SAO CHỔI RƠI XUỐNG
CHƯƠNG 01: Chúng ta kết hôn nhé
Chuyển ngữ: Việt Quất, Cỏ May Mắn
–
Năm Đồng Ương bảy tuổi, cô đã có một lần nhìn thấy sao chổi.
Vào đầu mùa hè năm 2009, đường phố và ngõ hẻm ở Bắc Thành tràn ngập màu xanh. Đồng Ương đẩy cánh cửa sắt chống trộm loang lổ vết gỉ sét, hít một hơi thật sâu rồi lặng lẽ rời khỏi nhà.
Cô mặc một chiếc váy hoa bằng vải cotton dài đến đầu gối, để lộ hai bắp chân trắng nõn. Trên vai đeo một chiếc ba lô hình con vịt nhỏ màu vàng. Không ai biết bên trong có gì, nhưng khi cô chạy nó phát ra tiếng leng keng.
Đúng lúc hoàng hôn, ánh nắng chiều màu hồng nhạt len qua những tòa nhà cao thấp.
Khu dân cư đông đúc người qua lại, một ông cụ đang dắt chó đi dạo nhận ra cô, cười hỏi: “Tiểu Ương Ương, cháu định đi đâu thế?”
“Cháu bỏ nhà đi đấy.” Cô bé chu môi, má phồng lên trông như một chú cá nóc giận dỗi nhưng ánh mắt lại rất bướng bỉnh. Giọng cô non nớt vang lên: “Cháu đi tìm mẹ ạ.”
“Chẳng phải mẹ cháu đã ra nước ngoài rồi sao?”
“Mẹ ra nước ngoài thì cháu cũng sẽ đi tìm mẹ.”
Bà ngoại nói mẹ cô từng làm việc ở một tứ hợp viện rất đẹp ở Bắc Thành, sau đó kết hôn với chủ nhân của tứ hợp viện rồi sang Anh. Đồng Ương không biết nước Anh ở đâu, đi thế nào, chỉ biết là rất xa, rất xa.
Cô quyết định trước tiên đến tứ hợp viện nơi mẹ từng làm việc, biết đâu có thể tìm được chút manh mối.
Bắc Thành rộng lớn, cô chuyển hai chuyến xe buýt, đi bộ không ngừng, đôi chân nhỏ nhắn mỏi nhừ. Cuối cùng, cô thật sự tìm được một căn tứ hợp viện xinh đẹp.
Bé Đồng Ương chống cằm nhìn tòa nhà nguy nga trước mặt.
Cánh cửa gỗ màu son, bức tường đá cao, ngôi nhà thật đẹp, có lẽ mẹ cô đã từng sống ở đây?
Đồng Ương càng nghĩ càng thấy có lý, bèn lấy hết can đảm tiến lên, dùng bàn tay nhỏ nhắn vỗ vỗ lên cánh cửa gỗ.
Cốc cốc cốc—
Xung quanh im lặng, cửa không mở, chỉ có thể nghe thấy tiếng gió xào xạc.
Mẹ không sống ở đây sao?
Cũng phải, tứ hợp viện đẹp như thế này nhiều lắm, chưa chắc là căn này. Đồng Ương định đi tìm nơi khác.
Nhưng trời đã tối, cô bé bỗng thấy sợ hãi, không dám chạy lung tung nữa.
Lúc này, một chiếc xe màu đen chạy vào hẻm nhỏ, đèn pha chiếu thẳng tới, Đồng Ương vô thức lùi về góc tường, giơ đôi tay nhỏ lên che mắt.
Ngay sau đó, chiếc xe dừng lại. Cửa sau mở ra, đôi giày thể thao màu trắng đặt xuống đất, một cậu bé khoảng mười bốn, mười lăm tuổi đứng trước mặt Đồng Ương.
Cậu thiếu niên mặc áo sơ mi trắng ngắn tay, quần thể thao đen, trên ngực phải gắn bảng tên của trường Trung học Bồi Lễ. Vì đứng trong bóng tối nên đường nét khuôn mặt không rõ ràng, chỉ thấy dáng người cao lớn, Đồng Ương chưa cao đến thắt lưng của cậu.
