Sao Chổi Rơi Xuống chương 20

SAO CHỔI RƠI XUỐNG

CHƯƠNG 20: Lừa Elise

Chuyển ngữ: Việt Quất, Cỏ May Mắn

Sau cuộc trò chuyện đêm đó với Brian, nỗi lo lắng của Đồng Ương đã dịu đi rất nhiều.

Brian nói anh rạch ròi giữa công việc và đời tư, cũng hứa là không quan tâm đến những lời cô nói không hay về anh. Ít nhất thì Đồng Ương không còn phải lo lắng về chuyện mất việc nữa.

Còn về việc có nên tiếp tục mối quan hệ bạn tình hay không, Đồng Ương không cố tình nghĩ đến, cô cảm thấy điều cấp bách nhất có lẽ là làm quen với thực tế rằng Brian chính là anh Chu, là sếp của cô. Duy trì thái độ bình thường khi làm việc với anh là việc quan trọng hơn cả.

Không biết từ lúc nào, thứ Sáu đã đến.

Vào giờ nghỉ trưa hôm đó, Đồng Ương và Bành Duyệt xuống lầu mua cà phê.

Mùa thu ở Bắc Thành là thời điểm tốt nhất để ra ngoài. Ánh nắng không quá gay gắt mà cũng không quá nhợt nhạt, chỉ vừa đủ ấm áp khi chiếu xuống người.

Hai người mỗi người cầm một ly cà phê đi về, Bành Duyệt vừa cúi đầu xem điện thoại vừa nói: “Nhìn cái từ khóa hot search này đi, ‘thời kỳ bình tĩnh trước khi từ chức’. Trời ạ, hiện giờ ly hôn có thời kỳ bình tĩnh, từ chức cũng vậy, đúng là cuộc sống của người trẻ chúng ta khó khăn thật đấy.”

Thời kỳ bình tĩnh trước khi ly hôn——

Đồng Ương chợt nghĩ, có phải cô và Brian cũng đang trong giai đoạn này không?

Khoan đã, cô đang nghĩ gì thế này.

Cô và Brian không phải vợ chồng, thậm chí còn chẳng phải người yêu, họ chỉ là bạn giường, làm gì có chuyện bình tĩnh trước khi ly hôn.

Đồng Ương nhấp một ngụm caramel macchiato để kìm nén những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Khi đến thang máy, vẫn chưa có thang nào đến, Đồng Ương và Bành Duyệt vừa uống cà phê vừa tán gẫu.

“Hai người đẹp, lại gặp nhau rồi.” Khổng Diễm từ bên ngoài đi vào, tay cầm cặp tài liệu: “Ra ngoài mua cà phê à?”

Bành Duyệt nói: “Ừ, đi làm mà không có cà phê tiếp sức thì sống sao nổi. Còn anh làm gì thế?”

“Sáng nay hệ thống bên phía khách hàng gặp chút vấn đề, tôi qua sửa lỗi.”

Đồng Ương chú ý thấy trong tay anh ta cầm hai con gấu bông liền cười hỏi: “Đi làm bên ngoài mà cũng mang theo đồng nghiệp dễ thương vậy à?”

“Cái này hả?” Sau khi hiểu cô đang ám chỉ đến đồng nghiệp nào, Khổng Diễm cười ha ha hai tiếng. “Con gấu bông này là linh vật của công ty khách hàng, khách hàng tặng cho tôi trước khi tôi đi, nếu cô thích…”

Câu nói còn chưa dứt, trước cổng tòa nhà bỗng có động tĩnh.

Đám đông tự động tách ra hai bên, nhường đường cho Chu Bạch Hách bước vào, phía sau anh là mấy trợ lý và vệ sĩ.

“Đẹp trai quá…” Bành Duyệt hạ giọng nói, “Lần đầu tiên tôi thấy anh Chu mặc áo sơ mi xanh đấy. Trông rất có cảm giác văn nhã bại hoại đúng không? Nếu đeo thêm kính gọng vàng nữa thì đúng là đỉnh luôn.”

Chu Bạch Hách khoác một chiếc áo vest trên cánh tay, quần tây vừa vặn ôm trọn đôi chân dài, bước chân vững vàng mà mạnh mẽ tạo nên một cảnh tượng đẹp đẽ.

Nội tâm Đồng Ương vẫn có cảm giác muốn quay đầu bỏ chạy nhưng cô cố nhịn.

