Sao Chổi Rơi Xuống chương 32

SAO CHỔI RƠI XUỐNG

CHƯƠNG 32: Đau lòng

Đồng tử của Đồng Ương đột nhiên co lại như thể bị trúng chú định thân, cả người cứng đờ.

Anh đã hôn cô rất nhiều lần, mỗi lần đều thần tốc mãnh liệt xâm chiếm khoang miệng cô, khơi lên dục vọng nồng đậm, nhưng một nụ hôn thuần khiết như thế này thì đây là lần đầu tiên.

Đồng Ương cảm thấy làn da trên má chỗ bị anh hôn qua đột nhiên nóng rực lên, cô ôm mặt, vành tai đỏ ửng, cắn răng nói: “Anh Chu, tối qua đúng là hơi quá đáng, nhưng tôi cũng không yếu ớt mong manh đến mức không chịu nổi.”

Chu Bạch Hách ung dung nhìn cô, chậm rãi nói: “Vậy người tối qua vừa khóc lóc vừa xin dừng là ai thế?”

Lúc đó bọn họ đã làm mấy lần ở phòng khách, thể lực đến giới hạn rồi, vậy mà anh Chu lại bế cô ra ban công. Tuy đang ở tầng 33 và lại là đêm khuya, nhưng Đồng Ương nào dám, đương nhiên cô không chịu phối hợp, vừa khóc vừa năn nỉ anh dừng lại.

Má Đồng Ương càng đỏ, cô biện bạch: “Là anh… muốn ra ban công, lỡ bị người ta thấy thì sao?”

Chu Bạch Hách dùng ngón trỏ khẽ cọ lên chóp mũi cô, “Ban công khép kín có kính một chiều, từ bên ngoài nhìn vào sẽ không thấy.”

“Hả? Vậy sao tối qua anh không nói cho tôi biết?”

Chu Bạch Hách đúng là có chút tư tâm, yết hầu khẽ động, anh nhìn chăm chú vào mắt cô nói: “Vì tối qua em kẹp chặt quá nên tôi quên mất.”

“……..”

Xấu hổ đến cực điểm, Đồng Ương vừa cạn lời vừa thẹn thùng, “Anh đúng là kẻ xấu lại còn hay đổ tội.”

Chu Bạch Hách liền cong môi cười, lúc này chuông cửa bỗng vang lên.

Đồng Ương lập tức cảnh giác: “Ai vậy?”

“Đừng căng thẳng, để tôi ra xem sao.”

Chu Bạch Hách rửa tay rồi ra mở cửa, bên ngoài là bác sĩ riêng Thang Trinh và em gái anh – Sư Tĩnh Nhàn.

Thang Trinh xách hộp thuốc, hơi khom người chào, “Anh Chu, đã hẹn trước với anh sáng nay tới tái khám.”

Sư Tĩnh Nhàn thì không giữ phép tắc gì nhiều, cửa vừa mở là xông vào ngay: “Dì Bình bảo em đem đồ tới cho anh. Nhanh lên, cho em uống miếng nước, khát chết cha luôn rồi.”

Cô ấy hành động nhanh như khỉ, bắt cũng không bắt được, đợi đến khi Chu Bạch Hách phản ứng lại thì Sư Tĩnh Nhàn đã chui tọt vào trong nhà.

“Anh, ly nước ở đâu vậy?”

Vừa dứt lời, Sư Tĩnh Nhàn bỗng chạm mặt với Đồng Ương đang ở trong bếp, hai người tròn mắt nhìn nhau, đứng sững tại chỗ.

“Chị là…” Sư Tĩnh Nhàn thấy quen mắt, nghĩ một lúc, “Chị là người hôm bữa giúp em đuổi cái thằng tóc vàng ở trước cửa quán bar đúng không?”

Đồng Ương cũng nhận ra cô ấy, cười gượng: “Là chị.”

Sư Tĩnh Nhàn thấy cô mặc tạp dề màu hồng, bộ dạng trông như nữ chủ nhân liền hỏi: “Sao chị lại ở nhà của anh em thế?”

“Chị….”