Cậu thiếu niên cúi mắt nhìn, dường như không ngờ trước cửa nhà lại có một người lạ, đôi mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên: “Nhóc con, em tìm ai?”
Đồng Ương hơi sợ, giọng nhỏ như tiếng muỗi: “Em tìm… tìm mẹ em.”
Giọng cô bé nhỏ quá, cậu thiếu niên không nghe rõ, bèn kiên nhẫn cúi xuống, ghé lại gần hỏi thêm lần nữa: “Tìm ai cơ?”
“Tìm mẹ em.” Đồng Ương lấy hết can đảm, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu.
Nhìn rõ bộ dạng của anh ấy, Đồng Ương không khỏi sửng sốt.
Chàng thiếu niên có ngũ quan thanh tú, lông mi dài, đôi mắt sâu thẳm, tựa như hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích Grimm. Cô bé Đồng Ương bỗng chốc nhìn đến ngẩn ngơ.
“Tên mẹ của em là gì?”
“Đồng Lâm ạ.”
Cậu thiếu niên suy nghĩ một lúc, bình tĩnh nói: “Nhà anh không có người này, em tìm nhầm chỗ rồi.”
“Chủ nhân của tứ hợp viện này có phải đã sang Anh rồi không?”
“Không có đâu.” Câu hỏi ngây thơ của cô bé khiến cậu thiếu niên không nhịn được mà bật cười, khóe môi lạnh lùng hơi nhếch lên. Cậu giải thích: “Chủ nhân là một ông lão, giờ này đang đến rạp hát nghe kịch rồi.”
Câu nói này cũng khẳng định rằng cô thực sự đã đến nhầm nơi. Đồng Ương như quả bóng xì hơi, cúi thấp đầu, buồn bã nói: “Xin lỗi ạ, đã làm phiền anh rồi.”
Nói xong, cô không nhịn được nữa, bĩu môi, nước mắt rơi xuống.
Cậu thiếu niên lặng lẽ nhìn cô, không dỗ dành cũng không đuổi đi. Một lúc sau, bụng của Đồng Ương đột nhiên kêu “ục ục”.
Đói bụng ——
Cậu thiếu niên trẻ mím môi, bất đắc dĩ nói: “Em có muốn đến nhà anh ăn chút gì không?”
“Được chứ ạ?”
“Ừm.”
Đồng Ương đi theo cậu thiếu niên vào tứ hợp viện. Nơi này rất đẹp, sân vườn sâu thẳm, cột kèo chạm trổ tinh xảo, lớn hơn nhà cô gấp mấy lần. Đồng Ương tò mò nhìn khắp nơi, mãi đến khi được dẫn vào phòng khách, ngồi xuống chiếc sofa mềm mại.
Cậu thiếu niên khẽ dặn dò điều gì đó, chẳng bao lâu, một phụ nữ trung niên mang đồ ăn ra, còn bật tivi vì sợ cô thấy chán.
Đồng Ương rất đói, vừa ăn bánh quy in hình con số vừa nhìn vào TV đang phát bản tin thời sự.
“Sao chổi 46P/Wirtanen, từng gây chú ý vào năm 2004 đã quay trở lại Hệ Mặt Trời. Tối nay, lúc 8 giờ, nó sẽ đi qua điểm cận nhật và sau đó đến điểm cận địa, bước vào phạm vi quan sát lý tưởng…”
Đồng Ương nghe không hiểu, ăn xong bánh quy, cô lại với lấy một chiếc bánh tart trứng, vừa quay đầu đã thấy cậu thiếu niên thay sang một bộ đồ đen, đi qua hành lang tiến về phía cô.
Đồng Ương chỉ vào TV hỏi: “Anh ơi, sao chổi là gì vậy?”
“Sao chổi là sao chổi thôi.” Cậu thiếu niên trả lời qua loa.
Theo lý thì ở nhà người lạ, Đồng Ương phải thấy sợ mới đúng, nhưng chẳng hiểu sao cô không những không sợ mà còn thấy thích nơi này. Cô tò mò hỏi tiếp: “Sao chổi trông như thế nào ạ?”
