xinh đẹp mặc bộ váy liền, khoác thêm chiếc áo khoác dạ màu be bước từ bên ngoài vào.

Đàm Nhược đã từng xem video và ảnh của Dương Thư trên mạng. Chỉ một cái liếc mắt là cô đã nhận ra.

Ngôn Duyệt em gái Giang Triệt quả nhiên chính là nhiếp ảnh gia Dương Thư nổi tiếng trong giới thời trang.

Đàm Nhược đứng dậy định chào thì đứa nhỏ trước mặt đã quay lại chạy đến bên Dương Thư, kéo vạt áo cô ấy: “Mẹ ơi!”

Cậu bé lại lén liếc nhìn Đàm Nhược, nhỏ giọng kêu lên: “Tiên tiên!”

Thấy Giang Triệt và Khương Phái bước vào, cậu bé lại phấn khích hét lên: “Ba ơi, cậu ơi, tiên tiên!”

Dương Thư cười, cúi người bế con trai lên: “Dĩ Tắc nhìn thấy cô tiên xinh đẹp đúng không?”

Cô ấy giải thích với Đàm Nhược: “Chị dâu, đây là Dĩ Tắc. Thằng bé chưa đầy hai tuổi, chỉ nói được những từ lặp lại. Tiên tiên là chỉ tiên nữ xinh đẹp.”

Đàm Nhược tự nhận da mặt mình rất dày, nhưng lại bị một đứa trẻ khen đến nỗi thấy hơi ngượng ngùng một chút.

Cô dùng đầu ngón tay chọc vào má Dĩ Tắc: “Con cũng rất đẹp trai!”

Mọi người di chuyển vào phòng khách. Tiểu Dĩ Tắc hơi lạ người. Cậu bé cứ được Dương Thư ôm trong lòng, nhưng đôi mắt tò mò vẫn thỉnh thoảng nhìn về phía Đàm Nhược.

Phát hiện Đàm Nhược nhìn mình, cậu lại xấu hổ trốn vào lòng Dương Thư.

Dương Thư cười, giới thiệu với bé: “Dĩ Tắc, đây là mợ của con đấy. Mau gọi mợ đi con.”

Tiểu Dĩ Tắc mở to mắt, dường như đang cố gắng hiểu cái tên mới này. Nhưng cậu bé vẫn chưa phát âm được từ có hai chữ. Sau khi lẩm bẩm gọi mấy tiếng “cậu cậu”, nhóc con đột nhiên thêm chữ “mẹ” vào. Mọi người đều bật cười.

(*)
Từ mợ 舅妈 ghép bởi từ cậu 舅 và mẹ 妈.

Mỗi khi mọi người cười, cậu bé lại đỏ mặt chui vào lòng Dương Thư.

Đàm Nhược nghiêng đầu nhìn Giang Triệt bên cạnh: “Cháu giống cậu quả là có lý. Mặt Dĩ Tắc mỏng thế này, có phải cũng di truyền từ anh không?”

Giang Triệt cúi đầu nhìn cô: “Anh mặt mỏng khi nào?”

“Sao lại không?” Đàm Nhược ngay lập tức nghĩ đến ngày đăng ký kết hôn. Khi cô bảo anh gọi một tiếng “bà xã”, tự dưng anh lại đỏ mặt.

Tuy nhiên, trước mặt em gái và em rể của anh, Đàm Nhược không vạch trần khuyết điểm của chồng: “Dù sao thì có lúc anh cũng rất dễ đỏ mặt.”

Đàm Nhược nhớ lại hồi Giang Triệt còn nhỏ ở Singawaya cũng thường xuyên như vậy. Anh im lặng không nói lời nào nhưng mặt lại đột nhiên đỏ lên.

Anh có làn da trắng, khi đỏ mặt thì càng lộ rõ, trong sắc trắng thoáng ẩn chút hồng, trông rất đẹp.

Dương Thư nói: “Dĩ Tắc đúng là giống anh trai của em hơn. Mọi người quen biết đều nói thằng bé không giống em và ba nó một chút nào. Tính cách của vợ chồng em đều rất sôi nổi, người này tùy hứng hơn người kia. Kết quả lại sinh ra một cậu con trai hướng nội và điềm tĩnh. Cứ như không phải con ruột vậy.”