“Sư Tĩnh Nhàn——” Chu Bạch Hách bước vào nhà, phía sau là bác sĩ Thang, “Uống nước xong thì im lặng đi.”

Sư Tĩnh Nhàn lẩm bẩm nhỏ một câu “Bảo vệ kỹ thế” sau đó ngoan ngoãn, không dám hỏi thêm gì nữa.

Bác sĩ Thang dĩ nhiên không hỏi nhiều, ngồi xuống sofa bắt đầu khám định kỳ. Đồng Ương thấy đã đến giờ liền lấy bánh quy ra khỏi lò, hương thơm ngọt ngào lan tỏa khắp gian bếp.

Sư Tĩnh Nhàn ghé lại gần, “Thơm quá trời.”

“Ăn một miếng không?”

Sư Tĩnh Nhàn không khách sáo, nếm thử một cái, “Ngon quá, chị làm đó hả.”

Thật ra là cô và anh Chu cùng làm, Đồng Ương đáp, “Cũng có thể coi là vậy.”

Sư Tĩnh Nhàn càng thêm tò mò về cô chị này, Chu Bạch Hách đã gần ba mươi rồi, xưa giờ chưa từng thấy anh có cô gái nào bên cạnh, Đồng Ương là người đầu tiên.

Cô ấy cũng không dám đoán bừa, chỉ dám trò chuyện xã giao: “Tối đó em uống hơi nhiều, cảm ơn chị nha.”

“Không có gì, chuyện nên làm mà.”

Nói chuyện một lúc, Chu Bạch Hách đã kiểm tra xong bước lại, Đồng Ương nói: “Anh cứ bận việc đi, tôi về trước đây.”

Chu Bạch Hách nhìn đồng hồ, “Tôi đưa em về.”

“Không cần đâu.” Đồng Ương kiên quyết, “Thật đó.”

Có người ngoài ở đây, Chu Bạch Hách biết cô không thoải mái nên gói bánh quy lại cho cô mang theo rồi bảo tài xế đưa cô về.

Cô vừa đi, Sư Tĩnh Nhàn đã không nhịn được: “Anh, chị ấy là bạn gái anh hả?”

Chu Bạch Hách liếc con bé một cái, nhàn nhạt đáp: “Tạm thời chưa phải.”

Trên đường về nhà, Đồng Ương nhàm chán lướt điện thoại, thuật toán big data đẩy thông tin chính xác đến từng khu vực tỉnh thành, đúng lúc cô lướt đến bài đăng Weibo của Giang Uý.

Giang Uý đăng một tấm ảnh chụp cùng đạo diễn nổi tiếng Phùng Kỳ và ngôi sao nổi tiếng Lương Vi, kèm dòng chú thích: [Kết thúc vui vẻ, cảm ơn đạo diễn Phùng và chị Vi, hy vọng còn cơ hội hợp tác lần nữa.]

Lúc chia tay, Đồng Ương đã xóa hết mọi cách liên lạc với Giang Uý, chỉ quên chặn Weibo.

Cô bấm vào trang chủ của Giang Uý, thấy tài khoản đã được xác thực là đạo diễn kiêm nhà sản xuất, lượng fan đã hơn hai triệu. Dưới bài đăng này, Phùng Kỳ và Lương Vi đều bình luận tương tác, còn bình luận hot thứ ba là của Sở Tâm Vũ.

Sở Tâm Vũ: [Vất vả rồi.]

Có người ba giỏi, được nâng đỡ đúng là khác biệt thật, đạo diễn lớn và ngôi sao nổi tiếng trong giới giải trí cũng phải nể mặt vài phần.

Đồng Ương cười nhạt, tư bản hiện giờ đúng là mù hết cả mắt.

Thoát khỏi Weibo, Đồng Ương nhận được tin nhắn WeChat của Raya: [Ra ngoài uống một ly không?]

Tối nay không gặp anh Chu, Đồng Ương  rảnh cũng chẳng có gì làm nên trả lời: [Dạ.]

Cô về nhà sửa soạn đơn giản rồi ra ngoài hẹn. Không ngờ hôm nay Raya lại chọn gặp ở một quán bar yên tĩnh. Quán này nằm bên bờ sông, bên trong rất tĩnh lặng, có một cô ca sĩ tóc dài ôm đàn ghita hát nhạc dân ca, khách không nhiều, Đồng Ương vừa bước vào đã thấy Raya ngồi cạnh cửa sổ sát sông.