Cậu liếc màn hình tivi, kiên nhẫn giải thích: “Một loại ngôi sao đặc biệt. Sao chổi Wirtanen có hình dạng như một khối tròn màu xanh lá, chu kỳ là năm năm một lần. Tối nay trời trong, có lẽ sẽ thấy được.”
“Ồ——” Đồng Ương cái hiểu cái không gật gật đầu.
Cậu thiếu niên xắn ống tay áo lên, hỏi: “Nhà em ở đâu? Có nhớ không?”
“Khu chung cư Hạnh Phúc ạ.”
Cậu thiếu niên đã nghe về khu này, khẽ gật đầu: “Lát nữa sẽ có người đưa em về.”
Nghe nói phải về nhà, Đồng Ương lại ỉu xìu, lắc đầu dữ dội: “Anh ơi, em không muốn về nhà.”
“Không về nhà? Em muốn đi đâu?”
Đồng Ương cũng không biết mình còn có thể đi đâu. Cậu và mợ không thích cô, bà thì quá nghiêm khắc, thường dùng thước kẻ đánh vào lòng bàn tay cô, còn em họ thì luôn tranh đồ của cô.
Cô bé chu môi, trông tội nghiệp vô cùng, nói: “Em ở lại nhà anh, làm cô dâu nuôi từ bé của anh được không?”
Câu nói này quá bất ngờ, khiến cậu thiếu niên khẽ “ớ” lên một tiếng, cậu nhéo khuôn mặt mềm mại của cô: “Nhóc con, ai dạy em nói những lời này thế?”
“Em học qua tivi đó.”
Cậu thiếu niên cau mày: “Ở tuổi này của em chẳng phải nên xem Cừu Vui Vẻ và Sói Xám à?”
“Ây, mợ không cho em xem.”
Đồng Ương cũng thích xem Cừu Vui Vẻ và Sói Xám, nhưng mợ luôn cầm điều khiển tivi, mợ muốn xem cái gì thì cả nhà phải xem cái đó.
Nghe vậy, cậu thiếu niên dường như hiểu ra điều gì đó, không nói gì thêm.
Khuôn miệng nhỏ của Đồng Ương không ngừng nói: “Anh ơi, chờ sau này em lớn lên, chúng ta sẽ kết hôn có được không?”
Như vậy cô có thể ăn bánh quy của nhà anh mỗi ngày rồi.
“Không được.”
“Tại sao? Anh không muốn cưới vợ ạ?”
“Im đi, đồ nhóc lắm lời.”
Cậu đứng ở cửa ra vào, dáng vẻ cô đơn ít nói, mang một khí chất lạnh lùng, như thể giữ khoảng cách với tất cả mọi người. Sự dịu dàng thoáng qua trong cuộc trò chuyện vừa rồi dường như chỉ là ảo giác.
Cuộc bỏ nhà đi trốn quá mệt mỏi. Trên đường ngồi xe về nhà, Đồng Ương buồn ngủ đến mức không thể mở mắt. Trong cơn mơ màng, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bầu trời đêm trong vắt như gương, đầy sao lấp lánh.
Đột nhiên một vệt sáng xanh kéo theo chiếc đuôi dài xẹt ngang qua bầu trời, để lại một khoảnh khắc đẹp đến nao lòng.
Đó là sao chổi Wirtanen ư?
Bé Đồng Ương suy tư, tự hỏi liệu cuộc phiêu lưu đêm nay có phải là sự thật hay không…
Chu kỳ quay lại của sao chổi Wirtanen là 5 năm, vậy còn anh trai kia thì sao? Khi nào cô mới có thể gặp lại anh ấy?
……
Đồng hồ ở trong văn phòng kêu tích tắc.
Đồng Ương đang gục trên bàn ngủ say, tiếng chuông điện thoại thánh thót vang lên, kéo cô ra khỏi giấc mơ. Những ký ức xa xưa dần tan biến, ánh đèn sáng chói trên đầu làm cô đau nhói. Đồng Ương xoa xoa thái dương, ngồi dậy khỏi bàn làm việc.
Màn hình điện thoại sáng lên, là cuộc gọi từ bà ngoại Tống Thục Hoa, Đồng Ương vội vã cầm điện thoại, bước vào phòng trà, hạ thấp giọng: “Alo bà ngoại.”