Thả lỏng nào, anh Chu không phải là quái vật, không thể ăn thịt cô được.

Hai nhóm người chạm mặt nhau, Bành Duyệt khẽ mỉm cười: “Chào anh Chu——”

Chu Bạch Hách gật đầu đáp lại, vẻ mặt bình thường, ánh mắt không dừng lại trên người Đồng Ương dù chỉ một giây.

Lúc này, thang máy của nhân viên đã tới, Đồng Ương, Bành Duyệt và Khổng Diễm từng người một đi vào thang máy, cửa thang máy chậm rãi đóng lại, nhưng vào giây cuối cùng đột nhiên có một bàn tay thò vào từ bên ngoài cửa.

Là Trịnh Tu.

Cảm biến tự động nhận dạng, cửa thang máy lại mở ra lần nữa.

Ngay sau đó, Chu Bạch Hách dẫn theo mấy vệ sĩ, trợ lý đi vào thang máy dành cho nhân viên.

Trong thang máy đột nhiên đầy người, Khổng Diễm tất nhiên không tiện nhắc tới chuyện tặng linh vật nữa. Mặc dù Á Hằng không cấm yêu đương nơi công sở nhưng tốt hơn hết vẫn nên thận trọng trong giờ làm việc, đặc biệt là trước mặt sếp.

Khổng Diễm không nói gì, đứng thẳng người. Không biết đó có phải là ảo giác của anh ta không, nhưng khi thang máy đang đi lên, anh ta cảm thấy có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào sau gáy mình.

Ánh mắt lạnh lẽo như gai đâm vào, khiến anh ta không thể thở được.

Toàn thân Khổng Diễm cứng đờ, vô thức quay đầu tìm kiếm nguồn mắt nhìn mình, nhưng “Ding” một tiếng, cửa thang máy mở ra, bọn họ đã đến tầng mười một.

Khổng Diễm cảm thấy hơi tiếc nuối nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm. Anh ta bị ánh mắt kỳ lạ đó làm toàn thân thấy không thoải mái, nếu ở thêm vài giây nữa chắc là sẽ bị ngạt thở mất.

Anh ta dùng ánh mắt chào tạm biệt Bành Duyệt và Đồng Dương, sau khi quay lại nơi làm việc vẫn cảm thấy không hiểu nổi.

Người vừa rồi nhìn chằm chằm anh ta trong thang máy là ai? Anh ta có kẻ thù trong công ty sao?

Đến tầng 19, Bành Duyệt vừa bước ra khỏi thang máy thì không nhịn được hỏi: “Quái lạ, sao anh Chu lại đi thang máy dành cho nhân viên thế?”

Đồng Ương đoán: “Chắc là… thang máy riêng của tổng giám đốc bị hỏng.”

“Thật vậy sao?” Bành Duyệt vẫn cảm thấy rất kỳ lạ, “Không thể nào, nhân sự của phòng hậu cần kém như vậy à?”

“Đừng đoán bừa.” Đồng Ương nói, “Toàn bộ công ty đều là của anh Chu, anh ấy muốn đi thang máy nào thì đi thang máy đó.”

“Vậy cũng đúng, công ty đâu có quy định tổng giám đốc không thể đi thang máy nhân viên.”

Hôm nay Uông Tử Mân xin nghỉ phép, không đi làm. Buổi chiều mọi người đều bận rộn với công việc của mình. Khoảng 3 giờ, Uông Tử Mân gửi tin nhắn cho Đồng Ương: [Phòng kinh doanh có cuộc họp đánh giá trước khi bán hàng tạm thời. Cô đi thay tôi một chuyến, phòng họp 1301.]

Đồng Ương đáp: [Vâng.]

Đồng Ương cầm máy tính đi lên tầng 13, khi đến nơi, cuộc họp vẫn chưa bắt đầu, nhưng trong phòng đã có hai người ngồi.

“Xin chào, tôi là Hồ Hàn nhân viên phòng kinh doanh, còn đây là đồng nghiệp của tôi, Tề Quang Huy.”

Đồng Ương bắt tay anh ta: “Chào anh, tôi là Đồng Ương đến từ Phòng Pháp lý.”

“Chào mừng, chào mừng.” Hồ Hàn nói, “Chúng ta đợi thêm năm phút nữa, cuộc họp sẽ bắt đầu ngay.”

Lại có thêm mấy người nữa lần lượt đi vào, có người đến từ phòng marketing, có người đến từ phòng hậu mãi. Số lượng người ngày một tăng, chức vụ cũng không thấp. Đồng Ương nhạy bén nhận ra cuộc họp đánh giá này có thể rất quan trọng.