“Raya, sao hôm nay chị lại chọn quán yên tĩnh vậy, không giống chị chút nào.”

Raya quay đầu lại, Đồng Ương mới phát hiện mắt chị ấy đỏ hoe, hình như vừa khóc xong.

Trong lòng Đồng Ương, Raya luôn là người rất mạnh mẽ, năng lực làm việc tài giỏi, sống phóng khoáng, không ngờ cũng có lúc âm thầm chịu đựng buồn phiền như thế này.

Đồng Ương nghiêm túc nói: “Chị sao vậy? Gặp chuyện gì khó khăn hả?”

“Không sao, cãi nhau với người nhà thôi.” Raya uống một ngụm Mojito, “Tâm trạng bức bối, chỉ muốn tìm ai đó tâm sự chút.”

Đồng Ương: “Em rất sẵn lòng làm người lắng nghe của chị.”

“Elise, em có biết tên thật của chị là gì không?”

“Tên là gì ạ?”

Raya nói: “Chị tên là Đàm Niệm Nhi, quê mùa lắm đúng không? Hồi đó ba chị không thích chị là con gái nên mới đặt cái tên này. Trong mắt ông ấy, con gái chẳng có giá trị gì. Ban đầu còn ngóng trông mẹ chị sinh thêm con trai, nhưng sau này mẹ chị bị bệnh, không sinh con được nữa.”

(*)
Niệm Nhi nghĩa là: mong nhớ một con trai.

Đồng Ương không biết nên an ủi sao, chỉ thành thật nói: “Chị còn giỏi hơn rất nhiều đàn ông.”

“Giỏi có ích gì đâu, ba mẹ chị nghĩ con gái rồi cũng là người ngoài, hôm nay bọn họ lại giục chị kết hôn nữa, phiền muốn chết……”

Đồng Ương yên lặng lắng nghe, đợi chị ấy trút hết bầu tâm sự. Raya thở phào nhẹ nhõm: “Nói ra đúng là thấy dễ chịu hơn nhiều.”

“Em không có kinh nghiệm ở chung với ba mẹ nên chẳng cho chị lời khuyên gì được, nhưng con người chỉ sống một đời, quan trọng nhất là làm mình vui, chị làm gì em cũng ủng hộ.”

“Elise, em dễ thương quá.” Raya bật cười, “Dạo này em thế nào?”

“Cũng ổn lắm.”

“Có yêu đương gì chưa?”

Đồng Ương im lặng vài giây, nghĩ với mối quan hệ giữa cô và Raya thì thành thật cũng không sao, huống hồ có vài chuyện cô thật sự muốn nghe ý kiến của Raya, “Em tạm thời không có kế hoạch yêu đương, tại vì em có một bạn giường cố định rồi.”

Im lặng vài giây, Raya buông hai chữ: “Trâu bò.”

Ngay sau đó Raya hỏi: “Ai vậy? Chị có quen không?”

“Chị chưa từng gặp đâu.”

“Được rồi, vậy anh ta là người thế nào?”

Đồng Ương nghĩ một lúc rồi miêu tả: “Rất dịu dàng, rất có trách nhiệm, khiến em cảm thấy rất yên tâm.”

“Elise——” Raya nghiêm túc nói, “Anh ta thật sự chỉ là bạn giường của em thôi sao?”

Đồng Ương bị hỏi trúng, sững vài giây rồi đáp: “Sao chị lại nói vậy?”

“Thường thì lời đánh giá về bạn giường chỉ dừng lại ở việc kỹ thuật giường chiếu ra sao, có khỏe mạnh không, lúc làm có tôn trọng em không, có chịu chi tiền phòng không. Em thử nhìn lại xem mấy lời vừa rồi em nói là gì, giống đang đánh giá bạn trai hơn đó.”

Đồng Ương mím môi, khẽ nói: “Thật ra, đúng là em có cảm giác khác với anh ấy.”