“Cháu làm gì mà lâu vậy mới nghe điện thoại?” Giọng Tống Thục Hoa không vui.
Đồng Ương thành thật đáp: “Cháu đang làm việc.”
“Rốt cuộc cháu làm công việc gì? Hằng ngày đi sớm về khuya, nửa tháng rồi bà chưa gặp cháu.”
Đồng Ương vừa mới tốt nghiệp Đại học Bắc Thành vào tháng Sáu năm nay, gia nhập công ty luật Úc Chân. Công ty có vốn nước ngoài, nổi tiếng trong ngành, hiện tại Đồng Ương đang là luật sư thực tập, mọi công việc đều theo sự chỉ đạo của luật sư hướng dẫn Triệu Phong Kiệt.
Triệu Phong Kiệt hơn ba mươi tuổi, vẻ ngoài nho nhã nhưng thực ra lại rất giỏi thao túng tâm lý, kể từ khi vào công ty anh ta luôn dùng những câu như “Những người trẻ tuổi không nên chạy theo tiền bạc, làm việc vất vả không phải là chuyện xấu” để tẩy não Đồng Ương, giao cho cô những công việc quá tải.
Đồng Ương sau khi tăng ca thường trở về nhà vào đêm muộn, Tống Thục Hoa đã đi ngủ rồi.
Đồng Ương kiên nhẫn đáp: “Cháu đã nói với gia đình rồi, cháu làm luật sư thực tập ở Úc Chân.”
“Không nghiêm túc chút nào! cháu nhanh chóng nghỉ việc đi, thi công chức thì hơn.” Tống Thục Hoa càu nhàu: “Lúc trước đã bảo cháu nghe bà, học ngành Anh văn, tốt nghiệp làm giáo viên cho ổn định, lại có kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, sao cháu cứ không nghe, chuyển sang học luật…”
Lại bắt đầu rồi đây ——
Đồng Ương đưa điện thoại ra xa một chút, nghe không thấy, tâm không phiền.
Cả hai thế hệ trong nhà họ Đồng đều là giáo viên. Bà ngoại Tống Thục Hoa dạy Văn cấp ba, cậu của cô dạy Toán cấp ba, mợ của cô là phó giáo sư tại một trường đại học 211. Từ nhỏ, gia đình đã định hướng cho cô theo con đường của gia đình, làm giáo viên cấp ba hoặc đại học.
Vào học kỳ hai năm nhất, Đồng Ương bí mật thay đổi chuyên ngành, điều này khiến mối quan hệ giữa cô và gia đình trở nên rất căng thẳng.
Sau khi Tống Thục Hoa mắng xong, Đồng Ương mới bình tĩnh lại rồi nói: “Bà ngoại, bà muốn nói chuyện gì với cháu?”
“Cuối tuần dẫn Giang Uý về ăn cơm. Hai đứa quen nhau đã nhiều năm rồi, sớm định ngày cũng tốt.”
Đồng Ương đáp: “Cháu hỏi anh ấy trước đã.”
Sau khi cúp điện thoại, Đồng Ương trở về phòng làm việc, vừa ngồi xuống, đồng nghiệp Raya liền nhiệt tình vỗ vai cô: “Elise, mọi người đều đi rồi, em còn chưa tan làm sao?”
Vì là công ty nước ngoài nên ai cũng có tên tiếng Anh, mọi người gọi nhau bằng tên tiếng Trung hoặc tiếng Anh đều được, không quá chú trọng.
Sáu giờ, Đồng Ương nhìn quanh, phần lớn mọi người đã rời đi, cô liếc mắt về phía phòng làm việc của Triệu Phong Kiệt.
Raya cười cười, nói: “Yên tâm đi, luật sư Triệu có tiệc tối, đã về rồi.”
Điều này có nghĩa là hôm nay Đồng Ương không cần tăng ca. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng thu dọn đồ đạc và cùng Raya tan làm.
Văn phòng Úc Chân nằm ở tầng 46 của tòa nhà CBD Global, một tòa nhà cao tầng với nhiều doanh nghiệp. Vào giờ cao điểm, thang máy di chuyển rất chậm. Khi chờ thang máy, Đồng Ương lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Giang Uý.