Quả nhiên ngay sau đó, Chu Bạch Hách đã đi vào.

Anh quét mắt một vòng, ngồi vào ghế chủ tọa trong phòng họp, lạnh nhạt nói: “Bắt đầu đi.”

Hồ Hàn ngồi thẳng dậy nói: “Vâng anh Chu.”

Lại thêm lần nữa ngồi trong phòng họp, Đồng Ương nghĩ mình sẽ bối rối như lần báo cáo trước, nhưng không hề, cô chỉ ngạc nhiên vài giây rồi nhanh chóng tập trung vào công việc.

“Ngày hôm nay gọi mọi người đến là vì chuyện của công ty Anno…”

Anno là một công ty Pháp, chủ yếu kinh doanh khách sạn và khu nghỉ dưỡng, đứng thứ 130 trong danh sách Fortune Global 500.

Gần đây, Anno muốn lựa chọn đơn vị cung cấp hệ thống nhà thông minh phù hợp cho khu nghỉ dưỡng của mình, cung cấp các dịch vụ như chiếu sáng, điều khiển thiết bị điện, an ninh thông minh. Phòng kinh doanh Á Hằng đã tiếp xúc với họ hơn nửa tháng, chỉ còn thiếu bước ký kết cuối cùng.

Dự án hợp tác quốc tế lớn như vậy có số vốn khổng lồ, liên quan đến nhiều rủi ro chính trị, pháp lý và tài chính, vì vậy cần sự tham gia và đánh giá của phòng pháp lý càng sớm càng tốt.

Tuy nhiên, lợi ích mà dự án mang lại là rất rõ ràng, nếu hợp tác thành công, tiềm năng tương lai rất lớn, sự nổi tiếng và năng lực cạnh tranh của công ty sẽ được cải thiện đáng kể.

Quả nhiên, sau khi Hồ Hàn trình bày xong bối cảnh và tiến độ của dự án, trưởng phòng marketing trở nên phấn khích: “Không có quảng cáo nào tốt bằng danh tiếng của khách hàng, nếu hợp tác thành công, các doanh nghiệp khác ở châu Âu sẽ tự động tìm đến chúng ta.”

Chu Bạch Hách có suy nghĩ riêng của mình. Anh gõ ngón tay lên bàn, nói: “Còn một điều nữa giám đốc Hồ không nhắc đến. Giải vô địch các câu lạc bộ châu Âu sẽ được tổ chức tại Nice Pháp vào năm sau, mà Anno chiếm 80% thị phần trong ngành khách sạn và du lịch ở Nice. Sự hợp tác này, cộng thêm việc tài trợ cho giải vô địch các câu lạc bộ châu Âu mà phòng marketing đang đàm phán sẽ giúp Á Hằng mở rộng thị trường châu Âu.”

Đồng Ương biết sản phẩm của Á Hằng đã rất thành công ở các thị trường Nhật Bản, Hàn Quốc và Đông Nam Á, nhưng ở thị trường châu Âu lại không mấy khả quan. Mà bóng đá là môn thể thao được yêu thích nhất ở châu Âu. Có lẽ Chu Bạch Hách muốn nhân cơ hội này để đưa sản phẩm của Á Hằng vào mọi khía cạnh trong đời sống của khách hàng.

Quả thực đây là một chiến lược rất thông minh.

Mỗi phòng ban lần lượt phát biểu ý kiến. Cuối cùng, Hồ Hàn nhìn về phía Đồng Ương nói: “Ý kiến ​​của phòng pháp lý thế nào? Nhiệm vụ chính của phòng pháp lý, ngoài việc xử lý các loại tranh chấp pháp lý của công ty, còn là bảo vệ hoạt động kinh doanh của công ty, tránh các rủi ro pháp lý một cách tối đa.”

Đồng Ương là người được cử đến tạm thời, suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi chưa xem qua yêu cầu cụ thể của hợp đồng, nhưng loại hợp tác quốc tế này liên quan đến luật hợp đồng, luật thương mại quốc tế và luật bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ, để tôi xem qua hợp đồng rồi đánh giá rủi ro…”

Cô còn chưa nói hết, Tề Quang Huy đã bất mãn ngắt lời cô: “Lại nữa rồi, mấy người làm luật chỉ toàn nói những lời khó nghe, cái nào cũng bảo có rủi ro. Cái gọi là rủi ro thật sự là…”

Chu Bạch Hách ngước mắt lên, ánh mắt lạnh nhạt liếc qua một cái.