Người lớn nói chuyện qua lại. Tiểu Dĩ Tắc dần dần quen với môi trường mới. Cậu bé giãy giụa, muốn xuống khỏi lòng Dương Thư.

Đầu tiên cậu nhóc đi vòng quanh bàn trà, sau đó chạy đến lòng Giang Triệt. Cậu bé nghiêng đầu, lén lút nhìn Đàm Nhược.

Nhận thấy sự tò mò của cậu bé, Đàm Nhược thử đưa tay ra: “Mợ bế con nhé?”

Tiểu Dĩ Tắc ngay lập tức vui vẻ dang tay ra.

Đàm Nhược là người nhỏ tuổi nhất trong nhà. Đàm Sưởng tuy đã kết hôn từ sớm nhưng vẫn chưa có con.

Cô chưa từng chơi với trẻ con, nhưng cũng không ngờ mình lại có duyên với trẻ con như vậy.

Được một đứa trẻ đáng yêu và ngây thơ như thế yêu quý, bản thân Đàm Nhược cũng rất vui.

Cô bế cậu bé lên: “Mợ đưa con lên lầu chơi nhé?”

Dĩ Tắc chỉ vào hướng cầu thang: “Lên, lên!”

Đàm Nhược bế Tiểu Dĩ Tắc lên lầu. Cô dắt tay cậu bé đi về phía thư phòng.

Cô đã chuẩn bị quà gặp mặt cho nhóc con. Món quà được đặt trong ngăn kéo bàn làm việc. Đó là một mặt dây chuyền ngọc Hòa Điền hình kỳ lân. Mắt của kỳ lân được khảm hai viên hồng ngọc, trông rất sống động và có hồn.

“Thích không?” Đàm Nhược cười, đưa mặt dây chuyền cho Tiểu Dĩ Tắc xem.

Mắt cậu bé sáng lên. Cậu đưa tay ra sờ vào mắt kỳ lân. Đàm Nhược đeo vào cổ cậu bé.

Cửa thư phòng mở. Dương Thư đứng ngoài thấy cảnh này. Cô ấy đi vào: “Sao chị dâu lại tặng thằng bé đồ quý giá như vậy. Nó còn nhỏ, lỡ làm hỏng thì sao?”

Đàm Nhược nói: “Đây là lần đầu gặp mặt, chị cũng không biết tặng gì. Ngọc nuôi người. Mong nó sẽ phù hộ cho Tiểu Dĩ Tắc bình an, khỏe mạnh và vô tư lớn lên.”

“Cảm ơn chị dâu.” Dương Thư nói rồi đưa hộp quà trên tay cho cô: “Anh trai em nói lần trước chiếc sườn xám em mặc rất đẹp. Lần này em mang thêm cho chị hai bộ màu khác. Chị xem có thích không.”

Nhắc đến sườn xám, Đàm Nhược nghĩ ngay đến chiếc sườn xám mà Dương Thư tặng lần trước đã bị Giang Triệt phá hỏng không còn ra hình thù gì.

Cái “đẹp” trong miệng anh và cái “đẹp” mà người khác hiểu hoàn toàn không cùng một ý nghĩa.

Trước mặt Dương Thư, Đàm Nhược không thể hiện ra. Cô cười và nhận lấy.

Một bộ màu xanh sapphire, một bộ màu đỏ lựu. Mỗi bộ đều tinh xảo và đẹp tuyệt vời.

“Đẹp quá!” Đàm Nhược thật lòng khen ngợi: “Mắt em tinh thật đấy. Lần nào cũng tặng đúng món chị thích.”

“Có gì đâu. Thực ra là do dáng người chị đẹp. Khuôn mặt lại xinh xắn. Chị đúng là cái mắc áo di động. Mặc gì cũng đẹp.” Dáng người của Đàm Nhược rất chuẩn, với vòng eo thon và đôi chân dài, rất phù hợp để mặc sườn xám.

Dương Thư không nhịn được nói: “Chị dâu, chị làm người mẫu cho em, để em chụp vài tấm ảnh nhé?”