Đồng Ương: [Cuối tuần anh có rảnh không? Gia đình em muốn gặp anh.]
Một lúc sau Giang Uý mới trả lời: [Đột ngột vậy?]
Đồng Ương: [Anh không muốn à?]
Giang Uý: [Em yêu, đừng nghĩ nhiều, anh chỉ là hơi căng thẳng thôi.]
Lần đầu gặp phụ huynh chắc chắn sẽ cảm thấy căng thẳng, Đồng Ương an ủi vài câu rồi nhắn lại: [Chỉ là ăn một bữa đơn giản thôi, hôm nay em không cần tăng ca, để tối nay em đến đài truyền hình tìm anh nhé.]
Tin nhắn được gửi đi nhưng Giang Uý lại không trả lời nữa.
Đồng Ương nhìn chằm chằm vào điện thoại, thất thần một lúc. Có phải là ảo giác của cô không? Dạo gần đây Giang Uý trả lời tin nhắn có vẻ ngày càng chậm hơn.
“Elise—— ” Raya đột nhiên hỏi cô, “Sau khi tan làm em làm gì?”
Đồng Ương lấy lại tinh thần, vô thức trả lời: “Ăn cơm, ngủ.”
Raya chu môi, “Chán thế.”
Đồng Ương đã đi làm hơn hai tháng, mối quan hệ giữa cô và Raya khá tốt, cô cười khổ nói: “Công việc mệt quá, về nhà chỉ muốn nằm im thôi, còn chị, sau giờ làm chị làm gì?”
“Tất nhiên là đến hộp đêm nhảy rồi.” Raya ôm cô, “Gần đây có một quán bar mới, đồ uống giảm giá 30%, em có muốn đi không? Chị cá là em sẽ là cô gái xinh đẹp nhất trên sàn nhảy đấy.”
Không ai có thể phủ nhận vẻ đẹp của Đồng Ương. Cô là một mỹ nhân cổ điển Trung Hoa chuẩn mực với các đường nét thanh thoát, khuôn mặt hài hòa, cùng với tính cách dịu dàng trầm tĩnh, toát lên vẻ đoan trang ung dung.
Raya nhớ lại ngày Đồng Ương vào công ty đã gây ra một cơn chấn động lớn. Phòng nhân sự nói rằng có một mỹ nữ mới đến. Các đồng nghiệp lâu năm đều tới ngắm nghía khiến Đồng Ương đỏ mặt cả ngày.
Từ lâu Raya đã muốn dẫn cô em này ra ngoài để mở mang tầm mắt, hiện giờ cô ấy khéo léo dụ dỗ: “Thấy xiêu lòng không? Chúng ta đến hộp đêm vui chơi một chút đi. Chị đảm bảo mọi lo toan phiền muộn đều bay sạch.”
Đồng Ương từ chối: “Lần sau nhé. Hôm nay em phải đi gặp bạn trai.”
“Cũng được, nhớ đã nói rồi đấy.”
Sau khi tạm biệt Raya, Đồng Ương đi tàu điện ngầm đến Đài truyền hình Bắc Thành.
Giang Uý và cô cùng khóa, vào tháng trước anh ta bắt đầu làm trợ lý đạo diễn tại Đài truyền hình Bắc Thành. Cả hai mới ra trường, công việc bận rộn nên đã gần một tháng chưa gặp nhau.
Tàu điện ngầm đang chạy nhanh qua đường hầm, mang theo sự mệt mỏi và lo lắng của các nhân viên văn phòng trong toa tàu. Hành khách chen chúc, Đồng Ương một tay cầm vòng kéo hình tam giác, tay kia liên tục làm mới trang WeChat.
Nửa tiếng đã trôi qua mà Giang Uý vẫn chưa trả lời.
Đồng Ương cảm thấy có hơi kỳ lạ, đoán rằng Giang Uý có lẽ đang bận.
Trùng hợp thay, bạn thân của Đồng Ương là Sở Tâm Vũ cũng làm việc gần Đài truyền hình Bắc Thành nên Đồng Ương nhắn tin cho cô ta: [Phóng viên Sở, cậu tan làm chưa? Mình đến đài truyền hình tìm Giang Uý, lát nữa chúng ta cùng về nhà nhé?]