Tề Quang Huy thấy vậy thì lập tức ngậm miệng lại.

Lúc này có điện thoại gọi đến, Chu Bạch Hách nói: “Trước tiên nghỉ ngơi năm phút đã.”

Nói xong, anh cầm điện thoại đi ra ngoài.

Cuộc họp kéo dài khá lâu, đã hơn một tiếng rưỡi trôi qua, mọi người đều có vẻ mệt mỏi nên trong giờ nghỉ, nhân viên phòng hành chính đi vào phục vụ cà phê. Tề Quang Huy vẫn còn hơi bất mãn: “Em gái Đồng Ương này, vì để giành được sự hợp tác này mà phòng kinh doanh của bọn tôi làm việc mệt như сhó rồi, cô đừng làm khó chúng tôi nữa.”

“Chúng ta ai làm việc nấy, tôi không có làm khó anh.” Đồng Ương bình tĩnh nói.

“Bộ phận pháp lý các cô không kiếm tiền cho công ty, lại còn liên tục gây khó dễ cho bọn tôi. Lần trước có một hợp đồng gửi đến chỗ Trình Xuân Tuyết, bắt tôi sửa đến bảy lần, suýt nữa khách hàng mất kiên nhẫn bỏ đi đấy.”

Bộ phận pháp lý thuộc nhóm hỗ trợ, đúng là không trực tiếp tạo ra lợi nhuận cho công ty. Nhưng Đồng Ương không cho rằng công việc của mình hoàn toàn vô giá trị. Cô vừa định phản bác thì cánh cửa bất ngờ bị đẩy ra, Chu Bạch Hách đã quay lại.

“Tề Quang Huy.” Giọng nói của anh trầm thấp, khi anh gọi tên ai đó, người kia sẽ vô thức rùng mình.

Biểu cảm trên mặt của anh bình tĩnh nhưng toàn thân lại toát lên một loại uy nghi không thể phản đối. Đầu tiên Chu Bạch Hách khẳng định giá trị của phòng kinh doanh: “Quả thật phòng kinh doanh đã vất vả rất nhiều vì lần hợp tác này. Sự nỗ lực của mọi người được thể hiện qua thành tích và cũng sẽ được thể hiện qua tiền thưởng của mọi người.”

“Nhưng—” Anh thay đổi giọng điệu,  “Người giỏi chiến đấu không cần đến chiến công hiển hách. Sự tồn tại của bộ phận pháp lý không phải để gây cản trở. Cơ hội và rủi ro vốn luôn song hành, nếu ngay từ đầu không cố gắng giảm thiểu rủi ro đã biết, chẳng lẽ đến khi xảy ra chuyện lại đưa anh ra tòa kiện tụng sao?”

Gò má của Tề Quang Huy bị giảng giải đến mức đỏ bừng, đứng dậy nói: “Tôi nói sai rồi, xin lỗi anh Chu.”

Chu Bạch Hách: “Anh nên xin lỗi một người khác.”

Tề Quang Huy hiểu ý, quay sang Đồng Ương nói: “Xin lỗi Đồng Ương, tôi không nên nói như vậy.”

Trong công việc xảy ra bất đồng quan điểm là chuyện bình thường, Đồng Ương không để bụng, cười nói: “Không sao cả.”

“Mỗi phòng ban trong công ty đều có lý do tồn tại hợp lý của nó. Tôi hy vọng sau này mọi người sẽ tôn trọng giá trị công việc của nhau.” Chu Bạch Hách dừng lại, vỗ vai Tề Quang Huy nói: “Được rồi, ngồi xuống đi.”

Sau sự việc nhỏ này, cuộc họp tiếp tục cho đến hơn năm giờ mới kết thúc.

Bởi vì hợp đồng với Anno phải ký vào chủ nhật tuần sau, thời gian gấp rút, nên khi cuộc họp kết thúc Hồ Hàn nói: “Cuối tuần này có thể mọi người sẽ phải vất vả tăng ca rồi. Hợp đồng ký kết lần này không thể dùng mẫu có sẵn mà cần bộ phận pháp lý soạn thảo lại, bộ phận hậu mãi cũng cần đưa ra một bản kế hoạch dịch vụ.”