Điều này Đồng Ương không thể phủ nhận, anh Chu quá chu đáo, lúc thì như bạn giường, lúc thì như bạn bè, có đôi khi lại như phụ huynh, có lúc lại như thầy giáo của cô.

Anh nhạy bén cảm nhận được cảm xúc của cô, biết cách dẫn dắt cô mở lời nói ra nhu cầu của mình, biết làm thế nào để cô vui vẻ. Một người như vậy, bảo Đồng Ương không có thiện cảm với anh thì quả thật là trái với lẽ trời.

Nhưng trong mối quan hệ riêng tư, họ là bạn giường; ngoài đời thực, họ là sếp lớn và nhân viên nhỏ bé. Đồng Ương rất rõ, loại thiện cảm này vốn dĩ không nên tồn tại.

Raya hỏi cô: “Ngoài hiện thực, hai người chênh lệch lớn không?”

Đồng Ương gật đầu: “Rất lớn.”

“Nếu muốn tiến xa hơn thì cứ thử đi, chỉ cần em đừng ôm mộng cùng người ta trọn đời là được.” Raya nói: “Chị lấy ví dụ nhé, như anh Chu í, em nghĩ đối tượng kết hôn của anh ta sẽ là người bình thường sao? Yêu thì được, ngủ cũng được, nhưng khi nói đến hôn nhân, người có tiền biết rất rõ trong lòng mình muốn gì.”

Tim Đồng Ương khựng lại một nhịp, uống một ngụm nước dừa, “Em biết mà.”

Sau đó hai người không nhắc lại chuyện kia nữa, Đồng Ương hỏi: “Hồi đó chị với Tề Quang Huy sao lại chia tay vậy?”

Raya: “Chị lớn tuổi hơn cậu ta, lúc chị đi làm thì cậu ta còn đang đi học, môi trường khác nhau nên mâu thuẫn ngày càng nhiều, thêm nữa là ba cậu ta không thích chị, vậy là chia tay thôi.”

“Hôm đó ở công ty, anh ấy tìm em hỏi chuyện của chị, hình như vẫn chưa quên chị đâu.”

Raya rất thản nhiên: “Kệ anh ta quên hay không, chị chưa từng quay đầu ăn lại cỏ cũ.”

Thứ hai, vẫn đi làm như bình thường.

Sau giờ nghỉ trưa, Đồng Ương nhận được một tin nhắn WeChat từ Hồ Khiếu An: [Ương Ương, trong tài liệu cô gửi lần trước vẫn còn thiếu một bản báo cáo thẩm định tài sản.]

Đồng Ương kiểm tra lại một lượt hồ sơ rồi trả lời: [Chắc là có mà, anh thử tìm lại xem.]

Hồ Khiếu An: [Thật sự không có, phiền cô đem đến văn phòng luật sư gấp giúp tôi. Với lại bên Gia Tín vừa cung cấp thêm bằng chứng mới, có mấy điểm cần xác nhận lại với bên cô.]

Đi làm chính là như vậy, kiểu người nào cũng phải đối mặt, Đồng Ương hết cách, đành in lại một bản báo cáo thẩm định tài sản, mang theo túi xách đi đến văn phòng luật sư Hối Minh.

Một tiếng sau, Đồng Ương có mặt trước cửa toà nhà Tân Giang, Hồ Khiếu An đúng lúc gửi định vị: [Tôi đang ở quán cà phê tầng ba, cô đến thì cứ vào thẳng.]

Từ tầng 1 đến tầng 3 của tòa nhà Tân Giang là khu thương mại, khá sầm uất nên Đồng Ương không nghĩ nhiều.

Tới tầng ba, cô tìm được quán cà phê ở khu Đông theo định vị của Hồ Khiếu An, trước khi vào cửa không hiểu sao Đồng Ương bỗng dưng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, cô khựng lại một chút, mở khóa điện thoại lén bật ghi âm.

Vì là ngày trong tuần nên quán cà phê không đông, chỉ có hai khách và một nhân viên phục vụ, Hồ Khiếu An ngồi trong góc vẫy tay với cô.

Đồng Ương bước tới, lấy hồ sơ từ trong túi ra: “Luật sư Hồ, anh xem thử đi.”