“Được chứ.” Đàm Nhược phấn khích: “Chị đã muốn tìm em chụp từ lâu rồi. Chỉ sợ là sẽ làm phiền em. Thường ngày công việc của em là chụp ảnh. Khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, nếu chị làm thế lại khiến em bận rộn rồi.”

“Chị sai rồi. Chụp ảnh cho công việc thì gọi là làm trâu làm ngựa. Nhưng chụp ảnh cho người đẹp thì đó là một sự hưởng thụ. Những người làm nhiếp ảnh như chúng em, thấy cái gì đẹp đều thích dùng ống kính để ghi lại đó.”

“Vậy thì tốt quá rồi. Chị đi thay sườn xám ngay đây.”

Để có thể chụp ảnh thật đẹp, Dương Thư bế Tiểu Dĩ Tắc xuống lầu giao cho Khương Phái và Giang Triệt, còn mình thì lại lên lầu tìm Đàm Nhược.

Sau khi chụp vài bộ ở trên lầu, hai người lại ra ngoài tìm cảnh.

Đến giờ ăn trưa, Dương Thư và Đàm Nhược vẫn chưa thấy về.

Giang Triệt gọi điện thoại cho Đàm Nhược.

Phải rất lâu sau đó cô mới nghe máy.

Giang Triệt hỏi cô: “Đến giờ ăn trưa rồi. Hai người chạy đi đâu thế. Không đói à?”

Đàm Nhược “à” lên một tiếng rồi mới vỡ lẽ: “Hóa ra đã trưa rồi!”

Cô quay sang bàn bạc với Dương Thư. Sau đó cô nói với Giang Triệt: “Ngôn Duyệt nói hai người cứ ăn đi. Hai chị em tụi em sẽ ăn ở ngoài.”

Giang Triệt: “Hai người đang ở đâu?”

Đàm Nhược: “Hai bộ đồ ít quá. Không đủ chụp. Hai tụi em đi mua thêm quần áo rồi. Chuẩn bị chụp thêm.”

Cô không nhịn được, chia sẻ tâm trạng hiện tại của mình với Giang Triệt: “Anh có biết không, em gái anh chụp ảnh siêu đẹp. Góc độ và bố cục đều rất ăn ảnh. Hôm nay em phải chụp thật nhiều mới được.”

Giang Triệt nhẹ nhàng cong khóe môi: “Em vui là được. Nhớ đi ăn cơm. Mệt rồi thì gọi cho anh. Anh sẽ đến đón hai người.”

“Ừm. Được ạ.”

Giang Triệt cúp điện thoại. Khương Phái đang bế con trai nhìn sang: “Hai người họ nói sao? Không về ăn cơm à?”

Giang Triệt thở dài: “Một người thích chụp ảnh và một người thích cái đẹp ở cùng nhau. Cậu thấy sao?”

Khương Phái là người hiểu rõ vợ mình nhất.

Khó khăn lắm cô ấy mới tìm được một người mẫu ưng ý thì sẽ không về dễ dàng đâu, trừ khi đã chụp đủ rồi.

Buổi tối chắc còn ở ngoài chụp cảnh đêm nữa.

“Thôi xong. Xem ra bữa tối cũng sẽ không về ăn.” Khương Phái nhìn Giang Triệt: “Hai người đàn ông chúng ta cứ như vậy mà bị vợ bỏ rơi rồi. Lát nữa ăn cơm xong, hai chúng ta nên làm gì đây?”

“Làm gì được?” Giang Triệt khẽ hất cằm, ra hiệu cho cậu bé Tiểu Dĩ Tắc trong lòng cậu ta: “Lo mà chăm con của cậu đi.”

Khương Phái: “…Vậy còn anh thì sao?”

“Tôi?” Giang Triệt bình tĩnh nói: “Tôi sẽ nhìn cậu chăm sóc thằng nhóc.”

Khương Phái: “…”


Nếu bạn yêu thích bộ truyện Nụ Hôn Rung Động Nồng Cháy do Team Cỏ biên tập, bạn có thể nhờ Cỏ ủng hộ tác giả bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây nhé. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Giờ mới để ý em nam chính là Dương Thư của bộ Trêu chọc trái tim em luôn