Chu Bạch Hách bổ sung: “Tất cả những ai tăng ca sẽ được trả lương gấp ba, thưởng cuối năm gấp đôi.”

Mọi người cùng đồng thanh:

“Woa, cảm ơn anh Chu.”

“Anh Chu, tôi sẵn sàng tăng ca. Tôi thích tăng ca.”

Đối mặt với một loạt lời khen nịnh nọt, Chu Bạch Hách vẫn không biểu lộ cảm xúc gì. Anh cúi xuống nhìn đồng hồ, chỉ để lại một câu: “Mọi người bận việc đi” rồi rời khỏi phòng.

Trên đường ôm laptop quay về văn phòng, Đồng Ương nghĩ, thật ra anh Chu cũng không phải là cấp trên đáng sợ như cô tưởng.

Ngược lại, anh là một lãnh đạo rất có khí phách và quyết đoán.

Hơn nữa còn rất hào phóng với nhân viên.

Việc Brian chính là Chu Bạch Hách, hình như cô cũng dần dần chấp nhận được rồi. Chu Bạch Hách nói anh sẽ phân biệt rạch ròi giữa công và tư, mà thực tế cũng đúng như vậy. Đồng Ương phát hiện bản thân cô cũng có thể làm được điều đó.

“Đồng Ương—”

Nghe thấy tiếng gọi từ phía sau, Đồng Ương quay lại thì thấy đó là Tề Quang Huy.

Tề Quang Huy chạy đến trước mặt cô, đưa cho cô một chai sữa tươi, nói: “Tôi xin lỗi cô, vừa nãy thật sự không phải có ý kiến ý cò gì với cô đâu.”

Đồng Ương nói đùa: “Vậy là anh có ý kiến ý cò với cả phòng pháp lý của bọn tôi à?”

“Đâu dám chứ, anh Chu đã nói rồi, phòng pháp lý là để bảo vệ cho phòng kinh doanh mà.” Tề Quang Huy cười tủm tỉm: “Nói chung là tôi thành tâm xin lỗi, cô đừng để bụng nhé.”

“Khách sáo quá, tôi thực sự không để bụng đâu.”

“Vậy là tốt rồi.”

Tề Quang Huy nói: “Cô cứ nhận sữa đi, nhanh chóng soạn hợp đồng nhé, bọn tôi đang chờ.”

Anh ta thực sự rất nhiệt tình nên Đồng Ương không còn cách nào khác, đành phải nhận lấy: “Tôi biết rồi.”

Sau khi trở về văn phòng, Đồng Ương nhìn thấy tin nhắn của Uông Tử Mân: [Ương Ương, thư ký Dương vừa gửi biên bản cuộc họp cho tôi. Việc ký hợp đồng với Anno rất quan trọng. Tối nay chúng ta cần tăng ca.]

Đồng Ương đã sớm đoán được điều này. Những hợp đồng hợp tác quốc tế luôn đầy rẫy điều khoản pháp lý phức tạp, thời gian lại gấp rút, nếu không tăng ca thì không thể nào hoàn thành đúng hạn.

Cô trả lời: [Em biết rồi ạ.]

Uông Tử Mân: [Trước tiên cô xác nhận các yêu cầu cụ thể với phòng kinh doanh, tôi sẽ lo liệu phần còn lại.]

Đồng Ương: [Dạ.]

Cả buổi tối cô đều vùi đầu vào công việc. Lúc ngẩng lên cô mới nhận ra văn phòng đã vắng tanh từ lúc nào, chỉ còn bàn làm việc của cô là vẫn sáng đèn.

Uông Tử Mân làm việc tại nhà, Đồng Ương thỉnh thoảng sẽ gọi điện thoại cho chị ấy. Đến khi hoàn thành xong một phần công việc, Đồng Ương nhìn đồng hồ mới giật mình phát hiện đã một giờ sáng.

Uông Tử Mân ngáp ngắn ngáp dài: [Hôm nay dừng ở đây nhé, mai tiếp tục.]

Đồng Ương: [Vâng.]

Uông Tử Mân nói: [Cô vẫn còn ở công ty sao? Về nhà cẩn thận nhé, gọi taxi gửi thông tin chuyến xe cho tôi.]

An ninh ở Bắc Thành rất tốt nên Đồng Ương cũng không quá lo lắng, nhưng cô vẫn cảm thấy ấm áp: [Em biết rồi, cảm ơn chị Mân.]