Hồ Khiếu An lật xem vài trang, nói: “Đúng rồi, vất vả cho cô rồi.”

“Bên Gia Tín cung cấp chứng cứ gì mới vậy?”

Hồ Khiếu An kéo một cái ghế bên cạnh mình ra: “Ngồi xuống rồi nói.”

Đồng Ương giả vờ không nhìn thấy, tự cầm ghế đối diện Hồ Khiếu An kéo ra ngồi xuống. Thấy vậy, Hồ Khiếu An chỉ mỉm cười nhẹ, đưa cho cô một bản tài liệu: “Cô xem đây, thông báo bằng văn bản do công ty Gia Tín cung cấp.”

Đồng Ương cẩn thận xem xét một lượt rồi nói: “Cái này không phải là bản họ từng gửi cho Á Hành sao?”

“Ý cô là họ làm giả?”

“Có thể.” Đồng Ương suy nghĩ một chút: “Lúc đó người trực tiếp làm việc với công ty Gia Tín về thông báo văn bản không phải là tôi, để chắc chắn, tôi sẽ mang về công ty xác nhận với đồng nghiệp đã.”

Hồ Khiếu An: “Như vậy thì tốt rồi.”

Đồng Ương bỏ tài liệu vào túi: “Nếu không có gì nữa, tôi xin phép về trước.”

“Đợi đã, đi từ xa đến đây một chuyến, cùng uống một ly cà phê đi.”

Đồng Ương: “Không được, công việc bận.”

“Cô Đồng, lúc nào cô cũng lạnh lùng và vô tình với đối tác như vậy sao?” Hồ Khiếu An mỉm cười đầy ranh mãnh, nói: “Hay là tối nay cô có thời gian, chúng ta có thể cùng nhau đi ăn tối.”

Đồng Ương cầm lấy túi xách: “Không cần thiết.”

Cô liên tiếp từ chối khiến Hồ Khiếu An mất thể diện, nụ cười trên mặt anh ta dần biến mất, giọng nói cũng lạnh lùng: “Đều là người lớn rồi, tôi khuyên cô đừng tỏ vẻ cao quý nữa.”

Đồng Ương ép mình bình tĩnh lại: “Luật sư Hồ, xin anh giữ tự trọng, nếu còn tiếp tục thế này tôi sẽ báo cảnh sát.”

“Báo cảnh sát?” Hồ Khiếu An cười khẩy: “Có bằng chứng không? Tôi chỉ muốn mời cô ăn bữa tối thôi mà.”

Đồng Ương chỉ tay về phía camera trong quán: “Camera sẽ ghi lại toàn bộ.”

Nghe vậy, Hồ Khiếu An cười khinh bỉ: “Biết tại sao tôi hẹn cô đến đây không? Bởi vì chủ quán cà phê này là tôi. Cô Đồng này, cô xinh đẹp, dáng người lại ngon, vẫn là gái còn trinh sao?”

“Cứ nghĩ đi, ở bên tôi cô muốn mỗi tháng bao nhiêu tiền, cứ nói giá đi. Ông nội tôi và ông cụ Chu là bạn, tôi cũng quen anh Chu đấy. Cô theo tôi, thăng chức tăng lương dễ như trở bàn tay, chẳng phải đỡ vất vả phấn đấu mấy chục năm sao?”

Đồng Ương cảm thấy mình run lên, chiếc điện thoại đang ghi âm được cô giữ chặt bên trong túi áo, cô cố lắm mới nén được tiếng khóc.

Hồ Khiếu An tiếp tục: “Cô không cần lên kế hoạch trả thù tôi, tôi dám làm thì sẽ có cách ứng phó. Hoặc là, khiến cô không thể ở lại Á Hằng, chỉ cần tôi nói một câu là đủ.”

“Cô Đồng, suy nghĩ kỹ đi, lần sau gặp nhau tôi mong cô cho tôi một câu trả lời thỏa đáng.”

Đồng Ương không chịu nổi nữa, cầm lấy ly cà phê nóng trên bàn hắt thẳng vào đầu Hồ Khiếu An.

Trong chớp mắt, chất lỏng màu nâu từ đỉnh đầu Hồ Khiếu An chảy xuống, vẫn còn bốc hơi nghi ngút. Anh ta bị bỏng đến mức bật dậy khỏi ghế, mắt trợn ngược lên: “Đồ đàn bà chết tiệt—”

Trước khi anh ta phản công dữ dội hơn, Đồng Ương quay người chạy nhanh ra khỏi quán cà phê. Cô chạy không ngừng như có con quái vật kinh hoàng đuổi theo phía sau, người qua đường ai cũng nhìn cô với ánh mắt sửng sốt.

Chạy một mạch xuống dưới lầu, Đồng Ương mới dừng lại, chân cô run rẩy, bụng khó chịu cuồn cuộn, buồn nôn đến mức không chịu nổi.

Cô cố nén nước mắt, rút điện thoại từ túi ra, xác nhận lại đoạn ghi âm vừa rồi.

Rất tốt, lời nói của Hồ Khiếu An đều được ghi âm rõ ràng từng chữ không sót một chữ nào.

Cô không nghĩ Á Hằng là một nơi không có lý lẽ. Á Hằng có hộp thư đóng góp ý kiến chuyên biệt dưới dạng ẩn danh, mỗi tháng sẽ công khai từng ý kiến, từng tố cáo cùng kết quả xử lý; còn có Hiệp hội quan tâm phát triển nữ giới, tổ chức các hoạt động tư vấn định kỳ….

Đây không phải lần đầu Đồng Ương đối mặt với chuyện quấy rối tình dục, nhưng lần này cô có bằng chứng, phương tiện bảo vệ quyền lợi tốt hơn nhiều so với tưởng tượng.

Trong lòng có đầy đủ sự tự tin, trên đường đi taxi về Á Hằng, Đồng Ương suy nghĩ kỹ xem nên tìm ai, mở lời ra sao về chuyện này.

Thế nhưng cô không ngờ vừa về đến công ty, Uông Tử Mân đã gọi cô vào phòng họp 1906 trên tầng 19.

“Ương Ương, vừa rồi luật sư Hồ gọi tôi phản ánh cô gây rối trật tự văn phòng luật sư, không tôn trọng đối tác, còn lén lút dụ dỗ anh ta hối lộ nhân viên công chức. Chuyện gì xảy ra vậy, giữa hai người có hiểu lầm gì không?”

Uông Tử Mân biết Đồng Ương không phải người như thế, nhưng Á Hằng và Hối Minh đã hợp tác nhiều năm, Hồ Khiếu An năm ngoái mới vào Hối Minh, nghe nói thế lực không nhỏ, vì nhiều lý do nên Uông Tử Mân rất coi trọng chuyện này.

Hồ Khiếu An làm cô khó chịu chưa đủ, còn diễn tả sinh động cái gì gọi là “đổ vạ ngược”.

“Không phải như vậy.” Đồng Ương cảm giác mắt mình cay cay, nóng rát. Cô hít một hơi thật sâu, giọng run run nói: “Tôi muốn tố cáo với chị, luật sư Hồ Khiếu An của công ty luật Hối Minh đã lợi dụng công việc để thực hiện hành vi quấy rối tình dục tôi.”

Lời cô vừa dứt, cửa phòng họp vang lên tiếng động keng keng, là một cây bút rơi xuống sàn.

Đồng Ương và Uông Tử Mân cùng quay đầu lại.

Không biết cửa phòng họp mở từ lúc nào, lúc này anh Chu đang đứng ở cửa.

Anh mặc bộ vest màu xám đậm, áo khoác cởi cúc để lộ ra áo gile và áo sơ mi chỉnh tề bên trong, dáng người cao ráo, khí chất phi thường.

Hai phút sau Chu Bạch Hách có cuộc họp, anh tưởng là ở phòng 1906, khi đẩy cửa vào thì thấy có người trong phòng, sau đó thì nghe được lời tố cáo run rẩy của Đồng Ương.

Tim anh như bị dao sắc cứa qua, đau dai dẳng không ngừng, không thể chịu nổi.


2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Chủ nhà ơi cho mình hỏi chỉ cần nhấn vào chỗ shopee rồi lên đó mình tìm món gì mua là được phải k. Thanks b