Đồng Ương và Sở Tâm Vũ sống trong cùng một khu chung cư. Họ đã quen nhau từ khi còn rất nhỏ, học cùng trường từ cấp 2 đến cấp 3, tình cảm thân thiết đến mức có thể nói là “mặc chung quần”.
Hai người hầu như liên lạc mỗi ngày, tin nhắn phần lớn đều được trả lời ngay lập tức, nhưng hôm nay không hiểu sao cả Sở Tâm Vũ và Giang Uý đều không phản hồi tin nhắn của cô.
Sao lại thế này? Bạn thân và bạn trai của cô cùng biến mất sao?
Không có thời gian để suy nghĩ, tòa nhà đài truyền hình nằm ngay bên ngoài lối ra tàu điện ngầm, Đồng Ương không vào được, đành đứng dưới lầu gọi điện cho Giang Uý.
Đúng lúc này, cách đó không xa lắm, ánh đèn vàng ấm áp bỗng nhiên lóe lên, một chiếc Rolls-Royce Phantom từ bãi đỗ xe chầm chậm di chuyển về phía cô, dừng lại ngay trước mặt cô.
Chiếc xe dài màu đen, biển số xe có vẻ như là ngày sinh nhật của ai đó: 1010.
Chiếc xe trông đắt tiền một cách lố bịch, Đồng Ương vội vã rời đi vì sợ người khác hiểu lầm mình là đang ăn vạ.
Tài xế bước ra khỏi xe, mở cửa sau, hơi cúi người, cung kính chờ bên cạnh xe.
Cùng lúc đó, phía sau có động tĩnh.
Bốn người đàn ông mặc bộ vest đen đang nói chuyện thấp giọng với nhau, bước qua sảnh và đi về phía cô. Trong đó có hai người lớn tuổi mà Đồng Ương nhận ra ngay là giám đốc và phó giám đốc của Đài truyền hình Bắc Thành, thông tin của họ có trên trang web chính thức của đài, Giang Uý đã từng giới thiệu với cô khi anh ta mới vào làm.
Một người trẻ hơn, mang theo chiếc cặp tài liệu, có vẻ là trợ lý.
Người cuối cùng là người đàn ông đi giữa đám người, cực kỳ nổi bật, rõ ràng là có địa vị cao, chưa đầy ba mươi tuổi, dáng người cao lớn, bộ vest đen vừa vặn, bờ vai rộng thể hiện sự điềm tĩnh, khí chất đáng tin cậy.
Quần tây thẳng tắp, ôm lấy đôi chân dài, mỗi bước đi của anh như ẩn chứa sự cấm dục.
Nhóm người bọn họ nhanh chóng đi đến cửa, nhưng tiếc là ánh sáng khá mờ, người đàn ông kia lại nghiêng người, Đồng Ương lại hơi cận thị nên không nhìn rõ được diện mạo của anh ấy.
Nhưng đẹp trai là một loại cảm giác, mặc dù nhìn không rõ mặt, Đồng Ương vẫn cảm thấy anh ấy có vẻ ngoài xuất sắc, rất hợp với gu thẩm mỹ của cô.
Mặc dù đã có bạn trai nhưng Đồng Ương không nghĩ bởi vì vậy mà cô nên phớt lờ tất cả những người đàn ông đẹp trai khác.
Lòng yêu thích cái đẹp thì ai mà chẳng có.
Nhìn mà thôi, cô không ngủ với anh ấy, sợ gì chứ?
Nghĩ đến đây, sự chú ý của cô đã trôi đi mất. Cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông, tạm thời quên mất mục đích chuyến đi của mình. Cho đến khi người đàn ông dường như cảm nhận được điều gì đó mà quay đầu lại, khẽ liếc mắt nhìn vào bóng tối.
Tim Đồng Ương đột nhiên đập thình thịch, vội vàng dời ánh mắt đi.
ui trời ơi mới vô mà tiêu đề chấn động quá. Anyw bộ thứ 4 ở nhà Cỏ ạaaa
Ui mới lọt hố truyện này hihi
Lần đầu đến nhà Cỏ 🫶
Hay