Thu dọn đồ đạc xong, Đồng Ương đi xuống lầu đứng bên đường cúi đầu đặt xe. Khu CBD tăng ca rất nhiều, giờ này mới tan làm còn không ít người, ứng dụng hiển thị số người xếp hàng chờ xe lên đến hơn một trăm.

Đồng Ương thở dài bất lực, định tìm chỗ ngồi chờ.

Vừa ngẩng đầu lên, cô liền thấy một chiếc Bentley màu đen chậm rãi tiến đến. Chiếc xe càng lúc càng chậm lại, cuối cùng dừng ngay trước mặt cô.

Chiếc xe này… Đồng Ương không hề xa lạ.

Giây tiếp theo, cửa xe mở ra.

Ánh đèn đường kéo dài bóng người kia, dưới ánh sáng lờ mờ, đường nét khuôn mặt người đàn ông mơ hồ trong bóng tối. Nhưng chỉ cần liếc mắt Đồng Ương đã nhận ra ngay đó là ai.

Chu Bạch Hách bước từng bước về phía cô. Trong đêm tối, khung cảnh chậm rãi như một cảnh quay điện ảnh.

“Lên xe đi, tôi đưa em về.”

Đêm khuya, là thời điểm thích hợp nhất để họ gặp nhau.

Đồng Ương nói: “Anh Chu cũng vừa tan làm à?”

“Ừm, hôm nay nhiều việc.” Chu Bạch Hách vừa họp xong với chi nhánh nước ngoài, đầu óc căng thẳng suốt nhiều giờ liền, giọng nói mang theo chút mệt mỏi.

Ban ngày anh là tổng giám đốc cao cao tại thượng. Nhưng lúc này, Đồng Ương lại có cảm giác anh đã trở lại là Brian. Nhưng rõ ràng họ là cùng một người.

Đồng Ương nhìn quanh để xác nhận không có ai chú ý đến bọn họ.

Thấy vậy, Chu Bạch Hách chậm rãi nói: “Người của phòng kinh doanh vẫn chưa đi. Nếu em còn không ngoan ngoãn lên xe, lát nữa họ ra tới thì sao?”

Nghe vậy, Đồng Ương không chút do dự mà nhanh chóng chui vào ghế sau xe, giục anh: “Anh mau lên xe đi. Chúng ta đi thôi.”

Chu Bạch Hách khẽ cong môi, nói: “Ừ.”

Anh lên xe, đóng cửa lại, chiếc xe khởi động lần nữa. Tài xế biết địa chỉ của Đồng Ương, không hỏi thêm gì nữa, chỉ im lặng lái xe.

Chu Bạch Hách hơi ngả người về sau, nói: “Vất vả cho em rồi, tăng ca muộn thế này.”

“Là chuyện nên làm thôi, dù sao sếp cũng rất hào phóng.”

“Em đang khen tôi đấy à?”

Đồng Ương sửng sốt: “Cũng có thể coi là vậy.”

“Cảm ơn. “

Cả hai đều mệt, nửa chặng đường sau không nói gì nhiều. Lúc này điện thoại Đồng Ương rung lên. Cô lấy ra xem, là tin nhắn công việc từ Tề Quang Huy: [Đồng Ương, thêm một vài điều khoản vào hợp đồng nữa nhé, chi tiết xem trên wiki.]

Đồng Ương cũng dễ tính, trả lời: [Đã nhận.]

Tề Quang Huy: [Cảm ơn nhé. Mà giờ này cô vẫn chưa ngủ à? Đừng nói là vừa tan ca đấy nhé?]

Đồng Ương đáp: [Bên anh cũng vất vả mà, giờ này vẫn chưa tan làm nữa.]

Tề Quang Huy gửi biểu tượng cảm xúc cười toe toét: [Phòng kinh doanh của chúng tôi tan làm hơn một tiếng trước rồi. Bây giờ tôi đang ăn khuya ở nhà, không chăm chỉ như cô đâu.]

“…”

Vậy là nhân viên phòng kinh doanh đã về hết từ lâu?

Đồng Ương nhìn người đàn ông bên cạnh, vậy là vừa nãy anh Chu lừa cô đấy hả?


Nếu bạn yêu thích truyện do team Cỏ edit, bạn có thể ủng hộ gián tiếp cho tác giả của bộ truyện bằng cách click vào hai nút màu xanh và màu cam bên dưới nhé. Chi tiết về việc ủng hộ tác giả mời bạn đọc tại đây. Cỏ cảm ơn bạn nhiều! ❤.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *